Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 081

Ông cụ Liễu trố mắt nhìn những người trước mặt, trong lòng dâng lên một cỗ hoảng hốt. Những thế gia đại tộc như bọn họ làm gì có chuyện không có những bí mật khuất tất không thể phơi bày ra ánh sáng. Cho dù đã “rửa tay gác kiếm” chuyển sang làm ăn chân chính, sổ sách công ty của gia tộc kiểu gì cũng có vấn đề. Nếu cố tình đào xới, chắc chắn sẽ tìm ra lỗ hổng.

“Các người là ai? Ai cho phép các người điều tra tôi?” Ông cụ Liễu ra sức chống cự.

“Ông nội.” Liễu Văn Hi căng thẳng nhìn ông mình. Sự việc sao lại đi đến bước đường này? Đang yên đang lành sao cả nhà họ Liễu lại bị điều tra?

Mặc dù việc chú ba bắt cóc thiếu gia chủ nhà Hách Liên có hơi quá đáng, nhưng đó là hành vi cá nhân của ông ta, cớ sao lại kéo cả nhà họ Liễu xuống bùn!

Trong lúc Liễu Văn Hi còn đang lo lắng bất an, nhóm người kia đã bắt đầu động tay động chân, ép buộc phải đưa họ đi.

“Chúng tôi tự đi.” Liễu Văn Hi vội vàng lên tiếng, sau đó đỡ lấy ông cụ Liễu, “Ông nội, chúng ta đi thôi.”

Lúc này mà làm ầm ĩ lên thì thật khó coi, nhất là trước mặt bao nhiêu người. Rõ ràng ông cụ Liễu cũng hiểu ý của cháu trai, hừ lạnh một tiếng rồi để Liễu Văn Hi đỡ mình rời đi.

Cùng lúc đó, chính phủ đã ra thông báo chính thức sẽ cử một Tổ công tác đặc biệt tiến hành điều tra toàn diện nhà họ Liễu, và kết quả điều tra sẽ được công bố rộng rãi trước công chúng.

[Tôi biết ngay là chính quyền không thể nhắm mắt làm ngơ trước thế lực đen tối như nhà họ Liễu mà.]

[Tôi nghe nói mấy chục năm trước nhà họ Liễu còn dính líu đến xã hội đen cơ, mới “tẩy trắng” được khoảng hơn chục năm nay thôi.]

[Nhà họ Liễu chắc chắn có rất nhiều vấn đề. May mà lần này phơi bày ra hết, chứ ai mà ngờ được trong nhân dân lại tồn tại một khối u nhọt độc hại như thế này.]

[Thương bé Quyết vẫn còn đang nằm trên giường bệnh. Đến giờ mà Weibo của Tiểu Quyết và người nhà vẫn chưa có cập nhật gì thêm.]

[Hy vọng sẽ sớm có kết quả điều tra, và công bố một cách chi tiết, minh bạch.]

Quần chúng vô cùng hài lòng trước phản hồi của chính quyền. Sự phẫn nộ trước đó cũng dần lắng xuống, tất cả đều đang chờ đợi một kết quả chính thức.

Trong khi đó, trên xe của Tổ công tác, ông cụ Liễu giữ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh lùng lên tiếng: “Nhà chúng tôi không có những thứ các người đang tìm đâu, dù các người có cố gắng đến mấy cũng chỉ uổng công thôi.”

Khi còn nắm quyền điều hành nhà họ Liễu, ông cụ Liễu đã sớm “tẩy trắng” toàn bộ tài sản của gia tộc. Những chuyện mờ ám cũ kỹ đã được dọn dẹp sạch sẽ, những kẽ hở cần lấp cũng đã được lấp đầy. Ông hoàn toàn không sợ bị người ta điều tra.

Nhưng Liễu Văn Hi thì lại có chút lo lắng. Anh ta từng biển thủ công quỹ, còn sai kế toán làm giả sổ sách. Anh ta đã làm những chuyện này thì cũng không dám tin tưởng những người khác trong nhà họ Liễu, e rằng chú ba của anh ta còn làm những chuyện quá đáng hơn. Suy cho cùng, sức khỏe của ông cụ Liễu mấy năm nay sa sút, phần lớn quyền hành đều giao vào tay Liễu Tống.

Thành viên của tổ công tác nở một nụ cười lạnh: “Có uổng công hay không thì không phải do ông quyết định, mà là do chứng cứ định đoạt.”

“Nếu chúng tôi không tìm được chứng cứ, thì vẫn có người giúp chúng tôi tìm.”

Nói xong, người này trực tiếp đưa ra một bức thư tố cáo. Trên đó liệt kê hàng loạt hoạt động vi phạm pháp luật và tội ác của nhà họ Liễu. ông cụ Liễu vừa nhìn thấy đã trợn trừng mắt.

“Không thể nào!” Ông cụ Liễu nhìn chằm chằm vào bức thư tố cáo. Ông không tin nhà họ Liễu lại dám làm nhiều chuyện phi pháp như vậy ngay dưới mắt mình.

Nhưng khi Liễu Văn Hi nhìn thấy nội dung trên đó, tim anh ta như ngừng đập một nhịp. Bức thư này e rằng đã được chuẩn bị từ trước bởi một người đã rắp tâm nhắm vào nhà họ Liễu.

“Bức thư tố cáo này còn kèm theo một số bằng chứng, những việc còn lại chúng tôi sẽ tiến hành điều tra theo nội dung trong thư.”

Nghe xong, ông cụ Liễu tỏ ra vô cùng phẫn nộ, còn Liễu Văn Hi thì im lặng không nói gì. Cuối cùng, anh ta nhìn nhân viên trong tổ công tác và nói: “Tôi cần liên lạc với luật sư của tôi.”

Người nhân viên liếc nhìn Liễu Văn Hi, cho rằng anh ta đang cố vớt vát trong vô vọng. Dựa trên những chứng cứ đi kèm bức thư tố cáo, Liễu Văn Hi chắc chắn sẽ phải ăn cơm tù ít nhất hơn mười năm. Tuy vậy, người này vẫn đồng ý: “Được thôi.”

Bất kỳ tên tội phạm nào khi đối mặt với hình phạt của pháp luật đều ôm tâm lý may mắn, hy vọng luật sư có thể giúp mình giảm án hoặc thoát tội. Tuy nhiên, kết cục cuối cùng không bao giờ diễn ra như ý họ.

Nhưng theo quy định của pháp luật, việc họ muốn tìm luật sư là hoàn toàn hợp pháp, nên tổ công tác cũng không có lý do gì để ngăn cản.

Sau khi ông cụ Liễu và Liễu Văn Hi bị khống chế, nhà họ Liễu thực sự trở thành rắn mất đầu. Trụ sở công ty nhà họ Liễu bất ngờ bị một nhóm người xông vào kiểm tra đột xuất, khiến toàn bộ nhân viên hoảng loạn. Ai nấy đều lo sợ vài ngày nữa công ty phá sản, họ sẽ mất đi công ăn việc làm.

Nằm trên giường bệnh, Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp cũng hoang mang tột độ. Sao nhà mình lại đột nhiên bị bao nhiêu điều tra viên ập đến thế này? Tại sao ba xảy ra chuyện mà không ai báo cho bọn họ biết? Ông nội và Liễu Văn Hi đã đi đâu trong thời khắc quan trọng này?

Chưa kịp để họ suy nghĩ nhiều, cảnh sát đã bao vây chặt chẽ bên ngoài, có vẻ như để đề phòng họ bỏ trốn.

“Cút đi! Ông đây đéo phạm tội!” Liễu Văn Thành với đôi chân tàn phế không thể cử động, toàn thân toát ra sát khí. Hắn tức giận ném thẳng chiếc cốc cạnh tay, nhưng chẳng nhận lại bất kỳ lời hồi đáp nào.

Trạch viện nhà họ Liễu bị bao vây, trong chốc lát, ai nấy đều đánh hơi được bầu không khí “mưa giông bão giật” sắp ập đến. Lúc này, đương nhiên là có oan báo oan, có thù báo thù!

Những gia tộc hay cá nhân từng bị nhà họ Liễu chèn ép thê thảm năm xưa đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này để “giậu đổ bìm leo”, đích thân dâng dao cho tổ điều tra. Chẳng mấy chốc, đủ loại đơn từ tố cáo và bằng chứng ngập ngụa, chất thành núi trong văn phòng của tổ điều tra.

Nếu tất cả những bằng chứng này đều là thật, người nhà họ Liễu có ngồi tù mười kiếp cũng không đền hết tội.

Người của tổ công tác đặc biệt cũng đã làm việc trực tiếp với phòng tài vụ của công ty nhà họ Liễu, bắt đầu kiểm tra toàn bộ sổ sách kế toán qua các năm, đồng thời rà soát lịch sử liên lạc, lịch sử giao dịch chuyển khoản… của các quản lý cấp cao.

Khối lượng công việc khổng lồ, nhân lực được huy động liên tục đối chiếu các khoản thu chi. Cuối cùng, sau vô số lần tính toán kỹ lưỡng, họ đã phát hiện ra những lỗ hổng trong sổ sách. Cộng dồn lại, số tiền trốn thuế lên tới hàng chục tỷ tệ.

Trong số các lãnh đạo cấp cao của công ty nhà họ Liễu, người ta còn điều tra ra đủ loại sai phạm như biển thủ công quỹ, lợi dụng chức vụ để chiếm đoạt tài sản…

“Cái nhà họ Liễu này, chỗ nào cũng thấy đấu đá, chia bè kết phái.” Một điều tra viên nhìn đống tài liệu trong tay, không khỏi lên tiếng than vãn. “Dù hôm nay chúng ta không đến, nhà họ Liễu sớm muộn gì cũng tàn đời.”

Trong công ty nhà họ Liễu, các thế lực đan xen phức tạp, đấu đá lẫn nhau. Việc tiêu hao nội bộ liên miên như vậy, việc một công ty lớn sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian.

“Những tài sản này đều là sau khi họ ‘tẩy trắng’ và chuyển đổi hình thức kinh doanh. Nếu lật lại những món nợ cũ, e rằng còn moi ra được nhiều hành vi vi phạm pháp luật hơn nữa của nhà họ Liễu.” Một điều tra viên khác lật xem hồ sơ của công ty nhà họ Liễu, nhận định.

“Lợi nhuận công ty thì chẳng được bao nhiêu, nhưng đấu đá phe phái bên trong thì chẳng khác nào triều đình thời cổ đại.”

Các điều tra viên vừa bàn luận vừa nhanh chóng kiểm kê các tài liệu của nhà họ Liễu. Lát nữa, họ còn phải tính toán các khoản thu nhập bất chính của gia tộc này.

Dưới sự điều tra gắt gao của tổ công tác, những bí mật dơ bẩn của nhà họ Liễu dần bị phơi bày ra ánh sáng. Hàng ngàn chiếc siêu xe, hàng trăm biệt thự và tòa nhà rải rác trên khắp cả nước, cùng với những rương vàng chất đầy tầng hầm nhà tổ họ Liễu… tất cả đều là minh chứng cho thấy nguồn gốc bất chính của khối tài sản khổng lồ này.

Ông cụ Liễu nhìn những bằng chứng được đưa lên, khuôn mặt tái nhợt. Đứa con trai thứ ba của ông lại quay về con đường cũ của nhà họ Liễu!

“Nó muốn hại chết cả nhà họ Liễu sao!” Ông cụ Liễu đau đớn, xót xa kêu lên.

Ông đã phải rất vất vả mới có thể “tẩy trắng” toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Liễu. Vậy mà con trai ông lại lén lút làm những chuyện tày trời sau lưng ông. Thằng con này thực sự hận không thể kéo cả nhà họ Liễu xuống địa ngục.

Trong phút chốc, ông cụ Liễu cảm thấy nếu đứa con trai thứ hai của ông còn sống thì tốt biết mấy. Nó cũng giống như mẹ nó, vô cùng ghét bỏ những công việc kinh doanh bẩn thỉu này. Nếu nó tiếp quản nhà họ Liễu, gia tộc này sẽ không bao giờ dính líu đến những chuyện như vậy. Thậm chí, nó còn có thể dẫn dắt ông, đưa những sản nghiệp đã được “tẩy trắng” của nhà họ Liễu phát triển rực rỡ hơn nữa!

Giờ đây, ông cụ Liễu càng thêm hối hận vì đã chia rẽ đứa con trai thứ hai và vợ của nó. Có đứa con thứ hai ở đây, nhà họ Liễu tuyệt đối sẽ không sụp đổ như bây giờ. Cùng với Tạ Chiết Nguyệt là người thừa kế, nhà họ Liễu ít nhất cũng có thể giữ vững phong độ thêm một thế kỷ nữa.

Nhưng bây giờ, mọi thứ đều đã tan tành! Tất cả những gì ông đã dày công gầy dựng đều bị chính đứa con trai thứ ba phá hủy sau khi ông già yếu và dần dần nhường lại quyền lực!

Nghĩ đến đây, khuôn mặt ông cụ Liễu hiện lên một biểu cảm tuyệt vọng, tâm như đã chết lặng.

“Sao chú ba lại có thể làm ra chuyện tày trời như vậy?” Liễu Văn Hi cũng không giấu được sự kinh ngạc. Trong khoảnh khắc này, anh ta cũng chẳng còn màng đến việc tranh giành tài sản của nhà họ Liễu nữa. Lúc này, bảo toàn mạng sống và chạy tội mới là điều quan trọng nhất!

“Tôi muốn gặp luật sư của tôi ngay lập tức.” Liễu Văn Hi cố gắng giữ bình tĩnh, lên tiếng yêu cầu.

“Luật sư của cậu đến rồi, gặp đi.” Người của tổ điều tra liếc nhìn Liễu Văn Hi rồi đáp.

Dưới sự giám sát chặt chẽ của tổ điều tra, Liễu Văn Hi hoàn toàn không có khả năng ngụy tạo chứng cứ để chạy tội cho mình.

Trong khi tổ điều tra đang tiến hành điều tra sâu rộng về nhà họ Liễu, Tạ Chiết Nguyệt cùng Hách Liên Doanh Chu đang tận hưởng kỳ nghỉ bên cạnh Hách Liên Quyết.

Tại khu vườn nhà họ Hách Liên, Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên xích đu, nhìn Hách Liên Quyết đang chơi súng nước cách đó không xa. Cậu quay sang nói với Hách Liên Doanh Chu: “Bộ phim em nhận vừa mới bắt đầu quay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, có phải em xui xẻo quá rồi không? Hình như em cũng hơi thiếu trách nhiệm với đoàn phim nữa thì phải…”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt ngước nhìn Hách Liên Doanh Chu đang đẩy xích đu cho mình.

Hách Liên Doanh Chu cụp mắt đáp: “Bộ phim đó vốn dĩ dự định hai tháng nữa mới bấm máy. Bây giờ quay sớm hơn, dù có trễ nải chút thời gian cũng chẳng có vấn đề gì lớn.”

Tạ Chiết Nguyệt thở dài: “Em chỉ sợ người ta biết lại bảo em làm màu, đỉnh lưu thì chưa phải mà đã dám ra vẻ ngôi sao.”

Thế nhưng, cả hai lần ngừng quay đều do những yếu tố khách quan không thể kiểm soát. Khi biết tin ông cha chó gặp chuyện, cậu không muốn vì bất cứ điều gì mà đánh mất cơ hội được nhìn thấy ông cha chó lần cuối.

“Mọi tổn thất đều do anh chịu, em không làm đoàn phim chịu bất cứ thiệt thòi nào, bọn họ lấy lý do gì để trách em?” Hách Liên Doanh Chu nghiêm túc nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói.

Nghe vậy, Tạ Chiết Nguyệt không kìm được bật cười, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Có tiền đúng là tuyệt thật.”

Hách Liên Doanh Chu khẽ mỉm cười dịu dàng. Chỉ cần là điều Tạ Chiết Nguyệt muốn làm, hắn nhất định sẽ đứng ra chống lưng cho cậu.

Trong khoảnh khắc, hai ánh mắt giao nhau, nhịp thở của Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu cũng dần trở nên gấp gáp.

Đúng lúc ấy, một tia nước bắn thẳng vào mặt Tạ Chiết Nguyệt. Khi cậu hoàn hồn, ông cha chó đã ôm khẩu súng nước tẩu thoát không còn tăm hơi.

“Hách Liên Quyết! Người đứng lại đó cho con!” Nói rồi, Tạ Chiết Nguyệt định đứng dậy đuổi theo tẩn cho ông cha chó một trận.

“A Nguyệt, cầm lấy.” Hách Liên Doanh Chu gọi giật lại, đón lấy khẩu súng nước từ tay người giúp việc đưa cho Tạ Chiết Nguyệt.

Thế là, một màn rượt đuổi kịch liệt giữa Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết diễn ra trong khuôn viên khu vườn. Rõ ràng chỉ là hai khẩu súng nước, thế mà qua tay hai cha con lại mang đến cảm giác như một trận đấu súng thực thụ.

“Tiểu Thất à, đối đầu với ta, con còn non lắm!” Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt bị bắn ướt sũng, cười khoái trá.

Hừ, kinh nghiệm thực chiến của y đâu phải dạng vừa! Góc nào trong vườn bắn nước hiểm nhất, chỗ nào có địa thế phòng thủ tốt nhất, y đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nhưng Tạ Chiết Nguyệt cũng chẳng phải dạng vừa. Lợi dụng sơ hở, cậu liền phản công Hách Liên Quyết bằng mấy tia nước chí mạng.

Hai cha con rượt đuổi nhau một hồi, quần áo ai nấy đều ướt sũng vì nước.

Hách Liên Doanh Chu đứng một bên quan sát trận chiến, khóe môi không giấu được nụ cười. Hai con người trước mặt, tuổi cộng lại đã lên đến bảy tám chục, thế mà lúc này tâm hồn lại chẳng khác nào những đứa trẻ lên ba.

“Tiểu Thất, con không biết xấu hổ, con đánh lén!” Hách Liên Quyết vung vẩy khẩu súng nước đã cạn kiệt, oan ức tố cáo.

Tạ Chiết Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Ai dạy con là chỉ cần mặt dày thì sẽ thắng ấy nhỉ?”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt lập tức cướp lấy khẩu súng nước, chĩa thẳng vào ông cha chó mà bắn tới tấp.

“Á á á, con phiền phức quá đi! Ta chỉ phá đám hai người một tí thôi mà, con thù dai đến thế cơ à?”

Bị Tạ Chiết Nguyệt xịt nước loạn xạ, ông cha chó cuống cuồng bỏ chạy khắp sân, vừa chạy vừa la lối om sòm.

Cuối cùng, khi cả hai đã thấm mệt, Hách Liên Doanh Chu mới yêu cầu họ đi thay đồ để tránh bị cảm lạnh.

Đồng thời, Hách Liên Doanh Chu cũng tranh thủ đăng bức ảnh Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết chơi súng nước lên Weibo.

@Hách Liên Doanh Chu: Vợ và con trai [Ảnh chơi súng nước]

[Aaa, một tuần ròng rã, cuối cùng tôi cũng thấy được thông tin của Tiểu Quyết!]

[Tiểu Quyết trông có vẻ khỏe mạnh, mong là bé sẽ không bị ám ảnh tâm lý sau vụ bắt cóc.]

[Có thể chạy nhảy nô đùa cùng Chiết Nguyệt thế kia, chứng tỏ sức khỏe không sao rồi. Lúc nghe tin Tiểu Quyết bị tiêm thuốc an thần, tôi sợ muốn đứng tim. Không sao là tốt rồi.]

[Chơi bắn súng nước kìa!! Mùa hè chơi trò này là hợp lý nhất! Tôi cũng muốn chơi bắn súng nước!]

Đạo diễn Lưu Nham, người vẫn luôn theo dõi sát sao Weibo của Hách Liên Doanh Chu, không nhịn được gửi tin nhắn riêng cho hắn: Kim chủ ba ba ơi, chừng nào vợ ngài mới tới quay phim vậy?

Ngày Hách Liên Quyết gặp chuyện, Tạ Chiết Nguyệt hối hả rời khỏi đoàn làm phim, khiến tiến độ quay bị đình trệ. Đương nhiên, họ vẫn có thể tận dụng thời gian để làm những việc khác, chẳng hạn như tập luyện võ thuật.

Thế nhưng, Lưu Nham thực sự rất muốn biết khi nào Tạ Chiết Nguyệt mới có thể trở lại phim trường. Dù kim chủ ba ba Hách Liên Doanh Chu có nhiều tiền đến mấy thì cũng không thể vung tiền qua cửa sổ như thế được. Phải biết rằng đoàn phim cứ đình trệ một ngày là tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ, họ phải dùng tiền sao cho đáng đồng tiền bát gạo chứ.

Hách Liên Doanh Chu đọc tin nhắn của Lưu Nham, ngắn gọn đáp lại: Rất nhanh.

Lưu Nham nhìn hai chữ này, cạn lời. Rất nhanh? Rốt cuộc là nhanh cỡ nào?

Ông cũng không dám hỏi thêm, cũng chẳng dám than vãn, đành ngậm ngùi chờ đợi kim chủ ba ba “trả” vợ lại cho đoàn phim.

Thực tế đã chứng minh, tiến độ làm việc của tổ điều tra quả thực rất thần tốc. Chỉ hơn một tuần, với sự “giậu đổ bìm leo” từ nhiều phía, tổ điều tra đã hoàn tất hồ sơ về các tội danh của nhà họ Liễu.

Liễu Tống vừa mới được chuyển ra khỏi phòng chăm sóc tích cực, còn chưa kịp cảm khái mình vẫn còn sống, thì đã phải đối mặt với mức án tử hình.

Hai anh em Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp thì nhận mức án hai mươi năm tù giam. Riêng Liễu Văn Diệp, nhờ có luật sư giỏi bào chữa, nên được giảm án một chút.

Liễu Văn Hi hoàn toàn không thể hiểu nổi. Anh ta chỉ muốn lợi dụng Tạ Chiết Nguyệt để chống lại chú ba của mình, thế mà cuối cùng vì Tạ Chiết Nguyệt, cả gia tộc nhà họ Liễu lại rơi vào hố sâu vạn kiếp bất phục.

Có những lúc, Liễu Văn Hi không ngừng hối hận. Nếu anh ta không trêu chọc Tạ Chiết Nguyệt thì tốt biết mấy. Không trêu chọc Tạ Chiết Nguyệt, thì sẽ không có những chuyện sau này. Không có những chuyện sau này, nhà họ Liễu sẽ không bị phơi bày trước ánh sáng. Không bị phơi bày, nhà họ Liễu sẽ không thể sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Về phần khối tài sản khổng lồ của nhà họ Liễu, ngoài phần bị tịch thu sung công quỹ, phần còn lại sẽ được dùng toàn bộ để bồi thường cho các nạn nhân và gia đình của họ. Cho dù người nhà họ Liễu có ra tù, thứ mà họ khao khát nhất là tiền tài cũng đã không cánh mà bay.

Khi nghe được bản án này, ông cụ Liễu – người vốn chuẩn bị an hưởng tuổi già trong tù – đã gục ngã hoàn toàn, đột quỵ vì xuất huyết não và được đưa đi cấp cứu.

Dưới sự tận tình cứu chữa của bác sĩ, ông cụ Liễu may mắn giữ được mạng sống. Tạ Chiết Nguyệt sau khi biết tin cũng lên kế hoạch đến thăm ông ta.

“Em muốn đến thăm ông ta?” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, hỏi lại khi cậu đề xuất ý định này.

“Đúng vậy.” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu, “Anh có tin em có thể chọc tức ông ta chết ngay trong bệnh viện không.”

“Anh tin.” Hách Liên Doanh Chu đáp không chút do dự.

Tạ Chiết Nguyệt lắc đầu cười: “Chu Chu nhà ta không còn là Chu Chu tuân thủ pháp luật nữa rồi, vậy mà cũng không cản em làm chuyện tàn nhẫn như vậy.”

“Tàn nhẫn sao?” Hách Liên Doanh Chu ngước mắt lên, “Nếu không có ông ta, cha mẹ em vẫn còn đó, em sẽ được lớn lên trong vòng tay yêu thương.”

Chứ không phải hết lần này đến lần khác trơ mắt nhìn những người thân yêu lần lượt ra đi, nếm trải đủ mọi cay đắng của nhân gian.

“Vậy nên, dù em có đối xử tàn nhẫn với ông ta thế nào, anh cũng sẽ không ngăn cản.” Hách Liên Doanh Chu ôm Tạ Chiết Nguyệt vào lòng, thì thầm. “Em mới là quan trọng nhất.”

Tạ Chiết Nguyệt không kìm được mỉm cười, rồi đưa tay đẩy nhẹ Hách Liên Doanh Chu: “Được rồi, anh đưa em qua đó đi.”

Nơi ông cụ Liễu đang điều trị là Bệnh viện Nhân dân Số 1 Hải Thành. Hiện tại tình hình của ông ta đã khá hơn, được chuyển từ phòng bệnh nặng sang phòng bệnh thường.

Lúc này, ông cụ Liễu nằm trên giường bệnh, tứ chi tê liệt, miệng méo xệch, nói năng không rõ lời. Tình cảnh này khiến ông ta vô cùng phẫn uất và đau đớn. Một kẻ từng hô phong hoán vũ mấy chục năm, đến cuối đời lại phải chịu cảnh thê lương nhường này.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Tạ Chiết Nguyệt bước vào, diện sơ mi trắng phối quần tây đen. Trông cậu thanh tú, sáng sủa, tựa như một viên pha lê trong suốt không vướng bụi trần.

Khoảnh khắc Tạ Chiết Nguyệt bước vào, ông cụ Liễu như nhìn thấy rất nhiều người: con trai thứ, con dâu thứ, và cả người phụ nữ mà ông yêu nhất.

“Đã lâu không gặp.” Tạ Chiết Nguyệt tùy ý kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

Sau khi nhìn rõ người đến là Tạ Chiết Nguyệt, ông cụ Liễu không nén được sự kích động, cổ họng phát ra những âm thanh hừ hừ. Bằng một chất giọng run rẩy, ông ta thốt lên: “Mày… tại… sao mày…”

Tạ Chiết Nguyệt cắt ngang lời ông ta: “Ông muốn hỏi tại sao tôi lại muốn hủy hoại nhà họ Liễu đúng không?”

Nghe vậy, ông cụ Liễu nằm trên giường bệnh run lẩy bẩy, gật đầu liên hồi. Ông ta không thể hiểu nổi lý do Tạ Chiết Nguyệt hủy hoại nhà họ Liễu. Nếu nhà họ Liễu không sụp đổ, khối tài sản hàng trăm tỷ kia sẽ do Tạ Chiết Nguyệt thừa kế cơ mà. Kẻ Tạ Chiết Nguyệt cần đối phó chẳng phải là người con trai thứ ba của ông sao? Tại sao lại kéo cả gia tộc họ Liễu xuống bùn?

Tiếp đó, Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười nhìn ông cụ Liễu: “Chắc ông còn muốn hỏi tôi, lần này đến đây để làm gì phải không?”

Ông cụ Liễu nằm trên giường bệnh gật đầu mạnh.

Tạ Chiết Nguyệt thủng thẳng nói: “Vậy để tôi trả lời câu hỏi đầu tiên trước nhé.”

“Lý do tôi hủy hoại nhà họ Liễu là vì các người quá tởm lợm. Tại sao lại dám động đến người thân của tôi? Đó là người thân duy nhất còn lại của tôi trên cõi đời này.”

Ông cụ Liễu trợn tròn mắt. Ông muốn gào lên rằng ông cũng là người thân của Tạ Chiết Nguyệt!

Thế nhưng, Tạ Chiết Nguyệt chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ông cụ Liễu, nói tiếp: “Chắc hẳn ông đang muốn nói, ông cũng là người thân của tôi chứ gì. Để tôi nói cho ông biết, ông không xứng!”

Nói đoạn, Tạ Chiết Nguyệt ném ra một tập tài liệu chứng cứ: “Vụ tai nạn năm đó, ông thừa biết là do có người sắp đặt đúng không.”

Ông cụ Liễu trợn to mắt nhìn xấp chứng cứ bị ném vào mặt, cổ họng bật ra những tiếng khò khè đau đớn.

Chuyện năm xưa, đương nhiên ông ta đã điều tra ra sự thật. Ông ta biết con trai cả và con trai thứ ba đã liên thủ hãm hại con trai thứ hai. Nhưng khi đó, ông ta không muốn một lúc mất đi cả ba đứa con. Đứa con trai ông yêu thương nhất đã ra đi, ông không thể để hai đứa còn lại phải vào tù.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn ông cụ Liễu bằng ánh mắt lạnh lùng, đanh thép: “Ông trơ mắt nhìn cha tôi chết trong sự toan tính của kẻ khác mà không hề muốn báo thù cho ông ấy. Ông trơ mắt nhìn mẹ tôi bơ vơ không nơi nương tựa mà chẳng thèm đoái hoài. Đó là cái mà ông gọi là tình thương sao?”

Ông cụ Liễu cố gắng nhấc một ngón tay lên, run rẩy chỉ vào Tạ Chiết Nguyệt, muốn nói điều gì đó, nhưng Tạ Chiết Nguyệt đã thẳng thừng ngắt lời.

“Ông hoàn toàn không yêu cha tôi, cũng chẳng hề xót thương đứa con trai ruột của mình. Trong mắt ông chỉ có bản thân ông thôi. Ông đặt lợi ích của mình lên hàng đầu, chỉ màng đến cảm xúc của riêng mình. Ngay cả bà nội tôi, chẳng phải cũng là do ông dùng quyền lực ép buộc bà ấy về làm vợ sao? Ông luôn miệng nói yêu bà ấy nhất, nhưng kết cục lại khiến bà ấy u uất mà chết. Đó là tình yêu mà ông nói sao? Thật cmn gớm ghiếc.”

Tạ Chiết Nguyệt từng chữ từng chữ vạch trần lớp mặt nạ tình thương đạo đức giả của ông cụ Liễu, “Thứ ông yêu, chẳng qua chỉ là cái dáng vẻ si tình do chính ông dựng lên. Suy cho cùng, người ông yêu nhất vẫn chỉ là bản thân ông mà thôi.”

Nằm trên giường bệnh, ông cụ Liễu thở hổn hển. Bị lột trần bộ mặt thật khiến ông ta vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, chỉ hận không thể giết chết Tạ Chiết Nguyệt ngay lập tức. Ông ta không có! Ông ta thực sự yêu thương vợ và con mình! Bọn họ mới là tình yêu đích thực của ông. Ông thậm chí đã định giao lại cơ ngơi nhà họ Liễu cho con trai thứ hai, như thế còn chưa đủ chứng minh tình yêu hay sao?

Nhưng Tạ Chiết Nguyệt trước cơn giận bất lực của ông cụ Liễu chỉ mỉm cười nhạt nhẽo: “Tôi đến tìm ông, là có một việc muốn thông báo.”

Ông cụ Liễu trừng mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt, không tin Tạ Chiết Nguyệt sẽ mang đến điều gì tốt đẹp.

“Tôi đã di dời phần mộ của cha và bà nội ra khỏi khu mộ tổ nhà họ Liễu rồi, và đã đưa họ về an táng cạnh mẹ tôi. Từ nay về sau, gia đình ba người họ sẽ được đoàn tụ bên nhau mãi mãi. Còn ông, đừng hòng ở cạnh họ kẻo mang lại xui xẻo. Dù sao thì họ cũng chẳng muốn gặp lại ông đâu, ông thấy tin tức tôi mang tới thế nào?” Tạ Chiết Nguyệt thong thả nói, giọng điệu chẳng chút thành ý.

Ông cụ Liễu tức giận đến mức như sắp nổ tung. Khu mộ dành cho người con trai thứ hai và người vợ thứ hai là do chính ông cất công chọn lựa. Ông vẫn luôn tâm niệm rằng sau khi qua đời sẽ được chôn cất bên cạnh họ. Thế mà Tạ Chiết Nguyệt lại đem tất cả đi mất! Lại còn chửi ông là đồ xui xẻo! Đây là muốn làm ông tức chết đây mà!

Tạ Chiết Nguyệt cũng chẳng buồn đợi câu trả lời của ông cụ Liễu, trực tiếp đứng dậy: “Thôi được rồi, ông cứ yên tâm an dưỡng tuổi già trong tù đi. Ba đứa cháu trai của ông đều sẽ vào đó chăm sóc ông đấy. So với những người già neo đơn khác, ông quả là vô cùng hạnh phúc.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt đứng dậy, cất bước rời khỏi phòng bệnh.

Bên ngoài phòng bệnh, Hách Liên Doanh Chu đang kiên nhẫn đợi cậu.

“Tiểu Quyết đã thu xếp xong hành lý rồi, bây giờ chúng ta có thể xuất phát đến trường quay ngay.”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi