Thiếu Gia Thật Nhà Hào Môn Max Cấp Đã Trở Về – 067

Vu Lương không nhịn được đột nhiên đứng dậy: “Tình hình thế nào? Nguyễn Kình sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Anh trước đây đã thêm WeChat của Nguyễn Kình, hai người nói chuyện khá hợp, nên rất rõ ràng Nguyễn Kình coi trọng cuộc thi lần này như thế nào.

Để có được một thứ hạng tốt ngay từ đầu, cậu ta đã chi không ít tiền để vào câu lạc bộ thể thao mạo hiểm, cũng là vì biết nếu cuối cùng trở thành thành viên xếp thứ ba của câu lạc bộ, sẽ có thể lập đội với người thứ nhất và thứ hai, như vậy thứ hạng ban đầu chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.

Ninh Trường Thanh cau mày, cậu và Nguyễn Kình đã cùng tham gia chương trình, đối với thực lực của Nguyễn Kình cũng có phần hiểu biết.

Với thân thủ của Nguyễn Kình, khoảng cách giữa hai tòa nhà vừa rồi, tuyệt đối không thể thất thủ.

Trừ phi…

Ninh Trường Thanh nhìn Nguyễn Kình nằm ở đó, ôm chân đau đến mức sắc mặt trắng bệch, e là chân anh ta không phải gãy xương thì cũng là đứt lìa.

Nhưng dù là gãy xương đơn giản nhất cũng phải mất cả trăm ngày mới lành.

Chắc chắn sẽ lỡ mất cuộc thi 《 Toàn Năng Đỉnh 》 mà anh ta muốn tham gia.

Vu Lương nhìn màn hình livestream, cũng rất nhanh có người tìm cách đưa Nguyễn Kình lên, nhưng chân của Nguyễn Kình vẫn luôn không duỗi thẳng được, đau đến hít ngược một hơi, được cõng xuống lầu, định đưa đến bệnh viện.

Trợ lý cầm máy quay vẻ mặt đưa đám: “Nguyễn lão sư, anh sao rồi? Nhất định sẽ không có việc gì, chúng tôi đưa anh đến bệnh viện ngay!”

Có người cũng chạy lên, năm miệng mười lời: “Tình hình thế nào vậy, sao đang yên đang lành lại ngã xuống?”

Nguyễn Kình cắn răng không nói, chỉ là đợi đến khi được cõng xuống lầu, đặt lên xe, ba người dẫn đầu cũng đã xuống.

Rất nhiều người trong câu lạc bộ cũng vây lại.

Người đứng đầu là một người nước A, tên Johan, anh ta vốn rất xem trọng Nguyễn Kình, không ngờ lại thành ra thế này.

Hiện giờ chỉ có thể để người xếp thứ tư lúc trước, giờ là thứ ba, thay thế.

Người xếp thứ tư đi đến trước mặt Nguyễn Kình, lắc đầu chép miệng: “Nguyễn lão sư cũng thật không may mắn, sao một chướng ngại vật đơn giản như vậy cũng không nhảy qua được?”

Nguyễn Kình lúc đó rõ ràng cảm giác dưới chân bị thứ gì đó vướng lại, nhưng anh ta không có bằng chứng. Vừa rồi lúc xuống lầu, anh ta hỏi trợ lý, nói là bị người từ phía sau đẩy một cái, cũng không quay được.

Vì ba người dẫn đầu chạy quá nhanh, rất nhiều người phía sau không đuổi kịp, cho nên cũng không thể nào quay được gì.

Người xếp thứ tư chính là mượn cơ hội này để hại anh ta.

Trợ lý lúc này mới hoàn hồn, mặt trắng bệch: “Có phải là anh không? Có phải là anh cố ý không? Lúc đó người đi theo phía sau tôi chính là người quay phim của anh, đột nhiên bị đẩy một phen, màn hình mới rung lắc như vậy, có phải các người cấu kết với nhau không?”

Người xếp thứ tư trào phúng gạt ngón tay của trợ lý đang chỉ vào mình: “Nói chuyện phải có bằng chứng, hay là… Nguyễn Kình, cậu không phải là thua nên tính ăn vạ đấy chứ?”

Vẻ mặt cố ý khiêu khích lại đắc ý của hắn, làm trợ lý tức đến mức suýt nữa nổ tung.

Nguyễn Kình gọi trợ lý lại, không có bằng chứng, đến lúc đó anh ta sợ đối phương ngược lại sẽ kiện họ tội bôi nhọ danh dự.

Mà điều anh ta lo lắng nhất hiện giờ, là chân của mình. Những người chơi thể thao mạo hiểm như họ, sợ nhất là di chứng ở chân.

Một khi thật sự xảy ra vấn đề, sau này anh ta không chỉ không thể tham gia thi đấu, mà có thể sẽ phải hoàn toàn từ giã thể thao mạo hiểm.

Nguyễn Kình nghĩ đến sự nghiệp mà mình yêu thích, sắc mặt càng trắng bệch hơn lúc trước.

Người xếp thứ tư cố ý kích thích anh ta: “Nguyễn lão sư, anh ngã nặng như vậy, sau này sẽ không thành người què đấy chứ?”

“Anh! Anh nói bậy gì đó?”

Trợ lý nổi giận, lại bị người xếp thứ tư lạnh lùng cảnh cáo: “Mày dám động vào một đầu ngón tay của tao, tin hay không tao báo cảnh sát ngay, cẩn thận chủ của mày còn chưa xuất viện, mà mày đã vào tù trước rồi.”

Thái độ kiêu ngạo của đối phương làm cho fan của Nguyễn Kình trong phòng livestream cũng tức chết.

[Ngọa tào! Đây là ai vậy? Sao lại kiêu ngạo như thế? Tức chết tôi rồi!]

[Chỉ bằng thái độ này của hắn, không chừng thật sự là hắn đẩy!]

[Đúng vậy, sao lại trùng hợp như vậy, ba người lập đội đi tham gia 《 Toàn Năng Đỉnh 》, cuối cùng trong cuộc thi quyết định, Nguyễn Nguyễn lại xảy ra chuyện, lúc đó hắn ta đang ở ngay phía sau!]

[Xong rồi, tôi bây giờ thật sự lo lắng cho chân của Nguyễn Nguyễn, từ nơi cao như vậy ngã xuống, tuy vừa vặn rơi trên đài, nhưng chẳng may…]

[Phì phì phì, chắc chắn sẽ không có việc gì!]

Vu Lương cũng không nhịn được thấp giọng chửi một câu: “Người này là ai vậy, có phải bị bệnh không? Chỉ tiếc là không có bằng chứng…”

Anh hiểu Nguyễn Kình, Nguyễn Kình không để trợ lý nói thẳng ra, chính là sợ đối phương kiện ngược lại họ.

Lần đầu tiên thấy có người làm chuyện xấu mà lại đúng lý hợp tình như vậy!

Hình ảnh trong phòng livestream đột nhiên im bặt, Vu Lương chán nản ngồi trên ghế, bất an lẩm bẩm: “Chân của Nguyễn Kình sẽ không thật sự hỏng rồi chứ?”

Ninh Trường Thanh đột nhiên mở miệng: “Sẽ không.”

Vu Lương sững sờ: “A, thật sao? Ninh lão sư, sao cậu biết?”

Ninh Trường Thanh lại liếc nhìn Vu Lương một cái: “Lát nữa tôi muốn xin nghỉ đến bệnh viện thăm Nguyễn Kình, anh có đi không?”

Vu Lương: “Đi!”

Nguyễn Kình xảy ra chuyện này, về tình về lý cũng phải qua xem, hơn nữa không đi xem một chút, trong lòng anh cũng không yên.

Vì cảnh quay của Ninh Trường Thanh ở biệt thự cũng sắp xong, Vu Lương lại càng sắp đóng máy, hơn nữa trước đây hai người Ninh Trường Thanh đều tận tụy, chưa từng xin nghỉ, cho nên đạo diễn Kỷ trực tiếp phê duyệt.

Ninh Trường Thanh và Vu Lương ngồi trên xe, Vu Lương tắt điện thoại: “Tôi vừa liên lạc được với trợ lý Tiểu Trần, cậu ấy nói Nguyễn Kình đã vào phòng phẫu thuật, nói là tình hình… e là không tốt lắm.”

Điện thoại của Nguyễn Kình đang ở trong tay Tiểu Trần, lúc này đã gửi địa chỉ bệnh viện qua.

Là bệnh viện số một thành phố C.

Hai người đi một mạch qua, biểu cảm của Vu Lương ngưng trọng, lo lắng không yên.

Đợi đến khi đến bên ngoài phòng phẫu thuật, Tiểu Trần đang lo lắng chờ ở đó, nhìn thấy Vu Lương liền thở phào nhẹ nhõm. Đợi đến khi ánh mắt dừng lại trên người Ninh Trường Thanh, tuy đội mũ, đeo khẩu trang, nhưng vẫn nhận ra ngay.

Dù sao thì người Nguyễn lão sư hiện giờ sùng bái nhất chính là Ninh tiên sinh.

Tiểu Trần gọi một tiếng: “Ninh lão sư, Vu lão sư, các anh đến rồi? Vẫn chưa ra, nói là… phải phẫu thuật.”

Điều Vu Lương sợ nhất cuối cùng cũng đã xảy ra: Xong rồi, điều lo lắng nhất vẫn là đã xảy ra.

Nghiêm trọng đến mức phải phẫu thuật, chắc chắn không chỉ là bong gân đơn giản, e là đã gãy.

Tiểu Trần ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu: “Đều tại tôi, trong khoảng thời gian này, tên Đỗ Lưu Cường đó vẫn luôn xem anh Nguyễn không vừa mắt, hai người một người thứ ba, một người thứ tư, tranh giành suất cuối cùng rất kịch liệt. Nhưng không ngờ hắn ta lại điên rồ đến mức ra tay, nguy hiểm như vậy, nếu chẳng may chỗ đó không có đài…”

Vậy thì không phải chỉ là chuyện nhỏ như ngã bị thương.

Đáng ghét là lúc đó ở trên sân thượng, cũng không có camera.

Hơn nữa tốc độ của Nguyễn Kình rất nhanh, bốn người họ cùng với người quay phim đã bỏ xa các thành viên khác của câu lạc bộ, lúc đó trên sân thượng chỉ có mấy người họ.

Chắc là cũng đã tính toán trước địa điểm, cố ý ở đó để hại họ, nếu không sao lại trùng hợp như vậy, Nguyễn Kình bị đẩy một cái, lại vừa vặn không quay được?

Nhưng dù có tức giận cũng không có bằng chứng, họ chỉ bằng một cái miệng cũng không có cách nào.

Nguyễn Kình cuối cùng phẫu thuật xong, chân bị bó bột đẩy ra, ngồi trên xe lăn, mặt trắng bệch, ánh mắt cũng ảm đạm xuống, như thể cả người mất đi tinh thần.

Vu Lương muốn nói lại thôi, nhưng không thể nói ra, chỉ có một dự cảm, e là kết quả không tốt lắm.

Đợi đến khi vào phòng bệnh, bác sĩ dặn dò xong tình hình rồi đi, Tiểu Trần suýt nữa không nhịn được mà khóc lên: “Là lỗi của tôi! Anh Nguyễn, tôi đi tìm hắn liều mạng!”

Nguyễn Kình quát lớn: “Quay lại!”

Bác sĩ nói chân của anh ta nếu hồi phục tốt thì có thể giống như người bình thường, nhưng nếu hồi phục không tốt, e là… sau này thậm chí không thể tham gia bất kỳ môn thể thao nguy hiểm nào nữa.

Nguyễn Kình xoa mặt, gượng cười với Ninh Trường Thanh và Vu Lương: “Để các cậu chê cười rồi, các cậu là xem livestream phải không? Không ngờ lại xảy ra chuyện này, là tôi không cẩn thận, biết rõ mấy năm nay Đỗ Lưu Cường vẫn luôn tranh giành với tôi, tôi và hắn không ưa nhau không phải một hai ngày, lần này bị lừa, là tôi…”

Anh ta cũng muốn giống như Tiểu Trần xông lên, nhưng sau đó thì sao?

Anh ta không thể liên lụy người khác, giờ nói như vậy cũng chỉ là an ủi chính mình. Có thể sau này không thể tham gia thể thao mạo hiểm nữa, nỗi đau này như muốn xé nát tim anh ta.

Nhưng anh ta không thể để người khác lo lắng…

Ninh Trường Thanh ngắt lời Nguyễn Kình: “Anh không muốn tham gia 《 Toàn Năng Đỉnh 》 nữa sao?”

Nguyễn Kình sững sờ, môi anh ta run rẩy một chút. Muốn chứ, nếu không muốn, anh ta đã không bỏ hết tiền bạc vào câu lạc bộ thể thao mạo hiểm, chỉ để cùng hai tuyển thủ hàng đầu kia lập đội, chính là vì muốn tham gia 《 Toàn Năng Đỉnh 》.

Nhưng hôm nay, anh ta tuyệt đối không có cơ hội.

Ninh Trường Thanh lại liếc nhìn Tiểu Trần: “Cậu còn nói với ai chân của Nguyễn lão sư bị gãy không?”

Tiểu Trần ngơ ngác, không hiểu: “A?”

Ninh Trường Thanh: “Trừ tôi và Vu Lương, cậu còn nói với ai khác không?”

Tiểu Trần lúc này đầu óc mới phản ứng lại, nhưng không hiểu ý gì, chuyện này có liên quan gì đến việc tham gia Toàn Năng Đỉnh sao? Vẫn là thành thật nói: “Không có, lúc đó vội quá, vừa hay Vu lão sư gửi tin nhắn qua tôi liền trả lời, người khác đều chưa hồi âm.”

Bạn bè của anh Nguyễn không nhiều, lúc này đến hỏi thăm anh ta cũng không biết có phải là không có ý tốt không, cũng không có tâm tư ứng phó.

Ninh Trường Thanh ừ một tiếng: “Nếu có người hỏi lại cậu, đừng nói chân của Nguyễn lão sư bị gãy, chỉ nói là bong gân, rất nhanh sẽ khỏi.”

Tiểu Trần: “Sao chứ?” Cậu càng không hiểu.

Nguyễn Kình và Vu Lương cũng ngơ ngác khó hiểu nhìn qua: “Ninh lão sư?” Tại sao phải nói với bên ngoài như vậy?

Ninh Trường Thanh đối diện với ánh mắt của Nguyễn Kình: “Nếu anh tin tôi, tôi có thể làm cho chân anh lành lại trong vòng hai tuần.”

Ninh Trường Thanh nói xong, mọi người đều sững sờ, khó tin nhìn cậu, sao có thể?

Đừng nói hiện giờ chân của Nguyễn Kình đã gãy, dù có hồi phục nhanh nhất cũng phải mất cả trăm ngày.

Huống chi là có thể tham gia thi đấu toàn năng?

Vẻ mặt của Ninh Trường Thanh quá bình tĩnh, làm cho Nguyễn Kình càng ngày càng bình tĩnh lại. Anh ta ngơ ngẩn nhìn Ninh Trường Thanh, nghĩ đến những lời đồn trên mạng về Ninh lão sư, đối phương năm hai đại học đã lấy được chứng chỉ hành nghề y, còn có đủ loại chuyện trước đây…

Đôi mắt vốn đã ảm đạm của Nguyễn Kình một lần nữa khôi phục thần thái, chỉ là khi mở miệng, sống mũi lại có chút cay: “Ninh lão sư, cậu thật sự có thể làm cho tôi hồi phục nhanh như vậy sao?”

Ninh Trường Thanh đi qua vỗ vỗ vai anh ta: “Không muốn tự mình đứng trước mặt mọi người, dùng thực lực của chính mình đánh bại hắn sao?”

Nguyễn Kình gật đầu thật mạnh: “Muốn!”

Ninh Trường Thanh: “Có điều e là anh không thể cùng người khác lập đội được rồi.”

Nguyễn Kình lắc đầu: “Không sao, có thể tham gia đã là điều tôi tha thiết mong ước hiện giờ…” Trước đây còn muốn đứng ở vị trí cao hơn, nhưng khi đến cả sở thích cũng suýt nữa mất đi, anh ta mới phát hiện tầm quan trọng của việc có thể chạy, có thể nhảy.

Vu Lương vỗ ngực: “Không phải yêu cầu ba người sao? Tôi cũng tham gia!”

Nguyễn Kình cảm động đến vành mắt phiếm hồng.

Ninh Trường Thanh lúc này cũng đã mở miệng: “Cộng thêm tôi.”

Lời cậu vừa dứt, Nguyễn Kình và Vu Lương đồng loạt quay đầu lại: ??!

Nguyễn Kình bên này làm thủ tục xuất viện, được Tiểu Trần đưa về nhà trước, còn Ninh Trường Thanh và Vu Lương thì về đoàn phim trước một bước.

Dọc đường đi, Vu Lương muốn nói lại thôi, cuối cùng đợi đến khi Ninh Trường Thanh nhìn qua, mới nhỏ giọng nói: “Ninh lão sư, sao cậu lại đổi ý vậy?”

Anh trước đây không nghe được tin tức Ninh lão sư muốn tham gia.

Ninh Trường Thanh cũng không nói rõ được tại sao, chỉ là lúc đó nhìn thấy vẻ đắc ý tiểu nhân của Đỗ Lưu Cường, cùng với ánh sáng ảm đạm trong mắt Nguyễn Kình, cái loại chấp nhất và yêu thích đối với một thứ, làm cậu quyết định giúp đối phương, cũng thay đổi ý định ban đầu.

Vu Lương cũng không mong nhận được một câu trả lời, anh có chút kích động và hưng phấn. Lần trước tham gia xong chương trình giải trí liền muốn lại cùng Ninh lão sư tham gia một lần thử thách như vậy.

Sau này tham gia chương trình về đời sống, tuy cũng khá tốt, nhưng thiếu đi chút gì đó.

Hiện giờ lại có thể cùng nhau tham gia Toàn Năng Đỉnh, là điều anh nghĩ cũng không dám nghĩ.

Ninh Trường Thanh và Vu Lương quay xong cảnh hôm nay liền đến chỗ Nguyễn Kình để chữa chân cho anh ta.

Vu Lương đi theo sau Ninh Trường Thanh, đợi đến khi ra khỏi biệt thự, rẽ vào con hẻm nhỏ, phía trước không xa có một chiếc xe đang đậu.

Vu Lương liền nhìn Ninh Trường Thanh đi đến đó mở cửa sau xe.

Vu Lương cũng ngay sau đó nhìn thấy Lận Hành đang ngồi ở ghế sau: “Lận, Lận tiên sinh?”

Trước đây lúc thử vai cũng là Lận tiên sinh đi cùng, chẳng lẽ hai người còn cùng nhau về nhà?

Ninh Trường Thanh chỉ vào ghế phụ: “Vu lão sư ngồi đó đi.”

Vu Lương ngơ ngác đi đến ghế phụ, Ninh Trường Thanh thì ngồi bên cạnh Lận Hành, giải thích chuyện của Nguyễn Kình một chút: “Lát nữa đến nơi chúng tôi đi trước, e là sẽ hơi muộn, anh về nhà trước đi.”

Lận Hành lắc đầu: “Không cần, tôi đi cùng các cậu, lát nữa đưa các cậu về nhà.”

Ninh Trường Thanh nghĩ nghĩ: “Vậy anh nói với bác Lận một tiếng tối không về ăn cơm, chúng ta đi ăn ngoài nhé?”

Lận Hành tự nhiên cầu còn không được.

Vu Lương ở phía trước nghe hai người nói chuyện quen thuộc mà lại tự nhiên, hận không thể thu mình lại thành một cục: Anh luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ kỳ, chỉ nghe qua đối thoại, không biết còn tưởng hai người là vợ chồng.

Có điều chắc là mình nghĩ nhiều, dù Ninh tiên sinh có là cong, nhưng xem thế nào Lận tiên sinh cũng thẳng tắp.

Ninh Trường Thanh đến chỗ Nguyễn Kình, lấy ra thuốc mỡ đã chuẩn bị sẵn từ chiều, gõ lớp thạch cao ra thay thuốc, cũng để lại lượng thuốc cho ba ngày, bảo Tiểu Trần tiếp theo mỗi ngày đều thay cho Nguyễn Kình một lần, rồi sau đó bó thạch cao lại.

Tiểu Trần răm rắp nghe theo, những điều cần chú ý hận không thể ghi nhớ từng chữ một.

Đợi đến khi ba người Ninh Trường Thanh lại từ nhà Nguyễn Kình ra đã là hai tiếng sau, Ninh Trường Thanh nhìn về phía Vu Lương: “Có muốn đi ăn cơm cùng không?”

Vu Lương lập tức lắc đầu: “Không cần, tôi lát nữa về nhà còn có chút việc phải xử lý, tự mình bắt xe về trước là được.”

Luôn cảm thấy vừa rồi lúc Ninh lão sư hỏi anh, ánh mắt của Lận tiên sinh nhìn qua làm anh có cảm giác như mình đã phá vỡ buổi hẹn hò của hai người.

Cảm giác này quá quỷ dị, Vu Lương cảm thấy tối muộn rồi, anh vẫn là về nhà ăn mì gói cho qua bữa là được.

Thậm chí không đợi Ninh Trường Thanh mở miệng muốn đưa anh về, vẫy một chiếc taxi liền lên xe, vẫy tay ra hiệu cho tài xế đi nhanh.

Ninh Trường Thanh nhìn động tác vội vã của Vu Lương, bất đắc dĩ xoay người: “Xem ra anh ấy có việc thật sự rất vội.”

Lận Hành chỉ coi như không nhìn ra Vu Lương là sợ anh: “Ừ, hôm nào lại mời cậu ta ăn cơm cũng được, cậu muốn ăn gì?”

Ninh Trường Thanh nghịch điện thoại tìm một chút, gần đây có một nhà hàng Tây.

Đánh giá cũng không tệ.

“Ăn đồ Tây được không?” Cậu gần đây ở đoàn phim ăn đều là cơm chính, muốn đổi khẩu vị.

Lận Hành không có ý kiến, chỉ cần có thể ăn cơm cùng Ninh Trường Thanh, là cơm gì cũng không sao cả.

Nhà hàng Tây này ở rất gần, Ninh Trường Thanh và Lận Hành dứt khoát bảo tài xế cũng tự đi ăn gì đó, còn họ thì đi bộ qua.

Nhà hàng Tây rất nổi tiếng, có ba tầng, tầng trên cùng là sân thượng, ánh đèn lộng lẫy, có thể nhìn thấy những vì sao trên đầu.

Lúc này trong nhà hàng Tây người đã không còn nhiều, hai người chọn một vị trí ở góc lầu ba.

Rất nhanh đã lên món, mà lúc này tiếng dương cầm từ dưới lầu vang lên, loáng thoáng truyền đến, chỉ là nghe kỹ, Ninh Trường Thanh vẫn có thể nghe ra người chơi đàn giờ phút này tâm thần không yên, rất nóng nảy.

Mà cùng lúc đó, khi hai người Ninh Trường Thanh đang dùng bữa ở lầu ba, trong đại sảnh lầu một, còn có mấy vị khách, có người đã yêu cầu một bản nhạc dương cầm.

Chàng trai trẻ chơi dương cầm mặc áo khoác, ngồi trước cây dương cầm đàn, chỉ có điều kỳ dị là trên mặt lại đeo một chiếc mặt nạ, che khuất toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt.

Giờ phút này, đôi mắt đó đều là phẫn nộ và không cam lòng, đặc biệt là khi nghĩ đến người vừa nhìn thấy ở hậu đài, càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Dù Ninh Trường Thanh có đeo khẩu trang và mũ, hóa thành tro y cũng nhận ra!

Ninh Trường Thanh! Ninh Trường Thanh!

Đều là tại cậu ta, nếu không phải tại cậu ta, y bây giờ sao lại thảm như vậy? Lại từ một nghệ sĩ dương cầm tài năng từ nước ngoài trở về thành một người chơi đàn trong nhà hàng?

Hai tay Hề Thanh Hạo nhanh chóng lướt trên phím đàn, trong đầu y tràn ngập hình ảnh mấy ngày trước cuối cùng cũng được thả ra.

Vì năm đó tuổi còn nhỏ, lại đã qua lâu như vậy, anh cả Hề muốn truy cứu cũng không thể giam y quá lâu.

Hơn nữa, cha Ninh mẹ Ninh vì bảo vệ y, rất nhanh đã thừa nhận tội của mình, gánh hết mọi chuyện.

Hề Thanh Hạo và Ninh Chính Đào thì được tẩy trắng sạch sẽ.

Cha Ninh mẹ Ninh chỉ nghĩ giữ lại con đường lui này cho Hề Thanh Hạo, sau này ra tù họ cũng có thể sống cuộc sống thượng lưu.

Chỉ là điều họ không ngờ tới, sau khi Hề Thanh Hạo ra tù trở về nhà họ Hề, trực tiếp bị từ chối ngoài cửa.

Chờ đợi y là nhà cửa dưới danh nghĩa bị thu hồi, tài sản bị đóng băng, thậm chí cổ phần trong tay y cũng không phải của y.

Y thế mà tay trắng, trực tiếp bị đuổi ra khỏi nhà họ Hề.

Nhưng chuyện này vẫn chưa hết, Hề Thanh Hạo đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ ánh mắt lạnh nhạt của anh cả Hề nhìn y: “Số tiền mày tiêu xài ở nhà họ Hề mấy năm nay cùng với tiền đi học, lúc đó mày không biết thân phận của mình, chúng tao coi như nuôi một con chó con mèo. Nhưng sau khi mày biết hết mọi chuyện lại làm những việc đó, cùng với ‘em trai ruột’ của mày tiêu đều là tiền dưới danh nghĩa của tao, những thứ này yêu cầu mày phải trả lại.”

“Một nghìn năm trăm vạn, trừ đi toàn bộ tài sản dưới danh nghĩa của đôi vợ chồng kia, đương nhiên, không bao gồm số tiền lúc đó mày cho họ, cũng thuộc về nhà họ Hề, toàn bộ thu hồi. Căn nhà còn lại hiện giờ trị giá một trăm vạn, mày còn thiếu một nghìn bốn trăm vạn.”

“Hiện giờ mày đã không còn danh tiếng, giới giải trí mày cũng không về được, chức vị vốn thuộc về mày trong công ty cũng đều bị mất. Nhưng số tiền mày thiếu lại không thể không trả.”

“Để tránh việc mày bỏ trốn trở thành kẻ quỵt nợ, tiếp theo mày không thể rời khỏi thành phố C. Nể tình mày hiện giờ không có công việc, không có khả năng trả nợ, cho nên bên này đã tìm cho mày hai công việc. Một nghìn bốn trăm vạn chia thành sáu mươi năm, mỗi tháng yêu cầu mày phải trả lại cho nhà họ Hề một vạn chín nghìn bốn trăm bốn mươi bốn. Hai công việc này, một là nghệ sĩ dương cầm ở nhà hàng Tây, lương tháng một vạn rưỡi, còn lại là phục vụ nhà hàng ban đêm, lương tháng năm nghìn. Nhà hàng Tây này bao ăn ở, hai công việc này cũng đủ để mày trả tiền cho nhà họ Hề mỗi tháng.”

Lúc đó, Hề Thanh Hạo cả người đều sững sờ, y không thể nào ngờ được anh cả Hề lại có thể tàn nhẫn như vậy.

Hai công việc, cộng lại mỗi tháng hai vạn.

Trừ đi số tiền phải trả mỗi tháng, y thậm chí chỉ có thể giữ lại mấy trăm đồng.

Hai mươi năm qua, y khi nào phải lo lắng về tiền bạc?

Y kiên cường nghĩ mình sẽ tự đi tìm việc, nhưng không ngờ vừa ra ngoài đã bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, đừng nói là công việc, y muốn sống như một người bình thường cũng không được.

Hề Thanh Hạo chỉ có thể chấp nhận công việc này.

Nhưng mấy ngày trôi qua, tinh thần y gần như suy sụp, y thậm chí không tìm thấy một khoảnh khắc rảnh rỗi nào, càng đừng nói đến việc trước đây từng nghĩ đến việc giết chết Ninh Trường Thanh.

Y cảm thấy anh cả Hề chính là cố ý, cố ý đem những uất ức mà Ninh Trường Thanh phải chịu lúc nhỏ khi làm thêm mấy công việc, một hai trả thù lại.

Nhưng đối mặt với hai vệ sĩ canh cửa, y chạy cũng không thoát, tiền nếu không trả, anh cả Hề lúc đó nói, sẽ trực tiếp giao nợ cho người đòi nợ khác, đến lúc đó sẽ không còn dễ nói chuyện như vậy nữa.

Hề Thanh Hạo chỉ có thể đồng ý đến, y vốn nghĩ chỗ của Sử tiên sinh, mặt dây chuyền thứ năm, có lẽ còn sẽ giúp y, ai ngờ anh cả Hề căn bản không cho y cơ hội vào công ty.

Hề Thanh Hạo chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn, nhưng kết quả, mấy ngày nay y ăn không ngon ngủ không yên, bị lao dịch, Ninh Trường Thanh lại có thể sống tự tại như vậy!

Nghe nói cậu ta đang đóng phim của đạo diễn Kỷ, rất có khả năng đoạt giải.

Điều này làm cho Hề Thanh Hạo vốn đã ghen tị phát điên, đợi đến khi nhìn thấy Ninh Trường Thanh càng hận đến nghiến răng.

Y trở thành người hạ đẳng, còn đối phương thì sao, lại trở thành người được y phục vụ.

Nhưng mấy ngày nay trải qua làm y biết rõ, trừ phi Ninh Trường Thanh mở miệng, nếu không người nhà họ Hề e là đời này sẽ không bỏ qua cho y.

Ninh Trường Thanh trên đường đến nhà vệ sinh lầu một, lúc ra ngoài bị người chặn đường.

Người chặn cậu mặc áo khoác, trên mặt đeo mặt nạ, để lộ ra một đôi mắt đỏ tươi mà lại bức thiết.

Ninh Trường Thanh lùi lại hai bước, mặt không biểu cảm: “Tránh ra.”

Hề Thanh Hạo đột nhiên khóc thành tiếng: “Ninh Trường Thanh, coi như tôi cầu xin cậu, cậu hiện giờ cũng đã có được thứ mình muốn, thân phận của tôi đã bị đoạt lại, hiện giờ tôi không còn gì cả, nhưng vì cậu, anh cả họ lại không chịu tha cho tôi, muốn tôi trả nợ. Cậu không biết hiện giờ tôi sống những ngày tháng gì, tôi mỗi ngày phải làm hai công việc, nhưng tiền lương mỗi tháng lại đều phải dùng để trả nợ!”

Ninh Trường Thanh nhìn Hề Thanh Hạo cúi đầu nói những lời uất ức, nhưng trong lòng y hiển nhiên cũng không nghĩ vậy: “Vậy sao? Vậy thì có liên quan gì đến tôi?”

Hề Thanh Hạo đột nhiên ngẩng đầu: “Sao lại không liên quan đến cậu? Chỉ cần cậu nói với anh cả một tiếng, nói cậu tha thứ cho tôi, nợ nần trong quá khứ sẽ được xóa bỏ hết.”

Ninh Trường Thanh nhìn xuống y từ trên cao: “Xóa bỏ hết? Là việc cậu cố ý hãm hại muốn hủy hoại danh tiếng của tôi xóa bỏ hết? Hay là việc cậu muốn để vợ chồng nhà họ Ninh làm tôi thân bại danh liệt xóa bỏ hết? Hay là hai mươi năm qua đủ loại chuyện xóa bỏ hết?”

Hề Thanh Hạo sắp suy sụp: “Cậu rốt cuộc muốn thế nào? Tôi hiện giờ tay trắng! Dù tôi mỗi tháng trả nợ như vậy cũng phải trả sáu mươi năm!”

Nửa đời sau của y chẳng lẽ đều phải trải qua trong cảnh trả nợ sao?

Ninh Trường Thanh: “Vậy thì sao?”

Nợ là do chính y thiếu, y lại muốn thế nào?

Cũng không liên quan đến cậu.

Huống chi, nếu Hề Thanh Hạo thật sự sửa đổi, với tính cách của người nhà họ Hề, cũng sẽ không thật sự bắt y trả nợ sáu mươi năm.

Chỉ là hiện giờ mới bao lâu, Hề Thanh Hạo đã nảy sinh ý định đi đường tắt, vậy cuối cùng chỉ có thể tiếp tục trả.

Khi nào đợi chính y nghĩ thông, mới có thể được tự do.

Có điều, với sự hiểu biết của Ninh Trường Thanh về Hề Thanh Hạo, e là y sẽ không an phận.

Lòng tham của con người là vô đáy, Hề Thanh Hạo đã quen sống sung sướng, không thể chịu được loại khổ này.

Nhưng y sống thế nào, lại có quan hệ gì đến cậu?

Ninh Trường Thanh căn bản không thèm để ý đến Hề Thanh Hạo nữa, lập tức đi ngang qua y. Hề Thanh Hạo khẽ cắn môi, trực tiếp quỳ xuống: “Tôi cầu xin cậu còn không được sao? Cậu tha cho tôi đi…”

Ninh Trường Thanh dừng bước, nhưng không quay đầu lại: “Người có thể tha cho chính mình, chỉ có chính mình mà thôi.”

Trừ phi y từ bỏ chấp niệm trong quá khứ, sẵn lòng trước tiên làm một người bình thường, bằng những gì y đã học và học vị của mình, cũng sẽ có thành tựu.

Chỉ tiếc, Hề Thanh Hạo hai mắt đỏ tươi đứng dậy, hận đến nghiến răng nghiến lợi, y đem tất cả bất hạnh của mình giờ phút này, đều đổ cho Ninh Trường Thanh.

Nếu không phải Ninh Trường Thanh chọc thủng tất cả, y vẫn là nhị thiếu gia cao cao tại thượng của nhà họ Hề.

Tất cả lại đều bị Ninh Trường Thanh hủy hoại.

Ninh Trường Thanh trở về khi Lận Hành đã thanh toán xong đang đợi cậu. Đợi hai người ra khỏi nhà hàng Tây, Lận Hành mới hỏi: “Sao đi lâu vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Nếu không phải nhìn thấy Ninh Trường Thanh trở về, anh lúc đó đã định đi tìm.

Ninh Trường Thanh cũng không giấu anh: “Gặp Hề Thanh Hạo, y đang làm nghệ sĩ dương cầm ở đây.”

Lận Hành nhíu mày: “Y làm khó cậu?”

Ninh Trường Thanh lắc đầu: “Y muốn tôi nói với người nhà họ Hề là tôi tha thứ cho y, để người nhà họ Hề tha cho y.”

Lận Hành thở phào nhẹ nhõm, Ninh Trường Thanh sẽ không quản, mà Hề Thanh Hạo cũng cầu sai người.

Lận Hành sợ Ninh Trường Thanh trong lòng không thoải mái nên cũng không tiếp tục nói về Hề Thanh Hạo, anh lái xe trở về nhà họ Lận.

Mà bên kia, Hề Thanh Hạo đợi đến khi kết thúc công việc lúc hai giờ, liền lén tránh đi hai người canh gác mình chạy ra ngoài.

Y không nhịn được nữa, y muốn đi tìm Sử tiên sinh.

Hiện giờ Sử tiên sinh trong tay đang cầm miếng ngọc bội cuối cùng tượng trưng cho tình yêu, nếu Sử tiên sinh không động lòng, y sẽ phải quay về, đưa cho người khác.

Đến lúc đó để người khác trả nợ thay y.

Đợi đến khi trả xong, y hồi phục lại tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người nhà họ Hề, cũng sẽ không bỏ qua cho Ninh Trường Thanh!

Bọn họ đều đáng chết!

Hề Thanh Hạo vẫn luôn chờ ở dưới lầu chung cư của Sử tiên sinh, đợi đến rạng sáng ngày hôm sau, cuối cùng từ gara ngầm nhìn thấy xe của Sử tiên sinh lái ra, y trực tiếp lao tới.

Tài xế hoảng sợ, vội vàng đạp phanh, ló đầu ra: “Cậu không muốn sống nữa à?”

Hề Thanh Hạo lại lao đến ghế sau xe, đột nhiên đập cửa sổ xe: “Sử tiên sinh! Sử tiên sinh! Anh ra gặp tôi, tôi có lời muốn nói với anh!”

Cửa sổ xe cuối cùng cũng hạ xuống, để lộ ra gương mặt nghiêng của Sử tiên sinh, anh ta không thèm nhìn Hề Thanh Hạo: “Chuyện gì?”

Hề Thanh Hạo nhìn gương mặt nghiêng của anh ta, thở hổn hển: “Tôi có thể nói chuyện riêng với anh vài câu được không?”

Sử tiên sinh: “Không thể.”

Hề Thanh Hạo nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của anh ta, xem ra anh ta thật sự không yêu anh cả Hề, uổng phí miếng ngọc của y, y cắn răng: “Vậy anh trả lại cho tôi miếng ngọc bội trước đây tôi cho anh đi, lúc đó tôi nhớ nhầm, đây không phải là ngọc bội nhân duyên.”

Sử tiên sinh cuối cùng cũng liếc y một cái: “Ồ? Lúc đó cậu đâu có nói như vậy.”

Hề Thanh Hạo: “Lúc đó tôi chỉ là nói đùa với anh thôi, nhưng thứ này cũng không phải của nhà họ Hề, là đồ của tôi. Anh mau trả lại cho tôi!”

Sử tiên sinh nhìn sâu vào mắt y một cái, nói gì đó với tài xế, tài xế từ phía trước đưa qua một thứ, đúng là chiếc vòng tay trước đây.

Sắc mặt Hề Thanh Hạo khẽ biến, chẳng trách không có tác dụng, anh ta thế mà lại không đeo?

Sử tiên sinh lấy miếng ngọc bội được khảm ở giữa ra, ném ra ngoài cửa sổ.

Hề Thanh Hạo luống cuống tay chân nhận lấy, nhìn miếng ngọc bội, nhẹ nhàng thở ra, y còn có cơ hội, y còn có cơ hội lật ngược tình thế!

Chỉ là hy vọng trong mắt y lại hoàn toàn tan vỡ khi nghe được lời nói tiếp theo của Sử tiên sinh: “Hề Thanh Hạo, cậu thật sự nghĩ từ đầu tôi đã không biết mục đích của cậu sao? Cậu không bằng nhìn kỹ lại xem, miếng ngọc bội này có phải là cái lúc trước không?”

Da đầu Hề Thanh Hạo tê rần, y cúi đầu nhìn kỹ, cuối cùng cũng cảm thấy không đúng: “Miếng ngọc bội của tôi đâu? Anh trả lại cho tôi!”

Sử tiên sinh: “Không phải đã trả cho cậu rồi sao? Dù sao cũng là đồ không đáng tiền, cái trước đây bị vỡ rồi, tôi trả lại cho cậu cái này cũng gần giống vậy.”

Hề Thanh Hạo đối diện với ánh mắt cười như không cười của Sử tiên sinh, cả người chợt lạnh, cuối cùng mới muộn màng biết được từ đầu đối phương đã không mắc lừa.

Thậm chí… hoàn toàn hủy hoại miếng ngọc bội cuối cùng của y.

Hề Thanh Hạo cả người sắp suy sụp, Sử tiên sinh thưởng thức đủ dáng vẻ này của y, cũng coi như là miễn cưỡng giải tỏa được chút phiền muộn khi thấy anh cả Hề vì em trai ruột mà tinh thần không phấn chấn trong thời gian qua, kéo cửa sổ xe lên, bảo tài xế đi.

Chỉ để lại Hề Thanh Hạo nhìn miếng ngọc bội trong tay căn bản không còn tác dụng, suy sụp ngồi xổm trên mặt đất, phát điên phẫn nộ, lại chỉ có thể bất lực gào thét.

Lúc Hề Thanh Hạo suýt nữa tức điên, Ninh Trường Thanh đã đến đoàn phim, bắt đầu quay cảnh hôm nay.

Vu Lương hôm nay quay xong là phải đóng máy.

Sau khi đóng máy, gần đây anh sẽ đến chỗ Nguyễn Kình, đợi đến khi bên Ninh Trường Thanh cũng kết thúc, họ sẽ thương lượng rồi đăng ký tham gia 《 Toàn Năng Đỉnh 》.

Vu Lương có chút nóng lòng muốn thử, vốn dĩ anh cảm thấy mình không được, nhưng sau khi có Ninh tiên sinh tham gia, anh cảm thấy mình tự tin tràn đầy.

Hơn nữa, anh muốn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ thất bại thảm hại của tên Đỗ Lưu Cường đã suýt nữa hại Nguyễn Kình gãy chân!

Vu Lương buổi chiều quay xong cảnh cuối cùng, rốt cuộc cũng đóng máy.

Đạo diễn Kỷ vốn cảm thấy mọi người trong đoàn phim thời gian qua lúc quay phim vẫn luôn không được nghỉ ngơi đàng hoàng, dứt khoát nhân dịp Vu Lương đóng máy, tổ chức một bữa tiệc.

Buổi tối đã đặt phòng riêng.

Ninh Trường Thanh và Thích Lăng thân là nam nữ chính tự nhiên cũng không thể vắng mặt.

Nhân viên công tác trong đoàn phim có người nhà ở thành phố C: “Đạo diễn Kỷ, có thể mang người nhà theo không ạ?”

Đạo diễn Kỷ hào phóng xua tay: “Muốn mang thì cứ mang, cũng chỉ có hai ngày này thôi, đợi quay xong cảnh ở biệt thự, tiếp theo sẽ phải bắt đầu quay ngoại cảnh, đến lúc đó tiệc đóng máy sẽ phải tổ chức ở ngoài.”

Theo lời nói này của đạo diễn Kỷ, không khí tức khắc trở nên náo nhiệt.

Hơn nữa đạo diễn Kỷ hiếm khi hào phóng như vậy, mọi người sôi nổi bắt đầu gọi điện thoại cho người nhà buổi tối đến địa điểm liên hoan.

Ninh Trường Thanh đi đến một góc không xa gửi tin nhắn cho Lận Hành.

[Ninh: Buổi tối đoàn phim liên hoan, e là sẽ bận đến khuya, anh về sớm đi, không cần qua đón tôi.]

[Lận: Mọi người đều đi sao? Có muộn lắm không, tôi đi cùng cậu nhé?]

Ninh Trường Thanh nhướng mày, nghĩ đến lời đạo diễn Kỷ nói lúc trước, không nhịn được mà nói đùa.

[Ninh: Đi thì cũng được, nhưng đạo diễn Kỷ nói chỉ có người nhà mới được đi theo.]

Ninh Trường Thanh vừa gửi đi, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, cậu thu điện thoại lại quay đầu nhìn, phát hiện là Dịch tiên sinh.

Dịch tiên sinh đứng cách đó hai bước, đôi mắt ngậm ý cười: “Sao vậy? Đang liên lạc với vị Lận tiên sinh kia à? Buổi tối thật sự muốn mang cậu ta qua sao?”

Ninh Trường Thanh liếc anh ta một cái: “Dịch tiên sinh lúc này rảnh rỗi quá nhỉ?”

Dịch tiên sinh nhún vai: “Không có cách nào, vai diễn của tôi quá ít, tự nhiên trở thành người nhàn rỗi nhất đoàn.”

Lúc này điện thoại vang lên một tiếng, Ninh Trường Thanh đoán chắc là tin nhắn của Lận Hành, cậu dứt khoát đứng dậy đi ra ngoài.

Chỉ là khi đi ngang qua Dịch tiên sinh, anh ta đột nhiên mở miệng: “Ninh tiên sinh dường như không mấy hài lòng với cảnh quay cuối cùng vừa rồi?”

Bước chân Ninh Trường Thanh dừng lại: “Dịch tiên sinh nghĩ nhiều rồi, đạo diễn Kỷ đã nói qua, tự nhiên là không thành vấn đề.”

Dịch tiên sinh lại cười, ghé sát lại một chút: “Nhưng tôi nhìn thấy Ninh tiên sinh nhíu mày sau khi đạo diễn Kỷ hô cắt, cảnh quay cuối cùng của Ninh tiên sinh quả thực diễn xuất tinh tế, cũng không có bất kỳ chỗ nào không ổn, thậm chí đến cả đạo diễn Kỷ cũng không nhịn được mà khen không ngớt, nhưng nếu đã như vậy, tại sao chính Ninh tiên sinh lại không hài lòng?”

Ninh Trường Thanh không nói gì, nhưng chính cậu thực ra trong lòng rất rõ ràng.

Dịch tiên sinh như thể vì đã nhìn trộm được một vài điều, cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã gần gũi hơn không ít: “Ninh tiên sinh là vì biết mình diễn tuy thâm tình, nhưng lại vì không thực sự hiểu được cái gọi là rung động mà bất mãn phải không?”

Thâm tình hời hợt, dù có thật đến đâu, chỉ có chính mình mới biết là giả.

Dịch tiên sinh trong khoảng thời gian này ở chung, càng thêm cảm thấy Ninh Trường Thanh thú vị, rõ ràng lạnh nhạt mà lại không quan tâm đến những sự vật bên cạnh, nhưng có đôi khi đã nhận định một việc gì đó lại cố chấp theo đuổi sự hoàn mỹ.

Ninh Trường Thanh chỉ lẳng lặng nghiêng đầu nhìn anh ta, cũng không trả lời.

Cũng không nói đúng, lại cũng không nói không đúng.

Giọng Dịch tiên sinh ép xuống càng nhẹ, giọng nói vốn đã trầm thấp lại càng thêm dễ nghe: “Ninh tiên sinh thay vì tự mình để tâm vào chuyện vụn vặt, không bằng thử yêu một lần, trải nghiệm một phen thế nào là rung động?”

Ninh Trường Thanh vẫn như cũ không nói gì, lại nhớ đến đề nghị của hệ thống trước đây, cũng là kiến nghị cậu yêu một lần, đến lúc đó giá trị dao động cảm xúc cũng sẽ cao.

Nhưng cậu không lựa chọn, giá trị dao động cảm xúc vẫn như cũ đột phá.

Chỉ là lại khác biệt.

Dịch tiên sinh cũng không nghĩ có thể nhận được câu trả lời của Ninh Trường Thanh: “Ninh tiên sinh không cần vội vàng trả lời tôi nhanh như vậy, có thể suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi.”

Anh ta nói xong, tự mình rời đi.

Ninh Trường Thanh chậm rãi thu hồi tầm mắt, cúi đầu mở điện thoại, quả nhiên vừa rồi là WeChat của Lận Hành.

[Đã thu hồi một tin nhắn.]

[Lận: Tôi buổi tối có một hợp đồng phải bàn, lát nữa cậu kết thúc thì gọi điện cho tôi, tôi đến đón cậu, cùng nhau về.]

Ninh Trường Thanh nhìn dòng chữ “Đã thu hồi một tin nhắn”.

[Ninh: Được.]

[Ninh: Anh đã thu hồi cái gì?]

Lận Hành rất nhanh đã gửi lại.

[Lận: Không có gì, gửi nhầm.]

Ninh Trường Thanh cũng không để ý, đồng thời cũng vứt những lời của Dịch tiên sinh lúc trước ra sau đầu.

Mà bên kia, sau khi Lận Hành kết thúc cuộc trò chuyện với Ninh Trường Thanh, lại không cất điện thoại đi, mà nhìn tin nhắn đã thu hồi mà xuất thần, cũng thở phào nhẹ nhõm, may mắn Ninh Trường Thanh không phát hiện.

Vừa rồi nhìn thấy Ninh Trường Thanh nói đùa mang người nhà đến, anh phản xạ có điều kiện trả lời một câu, vậy có thể mang anh đi không?

Đợi đến khi gửi đi mà không nhận được câu trả lời của Ninh Trường Thanh, anh mới phát hiện lời này có ý khác, vội vàng thu hồi.

Hiện giờ nhìn cuộc đối thoại đã thu hồi, lòng bàn tay vuốt ve một chút bên cạnh điện thoại, cuối cùng mới đặt sang một bên, bảo trợ lý đặc biệt vào, kêu anh ta sắp xếp một hợp đồng để bàn bạc vào tối mai.

Trợ lý đặc biệt: ?? Ông chủ gần đây không phải cứ đến giờ tan làm là luôn về đúng giờ sao? Lần này thế mà lại chủ động muốn tăng ca?

Mặt trời mọc từ hướng Tây rồi sao?

Nhưng thân là trợ lý đặc biệt, ông chủ nói gì thì là cái đó, anh ta rất nhanh đã liên hệ xong.

Mà bên kia, người trong đoàn phim vào lúc sáu giờ, thảo luận sẽ đi đâu liên hoan.

Cuối cùng chọn một nhà hàng gia đình, đặt hai phòng riêng lớn, đủ cho mọi người trong đoàn phim ăn uống thoải mái.

Bên cạnh nhà hàng gia đình đó là một quán bar, nếu ăn xong rảnh rỗi muốn qua, còn có thể tiếp tục tăng hai.

Lúc cả nhóm đi qua, Vu Lương đi bên cạnh Ninh Trường Thanh, nhìn quanh một vòng, kỳ quái nói: “Cái tên Dịch tiên sinh kia lần này sao không đến gần Ninh lão sư nữa, chạy đi đâu rồi?”

Trước đây chỉ cần quay xong hoặc hô cắt nghỉ ngơi, tên Dịch tiên sinh đó liền không biết từ đâu xuất hiện, còn đều là chuyên môn chọn lúc Ninh lão sư rảnh rỗi.

Cho nên Vu Lương mấy lần thấy cũng đã nhận ra được manh mối, Dịch tiên sinh này e là đã để ý Ninh lão sư rồi.

Chỉ là đối phương cũng không chọc thủng, hơn nữa cũng là giáo viên dương cầm của nam chính, tìm lý do cũng hợp tình hợp lý, nói xong liền chủ động rời đi, cũng không khiến người ta chán ghét.

Ninh Trường Thanh đối với vị Dịch tiên sinh này cũng không để ý, nghe vậy chỉ nhàn nhạt lắc đầu.

Vu Lương nói ra cũng cảm thấy mình lắm miệng, cũng không nhắc lại Dịch tiên sinh nữa.

Đợi đến khi cả nhóm đến phòng riêng, Dịch tiên sinh mới xuất hiện.

Cả nhóm vô cùng náo nhiệt ăn cơm được hai tiếng, gần đến lúc kết thúc, Ninh Trường Thanh gửi tin nhắn cho Lận Hành.

[Ninh: Bên anh xong chưa?]

[Lận: Xong rồi, phải về chưa? Tôi đến đón cậu.]

Ninh Trường Thanh gửi định vị qua, đợi Lận Hành đến, cậu sẽ nói với đạo diễn Kỷ một tiếng rồi rời đi.

Ninh Trường Thanh cũng không chờ bao lâu, Lận Hành gần đến nơi thì nói với cậu một tiếng, bảo cậu đến bãi đỗ xe ngầm chờ anh trước.

Ninh Trường Thanh qua nói với đạo diễn Kỷ một tiếng, đạo diễn Kỷ đêm nay dường như đặc biệt cao hứng, một hai phải kéo Ninh Trường Thanh uống thêm hai ly, Ninh Trường Thanh cũng không từ chối, lại uống cùng đạo diễn Kỷ hai ly, lúc này mới xin phép về trước một bước.

Đợi đến khi Ninh Trường Thanh đeo khẩu trang, đội mũ ra cửa, Dịch tiên sinh cũng gần như đứng dậy cáo từ.

Dịch tiên sinh đừng nhìn ngày thường đối với Ninh Trường Thanh cười tủm tỉm, nhưng ngày thường đối với người khác thì lại rất lạnh nhạt.

Người khác đối với thân phận của anh ta không hiểu rõ, hơn nữa không quá thân, cũng không dám ồn ào. Đạo diễn Kỷ bên kia uống cũng gần xong, cũng chỉ xua tay.

Dịch tiên sinh rất nhanh đã đuổi theo ra ngoài.

Anh ta đi theo Ninh Trường Thanh đến bãi đỗ xe ngầm.

Ninh Trường Thanh vì đã uống rượu, nên phản ứng so với ngày thường chậm hơn một chút. Đợi đến khi đến bãi đỗ xe ngầm đi được vài bước, mới nghe thấy một thang máy khác mở ra, từ bên trong đi ra một người, tiếng bước chân có chút quen thuộc.

Ninh Trường Thanh quay đầu lại, nhìn thấy Dịch tiên sinh đi theo.

Ninh Trường Thanh đứng ở đó, đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang vì uống rượu mà nhuốm một tầng hơi nước, giờ phút này nhìn người như vậy, Dịch tiên sinh rõ ràng sững sờ, một đôi mắt biếc sâu thẳm xuống.

Ninh Trường Thanh cau mày nhìn Dịch tiên sinh đến gần.

Dịch tiên sinh lại nói: “Nhớ ra có thứ gì đó quên đưa cho Ninh tiên sinh, tiện cùng tôi đến xe lấy một chút được không?”

Ninh Trường Thanh tưởng là chuyện liên quan đến đoàn phim, ừ một tiếng.

Dịch tiên sinh cười với cậu một cái, dẫn Ninh Trường Thanh đi về phía chiếc xe của mình cách đó không xa.

Ninh Trường Thanh uống rượu nên đi có chút chậm, chậm rãi đi theo, không giống như ngày thường.

Dịch tiên sinh thấy được, vô cớ cảm thấy một Ninh Trường Thanh như vậy càng làm người ta không nhịn được muốn giữ lại bên mình.

Vẫn luôn đợi hai người đi đến sau xe của Dịch tiên sinh mới dừng lại.

Cùng lúc đó, một chiếc xe từ ngoài lái vào bãi đỗ xe ngầm, người lái xe nhìn thấy hai người Ninh Trường Thanh, xe cũng hướng về phía bên này.

Đợi đến khi tiếp cận không còn bao xa, Dịch tiên sinh nhìn thấy hình dáng chiếc xe quen thuộc, đoán được thân phận người đến, khóe miệng cong lên, mở cửa sau xe, để lộ ra cho Ninh Trường Thanh “thứ đã quên đưa”.

Ninh Trường Thanh vốn đang lười biếng đứng ở đó, chỉ là theo cửa sau xe mở ra, cậu nhìn qua, lại phát hiện là một xe hoa hồng champagne tỏ tình.

Giọng nói trầm thấp của Dịch tiên sinh cũng theo đó vang lên, đồng thời trong tay ôm một hộp hoa hồng cả đời chỉ có thể tặng một người: “Ninh tiên sinh, cậu có bằng lòng cho tôi một cơ hội, làm người ở bên cạnh cậu được không?”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi