Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 082

Sau khi giải quyết xong chuyện của nhà họ Liễu, việc quay phim của Tạ Chiết Nguyệt trở nên vô cùng suôn sẻ. Dưới sự chỉ dẫn của Thôi Cảnh và Lưu Nham, Tạ Chiết Nguyệt gần như hoàn thành mọi cảnh quay chỉ trong một đúp, tiết kiệm được rất nhiều thời gian cho cả đoàn.

Hách Liên Quyết, người được Tạ Chiết Nguyệt mang từ Hải Thành đến, lúc nào cũng bám đuôi cậu như hình với bóng. Lần đầu tiên nhìn thấy Hách Liên Quyết, nhân viên trong đoàn phim đều e ngại việc mang trẻ con đến trường quay. Suy cho cùng, thiết bị quay phim đều rất đắt tiền, nhỡ đâu va đập hỏng hóc, nhà họ Hách Liên có đền nổi thì việc thay thế cũng sẽ làm chậm tiến độ của cả đoàn.

Nhưng điều mà không ai ngờ tới là vị tiểu thiếu gia của gia tộc Hách Liên cao quý kia lại vô cùng ngoan ngoãn, khác hoàn toàn với những đứa trẻ nghịch ngợm mà họ thường gặp.

Khi Tạ Chiết Nguyệt quay phim, Hách Liên Quyết ngồi ngoan ngoãn cạnh đạo diễn Lưu Nham để xem cậu diễn. Còn khi Tạ Chiết Nguyệt nghỉ ngơi, y lại quấn quýt bên cạnh cậu, không hề gây phiền hà cho bất kỳ nhân viên nào. Thậm chí, y còn kiêm luôn cả vai trò chỉ đạo võ thuật cho đoàn phim, chỉ dẫn cách thực hiện những đòn liên hoàn sao cho ngầu nhất.

Vị chỉ đạo võ thuật được Lưu Nham thuê với giá cao thường xuyên than thở rằng mình chẳng có đất dụng võ. Đoàn phim có một Tạ Chiết Nguyệt võ công cao cường đã đành, giờ ông lại còn không bằng một đứa trẻ con nữa.

Cuối cùng, vị chỉ đạo võ thuật quyết định chấp nhận số phận, nhận tiền mà không cần làm gì, đây chẳng phải là một công việc trong mơ sao?

Hôm đó, Tạ Chiết Nguyệt quay xong phân cảnh và đi tẩy trang. Nhân viên trong đoàn nhìn Hách Liên Quyết đang ngồi ăn kem chờ Tạ Chiết Nguyệt, không khỏi trêu chọc cậu bé, hỏi xem cậu bé rốt cuộc thích ba nào hơn.

“Tiểu Quyết à, cháu thích ba nhỏ hay ba lớn hơn?” Một nhân viên cười tủm tỉm hỏi.

Ba nhỏ đương nhiên là chỉ Tạ Chiết Nguyệt, còn ba lớn là Hách Liên Doanh Chu.

Trong mắt nhiều đứa trẻ, đây là một câu hỏi rất khó trả lời, tất nhiên cũng có những đứa trẻ thông minh sẽ chọn cách trả lời trung lập để không làm phật lòng ai.

Thế nhưng, Hách Liên Quyết lại nhìn nhân viên đó bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: “Câu này còn phải chọn sao? Đương nhiên là Tiểu Thất rồi.”

Không chọn con trai mình mà lại chọn Hách Liên Doanh Chu, y bị điên chắc?

Nhân viên đó hơi ngạc nhiên, rồi nói tiếp: “Nhưng Hách Liên gia chủ cũng rất tốt với cháu mà.”

“Chu Chu rất tốt, nhưng Tiểu Thất quan trọng hơn.” Hách Liên Quyết ăn nốt miếng kem cuối cùng, nhảy xuống ghế và chạy về phía Tạ Chiết Nguyệt vừa bước ra khỏi phòng thay đồ.

“Tiểu Thất!” Hách Liên Quyết đưa tay về phía Tạ Chiết Nguyệt, “Kem ăn hết rồi, ta muốn nữa.”

Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được đưa tay nựng đôi má ngày càng phúng phính của ông cha, nói: “Người tự nói xem hôm nay người đã ăn bao nhiêu cây kem rồi.”

Từ khi đến hiện đại, Hách Liên Quyết đâm ra mê mẩn kem. Y thường xuyên nhân lúc người nhà không chú ý để ăn vụng. Nếu không có ai giám sát, Tạ Chiết Nguyệt tin chắc ông cha chó có thể ăn hai mươi cây kem một ngày.

Đến trường quay, vẻ ngoài đáng yêu của cậu bé ba tuổi rưỡi Hách Liên Quyết đã đốn tim rất nhiều nhân viên. Thế nên mọi người thường xuyên mua kem cho y. Sau khi nhận ra mình chỉ cần làm nũng là có kem ăn, ông cha chó liền vứt bỏ mọi nguyên tắc, không ngừng làm nũng với mọi người.

“Đâu có nhiều, từ sáng đến giờ mới có năm cây thôi.” Hách Liên Quyết giơ bàn tay nhỏ xíu, mũm mĩm lên, giơ năm ngón tay với vẻ đắc ý, cứ như thể đang muốn nói: Trẫm mới ăn có năm cây thôi đấy. Ở Đại Chu, ai dám cản trẫm ăn bao nhiêu cây kem.

Nhìn vẻ mặt đó, Tạ Chiết Nguyệt tức muốn xì khói. Mẹ kiếp, đáng ra cậu nên bảo Hách Liên Doanh Chu mua đứt hết các siêu thị, tiệm tạp hóa quanh đây, cấm không cho ai bán kem cho đoàn phim, để xem ông cha chó lấy kem đâu ra mà ăn.

Đúng lúc này, Hách Liên Doanh Chu – người vừa hoàn thành công việc trực tuyến tại khách sạn – bước xuống từ một chiếc xe hơi. Hắn mặc một bộ vest đen, đường cắt may tinh xảo càng làm nổi bật vóc dáng cao lớn, thon dài. Chiếc cà vạt trên ngực được kẹp gọn gàng bằng kẹp cà vạt kim loại, toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng, mang theo khí chất “người lạ chớ lại gần”. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt, ánh mắt Hách Liên Doanh Chu liền ánh lên nét cười, luồng khí lạnh lẽo quanh người hắn như băng tuyết mùa xuân tan chảy.

Cảnh tượng này khiến những người xung quanh không khỏi trầm trồ. Giây trước Hách Liên Doanh Chu còn là một tổng tài bá đạo, lạnh lùng “trời lạnh rồi, để tập đoàn Vương thị phá sản đi”, giây sau đã biến thành một người đàn ông ấm áp, trưởng thành và chu đáo.

Hách Liên Doanh Chu bước đến bên Tạ Chiết Nguyệt, đưa tay vuốt lại mái tóc chưa kịp chải chuốt gọn gàng vì vội vã ra tìm Hách Liên Quyết của cậu, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh đến đón em về.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu, hỏi: “Hôm nay tan làm sớm vậy?”

“Ừ.” Hách Liên Doanh Chu tự giác bế ông cha chó chân ngắn lên, nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Anh tan làm sớm, mượn bếp của khách sạn làm món cá nấu cay cho em rồi.”

Nghe Hách Liên Doanh Chu nói vậy, Tạ Chiết Nguyệt đã có thể mường tượng ra cảnh Hách Liên Doanh Chu nấu xong món cá, cả người toàn mùi dầu mỡ, vội vàng đi tắm rửa, thay quần áo rồi mới ra ngoài đón cậu.

“Đi thôi, về nhà ăn cá.” Tạ Chiết Nguyệt nắm tay Hách Liên Doanh Chu, kéo hắn về phía xe.

Sau khi lên xe, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu, nói: “Quay xong cảnh ngày mai, đoàn phim sẽ chuyển đến địa điểm khác.”

“Ừ.” Hách Liên Doanh Chu gật đầu, chuyên chú nhìn đường phía trước.

“Chúng ta chắc sẽ phải xa nhau một thời gian.” Tạ Chiết Nguyệt nói nhỏ, “Nơi đó hoang vu hẻo lánh, anh e là không thể đi theo em được đâu.”

Địa điểm quay phim tiếp theo là vùng ngoài ải, nơi đó không bóng người, sóng điện thoại lại chập chờn. Nếu Hách Liên Doanh Chu đi theo cậu, hắn sẽ không thể giải quyết công việc của công ty.

Rõ ràng việc Hách Liên Doanh Chu tiếp tục ở bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt để làm việc trực tuyến là điều không thể. Hơn nữa, làm việc trực tuyến vốn đã có nhiều hạn chế và phiền toái. Hách Liên Doanh Chu đã sẵn sàng làm việc trực tuyến ở đây gần một tháng chỉ để được ở bên cậu, điều đó đã khiến cậu vô cùng hạnh phúc rồi.

“Ừ, anh biết.” Hách Liên Doanh Chu gật đầu đáp.

Tạ Chiết Nguyệt quan sát biểu cảm của Hách Liên Doanh Chu, thấy hắn chẳng có chút thay đổi nào, trong lòng không khỏi thầm mắng: Biết cái rắm!

Cậu nói như vậy là muốn Hách Liên Doanh Chu nói rằng sẽ nhớ cậu, sẽ không nỡ xa cậu.

Ngồi ở ghế sau, Hách Liên Quyết chứng kiến phản ứng của Hách Liên Doanh Chu, không khỏi lắc đầu ngán ngẩm. Mặc dù Hách Liên Doanh Chu thừa hưởng bộ gen xuất sắc của nhà Hách Liên, nhưng trong khoản yêu đương lại quá kém cỏi.

Đúng lúc Hách Liên Quyết nghĩ rằng biểu hiện của Hách Liên Doanh Chu đến chó cũng phải lắc đầu ngán ngẩm, thì Hách Liên Doanh Chu lại lên tiếng: “Anh đang nghĩ xem anh đã chuẩn bị đủ đồ đạc cho em chưa.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, nghiêng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu. Khuôn mặt người đàn ông bên cạnh tuy mang vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.

“Đồ đạc gì?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.

“Điện thoại vệ tinh.”

Tạ Chiết Nguyệt: “…”

Mang theo điện thoại vệ tinh đi đóng phim, liệu có hơi quá lố không?

“Còn có quần áo thu, thuốc cảm cúm giao mùa, miếng dán giữ nhiệt, máy sấy tóc, túi chườm nóng…”

“Mang nhiều đồ vậy làm gì! Chồng ơi, anh định mang cả nhà đến đó cho em luôn à?” Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được trêu chọc.

Việc đến những nơi hoang vu hẻo lánh để quay phim, cậu chỉ định mang theo một ít lương khô và quần áo để thay là đủ rồi. Ai mà ngờ Hách Liên Doanh Chu lại chuẩn bị cho cậu nhiều đồ đến thế, cứ như muốn bê nguyên cả căn nhà theo vậy.

“Nếu có thể.” Hách Liên Doanh Chu cười khẽ, “Anh hy vọng bất cứ nơi nào em đến, anh đều có thể biến nơi đó thành nhà của em.”

Hách Liên Doanh Chu biết Tạ Chiết Nguyệt rất có sức chịu đựng, dù bây giờ có ném cậu vào nơi hoang vu hẻo lánh, cậu cũng có thể sống sót khỏe mạnh.

Nhưng Hách Liên Doanh Chu chỉ muốn dành cho Tạ Chiết Nguyệt những điều tốt đẹp nhất thế giới này, muốn cưng chiều cậu, không muốn cậu phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

Sau khi nghe câu nói của Hách Liên Doanh Chu, Hách Liên Quyết ngồi ở ghế sau mới chợt hiểu ra. Hèn gì tên nhóc này lại theo đuổi được Tiểu Thất của y, hóa ra là vì hắn biết cách ăn nói!

Tục ngữ có câu “hiểu con không ai bằng cha”, Hách Liên Quyết biết rõ nếu Tạ Chiết Nguyệt thích ai, cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ là người mở lời tỏ tình trước. Dù có thích đến mấy, cậu cũng sẽ chỉ thả thính để người kia phải tự mình nói ra lời yêu. Nếu mối tình đó không mang lại cho Tạ Chiết Nguyệt cảm giác an toàn, cậu sẽ dứt khoát cắt đứt để bảo vệ bản thân.

Nhưng Hách Liên Doanh Chu không chỉ biết nói lời đường mật, hắn còn mang lại cho Tạ Chiết Nguyệt cảm giác an toàn tuyệt đối. Hách Liên Quyết chợt nhận ra, ngoài Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt còn có thể chọn ai được nữa chứ.

Còn Tạ Chiết Nguyệt sau khi nghe những lời của Hách Liên Doanh Chu, cậu không nhịn được nói: “Mang nhiều đồ như vậy, nhỡ em không mang nổi thì sao?”

Hách Liên Doanh Chu vặn lại: “Anh bỏ tiền ra thuê vệ sĩ để làm bù nhìn à?”

“Không mang nổi thì dùng xe kéo.”

“À ừ…” Tạ Chiết Nguyệt sững sờ.

Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu suy nghĩ một chút, rồi nói: “Nếu dùng xe kéo thì có thể mang thêm vài món nữa.”

“Đừng!” Tạ Chiết Nguyệt vội vàng ngăn lại. Cậu sợ cuối cùng Hách Liên Doanh Chu sẽ mang hẳn một chiếc xe tải đồ đến cho cậu mất. Cậu còn cần thể diện mà.

Lúc này, Hách Liên Quyết – người luôn giữ im lặng ở ghế sau – lên tiếng: “Nếu vậy thì ta có thể mang theo một chiếc tủ lạnh không? Ta muốn dùng để cất kem!”

“Im ngay! Người cần tủ lạnh để làm gì!” Tạ Chiết Nguyệt lớn tiếng quát.

Hách Liên Quyết cảm thấy rất oan ức. Y chỉ muốn thêm một chiếc tủ lạnh nhỏ vào danh sách những món đồ mà Hách Liên Doanh Chu chuẩn bị cho Tạ Chiết Nguyệt thôi mà, có sao đâu? Đúng là có chồng rồi quên cha, chẳng hiếu thảo chút nào.

“Nếu phụ hoàng muốn có tủ lạnh, con cũng sẽ chuẩn bị.” Hách Liên Doanh Chu, người đang lái xe, nói.

Tạ Chiết Nguyệt trố mắt ngạc nhiên: “Anh đang dung túng cho ông ấy đấy! Anh có biết dung túng cho con cái cũng giống như đang giết chúng không?”

Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt hơi cáu kỉnh, bất đắc dĩ nói: “Ông ấy là trưởng bối mà.”

Đúng vậy, mặc dù trên danh nghĩa Hách Liên Quyết là con trai hắn, nhưng thực chất y lại là tổ tông và là bố vợ của hắn. Chỉ cần không phải là yêu cầu quá đáng, Hách Liên Doanh Chu sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.

Nghe Hách Liên Doanh Chu nói vậy, Hách Liên Quyết ngồi phía sau liền vênh mặt lên: “Con xem Chu Chu hiếu thảo thế nào kìa, đâu có giống con, đồ nghịch tử.”

“Ha ha.” Tạ Chiết Nguyệt cười lạnh.

Hách Liên Quyết: …

Rất nhanh, nhóm của Tạ Chiết Nguyệt đã trở về khách sạn nơi họ đang ở tạm. Món cá nấu cay mà Hách Liên Doanh Chu nấu hiện tại vẫn đang giữ độ ấm vừa phải, tỏa ra hương thơm hấp dẫn của dầu ớt.

Sau khi ăn uống no nê, Tạ Chiết Nguyệt vừa ngắm nhìn Hách Liên Doanh Chu dọn dẹp đồ đạc cho mình, vừa gà gật buồn ngủ.

“Buồn ngủ thì ngủ đi.” Hách Liên Doanh Chu, người đang đóng gói chiếc vali thứ ba, lên tiếng.

Nghe vậy, Tạ Chiết Nguyệt ôm gối ngáp một cái: “Chồng ơi, em đi rồi anh có nhớ em không?”

“Ngày nào anh cũng sẽ nhớ em. Nếu không thì em nghĩ chiếc điện thoại vệ tinh kia để làm gì?” Hách Liên Doanh Chu đóng xong vali, bước đến trước mặt Tạ Chiết Nguyệt, đưa tay vuốt ve má cậu, nói: “Buồn ngủ rồi thì ngủ đi.”

“Nhưng em không yên tâm về anh thì phải làm sao?” Tạ Chiết Nguyệt nheo mắt, cọ cọ vào tay Hách Liên Doanh Chu như một chú mèo nhỏ, hỏi vặn lại.

Hách Liên Doanh Chu nghiêm túc suy nghĩ, chợt nhớ đến chuyện bạn gái của trợ lý thường hay gọi điện kiểm tra. Thế là hắn nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nghiêm túc nói: “Em có thể gọi điện kiểm tra anh mỗi ngày, sáng, trưa, chiều, tối đều được.”

Tạ Chiết Nguyệt mở bừng mắt nhìn Hách Liên Doanh Chu, chân thành hỏi: “Anh chắc chắn không phải đang muốn kiểm tra em đấy chứ?”

Hách Liên Doanh Chu mỉm cười: “Ngủ đi, anh sẽ nhớ em, ngày nào cũng sẽ gọi điện cho em. Nếu em chưa muốn ngủ, chúng ta có thể làm chút chuyện khác.”

Vừa nghe câu đó, Tạ Chiết Nguyệt lập tức cuộn tròn trong chăn.

“Ngủ ngon.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt cuộn tròn như một con tằm trên giường, dịu dàng nói.

“Ngủ ngon.”

Sáng sớm hôm sau, Tạ Chiết Nguyệt thức dậy đi quay phim. Hôm nay là ngày quay cuối cùng tại địa điểm này, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị kỹ lưỡng, hy vọng có thể quay xong chỉ trong một đúp.

Hách Liên Quyết cũng dậy sớm theo Tạ Chiết Nguyệt. Sau khi đến trường quay, y ngồi yên lặng bên cạnh đạo diễn Lưu Nham để xem Tạ Chiết Nguyệt diễn.

Trong ống kính, Tạ Chiết Nguyệt mặc một bộ đồ trắng đơn giản. Nhờ bàn tay phù thủy của chuyên gia trang điểm, khuôn mặt xinh đẹp của cậu lộ vẻ nhợt nhạt, tiều tụy.

Cậu quỳ giữa đại điện, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn người đàn ông mặc long bào đang đứng trước mặt. Sau đó, Hách Liên Quyết nghe thấy Tiểu Thất của mình dùng giọng nói khàn khàn hỏi Thôi Cảnh (đang đóng vai Hách Liên Quyết): “Phụ hoàng, người nhất định phải bắt nhi thần rời đi ngay lúc này sao?”

Hách Liên Quyết nghe đến đây thì sững người. Vì các cảnh quay được thực hiện không theo trình tự thời gian nên y không rõ ngọn nguồn của cảnh quay này. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt quỳ gối, khổ sở cầu xin Thôi Cảnh, y cảm thấy vô cùng khó chịu.

Từ khi nào y lại ức hiếp Tiểu Thất như vậy chứ! Đám người hiện đại các người không biết chi tiết lịch sử thì đừng có bịa đặt lung tung! Sau khi trở về, y nhất định phải ra lệnh cho sử quan ghi chép lại rằng y vô cùng yêu thương Tiểu Thất, nhân tiện truy phong Tiểu Thất làm Hoàng đế luôn.

Tạ Chiết Nguyệt quỳ trên sàn tiếp tục nói: “Tỷ tỷ đêm qua vừa mới qua đời, nhi thần còn chưa kịp lo liệu hậu sự cho tỷ ấy…”

Chỉ thấy Hách Liên Quyết do Thôi Cảnh thủ vai nhìn Tạ Chiết Nguyệt với vẻ mặt lạnh lùng: “Con định kháng chỉ bất tuân sao?”

“Nhi thần… không dám.” Cuối cùng, Hách Liên Chiết Nguyệt dập đầu tạ ân.

Khuôn mặt Hách Liên Quyết thoáng hiện vẻ không đành lòng. Kinh thành lúc bấy giờ đang trong cảnh rối ren, để không kéo Hách Liên Chiết Nguyệt vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, y chỉ đành để Hách Liên Chiết Nguyệt đi đến biên ải để tránh đi những trận tinh phong huyết vũ nơi kinh đô. Vì vậy, y đã nhẫn tâm hạ lệnh cho Hách Liên Chiết Nguyệt, người vừa mới mất đi tỷ tỷ, phải lập tức lên đường đến biên ải.

Thế là Hách Liên Chiết Nguyệt đành phải dẫn theo một nghìn kỵ binh, mang theo nỗi đau mất đi người thân, khởi hành giữa cơn bão tuyết.

Khi cảnh này quay xong, Hách Liên Quyết thực sự đã hiểu ra mọi chuyện, hai mắt y mở to. Chết tiệt, y thực sự không thể làm ra chuyện như vậy! Bắt Tiểu Thất rời khỏi kinh thành ngay sau khi tỷ tỷ qua đời mà không cho tham gia tang lễ! Ai là người viết cái kịch bản này! Y nhất định phải đánh chết kẻ đó!

“Lục công chúa Vân Hoa của Chu Vũ Đế chẳng phải đã qua đời từ trước thời điểm này rồi sao?” Hách Liên Quyết quay sang hỏi đạo diễn Lưu Nham đang ngồi cạnh.

Lưu Nham cười đáp: “Thì cải biên mà, để cốt truyện thêm phần kịch tính và có cao trào, nên chúng tôi đã cải biên một cách hợp lý.”

Hách Liên Quyết nghe vậy chỉ muốn chửi thề. Cái này mà gọi là cải biên hợp lý à? Cái cốt truyện này y xem xong còn tự chửi mình là đồ vô dụng, đến con cái cũng không bảo vệ được, còn đuổi con ra khỏi kinh thành.

“Thêm phân cảnh này vào là để đẩy cảm xúc ân hận của Chu Vũ Đế lên đến tột đỉnh khi biết tin Thất hoàng tử tử trận nơi sa trường.” Lưu Nham vừa xem lại cảnh vừa quay vừa giải thích.

Hách Liên Quyết đang định nổi đóa với Lưu Nham bỗng nhiên im bặt. Cuối cùng, y ngẩng đầu nhìn Lưu Nham: “Thực ra không cần thêm đoạn này, sự hối hận của ông ấy cũng đã đến đỉnh điểm rồi.”

Vào mùa đông năm ấy, đứa con của y đã vĩnh viễn nằm lại dưới lớp đất lạnh giá. Y đã không thực hiện được lời hứa với nhà họ Tạ, cũng chưa từng quan tâm đúng mực đến tuổi thơ của đứa trẻ ấy, càng chưa làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Các hoàng tử khác đều có anh em, có mẹ, có gia đình bên ngoại, duy chỉ có Tạ Chiết Nguyệt là chẳng có gì. Nếu y không nhận nuôi Tạ Chiết Nguyệt, e rằng sau khi chết cậu cũng chẳng có ai thờ cúng.

Thấy Hách Liên Quyết bỗng nhiên trầm ngâm, Lưu Nham vỗ vai y: “Tiểu Quyết, cháu có muốn đóng một vai trong phim không?”

Đúng lúc trong kịch bản có một phân cảnh một cậu bé đi báo tin quân địch xâm lược tại Nhạn Môn Quan. Ông vẫn chưa tìm được người phù hợp để đóng, nay lại có sẵn một diễn viên nhí ở đây.

Hách Liên Quyết nghe vậy, quay sang nhìn Lưu Nham: “Cháu muốn đóng Chu Vũ Đế, chú có đồng ý không?”

Lưu Nham bật cười ha hả, nhìn cậu bé ba tuổi rưỡi Hách Liên Quyết: “Chỉ cần Tiểu Quyết lớn lên cao được mét chín, chú nhất định sẽ mời cháu đóng vai Chu Vũ Đế!”

Hách Liên Quyết ngồi trên chiếc ghế nhỏ, lạnh nhạt “Ồ” một tiếng, ý bảo bây giờ y không thể đóng được chứ gì.

“Tiểu Quyết không đồng ý sao?” Lưu Nham hỏi, “Vai diễn này có cảnh quay chung với Chiết Nguyệt đấy.”

Hách Liên Quyết suy nghĩ cẩn thận. Nếu có cảnh quay chung với Tiểu Thất, thì y miễn cưỡng đồng ý vậy.

Thấy vậy, Lưu Nham liền mỉm cười. Ông biết ngay mà, chỉ cần nhắc đến Tạ Chiết Nguyệt là Hách Liên Quyết chắc chắn sẽ đồng ý.

Rất nhanh sau đó, sau khi các diễn viên khác hoàn thành xong phần quay của mình, đoàn làm phim Nhạn Môn Hành bắt đầu di chuyển đến vùng ngoài ải. Điều kiện quay phim tại đây vô cùng khắc nghiệt. Vì là nơi hoang vu hẻo lánh nên tín hiệu mạng lúc có lúc không.

Tạ Chiết Nguyệt phải thực hiện nhiều cảnh quay hành động quy mô lớn tại đây, và độ khó cũng rất cao.

Vì vậy, khi Tạ Chiết Nguyệt khoác lên mình bộ giáp đen bước ra, cậu như hóa thân thành một thanh kiếm sắc bén, không gì có thể phá vỡ, không gì có thể cản bước.

Những người nhìn thấy tạo hình này của Tạ Chiết Nguyệt đều không khỏi bất ngờ. Họ chỉ cảm thấy chàng thiếu niên trước mặt toát lên vẻ oai phong lẫm liệt, từng cử chỉ, bước đi đều mang phong thái của một danh tướng.

“Chọn Chiết Nguyệt đúng là một quyết định sáng suốt.” Thôi Cảnh đứng cạnh Lưu Nham lên tiếng nhận xét.

Tạ Chiết Nguyệt vừa toát lên vẻ u sầu của một Hách Liên Chiết Nguyệt khi còn là hoàng tử, vừa thể hiện được sự dũng mãnh của một thiếu niên khi khoác lên mình bộ chiến giáp. Nếu là những diễn viên trẻ khác, chỉ cần thể hiện tốt một trong hai khí chất đó đã là rất khó, chứ đừng nói đến việc kết hợp cả hai một cách hoàn hảo như vậy.

“Được rồi, tổ đạo cụ chuẩn bị. Chiết Nguyệt, khi con ngựa đạo cụ đó lao về phía cậu, cậu hãy tung một nhát chém xuống!” Lưu Nham dùng loa phóng thanh chỉ đạo Tạ Chiết Nguyệt đang ngồi trên lưng ngựa, tay cầm thanh mạch đao.

Sau khi Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, mọi thứ đã sẵn sàng. Khi hiệu lệnh vang lên, một đạo cụ hình người và ngựa lao thẳng về phía Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt kẹp chặt hai chân vào bụng ngựa, chú ngựa dũng mãnh lao về phía đạo cụ như một mũi tên rời cung. Chỉ nghe thấy tiếng xé gió của vũ khí lạnh, đạo cụ do nhân viên chuẩn bị đã bị chém đứt thành nhiều mảnh trước ống kính máy quay. Cảnh tượng này khiến người ta phải khiếp sợ trước uy lực khủng khiếp của thanh mạch đao, thứ vũ khí có thể “chém đứt cả người lẫn ngựa”.

Hầu hết mọi người đều nín thở, chỉ có nhân viên tổ đạo cụ mới biết rằng lúc nãy họ đã khởi động hệ thống chậm mất vài giây. Vì vậy, đạo cụ bị vỡ vụn như vậy hoàn toàn là do sức mạnh phi thường của Tạ Chiết Nguyệt.

Khi họ báo cáo điều này với Lưu Nham, Lưu Nham nhìn Tạ Chiết Nguyệt với ánh mắt đầy phức tạp. Ông bắt đầu nghiêm túc nhớ lại xem mình có từng mắng Tạ Chiết Nguyệt lúc quay phim hay không.

“Chú đang nghĩ gì vậy?” Hách Liên Quyết đứng cạnh lên tiếng hỏi.

Lưu Nham quay sang nhìn Hách Liên Quyết: “Chú đang nghĩ xem mình có từng mắng Chiết Nguyệt chưa. Chú sợ cậu ấy cho chú một nhát đi chầu diêm vương luôn.”

Hách Liên Quyết vỗ vai Lưu Nham. Lưu Nham tưởng cậu bé sẽ an ủi mình, ai ngờ Hách Liên Quyết lại nói: “Đừng nghĩ nhiều, cỡ như chú thì chưa cần Tiểu Thất phải dùng đến đao đâu.”

Đạo diễn Lưu – người thường xuyên hút thuốc, uống rượu, chơi bài và thức khuya ăn đêm: … Thật ra cháu có thể nói giảm nói tránh một chút mà.

Trong những cảnh quay tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt hoàn toàn không biết gì, nhưng cậu cảm nhận rõ ràng đạo diễn Lưu Nham đối xử với mình dịu dàng hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cậu không hiểu tại sao lại như vậy.

Tạ Chiết Nguyệt rất tập trung vào việc quay phim mỗi ngày, đặc biệt là các cảnh hành động, thường chỉ quay một lần là xong, không cần phải quay lại lần thứ hai. Tiến độ quay diễn ra rất nhanh, vì vậy cảnh quay cuối cùng của Tạ Chiết Nguyệt cũng đến rất nhanh.

Hôm đó, nhân viên đoàn phim bắt đầu tạo tuyết và dàn cảnh. Dù chưa đến mùa đông, thời tiết chưa quá lạnh, nhưng không khí đã mang đậm vẻ se lạnh của mùa thu. Đạo diễn mặc một chiếc áo khoác dày, nhìn Hách Liên Quyết trong trang phục cậu bé chăn cừu, tay cầm kịch bản để giảng giải cho cậu bé.

“Cháu là một cậu bé chăn cừu. Trên đường đi tìm con cừu non bị lạc, cháu phát hiện ra quân địch xâm lược, vì vậy cháu đã chạy đi báo tin.”

“Cháu phải thể hiện được sự hoảng sợ, sợ hãi nhưng đồng thời cũng phải toát lên sự dũng cảm và kiên cường. Nếu không diễn được, cháu hãy nghĩ đến lúc cháu lén ăn kem bị Chiết Nguyệt bắt được, nhưng vẫn cố cãi bướng, kiên quyết không thừa nhận việc mình đã làm.” Lưu Nham nói xong liền vỗ vai Hách Liên Quyết, rõ ràng ông rất tin tưởng vào khả năng của cậu bé.

Hách Liên Quyết đảo mắt. Y ăn trộm kem bị Tiểu Thất phát hiện thì hoảng sợ, sợ hãi á? Hừ, y chẳng sợ gì cả.

“Được rồi, cháu xem kịch bản đi, sau đó sẽ quay cảnh của cháu.” Lưu Nham nói xong liền cầm chiếc cốc giữ nhiệt bên cạnh lên uống một ngụm.

Hách Liên Quyết chậm rãi đọc kịch bản trên tay. Khi đọc đến phần cuối, đến đoạn Hách Liên Chiết Nguyệt tử trận nơi sa trường, tim y vẫn không khỏi thắt lại.

Việc khơi lại ký ức đau buồn này là một trải nghiệm vô cùng thống khổ. Hơn nữa, người đau đớn nhất không phải là y, mà là Tạ Chiết Nguyệt. Đối với Tạ Chiết Nguyệt, đó là một cái chết thực sự.

Hách Liên Quyết lại đọc lại lời thoại của mình và Tạ Chiết Nguyệt. Lời thoại của họ rất ít. Trong đó, Hách Liên Chiết Nguyệt hứa sau khi chiến thắng sẽ đưa y về nhà, nhưng Hách Liên Chiết Nguyệt đã không bao giờ có thể về nhà được nữa.

Không hiểu sao, nước mắt Hách Liên Quyết bỗng rơi xuống.

“Sao lại khóc vậy?” Tạ Chiết Nguyệt bước tới bên cạnh Hách Liên Quyết hỏi.

“Ta không khóc.” Hách Liên Quyết rầu rĩ đáp. “Tiểu Thất, chúng ta đừng quay cảnh này nữa được không?”

“Tại sao lại không quay?” Tạ Chiết Nguyệt ngồi xổm xuống nhìn Hách Liên Quyết. “Quay xong sớm, chúng ta về nhà sớm. Người còn nhớ sinh nhật con vào dịp Tết Trung Thu không?”

“Sắp đến Tết Trung Thu rồi.” Tạ Chiết Nguyệt nhắc nhở. “Con muốn cùng Chu Chu đón sinh nhật đầu tiên của năm nay.”

Hách Liên Quyết ngước lên nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Tiểu Thất, ta không muốn con phải trải qua cái chết của mình một lần nữa.”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi