Chào Mừng Đến Với Siêu Thị Công Đức – 108

Siêu thị tọa lạc ở khu dân cư cũ, tòa nhà dân cư gần nhất cũng cách đó năm trăm mét.

Vì vị trí hẻo lánh nên lúc siêu thị được cải tạo lớn trước đây, không có nhiều người xung quanh để ý.

Sau khi tiễn Trương Miểu Miểu đi, Giang Trầm Ý ngồi bên giường mình, tiếp tục đợi Hoắc Vân Khê và những người khác trở về.

Nhưng, Hoắc Vân Khê và Ô Đoàn chưa thấy đâu, cậu lại đợi được một nhóm người khác.

“Tiểu hữu, ra ngoài gặp mặt một lát được không?”

Bên ngoài cổng siêu thị xuất hiện mấy người đàn ông mặc áo choàng dài, qua khí tức trên người họ có thể phán đoán được, mấy người này hẳn đều là những người sở hữu sức mạnh đặc biệt.

Chỉ là khí tức của họ có chút hỗn loạn, trông không giống thiên sư, mà lại giống những tồn tại như linh sư hoặc vu sư hơn.

Giang Trầm Ý đứng trước cửa sổ, từ xa nhìn họ một cái.

Nhìn mấy gương mặt già nua nhăn nhó kia, cùng với khí tức vẩn đục như nước cống trên người họ… Giang Trầm Ý càng nhìn càng thấy ghê tởm, huống chi mấy người này lại dám gọi mình là tiểu hữu!

Cậu đã gặp qua rất nhiều thiên sư, cũng chỉ có Cố Sanh lão gia tử mới có thể gọi cậu là tiểu hữu.

Nhưng những người này, ngay cả một ngón tay của Cố lão gia tử cũng không bằng, có tư cách gì mà gọi cậu là tiểu hữu?

Tuổi tác đã lớn như vậy rồi, ngay cả một chút tự nhận thức rõ ràng cũng không có sao?

Vẻ cau mày và ánh mắt đầy chán ghét của cậu cũng khiến nụ cười trên mặt mấy người kia tắt dần.

Vốn dĩ họ còn muốn ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, nhưng xem ra bây giờ, không nói chuyện được nữa rồi!

“Cậu nhóc, mở cửa đi, nếu cậu ngoan ngoãn mở cửa chịu thua, chúng tôi còn có thể tha cho cậu một mạng.” Lão già đứng đầu vuốt râu, nheo mắt đánh giá tòa nhà này.

Trong mắt lão ta, bên ngoài siêu thị này phảng phất khí tức công đức nhàn nhạt.

Những thứ này, có lẽ là do cậu nhóc kia dùng hàng hóa trong siêu thị để cứu người rồi còn sót lại.

Vừa nghĩ đến những món hàng có công năng đặc biệt kia, cùng với khả năng cải tử hoàn sinh hoặc kéo dài tuổi thọ được đồn đại từ Thủ đô, trong lòng lão già không khỏi nóng lên.

Không cầu trường sinh bất lão, nhưng cầu sống được thêm hai ba trăm tuổi trước đã!

Tốt nhất, vẫn là cướp lấy năng lực của chàng trai trước, sau đó kế thừa siêu thị này, đến lúc đó lão ta chắc chắn sẽ trở thành khách quý của mọi người.

Nhưng trong mắt Giang Trầm Ý, mắt họ lại tỏa ra ánh sáng xanh lục le lói, không phải màu xanh lục thuần khiết như của Ô Đoàn, mà là màu xanh lục vẩn đục, trông như thứ thuốc nước màu xanh lá cây mà các mụ phù thủy trong truyện cổ tích thường nấu.

Dù cậu không rõ trong lòng những người này rốt cuộc đang nghĩ gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt như vậy, cũng biết những gì họ nghĩ chắc chắn không phải là chuyện tốt lành.

Sau khi lão già nói xong, Giang Trầm Ý vẫn không hề động đậy, hai bên cứ thế nhìn nhau một lúc lâu, rồi đám người kia mới thở dài một hơi.

“Haizz, rõ ràng đã cho cậu một cơ hội rồi mà.”

Họ lắc đầu, thở dài vì sự không biết điều của chàng trai này.

Khóe miệng Giang Trầm Ý giật giật, sau đó cũng xoay xoay cổ tay mình.

Nào biết, trong lúc họ nhìn nhau, Giang Trầm Ý đã để siêu thị chuẩn bị sẵn một loạt thứ.

Vì vậy sau khi thấy họ ra tay, Giang Trầm Ý không hề bất ngờ chút nào.

Cậu đi ra ban công, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, nhìn đám người bên dưới đang khoa chân múa tay như lũ hề.

“Tiếc thật, lúc này mà có Lục Lạc ở đây, có thể bảo anh ấy hâm một bình rượu, làm chút đồ nhắm, vừa uống rượu vừa xem kịch.”

Nói đến xem kịch, hoặc là uống trà hoặc là uống rượu, Giang Trầm Ý không uống trà, vậy thì chỉ còn lại rượu thôi!

Ánh mắt quá đỗi bình thản của chàng trai đã kích động sâu sắc mấy người này.

Đợt tấn công đầu tiên của họ vào siêu thị, không hẹn mà gặp, đều nhắm thẳng vào chàng trai trên ban công.

Trong nháy mắt, lửa, côn trùng, đầu lâu vân vân bao vây lấy toàn bộ siêu thị, từ góc nhìn của người thường, siêu thị sắp rơi vào một cuộc khủng hoảng lớn.

Nhưng, Giang Trầm Ý không một chút hoảng sợ.

Không những không hoảng, cậu còn hứng thú bật camera điện thoại lên, định quay lại những cảnh này, lát nữa cho Hoắc Vân Khê xem lũ hề này.

Bản thân cậu thì ung dung lắm, nhưng phía sau mấy chiếc camera mới lắp xung quanh, các cảnh sát đang theo dõi cảnh này chỉ cảm thấy tim đập chân run.

Nhưng rất nhanh, cảm xúc đó đã biến mất.

Bởi vì họ nhìn thấy, dù những người bên ngoài tấn công có hung hãn đến đâu, trông có kỳ dị đến mức nào, cũng đều không thể nào xuyên thủng được lớp tường ngoài cùng của siêu thị.

Thảm kịch mà họ tưởng tượng không những không xảy ra, ngược lại trông còn có chút buồn cười.

Sau khi tấn công liên tục nửa tiếng đồng hồ, mấy người này nhìn bức tường siêu thị không hề suy suyển, sắc mặt ai nấy cũng khó coi như nước cống.

“Vậy mà… sao lại thế được! Tại sao không có chút tác dụng nào!”

Cổ sư dùng cổ trùng nhìn chàng trai đang một tay chống cằm, gà gật trên ban công, hai mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Không nói hắn ta, những người khác cũng cảm thấy khó mà tin nổi.

Tuy họ không thể sánh bằng mấy vị thiên sư mạnh nhất trong nước, nhưng với sức mạnh hợp lực của mấy người họ, ngay cả Cố Sanh lớn tuổi nhất cũng không dám một mình đối đầu.

Vậy mà bây giờ, họ ngay cả một bức tường cũng không làm hư hại được!

“Đây là ảo cảnh sao?” Có người đưa ra một phỏng đoán, nhưng phỏng đoán này rất nhanh đã bị những người khác bác bỏ.

Trong số họ không phải không có ảo thuật sư, nếu chàng trai kia thật sự tạo ra ảo cảnh, ảo thuật sư không thể nào không có chút phản ứng nào được.

Một đám người trở nên ồn ào, sau mấy lần thử đi thử lại, nhìn bức tường không một chút hư tổn, trong lòng họ dần dà nảy sinh ý định rút lui.

Ngay lúc này, một tiếng “chậc chậc” đầy chế nhạo vang lên trên đầu họ.

Không cần ngẩng đầu cũng biết giọng nói này là của ai.

Giang Trầm Ý uể oải đứng dậy khỏi ghế, ngay giây sau, cậu đột ngột xuất hiện trong sân.

Cánh cổng lớn bằng gỗ màu xám theo đó mở ra, khiến mấy người đang cãi nhau giật nảy mình.

Ngay sau đó, một tấm lưới lớn từ dưới chân chàng trai nhanh chóng lan ra bốn phía, vừa hay, mấy người này cũng nằm trong tấm lưới đó.

“Cha tôi trước đây từng dạy tôi, phải nhiệt tình khoản đãi mỗi vị khách đến nhà, dù đối phương là khách không mời mà đến.”

Chàng trai với đôi đồng tử màu bạch kim, trên tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường đao, đây là vũ khí mà cha cậu để lại.

Cậu một tay cầm thanh trường đao, vung một đường cong đẹp mắt trong không trung.

Hai bên má chàng trai xuất hiện những đường vân màu vàng, những đường vân này men theo cổ cậu xuống dưới, một phần lan đến tận tay.

Cậu nắm chặt trường đao từ từ tiến lại gần, khiến mấy người này lập tức cảm thấy một áp lực nặng nề.

Nói là áp lực còn là nói giảm nói tránh, thực tế, họ hoàn toàn bị khí thế của chàng trai áp đảo.

“Nào, ai là người đầu tiên!”

Vù một tiếng, trên thanh trường đao bùng lên một ngọn lửa, ngọn lửa mang theo hơi thở lạnh lẽo của tử thần, khiến họ ngay lập tức nhận ra, đây là một thanh đao đã từng giết rất nhiều người.

Cái gọi là rất nhiều, không phải vài chục một trăm, mà là hàng vạn, thậm chí hàng chục vạn người!

Nếu tấm lưới lớn lúc trước chưa đủ khiến đám người này kinh hãi, thì khi thanh đao này xuất hiện, trong đầu tất cả mọi người chỉ còn lại một chữ – chạy!

Thanh đao mang theo hơi thở tử thần, cùng với chàng trai toàn thân tỏa ra công đức dày đặc, hai thứ này kết hợp lại với nhau rõ ràng là hai chữ “tìm chết”.

Đến tận bây giờ, những kẻ này cuối cùng cũng nhận ra, họ đã đá phải tấm thép rồi!

Đám người vừa rồi còn tụ tập vây công Giang Trầm Ý, lúc này lại liều mạng lùi về phía sau như chạy trốn.

Nhưng, dù họ có lùi cũng không lùi được bao xa.

Đừng quên, họ sớm đã nằm gọn trong lưới của Giang Trầm Ý rồi.

Người đầu tiên bị trường đao tấn công là lão già đã gọi Giang Trầm Ý là tiểu hữu, cũng là kẻ chạy nhanh nhất.

Nhưng ngay lúc lão ta sắp chạy thoát khỏi lưới, đột nhiên cảm thấy trước ngực hơi lành lạnh, cúi đầu nhìn xuống, lưỡi đao đã từ sau lưng xuyên ra trước ngực, ngọn lửa trên đao men theo vết thương của lão ta từ từ lan ra xung quanh.

Lão ta cố gắng dập tắt những ngọn lửa đó, tuy nhiên ngọn lửa lại không lan ra bên ngoài cơ thể lão, mà chui vào bên trong, men theo mạch máu, kinh mạch từ từ lan ra toàn thân.

Muốn dập tắt những ngọn lửa này, trừ khi lão ta lộn trái người mình ra.

Có điều tác dụng của những ngọn lửa này không giống như lão già nghĩ, lão không hề bị lửa thiêu chết, thậm chí cảm giác đau đớn cũng không nhiều.

Ban đầu lão ta còn tưởng chàng trai không biết cách điều khiển những ngọn lửa này, vui mừng cười lớn mấy tiếng: “Cứ tưởng cậu lợi hại lắm chứ, không ngờ ngay cả thanh đao đó cũng chưa hoàn toàn làm chủ được!”

“Tiếc thật, nếu thanh đao này là của ta thì tốt rồi.” Lão ta chép miệng mấy cái, sự sợ hãi trên mặt đã bị lòng tham lam che lấp.

Nhưng ngay lúc lão ta chuẩn bị phản công, lại phát hiện trong người mình trống rỗng.

Sức mạnh hoàn toàn biến mất!

Là thật sự, hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.

Lần này không dùng được, sau này cũng không hồi phục được, sức mạnh trong cơ thể lão ta đã bị ngọn lửa thiêu đốt sạch sẽ, bao nhiêu năm tu vi trong phút chốc đã bị lửa đao hủy hoại.

Không còn sức mạnh chống đỡ, dung mạo lão ta nhanh chóng già đi, bộ râu được chăm sóc cẩn thận trong nháy mắt trở nên khô héo.

Trước kia tuy lão đã già, nhưng da dẻ trông vẫn còn khá tốt, vậy mà bây giờ, cả người trông như vỏ cây khô, mềm nhũn nhăn nheo ngã gục xuống đất.

Những người khác cũng bị trường đao đâm một nhát, sức mạnh trên người họ cũng từ từ bị ngọn lửa kỳ dị kia thiêu đốt hết.

Những người khác mất đi sức mạnh lập tức trở nên xấu xí yếu ớt, có người còn bị phản phệ.

Trong đó, người bị phản phệ nghiêm trọng nhất chính là cổ sư.

Sau khi công an đến nơi, cổ sư chỉ còn lại một lớp da và một cái đầu, máu thịt bên trong đã bị đám cổ trùng do chính hắn nuôi ăn sạch sẽ.

Nhưng điều khiến cảnh sát kinh hãi nhất là, cổ sư đã như vậy rồi mà vẫn chưa tắt thở!

Hắn ta nhìn chằm chằm vào các cảnh sát vừa chạy tới, dùng hết chút sức lực cuối cùng, từ từ thốt ra tên một người.

“Ngải Bỉ Luân… là hắn! Là hắn bảo chúng tôi đến… tôi sẽ không… không tha cho hắn… đâu! Tôi nguyền rủa… hắn… a a a a!”

Ngay lúc hắn ta chuẩn bị thi triển lời nguyền, một tiếng hét thất thanh vang lên từ trong cơ thể hắn.

Ngay sau đó, cái đầu vốn còn nguyên vẹn của hắn cũng xẹp xuống, như thể bị thứ gì đó hút cạn sạch sẽ.

Viên cảnh sát đang ôm đầu hắn nghe lời trăn trối, lập tức cảm thấy da đầu tê dại, đặc biệt là khi trên tay chỉ còn lại một lớp da…

Ngay lúc anh ta định buông tay, trong da đầu của cổ sư đột nhiên có thứ gì đó cử động.

Viên cảnh sát chưa kịp buông tay, chỉ thấy bên trong có một vật hình que phá rách lớp da người của cổ sư, nhanh chóng lao về phía mặt anh ta.

Cảnh sát Bạch lúc này đang đứng bên cạnh Giang Trầm Ý, thấy thuộc hạ của mình sắp bị tấn công, sợ đến mức hồn vía lên mây.

Anh ta muốn nhờ Giang Trầm Ý giúp đỡ, nhưng quay đầu nhìn lại, lại thấy Giang Trầm Ý, người cũng chứng kiến cảnh này, không những không ra tay ngăn cản mà sắc mặt còn vô cùng bình tĩnh.

Tim cảnh sát Bạch thắt lại, tưởng rằng Giang Trầm Ý không định cứu người.

Nhưng ngay lúc vật hình que kia chuẩn bị lao vào mặt viên cảnh sát, một chiếc vuốt mèo hồng hào mềm mại đã chặn trước mặt viên cảnh sát, một tát liền đánh bay vật hình que đó ra xa.

“Hừ!” Thứ gì vậy, làm mèo ta giật cả mình!

Nói về tốc độ, có gì có thể nhanh hơn mèo chứ?

Giang Trầm Ý liếc nhìn cảnh sát Bạch đang sợ đến thất thần, khẽ nhướng mày, vẻ mặt vô cùng tự hào.

Đúng vậy, cục cưng lớn này là của nhà cậu đó ︿( ̄︶ ̄)︿

Viên cảnh sát còn chưa kịp phản ứng, ngực đã bị Ô Đoàn đá cho một phát, sau đó cả người bay về phía sau, tạo ra một khoảng cách hoàn hảo với lớp da người trên tay.

Còn về vật hình que kia, thì bị Ô Đoàn một vuốt đè chặt xuống đất.

Đó là một con côn trùng giống như rết, đủ màu sắc, vừa nhìn đã biết có độc cực mạnh.

Tuy nhiên, con độc trùng như vậy rơi vào tay Ô Đoàn, cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ mà thôi.

“Về rồi à?” Giang Trầm Ý thu lại thanh trường đao trong tay, vừa quay người lại đã bị Hoắc Vân Khê ôm chầm lấy.

Giang Trầm Ý ngơ ngác chớp mắt, cậu cảm nhận được hơi thở của Hoắc Vân Khê sau lưng mình, nhưng… không ngờ đối phương lại ôm mình.

Cậu tưởng Hoắc Vân Khê lo lắng cho mình, bèn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng đối phương, an ủi: “Được rồi, tôi không bị thương đâu, mấy người này đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ thôi!”

Nào biết, Hoắc Vân Khê ôm cậu không chỉ vì lo lắng, mà phần nhiều là trên đường trở về, sau khi nhìn thấy dáng vẻ anh dũng cầm trường đao của chàng trai, có chút không kìm lòng được mà thôi.

Có điều y chỉ ôm một lát rồi liền buông tay ra.

“Làm tốt lắm!”

Chàng trai nhướng mày, đối diện với đôi mắt vẫn chưa hoàn toàn tan đi ánh bạc của người đàn ông, đắc ý nói: “Đó là đương nhiên! Cũng không xem tôi là ai!”

Dù lúc này đã là đêm khuya, nhưng mắt Hoắc Vân Khê lại trông sáng long lanh.

Bị đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, Giang Trầm Ý cũng có chút ngại ngùng.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt Hoắc Vân Khê liền trở nên lạnh lùng.

“Người bên đó tôi cũng đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, bọn họ không phải đều do cùng một người gọi đến, nhưng những người đó đều đến từ Thủ đô.” Y tỉ mỉ báo cáo kết quả bên mình cho Giang Trầm Ý.

Những người đó đều bị y đánh cho một trận tơi bời, sau đó bị gói lại ném cho công an Hoa Thành.

Từ lời nói của họ, được biết những người gọi họ đến đều là người của các gia tộc thượng lưu ở Thủ đô, còn về mục đích, thì đương nhiên là để thăm dò thực lực của Giang Trầm Ý.

Nếu thực lực mạnh, thì hợp tác; nếu thực lực không mạnh, thì cướp siêu thị của cậu!

“Quả nhiên, Lý Văn lúc trước ép buộc bằng đạo đức không thành, sau đó liền dùng đến vũ lực, cũng không biết họ tìm đâu ra đám người này nữa?”

Giang Trầm Ý nhìn những linh sư này, ánh mắt thờ ơ đến mức gần như không có chút tình cảm nào.

Cậu nhìn cảnh sát từng người một dẫn người vào xe cảnh sát, liền kéo cảnh sát Bạch lại, dặn dò một tiếng: “Lát nữa anh điều tra thân phận của họ xem, có phải là người ban đầu không.”

Cảnh sát Bạch nghe vậy, người khẽ run lên, lời này sao nghe đáng sợ vậy!

Ngay cả Hoắc Vân Khê cũng không ngờ Giang Trầm Ý lại nói ra những lời như vậy.

“Khí tức trên người họ có chút kỳ lạ, điều tra một chút cho chắc chắn, vừa hay bây giờ họ cũng đã bị phế rồi, lấy máu xét nghiệm ADN đi.”

Ngay cả tên cổ sư chỉ còn lại một lớp da kia, cũng có thể đối chiếu vân tay mà!

Cảnh sát Bạch lập tức trở nên nghiêm túc, anh ta gật đầu thật mạnh: “Được, tôi sẽ đi điều tra!”

Nếu mấy người này không phải người trong nước, thì sự việc sẽ nghiêm trọng lắm đấy!

Sau khi tiễn cảnh sát đi, Giang Trầm Ý vẫy tay với Ô Đoàn vẫn còn đang chơi với con côn trùng: “Đi nào, heo con, chúng ta về nhà thôi!”

Nghe thấy hai chữ “về nhà”, Ô Đoàn một tát mạnh xuống, cùng với một luồng sáng xanh lóe lên, con rết đủ màu sắc kia lập tức biến thành một đống bột mịn.

“Meo meo meo~”

Đói đói đói quá, mèo ta muốn ăn cơm!

Hoắc Vân Khê nhìn cái mông quá ư béo tốt của nó, lộ vẻ chê bai: “Đừng tưởng là linh hồn mèo thì sẽ không béo, mi bây giờ đã hơn 15 cân rồi phải không.”

“Hừ!” Liên quan gì đến ngươi!

“Bởi vì ta là người nấu cơm!” Đắc tội với đầu bếp ngươi còn muốn ăn cơm nữa không!

“Miu miu miu…” Cục mỡ đen tròn vo tủi thân chạy đến bên cạnh chàng trai phía trước, phát ra những tiếng kêu đáng thương.

Giang Trầm Ý ôm cục mỡ nhỏ lên, nụ cười trên mặt vô cùng rạng rỡ.

“Tôi cũng đói rồi, anh Lục Lạc~”

Trước sự làm nũng (Giang Trầm Ý: ?) của chàng trai, Hoắc Vân Khê tự nhiên khó mà chống cự, đành bất đắc dĩ cúi đầu: “Được được được, muốn ăn gì tôi đi làm ngay.”

Một người một mèo cúi đầu, bàn tay thon dài trắng nõn và miếng đệm thịt hồng hào mềm mại đập vào nhau.

“Tuyệt vời! Ăn khuya thôi!”

“Meo meo meo!”

Khi cánh cổng lớn đóng lại, mọi thứ bên trong siêu thị lại một lần nữa bị cách ly khỏi ánh mắt của người ngoài.

Thời gian từ từ trôi đi, sau khi khu vực này lại chìm vào yên tĩnh, từ một cái cây cách siêu thị không xa, một con chim đen lớn bay vút đi.

“Tất cả mọi người đều mất hết rồi à?”

“Ờ… vâng…”

“Chết hết rồi?”

“Không, nhưng nghe nói đều bị phế rồi, sau này cũng không thể nào có lại sức mạnh được nữa, nên bây giờ bọn họ đều điên cả rồi.”

“Đúng là một lũ vô dụng!”

Dưới ánh đèn mờ ảo, chiếu rọi một gương mặt quá đỗi trẻ trung, nhưng nếu che đi nửa dưới khuôn mặt này, chỉ nhìn vào đôi mắt, sẽ cảm thấy đây là đôi mắt chỉ có ở những người đã có tuổi.

Trước mặt người đàn ông này, một quản gia đang quỳ gối, tóc quản gia đã hoa râm, xem ra cũng không còn trẻ nữa.

Ánh mắt quản gia nhìn người đàn ông tràn đầy sự mong đợi và khao khát, ông ta cũng khao khát được trẻ lại như gia chủ.

“Thôi bỏ đi, may mà ít nhiều cũng thăm dò được thực lực của chủ tiệm đó, phế thì phế rồi.”

Sau khi quản gia rời đi, đối diện với ánh đèn yếu ớt, ánh mắt người đàn ông từ từ lạnh xuống.

“Vô dụng! Toàn là đồ vô dụng!” Giọng nói của hắn ta không còn trong trẻo thanh thoát như trước, mà như bị trộn lẫn giọng của rất nhiều người, nghe mà thấy rợn tóc gáy.

Trong lúc hắn ta nổi giận, gương mặt trẻ trung kia như không chịu nổi gánh nặng, lập tức xuất hiện không ít vết nứt.

Điều này khiến người đàn ông xót xa vô cùng, vội vàng nghiêm mặt lại, chờ đợi những vết nứt đó từ từ hồi phục.

“Tiếc thật, nếu lần này họ thành công, ta đã không cần phải mang bộ mặt này tiếp tục sống nữa…”

Ngày hôm sau khi Giang Trầm Ý tỉnh dậy, đã là giữa trưa.

Rạng sáng sau khi giải quyết đám người kia, cậu liền gửi tin nhắn cho Cố Sanh, bảo ông ấy sắp xếp thiên sư gần đó đến xem xét đám người đó.

Còn bây giờ…

Cậu thò một tay ra khỏi chiếc chăn ấm áp, lấy chiếc điện thoại đầu giường mở ra xem, trời ạ… trong điện thoại có đến mấy chục tin nhắn chưa đọc.

Giang Trầm Ý nheo mắt lướt điện thoại, Cố Sanh gửi hơn mười tin, lúc đầu nói đã cử người đi rồi, sau đó toàn bộ đều là những lời gầm thét giận dữ của lão gia tử.

Xem ra thân phận của đám người kia, quả thực có vấn đề rất lớn.

Tiếp theo là chị Miểu Miểu, chị ấy gửi không ít ảnh chụp màn hình, đều là về các chủ đề hot, trên đó toàn là Lý Văn.

Cậu mở một tấm ảnh ra xem, là về tình trạng bi thảm của Lý Văn trong bệnh viện.

Ngoài việc bị thương ra, chị ta còn bị chồng mình ép ký đơn ly hôn, theo người tiết lộ, tài sản đứng tên chị ta bây giờ chỉ còn lại một căn nhà và năm triệu.

Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng trời vừa sáng, ông chủ công ty của chị ta cũng mò đến, yêu cầu chấm dứt hợp đồng với chị ta.

Sau đó các hợp đồng quảng cáo chị ta đã ký trước đó cũng yêu cầu chấm dứt và bồi thường thiệt hại, tất cả các khoản bồi thường cộng lại, năm triệu đó hoàn toàn không đủ để đền.

“Vì vậy, cô ta đã bán căn nhà đó đi rồi.”

Nếu chỉ là tiền phạt vi phạm hợp đồng thì cũng còn đỡ, nhưng “vừa hay” có người điều tra thuế của cô ta, cần phải nộp bổ sung hơn ba triệu tiền thuế.

Như vậy, bán nhà đi trừ các loại tiền phạt vi phạm hợp đồng và nộp bổ sung thuế, số tiền cô ta nhận được cuối cùng e rằng cũng chỉ còn lại một hai triệu.

Trương Miểu Miểu gửi một đoạn ghi âm, Giang Trầm Ý bấm vào nghe, là giọng nói mang theo tiếng cười lạnh của chị Miểu Miểu.

“Đối với người bình thường mà nói, một hai triệu chắc chắn được xem là một khoản tiền lớn rồi, nhưng cô ta sẽ không từ bỏ giới giải trí đâu, cô ta cũng tuyệt đối sẽ không từ bỏ cuộc sống xa hoa bao nhiêu năm nay.”

Một hai triệu này đối với Lý Văn mà nói, căn bản không đủ sống, dù cho cô ta không còn hoạt động trong giới giải trí nữa.

Nếu là trước kia, đó chẳng qua chỉ là giá của một chiếc túi xách mà thôi.

Từ lời nói của Trương Miểu Miểu có thể thấy được, chị ấy thật sự rất ghét Lý Văn – không chỉ là sự ghen tị trước đó, mà còn vì những chuyện cô ta đã làm với Tưởng Ái Vi.

Lúc này Giang Trầm Ý mới biết, Tưởng Ái Vi và Trương Miểu Miểu bây giờ đã nhận nhau làm mẹ con nuôi, sáu triệu tiền mặt kia là do chính tay chị ấy dẫn người đi gửi tiết kiệm, hơn nữa còn dạy Tưởng Ái Vi cách gửi tiền theo từng đợt và quản lý tài chính.

Đương nhiên, việc nhận người thân này không chỉ có tác dụng như vậy, Giang Trầm Ý nghi ngờ Trương Miểu Miểu lo lắng Lý Văn sẽ quay lại tìm Tưởng Ái Vi gây phiền phức.

Chàng trai ngồi dậy khỏi giường, trong lòng không hề bất ngờ trước hành động của Trương Miểu Miểu.

Một người phụ nữ lâu nay âm thầm làm việc thiện, tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn một cô bé sống cô đơn lẻ loi.

Nhưng như vậy cũng khá tốt, Tưởng Ái Vi mất người thân quá sớm, có rất nhiều chuyện hoàn toàn không có ai dạy dỗ cô bé.

Dù có tiền, đến lúc ra đời, nói không chừng sẽ bị người ta lừa gạt sạch sẽ.

Bây giờ thì tốt rồi, có Trương Miểu Miểu trông nom, tương lai của cô bé chắc chắn sẽ vô cùng thuận lợi.

Ngoài tin nhắn của Cố Sanh và Trương Miểu Miểu ra, còn có một người gửi tin nhắn nhiều nhất.

“Chuyện của ngài chúng tôi đều đã thấy rồi, Hiếu Thành gần đây đang tổng vệ sinh lớn, đã bắt được không ít kẻ lạ mặt đến dò la tin tức của ngài.”

“Chúng tôi và công an Hiếu Thành đều không hề tiết lộ thông tin của ngài, xin ngài yên tâm.”

“Anh Giang, xin hỏi gần đây một tháng ngài có ở Hoa Thành không?”

“Khẩn cấp! Nếu ngài thấy tin nhắn, xin vui lòng trả lời, cảm ơn!”

Những tin nhắn này đều do Tống Miểu gửi đến, sau khi xem xong tin cuối cùng, Giang Trầm Ý gửi một tin “Có chuyện gì” qua.

Ngay giây sau, bên kia đã gọi điện thoại đến: “Alô, chủ tiệm Giang?”

“Là tôi.”

Từ giọng nói của người phụ nữ không khó để nghe ra có chút gì đó khẩn trương: “Là thế này, có một chuyện, nhà họ Hoắc cần sự giúp đỡ của ngài…”

“Cứ trực tiếp đến là được, gần đây tôi sẽ không rời khỏi Hoa Thành…” Giang Trầm Ý ngập ngừng một chút, rồi nói thêm một thành phố nữa ở phía sau: “Hoặc là Hoa Thành hoặc là An Thành, sẽ không đi nơi nào khác đâu.”

“Được… được được được! Chúng tôi bây giờ sẽ gọi người về, rồi cùng nhau đến tìm ngài.”

Hai bên đều không nói đến chuyện cụ thể đã xảy ra, Giang Trầm Ý không cho rằng có chuyện gì mà siêu thị không giải quyết được, mà Tống Miểu cũng có suy nghĩ tương tự.

Giang Trầm Ý cúi đầu liếc nhìn tin nhắn đối phương gửi qua, liền cầm điện thoại của mình đi tìm Hoắc Vân Khê.

Giờ này, Hoắc Vân Khê đang ở trong bếp.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng, cậu đã ngửi thấy một mùi thơm khét lẹt: “Cá đù vàng chiên giòn!”

“Meo meo meo meo!!!” Bên ngoài nhà bếp truyền đến tiếng kêu của Ô Đoàn, tiếng kêu này vừa kích động lại vừa lả lơi, vừa nhìn đã biết là thèm ăn không chịu nổi.

Giang Trầm Ý men theo mùi thơm đến nhà bếp, liền thấy một người đàn ông lực lưỡng mặc tạp dề màu hồng (Lục Lạc tiên sinh: ?) đang chiên cá đù vàng.

Thậm chí, để tránh Ô Đoàn ăn vụng, y còn dùng linh lực của mình tạo ra một vòng tròn ngăn cách ở khu vực bếp lò.

Những con cá đù vàng giòn rụm vàng ươm tỏa ra mùi thơm mằn mặn, Giang Trầm Ý không nhịn được nuốt nước bọt, lao thẳng về phía vòng tròn đó.

Nhưng không ngờ rằng, linh lực của Hoắc Vân Khê lại không hề có chút hạn chế nào đối với cậu.

Mà Hoắc Vân Khê, một người cảnh giác như vậy, cũng hoàn toàn không đề phòng Giang Trầm Ý, mãi đến khi đối phương nhảy lên lưng mình, y mới giật mình một cái, con cá đù vàng vừa chiên xong trong tay lại rơi vào chảo dầu.

Vì hơi thở quá quen thuộc, khiến y theo phản xạ đưa tay ra, đỡ lấy dưới mông Giang Trầm Ý, đề phòng người trượt xuống.

“Sao cậu lại tỉnh rồi? Không ngủ thêm một lát nữa à?”

Y nhớ người này năm giờ sáng mới ngủ, bây giờ mới ngủ được sáu tiếng thôi phải không?

Giang Trầm Ý nằm sấp trên lưng y, kể lại toàn bộ lời của Tống Miểu cho y nghe.

“Nghe có vẻ, nhà họ Hoắc đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không cô ấy cũng không vội vàng tìm chúng ta như vậy.” Lúc trước cậu đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ rồi, cả Nguyên Ái Bình lẫn Tống Miểu đều có vẻ khó nói.

Hoắc Vân Khê khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Thôi bỏ đi, đợi họ đến rồi sẽ biết.”

Trong lúc họ nói chuyện, một mùi khét lẹt thoang thoảng trong không khí.

Hai người cúi đầu nhìn xuống, thôi rồi, một con cá đù vàng đã bị chiên đến cháy khét.

Hoắc Vân Khê vội vàng vớt con cá đù vàng đó lên, nhưng lúc này đã quá muộn, cả con cá đen thui, vừa nhìn đã biết không ăn được.

Giang Trầm Ý và người đàn ông nhìn nhau, sau đó ánh mắt cả hai từ từ dừng lại ở con mèo đen đang đi vòng vòng bên ngoài.

Ô Đoàn: Meo meo meo?

Một phút sau, nhìn con cá đù vàng cháy đen khó nuốt đặt trước mặt mình, Giang Trầm Ý hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác trên khuôn mặt mèo của Ô Đoàn.

Ngay giây sau, trong nhà vang lên những tiếng “meo meo” giận dữ của con mèo đen.

Hai người các ngươi rốt cuộc coi mèo ta là cái gì hả meo!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi