Chương 44
Khi không ai hay biết, ống kính của tổ chương trình đã lén quay bóng lưng của Hách Liên Doanh Chu. Lúc này, hắn đang giang rộng đôi tay về phía Tạ Chiết Nguyệt trên lưng ngựa.
Trong khoảnh khắc bóng lưng cao lớn, thẳng tắp trong bộ âu phục đen tuyền của Hách Liên Doanh Chu hiện ra trước mắt khán giả, khiến màn hình bình luận dậy sóng.
[Vãi chưởng, cao thế! Chắc phải mét chín trở lên ấy nhỉ.]
[Dáng người chuẩn quá! Trời ơi, đúng là cái mắc áo di động!]
[Cứu mạng! Sao không quay mặt đi! Tôi muốn xem chính diện!]
Trong lúc khán giả đang gào khóc đòi xem mặt tổng tài bá đạo, Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên lưng ngựa mỉm cười với Hách Liên Doanh Chu. Sau đó, cậu buông dây cương, khẽ nhắm mắt lại. Ánh nắng rực rỡ trên thảo nguyên chiếu rọi lên người Tạ Chiết Nguyệt, tạo nên vẻ đẹp mông lung huyền ảo.
Ngay khi mọi người đang cảm thán vẻ đẹp ấy, Tạ Chiết Nguyệt nghiêng người ngã xuống khỏi lưng ngựa. Tay áo trắng xếp tầng bay lên như đóa hoa quỳnh nở giữa không trung. Cơ thể Tạ Chiết Nguyệt thả lỏng hoàn toàn, giao phó tất cả cho người đàn ông đã hứa sẽ đỡ mình.
Nếu ngã, cậu sẽ rất đau, tất nhiên cậu cũng sẽ tự mình đứng dậy và không bao giờ tin vào lời hứa của đàn ông nữa.
Giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt được đỡ lấy một cách vững vàng. Đôi tay rắn chắc ôm lấy eo và khoeo chân cậu. Lực tay Hách Liên Doanh Chu hơi mạnh, nhưng Tạ Chiết Nguyệt lại thỏa mãn vùi mặt vào ngực hắn.
Cậu thích cảm giác bị đối xử mạnh bạo rồi lại được nâng niu dịu dàng. Những thứ chưa từng có được trước đây, giờ phút này cậu muốn tìm lại tất cả từ Hách Liên Doanh Chu.
Chứng kiến cảnh này, mọi người đều nín thở. Màn hình im lặng trong giây lát rồi bùng nổ bình luận.
[Cảnh vừa rồi đẹp quá! Anh ấy như đang đón lấy vị tiên giáng trần dưới ánh trăng vậy. Hu hu hu, có thể tránh ra cho tôi đỡ không! Chiết Nguyệt ơi, em cũng đỡ anh vững lắm này.]
[Cứu tôi với, quay phim đang làm cái gì thế! Chính diện đâu! Quay ra chính diện đi! Phim thần tượng nào mà chẳng quay cảnh nam chính nữ chính nhìn nhau say đắm! Có biết quay không đấy! Không biết thì để tôi vác máy cho!]
[Lầu trên bình tĩnh, đây là show chăm con mà.]
[Tôi đi mắng đạo diễn đây, ai bảo ông ta không cho chúng ta xem mặt!]
[Tôi đi đồn Hách Liên tổng tài xấu xí! Nếu không sao lại không dám lộ mặt! Sợ không xứng với Chiết Nguyệt, bị chúng ta cướp vợ à?]
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu ôm chặt Tạ Chiết Nguyệt, cúi đầu nhìn người đang rúc vào lòng mình, nhíu mày mắng yêu: “Em không biết làm thế nguy hiểm lắm sao? Sau này không được làm như vậy nữa, nghe chưa?”
Nói xong, hắn lại thấy mình nặng lời quá, bèn bổ sung: “Chỉ khi có anh ở đây em mới được làm thế, anh sẽ trông chừng em cẩn thận.”
Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy không nhịn được cong môi cười, ngẩng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Anh thế này giống cha em thật đấy.”
Vừa dứt lời, Tạ Chiết Nguyệt nhạy cảm nhận thấy cơ thể người đang ôm mình cứng đờ lại. Dù từ góc độ này cậu chỉ nhìn thấy đường cằm sắc nét của Hách Liên Doanh Chu, nhưng cậu đã tưởng tượng ra biểu cảm của hắn lúc này.
Thế là, Tạ Chiết Nguyệt bật cười thành tiếng.
Hách Liên Doanh Chu cúi xuống nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nghiêm túc nói: “Anh không muốn bị em coi là trưởng bối, anh muốn làm người yêu của em.”
Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người. Hách Liên Doanh Chu “tấn công trực diện” quá, khiến cậu không biết phản ứng thế nào.
Hách Liên Doanh Chu nhẹ nhàng đặt Tạ Chiết Nguyệt xuống đất, ghé sát tai cậu thì thầm: “Nếu em muốn, anh cũng có thể làm cha, anh, bạn bè của em, nhưng cũng là người yêu của em.”
Lời thì thầm trầm ấm bên tai cùng nội dung câu nói khiến tim Tạ Chiết Nguyệt đập loạn nhịp, còn rung động hơn cả lần tỏ tình trước.
Dù Tạ Chiết Nguyệt luôn tỏ ra không quan tâm đến tình thân, tình bạn hay tình yêu, nhưng khi có một người muốn trao tất cả những thứ đó cho cậu không chút do dự, cậu vẫn không kìm được run rẩy.
Ngày mà Hoàng tỷ, người thân duy nhất của cậu qua đời, Tạ Chiết Nguyệt đã ngồi suốt đêm trong cung điện, tuyết cũng rơi suốt đêm. Cậu cứ ngỡ từ nay về sau sẽ chẳng còn ai yêu thương mình toàn tâm toàn ý nữa.
“Sao em lại khóc?” Hách Liên Doanh Chu nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Tạ Chiết Nguyệt, dịu dàng hỏi.
Tạ Chiết Nguyệt nhắm mắt, dựa vào ngực Hách Liên Doanh Chu: “Em chỉ vui quá thôi.”
“Anh đừng lừa em… Đừng…”
“Anh không bao giờ nói dối.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nói từng chữ một.
Hách Liên Quyết đứng bên cạnh im lặng nhìn cảnh này. Y biết Hách Liên Doanh Chu nhanh chân hơn y, đã cho Tiểu Thất những thứ nó luôn mong muốn. Nhưng tại sao đến cả tình thân hắn cũng muốn tranh phần chứ!
Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu với ánh mắt rực lửa giận dữ. Ngươi không biết cha của Tiểu Thất đang đứng sờ sờ ở đây à? Cần gì đến lượt ngươi cho! Lại còn dám tranh trước!
Càng nhìn Hách Liên Doanh Chu, Hách Liên Quyết càng thấy ghét.
Cuối cùng, y sa sầm mặt mũi hỏi: “Hai người ôm nhau đủ chưa?”
Giây tiếp theo, bình luận của khán giả hiện lên:
[Tiểu Quyết tuy đáng yêu nhưng không được làm phiền người lớn âu yếm nhau đâu nhé.]
[Hahaha, đã cảm nhận được cảm giác có thêm một đứa con xen vào giữa mình và bạn trai rồi.]
[Mẹ kiếp, chỉ có mình tôi muốn biết Hách Liên tổng tài nói gì mà làm Chiết Nguyệt khóc sao? Chương trình rác rưởi, quay xa tít tắp thế kia thì nghe thấy gì!]
Sau khi Hách Liên Quyết lên tiếng, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu tách ra. Cậu nói với Hách Liên Doanh Chu: “Em đi dạy dỗ nó một trận.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt xách tà áo đi về phía Hách Liên Quyết.
“Khả năng bắn cung của người thế nào?” Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống hỏi ông cha ba tuổi rưỡi.
Hách Liên Quyết cắm cây cung nặng xuống đất, thản nhiên chỉ vào cái bia bị bắn nát vụn, như muốn nói: Thấy trẫm ngầu chưa?
Tạ Chiết Nguyệt nhìn cái bia, lại nhìn ông cha, rồi thì thầm: “Lần này người sai sót nhiều quá.”
Hách Liên Quyết trừng mắt. Con nói bậy! Ta không có! Ta hoàn toàn không có sai sót!
Thực ra Hách Liên Quyết chột dạ muốn chết. Đúng là y sai sót nghiêm trọng thật. Theo khả năng trước đây, mũi tên phải xuyên qua hồng tâm mà không làm vỡ bia mới gọi là hoàn hảo, đằng này bia nát bấy thế kia thì đúng là sai sót lớn rồi.
Nhưng mà, giờ y mới ba tuổi rưỡi! Cầm được cây cung nặng đã là kỳ tích rồi, kéo căng cung bắn trúng bia còn là kỳ tích của kỳ tích nữa là.
“Con không được đòi hỏi quá nhiều ở một đứa trẻ ba tuổi rưỡi.” Hách Liên Quyết phồng má nói.
Tạ Chiết Nguyệt cầm lấy cây cung nặng từ tay Hách Liên Quyết, tiện tay rút một mũi tên từ bao tên bên cạnh. Chỉ nghe tiếng tên xé gió lao đi, cắm phập vào hồng tâm bia ngắm, vững vàng không lay chuyển.
Bắn xong, Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày nhìn Hách Liên Quyết, như muốn nói: Bắn tên mà làm vỡ bia thì kém quá.
[Hai cha con nhà này sao ấu trĩ thế nhỉ, cười chết tôi rồi!]
[Đại lão cho hỏi, Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết ai giỏi hơn?]
[Cây cung nặng thế này bắn vào bia đồ chơi rất dễ làm vỡ bia, cái này so về khả năng kiểm soát lực, rõ ràng Chiết Nguyệt giỏi hơn.]
Hách Liên Quyết nhìn vẻ mặt của Tạ Chiết Nguyệt mà tức anh ách, dậm chân bình bịch. Cuối cùng, y giật lại cây cung, hét lớn: “Thôi Ấu Ấu!”
“Sao thế? Sao thế?” Thôi Ấu Ấu nghe tiếng gọi liền ôm cung đồ chơi chạy tới.
Hách Liên Quyết hậm hực nói: “Cậu không được gọi tôi là Na Tra!”
Thôi Ấu Ấu mở to mắt ngạc nhiên: “Tại sao không được gọi Tiểu Quyết là Na Tra? Nhưng dáng vẻ Tiểu Quyết kéo cung giống hệt Na Tra nhỏ mà!”
“Đúng vậy, Na Tra còn là tiểu anh hùng nữa, tại sao không được gọi Tiểu Quyết là Na Tra?” Lý Tư Tư bên cạnh cũng thắc mắc.
“Tôi bảo không được là không được.” Hách Liên Quyết mặt lạnh tanh. Chẳng lẽ lại bảo mấy nhóc gọi thế làm ta mất tập trung à?
“Nhưng Tiểu Quyết chính là Na Tra trong lòng Ấu Ấu!” Thôi Ấu Ấu không hiểu, “Na Tra ba tuổi, Tiểu Quyết ba tuổi rưỡi! Na Tra biết bắn cung, Tiểu Quyết cũng biết bắn cung!”
“Na Tra có bạn tốt là gấu trúc nhỏ! Tiểu Quyết có bạn tốt là cừu con!” Thôi Ấu Ấu liệt kê những điểm giống nhau giữa Hách Liên Quyết và Na Tra.
Lúc này, chú cừu Trắng Trắng đang ăn cỏ phía sau cũng kêu “be be” để khẳng định sự tồn tại của mình.
Hách Liên Quyết cạn lời, mặt vô cảm nói: “Nhưng tôi đâu có mặc yếm đỏ, đeo vòng kim cô, búi tóc hai bên.”
Thôi Ấu Ấu ngẩn ra, nhìn Hách Liên Quyết rồi lại nhớ đến hình ảnh Na Tra trên tivi, cô bé liền chạy lon ton về phía Thôi Cảnh: “Ba ơi, ba ơi, chúng ta tặng Tiểu Quyết yếm đỏ và vòng kim cô đi! Cả dải lụa đỏ dài thật dài nữa!”
Hách Liên Quyết nghe xong mặt biến sắc. Y không thèm mặc mấy thứ đó!
Còn Tạ Chiết Nguyệt đang dựa vào lòng Hách Liên Doanh Chu thì cười đau cả bụng, trong đầu chỉ có một câu: Cho ông ấy mặc đi! Cho ông ấy mặc đi!
Thôi Cảnh cúi xuống xoa đầu con gái: “Được thôi.”
Mấy thứ đó với Thôi Cảnh chẳng đáng bao nhiêu tiền. Hơn nữa biết Tạ Chiết Nguyệt là thiếu phu nhân nhà Hách Liên, anh cũng không lo cậu ngại ngùng hay không thể đáp lễ.
“Cảm ơn ba!” Thôi Ấu Ấu nhảy cẫng lên.
Tạ Chiết Nguyệt thấy thế chọc chọc má ông cha: “Cái này người không mặc à?”
Hách Liên Quyết trừng mắt, cuối cùng quay sang Thôi Ấu Ấu xuống nước: “Vậy lúc tôi kéo cung cậu không được gọi tôi là Na Tra.”
“Tại sao?” Thôi Ấu Ấu không hiểu.
Hách Liên Quyết nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô bé, khó khăn nói: “Vì sẽ ảnh hưởng đến phong độ của tôi, thế thì không thắng nổi Tiểu Thất.”
Vừa dứt lời, Thôi Ấu Ấu liền bịt miệng, làm động tác kéo khóa môi: “Tiểu Quyết cố lên, Ấu Ấu đứng về phía cậu!”
Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày, cúi xuống nhìn Thôi Ấu Ấu: “Giờ cháu không đứng về phía anh trai xinh đẹp nữa à?”
Thôi Ấu Ấu khó xử nói: “Không phải Ấu Ấu không muốn đứng về phía anh trai xinh đẹp, mà là anh trai xinh đẹp cộng thêm chú kia là hai người rồi, Tiểu Quyết chỉ có một mình, nên Ấu Ấu phải đứng về phía Tiểu Quyết.”
Hách Liên Doanh Chu nghe Thôi Ấu Ấu nói vậy, người vốn không thích trẻ con như hắn cũng thấy cô bé thật đáng yêu.
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt huých nhẹ Hách Liên Quyết, cười như không cười: “Nghe thấy chưa, là do người ta thấy người đáng thương nên mới đứng về phía người đấy.”
Hách Liên Quyết tức phồng má như cá nóc.
[Hahaha, Chiết Nguyệt xấu tính quá, nhưng tôi thích!]
[Chiết Nguyệt hư quá, sao lại bắt nạt Tiểu Quyết thế?]
[Tiểu Quyết lại hóa thành cá nóc rồi!]
Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt hừ lạnh trong lòng. Hôm nay trẫm nhất định phải thể hiện bản lĩnh!
Nghĩ vậy, Hách Liên Quyết lại đặt một chân lên cánh cung, mũi tên đặt lên dây cung nhắm thẳng vào đuôi mũi tên Tạ Chiết Nguyệt bắn trước đó.
Tạ Chiết Nguyệt im lặng quan sát động tác của Hách Liên Quyết. Chỉ thấy y từ từ ngả người ra sau, hai tay dùng sức kéo căng cây cung.
Giây tiếp theo, dây cung rung lên, mũi tên lao đi vun vút, cắm phập vào đuôi mũi tên của Tạ Chiết Nguyệt, chẻ đôi nó ra và găm vào hồng tâm.
Cả hiện trường im lặng vài giây, sau đó tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
“Tiểu Quyết đỉnh quá!”
“Tiểu Quyết! Lợi hại thật đấy!”
“Na Tra! Na Tra! Na Tra!”
Trong tiếng reo hò và vỗ tay, Hách Liên Quyết ném cho Tạ Chiết Nguyệt một ánh nhìn khiêu khích.
Tuy nhiên…
“Cưỡi ngựa lâu như vậy, lại còn bắn cung, em đói chưa?” Hách Liên Doanh Chu chẳng màng đến kết quả bắn cung của Hách Liên Quyết, nắm tay Tạ Chiết Nguyệt hỏi.
“Em đói rồi.” Tạ Chiết Nguyệt trả lời không chút do dự.
“Chúng ta đi ăn cơm.” Hách Liên Doanh Chu nói.
Hách Liên Quyết: “…” Đáng ghét, bọn họ chẳng quan tâm đến kết quả cuối cùng là gì! Bọn họ chỉ quan tâm đến bản thân mình thôi!
[Hahaha, Tiểu Quyết đáng thương quá, nhận phải sát thương chí mạng.]
[Cười chết, tình yêu của các ông cha không có chỗ cho con cái chen chân.]
[Aaa, tôi không muốn chỉ nghe giọng nhìn lưng đâu, tổ chương trình cho tôi xem mặt thật của tổng tài bá đạo đi!]
[Lầu trên à, tôi đã tự não bổ ra một hình tượng hoàn mỹ anh tuấn cho tổng tài rồi, nhìn dáng người và nghe giọng nói thì chắc chắn anh này rất đẹp trai!]
[Tôi không quan tâm! Tôi cứ bảo anh ta xấu đấy! Tôi muốn xem mặt chính diện.]
Lúc này, đạo diễn ngồi bên cạnh cũng lên tiếng: “Không còn sớm nữa, chúng ta ăn cơm thôi.”
“Hoan hô!” Thôi Ấu Ấu reo hò, cuối cùng cũng được ăn cơm rồi.
Đúng lúc này, đạo diễn nghiêm mặt nói: “Trước khi ăn cơm chúng ta thống kê điểm số đã nhé.”
“Bữa trưa hôm nay ăn gì phải dựa vào số điểm các bạn đổi được đấy.” Đạo diễn nói một cách nghiêm túc.
Lúc này mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra đạo diễn đang đợi họ ở đây.
Lý Mộng Dao mặt mày méo xệch. Tuy cô bắn trúng hết nhưng cô cũng biết mình thảm đến mức nào.
Lý Tư Tư an ủi: “Dì nhỏ đừng lo, Tư Tư không sợ khổ đâu.”
Lý Mộng Dao ôm chầm lấy cháu gái: “Tư Tư, bảo bối của dì, dì sao nỡ để con chịu khổ chứ.”
[Tư Tư đáng yêu thế! Chúng tôi sao nỡ để Tư Tư chịu khổ chứ?]
[Hu hu hu, dì cũng không nỡ để Tư Tư chịu khổ đâu.]
[Đạo diễn! Ông nỡ để Tư Tư chịu khổ sao?]
Đạo diễn đương nhiên không nỡ để trẻ con chịu khổ, thịt trứng sữa và gạo mì cơ bản đều có, nhưng muốn ăn ngon hơn thì phải dùng điểm đổi.
“Tổ cha con Chiết Nguyệt được 200 điểm! Điểm tuyệt đối!” Đạo diễn tuyên bố.
Mọi người vỗ tay nhiệt liệt. Cha con Tạ Chiết Nguyệt quá đỉnh. Màn bắn cung này, người trong nghề thì bái phục, người ngoài nghề thì quỳ lạy.
“Tổ cha con thầy Thôi, 160 điểm!”
“Tổ dì cháu Mộng Dao, 145 điểm.”
Lý Mộng Dao nghe xong liền phấn chấn: “Tôi lợi hại thế cơ à?”
Đạo diễn lắc đầu: “Điểm này toàn là do cháu gái cô kéo lên đấy, cô không bị điểm liệt là may rồi.”
Lý Mộng Dao cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Khi nhân viên mang hết nguyên liệu lên, đạo diễn nói: “Mọi người dùng điểm đổi nguyên liệu, nhớ là nguyên liệu đổi được không được nhờ khách mời khác nấu giúp! Đặc biệt là cậu đấy, Tạ Chiết Nguyệt!”
Bị điểm danh trực tiếp, Tạ Chiết Nguyệt ngơ ngác. Không được ôm đùi Thôi Cảnh thì chuyến đi này còn ý nghĩa gì nữa?
Hách Liên Quyết như bị sét đánh ngang tai. Vậy thì y mặc váy hồng phấn làm cái quái gì chứ!
Đạo diễn nhìn bộ dạng của hai cha con thì cười ha hả. Hai người chẳng phải rất giỏi sao? Sao động đến nấu ăn là như gà con thế kia!
[Đạo diễn xấu tính! Bắt nạt Chiết Nguyệt!]
[Hahaha, Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết cùng nhau làm nổ bếp à?]
[Đây chính là nỗi đau khổ khi sở hữu nguyên liệu thượng hạng nhưng không được ăn món ngon sao?]
[Tổng tài! Tổng tài đâu rồi! Mau ra cứu Chiết Nguyệt!]
[Nói thật chứ, tổng tài biết nấu ăn không?]
Câu hỏi này khiến mọi người nghi ngờ, nhưng nghĩ đến gia thế nhà Hách Liên, họ đoán chắc Hách Liên Doanh Chu không biết nấu ăn.
[Đại thiếu gia nhà Hách Liên ai mà phải nấu ăn chứ.]
Bình luận vừa hiện lên, ngoài ống kính vang lên tiếng nói: “Để tôi nấu cho.”
Đạo diễn cạn lời nhìn pho tượng Phật lớn đang đứng cùng nhân viên: “Hách Liên tổng tài, quy tắc cấm nhờ người khác giúp mà.”
Hách Liên Doanh Chu nghiêng đầu nhìn đạo diễn: “Ông chỉ bảo khách mời khác không được giúp, đâu có bảo người nhà không được giúp.”
Đạo diễn đứng hình, bình luận nhảy lia lịa: [Đúng đúng đúng, đâu có cấm người nhà giúp].
[Hách Liên đại lão: Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, Tạ Chiết Nguyệt là vợ tôi!]
[Đạo diễn ngàn vạn lần không ngờ có người lách luật.]
Đạo diễn đành phải đồng ý cho Hách Liên Doanh Chu giúp Tạ Chiết Nguyệt: “Thôi được rồi, cậu đi đi, chúng tôi sẽ không quay mặt cậu đâu.”
Bình luận lại than trời trách đất.
[Đạo diễn! Tôi thực sự muốn xem mặt Hách Liên bá tổng mà!]
[Cứu tôi với! Tại sao không quay mặt, quay mặt thì chết ai à?]
Cuối cùng, một đám người chạy sang Weibo chính thức của “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” hỏi tại sao không quay mặt Hách Liên Doanh Chu.
@Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới: Vì chúng tôi không trả cát-xê cho gia chủ Hách Liên, mà số tiền đó chương trình nhỏ bé của chúng tôi cũng không trả nổi.
Mọi người: … Lý do thực tế vãi.
[Dựa vào chương trình chi bằng dựa vào chính mình, tôi không tin không tìm được ảnh Hách Liên Doanh Chu tham dự sự kiện.]
[Châm thuốc, chị em đừng tìm nữa, không thấy đâu.]
[Nghe nói nhà Hách Liên sợ người thừa kế bị bắt cóc ám sát nên không bao giờ xuất hiện công khai, nội bộ cũng cấm rò rỉ ảnh. Ảnh của mấy anh em nhà Hách Liên đều không tìm thấy, nếu không phải lần đó Lý Đào Nghiêm để lộ ảnh thì chúng ta cũng chẳng biết mặt Hách Liên phu nhân và Lão phu nhân đâu.]
[Nghiêm trọng thế cơ à?]
[Đúng vậy, nhưng sau khi nhà Hách Liên chuyển trọng tâm về nước chắc sẽ đỡ hơn.]
[Vãi chưởng, nước ngoài đáng sợ thế sao.]
Những người hiểu chuyện đều thầm cười. Chứ còn sao nữa? Tập đoàn Hách Liên nắm giữ công nghệ lõi và hợp tác chặt chẽ với quốc gia, người nước ngoài không sợ mới lạ. May mà nhà Hách Liên đã mang cả vốn liếng, công nghệ và tài nguyên về nước. Giờ chắc bọn chúng chuyển sang ăn cắp công nghệ thay vì bắt cóc người rồi.
Lúc này, một đôi tay xuất hiện trong ống kính. Hách Liên Doanh Chu thành thục sơ chế nguyên liệu, đúng là phúc lợi cho hội mê tay, còn Tạ Chiết Nguyệt chỉ việc ngồi bên cạnh chờ ăn.
“Anh Tạ, phỏng vấn một chút, nhìn chồng mình nấu ăn anh có cảm nghĩ gì?” Một nhân viên đưa micro cho Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên cỏ chống cằm: “Cuối cùng trong nhà cũng có người biết nấu cơm rồi.”
Mọi người không nhịn được phì cười. Nếu tay nghề của Tạ Chiết Nguyệt là thảm họa thì tay nghề của Tiểu Quyết là hủy diệt thế giới.
“Vậy Tiểu Quyết, cháu có thích người cha mới này không?” Nhân viên hỏi.
Hách Liên Quyết nắm chặt tay: “Đừng hòng bảo tôi gọi người đó là cha.”
Y là lão tổ tông nhà Hách Liên, việc gọi hậu bối là cha nếu truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa, y còn cần mặt mũi chứ!
Tạ Chiết Nguyệt không ngần ngại vạch trần: “Nói láo, hôm đi đăng ký kết hôn người gọi rồi mà.”
Hách Liên Quyết ánh mắt lảng tránh: “Thế à? Ta không nhớ.”
Nhân viên lại hỏi Hách Liên Doanh Chu: “Hách Liên gia chủ sao lại làm nhiều cá thế ạ?”
“Em ấy thích.” Hách Liên Doanh Chu đáp.
Bình luận lập tức hiện lên một hàng dấu hỏi chấm. Họ không hiểu, chẳng phải Chiết Nguyệt không kén ăn sao? Cái gì cũng ăn, dở đến mấy cũng nuốt được mà.
Hách Liên Doanh Chu tự nói: “Em ấy đúng là không kén ăn, cho gì ăn nấy, nhưng không có nghĩa là em ấy không có sở thích riêng, mọi người quan sát kỹ sẽ thấy.”
[Đại lão bảo quan sát kỹ nghĩa là phải xem video Chiết Nguyệt ăn cơm mấy chục lần ấy hả?]
[Tôi tin họ là chân ái rồi, vì chỉ có yêu nhau mới để ý đối phương thích gì thôi!]
[Không ngờ tay nghề đại lão cũng đỉnh thế!]
“Ăn cơm thôi.” Hách Liên Doanh Chu nấu xong nhìn một lớn một nhỏ trước mặt.
Tạ Chiết Nguyệt ngửi mùi thơm nức mũi cười tươi rói, còn Hách Liên Quyết thì đã vội vàng chạy lại chỗ bát cơm của mình.
Nhưng! Giây tiếp theo y bị Hách Liên Doanh Chu giữ lại: “Cháu nên gọi ta là gì?”
Bình luận cười nghiêng ngả, bảo đại lão thù dai.
Nhưng Hách Liên Quyết đã vứt liêm sỉ sang một bên, giả giọng trẻ con ngọt xớt gọi một tiếng “Cha”, rồi lao vào bát cơm.
Khán giả trợn mắt há mồm, lát sau mới gõ một dòng: [Tôi hiểu rồi, Tiểu Quyết đúng là ‘có sữa là mẹ’, tôi bắt đầu suy nghĩ đi học nấu ăn để dụ dỗ Tiểu Quyết đây.]
Ăn trưa xong, các khách mời có thời gian nghỉ trưa không livestream.
Trong lều, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu nằm nghỉ. Hách Liên Doanh Chu bỗng ngẩng đầu lên: “Chiết Nguyệt, bọn họ bảo anh xấu.”
“Không sao.” Tạ Chiết Nguyệt lấy điện thoại ra, “Em chứng minh cho anh thấy anh không xấu.”
“Ngại em đăng ảnh anh không?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.
Hách Liên Doanh Chu lắc đầu: “Không ngại, chỉ là thấy hơi khó giải thích thôi.”
Trên Weibo, @Tạ Chiết Nguyệt: Chồng tôi không xấu, đừng nói linh tinh. [Hình ảnh]
Cư dân mạng: … Vãi chưởng! Sao giống Tiểu Quyết thế! Cha ruột Tiểu Quyết à?
Lời tác giả:
Hách Liên Doanh Chu: Lại phải đi đính chính tin đồn nữa rồi.
Gửi phản hồi