Mang Theo Bàn Tay Vàng Trùng Sinh Lần Thứ 21 – 035

Một lát sau, bàn tay Cố Từ từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng như một bông tuyết, đáp xuống tấm lưng đang khẽ phập phồng của Khương Bạch, rồi nhẹ nhàng, dịu dàng vỗ về.

Lồng ngực anh ướt đẫm ngày càng nhiều, như thể có một vòi nước được nhét vào, lại còn là vòi nước mang theo mùi rượu, thỉnh thoảng lại nấc lên một tiếng.

Thời gian trôi đi từng chút một.

Dần dần.

Tấm lưng đang phập phồng trở lại bình yên, lồng ngực cũng không còn tiếng động, thay vào đó là tiếng hít thở đều đặn, nhẹ nhàng.

Khương Bạch ngủ thiếp đi rồi.

Cố Từ liếc nhìn cánh cửa phòng đối diện đang mở, rồi cúi đầu nhìn mái đầu bù xù trong lòng mình. Anh vòng tay ôm ngang eo cậu nhấc bổng lên, nhưng không đưa cậu về phòng mà quay người đi vào trong phòng mình, đến bên giường, nhẹ nhàng đặt Khương Bạch xuống. Khương Bạch vòng tay ôm lấy anh không chịu buông. Cố Từ suy nghĩ một chút, rồi đặt con gấu trúc vào lòng cậu. Có vật ôm trong tay, Khương Bạch liền buông eo Cố Từ ra, chuyển sang ôm chặt lấy con gấu trúc, co người lại, ngủ say như chết.

Cố Từ nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu, nhấc chân đi vào nhà vệ sinh, tìm trong ngăn kéo ra một chiếc khăn mặt mới sạch sẽ, dùng nước nóng và xà phòng giặt đi giặt lại mấy lần, vắt khô rồi mang ra ngoài. Anh ngồi xổm xuống bên giường, cẩn thận lau mặt cho Khương Bạch.

Chiếc khăn ấm áp đặc biệt dễ chịu, trong giấc ngủ Khương Bạch cũng theo bản năng cọ cọ vào khăn. Cố Từ nhìn bộ dạng này của cậu, đáy mắt lóe lên ý cười. Lau đi lau lại mấy lần, cuối cùng cũng lau sạch mặt và lòng bàn chân cho Khương Bạch. Sau đó anh đắp chăn cẩn thận cho cậu rồi mới tắt đèn, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Cố Từ vừa bước vào phòng Khương Bạch suýt nữa đã bị mùi rượu nồng nặc xông cho ngạt thở. Anh ho khan mấy tiếng vì sặc, lấy tay che mũi đi vào trong. Hiện trường vụ án có thể nói là một bãi chiến trường.

Lon rượu, chai rượu ngả nghiêng đổ tứ tung, quần áo ướt vứt bừa bãi trên sàn. Đặc biệt là chiếc giường kia, bừa bộn như thể vừa bị mười vạn con chó husky* giày xéo qua.

*Husky: Giống chó kéo xe nổi tiếng với tính cách năng động, nghịch ngợm và đôi khi hơi “ngáo”.

Cố Từ: “…”

Vài giây sau, anh đành chấp nhận số phận buông tay xuống, bắt đầu dọn dẹp tàn cuộc.

Khương Bạch mơ một giấc mơ dài đằng đẵng và nặng trĩu.

Trong mơ, những ký ức hơn 400 năm luân hồi của cậu không ngừng vụt qua như đèn kéo quân*. Lần cuối cùng, cậu lao mình xuống nước, dòng nước cuồn cuộn ập đến từ bốn phương tám hướng, thi nhau tràn vào tai, mũi, miệng cậu…

*Đèn kéo quân (走马灯 – zǒumǎdēng): Loại đèn lồng có hình ảnh quay vòng khi thắp nến bên trong, thường dùng để chỉ những hình ảnh, sự kiện lướt qua nhanh chóng trong ký ức.

Ngay sau đó, tứ chi cậu không thể cử động được nữa, như thể có một sợi xích sắt trói chặt lấy cậu. Dù cậu có muốn giãy giụa thế nào, cố gắng ra sao, tứ chi cũng như không còn là của cậu nữa, hoàn toàn bất động. Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn mặt nước ngày càng xa dần, rơi vào tuyệt vọng, mãi mãi, vĩnh viễn, không hồi kết, chìm sâu xuống đáy hồ lạnh lẽo.

Đôi mắt từ từ khép lại, bóng tối ập đến, lại là một vòng luân hồi nữa.

Không!

Cậu không muốn tiếp tục cuộc đời bị chi phối này nữa!

Sinh mệnh của cậu, phải do chính cậu tự làm chủ!

Mở mắt ra.

Mở mắt ra!

Khương Bạch nghiến chặt răng, gắng sức mở đôi mí mắt nặng trĩu như ngàn cân. Hiện ra trước mắt cậu là trần nhà màu trắng, bức tường màu trắng…

Khương Bạch: “…”

Lại nữa rồi….

Lần này cậu bỏ cuộc rồi. Cậu nhắm mắt lại, tuyệt vọng chờ đợi cái tát của Khương Triều Văn.

Nhưng đợi hồi lâu, chẳng có chuyện gì xảy ra, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của một mình cậu.

Một mình cậu?

Khương Bạch đột ngột mở mắt ra, lật chăn lên, tay dài chân dài, không phải là trẻ sơ sinh.

Đây không phải bệnh viện!

Vậy thì là….

Khương Bạch nhìn quanh bốn phía, khi nhìn thấy tủ sách chiếm trọn cả bức tường, trong mắt cậu thoáng hiện vẻ do dự, có chút quen mắt, là… phòng Cố Từ?

Vừa nghĩ đến Cố Từ, những ký ức nhếch nhác tối qua tranh nhau ùa vào tâm trí Khương Bạch.

Còn điều gì đáng sợ hơn cả việc say rượu mà quên hết mọi thứ?

Trả lời: tỉnh lại và nhớ rõ mồn một tất cả mọi chuyện.

Sắc mặt Khương Bạch biến đổi từ nghi hoặc sang bừng tỉnh, rồi từ bừng tỉnh chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng, xấu hổ đến mức ngón chân cũng co quắp lại. Cậu… cậu sẽ không bao giờ uống rượu nữa!

Khương Bạch lật chăn xuống giường, chân vừa chạm đất đã phát hiện bên cạnh đặt một đôi dép đi trong nhà bằng tre. Vành tai Khương Bạch đỏ đến mức sắp nhỏ máu, cậu lặng lẽ xỏ dép vào.

Ngoài cửa sổ nắng đẹp, khoảng bảy tám giờ sáng, ngay cả không khí cũng phảng phất vị ngọt. Cậu đi một vòng trong phòng nhưng không thấy Cố Từ đâu.

Khương Bạch vô cùng xấu hổ, hôm qua cậu chiếm mất giường của người ta, lẽ nào Cố Từ ra phòng khách ngủ?

Nghĩ vậy Khương Bạch mở cửa đi ra ngoài, chạy bình bịch xuống lầu. Trong phòng khách, Tưởng Già Sâm đang uống cà phê, Cố Từ và Lục Quý Thiên không có ở đó. Sau sự kiện chương trình tạp kỹ lần trước, Tưởng Già Sâm đã rất lâu không nói chuyện với Khương Bạch.

Thấy Khương Bạch hình như đang tìm ai đó, anh chủ động lên tiếng: “Hôm nay không có lịch trình, hai đứa nó đều chưa dậy”.

“Ồ.” Trong đầu Khương Bạch chỉ toàn nghĩ xem Cố Từ đi đâu rồi, nói một tiếng “Cảm ơn” rồi định quay lên lầu tìm tiếp. Vừa mới quay người, giọng nói của Tưởng Già Sâm lại vang lên.

“Xin lỗi”.

Đầu óc Khương Bạch lúc này vẫn chưa được lanh lợi lắm, cậu quay đầu lại, nghi hoặc “Hửm?” một tiếng.

Tưởng Già Sâm siết chặt quai cốc, anh đối diện với đôi mắt đen không chút tạp chất của Khương Bạch, mím môi nói: “Trước đây anh nói chuyện có hơi quá đáng, xin lỗi”.

Khương Bạch suy nghĩ một chút mới phản ứng lại được Tưởng Già Sâm đang nói đến chuyện gì: “Anh nói thẳng ra còn hơn là giấu trong lòng. Hơn nữa…” Cậu cong mắt cười: “Tôi không để bụng đâu”.

Không để bụng, nên mới không bận lòng.

Nhưng lời này lọt vào tai Tưởng Già Sâm, anh lại càng cảm thấy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Anh nhìn theo bóng lưng Khương Bạch biến mất ở cầu thang, đặt cốc cà phê xuống, vô cùng hối hận vò vò gáy.

Khương Bạch quay lại phòng Cố Từ tìm một vòng nữa, ngay cả gầm giường cũng tìm rồi mà vẫn không thấy Cố Từ đâu. Lẽ nào tối qua đã ra ngoài rồi? Khương Bạch buồn bực lê dép loẹt quẹt, mở cửa phòng mình đi vào.

Hôm qua chưa tắm, cậu định tắm rửa trước rồi mới dọn dẹp căn phòng bừa bộn, kết quả vừa bước vào, căn phòng đã sạch sẽ ngăn nắp, còn thoang thoảng mùi quýt tươi mát.

Khương Bạch sững người, cậu bước nhanh vào trong, rồi —

“Sao anh lại…”

Đồng tử cậu chấn động dữ dội nhìn về phía giường mình, tay theo phản xạ chỉ vào vật thể trắng nõn kia.

Cố Từ vừa mới ngủ thiếp đi được một lát, nghe thấy tiếng Khương Bạch cũng chỉ lười biếng hé mắt liếc nhìn cậu một cái, kéo kéo tấm chăn mỏng ngang hông, tiếp tục ngủ. Phần ngực và đôi chân dài lộ ra dưới ánh mặt trời, phản chiếu ánh sáng trắng chói mắt.

Khương Bạch từng nhìn thấy bộ dạng không mặc quần áo của Cố Từ rồi.

Nhưng đó là lúc tắm.

Còn bây giờ….

Chỉ với miếng chăn mỏng che ngang hông kia, về cơ bản cũng có thể đoán ra được là anh cũng chẳng mặc cả quần lót.

Khương Bạch lặng lẽ nói nốt bốn chữ cuối cùng: “…không mặc quần áo”.

Cố Từ ngủ đến chiều tối mới tỉnh dậy. Trong phòng rất yên tĩnh, ngoài cửa sổ vẫn còn vương lại chút ánh tà dương cuối ngày.

Anh về phòng thay một bộ quần áo rồi xuống lầu. Phòng khách cũng không có ai, trên bàn ăn bày một bàn thức ăn đã được đậy lồng bàn cẩn thận.

Ánh mắt Cố Từ tối đi vài phần. Anh tìm một vòng dưới tầng một nhưng không thấy Khương Bạch đâu, liền móc điện thoại ra gửi tin nhắn thoại cho cậu. Vừa mới bấm gửi được một giây thì ánh mắt anh xuyên qua cửa kính sát đất, dừng lại ở bóng người ngoài vườn hoa.

Chàng trai đang ngồi xổm bên bồn hoa, chăm chú dùng xẻng nhỏ xới đất, rồi lại thả thứ gì đó vào trong.

Tìm thấy người rồi, Cố Từ đang định tắt tin nhắn thoại thì Khương Bạch đã móc điện thoại ra.

Khương Bạch liếc nhìn màn hình, do dự một chút rồi đặt xẻng nhỏ xuống đứng dậy, bấm nhận cuộc gọi thoại: “Anh tỉnh rồi à? Tôi nấu cơm xong rồi, anh…” Cậu vừa nói vừa quay người lại, bất ngờ đối diện với người đàn ông cách một lớp cửa kính sát đất.

Mà người đàn ông đó cũng đang nhìn cậu.

Khương Bạch lập tức im bặt, lúng túng nhìn thẳng vào mắt Cố Từ. Bàn tay cầm điện thoại của cậu siết chặt lại theo phản xạ: “Cái đó…” Cậu nói năng khó khăn: “Tối qua… chiếm giường của anh thật ngại quá”.

Cố Từ không có biểu cảm gì, giọng nói trầm khàn chưa tỉnh ngủ truyền đến từ điện thoại, mang theo chút ám muội mê người: “Không sao, tôi cũng ngủ giường cậu rồi”.

Khương Bạch đáp: “…Đáng lẽ phải vậy”. Im lặng một thoáng: “Tối qua tôi say quá, có làm chút hành động không thích hợp, anh đừng để tâm nhé”.

“Ừm.” Cố Từ gật đầu: “Vào đi, đói rồi”.

Đang định cúp máy, Khương Bạch lại gọi anh lại: “Đợi đã, còn có chuyện muốn hỏi”.

Động tác Cố Từ dừng lại, chờ đợi cậu.

Khương Bạch nhìn thẳng vào đáy mắt anh, như thể đã đưa ra một quyết định trọng đại: “Không hỏi tôi hôm qua tại sao lại bảo Tô Qua nhảy xuống hồ à?”

Một mình ôm giữ một bí mật thật sự rất mệt mỏi. Nếu người này là Cố Từ, có lẽ cậu có thể nói cho anh biết?

Cố Từ nhìn cậu: “Đó là bí mật của cậu”.

Ý nghĩ vừa nảy ra trong lòng Khương Bạch sáng lên một chút rồi lại nhanh chóng tan thành tro bụi. Mấy trăm năm rồi mà vẫn còn nông nổi như thanh niên mới lớn, suýt chút nữa lại nói ra rồi.

Trong một kiếp nào đó, cậu đã từng kể bí mật này cho một người mà cậu tưởng là bạn tốt.

Kết quả ngay sau đó người này liền chạy đi tìm hiệu trưởng, nói cậu bị bệnh tâm thần, mắc chứng hoang tưởng, là một kẻ điên không bình thường. Sau đó, suất bảo vệ nghiên cứu sinh của cậu đã thuộc về người mà cậu gọi là bạn tốt kia.

Bí mật sở dĩ gọi là bí mật, đó là vì chỉ có một người biết thì mới mãi mãi không bị truyền ra ngoài.

Khương Bạch cong mắt cười, gật đầu: “Đúng vậy, là bí mật của tôi”. Cậu không nhắc đến nữa: “Bây giờ ăn cơm nhé? Hai người kia đều ra ngoài rồi, tối nay chỉ có hai chúng ta thôi”.

Trong bữa ăn, Khương Bạch luôn im lặng, gắp thức ăn và ăn cơm như một con robot tiêu chuẩn. Chỉ trong một đêm, cả người cậu như thể bị rút cạn hết mọi sức sống.

Cố Từ im lặng, đợi ăn cơm xong, anh mới lên tiếng: “Tối nay có suất chiếu đầu tiên, mấy giờ xuất phát”.

Khương Bạch phản ứng nửa ngày mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần, là ngày phim của Thẩm Khả Nghi được công chiếu. Cậu hơi ngẩn ra: “Nhưng họ không có nhà”. Cậu nói là Tưởng Già Sâm và Lục Quý Thiên.

“Không tính họ.” Cố Từ nói giọng nhàn nhạt: “Đi bộ đến rạp chiếu phim mất 10 phút, mười một giờ bốn mươi xuất phát nhé?”

Khương Bạch không có ý kiến, cậu bây giờ chỉ là một cái xác không hồn, làm gì, không làm gì, dường như đều không còn ý nghĩa nữa.

Dọn dẹp xong bếp núc, hai người ai về phòng nấy. Đến mười một giờ bốn mươi mới cùng nhau ra khỏi ký túc xá.

Vừa ra khỏi khu dân cư, Khương Bạch liền phát hiện có người đang theo dõi họ. Có ba người, ăn mặc kín mít, tay đều cầm máy ảnh.

Fan?

Phóng viên?

Khương Bạch nghĩ thầm, đang định nhắc nhở Cố Từ thì Cố Từ đã đi trước một bước nắm lấy tay cậu: “Chạy!” Rồi kéo Khương Bạch lao về phía trước trong làn gió đêm trên con đường vắng người.

Mấy phóng viên phía sau biết mình đã bị lộ, cũng không che giấu nữa: “Chạy rồi, mau đuổi theo!”

Tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn vang vọng trên đường phố. Chạy được một lúc, Khương Bạch nghiêng đầu nói với Cố Từ: “Thật ra không cần chạy đâu, tôi từng học qua máy tính, chụp được cũng không sao, tôi có cách xóa sạch bộ nhớ của họ”.

Cố Từ không nhìn cậu: “Lại học qua một chút thôi à?”

Miệng Khương Bạch hơi hé ra, có chút không thể tin được cười một tiếng: “Không, tôi rất thành thạo”.

Cuối cùng Cố Từ vẫn không buông tay Khương Bạch ra, mãi cho đến khi tới rạp chiếu phim mới thả tay ra.

Các phóng viên bị bỏ lại phía sau một đoạn khá xa nên không đuổi kịp, bèn dừng lại bên đường chống tay vào cây thở hổn hển.

“Mịa… nó… bọn nó có bốn chân à?” Một người trong số họ phàn nàn: “Chạy còn nhanh hơn cả xe máy!”

“Số, số liệu chính thức.” Một phóng viên khác nói tiếp lời: “Chân Cố… Cố Từ dài đến 117cm đấy”.

“Mẹ kiếp, thảo nào… chân dài đến ngực tôi luôn rồi.”

“Này, mấy người có nhìn rõ không? Người đi cùng Cố Từ là ai vậy? Mũ nón khẩu trang kín mít, tôi không nhận ra, chỉ cảm thấy khá cao khá gầy thôi”.

“Tôi cũng thấy lạ mặt, không giống Lục Quý Thiên, Tưởng Già Sâm hình như cũng không gầy đến thế, lẽ nào là thành viên mới của Oxygen?”

“Thôi đi ông ơi, đàn ông ai lại cùng đàn ông đi xem phim vào đêm khuya chứ?” Phóng viên mở miệng đầu tiên nói: “Chắc chắn là phụ nữ rồi, đi, đi gọi thêm mấy người nữa đến đây. Tối nay tôi thật sự không tin, đã chặn được họ trong rạp chiếu phim mà còn không chụp được mặt của họ. Chỉ cần chụp được mặt, thì năm nay cứ chờ mà lĩnh tiền thưởng cuối năm thôi!”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi