Chương 66: Lời mời
[Ngọa tào, đại mỹ nhân!]
[Giọng nói hay quá, tóc dài, mắt biếc, nhan sắc này cũng quá đỉnh đi? Nhưng không hề nữ tính chút nào, xong rồi, đúng gu của tôi a a a!]
[Tai tôi tê rần cả rồi, giọng nói này hay quá, đàn dương cầm cũng giỏi nữa, trời ạ, người này là ai vậy? Có phải quen biết Ninh bảo không?]
[Ủa, không biết có phải nhớ nhầm không, giọng nói này quen quen, như là đã nghe ở đâu rồi, a a, tiếc là nhất thời không nhớ ra! Nhưng giọng nói hay và cuốn hút như vậy chắc chắn đã nghe ở đâu đó rồi!]
Lúc Ninh Trường Thanh bắt đầu đàn, cậu đã cảm thấy có người đang nhìn trộm từ sau gương, không ngờ không phải ảo giác, thật sự có người.
Cậu nhìn người đàn ông lai trước mặt, vì đôi mắt sâu thẳm nên khi nhìn người khác tạo cho người ta một ảo giác rất thâm tình, nhưng Ninh Trường Thanh rất rõ ràng, đáy mắt đối phương không hề có tình yêu, chỉ là hứng thú.
Trí nhớ của Ninh Trường Thanh rất tốt, hơn nữa vừa rồi trên cây dương cầm lại nhìn thấy văn tự cổ đại đảo ngược, cậu đã từng gặp một lần, là trong tiết mục livestream 《 Hành Động Hộp Mù 》, ở cửa ải “Chơi chính là tim đập” của Thành Phố Vui Vẻ. Khi thành công vượt qua, nhà thiết kế chính cuối cùng đã nói một đoạn.
Nói rằng mong sau này có thể gặp mặt cậu.
Lúc đó cậu cũng không để ý, cậu đã nghe quá nhiều lời tương tự, nhưng không ngờ, sau bao ngày, đối phương thật sự xuất hiện trước mặt cậu.
Ninh Trường Thanh nhìn qua, nghe xong lời của người đàn ông, thần sắc vẫn nhàn nhạt, ừ một tiếng: “Là gặp mặt rồi.”
[A a a, bảo bối của tôi quả nhiên quen biết đại mỹ nhân này! Người đó là ai vậy, cao quá, không thể không nói, hai người đứng chung một chỗ trong khung hình này, nhan sắc đúng là xứng đôi vừa lứa!]
[Tuy là đại mỹ nhân, nhưng các chị em đừng kích động như vậy, nói đến nhan sắc xứng đôi, tôi cảm thấy có người còn xứng hơn.]
[Lận tiên sinh: Là tôi trông không đủ đẹp trai sao?]
[Tôi nhớ ra rồi!! Tôi nhớ ra người đó là ai rồi, ai còn nhớ nhà thiết kế chính của ‘Chơi chính là tim đập’ không, lúc đó đã cảm thấy anh ta cười lên trầm thấp lại dễ nghe, cuốn hút vô cùng, không ngờ trông cũng đẹp như vậy!]
Lận Hành đứng ở lan can tầng hai, mày chau lại, trên mặt không nhìn ra cảm xúc, nhưng vẻ mặt rõ ràng đã hoàn toàn khác lúc trước.
Ánh mắt anh lướt qua người đàn ông và Ninh Trường Thanh, không nói gì, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được trong lòng như có gì đó đè nặng, rất không thoải mái.
Đặc biệt là giờ phút này, ánh mắt Ninh Trường Thanh đang dừng lại trên người đối phương. Vì Ninh Trường Thanh quay lưng về phía anh, nên Lận Hành không thấy rõ biểu cảm của cậu, tâm trạng vô cớ càng thêm xao động.
Ninh Trường Thanh không có hứng thú với vị thiết kế sư này, đáp lời xong liền xoay người đi về phía đạo diễn Kỷ, cậu thử vai xong rồi, nhưng muốn biết kết quả.
Đạo diễn Kỷ cũng không ngờ đối phương sẽ đột nhiên lộ diện, hoàn hồn lại liền bước qua: “Dịch tiên sinh.”
Người đàn ông được gọi là Dịch tiên sinh bước tới, đôi mắt xanh biếc cong lên, ý cười hiện lên đáy mắt, một bộ vest trắng khiến cả người anh trông vừa quý phái lại vừa lịch lãm: “Đạo diễn Kỷ, chúc mừng ông đã chọn được nam chính phù hợp nhất.”
Đạo diễn Kỷ cũng không nhịn được cười thành tiếng, đương trường quyết định: “Chúc mừng Ninh tiên sinh, mong chờ sự hợp tác sắp tới của chúng ta.”
[A a a, tốt quá rồi! Bảo bối của tôi quả nhiên lợi hại nhất!]
[Hu hu hu, streamer tốt bụng quá, để chúng tôi có thể gần gũi nhìn thấy bảo bối của tôi, streamer ơi, tôi theo dõi anh!]
[Tuy nhiên, tôi rất tò mò tại sao nhà thiết kế này lại xuất hiện ở đây?]
Lời nói tiếp theo của đạo diễn Kỷ đã giải đáp thắc mắc của mọi người, ông giới thiệu với mọi người: “Vị này là Dịch tiên sinh, cũng là nhà thiết kế và chủ sở hữu của căn biệt thự này, đã hữu nghị cung cấp cho chúng ta quay phim. Đồng thời, Dịch tiên sinh cũng sẽ đảm nhận vai giáo viên dương cầm của nam chính.”
Nam chính bị giam cầm trong căn biệt thự này, cho nên vai diễn giáo viên dương cầm rất quan trọng, cũng có không ít cảnh diễn chung với nam chính.
Những người còn lại rất bất ngờ, nhưng nghĩ đến việc đối phương là chủ nhân của căn biệt thự này, thì màn xuất hiện vừa rồi cũng có thể giải thích được.
Xem ra là trước đây đã quen biết Ninh Trường Thanh, cố ý dùng cách này để lên sân khấu hòng thu hút sự chú ý của đối phương.
Đa số mọi người ở đây không mấy để tâm, ngược lại hai diễn viên thử vai lúc trước có chút không ngờ Ninh Trường Thanh lại lợi hại như vậy.
Vốn dĩ nghĩ đối phương lúc nhỏ sống không tốt, chắc sẽ không tiếp xúc với dương cầm.
Nhưng ai biết được đối phương thiên phú tuyệt vời, chỉ làm thêm ở tiệm đàn mà đã lợi hại như vậy.
Họ dù không cam lòng cũng chỉ có thể chấp nhận, hơn nữa còn có người đang livestream, nên cũng không nói gì thêm, rất nhanh đã rời đi.
Theo hai người họ rời đi, cả biệt thự càng vắng vẻ hơn.
Ninh Trường Thanh nhận được vai diễn mình muốn cũng không định ở lại thêm, cậu nói với đạo diễn Kỷ một tiếng rồi định cùng Lận Hành rời đi.
Đạo diễn Kỷ lại gọi cậu lại: “Ninh tiên sinh nếu đã ở đây, hay là giúp tôi chọn luôn nữ chính đi.”
Diễn xuất của Ninh Trường Thanh, ông đã nghe đạo diễn Hứa nói, cũng đã xem qua livestream thử vai trước đó, thật sự là diễn xuất tốt hiếm có ở độ tuổi này.
Hơn nữa, nữ chính chủ yếu có rất nhiều cảnh diễn chung với nam chính, hai người còn có vướng mắc tình cảm. Tuy cuối cùng hai người chưa kịp thổ lộ lòng mình đã âm dương cách biệt, nhưng chọn một người mà Ninh Trường Thanh cũng cảm thấy phù hợp, sẽ càng dễ dàng bồi dưỡng tình cảm sau này.
Lận Hành không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Ninh Trường Thanh.
Vị Dịch tiên sinh kia cũng không rời đi, đứng ngay cạnh đạo diễn Kỷ. Khi Lận Hành xuất hiện, anh ta như cảm nhận được, quay đầu nhìn lại, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Lận Hành, hai người nhìn sâu vào mắt nhau một cái, rồi ngay lập tức dời đi.
Dịch tiên sinh từ lúc Ninh Trường Thanh và vị Lận tiên sinh này xuất hiện đã chú ý tới, hoặc phải nói, anh cho đạo diễn Kỷ mượn biệt thự cũng có một phần là vì Ninh Trường Thanh.
Căn biệt thự này là nơi anh lớn lên từ nhỏ, vốn không định cho người ngoài mượn, nhưng khi đạo diễn Kỷ tìm đến, anh lại từ nơi khác biết được lần này Ninh Trường Thanh cũng muốn thử vai nam chính, anh ma xui quỷ khiến thế nào lại đồng ý.
Không lâu trước đây, trong khung hình livestream của Thành Phố Vui Vẻ, cái nhìn thoáng qua kinh diễm ấy vẫn còn như mới trong ký ức.
Thiết kế đầy ác ý của anh, vốn định không ai có thể vượt qua, nhưng ai ngờ lại có bất ngờ thú vị.
Người khác đều nói nhà đầu tư điên rồi mới đầu tư vào một hạng mục như vậy, nhưng với tư cách là nhà đầu tư và nhà thiết kế chính, anh cũng không để ý đến những lời đó.
Nhưng không ngờ… có người có thể nhanh như vậy phá vỡ thiết kế của anh, thậm chí gần như không có chút áp lực nào, đối với những khó khăn đó lại thành thạo vô cùng.
Sau này, livestream của chương trình 《 Tôi và người bạn của tôi 》 mà Ninh tiên sinh tham gia, anh cũng đã xem. Tuy vị Lận tiên sinh này biểu hiện không rõ ràng, thậm chí không ai phát hiện ra tâm tư của anh ta.
Nhưng Dịch tiên sinh vẫn nhạy bén nhận ra được tâm tư của đối phương, ít nhất cũng giống như anh, có cảm tình với Ninh tiên sinh.
Nhưng không thể không nói, một người như vậy… rất khó để không làm người khác động lòng.
Anh vốn định trốn sau tấm gương một chiều để xuất hiện như vậy, làm cho Ninh Trường Thanh nhớ mãi không quên, nhưng ai ngờ… đối phương lại càng làm anh bất ngờ hơn, cho anh một bất ngờ lớn hơn, khiến anh càng thêm chìm đắm trong đó.
Đạo diễn Kỷ đã mở lời, Ninh Trường Thanh nghĩ đến nội dung kịch bản, suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Diễn xuất của cậu quả thực không tồi, là kinh nghiệm có được qua bao nhiêu kiếp, không hề có sơ hở, có thể khiến người khác đắm chìm trong đó theo cảm xúc của cậu.
Cậu có thể khống chế bất kỳ cảm xúc nào của bất kỳ nhân vật nào, thậm chí trong bộ phim trước ‘Đế Vương Trủng’, nhân vật nam 3 mà cậu diễn yêu nữ chính mà không được, đạo diễn Hứa cũng không phát hiện ra bất kỳ điều gì không ổn.
Nhưng chỉ có chính cậu rất rõ ràng, tình cảm mà cậu diễn ra thực chất chỉ là biểu diễn.
Cậu cũng không thực sự cảm nhận được cảm giác thật sự động lòng, thâm tình với một người là như thế nào.
Ở kiếp đầu tiên, lúc trước cậu đồng ý hẹn hò với Đoạn Hạo cũng chỉ là vì cảm động trước “tình cảm” của hắn dành cho mình, nghĩ rằng thử một lần xem sao.
Chỉ tiếc, cuối cùng phần tình cảm này cũng là giả.
Ngược lại còn khiến cậu mất mạng.
Sau này, cậu đã học được rất nhiều ở Cục Quản lý, nhưng lại chưa bao giờ thực sự để mình đắm chìm trong một mối tình nào.
Đạo diễn Hứa không phát hiện ra điều không ổn, nhưng chính cậu trong bộ phim trước rất rõ ràng về điểm yếu duy nhất này của mình.
Có điều những thứ này cũng không phải vấn đề lớn, ít nhất cậu có thể diễn ra được tình cảm mà họ muốn.
Nhân vật lần này cậu diễn có chiều dài năm, sáu năm, từ một thiếu niên lạnh nhạt, vô bi vô hỉ ban đầu, đến sự chuyển biến tình cảm sau này, không chỉ yêu cầu đối với nam chính không thấp, mà nữ chính cũng vậy.
Tâm trạng đạo diễn Kỷ không tồi, thử vai xong nam chính, hiện giờ chỉ còn lại nữ chính, cùng với diễn viên nam chính đã từ bỏ thử vai vì không biết chơi dương cầm lúc trước, định thử vai nhân vật khác.
Lần thử vai này có không ít nhân vật không tìm được người phù hợp, còn trống khá nhiều.
Đạo diễn Kỷ cho gọi mấy diễn viên nữ đến thử vai xuống.
Không bao lâu, mấy người đi xuống, bên cạnh có trợ lý, đứng thành một hàng, tuổi tác cũng tương xứng, yêu cầu giống như nam chính, đều là diễn viên nữ khoảng từ mười bảy đến hai mươi ba tuổi.
Đạo diễn Kỷ cho mấy người thử cảnh lần đầu tiên trốn ngoài cửa sổ nhìn thấy nam chính chơi đàn, cùng với sự chuyển biến cảm xúc.
Lần này đến thử vai nữ chính cũng đều là những tiểu hoa lưu lượng đang rất nổi gần đây, cũng có hai người diễn xuất không tồi.
Chỉ là phần lớn họ đã đóng qua vài bộ phim, sớm đã quên mất cảm xúc rụt rè là gì, đa số đều biểu diễn hời hợt, hơn nữa dấu vết diễn xuất quá nặng, làm cho đạo diễn Kỷ vốn luôn khắc nghiệt xem đến mức nhíu mày.
Theo từng người một thử vai, đạo diễn Kỷ xoa xoa mi tâm, sự kiên nhẫn gần như cũng đã cạn kiệt.
Cuối cùng chỉ còn lại một mình Thích Phỉ Phỉ.
Đạo diễn Kỷ càng đau đầu hơn, chưa nói đến diễn xuất của Thích Phỉ Phỉ thế nào, chỉ riêng ngoại hình của cô đã không mấy phù hợp. Lúc người đại diện của Thích Phỉ Phỉ đến nói chuyện, đạo diễn Kỷ đã nói, hình tượng của Thích Phỉ Phỉ càng hợp với vai nữ nhị, em gái kế của nữ chính.
Nhưng người em gái kế này lại là một nhân vật phản diện, mặt ngọt lòng đắng, Thích Phỉ Phỉ không muốn nhận.
Cuối cùng chỉ có thể để cô đến thử một lần.
Đạo diễn Kỷ đã không còn hy vọng, nhưng ông không ngờ Thích Phỉ Phỉ có thể diễn một nữ chính từ nhỏ bị chèn ép, rụt rè sống dưới tay mẹ kế thành cái vị của một tổng tài bá đạo gặp phải nữ chính ngốc bạch ngọt.
Thậm chí còn không bằng mấy người trước.
[Ha ha ha, trời ạ, không biết có phải vì đã xem Ninh bảo diễn rồi nên mắt nhìn cao hơn không, giờ xem mấy nữ chính này, ai cũng không hợp. Đạo diễn Kỷ mà chọn người này, nghĩ đến cảnh đó…]
[Mấy người trước không nói gì khác, ít nhất còn diễn ra được dáng vẻ rụt rè, sầu khổ, Thích Phỉ Phỉ này sao vậy? Chương trình giải trí trước đó cô ta còn chưa làm rõ tình hình đã bắt đầu đứng về một phía mắng bảo bối của tôi, giờ lại diễn cái gì thế này?]
[Trời ạ, diễn xuất trước đây của cô ta trông cũng khá tốt mà, sao bây giờ lại như vậy…]
[Bạn trên nghĩ nhiều rồi phải không? Không phải cô ta diễn xuất tốt, mà là những bộ phim trước đều chỉ chọn nhân vật ngọt ngào, tính cách tương đồng với bản thân cô ta thôi. Giờ đổi sang một nhân vật khác, chẳng phải là lộ tẩy rồi sao.]
[Nói vậy cũng đúng, thật là xấu hổ quá, tôi vừa nhìn thấy cô ta che miệng kinh hô, hai mắt sáng lấp lánh diễn cảnh lần đầu tiên nhìn thấy nam chính, tôi nhìn thấy cả gân xanh trên trán đạo diễn Kỷ cũng đang giật giật, ha ha ha, chắc là lần đầu nhìn thấy diễn xuất khoa trương như vậy.]
[Tôi thấy diễn xuất của Thích Phỉ Phỉ cũng được mà, dù sao thì vai nữ chính trong phim tổng tài bá đạo yêu tôi diễn cũng đỉnh lắm [icon đầu chó]]
Thích Phỉ Phỉ diễn xong, đi tới, chờ đợi đánh giá của đạo diễn Kỷ.
Đạo diễn Kỷ thở dài một tiếng, trước ống kính livestream cũng giữ thể diện cho họ: “Các cô về chờ kết quả đi.”
Nhưng nói như vậy, thường là không có cơ hội.
Thích Phỉ Phỉ cũng biết mình diễn có chút không phù hợp, thậm chí kịch bản cũng chưa xem xong, nhưng những thứ này đều có thể từ từ bổ sung sau khi bắt đầu quay.
Nhưng lời này trước đây cô có thể nói, giờ trước ống kính livestream, cô còn muốn giữ hình tượng, cùng lắm thì về tìm người đại diện nói chuyện.
Nếu không được nữa, thì tìm người chống lưng cho mình dàn xếp.
Cũng may xem tình hình, mấy diễn viên nữ đến thử vai hôm nay cũng đều không được chọn, vậy là vẫn còn cơ hội.
Dù không có cơ hội, cô cũng có thể tìm cách đẩy người khác đi.
Nhưng những chuyện này đều là chuyện ngầm, không thể đưa ra ngoài ánh sáng.
Nhưng không được chọn trước ống kính livestream cũng mất mặt, Thích Phỉ Phỉ đối mặt với máy quay vẫn cười ngọt ngào đáp lời. Đợi quay người đi, sắc mặt bất mãn đen lại, khi đi ngang qua chị họ Thích, cô huých mạnh một cái, hạ giọng không cho người khác nghe thấy: “Còn ngây ra đó làm gì? Chờ tôi hầu hạ cô chắc? Cô mới là trợ lý!”
Chị họ Thích bị cô ta va trúng đúng vào cánh tay đang rỉ máu lúc trước, đau đến mức mặt trắng bệch, nhưng cố nén lại tiếng kêu đau đến bên miệng, tái mặt cúi đầu đáp lời, định cùng Thích Phỉ Phỉ lên lầu hai lấy đồ.
Chỉ là đúng lúc này, Ninh Trường Thanh, người vẫn luôn im lặng trong suốt buổi thử vai của đạo diễn Kỷ, đột nhiên lên tiếng: “Chờ một chút.”
Ninh Trường Thanh vừa nói, mọi người lập tức nhìn về phía cậu. Ống kính livestream cũng theo đó quay qua, phát hiện ánh mắt Ninh Trường Thanh đang hướng về phía Thích Phỉ Phỉ.
[Ngọa tào, không phải chứ? Bảo bối của tôi không phải định để Thích Phỉ Phỉ thử lại đấy chứ? Diễn xuất của cô ta là kém nhất trong mấy người!]
[Nhưng không thể không nói, Thích Phỉ Phỉ trông khá xinh, cũng rất hợp với màn ảnh rộng, nhưng tôi luôn cảm thấy tướng mạo của Thích Phỉ Phỉ có chút hung dữ, tuy vẫn luôn cười rất ngọt.]
[Không phải chứ? Tuy lần này Thích Phỉ Phỉ biểu hiện kém, nhưng cũng không đến mức tệ như vậy đi? Sao lại lôi cả tướng mạo vào thế?]
Thích Phỉ Phỉ cũng vui mừng ra mặt: “Ninh lão sư, sao vậy ạ?” Vừa nói vừa vén tóc, giả vờ lơ đãng hỏi, nhưng đáy mắt đã không giấu được sự kinh hỉ.
Cô vốn nhất quyết đến thử vai nữ chính, chính là muốn diễn chung với Ninh Trường Thanh.
Lại mượn Ninh Trường Thanh làm cái thang mây, để tiếp cận Hề tổng.
Đạo diễn Kỷ cũng nghi hoặc nhìn qua, nhưng ông rất tin tưởng Ninh Trường Thanh, cảm thấy diễn xuất của cậu tốt, chắc sẽ không muốn đóng cặp với người diễn xuất rõ ràng không ổn như vậy, cho nên khi nhìn theo ánh mắt của Ninh Trường Thanh, ông lại nhìn sang bên cạnh, vừa nhìn, đạo diễn Kỷ không khỏi sững sờ.
Ninh Trường Thanh đồng thời đã mở miệng, nhưng lại lướt qua Thích Phỉ Phỉ, chỉ vào người phía sau cô: “Để cô ấy thử vai nữ chính đi.”
Mọi người theo hướng cậu chỉ cuối cùng cũng nhìn thấy người vẫn luôn làm nền, thậm chí không được mấy ai chú ý.
Đối phương ăn mặc rất đơn giản, áo sơ mi dài tay và quần jean, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, vì vẫn luôn cúi đầu nên không thấy rõ mặt, hơn nữa bên cạnh lại luôn có một Thích Phỉ Phỉ ngọt ngào đáng yêu, nên cũng không ai chú ý đến cô.
Chị họ Thích cũng chú ý tới mọi người đang nhìn mình, vội ngẩng đầu lên, để lộ ra một gương mặt thanh tú, sạch sẽ.
Để mặt mộc, không trang điểm, nhưng bị nhiều người như vậy nhìn, ánh mắt lộ ra vẻ trốn tránh và rụt rè, rồi lại cúi đầu, tránh né ống kính.
Nhưng dù nhút nhát, lại không hề có sự sợ hãi hay run rẩy trước ống kính.
Đạo diễn Kỷ vốn chỉ cảm thấy ấn tượng đầu tiên của đối phương phù hợp với ngoại hình nữ chính trong kịch bản của ông, đợi đến khi nhìn thấy dung mạo càng thêm chắc chắn, lại nhìn thấy sự nhút nhát tự nhiên, hồn nhiên này, không nhịn được cũng kích động lên: “Cô là trợ lý của Thích lão sư? Cô biết diễn không? Cô đến thử vai nữ chính đi, chính là cảnh mà các cô ấy vừa thử lúc nãy.”
Nói rồi, sợ cô không biết cốt truyện, định lấy một đoạn kịch bản cho cô xem.
Chị họ Thích đối diện với ánh mắt của Ninh Trường Thanh, không biết vì sao sự rụt rè vốn có lại biến mất gần như không còn.
Cô cũng muốn đứng trước ống kính, muốn diễn xuất, muốn kiếm tiền, không muốn lúc cha mẹ ốm đau lại không thể lấy tiền ra chữa bệnh cho họ, thậm chí không có cách nào tìm được bệnh viện tốt hơn cho họ, chỉ có thể… đi khắp nơi cầu xin người khác.
Cô cảm kích Thích Phỉ Phỉ, đối phương không biết vì lý do gì ít nhất cũng đã cho nhà họ mượn tiền.
Nhưng Thích Phỉ Phỉ lại đồng thời không coi cô ra gì.
Cô vì cái ơn đó mà nhẫn nhịn, nếu hôm nay Thích Phỉ Phỉ được chọn, cô chắc chắn sẽ không tranh giành, nhưng hôm nay Thích Phỉ Phỉ không được chọn…
Cô thật sự có thể tranh thủ sao?
Ninh Trường Thanh phảng phất như xuyên qua ánh mắt hoảng loạn của cô, nhìn thấy sự tự ti trong nội tâm cô: “Cô thật sự không muốn cơ hội này sao?”
Chị họ Thích gần như không chút do dự: “Tôi muốn! Tôi muốn…”
Thích Phỉ Phỉ cuối cùng cũng hoàn hồn, cô suýt nữa không giữ được biểu cảm trên mặt: “Như vậy sao được? Chị họ, chị ấy hoàn toàn không biết diễn…”
Đạo diễn Kỷ đã đi tới: “Có được hay không thử qua mới biết, có những người trời sinh đã là để ăn chén cơm này, huống chi, tính cách này của cô ấy hồn nhiên tự nhiên, không cần diễn, cứ như vậy là tốt rồi…”
[Oa, không phải chứ? Thích Phỉ Phỉ có ý gì vậy? Đây là không muốn để chị họ mình thử vai sao? Sợ bị chọn mất à?]
[Tôi nói cô gái này quen quen, trước đây cùng Thích Phỉ Phỉ tham gia chương trình, kết quả cả quá trình đều là cô gái này làm việc còn bị mắng, lúc đó đã cảm thấy Thích Phỉ Phỉ rất bạch liên hoa.]
[Oa, các bạn nói vậy tôi đột nhiên nhớ ra, cô ấy có phải là cô gái đã cùng Ninh bảo cứu đứa trẻ không lâu trước đây không? Lúc đó cách khá xa không thấy rõ mặt, nhưng quần áo đúng là bộ này không sai, chẳng trách ngay từ đầu đã cảm thấy rất quen mắt!]
[Đúng đúng đúng, chắc chắn không sai, là bộ quần áo này, chắc chắn không sai, chẳng trách Ninh bảo lại để cô ấy thử, xem ra nhân phẩm của cô gái này là đáng tin, cũng sẵn lòng cho một cơ hội.]
[Quả nhiên người tốt có hảo báo, ha ha ha!]
[Ha ha ha, tôi chỉ thích xem loại này, vạn nhất nếu chị họ Thích này thật sự được chọn, Thích Phỉ Phỉ chắc phải xấu hổ chết đi được?]
Thích Phỉ Phỉ trước ống kính dù tức điên cũng chỉ có thể tái mặt cười gượng.
Chị họ Thích cúi đầu đi tới, nhìn thấy kịch bản đạo diễn Kỷ đưa cho, lắc đầu: “Kịch bản tôi đã xem qua rồi, trước đây Thích lão sư không tiện xem kịch bản, tôi đã đọc cho cô ấy nghe.”
Đạo diễn Kỷ vừa nghe liền trực tiếp cho cô thử vai.
Chị họ Thích lần đầu thử vai, trong đầu rối bời, nhưng khi nhìn về phía Ninh Trường Thanh, đối phương như một cây cột trụ, nghĩ đến dáng vẻ cứu người không lâu trước đây của cậu, như một liều thuốc an thần tự nhiên, cô hít sâu một hơi, đột nhiên không còn sợ hãi.
Cô đi đến bên cửa sổ được dựng tạm, đi ra phía sau, nhắm mắt, nghĩ nếu là nữ chính thì sẽ có dáng vẻ như thế nào, rồi ngay lập tức diễn ra.
Đợi cô thử vai xong, đạo diễn Kỷ kích động trực tiếp quyết định: “Chính là cô!”
[Trời ạ, thật sự có người trời sinh để ăn chén cơm này, cô gái này đã thể hiện một cách điêu luyện tâm trạng của một người nhút nhát, tự ti nhưng lại không nhịn được muốn nhìn nhưng không dám nhìn, rồi lại không nhịn được nhìn trộm khi gặp được người mình động lòng!]
[Vừa rồi nhìn kỹ, ngũ quan của cô gái này khá tốt, trang điểm lên tuyệt đối không thua Thích Phỉ Phỉ đâu!]
Đạo diễn Kỷ không ngờ lần này lại thuận lợi như vậy, cả nam chính và nữ chính đều đã tìm được. Đợi thử vai xong diễn viên nam cuối cùng còn lại, cuối cùng ông để anh ta diễn vai nam tam.
Nam diễn viên cũng rất hài lòng, rất nhanh đã rời đi.
Nếu thử vai đã kết thúc, đạo diễn Kỷ bảo Võ Kiến dừng livestream.
Võ Kiến vội vàng chào tạm biệt những khán giả còn chưa đã thèm, trước khi tắt, liếc mắt nhìn, số người xem đã gần bốn triệu.
Chắc là đỉnh cao số người xem livestream trong đời anh.
Võ Kiến không dám làm phiền thêm, rất quy củ rời khỏi biệt thự.
Sau khi mấy diễn viên nữ không được chọn rời đi, Thích Phỉ Phỉ lại không đi. Cô thấy livestream đã tắt, lúc này mới kéo chị họ Thích tiến lên: “Đạo diễn Kỷ, e là chị họ tôi không thể đóng được.”
Đạo diễn Kỷ đang cố hết sức giữ Ninh Trường Thanh lại để mời cậu ăn cơm, lần này nhờ có con mắt tinh đời của Ninh lão sư mới tìm được nữ chính phù hợp, thế nào cũng phải ăn một bữa cơm.
Vừa hay mấy người Vu lão cũng vẫn luôn ra hiệu, ông sao lại không hiểu?
Mấy vị lão tiên sinh lặn lội ngàn dặm đến đây, lại vẫn luôn chờ đợi bên Ninh lão sư, chắc chắn là vì đối phương mà đến.
Nhưng vì sao thì ông lại không hiểu.
Có điều cũng không ngại thuận nước đẩy thuyền, tặng một ân tình.
Nghe thấy lời của Thích Phỉ Phỉ, mọi người đều nhìn qua, đạo diễn Kỷ nhíu mày: “Tại sao?” Ông nhìn về phía chị họ Thích, “Cô cũng không muốn sao?”
Thích Phỉ Phỉ trực tiếp kéo tay áo cô lên, để lộ ra một mảng lớn vết phồng rộp đã vỡ, vì trước đó vết phồng rộp đã cọ vào tường, giờ phút này trông máu thịt lẫn lộn rất đáng sợ, chắc chắn sẽ để lại sẹo.
Chị họ Thích lúc đầu đột nhiên được gọi đến thử vai cũng không nghĩ đến cánh tay của mình, giờ phút này bị Thích Phỉ Phỉ kéo lại, cũng nghĩ đến, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Thích Phỉ Phỉ chỉ vào cánh tay máu thịt lẫn lộn của cô: “Đạo diễn Kỷ, tôi cũng muốn để chị họ diễn vai của ông, nhưng chị họ tôi trước đây bị bỏng, không ngờ cánh tay lại nghiêm trọng như vậy, tuần sau kịch đã phải bắt đầu quay, chắc chắn là không thể lành kịp… Dù có miễn cưỡng lành, e là cũng sẽ để lại sẹo.”
Loại sẹo diện rộng này, che khuyết điểm không tốt, e là cũng không che được hết.
Nhưng nếu muốn làm diễn viên, trên người sợ nhất là để lại loại sẹo này, lại còn là diện rộng.
Đạo diễn Kỷ cũng không ngờ lại nghiêm trọng như vậy, ông cau mày, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối.
Ông trước giờ đóng phim điện ảnh không ngại dùng người mới, dù sao thì ai mà không phải từ người mới đi lên.
Thật vất vả mới tìm được một người phù hợp, ai ngờ…
Sắc mặt chị họ Thích giờ phút này trắng bệch một mảng, hy vọng vừa nhen nhóm lại một lần nữa tan biến.
Ánh mắt cũng ảm đạm xuống.
Ánh mắt Ninh Trường Thanh dừng lại trên cánh tay mà Thích Phỉ Phỉ đang nắm chặt, móng tay của Thích Phỉ Phỉ thậm chí vì dùng sức mà véo vào người cô, vết phồng rộp vốn đã vỡ lại một lần nữa rỉ máu.
Ánh mắt Ninh Trường Thanh trầm xuống: “Ai nói sẽ để lại sẹo? Cánh tay của cô ấy, sẽ không để lại sẹo.”
Giọng nói khẳng định của Ninh Trường Thanh làm mọi người lập tức nhìn qua.
Ý cười vốn đã đến bên miệng của Thích Phỉ Phỉ lại một lần nữa ngưng kết, cô suýt nữa đã quên mất cánh tay này của chị họ Thích, đừng nói là diễn kịch lần này, sau này cũng đừng nghĩ đến, nhưng không ngờ Ninh Trường Thanh đến lúc này vẫn còn nói đỡ cho chị họ Thích.
Cô há miệng định nói gì đó, bị Ninh Trường Thanh cắt ngang: “Cô thật sự quan tâm cô ấy sao? Nếu nghĩ cho cô ấy thì sẽ không trơ mắt nhìn cánh tay cô ấy đang rỉ máu mà vẫn bóp không buông.”
Mọi người nghe vậy cũng nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy móng tay của Thích Phỉ Phỉ thậm chí đã chọc vào vết phồng rộp, móng tay đều nhuốm đỏ.
Thích Phỉ Phỉ lập tức buông tay: “Tôi, tôi là quá lo lắng… Sợ sau này nói ra sẽ làm lỡ việc của đạo diễn Kỷ và đoàn phim…”
Ninh Trường Thanh không nhìn cô nữa, mà quay sang đạo diễn Kỷ: “Tôi quen một vị bác sĩ, rất giỏi xử lý loại sẹo này. Còn một tuần nữa mới đến tuần sau bắt đầu quay, tôi nhớ suất diễn của cô ấy ở phần sau một chút, hai tuần tôi có thể đảm bảo cánh tay của cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến hình tượng trong phim.”
Dù có hồi phục như ban đầu cũng không thành vấn đề, nhưng như vậy quá rõ ràng. Cũng may trước đây cảm xúc dao động của cậu đã đạt đến 50%, có thể pha loãng dược hiệu của linh thảo trong hệ thống 50%, cậu có thể bào chế một bộ cao trị sẹo, hiệu quả rõ rệt, nhưng cũng không đến mức kinh thế hãi tục như trước.
Thích Phỉ Phỉ cả người trợn tròn mắt, còn muốn nói gì đó, lại bị đạo diễn Kỷ cắt ngang.
Đạo diễn Kỷ tự nhiên là tin Ninh Trường Thanh, ông cũng nhìn ra được tâm tư nhỏ của Thích Phỉ Phỉ, chỉ nhìn về phía chị họ Thích: “Nếu Ninh tiên sinh nói cô có thể diễn, vậy ý của cô thì sao?”
Chị họ Thích hai mắt phiếm hồng nhìn Ninh Trường Thanh, lần đầu tiên không màng sự phản đối của Thích Phỉ Phỉ, gật đầu: “Tôi đồng ý, tôi muốn diễn…”
Như vậy là có thể trả tiền, cô có phải cũng có thể có thêm chút tôn nghiêm, không còn bị Thích Phỉ Phỉ khinh thường, thậm chí vì cái ơn đó mà bị đè nặng không dám ngẩng đầu.
Đạo diễn Kỷ giải quyết dứt khoát, sợ Thích Phỉ Phỉ sẽ gây chuyện, trực tiếp cắt đứt ý niệm của cô, cho người đi chuẩn bị hợp đồng để ký ngay tại chỗ. Dù sao thì chị họ Thích này là người mới, còn chưa có công ty quản lý, ký với bản thân cô là được.
Vì là lần đầu đóng phim, nên giá mà đạo diễn Kỷ đưa ra cũng không cao, chỉ có hai mươi vạn.
Nhưng đối với chị họ Thích mà nói, đây đã là một con số thiên văn, như vậy là có thể trả hết mười mấy vạn thiếu Thích Phỉ Phỉ.
Chị họ Thích không nhịn được cúi đầu chào Ninh Trường Thanh một cái: “Cảm ơn, cảm ơn…”
Người trong đoàn phim thấy một màn như vậy không nhịn được đỏ mắt, ánh mắt vừa rồi của đối phương quá thê lương, nhưng lại mang theo hy vọng tái sinh, rõ ràng cũng không nói gì khác, nhưng vẫn khiến người ta không nhịn được sống mũi cay cay.
Thích Phỉ Phỉ cuối cùng trơ mắt nhìn chị họ Thích ký hợp đồng. Đạo diễn Kỷ rất sảng khoái, trực tiếp khấu trừ thuế rồi chuyển tiền.
Chị họ Thích cũng ngay tại chỗ đưa thẻ cho Thích Phỉ Phỉ: “Đây là tiền trước đây thiếu cô, còn dư không ít, xem như là lãi suất mấy tháng nay. Cảm ơn cô đã cho tôi mượn tiền, nhưng sau này tôi không thể làm trợ lý cho cô được nữa.”
Thích Phỉ Phỉ tức đến nổ phổi, nhưng trước mặt bao nhiêu người chỉ có thể nhận lấy, cuối cùng rời đi.
Chị họ Thích rất nhanh cũng đi theo, nửa năm qua lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm như vậy.
Ninh Trường Thanh cuối cùng vẫn cùng đám người đạo diễn Kỷ đi ăn cơm.
Cậu trước tiên hỏi ý Lận Hành, Lận Hành đã hẹn bữa cơm riêng lần sau vào một dịp khác.
Như thế anh có thể ăn thêm một bữa cơm nữa với Ninh Trường Thanh.
Nghĩ lại cũng không thiệt.
Ninh Trường Thanh không phát hiện ra ẩn ý trong lời nói của anh, ghé sát lại thấp giọng nói với anh: “Vậy lần sau anh có thời gian chúng ta lại tìm xem ở đây có quán ăn nào ngon.”
Ánh mắt Lận Hành dịu dàng xuống: “Được.”
Ninh Trường Thanh cũng chỉ khi đối mặt với Lận Hành thần sắc mới thả lỏng lại: “Nơi này cách công ty anh không xa, sau này bắt đầu quay rồi hẹn ăn cơm cũng dễ.”
Lận Hành cũng nghĩ đến điểm này, đối với đoàn phim này của đạo diễn Kỷ càng thêm hài lòng.
Quán cơm mà đạo diễn Kỷ chọn vừa hay chính là quán mà họ nhìn thấy lúc trước, vì gần nên cả nhóm đi bộ qua.
Ninh Trường Thanh và Lận Hành vốn đi ở phía sau, đột nhiên một người đi chậm lại vài bước, một tay đút túi cười tủm tỉm quay đầu, để lộ ra một gương mặt rất kinh diễm: “Ninh tiên sinh và Lận tiên sinh đang nói gì vậy?”
Lận Hành khẽ cau mày, đối diện với gương mặt của Dịch tiên sinh, nhàn nhạt nói: “Không có gì.”
Dịch tiên sinh vốn cũng không định biết, anh chỉ là muốn tìm cớ đến gần Ninh Trường Thanh: “Ninh tiên sinh đã nhận được lời mời chưa?”
Lời này của anh không đầu không đuôi, Ninh Trường Thanh ngước mắt: “Lời mời gì?”
Dịch tiên sinh cười nói: “《 Toàn Năng Đỉnh 》. Cuộc thi đấu kỹ năng cấp quốc tế, phát sóng trực tiếp toàn cầu, người thắng cuộc hoàn thành tất cả các hạng mục sẽ nhận được tiền thưởng năm mươi triệu, ghi tên vào sử sách phá kỷ lục toàn năng, hàm lượng vàng rất cao, được quốc tế chứng nhận, nghe nói trong và ngoài nước có rất nhiều người đăng ký.” Cũng đồng thời đại diện cho việc giành được thắng lợi sẽ nổi tiếng toàn thế giới chỉ sau một đêm.
Ninh Trường Thanh quả thực chưa nghe nói qua, đối với năm mươi triệu này cũng không có hứng thú: “Vậy sao?”
Dịch tiên sinh không ngờ cậu lại không để ý: “Ninh tiên sinh không muốn tham gia sao?”
Ninh Trường Thanh: “Gần đây phải quay phim.”
Dịch tiên sinh trước đây thấy Ninh Trường Thanh tham gia Hành Động Hộp Mù, vốn cho rằng cậu thích loại thi đấu kỹ năng này, nhưng đối phương mỗi lần đều cho anh bất ngờ: “Ninh tiên sinh đừng vội trả lời, còn một thời gian dài nữa mới hết hạn đăng ký, thời gian bắt đầu thi đấu cũng không xung đột với việc quay phim.”
Ninh Trường Thanh thấy lạ khi người này dường như rất nhiệt tình và quen thuộc với cuộc thi này, nghĩ đến nghề nghiệp chính của Dịch tiên sinh: “Hạng mục này có anh tham gia thiết kế?”
Đáy mắt Dịch tiên sinh ánh lên vẻ rực rỡ, con ngươi xanh biếc bị ánh sáng chiếu vào, đẹp như đá lưu ly: “Tôi là nhà thiết kế chính, thật ra tôi rất muốn một lần nữa nhìn thấy Ninh tiên sinh vượt qua các hạng mục do tôi thiết kế.”
Là thiết kế bắt đầu từ hai năm trước, thậm chí còn sớm hơn cả ‘Chơi chính là tim đập’, cũng là tác phẩm đỉnh cao của anh.
Nghĩ lại liền cảm thấy cũng chỉ có thiết kế của anh mới xứng đôi với một cường giả như Ninh tiên sinh.
Anh càng tò mò lần này Ninh tiên sinh sẽ cho anh bất ngờ gì.
Chỉ tiếc Ninh tiên sinh lần này dường như cũng không mấy hứng thú.
Ninh Trường Thanh quả thực không mấy để tâm, cậu trước đây tham gia những thứ đó là vì điểm nhân khí để đổi lấy linh thảo chữa bệnh cho Lận Hành, hiện giờ cậu cũng không thiếu tiền, cho nên hứng thú với những cuộc thi này không cao.
Trước đây vì tham gia chương trình giải trí, Lận Hành đã ở cùng cậu một tuần, cũng ít đi một tuần thời gian ngâm thuốc tắm, lần này vừa nghe đã biết là một hạng mục kéo dài hơn, hơn nữa là thi đấu toàn năng toàn cầu, chắc chắn người tham gia càng đông.
Mấy người Vu lão cũng đi theo, Vu lão cuối cùng cũng có thể gặp được Ninh Trường Thanh. Đến phòng riêng, mấy ông già lập tức vây quanh Ninh Trường Thanh hỏi về bản hoàn chỉnh của Tiềm Long Thập Bát Thức.
Ninh Trường Thanh biết thân phận của họ nên cũng không giấu giếm, lúc đó cậu đã biểu diễn trong livestream, cũng đã nghĩ đến ngày này.
Cậu kể chi tiết, mấy ông già càng nghe càng vui mừng khôn xiết, nếu không phải hoàn cảnh không đúng, hận không thể lập tức kéo Ninh Trường Thanh ra tỷ thí một phen.
Ăn cơm trưa xong, mấy người Vu lão lưu luyến không rời nhìn Ninh Trường Thanh và Lận Hành rời đi, thở dài một tiếng, lần sau gặp lại Ninh tiên sinh không biết là khi nào. Nếu tiếp tục ở lại đoàn phim, đạo diễn Kỷ cũng sẽ không nói gì, nhưng sẽ làm lỡ việc quay phim của người khác.
Vì thế, mấy người Vu lão cuối cùng sau vài ngày, trong sự mong ngóng của Vu Lương, đã rời khỏi thành phố C.
Mà việc mấy người Vu lão rời đi đã được Võ Kiến livestream, lại một lần nữa lên hot search.
Vị cao nhân bí ẩn khiến các chưởng môn đại phái phải lặn lội ngàn dặm đến gặp cũng trở thành một huyền thoại.
Mấy ngày tiếp theo, trước khi bắt đầu quay phim, Ninh Trường Thanh mỗi ngày vẫn trở về nhà họ Lận để chữa bệnh cho Lận Hành.
Ngày hôm sau, cậu đã bào chế xong cao trị sẹo và thuốc mỡ trị bỏng, nhờ Vương Vân đưa cho chị họ Thích.
Không ngờ hai ngày sau, Vương Vân nói với cậu, chị họ Thích muốn ký hợp đồng với công ty của họ.
Ninh Trường Thanh không tham gia vào việc ký hợp đồng với nghệ sĩ của công ty, để Vương Vân tự mình xem xét là được.
Mà một ngày trước khi bắt đầu quay, Thích Lăng, cũng chính là chị họ Thích, đã chính thức trở thành nghệ sĩ dưới trướng công ty.
Và vết bỏng trên cánh tay của Thích Lăng cũng theo đó mà lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được sau khi bôi thuốc mỡ của Ninh Trường Thanh.
Ngày bắt đầu quay, Lận Hành đưa Ninh Trường Thanh đến đoàn phim, đợi đến tối tan làm sẽ qua đón cậu cùng về nhà họ Lận.
Ninh Trường Thanh nghĩ lại cũng tiện đường nên không phản đối.
Đợi Lận Hành đi rồi, Ninh Trường Thanh chính thức vào đoàn quay phim.
Đạo diễn Kỷ ban đầu còn lo lắng cánh tay của Thích Lăng có thể hồi phục không tốt, đợi đến khi nhìn thấy cánh tay đã sắp bong vảy sau bảy ngày, tuần sau dù không lành hoàn toàn, dùng kem che khuyết điểm che một chút cũng sẽ không thấy rõ, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
Chỉ là điều làm đạo diễn Kỷ không ngờ tới chính là, không biết có phải do thể chất của Thích Lăng đặc biệt hay thuốc mỡ thật sự lợi hại, đợi đến ngày thứ bảy bắt đầu quay, khi một tuần mà Ninh Trường Thanh nói đã đến, trên cánh tay của Thích Lăng chỉ còn lại một vệt mờ nhạt.
Tiếp tục bôi, tin rằng rất nhanh sẽ có thể hồi phục như ban đầu.
Thích Lăng cũng không ngờ cánh tay của mình lại có thể hồi phục tốt như vậy, đối với Ninh Trường Thanh càng thêm cảm kích, quay phim cũng rất chăm chỉ, thậm chí lúc rảnh rỗi còn giúp đoàn phim nấu cơm, làm một số việc trong khả năng.
Hẳn là nữ chính bình dân nhất, không hề có chút kiêu căng nào.
Vì ở trong biệt thự, nên mọi người trong đoàn phim ăn cơm cũng ở đây, chuyên môn mời đầu bếp, món ăn cũng không tồi.
Hơn nửa tháng tiếp theo, Ninh Trường Thanh cứ đi đi về về giữa đoàn phim và nhà họ Lận, mà bộ phim này cũng đã quay được hơn một nửa, mắt thấy chỉ còn một hai tuần nữa là kết thúc.
Cốt truyện cũng từ lúc thiếu niên ở chung đến năm năm sau rung động, hấp dẫn.
Ninh Trường Thanh quay xong cảnh cuối cùng của buổi sáng cùng với cảnh diễn chung với Thích Lăng, là lúc nam chính phát hiện ra mình đã rung động. Diễn xuất của cậu không hề có bất kỳ sơ hở nào, đạo diễn Kỷ cũng rất hài lòng, chỉ là lúc Ninh Trường Thanh cầm cơm đi một bên ăn một mình, trong lòng rất rõ ràng, suy đoán trước đây của cậu không sai, cậu trong những cảnh tình cảm quả thực chỉ là diễn, vẫn như cũ không thể dấy lên bất kỳ dao động cảm xúc nào.
Nhưng trước mắt mà nói cũng chỉ có thể như vậy.
Cậu chẳng lẽ lại đi tìm một người đóng cảnh tình cảm với mình để tìm cảm giác sao?
Dù có tìm được, diễn cũng là giả, vậy thì có khác gì với việc hời hợt như hiện giờ?
Vu Lương không biết từ lúc nào bưng hai bát canh lại, đưa cho Ninh Trường Thanh một bát: “Canh của chị Thích Lăng hầm, ngon lắm, tôi lấy thêm một phần.”
Ninh Trường Thanh nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Vu Lương là nam bốn, suất diễn không nhiều, ngày mai hoặc ngày kia là phải đóng máy.
Anh và Ninh Trường Thanh ngồi trong đình bên ngoài biệt thự, rất thanh tĩnh. Vu Lương gần đây sau khi thân thiết với Ninh Trường Thanh cũng không còn câu nệ như vậy, thản nhiên lấy điện thoại ra, vừa ăn cơm vừa tranh thủ xem livestream.
Ninh Trường Thanh vốn đang im lặng ăn cơm một bên, Vu Lương ngồi bên cạnh cậu, điện thoại đặt ở phía trước, livestream vừa mở ra, tức khắc là những tiếng la hét, kinh hô không thành tiếng.
Ninh Trường Thanh ngước mắt nhìn qua, phát hiện là một màn hình livestream, vô số bình luận trôi nhanh như bay, bên dưới là hình ảnh, mấy chàng trai trẻ đội mũ bảo hiểm, đeo bao đầu gối đang chơi parkour trên mái nhà ở đâu đó.
ID livestream: Nguyễn Kình đưa bạn đi chơi hết mình.
Số người xem trực tuyến: 530K.
Ninh Trường Thanh không ngờ lại là phòng livestream của Nguyễn Kình, sau khi gameshow kết thúc, cậu cũng không gặp lại Nguyễn Kình.
Vu Lương thấy Ninh Trường Thanh nhìn qua, giải thích nói: “Mấy ngày nay tôi mới biết Nguyễn Kình đang livestream hoạt động thi đấu của câu lạc bộ thể thao mạo hiểm gần đây, thành viên của câu lạc bộ này đều định tham gia cái gì đó gọi là 《 Toàn Năng Đỉnh 》, người từ khắp cả nước không ít, cậu ta gần đây huấn luyện cũng khá, nghe nói có thể xếp hạng ba trong câu lạc bộ của họ.”
Thân thủ của Vu Lương cũng không tệ, nhưng anh am hiểu kiếm thuật, không giống như Nguyễn Kình vẫn luôn thích thể thao mạo hiểm, hơn nữa lần này là toàn năng, rất thử thách thể lực, trí nhớ các phương diện, Vu Lương nghĩ lại thực lực của mình, vẫn là không đi xem náo nhiệt.
Nhưng không xem náo nhiệt, nhìn một chút cũng được.
Ninh Trường Thanh nhìn màn hình livestream, bình luận đều là những lời la hét, khen ngợi điên cuồng, vì là câu lạc bộ đi theo quay nên người không ít, thường xuyên gặp phải những cảnh mạo hiểm sẽ phát ra tiếng la hét.
[A a a, Nguyễn Nguyễn thật lợi hại, lần này thi đấu chắc chắn lại là top ba! Ổn rồi!]
[Mau mau mau, còn lại một vòng, chạy xong vòng này, chắc chắn rồi!]
[Nguyễn Nguyễn lợi hại nhất!!]
Ninh Trường Thanh ngày thường đều là chính mình trong ống kính livestream, vẫn là lần đầu tiên xem thể thao mạo hiểm trên livestream, cũng khá thú vị.
Ninh Trường Thanh trước đây quả thực đã nhận được lời mời của 《 Toàn Năng Đỉnh 》 từ Vương Vân, nhưng cậu không có hứng thú nên đã từ chối.
Quy trình cụ thể không rõ, giờ phút này nhìn bình luận, ngược lại đã hiểu một ít: “Lần này là thi đấu đồng đội?”
Vu Lương ở một bên vừa ăn cơm vừa giải thích: “Thật ra cũng không phải, nhưng đăng ký yêu cầu ba người một tổ, sau đó bị loại hay thăng cấp đều xem mọi người, thành viên trong tổ không ảnh hưởng lẫn nhau.”
“Nhưng tổ và tổ đăng ký lại cũng khác nhau, có một vạch xuất phát, gần đây sẽ căn cứ vào danh tiếng, thực lực ban đầu để phân tổ, cũng coi như là một mánh lới, đến lúc đó nhân khí livestream cũng sẽ được xếp hạng, nhân khí ban đầu cao, cuối cùng còn có phần thưởng gì đó, rất phức tạp.”
“Câu lạc bộ này rất lợi hại, hiện giờ Nguyễn Kình xếp hạng ba, hạng nhất là hội trưởng của một câu lạc bộ parkour hàng đầu đến từ nước A, rất nổi tiếng ở bên họ; hạng nhì là một vận động viên đã giải nghệ đến từ nước S, thể chất hạng nhất, cũng đã chơi thể thao mạo hiểm nhiều năm, thực lực tuyệt vời.”
“Nguyễn Kình nếu cùng hai người họ lập đội, đến lúc đó vừa ra sân chắc chắn sẽ khác biệt.”
Các thành viên còn lại của câu lạc bộ nếu không xếp được vào top ba, tự nhiên phải lập đội với người khác.
Nhân khí hoặc những thứ khác tự nhiên sẽ tụt hậu không ít.
Lúc Vu Lương giải thích, Nguyễn Kình đã chỉ còn lại nửa vòng, nhưng rõ ràng thi đấu chạy xuống, cậu ta cũng gần như kiệt sức.
Nhưng từ mái nhà này nhảy sang mái nhà khác, lại cũng thành thạo.
Chỉ là đúng lúc này, bình luận trở nên căng thẳng.
[A a a, người phía sau là người thường xếp thứ tư phải không? Sao anh ta đột nhiên nhanh như vậy đuổi theo? A a a, Nguyễn Nguyễn cố lên!]
[Anh ta trước đây lợi hại như vậy sao? Không phải thực lực kém Nguyễn Nguyễn rất nhiều sao?]
[Không biết, tôi chạy qua phòng livestream của anh ta xem, thật sự là hôm nay phát huy vượt mức bình thường]
[Trời ạ, căng thẳng quá, ngày cuối cùng này là thi đấu chính thức, nếu xếp thứ tư, nỗ lực vất vả bấy lâu nay chẳng phải là uổng phí sao?]
[A a a, Nguyễn Nguyễn xông lên!]
Nguyễn Kình hiển nhiên cũng phát hiện đối phương rất nhanh đã đuổi theo, gần như chỉ kém cậu vài bước.
Động tác của Nguyễn Kình ngày càng nhanh, mắt thấy chỉ còn lại mấy tòa nhà, nhưng khi Nguyễn Kình hít sâu một hơi nhảy qua khoảng cách hai ba mét giữa hai tòa nhà, đột nhiên màn hình rung lên, khán giả trong phòng livestream chỉ nhìn thấy mặt đất mờ ảo. Khi trợ lý quay phim đi theo phía sau quay lại ống kính, lại phát hiện Nguyễn Kình đã không thấy bóng dáng.
Mà nhìn về phía trước, phát hiện chỉ có người xếp thứ tư rất nhanh đã nhảy qua khoảng cách nguy hiểm giữa các tòa nhà, đuổi theo hai người phía trước.
[Ngọa tào!! Nguyễn Nguyễn đâu? Tình hình thế nào vậy?]
[Không phải chứ? Còn quay cái gì nữa? Vừa rồi sao đột nhiên màn hình lệch đi? Mau đi xem xem sao lại thế này?]
[Còn ngây ra đó làm gì? Mau lên!]
Ngoài màn hình, sắc mặt Ninh Trường Thanh và Vu Lương hiển nhiên cũng thay đổi, e là tình huống này tuyệt đối không ổn.
Mà theo trợ lý hoàn hồn lại đi theo qua, đi xuống nhìn, phát hiện Nguyễn Kình đã ngã trên ban công mấy tầng dưới, đang ôm chân, đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
Gửi phản hồi