Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 005

Tạ Chiết Nguyệt ngồi bật dậy trên giường, trên mặt vẫn còn in hằn hai dấu tay nhỏ xíu của Hách Liên Quyết. Nhìn đồng hồ đã tám giờ rưỡi, chỉ còn ba mươi phút nữa là đến giờ hẹn với gia chủ nhà Hách Liên.

Cậu vội vàng lao vào nhà vệ sinh rửa mặt, vừa nhìn vào gương đã phát hiện ra hai dấu tay đỏ ửng trên má mình. Làn da của Tạ Chiết Nguyệt vốn rất trắng, nên hai dấu tay kia càng trở nên nổi bần bật.

“Hách Liên Quyết!” Tạ Chiết Nguyệt quay đầu lườm ông cha hoàng đế đang đứng ngoài cửa giả vờ ngây thơ vô tội.

“Con thái độ gì đấy? Trẫm có lòng tốt gọi con dậy, không thì con ngủ quên mất rồi!” Hách Liên Quyết bị gọi cả tên cúng cơm vẫn khoanh tay trước ngực, lý lẽ hùng hồn đáp trả.

“Lát nữa về xử người sau.” Tạ Chiết Nguyệt lười đôi co với y, bắt đầu đánh răng rửa mặt với tốc độ ánh sáng.

“Chụp ảnh thẻ đăng ký kết hôn có cần mặc áo sơ mi trắng không nhỉ?” Tạ Chiết Nguyệt vừa lục tung tủ quần áo vừa hỏi vọng ra.

Hách Liên Quyết ngồi vắt vẻo trên ghế rung đùi, dửng dưng đáp: “Hỏi trẫm làm gì? Trẫm có phải người ở đây đâu.”

Cuối cùng, Tạ Chiết Nguyệt cũng tìm được một chiếc sơ mi trắng mặc vào, sau đó bế thốc Hách Liên Quyết lên, chạy ra cửa bắt taxi.

Vừa ngồi lên xe, Tạ Chiết Nguyệt đã giục tài xế: “Bác tài, phiền bác chạy nhanh giúp cháu với, cháu đang vội.”

Bác tài thao tác khởi động xe điêu luyện, vừa lái vừa hỏi: “Chàng trai trẻ, sắp muộn giờ làm à?”

Tạ Chiết Nguyệt im lặng một giây rồi đáp: “Không ạ, cháu vội đi lấy vợ.”

Ngay khoảnh khắc đó, Tạ Chiết Nguyệt như nghe thấy tiếng thông báo “Chúc mừng quý khách đã chuyển sang chế độ Ferrari màu vàng”. Giây tiếp theo, bác tài nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như tên bắn.

Lúc “cất cánh”, Tạ Chiết Nguyệt bám chặt vào tay vịn, hốt hoảng hét lên: “Bác tài ơi, cháu hết vội rồi!”

Nhưng bác tài vẫn đạp lút cán ga: “Cậu không vội nhưng vợ cậu vội mà.”

“Cậu mà đến muộn, vợ cậu bắt quỳ bàn giặt, tối nay đừng hòng được vào phòng ngủ, hiểu chưa?”

Tạ Chiết Nguyệt: “…”

Hách Liên Quyết ngồi bên cạnh cười như điên dại, nhưng sau mấy cú ôm cua khét lẹt của bác tài thì mặt y cũng chuyển sang màu xanh lá.

“Đừng có nhịn.” Tạ Chiết Nguyệt rút một cái túi nilon từ bên cạnh đưa cho Hách Liên Quyết.

“Trẫm không có… Ọe!” Hách Liên Quyết định từ chối cho giữ sĩ diện, nhưng giây tiếp theo đã ôm lấy cái túi nôn thốc nôn tháo.

Tạ Chiết Nguyệt: “…”

Tám giờ năm mươi lăm phút. Nhờ sự nỗ lực hết mình của bác tài, Tạ Chiết Nguyệt đã đến Cục dân chính sớm hơn năm phút so với giờ hẹn.

“Chàng trai, chạy nhanh lên, đừng để vợ chờ lâu.” Bác tài nói xong câu đó liền nhấn ga phóng đi mất hút.

“Đi thôi.” Tạ Chiết Nguyệt liếc nhìn ông cha hoàng đế đang ủ rũ như gà rù bên cạnh, kéo tay y đi về phía quán cà phê mà gia chủ nhà Hách Liên đã hẹn.

Trên tấm bảng đen nhỏ trước cửa quán cà phê có ghi dòng chữ “Đã bao trọn gói, tạm ngừng tiếp khách”. Nơi này đã được trợ lý của Hách Liên Doanh Chu liên hệ bao trọn từ tối qua.

Khi Tạ Chiết Nguyệt dắt Hách Liên Quyết đi tới cửa, nhân viên phục vụ đang đứng chờ sẵn liền tiến lên hỏi xem cậu có phải là Tạ Chiết Nguyệt hay không.

Sau khi xác nhận danh tính, nhân viên phục vụ lịch sự nói: “Tạ tiên sinh, mời vào, vị tiên sinh bên trong đang đợi ngài.”

Tạ Chiết Nguyệt có chút ngạc nhiên. Cậu tưởng mình đến sớm năm phút là đã sớm rồi, không ngờ gia chủ nhà Hách Liên còn đến sớm hơn cả cậu.

Trong quán cà phê vang lên tiếng nhạc du dương, hương cà phê thơm nức mũi. Tạ Chiết Nguyệt dắt Hách Liên Quyết đi vào sâu bên trong. Nhóm người của Hách Liên Doanh Chu ngồi sau giá sách cũng đã nhận ra sự xuất hiện của cậu.

“Tổng giám đốc, Tạ Chiết Nguyệt đến rồi.” Trợ lý hạ giọng báo cáo.

Nói xong, trợ lý lại đưa mắt nhìn về phía Tạ Chiết Nguyệt đang đứng cách đó mười mấy mét. Bóng dáng cậu bị giá sách và bàn ghế che khuất hơn nửa, nhưng chỉ nhìn sườn mặt lộ ra cũng đủ biết người này đẹp đến mức nào. Đẹp hơn cả trong ảnh, bỏ xa đứa con ruột nhà họ Thẩm cả chục con phố.

Là fan cứng của Hách Liên Doanh Chu, trợ lý vô cùng hài lòng với nhan sắc của phu nhân tương lai, cảm thấy cậu và ông chủ của mình đúng là một cặp trời sinh.

Ngay cả Hách Liên Doanh Chu khi nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt, đáy mắt cũng không khỏi thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Cho đến khi Tạ Chiết Nguyệt bước ra khỏi rèm che và giá sách, mọi người mới nhìn rõ đứa trẻ đi bên cạnh cậu. Tạ Chiết Nguyệt lúc này cũng nhìn rõ dung mạo của Hách Liên Doanh Chu.

Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều chấn động tột độ, bốn mắt nhìn nhau trân trân.

Trong lòng Tạ Chiết Nguyệt gào thét một tiếng “Đậu má”. Ông chồng tương lai và cẩu hoàng đế vậy mà lại giống nhau đến bảy phần! Có điều, dung mạo của cha cậu mang nét bá đạo, trương dương hơn, còn ông chồng tương lai lại mang vẻ đẹp sắc sảo, diễm lệ và nguy hiểm hơn, đặc biệt là nốt ruồi son dưới đuôi mắt. Nhưng hai người này đứng cạnh nhau, bảo không phải ruột thịt thì chẳng ai tin.

Tạ Chiết Nguyệt ngây người, Hách Liên Quyết cũng ngây người. Hách Liên Doanh Chu ngồi đối diện giống y như đúc, đến con ruột cũng chưa chắc giống được đến mức này!

Không chỉ cha con Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, mà trong lòng Hách Liên Doanh Chu cũng thoáng chút ngạc nhiên. Còn trợ lý đứng sau lưng hắn thì trong đầu đã tự biên tự diễn xong một vở kịch máu chó dài tập.

“Tổng giám đốc, đây… đây là con riêng của ngài và phu nhân sao?” Trợ lý không kìm được nữa, chỉ vào Hách Liên Quyết đang đứng cạnh Tạ Chiết Nguyệt mà hỏi.

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy vội vàng đính chính: “Thứ nhất, đàn ông không thể sinh con.”

Giây tiếp theo, trợ lý như sực nhớ ra điều gì, lại nói: “Đứa bé bên cạnh phu nhân giống ngài như vậy, chẳng lẽ là phu nhân trộm tinh trùng của ngài, sau đó…”

“Anh đừng có nói bậy! Tôi không phải, tôi không có!” Tạ Chiết Nguyệt lập tức phủ nhận bằng combo ba không. Quỷ mới biết tại sao ông cha nam chính quyền mưu của cậu lại giống Hách Liên Doanh Chu đến thế, chẳng lẽ do cùng họ Hách Liên?

Hách Liên Doanh Chu ngồi đó cũng không nhịn được day day trán, nhìn trợ lý của mình với ánh mắt nửa như cười cợt nửa như châm biếm: “Cậu giỏi bịa chuyện thế sao không đi làm biên kịch luôn đi?”

Hách Liên Doanh Chu có thể khẳng định chắc chắn rằng hắn không có con riêng, cũng chẳng ai trộm được tinh trùng của hắn. Cho dù có trộm được rồi sinh con, thì mục đích cũng là vì tiền của nhà Hách Liên, ít nhất khi phát hiện có thai sẽ vác bụng đến đòi tiền ngay, chứ không đời nào đợi con lớn tướng ba tuổi rồi mới để người khác nhận nuôi.

Nghĩ vậy, Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn Hách Liên Quyết một cái, thầm đoán chắc là con rơi con rớt của anh em họ hàng nào đó trong tộc thôi.

Ra hiệu cho trợ lý im miệng, Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói: “Qua đây ngồi đi.”

Tạ Chiết Nguyệt vội bế Hách Liên Quyết đặt lên ghế, sau đó bản thân cũng ngồi xuống.

Đợi Tạ Chiết Nguyệt yên vị, trợ lý của Hách Liên Doanh Chu liền nhanh chóng đưa bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn cho cậu.

Hách Liên Doanh Chu ngồi đối diện, nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang lật xem hợp đồng, nói:

“Năm năm sau, tôi sẽ tuyên bố tình cảm vợ chồng rạn nứt và ly hôn. Để bồi thường, tôi sẽ chuyển nhượng cho cậu năm bất động sản ở hai nơi là Yên Kinh và Hải Thành, cùng với năm mươi triệu tệ phí cấp dưỡng.”

“Trong thời gian làm vợ tôi, tôi sẽ đưa tiền tiêu vặt hàng tháng cho cậu. Những món đồ xa xỉ phẩm cậu mua trong thời gian đó, sau khi ly hôn cậu có thể mang đi hết.”

“Tuy nhiên, tôi không muốn cậu dùng thân phận vợ tôi để xuất hiện trước công chúng.”

Hách Liên Doanh Chu nói xong, trợ lý bên cạnh bồi thêm một câu: “Những điều kiện này đối với cậu đã là quá tốt rồi.”

Ý tứ trong và ngoài lời nói đều là nhắc nhở Tạ Chiết Nguyệt đừng có mà không biết điều.

Nghe những lời này, Hách Liên Quyết không kìm được nắm chặt nắm tay nhỏ xíu, lập tức mất thiện cảm với Hách Liên Doanh Chu. Con trai của trẫm mà cũng đến lượt tên này kén cá chọn canh sao?

Còn Tạ Chiết Nguyệt thì nhíu mày nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng. Ngay khi bọn họ tưởng cậu sẽ tham lam đòi hỏi thêm, Tạ Chiết Nguyệt ngẩng đầu lên: “Hợp đồng rất tốt, rất có lợi cho tôi. Nhưng mà, nó có hiệu lực pháp lý không đấy?”

Câu hỏi vừa dứt, trợ lý bên cạnh ngớ người ra. Hình như… loại hợp đồng hôn nhân này đúng là không có hiệu lực pháp lý thật.

Hách Liên Doanh Chu lên tiếng: “Nếu cậu không yên tâm, tôi có thể sang tên năm bất động sản kia cho cậu ngay bây giờ, và chuyển trước mười triệu trong số năm mươi triệu tệ kia cho cậu.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy lập tức ký tên mình lên hợp đồng cái roẹt, sau đó cười tươi rói nói với Hách Liên Doanh Chu: “Ông chủ hào phóng quá! Nhớ lúc chuyển khoản ghi chú rõ là ‘tặng cho’ (biếu tặng) nhé.”

Trợ lý đứng bên cạnh há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nổi. Ghi chú là “tặng cho”, cậu ta là sợ sau khi ly hôn gia chủ Hách Liên sẽ đòi lại tiền chắc?

Hách Liên Doanh Chu gật đầu, quay sang dặn dò trợ lý: “Bảo bên tài chính khi chuyển khoản ghi chú rõ là tặng cho.”

Trợ lý nhìn sếp mình muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành đáp: “Vâng.”

Tạ Chiết Nguyệt cười híp mắt hỏi tiếp: “Vậy trong năm năm này tôi có cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không?”

“Nghĩa vụ?” Hách Liên Doanh Chu nhíu mày, chưa hiểu ý.

“Là ngủ cùng anh, làm mấy chuyện người lớn ấy.” Tạ Chiết Nguyệt thẳng thắn giải thích.

“Không cần.” Hách Liên Doanh Chu từ chối ngay lập tức.

Tạ Chiết Nguyệt cảm động muốn rớt nước mắt. Trên đời này sao lại có người tốt đến thế chứ? Tuy giống hệt ông cha hoàng đế chó má của cậu, nhưng nhân phẩm thì đúng là một trời một vực.

“Ông chủ, anh đúng là người tốt!” Tạ Chiết Nguyệt nắm chặt lấy tay Hách Liên Doanh Chu, chân thành nói.

Hách Liên Doanh Chu bị nắm tay thì sững người, chưa kịp phản ứng. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị phát thẻ người tốt.

Trợ lý bên cạnh suýt thì hét lên. Ông chủ của bọn họ mắc bệnh sạch sẽ đấy!!

Nhưng Hách Liên Doanh Chu chỉ cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, thầm nghĩ người này cũng thú vị phết.

“Đi thôi, đi lĩnh chứng.” Hách Liên Doanh Chu đứng dậy.

Tại cục dân chính, Tạ Chiết Nguyệt nộp sổ hộ khẩu và chứng minh thư, sau đó bị nhân viên kéo đến trước phông màn đỏ để chụp ảnh thẻ kết hôn.

“Nào, hai vị tân nhân xích lại gần nhau chút đi.” Nhiếp ảnh gia chỉ đạo.

Tạ Chiết Nguyệt đành phải ngồi dịch vào, dựa sát vào Hách Liên Doanh Chu. Cậu cảm nhận được cơ thể người bên cạnh cứng đờ lại, sau đó mới từ từ thả lỏng.

“Đúng rồi… Cười lên nào, kết hôn là chuyện vui, sao lại không cười chứ?” Nhiếp ảnh gia cúi người nhắc nhở.

“Được rồi!”

Ánh đèn flash lóe lên, một tấm ảnh thẻ kết hôn nóng hổi vừa ra lò, sau đó được nhân viên dán ngay ngắn lên cuốn sổ đỏ vừa làm xong.

Trợ lý của Hách Liên Doanh Chu lịch sự phát một nắm kẹo cưới to cho các nhân viên, sau đó cả đoàn người bước ra khỏi cục dân chính trong tiếng chúc mừng trăm năm hạnh phúc.

Trước cửa cục dân chính, Hách Liên Doanh Chu bước lên chiếc Rolls-Royce sang trọng, còn Tạ Chiết Nguyệt leo lên chiếc xe đạp công cộng, mỗi người cầm một cuốn sổ đỏ đi về hai hướng khác nhau.

Tạ Chiết Nguyệt vừa đạp xe thì điện thoại báo tin nhắn từ ngân hàng, mười triệu tệ (khoảng 35 tỷ VNĐ) đã nằm gọn trong tài khoản.

“Kiếm tiền dễ thật đấy!” Tạ Chiết Nguyệt cảm thán.

Hách Liên Quyết ngồi sau yên xe đạp hỏi: “Vậy con còn định tham gia cái chương trình tạp kỹ kia không?”

Có mười triệu tệ rồi, dù thế nào cũng không cần phải đi bán tiếng cười nữa chứ.

Tạ Chiết Nguyệt đưa tay xoa đầu ông cha hoàng đế, nói: “Con à, làm người đàn ông của gia đình (nội trợ) thì không có tiền đồ đâu.”

Năm mươi vạn tệ cũng là tiền, chưa kể còn khoản vi phạm hợp đồng nữa, Tạ Chiết Nguyệt tiếc tiền lắm.

Hách Liên Quyết: “…”

Đúng lúc hai cha con đang nói chuyện thì trợ lý của Hách Liên Doanh Chu đuổi theo, hổn hển nói: “Phu nhân, đây là thẻ đen tổng giám đốc đưa cho ngài, ngài quên cầm này!”

Trợ lý nhét tấm thẻ đen vào tay Tạ Chiết Nguyệt rồi vội vã chạy về xe.

Trên xe, trợ lý báo cáo: “Tổng giám đốc, thẻ đã đưa cho phu nhân rồi ạ.”

“Ừm.” Hách Liên Doanh Chu nhắm mắt dưỡng thần, gật đầu nhẹ.

Tiếp đó, trợ lý lại nói: “Có cần làm xét nghiệm ADN cho đứa bé bên cạnh phu nhân không ạ?”

Hách Liên Doanh Chu mở mắt ra: “Cậu không tin tôi?”

Trợ lý vội vàng xua tay phủ nhận: “Sau này Thái phu nhân nhìn thấy đứa bé này chắc chắn sẽ bắt ngài làm xét nghiệm, chi bằng bây giờ làm luôn, nếu không phải con ngài thì cũng dễ ăn nói.”

Hách Liên Doanh Chu gật đầu: “Làm đi.”

Vừa dứt lời, trợ lý móc ra một cái túi niêm phong đựng mấy sợi tóc, vẻ mặt như lập được công lớn: “Tôi đã chuẩn bị sẵn rồi đây ạ.”

Chính xác, lúc phát kẹo cưới cho đứa bé, trợ lý đã tranh thủ giật trộm một nắm tóc của Hách Liên Quyết. Vì chuyện này mà anh ta bị thằng bé lườm cháy mặt, lại còn bị ghi thù vào sổ đen nữa.

Nhìn mấy sợi tóc trên tay trợ lý, Hách Liên Doanh Chu chìm vào im lặng.

Một lát sau, trợ lý nói với tài xế: “Quay xe, đến bệnh viện.”

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: Cứu mạng!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi