Chương 79: Là đồng loại
Ninh Trường Thanh cũng không thể nói rõ được tâm trạng thoáng qua của mình. Có lẽ là vì ánh mắt cậu trai trẻ kia nhìn Lận Hành mang một cảm giác… mà cậu không thể diễn tả thành lời.
Nhất là khi trên người cậu trai này toát ra một luồng khí tức của đồng loại.
Đối phương thích đàn ông.
Thế nhưng, cảm xúc này của Ninh Trường Thanh cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất. Khi cậu cụp mắt rồi ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ mặt đã trở lại lạnh nhạt như thường.
Ninh Trường Thanh quay sang nhìn Lận Hành bên cạnh, lúc này anh cũng đã quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người cậu trai vừa gọi tên mình, vẻ mặt hoàn toàn xa lạ, rõ ràng là không quen biết đối phương.
Ngược lại, khi ánh mắt anh lướt qua người đứng cạnh cậu trai đó thì khẽ cau mày.
Chàng trai trẻ đến sau cũng không ngờ sẽ gặp Lận Hành ở đây, vốn định che mặt đi nhưng không kịp nữa, trong lòng hối hận vì đã đi ăn cùng Địch Kim Thịnh. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta đến cả cha mình còn không sợ, chỉ sợ mỗi người chú út lớn hơn mình không bao nhiêu tuổi này.
Lận Thế Văn gãi đầu, cúi mặt lí nhí gọi một tiếng: “Chú… chú út.”
Mấy người đi cùng nghe cậu ta gọi “chú út” thì đều nín thở: người có thể khiến Lận nhị thiếu gia gọi là chú út, chẳng lẽ lại là vị gia chủ nhà họ Lận thần long thấy đầu không thấy đuôi trong truyền thuyết kia sao?
Trẻ như vậy ư?!
Mấy người đều kinh ngạc, nhưng điều bất ngờ hơn là làm thế nào mà Địch Kim Thịnh lại quen biết chú út của Lận nhị thiếu gia?
Lận Hành lạnh nhạt gật đầu với đứa cháu trai thứ hai: “Các cậu đây là?”
Lận Thế Văn vội vàng thu lại bộ dạng cà lơ phất phơ ban nãy, đứng nghiêm chỉnh đáp: “Hôm nay là thứ Bảy nên mấy đứa bọn cháu cùng ký túc xá ra ngoài tụ tập ăn uống ạ, ha ha ha.”
Cả nhóm có sáu người, ngoài Lận Thế Văn ra, đứng cạnh cậu ta là cậu trai trẻ đã gọi Lận Hành lúc đầu, trông còn rất trẻ nhưng thực ra đã tròn hai mươi tuổi.
Địch Kim Thịnh vẫn luôn nhìn chằm chằm Lận Hành, thấy anh không để ý đến mình, hắn vội vàng tỏ ra ngoan ngoãn: “Anh Lận, em là Địch Kim Thịnh, hàng xóm của Thế Văn. Mấy năm trước anh thường đến nhà Thế Văn, chúng ta đã gặp nhau mấy lần rồi ạ.”
Lận Hành còn chưa kịp lên tiếng, Lận Thế Văn đã tỏ ra không vui, véo gáy hắn ta một cái: “Kim Tử, cậu đủ rồi đấy nhé! Tôi gọi là chú út mà cậu gọi là anh, tự dưng tôi lại thấp hơn cậu một bậc à!”
Ninh Trường Thanh đứng bên cạnh xem hết toàn bộ sự việc, thầm nghĩ đối phương đâu chỉ muốn thấp hơn một bậc, mà có khi còn muốn làm trưởng bối của cậu nữa đấy ấy chứ.
Lận Hành chỉ gật đầu với Địch Kim Thịnh một cái cho phải phép chứ không có ấn tượng gì, rồi anh nghiêng đầu, khẽ giải thích với Ninh Trường Thanh: “Đây là con thứ hai của anh cả tôi, anh trai nó là Lận Thế Trạch.”
Ninh Trường Thanh vừa nghe đã đoán ra được phần nào. Người có thể gọi Lận Hành là chú út thì chắc chắn thuộc hàng con cháu. Gia đình anh hai của Lận Hành đã sớm ra nước ngoài, vậy chỉ còn lại con của anh cả. Nghe tên Thế Văn, Thế Trạch cũng có thể đoán ra được.
Lận Hành vừa nói chuyện, những người khác cũng chú ý đến chàng trai trẻ đang đeo khẩu trang và đội mũ. Khi nhìn sang, họ vừa kịp lúc thấy Ninh Trường Thanh ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt và hàng mày trong trẻo lạnh lùng nhưng lại đẹp đến kinh ngạc.
Không chỉ vậy, đôi mắt này trông rất quen, đây chẳng phải là… Ninh Trường Thanh đang nổi đình nổi đám gần đây sao?
Lận Thế Văn kích động đến mức suýt nhảy dựng lên. Rất nhiều bạn học của cậu ta, đặc biệt là các bạn nam, đều cực kỳ hâm mộ vị Ninh tiên sinh này, một người toàn năng thực thụ. Bọn họ ai cũng ngưỡng mộ và khâm phục, nhất là sau khi xem xong chương trình “Đỉnh Cao Toàn Năng” thì lại càng phấn khích.
“Là… là Ninh tiên sinh phải không ạ? Em là người hâm mộ của anh! Em có thể xin chữ ký được không ạ?” Lận Thế Văn bình thường ở trường rất kín tiếng, ít ai biết anh trai cậu ta là Lận Thế Trạch, còn chú út là gia chủ nhà họ Lận, tất nhiên là trừ Địch Kim Thịnh, vì dù sao họ cũng là bạn nối khố.
Bốn người bạn học còn lại cũng lập tức tiến lên: “Còn em nữa, còn em nữa ạ!”
Đây là lần đầu tiên Ninh Trường Thanh được xin chữ ký: “Xin lỗi, tôi không mang bút.”
“Đợi em một lát, chỉ một lát thôi ạ!” Cậu bạn đứng gần cửa nhất nhanh chóng lao vào nhà hàng, không biết đã nói gì với quầy lễ tân mà rất nhanh đã cầm giấy bút chạy ra, thở hổn hển đưa cho Ninh Trường Thanh.
Cậu ta sợ Ninh Trường Thanh sẽ từ chối không ký cho mình.
Vốn là một màn nhận người thân, cuối cùng lại biến thành một buổi gặp gỡ thần tượng quy mô lớn.
Ninh Trường Thanh ký cho cả năm người, còn cẩn thận viết tên từng người một, dặn họ cất giữ cẩn thận. Có người huých vai Địch Kim Thịnh: “Kim Tử, cậu không xin chữ ký à?”
Địch Kim Thịnh từ lúc cả đám nhận ra Ninh Trường Thanh đã không nói thêm lời nào, nghe vậy cũng cười đáp: “Có chứ.”
Chỉ là khi nhìn Ninh Trường Thanh lần nữa, dù hắn đang cười nhưng trong mắt lại không có mấy ý cười chân thành, rõ ràng đã coi Ninh Trường Thanh là tình địch.
Khi Địch Kim Thịnh còn nhỏ, hắn vẫn chưa thông suốt chuyện tình cảm, trong ký ức của hắn, Lận Hành chỉ là chú út của cậu bạn nối khố, một người rất đẹp trai và có khí chất.
Năm mười tám tuổi, hắn nhận ra xu hướng tính dục của mình, sau vài mối tình, hắn cảm thấy trong giới này không một ai có nhan sắc quá nổi bật, thậm chí còn chẳng đẹp bằng hắn.
Cách đây không lâu, hắn tình cờ xem một chương trình truyền hình trực tiếp, thấy Lận Hành xuất hiện với tư cách là bạn của một người bình thường, hắn đã nhận ra ngay đó là chú út của bạn mình.
Đặc biệt là bây giờ, đối phương lại là người nắm quyền của Lận thị, bất kể là nhan sắc, tài lực hay địa vị, đều thuộc hàng đỉnh của chóp, một hình mẫu lý tưởng hoàn hảo.
Ban đầu, Địch Kim Thịnh chỉ thèm thuồng một cực phẩm như vậy lại là trai thẳng. Hắn nghĩ vậy là vì hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của đồng loại từ trên người Lận Hành.
Nhưng khi theo dõi chương trình, hắn đã phát hiện ra một sự thật thú vị.
Lận Hành vậy mà lại có ý với Ninh Trường Thanh.
Dù sao thì theo lời Lận Thế Văn, người chú út này tính tình rất cô độc và lạnh lùng, thậm chí đối với những đứa cháu như họ cũng không mấy nhiệt tình. Vậy mà vì một người bình thường có xuất thân không mấy tốt đẹp, anh lại chịu xuất hiện trước công chúng, thậm chí còn tự tay nấu ăn cho đối phương.
Lúc đó, khi Địch Kim Thịnh đưa điện thoại cho Lận Thế Văn xem, cậu ta cũng suýt nữa thì rớt cằm.
Đừng nói là Lận Thế Văn, ngay cả bác cả nhà họ Lận cũng không biết em trai út của mình biết nấu ăn.
Nếu đã như vậy, Lận Hành có lẽ không phải là trai thẳng hoàn toàn, thế thì hắn vẫn còn cơ hội.
Vốn còn đang nghĩ cách tìm cơ hội gặp mặt vị này, không ngờ lần này lại gặp được.
Địch Kim Thịnh đưa giấy qua, cố ý cười tươi nhìn Ninh Trường Thanh: “Ninh tiên sinh trông đẹp thật đấy, nhìn gần còn khiến người ta kinh ngạc hơn trong ống kính nhiều.”
Địch Kim Thịnh không ngốc đến thế, nếu Lận Hành đã có cảm tình với Ninh Trường Thanh, hắn không thể nào tỏ ra ghét bỏ trước mặt anh, ngược lại còn phải cố ý kết giao.
Ninh Trường Thanh lạnh nhạt liếc hắn một cái, thờ ơ ký xong: “Vậy sao? Cậu Trạch trông cũng không tệ.”
Lận Hành cau mày nhìn khoảng cách chỉ một bước chân giữa hai người, đặc biệt là khi nghe Ninh Trường Thanh khen cái người họ Trạch gì đó, anh liền nhìn hắn thêm một cái, rồi cố ý giơ tay lên: “Không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi.”
Lận Thế Văn cũng không dám làm lỡ thời gian của chú út, lập tức nói: “Đúng đúng, chú út đi thong thả, Ninh tiên sinh đi thong thả ạ.”
Những người còn lại cũng lập tức nói theo Lận Thế Văn.
Đến lượt Địch Kim Thịnh, hắn vẫn gọi là “anh Lận”.
Lận Hành cuối cùng cũng nhìn hắn thêm một cái: “Cậu đã là bạn của Thế Văn thì cứ gọi tôi là chú út theo nó đi.”
Bị gọi là anh, anh cứ cảm thấy không thoải mái.
Nhất là khi Ninh Trường Thanh trong hai ngày bị bắt cóc năm đó cũng gọi anh là anh. Chỉ là sau khi trùng phùng, mỗi lần Ninh Trường Thanh gặp anh đều khách sáo gọi là Lận tiên sinh. Nghe quen rồi thì cũng không sao, nhưng bị người khác cũng gọi là anh, anh lại có cảm giác thứ vốn thuộc về riêng Ninh Trường Thanh đã bị người khác cướp mất.
Địch Kim Thịnh rõ ràng không ngờ Lận Hành lại nói thẳng ra như vậy, nhưng nghĩ lại, đối phương coi mình là trưởng bối, hai người mới gặp lại, không quen cũng là chuyện bình thường.
Địch Kim Thịnh cũng không cố chấp làm trái ý, ngoan ngoãn gọi một tiếng “chú út”.
Trước khi Ninh Trường Thanh và Lận Hành rời đi, cậu lại nhìn Địch Kim Thịnh một lần nữa, người sau nở một nụ cười ngây thơ với cậu.
Ninh Trường Thanh quay đầu đi, vẻ mặt không để lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ có đôi mày dưới vành mũ đang chau lại trong bóng tối.
Khi ngồi vào xe, Lận Hành khởi động máy, qua gương chiếu hậu liếc nhìn Ninh Trường Thanh, sợ cậu hiểu lầm nên giải thích: “Tôi không nhớ đứa trẻ đó nữa, lần gặp trước cũng đã mấy năm rồi.”
Trước khi bị bắt cóc năm đó, tính cách anh vẫn chưa như bây giờ. Thỉnh thoảng đến nhà anh cả, anh hai, có thể sẽ gặp bạn bè hoặc bạn học của Lận Thế Văn, nhưng anh đều không nhớ rõ.
Sau khi sự việc xảy ra, anh rất ít khi đến nhà anh cả, chỉ thỉnh thoảng có việc công ty cần bàn bạc mới qua vài lần.
Mấy năm trước, sau khi anh nắm quyền Lận thị, có việc gì đều bàn bạc xong với anh cả ở công ty, tự nhiên cũng không cần đến nhà anh cả nữa.
Dịp lễ Tết thì gia đình anh cả sẽ qua nhà cũ.
Ninh Trường Thanh đương nhiên nhận ra Lận Hành không nhớ đối phương, nhưng rõ ràng đối phương lại không nghĩ như vậy. Nhưng Lận Hành không hiểu được tâm tư của hắn, dù sao sau này cơ hội gặp mặt cũng không nhiều, cậu cũng không nhiều lời.
Chỉ là, tại sao cậu lại để tâm đến ánh mắt Địch Kim Thịnh nhìn Lận Hành như vậy?
Chẳng lẽ là vì Địch Kim Thịnh không nên nhòm ngó một người là trai thẳng? Vẻ mặt của đối phương rõ ràng không có ý định từ bỏ chỉ vì Lận Hành là trai thẳng.
Hai người về đến nhà họ Lận vẫn không thấy ông Lận đâu, Ninh Trường Thanh cũng không nghĩ nhiều, trở về phòng của mình.
Lận Hành thì đến thư phòng, anh còn một số việc cần xử lý, xử lý xong còn phải tiếp tục ngâm thuốc.
Ngay khi Lận Hành sắp xử lý xong công việc, cửa thư phòng vang lên tiếng gõ.
Lận Hành đi tới mở cửa, phát hiện bên ngoài là ông cụ Lận, anh né người để ông vào rồi đóng cửa lại, đẩy xe lăn của ông đến một góc.
“Gần đây ba không ngủ ngon à? Sắc mặt sao lại kém thế này?” Lận Hành đứng trước mặt ông Lận, cau mày, có chút kỳ lạ.
Ông Lận sờ sờ mặt mình: “Có sao? Ta còn thấy mấy ngày nay ra ngoài phơi nắng nhiều, tinh thần tốt lên không ít đấy chứ. Con ở cạnh Ninh tiên sinh lâu ngày, cũng muốn xem bệnh cho ông già này à?”
Lận Hành bị ông nói vậy cũng không nghĩ nhiều nữa. Tuy trông tinh thần không tốt lắm, nhưng đúng là không giống có bệnh, hơn nữa ông cụ tuy trước đây sức khỏe không tốt, nhưng mấy năm nay đã dưỡng lại rồi.
Mỗi tháng bác sĩ gia đình cũng sẽ đến kiểm tra định kỳ, thường sẽ không có vấn đề gì lớn.
Lận Hành đoán Ông cụ Lận đến đây là có chuyện, quả nhiên vừa hỏi, ông Lận chần chừ một lúc rồi ho khẽ một tiếng: “Hai ngày nữa là đám cưới của thằng cháu nhà lão Nhiếp, chính là thằng Nhiếp Húc ấy, con… thay ta qua đó một chuyến.” Ông nghĩ một lát, rồi hạ giọng, “Chiều nay lão Nhiếp gọi điện cho ta, đang phân vân không biết có nên gửi thiệp mời cho Ninh tiên sinh không. Nhưng Ninh tiên sinh đã giúp nhà họ nhiều như vậy, không mời thì rõ ràng không ổn, lão sợ người ngoài sẽ vì chuyện này mà có ý kiến với nhà họ Nhiếp về Ninh tiên sinh. Nhưng nếu mời, đến lúc đó nhà họ Lâm, nhà họ Hề chắc chắn sẽ có người đến. Lão Lâm cũng chắc chắn sẽ có mặt, dù sao nhà họ Nhiếp và nhà họ Lâm quan hệ trước nay vẫn tốt.”
Nhiếp Húc và Hề Duệ lại là bạn thân từ nhỏ, Nhiếp Húc kết hôn, Hề Duệ không thể không đến, Hề Duệ còn phải làm phù rể, đây là chuyện hai người đã nói từ lúc đính hôn.
Nhưng ai ngờ mới qua không bao lâu, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Lận Hành cũng im lặng, anh đương nhiên không thể thay Ninh Trường Thanh quyết định, nhưng cũng hiểu được nỗi lo của ông cụ Nhiếp.
Dù sao chuyện này mấy nhà đều đã nghe nói, cộng thêm quan hệ tốt giữa ông cụ Nhiếp và ông cụ Lâm, e rằng ông Lâm cũng đã đề cập qua, ông Nhiếp mới sợ đến lúc đó hai bên khó xử, hoặc làm Ninh Trường Thanh cảm thấy không thoải mái.
Nhưng Lận Hành thực ra biết rõ Ninh Trường Thanh có lẽ không hận nhà họ Hề cũng không hận nhà họ Lâm.
Dù sao không để tâm thì lấy đâu ra hận thù?
Lận Hành nghĩ một lát: “Ngày vui của Nhiếp Húc là khi nào?”
ông Lận đáp: “Ngày kia, thứ Hai.”
Lận Hành “ừ” một tiếng: “Ngày mai con sẽ hỏi thẳng cậu ấy, có kết quả rồi ba hãy báo lại cho ông cụ Nhiếp.”
Có được câu trả lời của Lận Hành, ông Lận thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng trở về phòng. Chỉ là đêm đó ông lại không ngủ được ngon giấc, ông cũng không biết mình bị làm sao, mấy ngày nay cứ đêm đến là mơ về chuyện năm xưa, từng chuyện từng chuyện như đang diễn ra ngay trước mắt.
Điều này khiến ông có một dự cảm không lành, nhưng ông lại cảm thấy những chuyện ma quỷ thần linh này là do mình nghĩ nhiều.
Xem ra hôm nào phải lén gọi bác sĩ gia đình đến kê cho ít thuốc dễ ngủ, cứ gặp ác mộng mãi cũng không phải là cách.
Sáng hôm sau, Ninh Trường Thanh và Lận Hành cũng dậy rất sớm như thường lệ. Sau khi vệ sinh cá nhân, vì hôm nay hai người định đi dạo phố nên dùng xong bữa sáng là ra ngoài từ sớm.
Hai người đến bệnh viện số Một thăm Thích Lăng trước.
Thích Lăng đã tỉnh, lúc họ đến Vương Vân cũng ở đó, bố mẹ Thích Lăng có lẽ đã đi mua cơm nên không có ở đây.
Thích Lăng thấy Ninh Trường Thanh, vô cùng cảm kích: “Ninh tiên sinh, lần này… lại là anh cứu tôi, tôi thật sự không biết phải nói gì.”
Vương Vân vỗ nhẹ mu bàn tay cô: “Được rồi, có thời gian thì hãy dưỡng bệnh cho tốt. Lần này không thể trách cô được, là do Thích Phỉ Phỉ kia lòng dạ độc ác. Lần này nó tiêu đời thật rồi, ít nhất cũng phải ngồi tù vài năm.”
Ninh Trường Thanh gật đầu, ở lại thêm một lúc rồi mới cùng Lận Hành rời đi.
Hai người bình thường không mấy khi dạo chơi ở thành phố C, nên đã tra cứu các địa điểm nổi tiếng rồi đi theo thứ tự xếp hạng.
…
Ở một nơi khác, khách sạn Hilton.
Hai ông bà nhà họ Hề thường ít ngủ, năm sáu giờ sáng đã tỉnh, chỉ là hôm nay ông cụ ngủ ngon một cách lạ thường, điều này bình thường rất hiếm thấy.
Bà cụ nhất thời không nỡ đánh thức ông dậy.
Hề lão gia tử ngủ một mạch đến bảy tám giờ mới tỉnh, chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái dễ chịu, tinh thần sảng khoái.
Sau một hồi bàn bạc, hai ông bà đều quả quyết rằng đây chắc chắn là công hiệu của thứ thuốc mà cháu trai đã đưa. Thứ thuốc này đâu chỉ để chữa bệnh, mà phải gọi là tiên dược, hiệu nghiệm vô cùng.
Bà cụ liền vội vàng giục ông cụ: “Liều thuốc của hôm nay ông vẫn chưa uống đâu đấy. Mau uống một viên đi, uống xong rồi chúng ta đi dạo một lát, để mai còn về thành phố A.”
Nói xong, bà không khỏi cảm khái, nếu có thể nhận lại cháu trai nhỏ, đừng nói là ngày mai đi, họ ở lại thành phố C cắm rễ luôn cũng được.
Ông cụ ngoan ngoãn uống thuốc, cảm thấy tinh thần hôm nay còn tốt hơn hôm qua.
Đến tám rưỡi, cửa phòng bị gõ, bà cụ ra mở cửa, bên ngoài là Lận Tây Lâm và hai vệ sĩ.
Bà cụ không đề cập đến chuyện thuốc, chỉ vỗ trán: “Tối qua hơi lạ giường không ngủ được, nên mới dậy muộn, có phải muộn rồi không?”
Lận Tây Lâm cười ôn hòa: “Không muộn đâu ạ, cũng không có việc gì gấp, đi muộn một chút cũng không sao.”
Bà cụ cười đáp, không lâu sau, cả nhóm khởi hành đến vườn bách thảo.
Nơi này không xa khách sạn, là một địa điểm tham quan nổi tiếng, cộng thêm hai ông bà lại thích hoa cỏ cây cối, và quan trọng nhất là hôm nay Chủ nhật, người đến tham quan đông, đến lúc đó nếu không may bị va phải hay xảy ra chuyện gì đó, sẽ không dễ bị nghi ngờ, cũng tiện để Hề Thanh Hạo ra tay.
Lận Tây Lâm ở nước ngoài đã điều tra rõ ràng tình hình của hai ông bà nhà họ Hề. Hai ông bà ra nước ngoài dưỡng bệnh là vì tim của Hề lão gia tử không tốt.
Tim của ông cụ không tốt, không chịu được kinh động, rất dễ phát bệnh.
Đến lúc đó chỉ cần sắp xếp một chút, khi ông cụ phát bệnh, bà cụ cầu cứu vô vọng, Hề Thanh Hạo xuất hiện đúng lúc, chắc chắn sẽ nhận được sự cảm kích của bà cụ.
Cộng thêm tình cảm ông cháu hai mươi năm qua, qua lại vài lần tự nhiên sẽ lấy lại được lòng của hai ông bà.
Một tiếng sau, cả nhóm đến vườn bách thảo, hai ông bà đi lại tinh thần phơi phới. Lận Tây Lâm đi cùng được khoảng nửa tiếng, bắt đầu che miệng ho, giả vờ như đã hết sức.
Hai ông bà lo lắng nhìn hắn: “Tiểu Lâm, cháu không sao chứ? Hay là chúng ta về đi?”
Lận Tây Lâm xua tay: “Không cần đâu ạ, cháu chỉ là đi hơi lâu một chút, nghỉ một lát là khỏe ngay.”
Hai ông bà: “Vậy chúng ta ở đây nghỉ cùng cháu một lát.”
Lận Tây Lâm đâu chịu để họ ở lại: “Cháu cũng không biết phải nghỉ đến bao giờ, cháu cứ ở đây đợi hai bác, hai bác cứ đi dạo đi ạ. Đợi gần trưa chúng ta đi ăn cơm. Cháu biết một nhà hàng tư gia, hương vị rất ngon, hai bác chắc chắn sẽ thích.”
Hai ông bà thấy hắn lúc này đã hồi phục, chỉ là sắc mặt vẫn còn trắng bệch, nghĩ một lát, sau khi được khuyên nhủ nhiều lần, họ định đi thêm một vòng nữa rồi về.
Sớm biết sức khỏe của Tiểu Lâm thế này thì đã để hắn ở lại khách sạn, đợi chiều hai ông bà tự đi là được, không thì để cháu trai cả đi cùng cũng được.
Cháu trai cả này cũng không biết làm sao, nói hôm nay có việc nên không đến.
Mà ở một nơi khác, hai ông bà không hề hay biết rằng, Anh cả Hề và Sử tiên sinh đã sớm cải trang, ẩn mình trong bóng tối, bám theo họ từ xa ngay từ lúc họ rời khách sạn mà không để bị phát giác.
Hai ông bà cũng không dám đi quá xa, chỉ vì là cuối tuần, người khá đông, khắp nơi đều náo nhiệt.
Hai người đi dạo một vòng, định quay về, khi đi qua một đài phun nước, phía trước đột nhiên có một cặp tình nhân đang đuổi nhau chạy tới từ xa.
Chàng trai đi trước cố ý trêu chọc cô gái phía sau, vừa lùi vừa chạy, khiến cô gái cứ đuổi theo cười mắng.
Đúng lúc hai ông bà đi vòng qua, chàng trai quay lưng lại, cứ thế xoay người đâm sầm vào.
Sức của chàng trai quá lớn, đâm sầm vào khiến cả hai ông bà cùng ngã sõng soài trên đất. Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, Anh cả Hề và Sử tiên sinh đang nấp ở xa hoàn toàn không kịp ngăn cản, hai người biến sắc, lập tức chạy tới.
Chỉ là ngay lúc đó, một người mặc trang phục thú bông ở gần đó chạy còn nhanh hơn họ, vài bước đã đến bên cạnh hai ông bà, những quả bóng bay trên tay cũng tuột ra bay lên trời.
Đến trước mặt hai ông bà, y lo lắng hỏi: “Ông ơi, bà ơi, hai người không sao chứ?!”
Vừa nói y vừa cởi chiếc đầu thú cồng kềnh ra, định cấp cứu cho Hề lão gia tử, hỏi thuốc ở đâu.
Hề lão gia tử và bà cụ không ngờ mình lại xui xẻo đến vậy, ở thành phố B bị đứa trẻ đột nhiên đâm vào đã đành, không ngờ đến vườn bách thảo chơi cũng bị đâm như thế này!
Lần này khác với đứa trẻ lần trước, là bị ngã một cú đau điếng, bà cụ không lo cho mình, vội nhìn Hề lão gia tử: “Ông nó thế nào rồi? Tim không sao chứ? À, trong người bây giờ cảm thấy thế nào?”
Hề Thanh Hạo diễn theo kịch bản đã dựng sẵn, hai mắt lưng tròng, tỏ vẻ lo lắng khôn xiết: “Đều tại con, nếu con nhanh hơn một chút đỡ cho ông bà thì tốt rồi. Ông ơi, thuốc của ông đâu ạ?” Y đã học cách sơ cứu, chỉ cần ông cụ phát bệnh, y sẽ tiến lên sơ cứu một phen, rồi cho ông cụ uống thuốc, đến lúc đó ông cụ thoát nạn, y lại nhân cơ hội nói mình đến đây làm thêm để trả nợ, chắc chắn sẽ khiến họ cảm động.
Đúng lúc này, Anh cả Hề đã chạy tới, sợ hãi không nhẹ.
Hề Thanh Hạo thấy Anh cả Hề cũng ngây người, không ngờ đối phương lại ở đây? Người kia không phải nói Anh cả Hề hôm nay không đi cùng hai ông bà sao?
Anh cả Hề sợ đến trắng mặt, nhưng đúng lúc này, Hề lão gia tử vừa xoa thắt lưng vừa ngồi dậy: “Đừng la nữa, ông già này có sao đâu?”
Nói rồi, ông còn đỡ bà cụ ngồi dậy.
Anh cả Hề vốn ở xa trông thấy đã sợ mất hồn, lúc này thấy hai ông bà tinh thần phơi phới, đặc biệt là ông cụ không giống bị dọa đến phát bệnh tim mới ngẩn người.
Bà cụ cũng kinh ngạc: “Ông… không sao à?”
Ông cụ: “Tôi có thể có chuyện gì chứ, không phải là nhờ… ài, là do thuốc mới uống mấy ngày nay có tác dụng lớn, hoàn toàn không sao cả.” Lúc ông vừa ngã xuống cũng sợ lắm, dù sao lần trước bị đẩy ngã phát bệnh suýt mất mạng, may mà được cháu trai nhỏ cứu.
Lần này ban đầu ông cũng nghĩ mình tiêu rồi, may là có mang theo thuốc của cháu trai nhỏ, nhưng ông đợi một lúc, chỉ cảm thấy mông bị ngã hơi đau, tim lại hoàn toàn không có vấn đề gì, chỉ đập hơi nhanh một chút.
Bà cụ và Anh cả Hề lập tức nghĩ đến thuốc của Ninh Trường Thanh đã có tác dụng.
Nhưng mới uống có hai viên, vậy mà… hiệu quả đến thế?
Hề Thanh Hạo ngơ ngác nhìn Hề lão gia tử ngồi dậy, không những không phát bệnh tim, mà tinh thần và sắc mặt còn tốt hơn cả Anh cả Hề bên cạnh: “Ông ơi, ông không sao ạ?”
Hề lão gia tử và hai người còn lại nghe vậy mới nhớ đến Hề Thanh Hạo, Hề lão gia tử nhìn y, cau mày chặt: “Cậu nói cái gì thế? Sao, còn mong ông già này xảy ra chuyện à?”
“Không… không phải, con chỉ là quá lo cho ông, con…” Hề Thanh Hạo ngây người, sao lại hoàn toàn khác với kế hoạch thế này?
Ân nhân cứu mạng đâu rồi? Bệnh tim phát tác đâu rồi?
Y không những không cứu được người, ngược lại còn bị ghét bỏ?
Ông cụ trừng mắt: “Nói bậy bạ gì đấy? Ta không phải ông của cậu, ông của cậu là nhà họ Ninh! Đừng có gọi bừa!” Thằng nhóc này mấy lần hãm hại cháu ngoan của ông, nếu để cháu ngoan thấy ông giao hảo với nó, sẽ càng không tha thứ cho họ!
Anh cả Hề thì mặt mày tái mét, anh nhìn Hề Thanh Hạo: “Lo lắng? Tôi lại thấy cậu xuất hiện ở đây sao lại trùng hợp như vậy?”
Hề Thanh Hạo biến sắc: “Anh cả, anh có ý gì? Dù trước đây em sai, nhưng bây giờ em cũng đang nỗ lực trả nợ, em chỉ là lo cho ông, dù sao cũng là tình cảm hai mươi năm, sao anh có thể nói ra những lời như vậy?”
Anh cả Hề không tin y, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Vốn dĩ trước đó họ đã cảm thấy vị Tiểu Lâm tiên sinh kia có gì đó kỳ lạ, thời điểm xuất hiện lại quá trùng hợp.
Lần này cố ý không đi cùng, không ngờ lại thật sự xảy ra chuyện.
Nếu vị Tiểu Lâm tiên sinh kia đi cùng họ có lẽ sẽ không nghĩ nhiều, nhưng sao lại trùng hợp đến mức vị Tiểu Lâm tiên sinh kia sức khỏe không tốt để hai ông bà tự đi dạo?
Rồi xảy ra chuyện? Rồi Hề Thanh Hạo lại đến đây?
Sử tiên sinh vẫn đứng trong đám đông, ban đầu còn tưởng là người một nhà, nhưng càng xem càng thấy không ổn.
Ánh mắt của Sử tiên sinh vẫn không rời khỏi cặp tình nhân kia. Sau khi gây chuyện, họ không bỏ chạy mà chỉ đứng đó rối rít xin lỗi. Đúng lúc Anh cả Hề nhắc đến sự xuất hiện quá đỗi trùng hợp, anh ta liền bắt gặp hai người họ liếc nhau, vẻ mặt trông vô cùng gượng gạo.
Thậm chí họ còn lùi về sau định bỏ chạy, anh ta không động thanh sắc đi tới, khi hai người định chạy, anh ta tóm lấy họ: “Sao? Đâm người rồi định chạy thế à?”
Đám đông xem náo nhiệt thấy vậy liền la ó: “Báo cảnh sát đi! Đâm người còn chưa biết tình hình thế nào, chạy đi là sao?”
Anh cả Hề đỡ hai ông bà dậy, ánh mắt trĩu nặng từ Hề Thanh Hạo chuyển sang cặp tình nhân kia: “Đừng che giấu cho nó nữa, hai người hợp tác cố ý đâm ngã người già, lại còn biết rõ người già có bệnh tim, chuyện này không phải một câu xin lỗi là xong đâu. Nói lớn ra, nếu cứu chữa không kịp thời là có thể mất mạng, nói hai người cố ý giết người cũng được!”
Những lời này của Anh cả Hề là cố ý dọa cặp tình nhân, quả nhiên sắc mặt họ liền thay đổi.
Chỉ là diễn kịch đâm người và cố ý giết người hoàn toàn khác nhau, lúc thỏa thuận đâu có nói như vậy!
“Không có, không có, chúng tôi không biết ông cụ có bệnh tim, chúng tôi thật sự không cố ý, là người này đưa cho chúng tôi hai vạn tệ, bảo chúng tôi phối hợp diễn kịch… nói là chọc giận người lớn trong nhà, muốn lấy lòng! Chúng tôi thật sự không biết trước ông ấy có bệnh tim, nếu không đâu dám…” Hai người không chịu được dọa, khai ra hết.
Đám đông đều ngây người: “Đây… đây là tình huống gì vậy…”
Người mặc đồ thú bông này gọi ông cụ là ông, vậy là cháu trai rồi, cháu trai biết rõ ông mình có bệnh tim mà còn thuê người đâm ông? Đây đâu phải người thân, đây là kẻ thù chứ?
Hề Thanh Hạo cũng không ngờ họ lại khai ra hết, sắc mặt thay đổi: “Họ nói bậy, nói bậy…”
Cặp tình nhân sợ hãi, vội lấy ra hai vạn tệ tiền mặt: “Tiền trả lại cho anh! Chuyện thất đức này chúng tôi không dám làm nữa! Anh là đồ lừa đảo, anh lừa chúng tôi!”
Hề Thanh Hạo đối mặt với ánh mắt của Anh cả Hề và hai ông bà, mặt trắng bệch, mở miệng định khai ra người kia, nhưng nghĩ đến thủ đoạn của đối phương, cuối cùng cũng hiểu tại sao đối phương lại đưa tiền cho y để y giao dịch với cặp tình nhân này, hóa ra là để nếu có chuyện gì xảy ra, hắn ta có thể phủi sạch quan hệ?
Nhưng y không dám khai ra người này, không nói ra có lẽ còn có đường sống, dù sao đối phương cũng có tiền.
Nói ra, đối phương có thể sẽ lấy mạng y.
Dù sao đối phương cũng là người sắp chết.
Hề Thanh Hạo cúi đầu, nghiến răng nhận tội: “Con… con xin lỗi, con chỉ muốn dùng cách này để ông bà tha thứ cho con… Con sai rồi, con thật sự không cố ý…”
Anh cả Hề nghiến răng: “Một câu không cố ý là xong à? Tôi đã báo cảnh sát rồi, lát nữa cậu tự đi mà nói với cảnh sát.”
Hề Thanh Hạo tức đến nổ phổi, họ là anh em hai mươi năm, anh ta vậy mà thật sự không nể nang chút tình cảm nào! Nhưng vào thời điểm này, y biết càng khiêm tốn càng tốt, chỉ có thể cắn răng nhận tội.
Rất nhanh cảnh sát đã đến, sau khi biết đầu đuôi sự việc, họ đã đưa Hề Thanh Hạo và cặp tình nhân đi, lưu lại thông tin liên lạc của Anh cả Hề, sau này có việc gì sẽ liên lạc với họ.
Đám đông xem náo nhiệt vẫn chưa thỏa mãn, lúc này Lận Tây Lâm và hai vệ sĩ mới vội vàng chạy tới, giả vờ như vừa mới biết chuyện: “Đều tại tôi, nếu không phải do cơ thể này của tôi làm liên lụy…”
Anh cả Hề nhìn hắn chằm chằm: “Những chuyện này đừng nói nữa, vẫn là nên đưa hai ông bà đến bệnh viện kiểm tra trước đã.” Chàng trai kia to cao vạm vỡ, cú đâm vào hai ông bà là thật, nếu chuyện này thật sự liên quan đến vị Tiểu Lâm tiên sinh này, lòng dạ hắn ta thật sự quá đen tối.
Khi cả nhóm đến bệnh viện, Anh cả Hề nhìn thẳng vào Tiểu Lâm tiên sinh: “Đã đến rồi thì Tiểu Lâm tiên sinh cũng kiểm tra luôn đi, biết đâu bệnh của Tiểu Lâm tiên sinh ở đây có thể chữa được.”
Lận Tây Lâm đoán Anh cả Hề cũng đã nghi ngờ mình, cũng không phản đối, trực tiếp đi kiểm tra.
Khi có kết quả, hai ông bà không có vấn đề gì, chỉ là mấy ngày tới không nên đi lại quá nhiều.
Kết quả của Lận Tây Lâm có, bác sĩ còn cố ý tránh mặt hắn, tìm hai ông bà và Anh cả Hề: “Các vị là người nhà của vị Lâm tiên sinh này? Tình hình của anh ấy… không tốt lắm, ngũ tạng lục phủ đều đã suy kiệt, trúng độc sâu như vậy, e là đã không còn cách chữa. Nửa năm này các vị nên ở bên cạnh anh ấy nhiều hơn, hỏi xem anh ấy còn tâm nguyện gì không…”
Anh cả Hề ngẩn người, vốn tưởng người này lừa họ, không ngờ thật sự chỉ còn nửa năm mạng sống?
Nhưng sao lại trùng hợp như vậy, Anh cả Hề vẫn không muốn hai ông bà tiếp xúc với vị Tiểu Lâm tiên sinh này nữa.
Hai ông bà vốn lương thiện: “Chúng tôi biết rồi.”
Chỉ là khi cầm kết quả đi ra, Anh cả Hề vẫn gọi hai ông bà lại: “Ông bà tiếp theo cũng không thể đi dạo được nữa, nói với Tiểu Lâm tiên sinh một tiếng, rồi về nhà họ Lâm với con trước.”
Hai ông bà ngẩn người: “Hả? Vậy Tiểu Lâm nó…”
Anh cả Hề vẻ mặt nghiêm trọng: “Ông bà về nhà họ Lâm trước đi, chúng ta nói chuyện với ông ngoại trước rồi mới đưa cậu ta về gặp mọi người.” Anh cả Hề nói vậy đương nhiên là giả, cũng không có ý định đưa Tiểu Lâm này về nhà họ Lâm, chỉ là muốn đưa hai ông bà đi khỏi đây trước.
Hai ông bà không có lòng phòng người, nhưng dù có nói anh lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử cũng được, trước khi chưa điều tra rõ ràng tình hình cụ thể của Tiểu Lâm này, vẫn là không nên để hai ông bà tiếp xúc với hắn nữa.
Lỡ như chuyện hôm nay xảy ra lần nữa, khó mà phòng bị.
Hai ông bà nghĩ một lát, gật đầu: “Nhưng Tiểu Lâm là chuyên môn về cùng chúng ta, phải nói chuyện với nó cho đàng hoàng, nó cũng không còn sống được bao lâu nữa, còn trẻ như vậy…”
Anh cả Hề: “Vâng, về rồi nói sau.”
Lận Tây Lâm vẫn luôn cùng vệ sĩ đợi bên ngoài, thấy họ trở về với vẻ mặt nghiêm trọng, hắn biết rằng mối nghi ngờ trong lòng họ đã vơi đi quá nửa. Dù sao thì hắn cũng sắp chết rồi, không đến mức phải giở trò gì.
Khi nghe họ muốn về nhà họ Lâm trước cũng không nói nhiều, cười nói: “Hai bác không sao là cháu yên tâm rồi, lần này cũng là sơ suất của cháu, về nhà nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày, cháu sẽ tự mình cùng vệ sĩ đi dạo ở đây, đợi khi nào khỏe lại sẽ đưa hai bác đi chơi.”
Mãi đến khi nhìn bốn người Anh cả Hề rời đi, Lận Tây Lâm mới nhìn về phía trước, sắc mặt trầm xuống.
Ra quân bất lợi, không biết là do nhà họ Hề may mắn, hay là do Ninh Trường Thanh kia may mắn.
Nhưng vẫn còn nửa năm, hắn không vội.
…
Ở một nơi khác, Ninh Trường Thanh và Lận Hành sau khi rời bệnh viện đã đến một địa điểm du lịch nổi tiếng, đến tối ăn cơm ở ngoài xong mới trở về.
Khi sắp về đến nhà họ Lận, Lận Hành nghĩ đến ngày mai là đám cưới của Nhiếp Húc, tối nay không thể không nói, ngón tay anh khẽ gõ lên vô lăng: “Ngày mai Nhiếp Húc kết hôn.”
Ninh Trường Thanh đang cúi đầu xem điện thoại, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn qua: “Ừm?”
Lận Hành: “ông Nhiếp tìm ba tôi, không biết có nên gửi thiệp mời cho cậu không, ngày mai Hề Duệ… là phù rể.”
Ninh Trường Thanh “ừm” một tiếng, tỏ vẻ đã biết, cụp mắt xuống: “Ngày mai anh có đi không?” Cậu có thể đoán được nỗi băn khoăn của ông Nhiếp, là sợ ngày mai cậu chạm mặt người nhà họ Hề hoặc ông cụ Lâm nên lo lắng cho cảm xúc của cậu?
Dù sao thì, tuy bên ngoài không rõ, nhưng mấy gia đình thân thiết chắc hẳn đều biết rõ nội tình.
Lận Hành gật đầu: “Đi chứ, tôi thay ba tôi qua đó gửi quà mừng.”
Ninh Trường Thanh: “Vậy ngày mai khi anh qua đó thì gửi giúp tôi một phần quà mừng là được rồi.” Tuy cậu đã không còn để tâm đến người nhà họ Hề, đi hay không cũng không sao, nhưng nếu đến đó, nghĩ đến việc có thể sẽ thấy ánh mắt áy náy của người nhà họ Hề, đó là điều cậu không muốn thấy.
Người nhà họ Hề ở kiếp này không sai, những chuyện đó vẫn chưa xảy ra.
Nhưng cậu đã trải qua kiếp thứ nhất, cậu đã mất bao nhiêu kiếp tưởng rằng mình đã quên, thực ra vẫn chưa quên được khoảnh khắc nằm trên bàn mổ chết trong vũng máu vào ngày sinh nhật đó.
Ninh Trường Thanh thở dài một tiếng, có lẽ một ngày nào đó dù có gặp lại cậu cũng sẽ không biểu lộ gì, nhưng nếu có thể tránh thì cậu vẫn chọn tránh mặt.
Lận Hành tôn trọng lựa chọn của cậu, không có ý kiến gì với lời cậu nói: “Ngày mai cậu định làm gì?”
Ninh Trường Thanh mấy ngày nữa phải về thành phố A, nghĩ một lát: “Ngày mai tôi đến bệnh viện số Một, đưa kem trị sẹo cho Thích Lăng.”
Lận Hành gật đầu: “Cậu ở đó đến mấy giờ? Nếu tôi về sớm sẽ tiện đường qua đón cậu.” Tiệc cưới tổ chức vào buổi trưa, ước chừng hai ba giờ là kết thúc.
Ninh Trường Thanh: “Vậy tôi ở bệnh viện đợi anh, khi nào xong thì báo tôi một tiếng.”
Hai người nói xong thì về đến nhà họ Lận, Ninh Trường Thanh nghĩ một lát, chuẩn bị một cây nhân sâm núi làm quà mừng.
…
Ở một nơi khác, hai ông bà nhà họ Hề thực ra không muốn làm phiền sui gia, nhưng Anh cả Hề đã nói vậy, họ đành phải làm phiền hai ngày.
Nếu không cũng chỉ có thể tiếp tục ở khách sạn Hilton.
Ông cụ Lâm đã sớm biết hai ông bà sẽ đến, ông cũng đã mấy năm không gặp họ, sau khi cho người nhiệt tình tiếp đãi, cuối cùng đợi hai ông bà nghỉ ngơi xong, ông cụ Lâm gọi anh cả Hề đến thư phòng.
Khi cửa vừa đóng, ông cụ Lâm đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Lâm kia là ai? Sao lại tự dưng thành em trai thứ hai của cháu?”
Anh cả Hề bất đắc dĩ: “Ông bà nội vốn lương thiện, những năm nay đã tài trợ cho không ít sinh viên, là quen biết ở nước ngoài. Nghe nói cậu ta không còn cha mẹ, chỉ còn một mình, lúc nhỏ bị bị bọn bắt cóc cho uống thuốc độc, sức khỏe không tốt, không sống được quá nửa năm. Ông bà nội nghĩ cậu ta đáng thương như vậy, lại không sống được bao lâu, nên mềm lòng, muốn để Tiểu Lâm này trước khi chết được trải nghiệm tình thương gia đình, nên đã nhận làm con nuôi. Hai ông bà cũng nghĩ dù sao cũng chỉ có nửa năm, coi như làm việc thiện…”
Ông cụ Lâm không ngờ đối phương không sống được bao lâu: “Chắc chắn chỉ sống được nửa năm?”
Anh cả Hề “ừm” một tiếng: “Hôm nay sau khi xảy ra chuyện, con đã cố ý để cậu ta kiểm tra ở bệnh viện, đúng là ngũ tạng lục phủ suy kiệt, không thuốc nào chữa được, chỉ còn nửa năm mạng sống.” Khi anh thấy ông cụ Lâm thở phào, vẻ mặt lại càng nghiêm trọng, nghĩ một lát, vẫn quyết định nói ra, “Nhưng con cảm thấy, Tiểu Lâm này tiếp cận ông bà nội, e là không đơn giản.”
Ông cụ Lâm cau mày: “Cháu có ý gì?”
Anh cả Hề vừa lấy điện thoại ra lật đến một bức ảnh đưa cho ông cụ Lâm, vừa nói: “Ông ngoại xem bộ dạng của Tiểu Lâm này đi, ông nội có bệnh tim, con không dám đề cập khả năng này với ông, nên chỉ có thể tìm ông ngoại thương lượng.”
Ông cụ Lâm ban đầu cảm thấy đối phương nghĩ nhiều, dù sao người chỉ còn nửa năm mạng sống, dù thật sự không đơn giản thì có thể làm được gì, nhưng khi nhìn thấy bức ảnh, ông cụ Lâm ban đầu tưởng mình nhìn nhầm, đến khi xác định thật sự không phải Lận Hành: “Đây… là Tiểu Lâm kia?”
Thoạt nhìn bức ảnh chụp nghiêng này, còn tưởng là Lận tiên sinh!
Ông cụ Lâm đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, bỗng ngồi thẳng người dậy.
Gửi phản hồi