Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 038

Lý Đào Nghiêm tự nhiên nhớ lại đám cưới mà anh ta tham gia cùng Thẩm Dung Tâm một tuần trước. Tại đó, anh ta đã gặp Tạ Chiết Nguyệt, người đang mặc bộ lễ phục cao cấp tuyệt đẹp, ngồi bên cạnh một nhóm quý bà sang trọng. Cảnh tượng đó khiến người ta không khỏi nghi ngờ rằng liệu Tạ Chiết Nguyệt có phải đã được một phú bà nào đó để mắt tới, nên mới có thể đường hoàng quay lại giới giải trí như vậy hay không.

Đồng thời, Lý Đào Nghiêm cũng thầm thấy may mắn vì mình đã chụp lại rất nhiều ảnh, bây giờ dùng để đe dọa Tạ Chiết Nguyệt thì quá hợp lý.

Nghĩ vậy, Lý Đào Nghiêm nhìn Phó Dục Chi đang nằm trên giường đau đớn rên rỉ, nói: “Này, chính là những bức ảnh này đây.”

Nói xong, Lý Đào Nghiêm mở album ảnh trên điện thoại, lật từng tấm cho Phó Dục Chi xem.

Khi nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt xinh đẹp như một đóa hồng trắng trong bộ lễ phục trắng tinh khôi, mỉm cười và đưa rượu cho hai người phụ nữ bên cạnh, sắc mặt Phó Dục Chi lập tức tối sầm lại.

“Những bức ảnh này chụp ở đâu?” Phó Dục Chi chỉ vào điện thoại của Lý Đào Nghiêm hỏi.

Lý Đào Nghiêm đưa tay gãi đầu, đáp: “Là tiệc cưới nhà họ Vương, đám phụ nữ ngồi đó toàn là phú bà cả đấy, nhìn quần áo trang sức trên người họ xem, không có cái nào dưới vài triệu đâu.”

Nói xong, Lý Đào Nghiêm lại nháy mắt cười cợt, chỉ vào tấm ảnh trên điện thoại: “Đây là bữa tiệc quy tụ giới thượng lưu Hải Thành, người thường không vào được đâu. Cậu cứ tưởng cậu ta là đóa sen trắng nhỏ bé yếu đuối đáng thương, nhưng không ngờ người ta đã sớm leo lên cành cao, đá cậu rồi.”

“Câm miệng!” Phó Dục Chi gằn giọng quát, nhưng tay hắn lại nắm chặt lấy chiếc điện thoại.

Những bức ảnh của Lý Đào Nghiêm khiến Phó Dục Chi tin rằng Tạ Chiết Nguyệt thực sự đã leo lên cành cao, không cần hắn nữa, hoặc đúng như lời Tạ Chiết Nguyệt nói, cậu chưa bao giờ có quan hệ gì với hắn.

Lý Đào Nghiêm bị mắng cũng không giận, anh ta lơ đãng bật tắt chiếc bật lửa, tiếng “tách tách” vang lên vài lần rồi mới nói: “Thế nào, dùng cái này để đe dọa cậu ta được không?”

“Đây chính là bê bối lớn đấy, người được phú bà bao nuôi làm sao có thể tham gia show thực tế về trẻ em, rõ ràng sẽ gây ảnh hưởng xấu đến thanh thiếu niên, có khi còn bị phong sát ấy chứ.” Nói xong, Lý Đào Nghiêm cúi người xuống nhìn Phó Dục Chi trên giường bệnh.

Phó Dục Chi hít sâu một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt Lý Đào Nghiêm: “Nói đi, cậu muốn tôi đổi lấy cái gì?”

Lý Đào Nghiêm nghe vậy liền cười nói: “Vẫn là nói chuyện với anh Dục đơn giản.”

Nói xong, Lý Đào Nghiêm đòi hỏi từ Phó Dục Chi vài hợp đồng quảng cáo thương hiệu lớn và một vai diễn trong phim truyền hình bom tấn.

Nghe xong những thứ Lý Đào Nghiêm muốn, Phó Dục Chi lạnh lùng nhìn anh ta: “Cậu đúng là tham lam.”

Lý Đào Nghiêm cười hề hề đáp: “Dù sao tôi cũng không chiếm đoạt quyền tác giả của người khác, chuyện mua bài hát đều là do công ty làm, tôi không biết gì cả.”

Đến lúc chuyện vỡ lở, Phó Dục Chi có thể sẽ tiêu tan sự nghiệp, còn anh ta thì có thể phủi sạch mọi trách nhiệm, người chịu ảnh hưởng lớn nhất vẫn là Phó Dục Chi.

“Anh Dục, anh phải suy nghĩ cho kỹ, tôi là người không muốn nhóm tan rã nhất trong cái team này đấy.” Lý Đào Nghiêm đặt tay lên vai Phó Dục Chi nói.

“Tôi biết rồi, đưa ảnh cho tôi.”

Phó Dục Chi nhìn những bức ảnh trong điện thoại, cụp mắt xuống nói.

“Anh Dục là người thông minh!” Lý Đào Nghiêm búng tay một cái, rồi nói: “Hy vọng nhóm chúng ta có thể hoạt động lâu dài!”

Nói xong, Lý Đào Nghiêm gửi toàn bộ ảnh trong điện thoại cho Phó Dục Chi.

Làm xong việc này, Lý Đào Nghiêm thuận miệng hỏi: “Em trai cậu đâu? Không ở cùng cậu à?”

Lời vừa dứt, sắc mặt Phó Dục Chi cứng đờ, lúc này hắn mới nhớ ra mình chưa đưa em trai về cùng.

Lý Đào Nghiêm nhìn biểu cảm của Phó Dục Chi, kinh ngạc thốt lên: “Không phải chứ!”

Trong khi đó, trên thảo nguyên, đám đông náo nhiệt dần tản đi, lửa trại cũng sắp tàn, đúng lúc này bỗng vang lên tiếng khóc gọi của Phó Việt Chi.

Mọi người vội vàng chạy đến căn lều phát ra tiếng khóc để xem tình hình, chỉ thấy một nhân viên bất lực nhìn Phó Việt Chi đang khóc đòi anh trai.

Thôi Cảnh cùng Thôi Ấu Ấu chạy tới, Thôi Ấu Ấu thắc mắc hỏi: “A Việt, cậu không về cùng anh trai à?”

Vừa dứt lời, Thôi Ấu Ấu đã bị Thôi Cảnh nhẹ nhàng bịt miệng lại.

Lúc này, Phó Việt Chi nghe thấy anh trai đã về thì càng khóc to hơn.

“Em muốn anh hai, hu hu hu, em muốn anh hai.” Phó Việt Chi vừa khóc vừa gào.

Tạ Chiết Nguyệt hiểu ra vấn đề, Phó Dục Chi lúc đi đã bỏ quên Phó Việt Chi lại.

“Chuyện gì thế này?” Đạo diễn từ ngoài lều bước vào hỏi.

Nhân viên trông chừng Phó Việt Chi nãy giờ lên tiếng: “A Việt vừa tỉnh dậy là đòi tìm anh trai ngay.”

Nói xong, nhân viên lại gần đạo diễn thì thầm: “A Việt lúc nãy bị hoảng sợ, uống thuốc xong thì ngủ thiếp đi, tôi đoán ekip của Phó Dục Chi bận quá không chăm sóc được cho thằng bé nên quên không đưa nó về.”

Đạo diễn nghe vậy không khỏi nhíu mày thật chặt, rồi nói: “Đây mà là chuyện con người làm sao? Còn không mau gọi điện cho Phó Dục Chi.”

Show chăm con, show chăm con, Phó Dục Chi lại có thể làm mất em trai, đúng là tuyệt phẩm!

Đạo diễn vừa dứt lời thì chuông điện thoại của ông ta reo lên, màn hình hiển thị tên Phó Dục Chi.

“Alo?” Đạo diễn vội bắt máy, “Phó Dục Chi, em trai cậu vẫn còn ở đây này.”

Người quản lý của Phó Dục Chi lập tức nói: “Xin lỗi đạo diễn, đây là sơ suất của chúng tôi, ngày mai chúng tôi sẽ sắp xếp người đến đón thằng bé, phiền ông chăm sóc nó một đêm giúp.”

Đạo diễn nghe vậy bực mình đồng ý, trong khi đó Phó Việt Chi lại càng khóc to hơn.

“Em muốn anh hai, em muốn anh hai.” Giọng thằng bé khàn đặc vì khóc.

Mọi người xung quanh vội vàng dỗ dành, mong Phó Việt Chi đừng khóc nữa.

“A Việt đừng khóc nữa, ngày mai anh trai em sẽ cho người đến đón em về.”

“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, anh trai em không cố ý đâu.”

Nhưng một đứa trẻ ở nơi xa lạ, người thân thiết nhất cũng không có bên cạnh, gió trên thảo nguyên lại lớn, thậm chí loáng thoáng còn nghe thấy tiếng sói hú, làm sao đứa trẻ không sợ hãi cho được?

Cuối cùng mọi người đều bó tay, không tài nào dỗ được Phó Việt Chi.

Lúc này, Hách Liên Quyết đã chán ngấy tiếng khóc của trẻ con, bèn đi đến trước mặt Phó Việt Chi quát: “Cậu! Không được khóc nữa!”

Có lẽ bị khí thế của Hách Liên Quyết dọa sợ, hoặc cũng có thể do khóc mệt rồi, Phó Việt Chi nín bặt, ngơ ngác nhìn Hách Liên Quyết trước mặt.

Chỉ thấy Hách Liên Quyết khoanh tay trước ngực nói: “Cậu có biết không? Trên thảo nguyên, tiếng khóc của trẻ con sẽ dẫn dụ bầy sói đến đấy.”

Phó Việt Chi nghe vậy lập tức trợn tròn mắt, dù đang ở độ tuổi trời không sợ đất không sợ, cậu bé vẫn sợ bị sói cắn.

Nhân viên bên cạnh định kéo Hách Liên Quyết lại bảo đừng nói nữa kẻo dọa Phó Việt Chi, nhưng đạo diễn lại ngăn cản.

Chỉ thấy Hách Liên Quyết dùng giọng điệu âm u nói: “Trên thảo nguyên, bầy sói thích ăn nhất là loại trẻ con thịt mềm như cậu, nếu tiếng khóc của cậu vô tình dẫn dụ bầy sói đến thì…”

Phó Việt Chi nghe vậy lập tức bịt chặt miệng, không dám phát ra tiếng động nào.

Hách Liên Quyết hài lòng, trẻ con thì phải dọa một chút mới được.

“Còn khóc nữa không?” Hách Liên Quyết hỏi.

“Không khóc nữa, không khóc nữa.” Phó Việt Chi lắc đầu lia lịa, cậu bé thực sự sợ tiếng khóc của mình sẽ dụ sói đến.

Lúc này, nhân viên đưa một cốc nước cho Phó Việt Chi uống cho nhuận họng, cậu bé ngoan ngoãn nhận lấy uống vài ngụm rồi cảm ơn nhân viên.

“Được rồi, cậu nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai anh trai cậu sẽ cho người đến đón cậu.” Hách Liên Quyết phất tay định rời đi, nhưng lại bị Phó Việt Chi nắm lấy tay.

“Tiểu Quyết, tớ sợ, cậu ở lại với tớ được không?” Phó Việt Chi lí nhí hỏi, dáng vẻ ấp úng.

Hách Liên Quyết nhìn Phó Việt Chi, thầm nghĩ: Nhóc nhìn ta giống người đánh lại được sói lắm à?

“Chiết Nguyệt à, hay là cậu và Tiểu Quyết ở lại với A Việt đi.” Đạo diễn lên tiếng, “Thằng bé một mình ở đây, cũng chẳng có người thân bên cạnh.”

Thôi Ấu Ấu bên cạnh cũng giơ tay xung phong: “Cháu cũng có thể ở lại với A Việt! Cháu không sợ sói!”

Thôi Cảnh thấy vậy bất lực xoa đầu Thôi Ấu Ấu, rồi nhìn Tạ Chiết Nguyệt hỏi: “Vậy chúng ta cùng ở lại đây nhé?”

“Được.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, Thôi Cảnh đã nói vậy thì cậu cũng không thể bỏ đi được.

Lý Tư Tư thấy mọi người đều được ngủ chung, bèn thì thầm với Lý Mộng Dao: “Dì ơi, con cũng muốn ngủ với các bạn.”

Lý Mộng Dao ngẩn người, rồi nói: “Nhưng như thế thì con không được ngủ với dì nữa đâu.”

“Vậy ạ…” Lý Tư Tư hơi do dự, cuối cùng nhìn Thôi Ấu Ấu và Hách Liên Quyết rồi tiếc nuối đi theo Lý Mộng Dao.

Sau khi đám đông tản đi, Thôi Ấu Ấu lập tức trải cái chăn nhỏ của mình lên tấm thảm trên sàn, vừa trải vừa sắp xếp: “Tớ ngủ đây, Tiểu Quyết ngủ đây, ba ngủ đây…”

Hách Liên Quyết nghe vậy lập tức kéo tay Tạ Chiết Nguyệt phản đối: “Ta không muốn ngủ ở giữa! Ta muốn ngủ với Chiết Nguyệt!”

Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống nhìn Hách Liên Quyết: Người lớn tướng rồi, bớt trẻ con đi được không?

“Tớ cũng muốn ngủ với Tiểu Quyết.” Phó Việt Chi nhìn Hách Liên Quyết, sụt sịt mũi nói.

Thôi Ấu Ấu nghe vậy nhìn Hách Liên Quyết với vẻ mặt tổn thương: “Tớ thực sự rất muốn ngủ cạnh Tiểu Quyết mà.”

Đây là lần đầu tiên cô bé được ngủ cạnh bạn bè, hơn nữa cô bé cực kỳ thích Tiểu Quyết!

Hách Liên Quyết ngẩn người, y là cái bánh bao thơm ngon gì à?

“Tiểu Quyết, Tiểu Quyết.” Thôi Ấu Ấu kéo tay Hách Liên Quyết, “Tớ ngủ chung với cậu được không?”

“Tiểu Quyết, tớ sợ.” Phó Việt Chi cũng nắm lấy tay Hách Liên Quyết.

Hách Liên Quyết: “…” Đừng kêu nữa, ồn chết đi được.

Cuối cùng, Tạ Chiết Nguyệt chốt hạ: “Được rồi, Tiểu Quyết ngủ ở giữa.”

Vừa dứt lời, hai đứa trẻ hớn hở nắm tay Hách Liên Quyết, rồi lại bắt đầu so bì xem đồ ngủ của ai đẹp hơn.

“Đồ ngủ của tớ là cừu con!” Thôi Ấu Ấu kéo bộ đồ ngủ lông xù trên người khoe.

“Đồ ngủ của tớ là khủng long, siêu ngầu!” Phó Việt Chi vung vẩy cái đuôi khủng long sau lưng.

Sau đó, cả hai nhìn sang Hách Liên Quyết đã nằm xuống, Hách Liên Quyết cảnh giác mở mắt ra: “Làm gì đấy?”

“Tiểu Quyết, cậu nói xem đồ ngủ của ai đẹp nhất!” Thôi Ấu Ấu ngồi xổm bên cạnh Hách Liên Quyết hỏi.

Phó Việt Chi nắm chặt tay nói: “Tiểu Quyết, tớ và cậu cùng chiến tuyến, khủng long siêu ngầu!”

Hách Liên Quyết nhìn hai người bên cạnh chỉ muốn nói một câu: Ấu trĩ! Nói về đồ ngủ đẹp nhất thì phải là bộ đồ ngủ lụa đen thêu rồng của y, cổ áo tay áo thêu tinh xảo, chỉ vàng trên nền đen bá khí vô cùng.

Tạ Chiết Nguyệt và Thôi Cảnh đứng nhìn ba đứa trẻ ồn ào, không khỏi than thở: “Ồn ào thật đấy!”

Thôi Cảnh bên cạnh mỉm cười ôn hòa nói: “Trẻ con là thế mà, nhưng nhìn chúng nó ồn ào cũng thấy đáng yêu.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn sang Hách Liên Quyết, ông cha chó biến nhỏ rồi cậu cũng chẳng thấy đáng yêu tí nào, chỉ thấy ngứa đòn.

Đêm khuya, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Thôi Cảnh dỗ dành hai đứa trẻ ngủ, thật lòng khâm phục anh, có thể đối phó với hai đứa trẻ đúng là quá lợi hại.

“Chúc baba ngủ ngon, chúc Tiểu Quyết ngủ ngon, chúc anh trai xinh đẹp ngủ ngon, chúc A Việt ngủ ngon.” Nói xong, Thôi Ấu Ấu chơi mệt rồi cũng nhắm mắt lại.

Phó Việt Chi chúc ngủ ngon xong cũng nhắm mắt, hai đứa dính chặt lấy Hách Liên Quyết, Tạ Chiết Nguyệt thấy cảnh này thú vị vô cùng, hiếm khi thấy ông cha chó bất lực thế này.

Thế là Tạ Chiết Nguyệt dùng khẩu hình với Hách Liên Quyết: Người được chào đón ghê ha.

Hách Liên Quyết dùng ánh mắt trả lời hai chữ: Câm miệng!

Sau đó, đèn trong lều tắt, mọi người chìm vào giấc ngủ. Đêm nay, Tạ Chiết Nguyệt ngủ rất ngon, chỉ có Hách Liên Quyết là ngủ hơi khổ sở.

Thôi Ấu Ấu ngủ thích ôm đồ, không may Hách Liên Quyết trở thành cái gối ôm trong tay cô bé, còn Phó Việt Chi vì sợ hãi nên cứ rúc vào người Hách Liên Quyết, hai đứa ép y đến nghẹt thở.

Thế là, sáng hôm sau bò dậy, Hách Liên Quyết tuyên bố thẳng với Thôi Ấu Ấu và Phó Việt Chi: “Sau này tôi mà ngủ chung với hai cậu nữa, tôi là heo!”

Vừa dứt lời, Thôi Ấu Ấu cười khúc khích gọi: “Tiểu Quyết heo con!”

Hách Liên Quyết: “…” Hoàn toàn hết cách.

Đợi họ rửa mặt xong, người do Phó Dục Chi sắp xếp đến đón Phó Việt Chi cũng tới.

“A Việt phải không, anh là trợ lý của anh trai em, anh trai em bảo anh đến đón em về.” Trợ lý của Phó Dục Chi cười nói với Phó Việt Chi, “Chắc em nhận ra anh chứ.”

Phó Việt Chi gật đầu: “Em biết.”

Cùng lúc đó, trợ lý gọi điện cho Phó Dục Chi: “Anh Dục, em đón được bé rồi, anh yên tâm, em sẽ đưa bé về an toàn.”

Nói xong, trợ lý đưa điện thoại cho Phó Việt Chi nói chuyện với anh trai.

Sau khi hai anh em nói chuyện xong, trợ lý cầm đồ đạc của Phó Việt Chi định đưa cậu bé đi, nào ngờ Phó Việt Chi lại dừng bước nhìn Hách Liên Quyết.

“Tiểu Quyết, hẹn gặp lại ở Hải Thành nhé.” Phó Việt Chi nói.

“Ừ.” Hách Liên Quyết đáp một tiếng, nhưng trong lòng biết chắc sau này khó có cơ hội gặp lại.

Cuối cùng, Phó Việt Chi theo trợ lý của Phó Dục Chi rời khỏi thảo nguyên, đạo diễn cũng mở livestream “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới”, sau một ngày xử lý khủng hoảng truyền thông cộng thêm có người bỏ tiền xóa bình luận, khóa tài khoản của đám fan cuồng, dư luận trên mạng đã dần lắng xuống, nên đạo diễn quyết định tiếp tục livestream.

Livestream vừa mở, vô số khán giả đã tràn vào.

[Đây là thảo nguyên buổi sáng sao? Đẹp quá!]

[A, cuối cùng cũng được yên tâm ngắm mấy bé rồi.]

[Hôm nay đạo diễn định cho chúng ta chơi trò gì đây?]

Đạo diễn đi tới trước ống kính nói: “Hôm nay thảo nguyên có hội đua ngựa, mọi người có thể cùng xem đua ngựa, còn có thể đoán xem ai sẽ thắng cuộc. Tất nhiên, đoán đúng cũng không có thưởng đâu.”

Vừa dứt lời, bình luận tràn ngập [Đạo diễn keo kiệt].

Đạo diễn chẳng quan tâm, chỉ cần làm chương trình cho tốt là được, keo kiệt thì keo kiệt, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết chứ.

Lúc này, một bình luận trôi qua: [Tôi muốn biết Tạ Chiết Nguyệt có tham gia không?]

Lập tức, bình luận này nhắc mọi người nhớ đến màn cưỡi ngựa của Tạ Chiết Nguyệt trước đó, khả năng điều khiển ngựa như vậy quả thực quá hiếm thấy, ngay cả vận động viên cưỡi ngựa chuyên nghiệp cũng chưa chắc làm được pha cứu người chuẩn xác khi hai con ngựa đang phi nước đại như vậy.

[Đúng đúng đúng, Tạ Chiết Nguyệt có tham gia không? Tôi xem show này là vì bị vẻ đẹp trai khi cưỡi ngựa của Tạ Chiết Nguyệt hớp hồn đấy, tất nhiên giờ thấy ngắm trẻ con cũng rất vui.]

[Mau cho Tạ Chiết Nguyệt tham gia đi! Tôi đặt cược Tạ Chiết Nguyệt thắng!]

[Đua ngựa là xem tốc độ của ngựa mà, đưa cho Tạ Chiết Nguyệt con ngựa tồi thì cậu ấy cũng không thắng nổi thiên lý mã đâu.]

Trong lúc khán giả đang tranh luận sôi nổi, một người dân du mục dắt con ngựa đen đi tới. Con ngựa này lông bóng mượt, dáng vẻ khỏe khoắn, đường nét cơ thể hoàn hảo, toát lên vẻ kiêu hãnh bẩm sinh, nhìn qua là biết ngựa tốt.

Người đàn ông đi tới trước mặt Tạ Chiết Nguyệt nói: “Chàng trai trẻ, chú thấy hôm qua cháu cưỡi ngựa rất giỏi, cháu có thể thay chú cưỡi Đan Châu tham gia cuộc thi được không?”

Nói xong, ông vỗ vỗ vào cổ con ngựa đen bên cạnh để trấn an nó.

Lúc này, bình luận tràn ngập [Đi đi đi!] [Đồng ý đi, chúng tôi muốn xem anh cưỡi ngựa!]

Tạ Chiết Nguyệt nhìn người đàn ông, cười hỏi: “Tại sao lại muốn cháu đi ạ?”

Người đàn ông đấm đấm vào lưng, đáp: “Hôm qua đuổi theo khống chế ngựa bị trẹo lưng rồi, lúc đua ngựa phải cúi người nhặt hoa đỏ trên đất, chú không làm nổi.”

Hôm qua chính người đàn ông này đã giúp cứu người sau khi ngựa của Phó Dục Chi mất kiểm soát, cũng vì cứu người mà bị trẹo lưng.

Sau đó, ông vỗ vỗ Đan Châu nói: “Nhưng ngựa của chú phải tham gia cuộc thi này, nó là con ngựa chạy nhanh nhất thảo nguyên này đấy, đã ba lần liên tiếp vô địch rồi!”

“Chú không thể để nó mất đi danh hiệu quán quân được.” Người đàn ông nhìn Đan Châu bên cạnh đầy xót xa.

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy cười nói: “Được, cháu đồng ý với chú.”

Người đàn ông vốn tưởng phải thuyết phục nhiều lắm mới được, nghe vậy thì sững sờ, sau đó thấy Tạ Chiết Nguyệt nhận lấy dây cương của Đan Châu từ tay mình.

Tạ Chiết Nguyệt đặt tay lên mặt Đan Châu, áp trán mình vào trán nó thì thầm: “Ngoan, tao đưa mày đi giành chức vô địch.”

Trong ống kính, chàng trai xinh đẹp dịu dàng áp trán vào trán Đan Châu, còn con ngựa kiêu hãnh kia lại thân thiết cọ cọ vào người cậu.

[Có ai chụp màn hình không! Cảnh vừa rồi đẹp muốn xỉu!]

[Tôi chụp rồi.]

[Chị em chia sẻ đi!]

Còn Hách Liên Doanh Chu ngồi trong văn phòng thì nhất quyết không chịu chia sẻ tấm ảnh chụp màn hình vừa rồi, hắn muốn giữ làm của riêng.

Sau khi làm quen với Đan Châu, Tạ Chiết Nguyệt lập tức nhảy lên lưng ngựa, động tác phóng khoáng dứt khoát kết hợp với thần thái tràn đầy sức sống, trong mắt người ngoài thực sự toát lên vẻ thiếu niên hiệp khách oai hùng hiên ngang.

“Giá!” Tạ Chiết Nguyệt hô nhẹ một tiếng, rồi cưỡi Đan Châu đi về phía trường đua.

“Đi, chúng ta đi cổ vũ cho Chiết Nguyệt.” Thôi Cảnh một tay dắt Thôi Ấu Ấu, một tay dắt Hách Liên Quyết nói.

Nói xong, Thôi Cảnh và Lý Mộng Dao dẫn lũ trẻ lên khán đài. Không chỉ vậy, đạo diễn còn đặc biệt xin người ta dải lụa đỏ thừa buộc vào gậy làm gậy cổ vũ cho nhóm Thôi Cảnh.

[Gậy cổ vũ đơn sơ quá, hahaha.]

[Tôi xấu tính, tôi muốn xem nam thần nữ thần vẫy dải lụa đỏ!]

[Gấp ngàn con hạc giấy, buộc thêm dải lụa hồng.]

[Nguyện người lương thiện ngày ngày gặp vận may.]

[Cứu tôi với, im đi, sao các người có thể phát ra âm thanh thế!]

Lúc này, Thôi Ấu Ấu đã cầm gậy buộc lụa đỏ vẫy vẫy hét lớn: “Anh trai xinh đẹp cố lên!”

“Chú Chiết Nguyệt cố lên!” Lý Tư Tư cũng lớn tiếng hét theo.

Giờ áp lực dồn lên vai Hách Liên Quyết. Hách Liên Quyết nhắm mắt đưa chân vẫy vẫy dải lụa đỏ hô: “Tiểu Thất, cố lên!”

Nghe tiếng, Tạ Chiết Nguyệt nhìn về phía khán đài nở một nụ cười.

Sau đó, tiếng còi của trọng tài vang lên, Tạ Chiết Nguyệt quất roi, Đan Châu lao đi như tên bắn. Rất nhanh, Tạ Chiết Nguyệt bỏ xa các đối thủ phía sau một thân ngựa, rồi Đan Châu ngày càng nhanh hơn, bỏ xa các đối thủ khác tít đằng sau.

Lúc này, mọi người mới biết danh hiệu con ngựa chạy nhanh nhất thảo nguyên này không phải là hư danh.

“Giá!” Tạ Chiết Nguyệt hô lớn, đến đoạn đường phải cúi người nhặt hoa đỏ cũng không hề giảm tốc độ, trực tiếp nghiêng người, cánh tay dài vươn ra, đóa hoa đỏ đã nằm gọn trong tay cậu, động tác nhanh nhẹn mượt mà như đã tập luyện hàng ngàn lần.

Khán đài nổ ra tiếng vỗ tay như sấm, có người hét lớn: “Đẹp lắm!”

Tạ Chiết Nguyệt một tay cầm cương một tay vẫy hoa đỏ, trên mặt là nụ cười phóng khoáng tự tin.

Khi vượt qua hàng rào cuối cùng, Đan Châu tung người nhảy lên, động tác đẹp mắt dứt khoát, Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên lưng ngựa vạt áo bay bay, lưng thẳng tắp đẹp đẽ, khoảnh khắc bay trên không trung dường như thời gian ngưng đọng lại.

Khi Đan Châu tiếp đất, nó đưa Tạ Chiết Nguyệt lao qua vạch đích, khán đài bùng nổ tiếng reo hò.

[Chiết Nguyệt đỉnh quá!]

[Vợ ngầu quá ngầu quá!]

[Aaa, khoảnh khắc ngựa tung vó nhảy lên, tôi như nhìn thấy thiếu niên tướng quân vậy!]

[Cứu tôi với, buổi livestream hôm nay cho ra lò bao nhiêu là bức ảnh thần thánh của Chiết Nguyệt!]

Trong ống kính, Tạ Chiết Nguyệt được mọi người vây quanh, ánh sáng thế gian như tụ lại trên người cậu, rực rỡ đến mức không thấy ai khác.

“Tạ Chiết Nguyệt! Tạ Chiết Nguyệt! Đan Châu! Đan Châu!” Đám đông reo hò tên Tạ Chiết Nguyệt và Đan Châu.

Chủ nhân của Đan Châu cười không khép được miệng, ông vốn tưởng lần này Đan Châu của ông không giành được giải nhất nữa rồi!

Tiếp đó, Tạ Chiết Nguyệt được đẩy lên bục nhận giải, cả người và ngựa đều được đeo hoa đỏ to đùng, tuy hoa đỏ hơi sến nhưng đeo lên người Tạ Chiết Nguyệt lại biến thành quốc sắc thiên hương.

Hách Liên Doanh Chu mỉm cười, lấy điện thoại nhắn tin cho Tạ Chiết Nguyệt: Chúc mừng em giành chiến thắng.

Cùng lúc đó, Phó Dục Chi nhìn chằm chằm vào Tạ Chiết Nguyệt trên màn hình, không có hắn, Tạ Chiết Nguyệt thậm chí còn sống tốt hơn.

Rất nhanh, Phó Dục Chi nén cảm xúc trong lòng xuống, lấy điện thoại nhắn tin Wechat cho Tạ Chiết Nguyệt: Chiết Nguyệt, chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng được không, ví dụ như bức ảnh cậu bị chụp ở tiệc cưới nhà họ Vương.

Tuy nhiên, sau khi tin nhắn được gửi đi, bên cạnh hiện lên dấu chấm than màu đỏ, bên dưới còn có dòng chữ nhỏ: Tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối.

Phó Dục Chi lúc này mới nhận ra, hắn đã bị Tạ Chiết Nguyệt chặn rồi!

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: Loại ngu ngốc này cậu có giữ lại không? Tôi thì không.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi