Chương 107: Vật về chủ cũ
“Nhưng mà!”
Ngay lúc mọi người còn đang kinh ngạc trước hình ảnh một người mẹ độc ác như Lý Văn, gã phóng viên đột nhiên bước lên một bước!
“Cho dù cô ta không phải là một người mẹ tốt, thì có liên quan gì đến đứa trẻ đang bị bệnh kia chứ? Anh cứ coi như nể mặt đứa bé, cứu người ta một mạng không được sao?”
Hắn ta nghĩ rằng nói như vậy sẽ có thể ép buộc Giang Trầm Ý cứu người.
Kết quả, đối phương đưa qua một tấm thẻ, một tấm thẻ ngân hàng.
“Trong này có năm mươi triệu, anh đi cứu đứa bé đó đi.” Tấm thẻ Giang Trầm Ý lấy ra chính là tấm thẻ ngân hàng không ghi danh mà nhà họ Hạ đưa cho cậu trước đó.
“Bên trong thật sự có năm mươi triệu, nếu không tin chúng ta có thể ra ngân hàng kiểm tra ngay tại chỗ, hơn nữa thẻ này không ghi danh, ai dùng cũng được.”
Giang Trầm Ý giơ tấm thẻ ngân hàng lên, từng bước tiến lại gần gã phóng viên: “Là anh nói đó nhé, đứa bé đó vô tội, vậy tôi đưa tiền cho anh thì anh đi cứu người đi, nhớ kỹ nhé, nhất định phải cứu sống người ta, nếu không năm mươi triệu này của tôi coi như lãng phí rồi.”
Trên mặt chàng trai nở một nụ cười nhàn nhạt, nhưng nếu che miệng cậu lại rồi nhìn vào mắt, sẽ chỉ thấy một luồng ánh sáng lạnh lẽo bên trong.
Gã phóng viên bị cậu ép đến mức muốn lùi lại, nhưng lại quên mất sau lưng mình còn có một Hoắc Vân Khê, y giữ chặt vai gã phóng viên không cho hắn cử động, bị ép đến đường cùng, hắn chỉ có thể hét lớn: “Tôi lại không phải bác sĩ, tìm tôi làm gì.”
Bước chân chàng trai chợt dừng lại, vẻ mặt lộ rõ sự ngỡ ngàng: “Ồ! Ra là anh không phải bác sĩ à, tôi cứ tưởng chỉ cần tôi đưa tiền là anh sẽ đi cứu người chứ?”
“Nhưng mà…” Chàng trai nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội: “Chuyện mà ngay cả bản thân anh cũng không làm được, sao lại yêu cầu một người không học chuyên ngành y như tôi đi làm chứ?”
Nói rồi, cậu nhìn về phía ống kính, thấy người quay phim định lùi lại, một con mèo đen to như con báo nhỏ đột ngột phóng lên vai người quay phim, chiếc đuôi dài quấn quanh cánh tay đang cầm máy quay của đối phương.
“Hừ!” Con mèo đen há miệng, hà một hơi lớn vào người quay phim, hàm răng nhọn hoắt chĩa thẳng vào cổ đối phương.
Người quay phim sợ đến mức không dám cử động, trong lòng điên cuồng gào thét: Con mèo này từ đâu chui ra vậy!!!
Giang Trầm Ý ấn tay lên ống kính trước mặt, đôi mắt như đang nhìn thẳng vào khán giả trong phòng livestream: “Tôi tốt nghiệp khoa kinh tế, hoàn toàn không liên quan gì đến y học. Mọi người xem lâu như vậy, chắc hẳn đã có người đi tìm hiểu thân phận của tôi rồi, vậy nên… tại sao lại cho rằng một người không phải bác sĩ có thể chữa được bệnh máu trắng chứ?”
Đúng rồi!
Bình luận trong phòng livestream dừng lại vài giây, sau đó như núi lửa phun trào, bùng nổ những tiếng nói nghi ngờ.
[Đúng vậy… Tôi nhớ ở đây không phải có bạn học đại học của cậu ta sao? Các người rốt cuộc là người của trường y hay trường kinh tế vậy? Ra nói một tiếng đi chứ!]
[Tôi vừa mới định nói… nhưng không hiểu sao lại bị trôi đi mất, Giang Trầm Ý thật sự là sinh viên khoa kinh tế của chúng tôi đó! Sinh viên khóa 15 trường đại học XX!]
[Vậy… Lý Văn này dẫn phóng viên đi tìm một sinh viên khoa kinh tế để chữa bệnh cứu người? Không phải chứ! Chuyện này cũng quá hoang đường rồi!]
[Ai đã bày cho Lý Văn cái ý tưởng ngu ngốc này vậy! Cô ta ở trước cổng nhà người ta cúi đầu lia lịa, lạy đến mức trán chảy cả máu, như vậy thì người ta phải làm sao? Ra mặt thì bị chửi, không ra mặt cũng bị chửi!]
Dần dần, khán giả cũng hiểu ra vấn đề, chưa nói đến việc có phải người học chuyên ngành y hay không, cho dù có phải, thì chàng trai này cũng mới tốt nghiệp khóa trước.
Mà căn bệnh máu trắng này, đừng nói là sinh viên y khoa mới ra trường, ngay cả trưởng khoa đã hành nghề hai mươi năm cũng chưa chắc chữa được!
Rõ ràng, đây là có người muốn hãm hại chàng trai!
Lúc này trong khung bình luận vẫn còn có thủy quân đang spam, lúc thì nói [Ai biết người này có bảo vật gia truyền gì không], lúc lại nói [Nếu cậu ta có thể chữa ung thư giai đoạn cuối, vậy thì chắc chắn cậu ta cũng có thể chữa bệnh máu trắng]…
Chàng trai đột nhiên “ồ” một tiếng, tiếp tục nói vào camera: “Nhân tiện nói luôn, Liêu Kiến Bình, anh có điên cuồng bôi nhọ tôi thì cũng không tìm lại được người trong mộng của anh đâu, đã nói cả vạn lần rồi, tôi thật sự không quen Tống Ức.”
Liêu Kiến Bình đang nhìn chằm chằm vào phòng livestream, tim chợt đập thịch một cái, sợ đến mức nhảy dựng lên khỏi ghế, kết quả không may vướng vào chân ghế, cả người lẫn ghế cùng ngã nhào xuống đất.
“A đau đau đau!” Hắn ta ôm chân mình, đau đến mức nước mắt sinh lý cũng chảy ra.
Sau khi Giang Trầm Ý chỉ đích danh Liêu Kiến Bình, những người trong nhóm sinh viên cũng lập tức nhớ ra – ban đầu đúng là người này đã nhảy ra tố cáo Giang Trầm Ý máu lạnh vô tình.
Nhưng mà, cậu ấy lại không học y, đối mặt với chuyện này thì cậu ấy có thể làm gì được chứ?
Lại nghe Giang Trầm Ý nhắc đến Tống Ức, những sinh viên biết chuyện năm đó đều bật cười khẩy: “Ra là vậy, thảo nào tôi cứ thấy người đó nhìn Giang Trầm Ý không thuận mắt.”
Khán giả trong phòng livestream lập tức bị chuyện hóng hớt thu hút, nháo nhào hỏi trên khung bình luận xem đã xảy ra chuyện gì.
[Là thế này, năm đó Liêu Kiến Bình này, cũng chính là bạn học cùng lớp của chúng tôi, thích một nữ sinh lớp bên cạnh, theo đuổi rất lâu, nhưng nữ sinh đó ngay từ đầu đã từ chối rồi.]
[Nhưng hắn ta không tin, cuối cùng nữ sinh đó hết cách, đành nói mình đã có bạn trai rồi.]
[Không ngờ người đó vẫn không chịu từ bỏ, Tống Ức đành phải nói bạn trai của mình là Giang Trầm Ý.]
Còn về việc tại sao lại nói là Giang Trầm Ý, bởi vì lúc đó cậu là người đẹp trai nhất toàn trường đại học!
Không có ai sánh bằng!
Lúc đó họ cũng nghi ngờ Tống Ức ít nhiều cũng có cảm tình với Giang Trầm Ý, nên mới theo phản xạ gọi tên đối phương.
Nhưng phải công nhận, hiệu quả thật sự rất tốt, vừa nghe là Giang Trầm Ý, Liêu Kiến Bình lập tức từ bỏ, chỉ là hắn ta quay sang nhìn Giang Trầm Ý với ánh mắt không ưa, nói chuyện cũng toàn lời châm chọc.
[Thôi đi, hắn ta sớm đã nhìn Giang Trầm Ý không thuận mắt rồi, ghen tị với khuôn mặt của người ta đó mà!]
Lúc này phòng livestream hoàn toàn biến thành nơi buôn chuyện, sau khi Hoắc Vân Khê xem xong bình luận, cuối cùng cũng hiểu ra chuyện của người đàn ông lúc trước là thế nào.
Chỉ là… ánh mắt y khẽ lóe lên, ra là Giang Trầm Ý lúc học đại học lại nổi tiếng đến vậy.
Người đàn ông im lặng, trong lòng không khỏi dấy lên một chút cảm giác nguy cơ.
Sau khi Giang Trầm Ý vạch trần thủ đoạn của Liêu Kiến Bình, liền quay lại nhìn gã phóng viên, dưới ánh mắt kinh hãi của đối phương, cậu mạnh mẽ túm lấy cổ áo gã phóng viên, giao hắn cho công an Hoa Thành đã sớm chuẩn bị sẵn ở bên cạnh.
“Hắn ta mới là kẻ bị người khác sai khiến đến gây rối, còn Lý Văn, có lẽ cũng bị cùng một người ám thị.”
Nghe chàng trai nói vậy, công an Hoa Thành nhìn gã phóng viên với ánh mắt vô cùng không thiện cảm.
Sau khi vạch trần bộ mặt giả tạo của Lý Văn và thẳng thắn nói rõ chuyên ngành của mình, những người qua đường xung quanh dần dần rời đi – tất cả đều là do có người đứng sau giật dây, loại chuyện bê bối này không cần thiết phải tiếp tục hóng hớt nữa.
Sau khi cảnh sát giải tán đám đông, Giang Trầm Ý và Hoắc Vân Khê lại quay trở lại bên cạnh Lý Văn.
Chàng trai ngồi xổm xuống, đối diện với ánh mắt như muốn giết người của Lý Văn, khẽ nói một câu: “Bệnh của đứa con riêng chồng cô, tôi thật sự có cách giải quyết đó.”
Lý Văn đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn cậu.
Không phải nói, cậu ta không phải sinh viên y khoa sao?
Lúc này Hoắc Vân Khê lặng lẽ di chuyển một chút, che khuất tầm nhìn của những người khác, đồng thời cũng đề phòng có người xung quanh đến gần.
Giang Trầm Ý nhìn dáng vẻ thảm hại của người phụ nữ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ác ý: “Tôi đúng là không phải sinh viên y khoa, nhưng… con của chị Miểu Miểu thật sự là do tôi mang đến cho họ, lão gia tử Lương Nguyên An ở Thủ đô hấp hối cũng đúng là do tôi cứu sống lại.”
“Chỉ cần tôi muốn, đừng nói là bệnh máu trắng, cho dù đứa con riêng của chồng cô có chết, tôi cũng có thể làm cho nó cải tử hoàn sinh.”
Khóe miệng chàng trai càng lúc càng cong lên, những lời thốt ra từ miệng cậu khiến Lý Văn tràn đầy hy vọng.
Hoắc Vân Khê cúi đầu nhìn một chút, chỉ thấy đồng tử của chàng trai gần như có màu bạch kim, trong lòng lập tức hiểu ra – tên này lại đang mê hoặc người khác.
“Cô thử nghĩ xem, đứa con riêng mắc bệnh nặng của cô vốn đang yếu ớt nằm trên giường bệnh, cô ngày ngày chăm sóc nó, nhìn dáng vẻ của nó mà không khỏi đau lòng.”
Đôi mắt người phụ nữ dần trở nên mơ màng, trước mắt dường như hiện ra cảnh đứa trẻ đó tủi thân khóc lóc với mình rằng thuốc rất đắng, không bao lâu sau, trên mặt cô đã đẫm nước mắt.
Trương Miểu Miểu nhìn dáng vẻ này của chị ta, lập tức cảm thấy buồn nôn không chịu nổi, vội vàng kéo Tưởng Ái Vi vào trong.
“Cô dùng sáu triệu để nhờ tôi ra tay, chỉ một đêm thôi, cô đã thấy đứa trẻ tự mình chạy ra khỏi phòng bệnh, lao vào lòng cô gọi mẹ…” Chàng trai tiếp tục từ từ dệt nên một ảo mộng đẹp đẽ cho người ta.
Ngay lúc đôi mắt người phụ nữ sáng long lanh nhìn vào khoảng không, như thể nhìn thấy tương lai tươi sáng, một câu nói của chàng trai đã hoàn toàn đẩy cô ta xuống địa ngục: “Nhưng tại sao tôi phải giúp một người mẹ cặn bã như cô, người ngay cả con gái ruột của mình cũng không thèm quan tâm chứ? Cô cướp tiền của cha người ta để lại cho con gái mình, còn hủy hoại toàn bộ di vật của đối phương, tại sao tôi phải giúp cô?”
“Cô cứ từ từ nhìn đứa con riêng mà cô coi trọng chết trên giường bệnh đi.” Chàng trai ghé sát vào tai Lý Văn, thì thầm như một con ác quỷ.
“Không… không!” Trong khoảnh khắc, Lý Văn như nhìn thấy đứa trẻ ngoan ngoãn đó đã hoàn toàn nhắm mắt.
“Không được!” Chị ta hét lên một tiếng thảm thiết, điên cuồng lao về phía trước, muốn ôm lấy đứa trẻ đó, nhưng phía trước chị ta lại là Giang Trầm Ý đang ngồi xổm.
Vì vậy ngay giây sau, chị ta đã bị Hoắc Vân Khê giữ lại: “Cô muốn làm gì!”
Giọng người đàn ông rất lạnh, lạnh đến mức khiến xương cốt người ta cũng phải run lên, và chính cái lạnh lẽo đó đã kéo Lý Văn ra khỏi ảo mộng.
Sau khi đối diện với đôi đồng tử màu bạch kim của chàng trai, Lý Văn cuối cùng cũng phản ứng lại – cậu ta đang cố tình trêu đùa mình!
“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!” Lý Văn điên cuồng chửi rủa chàng trai, lời lẽ dơ bẩn tục tĩu đến mức Hoắc Vân Khê cũng có chút không kìm được cơn tức giận.
Nhưng là người trong cuộc, Giang Trầm Ý nhìn dáng vẻ phát điên của chị ta, lại có thể vui vẻ bật cười thành tiếng.
Ừm, nhìn người ta mất kiểm soát chửi bới, sao có thể không cười thành tiếng được chứ hi hi 🙂
“Thấy chưa, cô quỳ trên đất lạy đến trán chảy cả máu, không những không có tác dụng gì mà còn bị tôi lột một lớp da, tôi nhớ đứa con riêng đó đến giờ vẫn không chịu gọi cô một tiếng mẹ phải không? Chậc chậc chậc! Cô đã dồn bao nhiêu tâm huyết, vậy mà ngay cả một tiếng mẹ cũng không chịu gọi.”
“À, còn người chồng kia của cô nữa, ông ta coi trọng thể diện nhất, cô đoán xem sau khi chuyện hôm nay của cô truyền ra ngoài, ông ta sẽ đối xử với cô như thế nào?”
“Cô đoán xem, ông ta có ly hôn với cô không?”
“Nếu thật sự như vậy, thì… con riêng mất, chồng mất, sự nghiệp mất, ngay cả con gái ruột cũng không thèm muốn cô. Tôi nhớ, cha mẹ cô sắp qua đời cũng muốn từ mặt cô, nói cách khác dù cô có chết, dưới suối vàng cô cũng chỉ là một người cô đơn lẻ loi.”
Lời nói của chàng trai như những cây kim nhỏ, đâm mạnh vào tim Lý Văn.
“A a a a a a cậu im đi! Cậu im đi!” Chị ta trợn mắt đỏ ngầu nhìn Giang Trầm Ý, nhưng vẻ mặt lại trở nên bi thương và sợ hãi.
Xem kìa, chính cô ta cũng biết mình đã làm tổn thương những người thân thật sự.
Cô ta không thể quay lại được nữa rồi.
Sau khi thấy chị ta hoàn toàn suy sụp, Giang Trầm Ý không tiếp tục trêu đùa nữa, kéo người đàn ông mặt mày lạnh lùng quay trở vào trong siêu thị.
Khi cánh cổng lớn từ từ đóng lại, cũng hoàn toàn dập tắt mọi hy vọng của Lý Văn.
Chị ta quỳ trên đất gào khóc trong vô vọng, nhưng những người xung quanh chỉ lộ ra ánh mắt chán ghét, không một chút thông cảm.
Sau khi vào trong, siêu thị chủ động cách ly mọi âm thanh của Lý Văn, trong sân lại là một khoảng không gian yên bình.
Tưởng Ái Vi vẫn ôm chặt chiếc vali không chịu buông tay, mắt đỏ hoe, xem ra đã khóc một trận rất lớn.
Sau khi nhìn thấy Giang Trầm Ý quay lại, cô bé nhanh chóng đứng dậy, cúi đầu chào Giang Trầm Ý một cái: “Cảm ơn anh!”
Chàng trai xua tay, ngồi xuống tự rót cho mình một tách trà rồi nói với cô bé: “Đừng vội cảm ơn, ba em thực ra còn để lại không ít đồ cho em, nhưng đều đã bị Lý Văn hủy hoại rồi.”
Chưa đợi cô bé kịp đau lòng vì chuyện này, đã nghe chàng trai nói tiếp: “Em có muốn giao dịch với tôi, tìm lại di vật của ba em không?”
Tưởng Ái Vi có chút ngơ ngác, không hiểu lắm ý của chàng trai là gì.
Không cần Giang Trầm Ý ra hiệu, Trương Miểu Miểu đã chủ động giải thích cho cô bé.
Nghe nói siêu thị này có đủ loại phương thức kỳ diệu, ánh mắt Tưởng Ái Vi không bao lâu sau đã trở nên mơ màng: “Chuyện này… hai người không lừa em chứ?”
Sao nghe cứ như chuyện chỉ có trong tiểu thuyết vậy!
“Vậy có muốn thử không?”
Phải công nhận, Tưởng Ái Vi đã động lòng, bất kể những gì họ nói là thật hay giả, cô bé thực sự rất muốn tìm lại di vật của ba mình.
Sau khi thấy vẻ động lòng trên mặt cô bé, Giang Trầm Ý lấy ra bàn tính công đức, bắt đầu tính toán công đức trên người Tưởng Ái Vi.
Khi tận mắt nhìn thấy một món đồ trang trí nhỏ biến lớn, não của Tưởng Ái Vi gần như muốn bốc khói.
“Công đức trên người em tuy không có bao nhiêu, nhưng mà…” Ánh mắt Giang Trầm Ý trở nên dịu dàng, tuy cậu không lớn hơn Tưởng Ái Vi bao nhiêu tuổi, nhưng ánh mắt này lại giống như đang nhìn một đứa cháu vậy.
“Nhưng công đức mà ba em để lại cho em lại có đến sáu nghìn điểm, số này đủ để đổi lại những di vật đó rồi.”
Di vật mà ba Tưởng Ái Vi để lại ngoài con gái ông ra thì toàn bộ đều là đồ vật vô tri, đổi lấy những thứ này không cần quá nhiều điểm công đức.
Nghe xong lời giải thích của Giang Trầm Ý, mắt Tưởng Ái Vi lại hoe đỏ.
Trương Miểu Miểu xoa đầu cô bé, nhẹ giọng an ủi: “Đi đi, đi giao dịch với chủ tiệm Giang đi, chị sẽ ở đây đợi em về.”
Là người phụ nữ duy nhất có mặt, lời nói của Trương Miểu Miểu đã mang lại cho Tưởng Ái Vi cảm giác an toàn rất lớn.
“Vâng! Dì Miểu Miểu, chiếc vali này nhờ dì giữ giúp con.”
Sau đó, cô bé liền đi theo sau Giang Trầm Ý.
Trong lúc họ thực hiện giao dịch, Trương Miểu Miểu mở điện thoại lướt Weibo, quả nhiên các chủ đề hot trên đó đều liên quan đến Lý Văn.
Những lời chửi bới Giang Trầm Ý trước đó đều đã biến mất, thay vào đó là sự khinh bỉ của mọi người dành cho Lý Văn.
Trong đó, còn xen lẫn cả sự chế nhạo đối với Liêu Kiến Bình.
Công ty của Lý Văn ban đầu hình như định lên tiếng giải thích, nhưng cùng với việc Giang Trầm Ý tung ra ngày càng nhiều thông tin, họ dường như cũng đã từ bỏ.
Bây giờ muốn cứu vãn danh tiếng của Lý Văn, trừ khi con gái ruột của chị ta đích thân đứng ra nói lời tha thứ.
Nhưng Tưởng Ái Vi có làm vậy không? Chắc chắn là không rồi.
Hơn nữa Trương Miểu Miểu còn nhớ, cha mẹ của Lý Văn đều đã qua đời, bên cạnh cũng chẳng còn mấy người họ hàng thân thiết, điều đó có nghĩa là, người thân thật sự của chị ta chỉ còn lại một mình Tưởng Ái Vi.
“Đúng là đáng đời… vậy mà lại đẩy người thân duy nhất của mình ra!” Lạc Thu Minh cũng xem được những bình luận trên mạng, bật cười khẩy một tiếng.
Trương Miểu Miểu thở dài một hơi: “Bây giờ chỉ còn thiếu việc tìm ra kẻ đứng sau giật dây phóng viên và Lý Văn nữa thôi, hy vọng công an Hoa Thành làm việc hiệu quả một chút.”
Chị không ngờ, lại có người muốn dùng đạo đức để ép buộc Giang Trầm Ý.
Chưa nói đến việc Tiểu Giang có mềm lòng hay không, có một sự tồn tại đặc biệt như siêu thị, ép buộc họ chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Thậm chí những kẻ đó có lẽ đến chết cũng không biết mình chết như thế nào.
Hoắc Vân Khê đặt tách nước xuống, sau khi nghe Trương Miểu Miểu nói xong, trong lòng y nảy ra một ý nghĩ.
Sau đó, y cúi đầu nhìn Ô Đoàn đang nằm bên chân Trương Miểu Miểu, ánh mắt lóe lên một tia sáng bạc.
Ô Đoàn: !!!
Sống lưng lạnh toát, cảm giác có chút không ổn… “Meo meo meo!”
Vừa mới có dự cảm không lành, ngay giây sau đã bị Hoắc Vân Khê túm gáy nhấc bổng lên, nhanh chóng rời khỏi siêu thị.
Trước khi đi, Hoắc Vân Khê để lại một câu cho vợ chồng Lạc-Trương: “Nói với Trầm Ý một tiếng, tôi đi rồi sẽ về ngay!”
Y biết chuyện này chắc chắn sẽ có rất nhiều công an ra tay giúp đỡ, nhưng lỡ như thế lực đứng sau kẻ đó rất lớn thì sao? Lỡ như có thiên sư, linh sư gì đó giúp đỡ thì sao?
Không ai dám chắc, sau khi Lý Văn thất bại, đối phương có tiếp tục giở trò gì nữa không, thay vì ngồi chờ đối phương tìm đến cửa, chi bằng để y trực tiếp xử lý kẻ đó luôn!
So với Giang Trầm Ý, Hoắc Vân Khê hoàn toàn là một người theo trường phái hành động bạo lực!
Vì vậy, sau khi Giang Trầm Ý dẫn Tưởng Ái Vi trở về, nhìn thấy một vị trí trống không, lập tức đoán ra Hoắc Vân Khê đã đi đâu.
Cậu thầm thở dài, nhưng cũng không ngăn cản hành động của đối phương, chỉ lặng lẽ thực hiện thêm một giao dịch với siêu thị.
Giao dịch lần này, tốn của cậu một vạn điểm công đức!
Cậu không muốn chủ động ra tay sao? Không, cậu chỉ là có chút xíu xiu keo kiệt mà thôi (╯^╰)╮
Tưởng Ái Vi đi theo sau cậu, trong lòng ôm một chiếc hộp lớn, bên trong là những di vật của ba đã tìm lại được.
Đến tận bây giờ, cô bé mới biết ba mình yêu thương mình đến nhường nào.
Ngoài năm triệu tệ kia ra, ba còn để lại hơn mười món quà, đó là những món quà sinh nhật ông chuẩn bị cho cô bé đến khi tròn mười tám tuổi.
Tưởng Ái Vi vẫn chưa mở ra, cô bé định đợi sau khi về nhà rồi từ từ mở.
Còn về số tiền kia… phải công nhận, khoản tiền này quả thực đã giải quyết ngay lập tức mọi áp lực của cô bé.
Không chỉ là học phí và sinh hoạt phí, mà còn cả viện phí ở bệnh viện, cuối cùng cô bé cũng có thể yên tâm tập trung vào việc học của mình rồi.
Trương Miểu Miểu nhìn dáng vẻ này của Tưởng Ái Vi thì vô cùng xót xa, sau khi biết đứa trẻ này đã không còn người thân nào nữa, liền kéo cô bé đến một góc nhỏ nhẹ nhàng trò chuyện.
Lạc Thu Minh sau khi nói chuyện với Giang Trầm Ý một lát về vợ mình, cũng đến góp vui.
Còn Giang Trầm Ý nhìn chiếc tách nước khác trên bàn, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút trống rỗng.
Trước kia vào giờ này, Hoắc Vân Khê đều đang chuẩn bị trà chiều cho cậu.
Còn có Ô Đoàn, lúc này chắc đang chơi trò đuổi bắt tia laser với cậu, rồi chờ đợi món điểm tâm nhỏ của mình.
Nhưng Hoắc Vân Khê vừa đi, Giang Trầm Ý liền rảnh rỗi hẳn.
Cậu trở lại tầng hai, nằm dài trên giường của mình đợi người về.
Đám người này, người thì nói chuyện, người thì ngẩn ngơ, không một ai để ý đến Lý Văn đang bị nhốt ở bên ngoài.
Sau khi chắc chắn cánh cổng lớn sẽ không được mở ra, Lý Văn lảo đảo đứng dậy, đang định tìm một phòng khám nhỏ để cầm máu thì điện thoại reo lên.
Cuộc gọi này, là của chồng chị ta.
Giọng đối phương cực kỳ lạnh lùng, vừa nghe đã biết là đang cố gắng kìm nén cơn tức giận.
Mà giọng nói như vậy, cũng là thứ Lý Văn thường ngày sợ hãi nhất.
“Cô cút về đây cho tôi ngay!”
Người chồng thứ hai của chị ta là một người rất lịch sự, lịch sự đến mức kết hôn bao nhiêu năm nay chị ta chỉ nghe đối phương nói năm câu chửi thề.
Bây giờ, là câu thứ sáu.
Lý Văn cắn chặt môi dưới, không dám trì hoãn quá lâu, tùy tiện mua chút thuốc ở một hiệu thuốc bôi lên rồi ra sân bay mua vé.
Nhưng loại thuốc chị ta mua bừa đó, không những không giúp chị ta cầm máu, mà ngược lại còn gây dị ứng, khiến chị ta ngất xỉu ngay tại sân bay.
Sau khi được đưa đi cấp cứu khẩn cấp, chị ta khó khăn lắm mới được cứu sống, kết quả lại gặp phải bệnh nhân giường bên cạnh nổi điên, đẩy chị ta ngã xuống khỏi giường bệnh.
Gãy xương rồi.
Đến khi chồng chị ta chạy đến, thứ nhìn thấy là một người phụ nữ toàn thân quấn băng trắng xóa – dị ứng, gãy xương, mất máu quá nhiều… tất cả những điều này đã hành hạ người phụ nữ đến mức hấp hối.
Nhưng dù có như vậy, trong mắt người đàn ông cũng không một chút thương cảm.
Anh ta ném những thứ trong tay lên người phụ nữ, lạnh lùng nói: “Ký đi, tài sản tôi sẽ không chia cho cô, nhưng nể tình bao nhiêu năm nay, tôi sẽ để lại cho cô một căn nhà và một khoản tiền.”
Còn về sự nghiệp của Lý Văn, chuyện đó thì có liên quan gì đến anh ta chứ?
Lý Văn nhìn hai chữ “ly hôn” trên giấy, mắt dần trợn lớn: “Không… không muốn ly hôn! Tôi không muốn ly hôn!”
Chị ta biết người đàn ông này tàn nhẫn, nhưng không ngờ anh ta lại có thể tàn nhẫn đến mức này!
Từ lúc chị ta bị chàng trai kia lột trần mọi sự xấu xa, đến bây giờ còn chưa đầy một ngày, vậy mà người đàn ông này đã chuẩn bị sẵn một bản thỏa thuận ly hôn rồi.
Chuyện này thật sự không phải đã chuẩn bị từ sớm rồi sao?
Lý Văn tức đến mức thở không ra hơi, chị ta không muốn ký vào bản thỏa thuận này, chị ta bây giờ không còn gì cả, nếu ngay cả gia đình cũng không còn… thì thật sự là mất tất cả.
“Tiểu Duyên… Tiểu Duyên sẽ không đồng ý đâu! Nó coi tôi như mẹ nó mà!” Có lẽ vì liên tiếp phải chịu quá nhiều đả kích, tinh thần Lý Văn cũng dần trở nên có chút hỗn loạn.
Người đàn ông nghe chị ta nói vậy, nở một nụ cười chế nhạo: “Thật sao?”
“Cô đến nhà tôi bao nhiêu năm nay, nó có gọi cô một tiếng mẹ bao giờ chưa?” Anh ta nhớ, con của mình ngay cả một tiếng “dì” cũng chưa từng gọi, chỉ toàn là những tiếng như “này” “ê”.
Lý Văn lập tức tức đến mức máu dồn lên não, nằm trên giường bệnh giãy giụa một lúc rồi ngất đi.
Ngay sau đó, bên giường bệnh vang lên tiếng chuông báo động inh ỏi.
Trong lúc các y tá vội vàng chạy vào, người đàn ông lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, thư ký của anh ta chạy lon ton đến bên cạnh.
“Thưa ngài, sáu triệu đó…” Thư ký nói đến số tiền Lý Văn đựng trong vali, số tiền này, có cần lấy lại không?
Kết quả là bị người đàn ông trừng mắt: “Lấy cái quái gì! Người đó tôi còn phải nhờ vả đấy!”
Câu chửi thề thứ bảy rồi.
Thư ký thấy vậy, biết tâm trạng sếp đang tệ đến cực điểm, liền rụt người sang một bên không nói gì nữa.
Cùng lúc đó, Hoắc Vân Khê và Ô Đoàn lần theo manh mối, tìm được nơi ẩn náu của một nhóm người.
Họ không rõ lắm những người bên trong có phải là do kẻ chủ mưu đứng sau cử đến hay không, nhưng dù có phải hay không, cũng không sao cả 🙂
Dù sao thì, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, cứ đánh một trận đã rồi tính tiếp!
Gửi phản hồi