Chương 64
Trong lòng Tạ Chiết Nguyệt ngổn ngang trăm mối suy tư. Nếu Hách Liên Quyết và cậu không hề có quan hệ huyết thống, vậy ông cha chó lấy lý do gì để trao cho cậu tình cảm gia đình? Không có sự gắn kết của máu mủ, Tạ Chiết Nguyệt thậm chí còn chẳng dám khao khát tình thân.
Sẽ chẳng có ai lại sẵn lòng cưng chiều hết mực một đứa trẻ không phải con ruột của mình, đây là đạo lý mà Tạ Chiết Nguyệt đã thấu hiểu từ khi còn ở nhà họ Thẩm. Nếu cậu không phải là con của ông cha chó, vậy liệu sự áy náy và tình thân mà y dành cho cậu có bị thu lại toàn bộ chỉ trong nháy mắt không?
Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy Hách Liên Quyết hoàn toàn có thể làm ra chuyện đó. Dù sao y cũng là vị đế vương lạnh lùng, vô tình nhất. Khi phát hiện ra cậu không phải là con ruột, biết đâu chừng sự áy náy đó sẽ lập tức hóa thành ngọn lửa giận dữ thiêu rụi cậu thành tro bụi.
Nghĩ đến đây, những ngón tay của Tạ Chiết Nguyệt vô thức run rẩy nhè nhẹ, nhưng cậu lại đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó.
Không đúng, nếu cậu không phải con ruột của ông cha chó, vậy còn hoàng tỷ thì sao? Hoàng tỷ cùng chung một mẹ với cậu lẽ nào cũng không phải? Hơn nữa, mẫu phi vốn nhút nhát, cẩn trọng, chuyện làm nhiễu loạn huyết thống hoàng gia bà tuyệt đối không thể nào dám làm.
Chưa kể, sau khi cậu chết, ông cha chó còn muốn truy phong cậu làm hoàng đế. Tuy sau đó không thành công, nhưng lăng mộ của cậu cũng được xây dựng theo quy cách của bậc đế vương, có thể thấy niềm vinh dự sau khi chết là tột bậc.
Nếu cậu thực sự không phải là con của ông cha chó, y vẫn có thể xây cho cậu một lăng mộ nguy nga đến vậy, bên trong chuyện này nhất định phải có ẩn tình gì đó.
Trường hợp thứ nhất, cuốn sử sách mà nhà Hách Liên lưu giữ lại là do kẻ thù trước đây vu khống cậu. Trường hợp thứ hai, cậu thực sự không phải là con của ông cha chó, nhưng chính ông cha chó đã giúp cậu che giấu thân phận, nếu không chẳng có lý do gì suốt mười tám năm trời lại không có ai phát hiện ra việc cậu không phải là hoàng tử.
Hách Liên Doanh Chu ở bên cạnh bất động thanh sắc quan sát vẻ mặt của Tạ Chiết Nguyệt, phát hiện ngón tay cậu hơi co lại, đây là biểu hiện của sự căng thẳng. Nhưng ngay sau đó, hắn thấy thần thái của Tạ Chiết Nguyệt dần chuyển từ căng thẳng sang bình tĩnh.
Đang căng thẳng chuyện gì vậy? Hách Liên Doanh Chu không nhịn được bắt đầu suy ngẫm, chẳng lẽ chuyện Hách Liên Chiết Nguyệt không phải con ruột của Chu Vũ đế lại quan trọng đến thế sao?
Hách Liên Doanh Chu cảm thấy mình nhạy bén nắm bắt được điều gì đó, nhưng lại không quá chắc chắn cảm giác của mình có đúng hay không.
Còn Tạ Chiết Nguyệt lúc này đã lấy lại bình tĩnh, cho dù là sách cổ của nhà Hách Liên đi chăng nữa thì cũng chưa chắc đã là sự thật, dù sao thì đó cũng không phải là chính sử.
Thế là, Tạ Chiết Nguyệt dùng giọng điệu khiếp sợ nói: “Hách Liên Chiết Nguyệt sao có thể không phải là con của Chu Vũ đế được?”
Thực ra, Tạ Chiết Nguyệt muốn nói hơn là, với cái nết chó của ông cha, nếu biết có kẻ làm nhiễu loạn huyết thống hoàng gia thì chẳng tru di cửu tộc nhà người ta ngay lập tức rồi ấy chứ, sao có thể nuôi không cậu mười tám năm trời được.
Còn Hách Liên Doanh Chu nhìn vẻ mặt “khiếp sợ” của Tạ Chiết Nguyệt, không kìm được đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve gò má cậu, thầm nghĩ biểu cảm vừa rồi của em đâu phải là khiếp sợ.
“Điển tịch trong nhà thực sự ghi chép như vậy.” Hách Liên Doanh Chu vừa nói vừa quan sát thần sắc của Tạ Chiết Nguyệt.
“Là ai viết vậy?” Tạ Chiết Nguyệt vờ như vô tình hỏi, “Tùy tiện nghi ngờ huyết thống của hoàng tử vào thời điểm đó là trọng tội đúng không.”
Việc cần làm bây giờ là nhanh chóng dụ đối phương nói ra xem ai là người bảo cậu không phải con của ông cha chó. Nếu là kẻ thù chính trị trước đây nói, thì cậu sẽ coi đó là lời vu khống, còn nếu là người có độ tin cậy cao nói, thì Tạ Chiết Nguyệt chỉ còn cách tự mình đi hỏi ông cha chó sự thật.
“Anh đọc được trên bản chép tay của Đại hoàng tử Hách Liên Chiết Hoa thời Chu Vũ đế.” Hách Liên Doanh Chu đáp lời.
Nghe vậy, tim Tạ Chiết Nguyệt theo phản xạ thắt lại, có lẽ cậu thực sự cần đích thân đi hỏi ông cha chó rồi.
“Nguyên văn viết thế nào?” Tạ Chiết Nguyệt tiếp tục hỏi.
Hách Liên Doanh Chu nhớ lại một chút rồi thuật lại: “Ngô thất đệ bất tiếu phụ, bất loại mẫu.” (Thất đệ của ta không giống cha, cũng chẳng giống mẹ).
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong liền im lặng. Diện mạo kiếp trước của cậu và kiếp này gần như giống nhau, không có đặc điểm ngoại hình của người nhà Hách Liên, thậm chí cũng chẳng giống mẫu phi là mấy. Hoàng tỷ của cậu thì lại giống mẫu phi. Cậu vốn tưởng đó là do sinh đôi khác trứng, lẽ nào cậu thực sự có khả năng không phải là con của mẫu phi?
Sau đó Hách Liên Doanh Chu lại nói tiếp: “Ngô thậm nghi chi, thường vấn quân phụ thất đệ thân thế, quân phụ giam khẩu bất ngôn.” (Ta rất nghi ngờ điều này, từng hỏi phụ hoàng về thân thế của thất đệ, nhưng phụ hoàng giữ kín như bưng).
“Thất đệ chiến tử sa trường, quân phụ ai đỗng vạn phân dục truy phong thất đệ vi đế, quần thần khuyến trở, vị năng cải kỳ chí.” (Thất đệ tử trận sa trường, phụ hoàng đau buồn tột độ muốn truy phong thất đệ làm hoàng đế, bá quan văn võ can ngăn, nhưng không thể làm thay đổi ý định của người).
Tạ Chiết Nguyệt rất rõ Hách Liên Quyết là một người cực kỳ chuyên quyền. Những gì y muốn làm thì không ai có thể cản được. Lúc đó quần thần can ngăn đều không thể thay đổi ý định muốn truy phong cậu làm hoàng đế, e rằng là vì sau đó đã xảy ra biến cố.
“Có phải có người đã nói gì với ông ấy không?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi Hách Liên Doanh Chu.
Hách Liên Doanh Chu nghe vậy nhìn thật sâu vào Tạ Chiết Nguyệt một cái, chữ “ông ấy” mà Tạ Chiết Nguyệt dùng có chút đáng để suy ngẫm.
“Đúng vậy, sau đó Thái sư vào cung, nói với Chu Vũ đế rằng, người khác họ phong vương là được rồi, làm sao có thể truy phong làm hoàng đế. Nếu Chu Vũ đế cứ khăng khăng làm theo ý mình, ông ta sẽ đâm đầu chết ngay tại đại điện, để người trong thiên hạ đều biết Quảng Lăng Vương không phải là huyết mạch hoàng thất.” Hách Liên Doanh Chu nói hết nội dung trong cuốn chép tay của Đại hoàng tử Hách Liên Chiết Hoa.
Trong chính sử không có đoạn nội dung này, chỉ ghi chép lại việc Thái sư vào cung khuyên can, nhưng lại không ghi rõ nội dung cụ thể.
Vì chủ nhân của cuốn chép tay là Hách Liên Chiết Hoa, nên nội dung bên trong có độ tin cậy rất cao, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng là do người đời sau làm giả. Vì vậy, Tạ Chiết Nguyệt bắt buộc phải đi hỏi Hách Liên Quyết một sự thật.
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong lời thuật lại của Hách Liên Doanh Chu, cảm thấy đêm nay mình có lẽ sẽ mất ngủ rồi.
Thế là, Tạ Chiết Nguyệt nằm trên giường nhìn lên trần nhà chạm trổ cầu kỳ, nói: “Không ngờ lịch sử lại là như vậy.”
Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, hỏi: “Hách Liên Chiết Nguyệt có phải là con của Chu Vũ đế hay không quan trọng đến thế sao?”
Tạ Chiết Nguyệt không nói nên lời. Nếu cậu không phải là con của Hách Liên Quyết, cậu sẽ không thể thản nhiên đón nhận sự áy náy và tình cha con của Hách Liên Quyết được nữa.
“Cho dù sự thật có ra sao, sử sách sẽ mãi mãi ghi nhớ Hách Liên Chiết Nguyệt là chiến thần của Đại Chu, là đứa con yêu quý của Chu Vũ đế.” Hách Liên Doanh Chu cất giọng nhẹ nhàng, “Em không cần phải bận tâm những điều này.”
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu, muốn nói cảm ơn vì đã an ủi em, nhưng chuyện này cậu nhất định phải làm rõ.
“Chúng ta ngủ thôi.” Tạ Chiết Nguyệt nhìn thời gian trên máy tính, “Kịch bản để mai hẵng đọc.”
Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, không vạch trần cậu mà giúp cậu tắt đèn phòng ngủ, sau đó ôm Tạ Chiết Nguyệt vào lòng, nói: “Ngủ đi, dù có thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Ừm.” Tạ Chiết Nguyệt đáp một tiếng.
Sau đó, hơi thở của bậc trưởng giả trên người Hách Liên Doanh Chu dần dần dỗ dành Tạ Chiết Nguyệt chìm vào giấc ngủ. Thấy vậy, Hách Liên Doanh Chu cũng nhắm mắt lại, nới lỏng vòng tay ra một chút, để Tạ Chiết Nguyệt sau đó dễ dàng thoát ra khỏi lòng mình hơn.
Hai giờ sáng, Tạ Chiết Nguyệt vẫn chưa hề ngủ liền mở mắt ra.
Ánh trăng dịu dàng ngoài cửa sổ hắt lên khuôn mặt Hách Liên Doanh Chu, tôn lên vẻ tuấn mỹ thoát tục của hắn. Tạ Chiết Nguyệt nhìn một lát rồi mới rón rén chui ra khỏi vòng tay Hách Liên Doanh Chu, sau đó cơ thể uyển chuyển như một chú mèo, nhẹ nhàng đáp xuống thảm.
Tiếp đất thành công, Tạ Chiết Nguyệt không kìm được cong khóe môi. Nền tảng võ công ngày xưa vẫn còn, với trình độ này thì đêm khuya thăm dò doanh trại địch cũng chẳng thành vấn đề.
Nghĩ vậy, Tạ Chiết Nguyệt lặng lẽ rời khỏi phòng trong màn đêm tĩnh mịch, lúc mở cửa và đóng cửa đều không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Nhưng, ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng ngủ vừa khép lại, Hách Liên Doanh Chu đã mở mắt ra.
Hắn có thể chọn đi theo xem rốt cuộc Tạ Chiết Nguyệt muốn làm gì, nhưng cuối cùng hắn lại chọn nhắm mắt lại.
Nếu Tạ Chiết Nguyệt thực sự coi hắn là người yêu, người nhà, bạn bè, thì những chuyện này nhất định cậu sẽ kể cho hắn nghe.
Trong phòng trẻ em, Hách Liên Quyết đang ngủ say sưa thì nhạy bén cảm nhận được bên giường có người đang chằm chằm nhìn mình ngủ, thế là y lập tức mở mắt ngồi bật dậy chuẩn bị động thủ.
Nhưng đèn đột nhiên bật sáng, người đứng bên giường nhìn y chằm chằm chính là Tạ Chiết Nguyệt.
“Nửa đêm nửa hôm không ngủ con chạy sang phòng ta làm gì?” Hách Liên Quyết sau khi nhìn rõ là Tạ Chiết Nguyệt thì thở phào nhẹ nhõm, làm y hết hồn tưởng có thích khách đến hành thích y chứ.
Ngay sau đó, Hách Liên Quyết lại giật mình phản ứng lại: “Con đừng nói là nửa đêm nửa hôm chạy tới bắt ta dùng tiếng Anh trả lời xem câu chuyện Nàng Tiên Cá kể về cái gì đấy nhé.”
Trong giây lát, Hách Liên Quyết cảm thấy Tạ Chiết Nguyệt quá đáng đến mức có chút mất hết nhân tính rồi. Hai giờ sáng gọi người ta dậy trả bài, chuyện này không phải quá đáng lắm sao?
Chỉ thấy Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết, trong ánh mắt toát lên một nỗi u buồn, điều này khiến trong lòng Hách Liên Quyết vô thức hoảng hốt.
Y vội vàng nói: “Được rồi được rồi, ta sẽ học chăm chỉ năm ngoại ngữ mà, con đừng như vậy nữa.”
Hách Liên Quyết cố gắng vuốt lông, thế nhưng thần sắc của Tạ Chiết Nguyệt lại càng khiến y nhìn không thấu. Ngay khi Hách Liên Quyết cảm thấy sắp có chuyện xảy ra, y nghe Tạ Chiết Nguyệt lên tiếng hỏi: “Có phải con không phải là con của người và mẫu phi không?”
Lời vừa dứt, vẻ mặt Hách Liên Quyết đờ đẫn mất một nhịp. Chuyện y nhọc lòng giấu giếm bao nhiêu năm nay rốt cuộc làm sao mà lộ ra ngoài được?
Còn Tạ Chiết Nguyệt khi nhìn thấy vẻ mặt của Hách Liên Quyết, trong lòng cậu đã có đáp án.
“Hóa ra thực sự không phải…” Tạ Chiết Nguyệt lẩm bẩm khẽ.
Ánh đèn trong phòng trẻ em rất ấm áp, nhưng chiếu lên người Tạ Chiết Nguyệt lại mang theo chút lạnh lẽo. Hách Liên Quyết cảm thấy Tiểu Thất nhà mình đang khóc.
“Ai nói? Sao con lại không phải là con của ta?” Hách Liên Quyết nổi trận lôi đình, y hận không thể lôi ngay kẻ nói bậy trước mặt Tạ Chiết Nguyệt ra đánh cho một trận.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết nói: “Là trong bản chép tay của Đại hoàng huynh để lại có viết.”
Hách Liên Quyết nghe vậy trợn tròn mắt. Y đã lừa dối được tất cả mọi người, nhưng chết tiệt thay lại thất bại bởi cuốn nhật ký của con trai cả! Cái thằng ôn con này sao lại thành thật thế? Cái gì cũng viết vào nhật ký? Chết tiệt, thứ viết trong nhật ký thì còn gọi gì là bí mật nữa?
Với lại cái thằng khốn khiếp đó làm sao mà biết được? Lẽ nào lúc hầu bệnh đã nghe lén cuộc nói chuyện giữa y và Thái sư?
Nghĩ đến khả năng này, Hách Liên Quyết chỉ muốn xuyên không về bóp cổ chết thằng con trai cả của mình.
“Con thực sự không phải là con của người sao?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn biểu cảm và động tác của Hách Liên Quyết, cất tiếng hỏi.
Hách Liên Quyết ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, vươn tay ra nói: “Tiểu Thất, qua đây.”
Giờ phút này, cơ thể ấu nhi và vị đế vương cao lớn uy vũ dần hòa làm một, y đưa tay xoa lên đầu Tạ Chiết Nguyệt, nói: “Trẫm nói con là con của trẫm, thì không ai có thể phủ nhận thân phận của con, cũng không ai có thể ức hiếp con.”
Tạ Chiết Nguyệt quỳ gối trên mặt đất, ngơ ngẩn nhìn Hách Liên Quyết đang đứng trên giường. Chẳng hiểu sao, mũi cậu cay xè.
Ngay trong khoảnh khắc đó, mọi bất an và sợ hãi của Tạ Chiết Nguyệt đều tan biến sạch. Mặc dù cậu không phải là con ruột của ông cha chó, nhưng sự áy náy và tình cha con của ông cha chó vẫn dành cho cậu, tình thân mà cậu khao khát không hề vì thế mà sụp đổ, hủy diệt hoàn toàn.
Nói xong, Hách Liên Quyết liền cuống cuồng vươn bàn tay nhỏ xíu ra lau nước mắt cho Tạ Chiết Nguyệt.
“Con đừng khóc mà!” Hách Liên Quyết luống cuống tay chân, đây là lần đầu tiên y thấy Tiểu Thất khóc.
Tiểu Thất hồi bé không thích khóc, cực kỳ dễ nuôi, lớn lên một chút lại càng khiến người ta bớt lo hơn. Y thích nhất là trêu đùa Tiểu Thất, vì cậu chẳng bao giờ khóc. Sau này y trở thành hoàng đế, ngày càng xa cách với các con, Tiểu Thất lại càng vì quá hiểu chuyện mà bị y lãng quên. Cho đến khi tin tức Tiểu Thất tử trận sa trường truyền về, y mới biết mình hối hận đến nhường nào.
Y đã làm mất đứa con mà Tạ gia giao phó cho mình, để Tiểu Thất ngoan ngoãn nhất mãi mãi nằm lại trong cỗ quan tài lạnh lẽo.
“Thế thân thế của con rốt cuộc là gì?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết lên tiếng hỏi.
Hách Liên Quyết trầm mặc một lát, rồi mới cất lời: “Con là cô nhi của Tạ gia.”
“Để bảo vệ con, ta đã bế con từ trong vòng tay của mẹ con, giao con cho mẫu phi của con. Lúc đó bà ấy sắp sinh, vừa vặn có thể nói dối là sinh đôi.”
“Sau khi ta lên ngôi đã rửa sạch oan khuất cho Tạ gia, nhưng thân phận của con cũng không thể tùy tiện thay đổi được nữa.”
Vì vậy, Hách Liên Quyết vì lòng ích kỷ của mình đã xem Tạ Chiết Nguyệt như đứa con thứ bảy của y.
Tạ Chiết Nguyệt không ngờ thân thế của mình lại là như vậy, ở thời cổ đại cậu cũng là số mệnh mỏng manh với người thân.
Hách Liên Quyết vươn tay ôm lấy Tạ Chiết Nguyệt: “Đừng buồn, họ đều rất yêu thương con.”
Lúc Tạ gia bị diệt môn, người nhà họ Tạ đã liều chết tìm cho cậu một con đường sống, nhờ đó mới giữ được mạng cho Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt hít một hơi, đáp: “Con biết.”
Nếu họ không yêu thương cậu, cậu cũng không thể sống sót ở thời cổ đại suốt mười tám năm, thậm chí còn trở thành hoàng tử.
Hách Liên Quyết ôm Tạ Chiết Nguyệt cười, nói: “Con xem, chúng ta như thế này có được tính là làm cha nuôi cộng hợp của nhau không?”
Tạ Chiết Nguyệt: “…”
Bầu không khí bi thương bị một câu “cha nuôi cộng hợp” của Hách Liên Quyết thổi bay sạch sành sanh.
Sau khi tâm trạng Tạ Chiết Nguyệt khá hơn một chút, cậu nhìn ông cha chó đang ngáp ngắn ngáp dài trước mặt, không nhịn được hỏi: “Người xuyên đến đây, chẳng lẽ không muốn biết Đại Chu sau này biến thành bộ dạng gì sao?”
Chỉ thấy Hách Liên Quyết vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh bảo Tạ Chiết Nguyệt ngồi lên, sau đó mới lên tiếng: “Trẫm chết rồi, Đại Chu liền không phải là Đại Chu của trẫm nữa, đó là Đại Chu của bọn chúng. Lúc trẫm còn sống chỉ cần làm tốt những việc trẫm nên làm là được, trẫm chết rồi mới không thèm biết bọn chúng làm ra những trò gì có thể khiến trẫm từ trong quan tài bật dậy đâu.”
Tạ Chiết Nguyệt nghe thấy lời này không nhịn được bật cười, cậu nói: “Nhưng nếu sau này người còn phải xuyên về tiếp tục làm hoàng đế, lẽ nào người không muốn biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì sao?”
Hách Liên Quyết nghiêm túc nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói: “Cả đời này chuyện ta hối hận nhất có hai việc, việc thứ nhất là trơ mắt nhìn Tạ gia bị diệt môn mà bất lực, việc thứ hai chính là con tử trận sa trường.”
“Cho dù ta có xem sử sách, đây đều là những chuyện ta không thể nào thay đổi được.”
“Còn về những chuyện khác sau này, ta tin vào phán đoán của mình, đó là mức độ tốt nhất mà ta có thể làm được trong hoàn cảnh đó rồi.”
Nói đến đây, Hách Liên Quyết cười rộ lên, y nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói: “Hơn nữa ta cũng không định trở về nữa, ta muốn ở lại bên cạnh Tiểu Thất. Mặc dù Hách Liên Doanh Chu rất tốt, nhưng ta vẫn không yên tâm.”
Nhất thời, Tạ Chiết Nguyệt không biết nói gì cho phải, chỉ có thể cà khịa: “Con thấy người là không bỏ xuống được điều hòa, tủ lạnh, dưa hấu, kem, wifi, điện thoại của người thì có.”
Chớp mắt, khí thế đế vương trên người Hách Liên Quyết xẹp lép, biến thành một đứa bé ba tuổi rưỡi vừa tham ăn vừa nghịch ngợm: “Ta không có! Tiểu Thất quan trọng hơn kem!”
Tạ Chiết Nguyệt không kìm được bật cười thành tiếng, cậu đưa tay búng nhẹ lên trán ông cha chó nhà mình: “Mặc dù cha đã gạt con rất nhiều năm, nhưng… cảm ơn người…”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt liền đứng dậy rời khỏi phòng trẻ em, quay về phòng ngủ của mình và Hách Liên Doanh Chu.
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu vẫn duy trì tư thế như cũ nằm trên giường, dáng vẻ ngủ say yên bình, trông có vẻ như không bị cậu làm ồn thức giấc.
Tạ Chiết Nguyệt rón rén trèo lên giường, nhưng vừa mới nằm xuống đã bị kéo vào lòng.
“Đi đâu đấy?” Hách Liên Doanh Chu nắm lấy tay Tạ Chiết Nguyệt hỏi khẽ bên tai cậu.
“Đi vệ sinh một lát…” Tạ Chiết Nguyệt bắt đầu nói dối.
Đồng thời, cậu bắt đầu nghi ngờ có phải mình biết được sự thật nên quá thả lỏng, gây ra tiếng động quá lớn, thế nên mới bị Hách Liên Doanh Chu bắt quả tang tại trận.
Tiếp đó, Tạ Chiết Nguyệt liền nghe thấy Hách Liên Doanh Chu ở phía sau khẽ cười một tiếng, làm cậu sợ đến mức lông tơ trên người muốn dựng đứng hết cả lên.
“Lâu thế sao?” Hách Liên Doanh Chu dùng giọng điệu hơi khàn khàn hỏi.
“Em…”
“Ngủ đi.” Hách Liên Doanh Chu hơi siết chặt vòng tay, cất giọng nhẹ nhàng.
Sau đó, Tạ Chiết Nguyệt liền cảm nhận được tiếng hít thở phía sau lưng dần dần đều đặn trở lại.
Tuy nhiên trong lòng Tạ Chiết Nguyệt lại không hề bình yên, cậu không biết Hách Liên Doanh Chu rốt cuộc đã phát hiện ra hay chưa.
Dù sao Hách Liên Doanh Chu muốn quan sát xem một người có nói dối hay không thì quả thực là quá dễ dàng, còn cậu vì biết được chuyện mình không phải là con của ông cha chó đã để lộ quá nhiều sơ hở.
Cuối cùng, bao nhiêu suy tư cũng không địch lại được mí mắt trĩu nặng, Tạ Chiết Nguyệt chìm vào giấc ngủ trong lúc nào không hay.
Đợi đến khi Tạ Chiết Nguyệt tỉnh dậy, Hách Liên Doanh Chu đã rời đi từ lâu, thậm chí chương trình cũng sắp bắt đầu rồi.
Thật may mắn, cậu lại một lần nữa bị khán giả nhìn thấy bộ dạng mặc đồ ngủ rời giường.
Tạ Chiết Nguyệt mở cửa phòng, đập vào mắt là máy quay của tổ chương trình, và cả Hách Liên Quyết đang đứng ngoài cửa.
Trong chốc lát, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc đến chết đi được!
[Đây là ngày cuối cùng của Cùng Phụ Huynh Ngắm Nhìn Thế Giới mùa 1, không ngờ mở bài kết bài lại nhịp nhàng thế!]
[Hahaha, ngày đầu tiên Chiết Nguyệt cũng mặc đồ ngủ ra mở cửa, không ngờ ngày cuối cùng cũng mặc đồ ngủ ra mở cửa gặp mọi người.]
[Tại sao Chiết Nguyệt lại dậy muộn thế nhỉ? Hãy để admin cho mọi người biết lý do tại sao Chiết Nguyệt dậy muộn, rốt cuộc là vì sao thế nhỉ?]
[Tóm gọn: Hách Liên đại lão.]
Tạ Chiết Nguyệt vẫy tay chào hỏi khán giả trước màn hình, sau đó liền nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt, thay bộ quần áo mặc thường ngày.
Tiếp đó, nhân viên tổ chương trình liền thông báo cho họ lịch trình ngày hôm nay.
“Hôm nay chúng ta sẽ đi sở thú chơi nhé.” Nhân viên lên tiếng, “Tiểu Quyết có vui không?”
“Sở thú?” Hách Liên Quyết ngẩng đầu nhìn nhân viên, “Là nơi có rất nhiều động vật sao?”
“Đúng vậy, có hổ, sư tử, voi, còn có…”
Không đợi nhân viên nói hết câu, Hách Liên Quyết liền lộ ra vẻ mặt phấn khích: “Có gấu không?”
“Hả…” Nhân viên vốn tưởng bọn trẻ đều sẽ thích mấy loài động vật uy phong lẫm liệt, “Chắc là có…”
“Vậy cháu có thể chơi đùa cùng nó không?” Hách Liên Quyết dùng ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm nhân viên.
Có trời mới biết từ sau khi biết gấu nâu là động vật bảo vệ cấp hai quốc gia, Hách Liên Quyết đã từ bỏ ý định nuôi một con gấu nâu để chơi vật lộn với nó, bây giờ biết có chỗ có thể nhìn thấy gấu nâu mà không vi phạm pháp luật, đương nhiên Hách Liên Quyết vô cùng kích động.
[Tiểu Quyết, suy nghĩ này của em hơi bị nguy hiểm đấy nhé!]
[Cứu mạng, gấu nâu không phải gấu bông đâu nha! Chắc chắn Tiểu Quyết sẽ thất vọng tràn trề cho xem.]
[Gấu nâu, một chút cũng không đáng yêu.]
[Tiểu Quyết, đổi sang thích gấu trúc đi.]
[Người tỉnh S vác gấu trúc ra nghênh chiến, không ai là không thích gấu trúc cả!]
Hách Liên Quyết đâu thèm quan tâm gấu nâu có đáng yêu hay không, y chỉ muốn đấm cho gấu nâu một trận thôi.
Tạ Chiết Nguyệt vừa ăn xong miếng bánh mì đứng bên cạnh tiện tay đội cho Hách Liên Quyết một chiếc mũ che nắng màu vàng nhạt, phối với bộ quần áo cổ búp bê màu xanh lam nhạt trên người trông đáng yêu vô cùng.
Tiếp đó, quản gia Trần lại đưa cho Tạ Chiết Nguyệt một chiếc balo nhỏ màu vàng nhạt, bên trong đựng khăn mặt, kẹo, bình nước giữ nhiệt và đủ thứ nhu yếu phẩm khác, thậm chí còn chuẩn bị cả thuốc mỡ Hoắc Hương Chính Khí.
Quản gia Trần vừa định mở lời bảo Tạ Chiết Nguyệt xách hộ, nhưng Tạ Chiết Nguyệt lại trực tiếp để Hách Liên Quyết đeo lên lưng. Hách Liên Quyết mặc áo xanh lam, đội mũ vàng nhạt, đeo chiếc balo nhỏ, khoảnh khắc ấy toát lên vẻ đáng yêu hệt như một em bé mẫu giáo đi dã ngoại.
[Bé Quyết đáng yêu quá! Quần áo mềm mại cưng xỉu cực kỳ hợp với khuôn mặt xinh xắn của bé Quyết.]
[Ấu Ấu và Tư Tư mặc cũng đáng yêu lắm, hôm nay là đại chiến dã ngoại!]
Lúc này, Hách Liên Quyết xóc xóc chiếc balo nhỏ trên lưng hai cái, xác nhận không nặng và không ảnh hưởng đến cử động của mình liền kéo tay Tạ Chiết Nguyệt nói: “Đi thôi!”
Quản gia Trần đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ bước đi như bay của Hách Liên Quyết, âm thầm nuốt lại bốn chữ “balo rất nặng” vào trong.
“Thiếu phu nhân, tiểu thiếu gia đi chơi vui vẻ.” Quản gia Trần nở nụ cười hiền hậu tiễn bước hai cha con.
Hách Liên Quyết hơi phấn khích, vì hôm nay là hoạt động gắn kết tình cảm cha con —— đưa con đi dã ngoại! Hơn nữa, còn có thể nhìn thấy con gấu mà y luôn mong ngóng, nếu được đến gần đánh nhau với con gấu một trận thì càng tuyệt.
Mặc dù trong mắt khán giả là Tạ Chiết Nguyệt đưa con đi chơi, nhưng trong mắt Hách Liên Quyết lại là y đưa con đi chơi, y còn đeo cho con trai bình nước, khăn lau mồ hôi, khăn giấy, ô che nắng, còn có đồ ăn vặt để ăn lúc buồn chán nữa!
Chẳng mấy chốc, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết đã đến Sở thú Hải Thành, thuận lợi hội ngộ cùng Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư.
“Tiểu Quyết!” Thôi Ấu Ấu nhìn thấy Hách Liên Quyết liền liều mạng vẫy tay.
Lý Tư Tư cũng học theo Thôi Ấu Ấu vẫy tay với Hách Liên Quyết, rõ ràng sau khoảng thời gian này, hành động của cô bé đã phóng khoáng hơn rất nhiều.
Hách Liên Quyết kiêu kỳ gật đầu với hai người, sau đó đeo chiếc balo nhỏ dẫn Tạ Chiết Nguyệt bước tới.
“Tiểu Quyết, Tiểu Quyết, chúng ta đi xem khỉ nhỏ trước được không?” Thôi Ấu Ấu nhìn Hách Liên Quyết vừa bước tới, vội vàng hỏi.
“Xem khỉ xong, chúng ta có thể đi xem thiên nga không?” Lý Tư Tư đứng bên cạnh cũng dùng ánh mắt khao khát nhìn Hách Liên Quyết.
Hách Liên Quyết muốn đi xem gấu nâu đầu tiên: “…”
Cuối cùng, Hách Liên Quyết tặc lưỡi bỏ qua, y là người lớn sao có thể tranh giành với trẻ con, thế là y quyết định: “Đi xem núi khỉ trước, sau đó đi hồ thiên nga, cuối cùng đi xem gấu con!”
“Hoan hô!” Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư vui sướng reo lên.
“Ấu Ấu có thể đi xem Tôn Đại Thánh rồi!” Thôi Ấu Ấu hớn hở nói, “Không biết Đại Thánh và Na Tra ai lợi hại hơn nhỉ?”
Hách Liên – Na Tra – Quyết: … Đó chỉ là một bầy khỉ bình thường thôi.
Gửi phản hồi