Chương 37
Hách Liên Quyết liếc nhìn Tạ Chiết Nguyệt, cười khẩy: “Hừ hừ, con quên báo bình an cho hắn rồi chứ gì?”
Tạ Chiết Nguyệt vội vàng chối bay chối biến: “Đừng nói linh tinh, làm gì có chuyện đó.”
Đồng thời, cậu vắt óc suy nghĩ xem nên trả lời thế nào để Hách Liên Doanh Chu không nghĩ là cậu cố tình quên.
Nhưng mà tin nhắn này đến cũng quá đúng lúc đi? Livestream vừa tắt thì Hách Liên Doanh Chu nhắn tới hỏi tội ngay. Tạ Chiết Nguyệt nghi ngờ Hách Liên Doanh Chu đang xem livestream show chăm con.
“Không thể nào, anh ta một phút kiếm mấy triệu tệ, làm gì có thời gian rảnh mà làm mấy chuyện này.” Tạ Chiết Nguyệt lẩm bẩm. Nếu là cậu kiếm được nhiều tiền như thế, bất cứ thứ gì cản trở công việc đều là tà đạo. Tạ Chiết Nguyệt suy bụng ta ra bụng người, nghĩ Hách Liên Doanh Chu không phải kiểu người rảnh rỗi đi xem show giải trí.
Thế là, cậu nhắn lại: Xuống máy bay mệt quá, ngủ quên trên xe nên chưa kịp nhắn, xin lỗi nhé (>人<.)
Đọc lại tin nhắn, Tạ Chiết Nguyệt thấy rất hài lòng. Lý do thuyết phục, lại còn thêm cái icon dễ thương, quá hoàn hảo! Cậu liền bấm gửi.
Hách Liên Doanh Chu đợi mấy phút mới thấy tin nhắn trả lời, ánh mắt đang bình thản bỗng dao động. Đọc nội dung tin nhắn, mày hắn nhíu lại. Tại sao lại lừa mình?
Hắn đã xem trọn buổi livestream, Tạ Chiết Nguyệt đâu có ngủ, rõ ràng là quên béng mất việc báo bình an cho hắn.
Giây tiếp theo, điện thoại Tạ Chiết Nguyệt đổ chuông.
Giọng người đàn ông vang lên từ đầu dây bên kia, chậm rãi và từ tốn: “Phi ngựa trên thảo nguyên đầy năng lượng thế kia, mà lại không có thời gian báo bình an cho tôi sao? Chiết Nguyệt, em đang nói dối.”
Câu “em đang nói dối” được Hách Liên Doanh Chu nói ra với giọng điệu nghiêm túc, kết hợp với chất giọng trầm ấm khiến gáy Tạ Chiết Nguyệt tê rần, cảm giác như chú mèo con bị tóm gáy vì làm sai chuyện gì đó.
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt mới chắc chắn rằng Hách Liên Doanh Chu nhắn tin cho cậu ngay sau khi tắt livestream không phải là trùng hợp, mà là hắn biết cậu rảnh rỗi nên mới nhắn.
Hách Liên Quyết đứng bên cạnh nhìn Tạ Chiết Nguyệt với vẻ mặt hả hê: Xem con giải thích thế nào.
“Xin lỗi.” Tạ Chiết Nguyệt im lặng hồi lâu mới thốt ra được hai chữ.
“Tôi không có thói quen báo bình an cho người khác.” Tạ Chiết Nguyệt chậm rãi nói.
Ở nhà họ Thẩm, chẳng ai quan tâm cậu đi đâu về đâu. Ở Đại Chu, mẫu phi và tỷ tỷ mất sớm, anh em không thân thiết. Dù có xuất chinh xa nhà, cậu cũng chẳng cần báo bình an cho Hách Liên Quyết, vì tin tức chiến trường luôn có người báo về kinh đô. Hơn nữa, ngoài chuyện quân sự ra, cậu và Hách Liên Quyết cũng chẳng có gì để nói với nhau.
Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt cúi đầu buồn bã, không kìm được nắm lấy tay cậu, muốn nói rằng vẫn còn y ở bên cạnh. Nhưng chưa kịp mở miệng, y đã nghe thấy Hách Liên Doanh Chu nói: “Không sao, để tôi dạy em.”
Giọng Hách Liên Doanh Chu dịu dàng đến lạ, khiến Tạ Chiết Nguyệt vô thức đáp lại: “Được.”
Hách Liên Quyết: ??? Tiểu Thất của trẫm cứ thế bị dụ dỗ rồi sao?
“Từ hôm nay, em có thể kể cho tôi nghe mỗi ngày em làm những gì.” Hách Liên Doanh Chu xoay chiếc nhẫn trên tay, nhẹ nhàng hướng dẫn, “Bây giờ hãy nói với tôi: Máy bay hạ cánh an toàn, tôi rất an toàn.”
“Máy bay hạ cánh an toàn, tôi rất an toàn.” Tạ Chiết Nguyệt lặp lại.
Khóe miệng Hách Liên Doanh Chu cong lên, hỏi tiếp: “Vậy hôm nay em đã làm những gì?”
Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày: “Chẳng phải anh đều thấy hết rồi sao?”
Không đợi Hách Liên Doanh Chu trả lời, cậu tiếp tục: “Tôi mặc trang phục dân tộc ở đây, đưa Tiểu Quyết đi cưỡi ngựa. Gió ở đây rất lớn, tôi rất thích.”
Chẳng hiểu sao, Tạ Chiết Nguyệt cảm nhận được niềm vui khi chia sẻ cảm xúc với người khác, nụ cười tự nhiên nở trên môi.
Ngồi trong văn phòng, Hách Liên Doanh Chu có thể tưởng tượng ra vẻ mặt rạng rỡ, phóng khoáng của Tạ Chiết Nguyệt khi cưỡi ngựa trên thảo nguyên.
“Tôi thấy cả rồi.” Hách Liên Doanh Chu khẽ nói, “Cảnh em quay đầu ngựa giữa không trung ngầu lắm.”
Được khen ngợi, tai Tạ Chiết Nguyệt nóng lên: “Cảm ơn.”
Hách Liên Doanh Chu cười khẽ: “Nhớ ngày mai cũng phải báo bình an và kể cho tôi nghe em làm gì nhé.”
“Được.”
Nghe Tạ Chiết Nguyệt đồng ý, Hách Liên Doanh Chu hài lòng cúp máy.
Trợ lý đứng ngoài cửa nghe trọn cuộc hội thoại thì trợn mắt há mồm. Tổng giám đốc bảo không biết theo đuổi người ta, tôi không tin! Toàn là giả dối, giả dối hết!
Tạ Chiết Nguyệt nhìn điện thoại đã tắt, mỉm cười. Hách Liên Quyết nhìn mà ngứa mắt, có dự cảm cải trắng nhà mình sắp bị heo ủi mất rồi.
“Con có vẻ vui nhỉ?” Hách Liên Quyết hỏi.
Tạ Chiết Nguyệt ngồi xuống bãi cỏ, nhìn Hách Liên Quyết: “Mấy chục năm rồi không chia sẻ tâm trạng và trải nghiệm với ai, đột nhiên tìm được người để chia sẻ.”
Cảm giác này không tệ chút nào, thậm chí cậu còn thấy hơi thích. Hơn nữa, cậu cũng chẳng nghĩ ra Hách Liên Doanh Chu mưu đồ gì ở mình. Anh ta là gia chủ nhà Hách Liên, tài sản hàng tỷ, sau này ly hôn biết đâu họ còn có thể làm bạn.
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt nằm xuống cỏ, nhìn mặt trời trên đỉnh núi qua kẽ ngón tay, khẽ nói: “Sắp có người bạn đầu tiên rồi.”
Hách Liên Quyết sững sờ. Chẳng lẽ Tiểu Thất chưa từng có bạn bè? Nghĩ kỹ lại thì đúng là vậy. Thân phận hoàng tử tạo ra khoảng cách tự nhiên với người khác. Cậu có thể có thuộc hạ trung thành, nhưng không có bạn bè tâm giao. Còn anh em thì trong hoàng tộc làm gì có tình huynh đệ.
Nghĩ đến đây, cảm giác tội lỗi của Hách Liên Quyết càng dâng cao. Cả nhà họ Tạ chết vì tranh đấu bè phái, sau đó mẹ nuôi và chị nuôi mà y tìm cho cậu cũng lần lượt qua đời sớm. Từ đó về sau, Tạ Chiết Nguyệt không còn người thân nào trên đời.
“Thực ra, bên cạnh con vẫn còn ta mà.” Hách Liên Quyết nhỏ giọng nói. Có tâm sự gì cứ nói với người làm cha này cũng được mà.
Tuy trước đây y là hoàng đế, không thân thiết với Tiểu Thất, nhưng giờ y không làm hoàng đế nữa, lại biến thành trẻ con, Tiểu Thất cũng không cần lo lắng bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành ngôi vị nữa.
Tạ Chiết Nguyệt bật dậy, nhìn Hách Liên Quyết: “Nhưng cha đâu có làm người, toàn làm chó thôi!”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt bày ra vẻ mặt đau đớn tột cùng.
Hách Liên Quyết: “…”
Cuối cùng, Hách Liên Quyết yếu ớt phản bác: “Ta cũng đâu đến nỗi ‘chó’ lắm đâu!”
Tạ Chiết Nguyệt tặng cho y hai chữ: “Ha ha.”
Trong lúc hai cha con đấu khẩu, Phó Dục Chi được đưa đến bệnh viện và nhận kết quả chụp chiếu.
Bác sĩ cầm phim X-quang nói: “Xương cẳng chân của cậu bị gãy rất nghiêm trọng.”
Mặt Phó Dục Chi tái mét: “Vậy một tháng rưỡi nữa tôi có thể lên sân khấu nhảy được không?”
Là một idol, không nhảy được thì làm sao biểu diễn trong concert kỷ niệm 5 năm của Thesun?
Bác sĩ lắc đầu: “Đi lại bình thường được là tốt rồi, vận động mạnh như nhảy nhót thì chân cậu không chịu nổi đâu.”
Sắc mặt nhân viên chương trình và trợ lý của Phó Dục Chi lập tức khó coi. Không ai ngờ hắn lại bị thương nặng đến thế.
“Không thể nào! Anh Phó sao có thể không nhảy được chứ?” Trợ lý không tin, “Chúng tôi muốn chuyển viện! Về Hải Thành điều trị! Bệnh viện ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này không đáng tin!”
Bác sĩ sầm mặt. Tuy điều kiện y tế ở đây không bằng Hải Thành, nhưng phim chụp rành rành ra đó. Dù có về Hải Thành thì chân gãy nối lại cũng không thể vận động mạnh được.
Phó Dục Chi hoảng loạn nhìn bác sĩ: “Bác sĩ, ông đùa tôi đúng không?”
Bác sĩ bất lực, ai rảnh mà đùa với bệnh nhân.
Phó Dục Chi tuyệt vọng. Không nhảy được đồng nghĩa với việc sự nghiệp idol của hắn chấm dứt.
Trợ lý an ủi: “Anh Dục, về Hải Thành chắc chắn sẽ chữa khỏi thôi, anh đừng lo. Dù không nhảy được thì mình vẫn có thể hát, cùng lắm thì đi đóng phim.”
Dựa vào lưu lượng và khả năng chi tiền của fan, dù không lên sân khấu, chỉ cần chuyên tâm đóng phim ca hát thì tư bản vẫn sẽ nâng đỡ hắn.
Phó Dục Chi càng thêm tuyệt vọng. Người quản lý lập tức liên hệ bệnh viện chấn thương chỉnh hình tốt nhất Hải Thành để chuyển viện cho hắn.
Một tiếng sau, Phó Dục Chi lên máy bay về Hải Thành điều trị ngay trong đêm.
Trên mạng, vụ việc Phó Dục Chi bị thương không ngừng lên men. Dù chương trình đã tung video toàn bộ quá trình, fan của hắn vẫn không chịu buông tha.
Trong mắt họ, anh trai nhà họ không sai, sai là do chương trình bảo vệ nghệ sĩ không tốt!
Weibo của Phó Dục Chi ngập tràn bình luận an ủi của fan, thề thốt đòi lại công đạo cho anh, bảo vệ người anh trai tốt nhất thế giới!
[Anh ơi, không biết anh bị thương có nặng không, nhìn anh ngã ngựa mà em sợ quá.]
[Phòng làm việc chết hết rồi à? Sao đến giờ vẫn chưa thông báo tình hình của anh tôi?]
[Lúc đó em chỉ ước mình có thể bay đến cứu anh thôi!]
Đồng thời, video Tạ Chiết Nguyệt cứu người trên lưng ngựa viral cũng khiến fan Phó Dục Chi gai mắt. Tại sao cậu có khả năng cứu người mà không cứu anh tôi? Hại anh tôi bị thương!
Người qua đường bị logic của fan Phó Dục Chi làm cho choáng váng. Lúc đó trên ngựa Phó Dục Chi còn có một đứa trẻ, ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ chọn cứu đứa trẻ trước.
Nhưng fan Phó Dục Chi cứ cố chấp: Cứu được một người sao không cứu được hai người? Sao lại trơ mắt nhìn anh tôi ngã ngựa? Họ còn liên kết với fan Thẩm Dung Tâm tấn công Tạ Chiết Nguyệt, chất vấn cậu tại sao không cứu cả hai.
Cư dân mạng sốc toàn tập. Fan lưu lượng điên đến mức này rồi sao?
[Nhắc nhở fan Dục và fan Dung một chút, kiềm chế cảm xúc đi, không muốn bồi thường hay ngồi tù thì đừng có chửi bới lung tung. Cần tôi đọc lại bản án hôm trước cho nghe không?]
[Làm ơn mắc oán, Tạ Chiết Nguyệt cứu em trai Phó Dục Chi mà còn bị fan hắn chửi. Theo tôi thì cậu ấy chẳng nên cứu ai cả.]
[Fan Dục và fan Dung đừng làm trò cười nữa, có sức thì đi cày số liệu cho anh nhà đi.]
[Ekip của Tạ Chiết Nguyệt đã ra thông báo cảnh cáo và đang thu thập bằng chứng rồi đấy.]
Hách Liên Doanh Chu làm xong việc, thấy tình hình trên mạng liền cau mày, bảo trợ lý liên hệ với Weibo xóa bình luận chửi bới của fan cuồng.
Có tiền mua tiên cũng được, Weibo lập tức xóa bài, cấm ngôn, khóa tài khoản hàng loạt. Mạng xã hội sạch bóng, chỉ còn lại đám fan cuồng tức tối trong bóng tối.
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu mới nhắn tin cho Tạ Chiết Nguyệt.
Hách Liên Doanh Chu: Chuyện trên mạng tôi đã cho người xử lý rồi, em đừng để ý nhé.
Dù biết Tạ Chiết Nguyệt mạnh mẽ, không quan tâm đến những lời chửi rủa đó, nhưng hắn vẫn để ý.
Lúc này, trên thảo nguyên, màn đêm buông xuống, sao trời lấp lánh – cảnh tượng không thể thấy ở thành phố. Đống lửa trại bập bùng, nhóm Tạ Chiết Nguyệt cùng người dân địa phương cười nói vui vẻ. Các chàng trai cô gái nhảy múa quanh đống lửa, mùi thịt cừu nướng thơm phức lan tỏa.
Bầu không khí vui vẻ khiến Tạ Chiết Nguyệt cũng mỉm cười, đôi mắt hoa đào ánh lên niềm vui thực sự.
Đang định đứng dậy nhảy múa theo lời mời thì điện thoại báo tin nhắn. Thấy tin của Hách Liên Doanh Chu, cậu đành từ chối cô gái xinh đẹp.
“Là bạn gái anh hả?” Cô gái tò mò hỏi.
Tạ Chiết Nguyệt lắc đầu cười: “Không phải, là một người anh trai quen biết.”
Cô gái khó hiểu. Rõ ràng vẻ mặt Tạ Chiết Nguyệt vừa rồi y hệt như đang nhắn tin với bạn gái mà.
Chưa kịp hỏi thêm, Tạ Chiết Nguyệt đã đẩy ông cha đang lén uống rượu sữa ngựa cho cô gái: “Nó cũng muốn nhảy đấy.”
Hách Liên Quyết trợn mắt định phản đối thì bị cô gái và Thôi Ấu Ấu kéo đi, buộc phải nhảy múa quanh đống lửa.
Vừa nhảy, Hách Liên Quyết vừa nghĩ thầm: May mà không phải điệu nhảy thỏ con hay ếch con, không thì trẫm phát điên mất.
Đẩy được ông cha đi, Tạ Chiết Nguyệt mới đọc tin nhắn của Hách Liên Doanh Chu, nụ cười trên môi càng tươi hơn.
Tạ Chiết Nguyệt: Không sao đâu, có đội ngũ luật sư lo rồi, tôi cũng không để tâm lắm.
Rất nhanh, Hách Liên Doanh Chu trả lời.
Hách Liên Doanh Chu: Tôi để tâm.
Nhắn xong, Hách Liên Doanh Chu vuốt ve điện thoại. Hắn để tâm hơn cả Tạ Chiết Nguyệt. Một người như cậu không ai được phép làm tổn thương. Hắn không thể để viên minh châu bị phủ bụi, vầng trăng sáng rơi xuống rãnh bùn.
Đọc tin nhắn, lòng Tạ Chiết Nguyệt ấm áp lạ thường. Những điều chưa từng có bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh cậu một cách tự nhiên như thế.
Tạ Chiết Nguyệt: Cảm ơn anh.
Hách Liên Doanh Chu thở dài. Hắn không muốn nghe ba chữ này, hắn muốn nghe ba chữ khác cơ.
Hách Liên Doanh Chu đổi chủ đề: Em đang làm gì thế?
Tạ Chiết Nguyệt chụp một tấm ảnh gửi qua.
Tạ Chiết Nguyệt: Ăn cừu nướng, uống rượu sữa ngựa, nhảy múa quanh lửa trại.
Nhìn bức ảnh, Hách Liên Doanh Chu thấy Hách Liên Quyết mặt mày cau có bị Thôi Ấu Ấu kéo đi nhảy, Lý Tư Tư cũng mạnh dạn tham gia, Thôi Cảnh và Lý Mộng Dao đứng bên cạnh nhảy cùng lũ trẻ.
Hắn có thể tưởng tượng ra vẻ thoải mái, dễ chịu của Tạ Chiết Nguyệt lúc này, thậm chí muốn bỏ hết công việc để đến đó cùng cậu ngắm lửa trại trên thảo nguyên.
Hách Liên Doanh Chu: Tiếc là không có livestream.
Nếu có livestream, hắn có thể nhìn thấy biểu cảm của Tạ Chiết Nguyệt lúc này, thấy cậu nhảy múa quanh đống lửa.
Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày trả lời: Nhưng tôi chơi vui lắm.
Thực ra tối nay đáng lẽ phải livestream, nhưng vì Phó Dục Chi bị thương, chương trình phải ngừng phát sóng để xử lý khủng hoảng truyền thông, đồng thời không muốn lãng phí sự chuẩn bị của người dân nên để mọi người chơi thoải mái, ban tổ chức sẽ quay lại đoạn này để làm hậu trường.
Phải nói là, không có Phó Dục Chi, mọi người chơi vui hơn hẳn.
Tạ Chiết Nguyệt ghét hắn phiền phức, tự tin thái quá lại còn hay làm trò. Lý Mộng Dao sau vụ con rắn thì cạch mặt, không muốn bị đẩy ra làm bia đỡ đạn. Thôi Cảnh cũng không hài lòng với thái độ của hắn. Hắn đi rồi, không khí dễ chịu hẳn lên.
Nghĩ vậy, Tạ Chiết Nguyệt uống thêm ngụm rượu sữa ngựa. Không biết do ánh lửa hay do men rượu, khuôn mặt trắng nõn của cậu ửng hồng, đôi mắt hoa đào long lanh, đẹp đến nao lòng.
Lại có người mời nhảy, Tạ Chiết Nguyệt không từ chối, chụp một tấm ảnh mình trong đám đông gửi cho Hách Liên Doanh Chu kèm lời nhắn: Tôi đi nhảy đây, rồi hòa vào dòng người.
Tại căn hộ lạnh lẽo của Hách Liên Doanh Chu, hắn vừa tắm xong, nhìn tấm ảnh Tạ Chiết Nguyệt gửi, ánh mắt trầm xuống, thở dài: “Em ấy có biết làm thế này là đang quyến rũ tôi không?”
Rõ ràng Tạ Chiết Nguyệt không biết, cậu chỉ coi Hách Liên Doanh Chu là bạn bè để chia sẻ cuộc sống. Giờ cậu đang hào hứng kéo ông cha nhảy múa, còn chỉ đạo động tác nữa chứ.
“Tay, giơ cao lên.”
“Chân, đá cao lên.”
“A? Sao lại đi cùng tay cùng chân thế kia?”
Hách Liên Quyết cảm thấy hồi xưa luyện võ cũng không mệt bằng nhảy múa thế này. Nhảy xong, y nằm vật ra lòng Tạ Chiết Nguyệt không muốn động đậy.
Tạ Chiết Nguyệt chọc má y: “Hết sức rồi thì về lều ngủ thôi, lát nữa khỏi ăn thịt cừu nướng nhé.”
Nghe đến ăn, Hách Liên Quyết bật dậy như lò xo, gầm lên: “Ta muốn ăn!”
Đúng lúc đó, một cậu bé cầm bó hoa sao nhái đi đến trước mặt Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt tò mò: “Tặng anh hả?”
Cậu bé lắc đầu: “Không phải cho anh.”
Hách Liên Quyết cười nhạo: “Tiểu Thất, con tự luyến quá đấy.”
Vừa dứt lời, cậu bé quay sang Hách Liên Quyết: “Hoa này tặng cậu.”
Hách Liên Quyết ngẩn người, chớp chớp mắt, không hiểu sao thằng nhóc này lại tặng hoa cho mình.
“Tớ thích cậu, sau này cậu làm bạn gái tớ được không?” Cậu bé hỏi. Mẹ bảo thấy ai thích là phải chốt đơn ngay, và cậu bé đã chấm ngay “cô bé” mặc váy hồng bước xuống xe lúc chiều.
Tạ Chiết Nguyệt sốc nặng. Cậu xoay mặt Hách Liên Quyết lại ngắm nghía. Đẹp thì có đẹp thật, nhưng đây là con trai, sau này còn cao mét chín mấy cơ mà.
Hách Liên Quyết cũng đơ ra, vội giải thích: “Tôi là con trai, không phải con gái.”
Cậu bé kia cãi: “Nhưng tớ thấy cậu mặc váy mà.”
“Đó là tôi mặc cùng các bạn ấy thôi.” Hách Liên Quyết chỉ vào Thôi Ấu Ấu và Lý Tư Tư.
Thôi Ấu Ấu chạy lại giải vây: “Tiểu Quyết là con trai đấy, cậu ấy mặc váy là để mặc đồ đôi bạn thân với bọn tớ thôi!”
Lý Tư Tư cũng gật đầu: “Đúng thế, Tiểu Quyết là con trai, không tin cậu hỏi ba cậu ấy đi.”
Nói xong, cô bé chỉ vào Tạ Chiết Nguyệt.
Cậu bé nhìn Tạ Chiết Nguyệt đầy nghi hoặc: “Thật không ạ?”
Tạ Chiết Nguyệt gật đầu đau khổ: “Là con trai, loại có thể cùng em vào nhà vệ sinh nam ấy.”
Nghe xong, cậu bé òa khóc nức nở, vứt bó hoa xuống đất rồi chạy biến.
Tạ Chiết Nguyệt cúi xuống nhìn Hách Liên Quyết, ý bảo: Đấy, chúng ta vừa làm tan nát một trái tim thiếu nam rồi.
Phía xa vọng lại tiếng cười của người lớn và tiếng dỗ dành trẻ con.
Hách Liên Quyết quay sang Thôi Ấu Ấu, nghiêm túc nói: “Sau này em không mặc váy cùng các chị được nữa đâu.”
“Chị xem, người ta hiểu lầm rồi kìa, lại còn làm người ta khóc nữa. Để tránh hiểu lầm và làm người khác khóc, em không mặc váy nữa đâu.” Hách Liên Quyết chỉ về phía đám đông.
Thôi Ấu Ấu gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, chúng ta là bé ngoan, không được làm bạn khóc.”
Lý Tư Tư thêm vào: “Thế thì về nhà chúng mình mặc cùng nhau vậy.”
Hách Liên Quyết: … Cũng được, miễn không ra đường làm trò cười là được.
Tạ Chiết Nguyệt đứng bên cạnh thấy ông cha mình thắng đậm. Gừng càng già càng cay mà. Nhưng camera đã ghi lại hết rồi, mấy chục năm sau lôi ra “đào mộ” cũng vui.
Cuối cùng, tiệc tàn, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết ăn xong thịt nướng liền về đi ngủ.
Họ ngủ ngon, nhưng có người lại mất ngủ.
Phó Dục Chi vô lực nằm trên giường bệnh sau ca phẫu thuật. Lý Đào Nghiêm đến thăm, giả vờ lo lắng: “Concert kỷ niệm 5 năm tính sao đây? Cậu còn lên sân khấu được không? Chẳng lẽ để tôi và Thẩm Dung Tâm đẩy xe lăn cho cậu à?”
Phó Dục Chi lạnh lùng đáp: “Tôi sợ là dù tôi có ngồi xe lăn thì concert cũng chẳng tổ chức được đâu, thậm chí chúng ta còn cùng nhau thân bại danh liệt ấy chứ.”
“Sao thế?” Lý Đào Nghiêm vội dập thuốc.
“Công ty không nói với cậu à? Tạ Chiết Nguyệt kiện công ty vì hợp đồng bất công và kiện tôi chiếm đoạt quyền tác giả.”
Lý Đào Nghiêm sực nhớ đến mấy tấm ảnh trong điện thoại, nói: “Tôi có cách khiến cậu ta rút đơn kiện!”
“Cách gì?” Phó Dục Chi kích động hỏi, nhưng ngay sau đó liền đau đớn nằm vật xuống giường.
Lời tác giả:
Trợ lý: Người đàn ông này bảo không biết theo đuổi vợ, cười chết tôi rồi!
Gửi phản hồi