Chào Mừng Đến Với Siêu Thị Công Đức – 106

Ngay từ lúc giao dịch với Lương lão ở Thủ đô, Giang Trầm Ý đã đoán được mình sẽ bị người khác nhòm ngó.

Huống chi cậu còn gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Hiếu Thành, lúc này chắc chắn không chỉ có người ở Thủ đô đang để mắt đến mình.

Nhưng, như vậy thì đã sao?

Nghĩ đến đây, Giang Trầm Ý mỉm cười với tấm bình phong, tám chữ chỉ mình cậu mới thấy được lóe lên một luồng sáng, đó là sự hồi đáp của siêu thị dành cho cậu.

Trong những ghi chép lịch sử cậu từng xem qua, mỗi đời chủ tiệm đều sẽ gặp phải tình huống bị người khác thèm muốn này, đây là điều không thể tránh khỏi.

Dù là thế giới nào, những thứ đồ lấy ra từ siêu thị đều sẽ vượt xa sức mạnh của thế giới bản địa, việc bị người khác thèm muốn là vô cùng bình thường.

Nhưng chỉ cần bản thân không bị cám dỗ, thì chủ tiệm sẽ không mấy khi gặp nguy hiểm.

Lớp bảo vệ đổi bằng một vạn điểm công đức trước đó còn có thể chặn được đạn pháo tấn công, vậy thì Giang Trầm Ý hiện đang nắm giữ sáu con số điểm công đức lại càng không sợ hãi.

Sau khi giao dịch xong với Chu Tử Hồng, Giang Trầm Ý liền dùng năm nghìn nguyện lực để đổi lấy một lớp phòng hộ chắc chắn hơn.

Lớp phòng hộ đổi bằng nguyện lực này có sức chịu đựng tương đương với năm vạn điểm công đức – đủ để chặn được một quả tên lửa!

Vì vậy, về cơ bản mà nói, trừ khi đối phương dùng đến hai quả tên lửa, nếu không Giang Trầm Ý tuyệt đối sẽ không chết.

Dù kẻ địch thật sự không cần mạng muốn giết cậu, nhưng một khi cậu rơi vào trạng thái trọng thương, siêu thị sẽ lập tức đưa cậu trở về bên trong.

Không chỉ Giang Trầm Ý như vậy, Hoắc Vân Khê và Ô Đoàn một khi bị trọng thương cũng sẽ nhanh chóng quay về trong chiếc chuông để dưỡng thương, đảm bảo giữ lại được hơi thở cuối cùng.

Dù khoảng cách giữa họ và chiếc chuông có xa đến hàng nghìn cây số.

“Đây là gói bảo mệnh tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền để giao dịch với siêu thị đó, nhưng không có nghĩa là hai người có thể tùy tiện làm càn! Biết chưa!”

Sau khi Giang Trầm Ý hoàn thành giao dịch, liền lập tức nói cho Hoắc Vân Khê và Ô Đoàn biết chuyện này.

Ô Đoàn nghe xong, lập tức biến thành cục bông dính người, đứng dậy ôm lấy mặt Giang Trầm Ý mà hôn hít cọ cọ tới tấp!

Chủ nhân thơm thơm thơm =3=

Còn Hoắc Vân Khê, y mím môi im lặng một lúc rồi hỏi một câu.

“Linh hồn, có phải sống được rất lâu rất lâu không?”

Giang Trầm Ý ngẩn người một chút, sau đó gật đầu: “Về lý thuyết là như vậy, chỉ cần sức mạnh không cạn kiệt, thì có thể sống mãi.”

“Vậy, có thể đồng sinh cộng tử không?”

Câu nói này khiến Giang Trầm Ý ngây người một lúc lâu, ánh mắt cậu tràn đầy kinh ngạc, như thể vừa nghe nhầm.

Nhưng rất nhanh, cậu đã hoàn hồn, khó hiểu nhìn Hoắc Vân Khê, vừa quan sát vẻ mặt người đàn ông, vừa hỏi: “Anh muốn cùng tôi… đồng sinh cộng tử?”

Người đàn ông ngồi đối diện rất nghiêm túc gật đầu.

“Tại sao?”

Hoắc Vân Khê cụp mắt xuống, nói cho đúng thì, điều y muốn là chia đều tuổi thọ với Giang Trầm Ý, tốt nhất là giống như trong tiểu thuyết, trừ khi cả hai cùng chết, nếu không thì người còn lại sẽ không chết được…

Nhưng yêu cầu này nghe có vẻ hơi khó khăn.

Vì vậy, cứ bắt đầu từ việc đồng sinh cộng tử trước đã.

“Không vì sao cả.”

Giang Trầm Ý kinh ngạc, Giang Trầm Ý khó hiểu, Giang Trầm Ý cảm thấy rất khó xử!

Không phải là siêu thị không có đạo cụ như vậy, mà là… Giang Trầm Ý gãi đầu, cậu vẫn cảm thấy yêu cầu của Hoắc Vân Khê rất kỳ lạ.

Hơn nữa, đồng sinh cộng tử với một người đàn ông… chuyện này thật sự không kỳ lạ sao?

Giang Trầm Ý không lập tức đồng ý, dáng vẻ do dự khiến ánh mắt Hoắc Vân Khê có chút ảm đạm.

Chỉ là y không hề ép buộc Giang Trầm Ý phải đồng ý ngay lập tức, y rất rõ mình đưa ra yêu cầu như vậy là vì điều gì.

Thấy Hoắc Vân Khê không hỏi dồn, Giang Trầm Ý tự mình thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau khi thở phào một cái, trong lòng cậu lại mơ hồ cảm thấy có chút gì đó là lạ.

Giang Trầm Ý lắc đầu, gạt bỏ cảm giác là lạ mơ hồ này ra khỏi đầu.

Vài ngày nữa lại trôi qua, không lâu sau khi chuyện của Trương Miểu Miểu lắng xuống, trước cổng siêu thị lại xuất hiện rất nhiều người.

Lần này, là Lý Văn dẫn theo phóng viên đến.

Đối phương vừa đến trước cổng siêu thị, đã nhanh chóng “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, sau đó mở chiếc vali mình mang theo ra, để lộ một vali đầy những tờ tiền đỏ rực.

Chị ta mang theo một chiếc vali cỡ 40 inch, bên trong đựng sáu triệu tệ tiền mặt.

Sau khi camera livestream được bật lên, không ít khán giả vừa vào đã bị số tiền này làm cho lóa mắt.

[Tiền! Là tiền kìa! Nhiều tiền quá!]

Trên khắp màn hình bình luận của phòng livestream, toàn bộ đều là chữ “tiền tiền tiền tiền”.

Sau khi Lý Văn nhận được ánh mắt ra hiệu từ phóng viên, liền cúi đầu “cốp cốp” xuống đất, vài lần như vậy, trán chị ta đã bắt đầu chảy máu.

“Chủ tiệm Giang! Cầu xin cậu, cứu con tôi với!”

Chị ta gào lên khản cổ, giọng nói vô cùng thê thảm, ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả.

“Tôi biết ngài đã cứu một người bị ung thư giai đoạn cuối, con trai tôi hiện giờ bị bệnh máu trắng, đang nguy kịch hấp hối, tôi nguyện dùng toàn bộ gia sản của mình để đổi lấy một mạng sống cho con tôi!”

Nói xong, chị ta lại “cốp cốp” quỳ xuống đất lạy.

Nhìn thấy cảnh tượng này, khán giả không ai không cảm động trước tấm lòng người mẹ của Lý Văn.

Tuy trước đó suýt nữa thì đẩy Trương Miểu Miểu ngã, nhưng rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, khán giả cũng không rõ lắm, chỉ nhìn tình hình hiện tại của người phụ nữ, chắc hẳn cũng không phải là người hoàn toàn xấu xa.

Rất nhanh, chủ đề #LyVanQuyGoiDapDauXinNguoiCuuCon# đã leo lên top tìm kiếm, không bao lâu sau bên phía Trương Miểu Miểu cũng biết chuyện.

Khi nhìn thấy Lý Văn cúi đầu lạy đến mức trán chảy máu, Trương Miểu Miểu tức đến mức suýt đau bụng.

“Chị ta đang dùng đạo đức để ép buộc Tiểu Giang! Lão Lạc! Đi! Chúng ta mau đến Hoa Thành!”

Cùng lúc đó, công an bên Hoa Thành cũng nhận được tin, sau khi biết có người quỳ trên đất cầu xin Giang Trầm Ý cứu người, những cảnh sát đã từng đến siêu thị đều cảm thấy có chút ghê tởm.

“Ép buộc bằng đạo đức à? Mấy ngôi sao này đúng là rất thích chơi trò này.” Một người trong số họ lộ vẻ chán ghét.

Là cảnh sát, họ cũng đã từng gặp phải những chuyện như vậy.

“Anh là cảnh sát, anh giúp tôi thì có sao đâu?” Những lời như vậy nhiều không kể xiết, cứ thế đổ nước bẩn lên người họ.

Nếu là yêu cầu bình thường thì còn dễ nói, nhưng có những người cứ như có vấn đề về đầu óc, ngay cả chuyện nhỏ như ăn cơm không có khăn giấy cũng có thể báo cảnh sát đến đưa khăn giấy.

Nói chị ta lãng phí lực lượng cảnh sát, thì lại bị đương sự “dạy dỗ” ngược lại: “Các anh làm cảnh sát không phải là để phục vụ nhân dân sao? Sao chút chuyện nhỏ này cũng không làm được?”

Vừa nghĩ đến việc chủ tiệm Giang cũng sắp bị ép buộc bằng đạo đức, công an Hoa Thành nhanh chóng xuất phát, không cần ai phải đích thân đến báo án.

Lúc này, Giang Trầm Ý đang ở trên tầng hai nhìn Lý Văn cúi đầu lia lịa.

Hoắc Vân Khê vốn định xuống đuổi người đi, nhưng lại bị Giang Trầm Ý ngăn lại.

Chỉ thấy đôi mắt màu vàng nhạt của chàng trai ánh lên những tia sáng kỳ lạ, trên mặt nở nụ cười như không cười, vừa nhìn đã biết đang có ý đồ xấu.

“Đừng vội, người quan trọng nhất vẫn chưa đến đâu.”

Nói rồi, cậu gọi một cuộc điện thoại cho Trương Miểu Miểu, bảo chị trước khi đến đây, hãy đến trường đại học ở An Thành tìm một người trước.

“Tìm được cô ấy rồi, dẫn cô ấy đến đây.”

Trương Miểu Miểu tuy không hiểu lắm, nhưng vẫn làm theo lời cậu.

Chị kéo Lạc Thu Minh đang định mua vé tàu cao tốc lại, trực tiếp lái xe đến trường đại học An Thành, nhân lúc vẫn còn giờ học, nhanh chóng tìm đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm khoa, đọc tên một nữ sinh.

“Tưởng Ái Vi? Hai người tìm cô ấy làm gì?” Giáo viên chủ nhiệm đẩy gọng kính, nhìn Trương Miểu Miểu đeo khẩu trang càng nhìn càng thấy quen.

Trương Miểu Miểu đành phải tháo khẩu trang ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của giáo viên chủ nhiệm nói: “Cô yên tâm, tôi đảm bảo sẽ đưa em ấy trở về nguyên vẹn, thực sự là có chút chuyện cần tới em ấy giúp đỡ.”

Nói rồi, hai người lấy chứng minh thư của mình ra để chứng minh mình thật sự là Trương Miểu Miểu và Lạc Thu Minh.

Có được sự chứng thực từ danh tính ảnh đế ảnh hậu, sự cảnh giác trong mắt giáo viên chủ nhiệm lập tức biến mất.

Cô gửi một tin nhắn, không bao lâu sau, một cô gái thở hổn hển chạy đến: “Cô chủ nhiệm tìm em ạ?”

Giáo viên chủ nhiệm xua tay, chỉ vào Trương Miểu Miểu nói: “Không phải tôi, là họ muốn tìm em, họ nói muốn đưa em đến Hoa Thành một chuyến.”

Kết quả, cô gái vừa nghe đến Hoa Thành, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, sau đó khi nhìn thấy khuôn mặt của Trương Miểu Miểu, trong mắt hiện lên một tia căm hận.

“Cô tìm tôi làm gì? Có phải Lý Văn bảo cô đến tìm tôi không!”

Nghe thấy hai chữ Lý Văn thốt ra từ miệng cô bé, Trương Miểu Miểu có chút thắc mắc, nhưng chị vẫn giải thích trước: “Không phải Lý Văn bảo tôi đến, là một người khác, cậu ấy nhờ tôi chuyển lời với em, chỉ cần em đến Hoa Thành một chuyến, di vật mà ba em để lại cho em có thể lấy về được rồi.”

Di vật của ba…

Cô gái lập tức sững người, do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Thái độ thay đổi nhanh chóng này khiến cả Trương Miểu Miểu và Lạc Thu Minh đều tò mò.

Họ bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất, hai tiếng rưỡi sau khi Giang Trầm Ý gọi điện thoại, ba người đã thuận lợi đến gần siêu thị.

Lúc này xung quanh siêu thị đã đứng mấy vòng người, tất cả đều đang nhìn Lý Văn quỳ trên đất cầu xin người bên trong sân.

Vì Giang Trầm Ý không ra mặt, Lý Văn đã quỳ gần ba tiếng đồng hồ.

Số người trong phòng livestream ngày càng đông, tất cả đều tò mò không biết người ở bên trong rốt cuộc là ai, tại sao lại nhẫn tâm nhìn một người mẹ hiền như Lý Văn quỳ trên đất như vậy.

Sau khi biết Trương Miểu Miểu và những người khác đã đến, Giang Trầm Ý cuối cùng cũng chịu rời giường.

Cậu ngáp một cái, ngoắc ngoắc ngón tay với Hoắc Vân Khê: “Đi, chúng ta xuống xem kịch vui nào.”

Hoắc Vân Khê nắm lấy tay cậu, nhỏ giọng hỏi: “Người mà cậu nhờ vợ chồng Trương Miểu Miểu tìm đến rốt cuộc là ai vậy?”

Y chỉ nghe được một cái tên, nhưng thân phận cụ thể của đối phương thì hoàn toàn không biết.

Tuy nhiên, chàng trai chỉ cười cười mà không nói gì: “Rất nhanh thôi, anh sẽ biết.”

Hoắc Vân Khê bĩu môi, trông có vẻ hơi tủi thân, Giang Trầm Ý thấy dáng vẻ này của y có chút đáng yêu, giống như một chú chó becgie lớn đang cụp đầu xuống.

Cậu vô thức đưa tay ra, xoa đầu Hoắc Vân Khê, ghé sát vào tai y nói nhỏ điều gì đó.

“Lát nữa anh lấy chút đồ cho cô ấy ăn nhé, giờ này tôi nghi cô ấy còn chưa ăn sáng nữa.”

Hoắc Vân Khê được đối xử đặc biệt, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

Hai người cùng nhau xuống lầu, ngay khoảnh khắc cánh cổng lớn mở ra, màn hình bình luận trong phòng livestream lập tức bùng nổ.

Trước đó không phải không có người nghi ngờ trong nhà này vốn không có ai, là Lý Văn đang diễn trò, nhưng nếu bên trong thật sự có người, thì tình hình lại hoàn toàn khác.

Sau khi nhìn thấy hai thanh niên tuấn tú mở cửa ra, trong khung bình luận tràn ngập những lời chửi bới.

Không ngoại lệ, tất cả đều đang chửi rủa hai chàng trai này – Lý Văn đã quỳ ở đây gần ba tiếng đồng hồ, chẳng lẽ họ cũng ở bên trong xem suốt ba tiếng sao? Những người như vậy rốt cuộc có bản lĩnh gì mà dám cao ngạo như thế? Hơn nữa, dựa vào đâu mà họ lại đối xử tệ bạc với người khác như vậy!

Hoắc Vân Khê như cảm nhận được điều gì đó, liếc nhìn về phía người quay phim, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thủng ống kính, nhắm thẳng vào những khán giả đang chửi bới.

Khóe miệng Giang Trầm Ý nở nụ cười, cậu cứ thế đứng trên bậc thềm, nhìn xuống Lý Văn đầu đầy máu.

Sau đó cậu bảo Hoắc Vân Khê mang cho mình một chiếc ghế, ngồi xuống, một tay chống cằm, dường như đang thưởng thức bộ dạng thảm hại của người phụ nữ.

Hành động này của cậu, không nghi ngờ gì đã làm tăng thêm sự tức giận của khán giả.

Ngay lúc những người qua đường xung quanh cũng không nhịn được định lên tiếng, chàng trai đột nhiên quay đầu, nhìn về phía một hướng trong đám đông.

Cậu vẫy tay về phía một hướng nào đó, lớn tiếng gọi: “Qua đây đi!”

Nơi cậu nhìn, chính là vị trí của vợ chồng Trương Miểu Miểu và Tưởng Ái Vi.

Lạc Thu Minh vội vàng mở đường cho vợ và cô gái nhỏ, chen chúc mãi, ba người mới khó khăn lắm mới thoát ra khỏi đám đông.

Hoắc Vân Khê vội vàng dẫn Trương Miểu Miểu và Tưởng Ái Vi vào trong, nhưng Trương Miểu Miểu không chịu, chị trừng mắt nhìn Lý Văn đang quỳ trên đất.

“Lý Văn, cô đúng là giỏi thật đấy, lại còn bày ra trò ép buộc bằng đạo đức này nữa.”

Một câu nói của Trương Miểu Miểu đã khiến khán giả đang xem livestream lập tức nhận ra chị.

Lý Văn ngẩng đầu lên, gân xanh trên cổ nổi rõ, lớn tiếng gào lên: “Dựa vào đâu mà cô có thể cầu xin cậu ta cho cô một đứa con, còn tôi thì không thể cầu xin cậu ta cứu con tôi!”

Chị ta chỉ vào chiếc vali tiền tiếp tục nói: “Tôi nguyện bỏ ra toàn bộ tài sản của mình, chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ sao!”

Nghe đến đây, không ít khán giả bắt đầu nghi ngờ chuyện Trương Miểu Miểu và Lý Văn cãi nhau trước đó, rốt cuộc là Lý Văn làm ác muốn đẩy người, hay là Trương Miểu Miểu động thủ trước khiến Lý Văn tức giận, mới dẫn đến việc đối phương ra tay.

Cả hai người họ đều là mẹ, đều muốn bảo vệ con của mình.

Lúc này Lý Văn vẫn đang gào thét: “Nếu không phải cô sống chết không chịu nói cho tôi biết địa chỉ của cậu ta, tôi có động tay đẩy cô không! Tôi chỉ muốn cầu xin cậu ta cứu con tôi thôi, tôi có lỗi gì chứ?”

Ngay giây sau, những người qua đường xung quanh xôn xao bàn tán.

Tất cả mọi người đều không ngờ, sự thật lại là như vậy, chỉ là hỏi thăm một người thôi mà, có cần phải giấu giếm như vậy không!

Phóng viên do Lý Văn dẫn đến nhìn thấy những bình luận một chiều trên phòng livestream, khóe miệng lặng lẽ nở một nụ cười.

Dù Trương Miểu Miểu có là ảnh hậu, sau ngày hôm nay danh tiếng cũng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại!

Trương Miểu Miểu cười lạnh một tiếng, chị không vội vàng biện minh cho những lời Lý Văn nói, mà chỉ vào hai người vẫn đang nhìn chằm chằm vào máy quay: “Nếu cô thật sự thành tâm đến tìm chủ tiệm Giang, vậy tại sao cô lại dẫn theo phóng viên? Tại sao lại mở livestream? Cô làm vậy chẳng phải là muốn ép buộc cậu ấy giúp cô sao?”

“Vậy thì đã sao! Tôi cũng đâu phải không trả tiền!” Lý Văn nghển cổ cãi lại.

Trương Miểu Miểu thật sự sắp bị chị ta làm cho tức cười rồi, bởi vì Giang Trầm Ý cứu người vốn không hề nhìn vào tiền bạc!

Ngay lúc chị chuẩn bị phản bác lại lời của Lý Văn, chàng trai đi đến bên cạnh, nắm lấy cánh tay Trương Miểu Miểu: “Được rồi, chị là phụ nữ mang thai đừng cãi nhau với cô ta nữa, nếu bị loại người như cô ta làm cho tức giận, thì đúng là thiệt thòi quá.”

Lời nói của Giang Trầm Ý tràn đầy sự khinh thường đối với Lý Văn, nghe mà khán giả tức sôi máu.

[Người này là ai vậy, sao mà kiêu ngạo thế! Cái gì mà loại người này? Người làm mẹ chỉ muốn cứu con mình thôi, dù có là ép buộc bằng đạo đức thì cũng là chuyện có thể thông cảm được mà.]

[Trông thì trắng trẻo đẹp trai, mà nói chuyện lại độc địa như vậy, đây là đâu vậy? Tôi đến tận nơi đối chất với cậu ta ngay bây giờ!]

[Lý Văn dù có ngàn sai vạn lỗi, nhưng cô ấy vì con thì không có lỗi gì cả, lúc cậu ta nói những lời này có nghĩ đến mẹ của mình không vậy?]

[Có lẽ là không có mẹ nên mới coi thường một người mẹ vì con mà phải quỳ xuống.]

Khi Giang Trầm Ý xuất hiện, trên mạng xuất hiện hàng loạt ảnh chụp màn hình của chàng trai, bị người ta photoshop đủ các loại ảnh thờ đen trắng và khoanh tròn, tất cả mọi người đều đang nguyền rủa cậu chết đi.

Người bạn thời đại học mới gặp Giang Trầm Ý cách đây không lâu, sau khi nhìn thấy cảnh này, cười đến mức suýt lăn xuống giường, hắn ta vội vàng bỏ ra một khoản tiền để tăng thêm độ hot.

“Ha ha, cho mày vênh váo này, lần này thì tất cả mọi người đều biết mày là một kẻ thấy chết không cứu rồi.”

Nói rồi, hắn ta còn không ngừng chia sẻ nội dung livestream lên trang cá nhân và các nhóm chat của trường đại học, làm ra vẻ đau lòng xót xa.

“Haizz, bạn thời đại học ngày nào, chưa đầy một năm sao lại biến thành thế này rồi.”

Quả nhiên, dưới sự tuyên truyền mạnh mẽ của hắn ta, số người xem trong phòng livestream lại tăng vọt gấp hơn hai lần.

Giang Trầm Ý giao Trương Miểu Miểu cho Lạc Thu Minh đang xót vợ, sau đó cũng vẫy tay với người quay phim và phóng viên ở cách đó không xa: “Đến đây, lại gần một chút, kẻo lát nữa những lời nói ra không được quay vào.”

Dưới ánh nắng mặt trời, màu mắt của cậu càng thêm nhạt.

Không hiểu sao, đối diện với đôi mắt như vậy, phóng viên và người quay phim đồng thời cảm thấy trong lòng lạnh buốt.

Ngay lúc họ định từ chối, hai bàn tay to lớn đồng thời ấn lên vai cả hai người.

Hoắc Vân Khê, vào lúc không ai để ý, đã lặng lẽ đến đứng sau lưng họ.

“Sao không qua đó? Lo sợ bộ mặt thật của mình bị vạch trần à?”

Hai người bị y một tay ấn lên vai, lập tức sợ đến mức dựng cả tóc gáy.

Người này đến từ lúc nào? Tại sao họ không hề cảm thấy gì cả!

Lúc này, một nhóm cảnh sát đến bên cạnh Hoắc Vân Khê: “Anh Hoắc, hai người này có cần đưa về điều tra không ạ?”

Ngay khoảnh khắc cảnh sát xuất hiện, những người xung quanh đều lùi lại, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc, rõ ràng là không ngờ ngay cả cảnh sát cũng đứng về phía hai “kẻ xấu” này.

Hoắc Vân Khê sớm đã nhìn thấy họ rồi, chỉ là trước đó bị Giang Trầm Ý dặn dò, nên mới không qua đó mà thôi.

“Không cần đâu, Tiểu Giang còn cần họ tiếp tục livestream nữa.”

Nói rồi, y hai tay hơi dùng sức, ép buộc hai người từ từ tiến lại gần cổng siêu thị.

Giang Trầm Ý ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào ống kính máy quay, đôi mắt kỳ lạ của cậu ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả.

Ngay cả những người bạn học cũ cũng đều sững sờ: Lúc đi học, mắt cậu ấy cũng như vậy sao?

“Khoảng cách như vậy, chắc là có thể thu được toàn bộ cuộc đối thoại của các người rồi.” Hoắc Vân Khê mặt lạnh tanh nhìn chằm chằm hai người.

Để đề phòng họ tạm thời bỏ chạy cũng như giở trò, Hoắc Vân Khê định sẽ giữ chặt họ.

Giang Trầm Ý cười gật đầu với Hoắc Vân Khê, rồi lại nhìn Lý Văn, hỏi một câu kỳ lạ.

“Cô nói tôi cứu con của cô, là đứa con nào?”

Lý Văn lập tức sững người tại chỗ, máu trên trán chảy xuống theo khuôn mặt, nhỏ giọt xuống đất.

Môi chị ta khẽ run lên, vẻ mặt có chút hoang mang.

“Nói đi chứ, cô nói tôi cứu con của cô, là đứa con nào?” Chàng trai lặp lại câu hỏi này, nhưng nụ cười trên mặt trông thế nào cũng đầy vẻ không tốt lành.

Lý Văn hoàn hồn lại, sau khi đối diện với ánh mắt của Giang Trầm Ý, từ từ nói: “Đương nhiên là, cứu đứa con bị bệnh máu trắng của tôi.”

Nói rồi, thái độ của chị ta lại trở nên cứng rắn: “Toàn bộ tiền bạc của tôi đều có thể đưa cho cậu, bao gồm cả ba căn nhà đứng tên tôi, đều có thể cho cậu! Chỉ cần cậu chịu cứu con tôi!”

Không đợi Giang Trầm Ý lên tiếng, chị ta nói ra vị trí của ba căn nhà đó.

Vừa nghe đến vị trí những căn nhà đó, khán giả trong phòng livestream đồng loạt hít một hơi lạnh.

Những căn nhà đó, tùy tiện lấy ra một căn cũng đều là biệt thự triệu đô!

Ba căn nhà, cộng lại tổng giá trị đã vượt quá năm mươi triệu rồi!

Nhưng sau khi nghe những điều này, trên mặt chàng trai không một chút vui mừng, ngược lại còn lộ ra vẻ buồn bã và thương cảm nhàn nhạt.

“Cầu xin cậu!” Lý Văn nói xong, lại muốn cúi đầu lạy.

Chỉ là lần này, đầu chị ta không thể cúi xuống được.

“Thật đáng thương, con của cô thật sự quá đáng thương.” Chàng trai chép miệng.

Ngay lúc mọi người tưởng cậu cuối cùng cũng động lòng trắc ẩn, thì tất cả lại nghe thấy chàng trai hỏi với giọng đầy thắc mắc: “Ra là, con riêng của chồng cô cũng được xem là con của cô à? Cô muốn dùng toàn bộ tài sản để cứu con riêng của chồng, vậy con gái ruột của cô thì sao?”

[!!!]

[Cái gì! Con riêng của chồng? Con gái ruột? Khoan đã, Lý Văn không phải chỉ có một đứa con thôi sao?]

[Không đúng, tôi nhớ trước đây Lý Văn từng nói trên một chương trình truyền hình là mình có một đứa con trai!]

Phòng livestream hoàn toàn bùng nổ, người hâm mộ của Lý Văn điên cuồng tìm kiếm thông tin cũ, nhưng dù xem thế nào, bên cạnh chị ta đúng là chỉ có một cậu bé hơn mười tuổi xuất hiện.

Lý Văn trợn tròn mắt, ánh mắt lóe lên một tia kinh hãi và hoang mang, đột nhiên, chị ta như nhớ ra điều gì đó, nhìn về phía trong cổng siêu thị.

Lúc Trương Miểu Miểu đến, hình như… là có ba bóng người.

Nhưng lúc này ở cổng chỉ có Lạc Thu Minh và Trương Miểu Miểu, chị ta không nhìn thấy bóng người thứ ba.

“Cô muốn tìm ai? Tìm đứa con gái đáng thương mà cô đã bỏ mặc từ sau khi tái giá sao? Không phải cô chê nó là con gái nên không thèm quan tâm nữa à? Thậm chí đến tiền sinh hoạt phí cũng không chịu đưa, dù biết con bé phải đi nhặt ve chai kiếm sống cũng không hề động lòng.”

Lời nói của chàng trai khiến tất cả khán giả đều bị sốc đến tê cả da đầu.

Cái gì vậy? Ngay cả con gái không có tiền ăn cũng không thèm ngó ngàng? Vậy tại sao cô ta lại thà bỏ ra toàn bộ tài sản để cứu con riêng của chồng?

Rốt cuộc đứa nào mới là con ruột của cô ta!

Đồng tử Lý Văn run lên dữ dội, chị ta tê liệt ngồi trên đất, nhìn Giang Trầm Ý như nhìn một con ác quỷ.

“Cậu…” Sao cậu lại biết?

Giang Trầm Ý ngồi xổm xuống trước mặt chị ta, mỉm cười nghiêng đầu, nhưng những lời thốt ra từ miệng cậu lại khiến Lý Văn lạnh sống lưng.

“Chỉ vì con bé không phải con trai, nên cô thà bỏ rơi con ruột của mình, cũng phải nâng niu yêu chiều một người không cùng huyết thống với mình, hành vi này của cô, có phải gọi là trọng nam khinh nữ không?”

Cách gọi đó quả thực có chút thô thiển, nhưng lời nó tuy thô mà ý không thô, Lý Văn làm ra chuyện như vậy đúng là thuộc loại người đó.

Một số khán giả trong phòng livestream lập tức hiểu ra cậu đang nói đến cái gì, tuy lời này rất khó nghe, nhưng dùng từ này để miêu tả thì đúng là không sai chút nào.

Lý Văn lúc này cắn chặt môi dưới, vì Giang Trầm Ý không nói thẳng ra, nên chị ta cũng không thể phản bác.

“Hơn nữa à, nếu cô đã không coi con gái mình là con, vậy tại sao lại chiếm đoạt phần di sản thuộc về nó?”

“Ba của con bé trước khi qua đời không phải đã nói rồi sao, trong số di sản của ông ấy có năm triệu là dành riêng cho nó đi học, sau này dù là trường quý tộc hay đi du học nước ngoài, ông ấy dù đã mất cũng sẽ ủng hộ con gái.”

Ánh mắt chàng trai như đang thẩm vấn Lý Văn: “Xin hỏi, năm triệu này đâu rồi?”

Cậu quay đầu nhìn về phía số tiền trong vali, trước mặt mọi người kéo khóa lại, sau đó gọi vào trong siêu thị một tiếng: “Ra đây đi.”

Dưới ánh mắt kinh hãi của Lý Văn, một bóng người đã lâu không gặp từ trong cổng bước ra.

Là một cô gái rất gầy gò, quần áo đã bạc màu vì giặt nhiều, đôi giày cũng trông như đã đi rất lâu rồi.

Sắc mặt cô gái có chút xanh xao, tuy hơi gầy, nhưng nhìn kỹ thì ai cũng có thể nhận ra, ngũ quan của cô gái và Lý Văn vô cùng giống nhau.

Lúc này, ánh mắt cô bé nhìn Lý Văn lại lạnh lùng xen lẫn sự căm ghét sâu sắc!

Sau khi nhìn thấy Tưởng Ái Vi, cảm xúc của Lý Văn lập tức trở nên điên cuồng hơn.

“Là mày! Sao mày lại ở đây!”

Chị ta gào lên rất lớn, nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy cơ thể chị ta đang run lên bần bật – có sự chán ghét, nhưng nhiều hơn là sợ hãi và kinh hoàng.

Giang Trầm Ý đến bên cạnh cô gái, đưa chiếc vali đầy tiền cho cô.

“Đây, lúc trước nhờ chị Miểu Miểu nhắn lại với em đó, đây là tiền ba em để lại, lần này em không cần phải đi làm thêm kiếm tiền học phí và sinh hoạt nữa rồi.”

Chàng trai không cho cô gái cơ hội từ chối, trực tiếp nhét chiếc vali vào lòng đối phương.

Ôm chiếc vali nặng trịch, Tưởng Ái Vi vốn không muốn nhận, nhưng vừa nghe cậu nói đây là di sản ba để lại, cô gái theo phản xạ ôm chặt lấy chiếc vali.

Là của ba để lại…

Cô bé khẽ vuốt ve chiếc vali, vành mắt lập tức đỏ hoe: “Đồ của ba, con cứ ngỡ chỉ còn lại một mình con thôi.”

Trương Miểu Miểu nhìn dáng vẻ của cô bé, xót xa không chịu nổi.

Chị không rõ Lý Văn trước đây còn từng kết hôn một lần, trước kia thấy bên cạnh chị ta toàn là cậu bé kia, liền tự cho rằng đó là con trai ruột của chị ta.

“Sao cô có thể làm ra chuyện như vậy!”

Trương Miểu Miểu chỉ vào Lý Văn, mặt tức đến đỏ bừng, nếu không phải Lạc Thu Minh giữ vai chị lại, lúc này có lẽ chị đã xông lên tát cho Lý Văn thêm hai cái nữa rồi.

Giang Trầm Ý quay lại chiếc ghế lúc trước, cậu nhìn vào ống kính máy quay của người quay phim, chỉ vào Lý Văn nói: “Đây chính là người mẹ hiền mà các người nói đến sao?”

Người quay phim và phóng viên lúc này đã kinh ngạc đến sững sờ, họ hoàn toàn không ngờ Lý Văn lại còn có một “phốt” lớn như vậy.

Hình tượng người mẹ hiền mà họ vốn định xây dựng, chỉ kéo dài được ba tiếng đồng hồ đã bị Giang Trầm Ý lột sạch.

Sắc mặt phóng viên vô cùng khó coi, hắn ta liếc nhìn Lý Văn đang tê liệt ngồi đó, thầm nghĩ ngôi sao này coi như xong đời rồi!

Tuy Lý Văn xong đời rồi, nhưng nhiệm vụ của hắn ta vẫn chưa kết thúc.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi