Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 068

“Em biết anh trong sạch là được rồi chứ gì.” Tạ Chiết Nguyệt nghe Hách Liên Doanh Chu nói vậy, không nhịn được lên tiếng.

Tạ Chiết Nguyệt là người thực sự biết rõ thân phận của Hách Liên Quyết là gì, nếu cứ khăng khăng tính toán, Hách Liên Quyết còn là tổ tiên của nhà họ Hách Liên, có chút quan hệ huyết thống với Hách Liên Doanh Chu nhưng không nhiều.

Hách Liên Doanh Chu nghe vậy thì nhìn Tạ Chiết Nguyệt, đôi mắt đong đầy sự chân thành, tiếp đó anh nói: “Có một số người luôn thích suy diễn lung tung, anh không muốn những suy diễn đó làm tổn thương em.”

Nếu những người đó mặc định Hách Liên Quyết là con rơi của anh, rồi đi tìm một người mẹ ruột không có thật nào đó hòng trục lợi và làm tổn thương Tạ Chiết Nguyệt, thì thà rằng anh bóp chết cái suy nghĩ này ngay từ trong trứng nước.

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy mặt hơi đỏ lên. Cậu cảm thấy ở bên cạnh Hách Liên Doanh Chu rất tuyệt, anh có thể mang lại cho người khác sự tôn trọng trọn vẹn, cũng có thể đứng ở lập trường của cậu để suy xét mọi việc. Hơn nữa, anh còn chủ động bảo vệ cậu, cho dù hành động này có phá hủy hình tượng tổng tài bá đạo của anh đi chăng nữa, nhưng nó mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Mà cảm giác an toàn, chính là thứ Tạ Chiết Nguyệt luôn theo đuổi suốt mấy chục năm qua.

“Giấy đăng ký kết hôn anh cũng luôn mang theo bên người.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt trước mặt, mở miệng nói.

Tạ Chiết Nguyệt lại một lần nữa sững sờ. Anh định gặp ai cũng lôi giấy kết hôn ra cho người ta xem chắc?

Nghĩ đến cảnh Hách Liên Doanh Chu mang theo giấy đăng ký kết hôn đến Tây Lý tìm mình, rồi đăng ảnh lên Weibo để tuyên bố chủ quyền, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy Hách Liên Doanh Chu thật sự có thể làm ra loại chuyện này.

Ngay lúc Tạ Chiết Nguyệt còn đang bối rối trước một số hành động của Hách Liên Doanh Chu, thì ngoài cổng lớn nhà chính họ Hách Liên chợt truyền đến tiếng ồn ào.

Chỉ thấy một chiếc xe sang trọng màu đen từ đằng xa chạy tới, khi mọi người nhìn thấy biểu tượng lá liễu trên thân xe, ai nấy theo phản xạ đều lùi lại, bắt đầu xì xào bàn tán.

“Nhà họ Hách Liên đâu có mời nhà họ Liễu nhỉ?”

Chuyện này trong giới không tính là bí mật, chỉ cần có tâm là có thể nghe ngóng được.

“Không biết nữa, nhà họ Liễu mang cái điệu bộ này đến, không phải là đến để phá đám đấy chứ?”

“Chà, đến địa bàn của người khác để phá đám cơ à?”

Ngay khi mọi người đang bàn tán xem nhà họ Liễu đến đây với ý đồ gì, thì đại thiếu gia nhà họ Liễu – Liễu Văn Hi bước xuống từ chiếc xe sang.

Anh ta mặc một bộ vest cao cấp màu xám bạc, đeo kính gọng kim loại, kết hợp với khuôn mặt mang nét bạc tình, cợt nhả, vừa xuống xe đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Phải nói rằng, trên người đại thiếu gia nhà họ Liễu rất có phong thái của những người đàn ông trưởng thành chốn hào môn, đó là sức hấp dẫn được thời gian mài giũa, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.

Quản gia Trần đang phát giấy xét nghiệm ADN ở cổng lớn lập tức như gặp đại địch, nhà họ Liễu sao lại cử người đến? Kẻ đến phá đám xuất hiện rồi sao?

Chỉ thấy Liễu Văn Hi khóe miệng ngậm ý cười, tự tin bước về phía quản gia Trần. Thế nhưng, quản gia Trần vì phát quá nhiều giấy xét nghiệm ADN nên đã hình thành ký ức cơ bắp, hễ có người lại gần là ông vội vàng đưa ngay giấy xét nghiệm cho đối phương.

Thế là, Liễu Văn Hi còn chưa kịp mở miệng, đập ngay vào mặt anh ta đã là một tờ giấy xét nghiệm ADN, suýt chút nữa thì dán thẳng lên mặt.

Quản gia Trần ôm một xấp giấy giám định, nở nụ cười ngượng ngùng nhưng không làm mất đi sự lịch sự: “Thật xin lỗi nhé?”

Liễu Văn Hi: “…Cái quái gì đây?”

Trợ lý bên cạnh Liễu Văn Hi liếc nhìn nội dung tờ xét nghiệm ADN rồi đọc: “Theo kết quả giám định của bệnh viện chúng tôi, quan hệ cha con ruột thịt giữa hai bên không thành lập.”

Liễu Văn Hi nghe xong chỉ cảm thấy Hách Liên Doanh Chu có bệnh. Tổ chức tiệc cho người thừa kế mà lại phát giấy xét nghiệm ADN cho tất cả khách mời để chứng minh Hách Liên Quyết và hắn không phải cha con ruột, thế này là muốn cho người thừa kế kế vị hay không muốn đây? Rõ ràng là con ruột thì mới có sức cạnh tranh lớn hơn chứ.

Nhà Hách Liên rốt cuộc đang giở trò gì? Liễu Văn Hi nhìn tờ giấy xét nghiệm ADN trước mặt, không khỏi trầm ngâm.

Nhưng đồng thời, anh ta cũng nở nụ cười nhã nhặn, lịch thiệp với quản gia Trần trước mặt, nói: “Trên đường đến Hải Thành công tác, tôi nghe tin Hách Liên lão phu nhân tổ chức tiệc cho thiếu gia chủ. Tuy trước đó không nhận được lời mời, nhưng thiết nghĩ chắc là Hách Liên lão phu nhân thấy Yên Kinh cách Hải Thành quá xa, không nỡ để chúng tôi phải chịu cảnh đường xá xa xôi mệt nhọc nên mới không gửi thiệp. Thế nhưng tôi đã đến Hải Thành rồi, nghe được tin này, xét về tình về lý thì đều phải đến bái phỏng một phen.”

Một số khách mời lặn lội từ Yên Kinh đến Hải Thành dự tiệc: “…”

Chỉ có Hách Liên Quyết, người đang chơi cùng Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư trong vườn, mới nói ra tiếng lòng của họ: “Ta chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế!”

Có thể biến việc không mời mà đến thành những lời lẽ đường hoàng như vậy, đúng là cạn lời!

Hách Liên Quyết nhớ lại nhận xét của Hách Liên lão phu nhân về nhà họ Liễu, lại liên tưởng đến việc nhà họ Liễu lần này không nhận được thiệp mời mà vẫn mặt dày mò đến, y nhanh chóng nhận ra Liễu Văn Hi lần này nhắm vào Tạ Chiết Nguyệt.

Thế là, Hách Liên Quyết không chút do dự xông ra ngoài, trực tiếp xé toạc lớp mặt nạ ôn văn nhã nhặn của Liễu Văn Hi.

“Ý của chú là, chú không được mời mà tự đến đúng không?” Hách Liên Quyết bước ra từ phía sau đám đông.

Y mặc một bộ lễ phục màu đen, bên trong phối với áo sơ mi trắng xếp ly, một chiếc ghim cài áo hình chim ưng bằng đá sapphire lấp lánh trước ngực làm điểm nhấn. Mái tóc đen nhánh được vuốt keo gọn gàng rẽ ngôi lệch, cả người thoạt nhìn vô cùng thanh lịch và quý phái, giống hệt tiểu thiếu gia của một danh gia vọng tộc.

Đồng thời, trên người Hách Liên Quyết mang theo một loại khí thế bễ nghễ thiên hạ. Khi nói chuyện với người khác, tuy y là người lùn hơn nhưng lại luôn mang đến cho đối phương cảm giác bị nhìn từ trên cao xuống.

Khi các khách mời có mặt nhìn thấy Hách Liên Quyết bước ra, ai nấy đều cảm thán ông trời đang phù hộ nhà Hách Liên, sao những người thừa kế đời nào cũng xuất chúng đến vậy!

Một đứa trẻ ba tuổi rưỡi mà đã điềm tĩnh, chững chạc như thế, dám nói chuyện với con rắn độc Liễu Văn Hi bằng giọng điệu đó, quả thực rất đáng gờm. Những đứa trẻ nhà họ gặp Liễu Văn Hi đều sợ đến mức không dám hó hé.

Liễu Văn Hi nhìn Hách Liên Quyết có bảy phần giống Hách Liên Doanh Chu, ánh mắt tối sầm lại. Trực giác mách bảo anh ta đứa trẻ này không dễ đối phó, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ mà anh ta nhìn thấy trên show giải trí.

Thế là, anh ta nở nụ cười hiền hòa, cúi đầu nói với Hách Liên Quyết: “Cháu chính là thiếu gia chủ nhà Hách Liên đúng không, trông cháu giống hệt Doanh Chu vậy. Cháu có thể gọi chú là chú Liễu.”

“Thế à?” Hách Liên Quyết nhìn Liễu Văn Hi, cười khẩy đáp, “Bà nội tôi dạy tôi không được nói chuyện với kẻ thiếu giáo dục.”

Câu nói vừa dứt, Thôi Ấu Ấu đứng cách Hách Liên Quyết không xa cũng lên tiếng: “Ông chú này không nhận được lời mời của chủ nhà mà tự ý đến, thật là thiếu giáo dục quá đi, chú không thể làm như vậy đâu.”

Hách Liên Quyết nghe thấy lời của Thôi Ấu Ấu, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng cô bé, nhát dao bồi thêm này chuẩn quá.

Mọi người nghe vậy đều đổ dồn ánh mắt về phía Liễu Văn Hi, muốn xem vị đại thiếu gia nhà họ Liễu này có thẹn quá hóa giận hay không.

Liễu Văn Hi không những không giận mà còn cười, nghiêm túc hỏi Thôi Ấu Ấu: “Vậy cháu nghĩ chú phải làm sao thì mới được coi là có giáo dục?”

Thôi Ấu Ấu nghe vậy thì bị làm khó, chỉ đành nói với Liễu Văn Hi: “Ba cháu bảo làm sai thì phải xin lỗi, chú xin lỗi đi.”

“Được.” Liễu Văn Hi mỉm cười, sau đó nhìn về phía Hách Liên Quyết, “Chú xin lỗi cháu, Hách Liên thiếu gia chủ, thật xin lỗi, là chú thất lễ trước.”

“Cháu xem, như vậy đã được chưa?” Liễu Văn Hi cười híp mắt, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm.

Hách Liên Quyết liếc nhìn Liễu Văn Hi, thần thái lạnh lùng mang theo sự cao ngạo: “Được rồi.”

Khách mời vây xem chứng kiến cảnh này, họ lại thực sự có cảm giác việc Hách Liên Quyết tha thứ cho Liễu Văn Hi giống như một đặc ân vậy.

“Vậy thì đa tạ thiếu gia chủ.” Liễu Văn Hi cười nói.

Chỉ nghe Hách Liên Quyết đáp: “Chú đừng vui mừng quá sớm, chỉ là tôi tha thứ cho chú thôi, tôi không đại diện cho những người khác đâu.”

Vừa dứt lời, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu cùng lúc xuất hiện ở cửa.

Dưới ánh đèn, một cặp bích nhân sóng vai bước tới. Tạ Chiết Nguyệt mặc bộ vest trắng, trên đó thêu họa tiết chim hạc trắng tinh xảo, thanh tao và cao quý. Còn Hách Liên Doanh Chu thì mặc vest đen, cũng thêu họa tiết hạc, đoan trang và chững chạc.

Ngay ánh nhìn đầu tiên thấy Tạ Chiết Nguyệt, Liễu Văn Hi đã chắc chắn cậu chính là đứa trẻ trong bụng người phụ nữ năm xưa. Cho dù bao nhiêu năm đã trôi qua, người phụ nữ kia đã chết, nhưng đứa con của cô ta lại kế thừa trọn vẹn nhan sắc ấy. Khuôn mặt đó ngoại trừ dáng lông mày và sống mũi giống chú hai của anh ta, thì mọi đường nét còn lại đều thừa hưởng từ người phụ nữ kia.

Tạ Chiết Nguyệt đã xuất hiện, kịch bản cuối cùng vẫn phải diễn tiếp theo ý anh ta.

“Sao vậy?” Tạ Chiết Nguyệt lên tiếng hỏi.

Hách Liên Quyết liền nhào vào lòng Tạ Chiết Nguyệt, nói nhỏ: “Người kia là người nhà họ Liễu, con có cảm giác hắn ta nhắm vào ba đấy.”

Nghe vậy, ánh mắt Tạ Chiết Nguyệt nhìn Liễu Văn Hi lập tức tăng thêm vài phần cảnh giác.

Và ngay khi Liễu Văn Hi định bắt đầu diễn vở kịch của mình, anh ta lại nghe Hách Liên Doanh Chu lạnh lùng cất lời: “Bữa tiệc lần này không mời anh.”

“Tôi…”

“Nếu đã không mời mà đến, vậy thì từ đâu đến xin hãy về lại đó đi.” Hách Liên Doanh Chu nói với thái độ hờ hững, đồng thời dùng thân hình cao lớn che chắn cho Tạ Chiết Nguyệt ở phía sau.

Từ nãy đến giờ, Hách Liên Doanh Chu đã phát hiện Liễu Văn Hi cứ nhìn chằm chằm Tạ Chiết Nguyệt, trong đáy mắt còn lộ ra vẻ kinh diễm. Không biết đây là vợ của người khác sao?

Còn Tạ Chiết Nguyệt bị Hách Liên Doanh Chu che chắn ở phía sau cũng đã hiểu ra tại sao Hách Liên Doanh Chu lúc trước lại tấn công trực diện mình nhanh gọn như vậy, hóa ra anh chàng này ăn nói và làm việc thực sự rất thẳng thắn.

Liễu Văn Hi nhìn khuôn mặt lạnh tanh của Hách Liên Doanh Chu, không hề để tâm đến lời nói của anh, chỉ nhìn chằm chằm Hách Liên Doanh Chu nói: “Tuy Hách Liên gia chủ và thiếu gia chủ không phải ruột thịt, nhưng lại giống hệt ruột thịt. Cho dù là con ruột, e rằng cũng khó mà tìm được đứa trẻ nào giống nhau đến nhường này. Cũng không biết Hách Liên gia chủ tìm được đứa trẻ này từ nhánh họ hàng xa nào nữa.”

Trên môi Liễu Văn Hi mang theo nụ cười, giọng điệu chất chứa những hàm ý chưa nói hết, nghe có vẻ vô cùng thâm sâu.

Đám đông vây quanh nghe vậy kẻ thì ngó lên trời, người thì cúi gầm mặt.

Tạ Chiết Nguyệt ôm ông cha chó trong lòng, thầm nghĩ nếu không biết đây là tổ tông của nhà họ Hách Liên, có khi cậu thực sự sẽ tin vào lời ma quỷ của Liễu Văn Hi.

Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn tờ giấy xét nghiệm ADN trong tay Liễu Văn Hi, sau đó nhìn thẳng vào anh ta: “Anh bị mù à?”

Lời vừa thốt ra, nụ cười của Liễu Văn Hi cứng đờ trên mặt.

Chỉ thấy Hách Liên Vấn Thủy từ trong đám đông bước ra nói: “Liễu đại công tử, bệnh viện chúng tôi có khoa mắt rất tốt, anh đến không cần đặt lịch trước, tôi còn giảm giá cho anh 20%, tặng kèm gói thắt ống dẫn tinh miễn phí.”

Nghe vậy, những người xung quanh không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Tôi không mù.” Nụ cười trên mặt Liễu Văn Hi dần biến mất.

“Không mù mà dòng chữ trên tờ xét nghiệm ADN này anh không nhìn thấy sao?” Hách Liên Vấn Thủy nghiêm túc hỏi lại, “Anh Liễu, bây giờ tôi thật sự rất nghi ngờ việc anh rốt cuộc có bị mù hay không đấy?”

Trợ lý đứng cạnh Liễu Văn Hi không nhịn được nữa, tức giận nói: “Đây là cách đãi khách của nhà Hách Liên các người sao?”

Liễu Văn Hi nhìn cậu trợ lý xốc nổi, nếu anh ta tức giận thì anh ta sẽ thua.

Bữa tiệc của nhà Hách Liên anh ta không vào được rồi, anh ta chỉ có thể giữ vững phong độ của mình: “Xem ra là tôi tự cho mình là đúng rồi.”

Nói xong, Liễu Văn Hi bảo trợ lý đưa chiếc hộp cho quản gia Trần, sau đó nói với Hách Liên Doanh Chu: “Đây là món quà tôi tặng cho Hách Liên lão phu nhân và thiếu gia chủ, chúc lão phu nhân trường thọ an khang, cũng chúc thiếu gia chủ sớm ngày san sẻ gánh nặng trên vai Doanh Chu cậu.”

Hách Liên Vấn Thủy nghe vậy, cười như không cười nói: “Liễu đại công tử, thực ra khoa ngoại thần kinh của bệnh viện chúng tôi cũng rất tốt.”

Chúc thiếu gia chủ sớm ngày tiếp quản nhà Hách Liên, ý gì đây? Trù ẻo anh cả hắn chết sớm à?

Liễu Văn Hi phớt lờ lời Hách Liên Vấn Thủy, anh ta nhìn thẳng vào Tạ Chiết Nguyệt, nói: “Gia chủ phu nhân trông cực kỳ giống một cố nhân của tôi. Không biết lúc rảnh rỗi, phu nhân có bằng lòng ôn lại chuyện cũ với tôi không.”

Tạ Chiết Nguyệt: … Bận ra bài hát, bận đóng phim, không rảnh, đừng gọi tên.

Liễu Văn Hi cũng không nhất thiết phải chờ Tạ Chiết Nguyệt trả lời, anh ta gật đầu chào mọi người rồi quay lưng bước lên xe, dáng vẻ không chút chật vật.

Đợi xe của Liễu Văn Hi rời đi, tất cả khách mời mới bình thường hóa việc đi vào phòng tiệc.

Lúc này, Hách Liên lão phu nhân ngồi trong phòng cũng đã nghe được chuyện xảy ra bên ngoài.

“Cháu ra ngoài làm gì?” Hách Liên lão phu nhân nhìn Tạ Chiết Nguyệt ngồi trước mặt, có chút trách móc, nhưng phần nhiều là lo lắng.

“Thôi bỏ đi, Liễu Văn Hi có thể tìm đến đây, e là đã sớm biết đến sự tồn tại của cháu rồi.” Hách Liên lão phu nhân nắm tay Tạ Chiết Nguyệt, nói, “Cho dù cháu không ra ngoài, cậu ta cũng có cách để gặp cháu.”

Chỉ có ngàn ngày làm trộm, làm gì có ngàn ngày phòng trộm. Tạ Chiết Nguyệt không thể nào không ra khỏi cửa, cứ mãi nhốt mình trong nhà Hách Liên.

“Đúng vậy thưa bà nội, tên Liễu Văn Hi kia lại lấy thân thế của Tiểu Quyết ra để nói bóng nói gió, lại còn thuận miệng nói Chiết Nguyệt giống một cố nhân của hắn, chiêu trò chia rẽ ly gián diễn mượt mà thật.” Hách Liên Vấn Thủy ném một hạt đậu phộng vào miệng, vỗ tay nói, “Tiếc là hắn đụng phải anh cả con.”

Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được muốn cười, cậu thực sự không ngờ Hách Liên Doanh Chu lại chân thành hỏi Liễu Văn Hi xem anh ta có bị mù không. Quả nhiên sự chân thành mới là vũ khí hạ gục mọi thứ.

Để tránh Hách Liên lão phu nhân phiền lòng, Tạ Chiết Nguyệt nói: “Ngày mai cháu phải đến chỗ một đạo diễn để thử vai. Nếu qua, chắc chắn sẽ phải đi đóng phim ở nơi thâm sơn cùng cốc mấy tháng. Địa điểm quay được giữ bí mật, tất cả mọi người đều ký hợp đồng bảo mật, bà không cần lo anh ta đến tìm cháu đâu.”

Hách Liên lão phu nhân nghe vậy cau mày: “Sao mới ở nhà mấy ngày đã phải đi đóng phim rồi? Đóng phim khổ lắm, cháu phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

Lời nói của Hách Liên lão phu nhân tràn đầy sự xót xa dành cho Tạ Chiết Nguyệt, nhưng bà cũng không vì muốn giữ Tạ Chiết Nguyệt lại mà cấm cậu đi đóng phim.

“Vì vai diễn này cháu thực sự rất muốn đóng.” Tạ Chiết Nguyệt mở miệng nói. Cậu sao có thể bỏ lỡ cơ hội tự đóng vai chính mình cơ chứ.

Hách Liên lão phu nhân nghe vậy chỉ dặn dò Tạ Chiết Nguyệt tự chăm sóc bản thân nhiều hơn, nhớ gọi video cho bà thường xuyên.

Trò chuyện xong với Tạ Chiết Nguyệt, bữa tiệc tối của nhà Hách Liên chính thức bắt đầu. Tất cả mọi người đều nhìn thấy Hách Liên Quyết được vây quanh như trăng sao và Tạ Chiết Nguyệt được Hách Liên Doanh Chu chăm bẵm bảo vệ như tròng mắt.

Trong phút chốc, những người nhìn thấy gia đình ba người này đều tự dập tắt những ý đồ nhỏ nhoi trong lòng. Nghĩ đến kết cục của Liễu Văn Hi lúc trước, họ càng không dám lên trước châm ngòi ly gián, thốt ra mấy câu nhảm nhí kiểu như con nuôi cuối cùng cũng không bằng con đẻ. Họ thực sự sợ Hách Liên Doanh Chu sẽ tống họ vào khoa ngoại thần kinh ở bệnh viện của Hách Liên Vấn Thủy.

Hôm đó, chỉ riêng việc bóc quà thôi Hách Liên Quyết đã bóc đầy một căn phòng.

Đồ chơi, mô hình, đồ thủ công mỹ nghệ chiếm đa số, ngoài ra còn có một số trang sức và phụ kiện. Đến khi Hách Liên Quyết mở đến cái thùng do Liễu Văn Hi gửi tới, y không cần nghĩ ngợi liền nhờ quản gia vứt đi.

Đồng thời y cũng căn dặn Tạ Chiết Nguyệt đang cùng y bóc quà: “Tiểu Thất à, cái tên Liễu Văn Hi đó toàn tâm toàn ý đều là nước bẩn, lời của hắn con một chữ cũng không được tin.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn ông cha chó đang lo lắng, hỏi vặn lại: “Con là kẻ ngốc chắc?”

Hách Liên Quyết: “…”

“Nuôi con một trăm tuổi, thường lo chín mươi chín mà.” Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt trước mặt, dùng vẻ mặt nghiêm túc nói.

Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống nhìn ông cha chó nhỏ bé, thực sự không phải là cậu thường lo chín mươi chín sao?

Trong khi đó ở một nơi khác, sau khi Liễu Văn Hi trở về khách sạn, chuyện anh ta bẽ mặt ở nhà họ Hách Liên cũng đã lan truyền ra ngoài.

Lúc này, trợ lý của anh ta vẫn còn đang hậm hực bất bình: “Nhà Hách Liên đúng là khinh người quá đáng. Dù ngài không mời mà đến thì họ cũng không nên sỉ nhục ngài như vậy!”

Liễu Văn Hi chẳng hề bận tâm đến lời của trợ lý. Anh ta không coi trọng quá trình, anh ta coi trọng kết quả. Anh ta đã đạt được kết quả mà mình mong muốn, vậy thì những ấm ức trước đó có sá gì?

Lúc này, Liễu Văn Hi đang nhắm mắt ngâm mình trong bồn tắm, im lặng không nói một lời. Anh ta đang đợi, đợi một cuộc điện thoại.

Rất nhanh, Liễu Văn Hi đã đợi được cuộc điện thoại của ông cụ Liễu.

“Liễu Văn Hi, mặt mũi của nhà họ Liễu đúng là bị cháu làm cho mất hết rồi!” Ông cụ Liễu tức giận đến mức hỏa khí bốc lên đầu.

Liễu Văn Hi là đại công tử của nhà họ Liễu, làm nhục Liễu Văn Hi trước mặt bao người chính là đánh vào mặt nhà họ Liễu bọn họ!

Cùng lúc đó, trong điện thoại truyền đến giọng nói thêm mắm dặm muối của mấy người em họ anh ta.

“Ông nội, nếu đại ca không đến bữa tiệc của nhà họ Hách Liên, nhà họ Liễu chúng ta cũng sẽ không bị người ta sỉ nhục như vậy.”

“Ông nội, nhà họ Liễu chúng ta dù sao cũng là một gia tộc có tiếng tăm ở Yên Kinh. Nhà Hách Liên không gửi thiệp mời cho chúng ta thì thôi đi, đằng này đại ca còn cứ phải dùng mặt nóng áp mông lạnh người ta.”

Liễu Văn Hi nghe giọng nói của hai gã em họ, trong lòng chỉ muốn cười khẩy. Anh ta trực tiếp tung ra một ván bài tẩy: “Cháu đã nhìn thấy con trai của chú hai rồi.”

Lời vừa dứt, đầu dây bên kia rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc.

Sau đó, một giọng nói mừng rỡ như điên vang lên: “Cái gì! Cháu nói thật chứ?”

Niềm kinh hỉ khổng lồ ập xuống đầu ông cụ Liễu. Ông không thể ngờ rằng đứa con trai thứ hai mà ông thương yêu nhất lại vẫn còn cốt nhục lưu lại trên cõi đời này.

“Là thật ạ.” Liễu Văn Hi cong khóe môi. Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của anh ta, thật không biết hai gã em họ của anh ta bây giờ đang mang vẻ mặt gì.

“Cháu đã nhờ người điều tra người mẹ của cậu ấy. Đó chính là người phụ nữ nhà họ Tạ, ngày sinh tháng đẻ và tuổi tác đều hoàn toàn khớp.” Liễu Văn Hi nhẹ nhàng nói. Sau khi phát hiện ra sự tồn tại của Tạ Chiết Nguyệt, anh ta đã phái người điều tra cậu, tìm được bệnh viện nơi Tạ Chiết Nguyệt chào đời, chứng thực cậu chính là đứa trẻ do người phụ nữ đó sinh ra.

Ông cụ Liễu vô cùng kích động. Ông không ngờ sau vụ tai nạn xe hơi năm đó, hai mẹ con họ lại có thể sống sót, và Liễu Văn Hi còn tình cờ gặp được đứa trẻ còn sống sót ấy.

“Nó tên là gì? Trông như thế nào? Bây giờ nó đang ở đâu?” Ông cụ Liễu xúc động dồn dập hỏi.

“Cậu ấy tên là Tạ Chiết Nguyệt, lông mày và sống mũi rất giống chú hai, hiện tại đang ở nhà họ Hách Liên.” Liễu Văn Hi trả lời từng câu hỏi của ông cụ Liễu.

Đồng thời, Liễu Văn Hi còn cố ý than thở: “Nếu không phải cháu đột nhiên nổi hứng muốn đi bái phỏng Hách Liên lão phu nhân, e rằng sẽ chẳng bao giờ được gặp lại con của chú hai.”

Lúc này, ông cụ Liễu làm sao còn nhớ đến chuyện Liễu Văn Hi chịu ấm ức ở nhà họ Hách Liên làm ông mất mặt nữa. Trong lòng ông giờ chỉ tràn ngập ý nghĩ giọt máu duy nhất của đứa con trai mình phải sống thật tốt.

“Văn Hi, cháu đi đón nó về đây.” Ông cụ Liễu ra lệnh, “Ngày mai ta phải gặp nó.”

Trước tiên phải xét nghiệm ADN, sau khi xác nhận đó là cốt nhục của con trai ông, ông nhất định sẽ bù đắp cho nó tất cả những điều tốt đẹp nhất, như vậy mới có thể chuộc lại lỗi lầm với người vợ thứ hai và đứa con của ông!

Đến đây, hai anh em nhà họ Liễu đang ở cạnh ông cụ Liễu mới nhận ra một điều. Trước đây ông cụ Liễu còn đối xử công bằng với tất cả bọn họ, nhưng một khi cái người gọi là “con trai của chú hai” kia trở về, tất cả bọn họ sẽ bị ông cụ Liễu vứt bỏ!

Trong chốc lát, sự thù địch của hai người này đối với Tạ Chiết Nguyệt bỗng chốc dâng cao. Đồng thời họ cũng căm ghét Liễu Văn Hi vì đã tiết lộ sự tồn tại của Tạ Chiết Nguyệt cho ông cụ Liễu! Anh ta điên rồi sao? Vì muốn tranh giành sự sủng ái của ông cụ Liễu mà làm ra loại chuyện này?

Chỉ có Liễu Văn Hi hiểu rất rõ, anh ta không hề điên. Anh ta chỉ đang dựng lên một cái đích ngắm trước mặt tất cả mọi người. Mặc cho bọn họ tranh đấu cấu xé nhau thế nào, kẻ hưởng lợi cuối cùng vẫn luôn là anh ta.

Nghĩ vậy, đối mặt với yêu cầu của ông cụ Liễu, Liễu Văn Hi dùng giọng điệu khó xử nói: “Chuyện này e là không được, việc này phải do đích thân ông nội ra mặt mới xong.”

“Tại sao?” Ông cụ Liễu khó hiểu hỏi.

Liễu Văn Hi thận trọng mở lời: “Cậu ấy bây giờ đang là gia chủ phu nhân của nhà họ Hách Liên.”

Lời vừa dứt, đầu dây bên kia ông cụ Liễu lại một lần nữa chìm vào im lặng.

“Ta sẽ đích thân đến đó một chuyến.” Ông cụ Liễu cất giọng.

Sau đó, ông cụ Liễu cúp điện thoại, bảo trợ lý bên cạnh mua vé chuyến bay sớm nhất đến Hải Thành vào ngày mai.

Liễu Văn Hi nhìn màn hình điện thoại đã ngắt máy, khóe môi nhếch lên. Anh ta nghĩ ngày mai chắc chắn sẽ có kịch hay để xem, không biết đám em họ của anh ta đã bắt đầu hành động chưa.

Bên này Liễu Văn Hi vừa mới gọi điện xong cho ông cụ Liễu, bên kia Tạ Chiết Nguyệt đã thu dọn xong hành lý của mình.

“Xong rồi, anh lái xe đưa em ra sân bay đi.” Tạ Chiết Nguyệt ngồi ở ghế phụ lái nói với Hách Liên Doanh Chu.

Ngày mai cậu phải đi thử vai nhân vật Hách Liên Chiết Nguyệt. Dù rất tự tin có thể diễn tốt chính bản thân mình, nhưng cậu vẫn phải bay đến Yên Kinh trước để chuẩn bị.

“Xuống máy bay nhớ gọi điện báo bình an cho anh, anh đã dạy em rồi đấy.” Hách Liên Doanh Chu nhắc nhở.

“Biết rồi.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, “Không chỉ báo bình an mà còn phải kể cho anh nghe em đã làm những gì mỗi ngày, đúng không?”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được bồi thêm một câu: “Trông anh giống hệt phụ huynh của em vậy.”

Hách Liên Doanh Chu đã quen bị coi là phụ huynh, chỉ thuận nước đẩy thuyền đáp lại Tạ Chiết Nguyệt: “Vậy em, một đứa trẻ ngoan, cũng nên nghe lời hơn chút đi.”

Tạ Chiết Nguyệt bị đối xử như vậy không kìm được muốn bật cười, sau đó Hách Liên Doanh Chu khởi động xe đưa Tạ Chiết Nguyệt đến sân bay.

Khi đến sân bay, lúc lấy hành lý họ mới phát hiện trong cốp xe có thêm một người.

Hách Liên Quyết mặc đồ ngủ lăn ra từ cốp xe, ôm chặt lấy chân Tạ Chiết Nguyệt: “Con đừng hòng bỏ rơi ta!”

Tạ Chiết Nguyệt: … Người có tin bây giờ con đánh chết người không!

“Người giỏi nhỉ! Người lại dám trốn trong cốp xe suốt cả đoạn đường!” Tạ Chiết Nguyệt nói xong liền muốn tẩn cho ông cha chó một trận.

Thế nhưng Hách Liên Quyết cũng chẳng thèm trốn, chỉ dùng ánh mắt đáng thương nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Ta không muốn rời xa Tiểu Thất.”

Cuối cùng, Hách Liên Quyết vẫn được lên máy bay, ngồi cạnh Tạ Chiết Nguyệt, hai người trố mắt nhìn nhau.

“Người nên cảm thấy may mắn vì đây là máy bay tư nhân đấy.” Tạ Chiết Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.

Lời tác giả:

Ông cụ Liễu: Ta đến Hải Thành rồi!

Tạ Chiết Nguyệt: Tôi đi Yên Kinh rồi.

Hoàn toàn bỏ lỡ nhau.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi