Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 083

“Tiểu Thất, ta không muốn con diễn lại cái chết của chính mình thêm một lần nào nữa.”

“Ta cũng không muốn nhìn con chết thêm một lần nữa mà bản thân lại bất lực.” Hách Liên Quyết cau mày, trong ánh mắt chất chứa nỗi xót xa và bi thương không nói nên lời.

Khi nghe những lời này từ ông cha chó, Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người. Cậu đã có thể bình thản đối mặt với cái chết của mình, nhưng cậu chưa từng nghĩ cái chết của mình lại khiến ông cha chó đau buồn đến vậy.

“Con đã có thể thanh thản đối mặt với những chuyện này rồi.” Tạ Chiết Nguyệt vươn tay xoa đầu ông cha chó.

Cái chết của cậu không phải là vô nghĩa. Cậu đã cầm chân được quân chủ lực của địch, tạo thời gian cho quân ta thọc sâu vào nội bộ kẻ thù, đồng thời mang theo hai tên tướng lĩnh địa vị cao của phe địch chôn cùng. Cậu chết cũng không còn gì tiếc nuối.

Nghe vậy, Hách Liên Quyết không nhịn được ôm chầm lấy Tạ Chiết Nguyệt. Tiểu Thất có thể thanh thản đối mặt với cái chết của mình, nhưng đứa con bất hiếu này có bao giờ nghĩ đến nỗi đau mất con của y, và tâm trạng của y khi tận mắt nhìn thấy thi thể cậu được tam quân tướng sĩ đích thân đưa về không.

Bây giờ, Hách Liên Quyết hối hận vì mình đang mang hình hài một đứa trẻ. Nếu không, y nhất định sẽ dẫn Tạ Chiết Nguyệt đi, không đóng bộ phim này nữa. Y cóc thèm quan tâm đến hợp đồng gì đó, y chỉ không muốn con mình nhớ lại nỗi đau của cái chết.

“Người thật sự càng ngày càng trẻ con rồi đấy.” Tạ Chiết Nguyệt bế Hách Liên Quyết lên, đưa tay đội lại chiếc mũ lông xù cho y.

Sau đó, cậu quay sang nói với đạo diễn đang bận rộn: “Đạo diễn Lưu, Tiểu Quyết không muốn tôi quay cảnh tử trận nơi sa trường. Để tôi làm công tác tư tưởng cho thằng bé một chút nhé.”

Lưu Nham cười đáp: “Đi đi, đi đi.”

Đồng thời, Lưu Nham cũng nói với Hách Liên Quyết đang trong vòng tay Tạ Chiết Nguyệt: “Tiểu Quyết, đây là đóng phim, không phải thật đâu. Chiết Nguyệt vẫn khỏe mạnh mà, cháu phải phân biệt được hiện thực và phim ảnh chứ.”

Hách Liên Quyết sa sầm mặt không nói gì. Đối với những người này thì đây là diễn xuất, nhưng đối với y và Tạ Chiết Nguyệt, đây là những trải nghiệm thực tế.

Sau khi chào Lưu Nham, Tạ Chiết Nguyệt bế Hách Liên Quyết ra một góc vắng để cố gắng khuyên giải y.

Nhưng chưa kịp để Tạ Chiết Nguyệt mở miệng, Hách Liên Quyết đã ôm chặt lấy chân cậu làm nũng: “Tiểu Thất, Tiểu Thất, chúng ta về nhà đi. Bộ phim này chúng ta không quay nữa.”

Lúc này, sự ngang ngược của một vị hoàng đế nơi Hách Liên Quyết bộc lộ rõ nét. Chỉ vì một chút không vừa ý, y có thể khiến công sức sắp hoàn thành của bao nhiêu người đổ sông đổ bể.

Một Hách Liên Quyết như vậy thật sự khiến người ta muốn tét cho mấy phát vào mông. Tạ Chiết Nguyệt nói là làm, lập tức xắn tay áo lên tẩn cho y một trận.

Hách Liên Quyết bị đè xuống đùi Tạ Chiết Nguyệt, đầu óc mơ hồ, mãi đến khi bàn tay Tạ Chiết Nguyệt giáng xuống, y mới phản ứng lại.

“Nghịch tử! Nghịch tử!”

Lần này Hách Liên Quyết thực sự tức đến nhảy dựng lên. Tạ Chiết Nguyệt dám đánh vào mông y.

“Công sức của bao nhiêu người bị hủy hoại chỉ vì một câu nói của người, người nói xem người có đáng ăn đòn không?” Tạ Chiết Nguyệt vừa đánh vừa mắng.

“Đây là thời hiện đại, làm ơn dẹp bỏ cái thói hoàng đế của người đi, có biết tôn trọng người khác không hả?”

“Người biết con ghét nhất điểm gì ở người không? Chính là cái thói tự cao tự đại đó.”

Khi còn ở Đại Chu, ông cha hoàng đế quen thói độc đoán, đối xử với mọi người cũng vô cùng độc đoán. Bất kể con cái nghĩ gì, chỉ cần y thấy đúng, thấy tốt là sẽ ép buộc chúng phải làm theo, không bao giờ hỏi xem chúng có thích hay không.

Tất nhiên, ở thời cổ đại, đó gọi là “sấm sét mưa móc đều là ân huệ của vua”. Nhưng ở thời hiện đại, Tạ Chiết Nguyệt không đời nào dung túng cho cái thói hư tật xấu này của ông cha mình.

Đánh mỏi tay, Tạ Chiết Nguyệt mới đỡ ông cha chó đang ngừng giãy giụa ngồi ngay ngắn lại, nhìn thẳng vào mắt y: “Còn dám ngang ngược, làm càn, xem nhẹ tâm huyết của người khác nữa không?”

Lúc này, những giọt nước mắt tủi nhục đã đọng trên hàng mi dài của Hách Liên Quyết. Y nhìn thằng con bất hiếu trước mặt: “Con thì thanh thản rồi, còn ta thì sao?”

Chính tay y đã đưa Tạ Chiết Nguyệt đến Nhạn Môn Quan, những tưởng Tạ Chiết Nguyệt sẽ liên tục mang tin chiến thắng về cho Đại Chu. Đúng, tin chiến thắng đã đến, nhưng đi cùng với đó là tin tức về cái chết của Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, sau đó Hách Liên Quyết vùng khỏi tay cậu và bỏ chạy.

Nhìn bóng lưng Hách Liên Quyết, Tạ Chiết Nguyệt không khỏi suy nghĩ xem cái chết của mình đã đả kích ông cha chó lớn đến mức nào.

Hách Liên Quyết bị Tạ Chiết Nguyệt đánh cho một trận đòn không nặng cũng chẳng nhẹ, trong lòng tức giận tột độ. Y cắm đầu cắm cổ chạy đi, không thèm nhìn đường, cuối cùng đâm sầm vào một đôi chân dài.

“Ái chà.” Bị đụng đau, Hách Liên Quyết đưa tay xoa trán.

“Tiểu Quyết?” Hách Liên Doanh Chu nhìn Hách Liên Quyết trong bộ đồ diễn lông xù, ngạc nhiên lên tiếng.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hách Liên Quyết ngẩng lên nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Chu Chu? Ngươi đến đây làm gì?”

“Ngày mai là Trung thu, cũng là sinh nhật của Chiết Nguyệt, con đến trước để trang trí.” Hách Liên Doanh Chu ngồi xổm xuống kiểm tra trán Hách Liên Quyết, rồi hỏi: “Sao vậy? Cãi nhau với A Nguyệt à?”

Tổ tông nhà mình thường không hay tức giận, chỉ khi đụng đến chuyện của Tạ Chiết Nguyệt mới phồng má lên như con cá nóc.

Nghe nhắc đến tên Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết hừ một tiếng, tỏ vẻ không muốn nói chuyện.

Hách Liên Doanh Chu bế Hách Liên Quyết nhỏ bé lên: “Vậy phụ hoàng có thể nói cho con biết, tại sao người lại cãi nhau với A Nguyệt không?”

Hách Liên Quyết liếc nhìn Hách Liên Doanh Chu. Trên thế giới này, hắn là người duy nhất biết được bí mật của y và Tạ Chiết Nguyệt. Có những chuyện, y chỉ có thể tâm sự với một mình hắn.

Vì vậy, Hách Liên Quyết buồn bực nói: “Ta không muốn Tiểu Thất đóng phim nữa. Tiểu Thất nghe xong không những không đồng ý mà còn đánh vào mông ta!”

Nghe vậy, Hách Liên Doanh Chu không nhịn được bật cười. Cảnh Tạ Chiết Nguyệt đánh đòn ông cha ba tuổi rưỡi của mình chắc chắn đáng yêu lắm đây.

Còn Hách Liên Quyết trong vòng tay Hách Liên Doanh Chu thì trừng mắt nhìn hắn đầy phẫn nộ. Hoàng tử đánh cha, đây là đại nghịch bất đạo đấy!

Cuối cùng, trước tràng cười nhạo của Hách Liên Doanh Chu, Hách Liên Quyết phải rít lên một câu: “Ngươi cười cái rắm!”

Câu nói này khiến Hách Liên Doanh Chu tắt hẳn nụ cười. Hắn nghiêm túc hỏi Hách Liên Quyết: “Tại sao người lại không muốn A Nguyệt đóng phim?”

Nghe câu hỏi của Hách Liên Doanh Chu, sắc mặt Hách Liên Quyết chùng xuống, giọng nói trầm buồn: “Bởi vì, cảnh quay lần này là cảnh Chiết Nguyệt tử trận nơi sa trường.”

Nghe Hách Liên Quyết nói vậy, tim Hách Liên Doanh Chu thắt lại, vòng tay ôm Hách Liên Quyết cũng cứng đờ.

Một lát sau, Hách Liên Doanh Chu nhẹ nhàng hỏi: “Người sợ A Nguyệt phải diễn lại cái chết của chính mình sao?”

Hách Liên Quyết gật đầu nặng nề. Cái chết là một nỗi đau quá lớn, không nên để Tạ Chiết Nguyệt phải sống lại khoảnh khắc đó.

Hách Liên Doanh Chu thở hắt ra, đặt Hách Liên Quyết lên xe của mình, rồi ngồi xuống bên cạnh: “Con hiểu cảm giác của người, vì con cũng vậy.”

Không ai có thể chấp nhận việc người thân, người yêu của mình phải trải qua cái chết hết lần này đến lần khác ngay trước mắt mình, cho dù biết đó chỉ là diễn.

Khi Hách Liên Quyết tỏ ra thấu hiểu, Hách Liên Doanh Chu lại nói: “Nhưng người có nghĩ đến việc đây là quyết định của A Nguyệt không.”

Trong mắt Hách Liên Doanh Chu, quyết định của bản thân Tạ Chiết Nguyệt mới là quan trọng nhất. Hắn sẽ tôn trọng cậu, bảo vệ cậu khi cậu bị thương, chứ không bao giờ ép buộc Tạ Chiết Nguyệt phải làm theo ý mình.

Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu, không ngờ hắn lại nói như vậy.

“Nhưng mà… những ký ức đau khổ như thế, ta thực sự không muốn nó phải nhớ lại nữa.” Hách Liên Quyết nhăn nhó, “Ta cũng không muốn phải nhớ lại.”

Nhưng Hách Liên Doanh Chu lại nhìn Hách Liên Quyết: “Lúc A Nguyệt nhận kịch bản này, chắc chắn em ấy đã cân nhắc kỹ lưỡng điểm này, nhưng em ấy vẫn nhận. Chúng ta không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên em ấy. Hãy tôn trọng quyết định của em ấy, và âm thầm bảo vệ em ấy từ phía sau.”

“Ta…” Hách Liên Quyết á khẩu. Bỗng dưng y nhớ đến lời Tạ Chiết Nguyệt mắng mình là đồ tự cao tự đại. Đúng là y đã tự cao tự đại thật.

Hách Liên Doanh Chu nhìn cái đầu cúi gằm của Hách Liên Quyết, an ủi: “Mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Hách Liên Quyết há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng. Tạ Chiết Nguyệt đã quyết định, y không thể vì nỗi sợ hãi của bản thân mà ngăn cản cậu.

Cuối cùng, Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu với ánh mắt đáng thương như một chú chó con bị bỏ rơi: “Nếu nó đã muốn làm, thì cứ để nó làm đi.”

Vừa dứt lời, Tạ Chiết Nguyệt từ đằng xa bước tới. Vừa ra khỏi khu rừng, Tạ Chiết Nguyệt đã nhìn thấy xe của Hách Liên Doanh Chu, ông cha chó và chồng cậu đều đang ở trên xe.

“Chồng ơi, sao anh đến sớm vậy?” Vừa hỏi xong Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt lập tức quay sang nhìn Hách Liên Quyết đang ủ rũ, “Người sao vậy?”

Chỉ thấy Hách Liên Quyết ngước lên nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Ta sẽ không ngăn cản con đóng phim nữa.”

Tạ Chiết Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhướng mày hỏi: “Sao thay đổi nhanh thế?”

Hách Liên Quyết hít hít mũi, nhìn Tạ Chiết Nguyệt, gằn từng chữ: “Đó là quyết định của con, phụ hoàng tôn trọng con.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn hình dáng ba tuổi rưỡi của Hách Liên Quyết đang cố tỏ ra trưởng thành, chín chắn, không khỏi bật cười. Cậu đưa tay xoa đầu Hách Liên Quyết: “Ngoan lắm.”

Được khen “ngoan lắm”, Hách Liên Quyết hậm hực quay mặt đi, trong lòng chẳng có chút vui vẻ nào.

“Được rồi, nếu không có chuyện gì nữa thì đi quay xong cảnh của người đi.” Tạ Chiết Nguyệt vỗ vai Hách Liên Quyết.

“Ừ.”

Phân cảnh của Hách Liên Quyết trong bộ phim không nhiều, nhưng y lại đại diện cho những người dân thường ở Nhạn Môn Quan. Vì vậy, dù ít đất diễn, nhưng vai diễn này đòi hỏi kỹ năng diễn xuất rất cao.

Thế nhưng Hách Liên Quyết không phải là một đứa trẻ bình thường. Là một vị hoàng đế, y thừa biết cách che giấu cảm xúc và nhập vai. Vậy nên, những phân cảnh của Hách Liên Quyết đều được thực hiện vô cùng xuất sắc.

Dù là cảnh một đứa trẻ đi tìm con cừu non bị lạc trong tuyết, hay cảnh dũng cảm đưa tin cho tướng lĩnh Nhạn Môn Quan khi phát hiện ra dấu vết quân địch, Hách Liên Quyết đều thể hiện vô cùng tự nhiên và chân thật.

Đạo diễn Lưu Nham xem xong cảnh quay, đập đùi đen đét, vô cùng hài lòng. Ông chỉ hận không thể ôm chầm lấy Hách Liên Quyết mà hôn một cái.

“Mọi người chú ý, đây là cảnh quay cuối cùng rồi!” Lưu Nham hô lớn.

Nhân viên trường quay nhanh chóng dặm lại lớp trang điểm và thay trang phục cho Tạ Chiết Nguyệt. Các diễn viên quần chúng cũng vào vị trí theo yêu cầu.

Sau khi Tạ Chiết Nguyệt khoác lên mình bộ hắc giáp, một thiếu niên tướng quân anh dũng, tuấn tú xuất hiện trước mặt mọi người.

“Action!”

Theo tiếng hô của đạo diễn, Tạ Chiết Nguyệt dẫn theo hàng ngàn kỵ binh lao về phía quân địch. Tiếng vó ngựa vang rền, khói bụi mịt mù. Hàng vạn kỵ binh hắc giáp tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ giữa vùng tuyết trắng, toát lên vẻ bi tráng, hào hùng khi họ lao vào đội quân đông gấp mười lần mình.

“Giết!”

Kỵ binh hắc giáp và quân xâm lược vung đao chém giết nhau. Tiếng binh khí va chạm vang vọng đất trời. Hách Liên Chiết Nguyệt một mình một ngựa xông vào giữa vòng vây kẻ địch, chém giết vô số. Trên chiến trường, cậu như một chiến thần bước ra từ thần thoại, lưỡi đao vung lên không gì cản nổi.

Thế nhưng, dù Hách Liên Chiết Nguyệt có tài giỏi đến đâu thì cũng chỉ là người phàm bằng xương bằng thịt. Cậu cũng biết mệt, cũng phải cạn kiệt sức lực.

Khi một mũi tên xuyên qua vai Hách Liên Chiết Nguyệt, tay cậu nắm chặt thanh mạch đao, tiếp tục thúc ngựa tiến lên.

Khoảnh khắc đó, trái tim Hách Liên Quyết như thắt lại. Ngày hôm đó, trên chiến trường, Tạ Chiết Nguyệt cũng đã chiến đấu như vậy sao?

Quân Hung Nô phía đối diện dường như cũng bị khí thế không sợ chết của Hách Liên Chiết Nguyệt làm cho khiếp sợ. Binh lính bỏ chạy tán loạn, sợ trở thành vong hồn dưới lưỡi đao của cậu.

Hai người Tả, Hữu Hiền vương của quân Hung Nô thấy binh lính bỏ chạy thì vô cùng phẫn nộ, không ngừng quất roi bắt chúng tiến lên đỡ đòn.

Tuy nhiên, mọi nỗ lực đều vô ích. Hách Liên Chiết Nguyệt với thân thể đầy thương tích đã áp sát chúng. Một tiếng xé gió vang lên, Tả Hiền vương của quân Hung Nô đã trở thành vong hồn dưới thanh mạch đao của cậu.

Thấy cảnh tượng đó, Hữu Hiền vương hoảng hốt lùi ngựa lại. Thế nhưng, Hách Liên Chiết Nguyệt không có ý định buông tha cho hắn.

Lúc này, thể lực của Hách Liên Chiết Nguyệt đã cạn kiệt, nhưng cậu vẫn liều mạng lao vào đổi mạng với Hữu Hiền vương. Trên người mang theo vết chém của thanh mã tấu, Hách Liên Chiết Nguyệt cuối cùng cũng ngã quỵ.

“Không! Tiểu Thất! Chiết Nguyệt!” Nhìn đến đây, nỗi sợ hãi trước cái chết của Tạ Chiết Nguyệt lập tức trào dâng trong lòng Hách Liên Quyết. Y liều mạng muốn xông lên cứu con mình!

Tại sao! Tại sao lại bắt y phải chứng kiến cái chết của Tạ Chiết Nguyệt một lần nữa!

Nhưng Hách Liên Doanh Chu đã ôm chặt lấy y: “Tiểu Quyết, chỉ là đóng phim thôi, Chiết Nguyệt không sao đâu.”

Nhưng Hách Liên Quyết không nghe lọt tai, vùng vẫy điên cuồng trong vòng tay Hách Liên Doanh Chu.

Y hối hận rồi, y thực sự hối hận rồi! Y không nên phái Tạ Chiết Nguyệt đi trấn thủ Nhạn Môn Quan. Nếu y không làm vậy, Tạ Chiết Nguyệt vẫn có thể sống vui vẻ bên cạnh y.

Bên kia, các diễn viên phụ họa theo Tạ Chiết Nguyệt cũng gào khóc thảm thiết: “Điện hạ!”

“Viện quân đến rồi!”

Thế nhưng, Hách Liên Chiết Nguyệt toàn thân đẫm máu không thể đáp lại lời của những người lính cấp dưới nữa.

“Cắt!”

Ngay lập tức, các diễn viên thoát khỏi vai diễn. Tạ Chiết Nguyệt đang nằm gục trên lưng ngựa cũng lập tức xoay người xuống ngựa, đi về phía Hách Liên Quyết.

Lưu Nham đứng bên cạnh không kìm được khen ngợi Tạ Chiết Nguyệt: “Cậu diễn tốt quá, dọa thằng bé sợ chết khiếp rồi. Nó cứ tưởng cậu chết thật, sống chết đòi lao ra cứu cậu.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy vội vàng nhìn Hách Liên Quyết. Y đang khóc bù lu bù loa trong vòng tay Hách Liên Doanh Chu. Thấy Tạ Chiết Nguyệt đi tới, y khóc nức nở nói: “Con đừng chết, con đừng chết.”

Tạ Chiết Nguyệt chưa bao giờ thấy Hách Liên Quyết mất bình tĩnh đến vậy. Cậu không kìm được lau nước mắt trên mặt Hách Liên Quyết, an ủi: “Chỉ là giả thôi mà, đều là giả cả.”

Nhưng Hách Liên Quyết vẫn không nín khóc, nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Tiểu Thất, sau này chúng ta không đóng phim nữa, chúng ta đi hát đi.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn đôi mắt ngấn lệ của ông cha chó mới hiểu ra rằng cái chết của cậu đã để lại tổn thương tâm lý quá lớn cho y. Cậu thở dài, nhìn Hách Liên Quyết: “Được.”

Cậu nhận bộ phim này cũng chỉ vì nhân vật chính là Hách Liên Chiết Nguyệt mà thôi. Sau này có đóng phim hay không cũng không quan trọng.

Nghe Tạ Chiết Nguyệt đồng ý, Hách Liên Quyết ôm chặt lấy cậu, mãi đến khi Tạ Chiết Nguyệt phải đi thay bộ đồ diễn, y mới chịu buông tay.

Khi vào phòng thay đồ, Hách Liên Doanh Chu đi theo Tạ Chiết Nguyệt. Nhìn cậu, Hách Liên Doanh Chu thở hắt ra: “A Nguyệt, anh nghĩ anh đã đánh giá cao bản thân mình rồi.”

Khoảnh khắc Tạ Chiết Nguyệt ngã xuống, dù biết đó chỉ là diễn xuất, mọi thứ đều là giả, nhưng khi nghĩ đến việc Hách Liên Chiết Nguyệt trong lịch sử đã ra đi như thế, trái tim hắn lại nhói đau không ngừng.

Dù có cố gắng giữ bình tĩnh đến đâu, hắn cũng không thể chấp nhận được việc nhìn người mình yêu chết trước mặt mình. Khoảnh khắc đó, Hách Liên Doanh Chu hiểu được tâm trạng của Hách Liên Quyết. Hắn không muốn nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt chết trước mặt mình, cho dù điều đó chỉ là giả.

Vừa dứt lời, Hách Liên Doanh Chu đặt một nụ hôn lên môi Tạ Chiết Nguyệt, hai tay giữ chặt lấy tay cậu.

Khi nụ hôn kết thúc, Tạ Chiết Nguyệt thở hổn hển, còn Hách Liên Doanh Chu lại tự giễu: “Lúc trước còn nói sẽ tôn trọng quyết định của em, nhưng bây giờ anh lại hối hận rồi.”

Hắn chỉ muốn bảo vệ Tạ Chiết Nguyệt, không để ai có cơ hội làm hại cậu dù chỉ một chút.

Tạ Chiết Nguyệt dựa lưng vào tường, nhìn Hách Liên Doanh Chu, mỉm cười: “Hách Liên Doanh Chu, em thật sự rất thích anh.”

“Nhưng bây giờ anh chỉ muốn nhốt em lại.” Hách Liên Doanh Chu cúi nhìn Tạ Chiết Nguyệt, không giấu giếm những suy nghĩ đen tối của mình.

“Nhốt lại? Rồi sao nữa?” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

Câu hỏi của Tạ Chiết Nguyệt khiến Hách Liên Doanh Chu á khẩu.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn người đàn ông ngây thơ trước mặt, không nhịn được bật cười. Cậu ghé sát vào tai Hách Liên Doanh Chu nói nhỏ: “Có muốn em dạy anh những chuyện sau khi nhốt em lại không?”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt khẽ cười, ngón tay móc vào thắt lưng Hách Liên Doanh Chu.

Hơi thở của Hách Liên Doanh Chu chững lại, hắn gạt tay Tạ Chiết Nguyệt ra: “Về rồi làm, ở đây không có ô (bao cao su).”

Tạ Chiết Nguyệt sững sờ. Phải công nhận, có những lúc Hách Liên Doanh Chu nguyên tắc đến mức đáng sợ.

“Không có ô, nhưng chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau mà.”

Nửa giờ sau, hai người bước ra khỏi phòng thay đồ với vẻ ngoài vô cùng chỉn chu.

Vừa bước ra, Tạ Chiết Nguyệt vòng tay ôm cổ Hách Liên Doanh Chu: “Phim quay xong rồi, bao giờ chúng ta về nhà đón Trung thu?”

Tạ Chiết Nguyệt nhẩm tính, đi xe mất ba bốn tiếng, đi máy bay cũng mất ba bốn tiếng. Nếu đi chuyến bay tối nay, vừa kịp về đến nhà đúng ngày Trung thu. Họ có thể đón Trung thu cùng gia đình, và cả sinh nhật của cậu nữa.

“Không cần về đâu.” Hách Liên Doanh Chu nói.

“Không về? Chỉ ba chúng ta đón Trung thu thôi sao?” Tạ Chiết Nguyệt thắc mắc.

Cậu đã có gia đình ở thế giới này, cậu muốn về nhà đón Trung thu hơn.

Hách Liên Doanh Chu mỉm cười: “Không, tất cả mọi người sẽ bay đến đây để đón sinh nhật em và ăn Tết Trung thu.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, tròn xoe mắt: “Mọi người đều đến đây sao?”

“Đúng vậy, mọi người đều đến đây.” Hách Liên Doanh Chu nắm tay Tạ Chiết Nguyệt bước vào xe, “Vì không chắc khi nào em quay xong, nên mọi người quyết định đến đây tổ chức sinh nhật cho em.”

Nhất thời, Tạ Chiết Nguyệt không biết phải nói gì. Mọi người đối xử với cậu quá tốt, khiến cậu không kìm được lòng tham muốn có nhiều hơn nữa.

“Đi thôi.” Hách Liên Doanh Chu khởi động xe, đưa Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết đến một khách sạn cách đó vài chục dặm.

Lúc này, tại khách sạn, Hách Liên phu nhân đang chỉ đạo các anh chị em nhà Hách Liên trang trí phòng tiệc, còn Hách Liên lão phu nhân thì ngồi một bên nhìn con cháu đùa nghịch.

Chẳng mấy chốc, bánh kem sinh nhật được đưa tới, các món ăn cũng lần lượt được dọn lên. Vài đĩa cua hấp được bày ra, các món ăn khác cũng rất phong phú. Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ nhân vật chính của buổi tiệc xuất hiện.

Mười một giờ rưỡi đêm, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu mới đến khách sạn. Khi đẩy cửa phòng tiệc, cậu thấy tất cả mọi người đều đang đợi mình.

Khi nhìn thấy Hách Liên lão phu nhân, người lớn tuổi nhất trong gia đình, sống mũi Tạ Chiết Nguyệt cay cay: “Thực ra để năm sau tổ chức cũng được, mọi người không cần phải đợi con muộn thế này đâu ạ.”

“Nói gì vậy?” Hách Liên phu nhân mỉm cười kéo Tạ Chiết Nguyệt vào chỗ ngồi, rồi bế Hách Liên Quyết ngồi bên cạnh mình.

Hách Liên lão phu nhân đích thân đội chiếc vương miện sinh nhật lên đầu Tạ Chiết Nguyệt, vỗ nhẹ tay cậu: “A Nguyệt lại lớn thêm một tuổi rồi, phải luôn bình an nhé.”

Nói xong, bà nhét một phong bao lì xì vào tay Tạ Chiết Nguyệt.

Sau khi các bậc trưởng bối tặng lì xì, các anh chị em trong nhà cũng lần lượt tặng những món quà do chính tay họ chuẩn bị, cùng những lời chúc mừng sinh nhật và chúc cậu cùng anh cả hạnh phúc trăm năm.

Đến khi tiếng chuông điểm mười hai giờ, mọi người đồng thanh hô: “Chúc mừng sinh nhật!”

Sau đó, đèn tắt, nến sinh nhật được thắp sáng. Hách Liên Tuyết bắt nhịp bài hát chúc mừng sinh nhật. Trong tiếng hát, Tạ Chiết Nguyệt thổi nến.

Cậu ước rằng, hạnh phúc của khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi mãi.

Hách Liên Quyết nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy đây chính là nơi thuộc về Tạ Chiết Nguyệt. Ở đây, cậu có thể có mọi thứ mình muốn. Ngay cả khi y có rời đi, y cũng hoàn toàn yên tâm về Tạ Chiết Nguyệt.

Sau khi nến tắt, đèn lại được bật sáng.

Lúc này, Hách Liên Doanh Chu cầm bó hoa hồng và chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị sẵn bước đến trước mặt Tạ Chiết Nguyệt. Hắn ôm hoa, quỳ một chân xuống, nhìn Tạ Chiết Nguyệt bằng ánh mắt vô cùng chân thành và dịu dàng.

“Việc kết hôn của chúng ta tuy có hơi vội vàng, nhưng anh nghĩ, dù đã đăng ký kết hôn, thì những nghi thức cầu hôn và lễ cưới vẫn không thể thiếu.”

“Bây giờ anh muốn bù đắp lại tất cả cho em. Vậy, em Tạ Chiết Nguyệt, em có đồng ý kết hôn với anh không?”

Khoảnh khắc đó, Tạ Chiết Nguyệt sững sờ. Cậu không ngờ Hách Liên Doanh Chu lại cầu hôn cậu vào lúc này.

“Đồng ý đi! Đồng ý đi!” Hách Liên Vấn Thủy là người đầu tiên hò reo.

“Mau đồng ý đi con!” Hách Liên phu nhân xúc động giục giã.

Tạ Chiết Nguyệt hoàn hồn, nhìn Hách Liên Doanh Chu trước mặt. Cậu đón lấy bó hoa, đưa tay ra: “Vâng, em đồng ý.”

Lời vừa dứt, Hách Liên Doanh Chu cẩn thận đeo chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị từ lâu vào ngón tay Tạ Chiết Nguyệt.

Khoảnh khắc đó, Tạ Chiết Nguyệt nghe thấy tiếng hoan hô của rất nhiều người, cậu cũng không nhịn được mà cười rạng rỡ.

“Thế dự định khi nào thì tổ chức lễ cưới?” Hách Liên phu nhân hỏi.

“Theo ta, nên tổ chức lễ đính hôn trước đã.” Hách Liên lão phu nhân đập bàn quyết định.

“Ơ… nhưng mà, anh cả và anh dâu đã đăng ký kết hôn rồi mà, lễ đính hôn còn ý nghĩa gì nữa?”

“Ta thích thế đấy, cháu quản được chắc?”

Giữa tiếng ồn ào, náo nhiệt của mọi người, Tạ Chiết Nguyệt nắm lấy tay Hách Liên Doanh Chu, hai người nhìn nhau mỉm cười trong hạnh phúc.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi