Chương 33
Nghe thấy hai chữ “Tô Qua”, Khương Bạch bật người ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tô Qua ở khoảng cách gần như vậy. Trông không khác mấy so với trên ống kính, hoặc nên nói là ngoài đời còn đẹp trai hơn một chút.
So với ngũ quan sắc lạnh như tượng băng của Cố Từ, ngũ quan đường nét của Tô Qua lại giống như tính cách của cậu ta, rất dịu dàng, đôi mắt không nói cũng như đang cười.
Đến gặp bạn bè, Tô Qua ăn mặc khá tùy ý: áo phông cổ chữ V kẻ sọc trắng đỏ, quần jean sáng màu ống đứng rách gối, và một đôi giày vải trắng.
Khương Bạch ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt cậu ta. Tô Qua thoáng sững người, vô cùng kinh ngạc: “Là cậu”.
Tim Khương Bạch đập mạnh mấy cái, suýt nữa thì cầm không vững đôi đũa, va vào bát đĩa phát ra một tiếng “coong” giòn tan.
Tô Qua biết cậu ư?
Lẽ nào cậu ta cũng có ký ức của hơn 400 năm trước?
Nhận thức này khiến Khương Bạch có chút phấn khích, giọng nói thậm chí còn hơi run: “Anh biết tôi à?”
Cố Từ liếc nhìn Khương Bạch một cái, kéo ghế đứng dậy: “Tôi đi giục đồ ăn”.
Lúc đi lướt qua vai, Tô Qua lặng lẽ nháy mắt với anh: “Tình hình gì thế?”
Cố Từ phớt lờ cậu ta, dùng một tay đẩy cậu ta vào phòng rồi nhanh chóng biến mất trong cầu thang.
Tô Qua: “…”
Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Tô Qua hít sâu một hơi, thu lại vẻ kinh ngạc. Cậu ta đi đến bàn ăn dừng lại một lát, ánh mắt lướt qua hai bên ghế, cuối cùng ngồi xuống vị trí bên trái cạnh Khương Bạch, cười giải thích: “Tôi nghe album của các cậu rồi, cậu rất đặc biệt, nhìn qua một lần là có thể nhớ được”.
Thì ra là “biết” theo kiểu này. Khương Bạch cảm thấy thất vọng tràn trề, cậu hỏi tiếp: “Chúng ta trước đây từng gặp nhau, anh thật sự không có ấn tượng gì à?”.
“Cậu thật sự là fan của tôi sao? Từng đến buổi gặp mặt fan và concert à?” Tô Qua mắt hơi trợn to.
Khương Bạch: “…”
Cậu lặng lẽ đặt đũa xuống, rót một ly trà khác, uống một hơi cạn sạch, sự bồn chồn trong lòng vơi đi một chút. Vì thất vọng nên giọng cậu có hơi nhỏ: “Tôi mua vé ở vị trí trên đỉnh núi”.
Tô Qua một lúc sau mới “Ồ” một tiếng. Dù sao cũng không quen biết, có chút khó xử, cậu ta gãi đầu, đột nhiên kéo ghế đứng dậy: “Tôi đi xem lão Cố giục đồ ăn thế nào rồi”.
Khương Bạch nhìn theo bóng cậu ta đi xa, bàn tay nắm chặt ly trà.
Tô Qua chạy thình thịch xuống lầu, còn lại mấy bậc thang thì cậu ta đột nhiên dừng lại. Phía trước có một đốm đỏ lập lòe trong bóng tối.
Trong ánh sáng mờ ảo, chỉ có thể nhìn thấy một bóng người cao gầy cô đơn lặng lẽ dựa vào bức tường cầu thang xám xịt.
Cố Từ hơi ngẩng đầu, nhìn chữ “Giải tỏa” lớn viết trên bức tường cách đó không xa.
“Thật nhớ món hoành thánh ở số 301, khu 3, tòa nhà số 12.” Bên trái anh vang lên một giọng nói đầy cảm xúc: “Lúc đó chúng ta tối muộn tan làm về, nhà bà ấy cứ đúng giờ đó lại nấu hoành thánh, chậc, thơm không chịu được”. Tô Qua càng nói càng hăng, dùng vai huých Cố Từ: “Còn nhớ con gái bà chủ nhà không? Gặp ai cũng rất hung dữ, chỉ riêng gặp cậu là dịu dàng hết mức, không biết bây giờ cô ấy đã lấy chồng chưa”.
Cố Từ dụi tắt điếu thuốc, đứng thẳng người quay đầu nhìn lên cầu thang, không hề đáp lại lời Tô Qua, chỉ hỏi giọng nhàn nhạt: “Bây giờ lên đồ ăn được chưa?”
Tô Qua nhìn theo ánh mắt anh lên trên một chút, trong mắt lóe lên vài phần không thể tin nổi, cậu ta tiến lại gần: “Thành thật khai báo, cậu nợ tiền người ta à? Sao đối xử tốt với cậu ta thế”.
Cố Từ không có biểu cảm gì: “Không liên quan đến cậu”.
“Vẫn còn giận à?” Tô Qua thở dài một hơi: “Được rồi, hôm nay tôi chi đậm mời khách được chưa, cậu với chủ nợ của cậu cứ gọi món thoải mái”.
Cố Từ chậm rãi thốt ra mấy chữ: “Bình quân đầu người 60 tệ*, chi đậm?”
*60 tệ: Khoảng hơn 200 nghìn đồng Việt Nam, một mức giá khá rẻ cho bữa ăn ở thành phố.
Tô Qua đáp: “…Chi ít!”
Cố Từ không để ý đến cậu ta nữa, móc điện thoại ra mở WeChat. Anh không đặt biệt danh cho Khương Bạch, vẫn là 【Đại lý cây giống Xuyên Tây】.
Đầu ngón tay hơi dừng lại, Cố Từ bấm vào sửa biệt danh, nhập vào – Chủ nợ.
【Ngoài cơm chiên trứng ra còn muốn gì nữa không?】
Chủ nợ một lúc sau mới trả lời: 【Không cần.】
Tâm trạng rõ ràng đang rất tệ.
Cố Từ gọi món xong đi ra, Tô Qua vẫn còn đứng đợi ở đầu cầu thang. Anh nhíu mày hỏi: “Cậu nói gì với cậu ấy rồi?”
Tô Qua ngơ ngác: “Không có gì đâu, cậu ấy nói chúng tôi trước đây từng gặp nhau, tôi hỏi ở đâu, cậu ấy nói ở khu vực đỉnh núi trong concert”. Cậu ta dùng ngón trỏ chỉ vào thái dương, đột nhiên hỏi: “Cậu ấy thật sự là fan của tôi à?”
Cố Từ nhìn qua, không hề trả lời, nên Tô Qua liền nói tiếp: “Trông cậu ấy chẳng giống fan của tôi chút nào, nên nói là, cậu ấy không giống fan của bất kỳ ai cả”.
Lần này Cố Từ cuối cùng cũng lên tiếng: “Ý gì”.
“Không có ý gì cả.” Tô Qua định khoác vai Cố Từ, cậu ta cao 1m83, thấp hơn Cố Từ 5cm, động tác này làm ra có chút khó khăn, khiến cậu ta phàn nàn: “Cậu cao nhanh thật đấy, ba năm trước tôi vẫn còn cao hơn cậu”.
Cố Từ đáp: “Cậu cũng biết đó là ba năm trước rồi”.
Nói xong Cố Từ sải bước dài lên lầu, Tô Qua vội vàng đuổi theo: “Đợi tôi với! Sợ tối!”
Hai người quay lại phòng riêng, Khương Bạch đã tráng xong bát đũa cho cả ba người.
Lần này Tô Qua ngồi bên phía Cố Từ, đi vòng qua Cố Từ ngồi xuống vị trí bên trái anh.
Khương Bạch như có điều suy nghĩ liếc nhìn một cái, lập tức thu lại ánh mắt.
Gọi món xong, ông chủ lên đồ ăn cực nhanh: ba đĩa cơm chiên trứng hoàng kim, ba đĩa nộm thanh mát giải ngấy, một đĩa lạp xưởng nhà làm, còn có một phần canh bí đỏ ngọt thanh.
“Hương vị đã lâu không gặp!” Tô Qua nóng lòng cầm đũa lên ăn ngấu nghiến: “Thơm quá”.
Khương Bạch vẫn còn đang suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, ăn uống có chút lơ đễnh, dùng đũa khẽ chọc vào đĩa cơm chiên trứng.
Cậu có một ý tưởng, cậu định đưa Tô Qua quay lại hiện trường bờ hồ đó, xem xem sẽ có hiệu quả gì.
Nhưng làm thế nào để Tô Qua đồng ý lại là một vấn đề. Thời gian gấp gáp như vậy, hay là cứ thẳng thắn một chút, đánh ngất cậu ta rồi mang đi?
“Khương Bạch”.
Đang trầm tư thì có người gọi cậu. Khương Bạch theo phản xạ ngẩng đầu: “Có!”
Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Cố Từ, Khương Bạch không hiểu sao có chút chột dạ, không lẽ anh ta nhìn ra suy nghĩ của cậu rồi? Khóe môi cậu nở một lúm đồng tiền nông: “Chuyện gì vậy?”
Cố Từ đẩy đĩa nộm tam tiên đến trước mặt Khương Bạch: “Món này ăn với cơm rất hợp”.
“Phụt!” Tô Qua đang uống canh bí đỏ, nhìn thấy cảnh này suýt nữa thì phun ra. Đây còn là Cố Từ mà khi cậu dỗi nói không ăn cơm thì sẽ mặc kệ cho cậu đói cả ngày lẫn đêm mà không thèm gọi một tiếng sao?
Khương Bạch “Ồ” một tiếng, gắp một đũa tam tiên, cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc ăn cơm. Mùi vị cũng được, nhưng không đến mức khiến Cố Từ phải thường xuyên đến đây: “Các anh thường đến đây ăn cơm à?”
Tô Qua đang chăm chú nhìn khẩu hình miệng của Khương Bạch, vừa định trả lời thì Cố Từ đã lên tiếng trước: “Trước kia sống ở gần đây”.
“!”. Tô Qua mặt mày kinh ngạc như ngày tận thế, đây còn là Cố Từ từng lập kỷ lục không nói một lời nào trong buổi phỏng vấn sao?
Lần này thì Khương Bạch hiểu ra rồi, hóa ra là ăn vì kỷ niệm. Cậu lại nhìn về phía Tô Qua, cong mắt cười: “Thần tượng trước cũng ở gần đây à?”
“Phụt…” Tô Qua lại sặc một lần nữa. Cậu ta dứt khoát đặt bát canh xuống, xua tay nói, “Đừng gọi tôi là thần tượng, tôi giải nghệ rồi. Cậu cứ gọi tôi là Tô Qua giống lão Cố là được. Trước đây tôi có ở nhờ nhà lão Cố một thời gian nên cũng thường đến đây ăn cơm”.
Khương Bạch gật đầu, lại cúi đầu ăn cơm. Cậu đã có quyết định. Lát nữa ăn cơm xong, sẽ nói thẳng với Tô Qua.
Dù sao cũng là bạn của Cố Từ, cậu vẫn đừng nên quá thô bạo thì hơn.
Ăn cơm xong, ba người xuống lầu. Tô Qua định đi thanh toán thì Cố Từ đã nói giọng nhàn nhạt: “Trả rồi”.
“Biết là cậu trả rồi.” Tô Qua cười: “Tôi nói vậy thôi, để tỏ ra mình hào phóng ấy mà”.
Ánh đèn đường kéo dài bóng ba người đổ xuống. Tô Qua đi ngoài cùng bên trái.
Đi đến đầu ngõ, khu phố cổ hẻo lánh trên đường không có lấy một chiếc xe. Tô Qua đang định gọi điện đặt xe thì đột nhiên Khương Bạch lên tiếng: “Tô Qua, anh có thể giúp tôi một việc không?”.
Khương Bạch không hề tránh mặt Cố Từ, vẻ mặt đầy chân thành: “Làm phiền anh nhảy xuống nước một cái”.
Hồ nước đó nằm trong công viên ven sông ở trung tâm thành phố.
Hơn 400 năm trước, Học viện Âm nhạc Trung ương nơi Khương Bạch theo học nằm gần công viên ven sông. Cậu không nhớ ra tại sao hôm đó mình lại đi ngang qua công viên ven sông.
Chỉ nhớ hôm đó là ngày 31 tháng 12, trời đặc biệt lạnh, lạnh đến mức chỉ muốn mặc ba lớp quần bông.
Rồi có người hét lớn —
“Cứu người với! Có người nhảy xuống hồ rồi!”.
Ngay sau đó, “Tõm”, một tiếng nước lớn vang lên. Cậu không hề suy nghĩ, vừa cởi áo khoác ngoài vừa chạy nhanh đến bờ hồ, đá văng giày rồi nhảy xuống hồ cứu người.
Nước trong hồ càng lạnh hơn, lạnh đến mức tứ chi cậu gần như không cử động được nữa.
Trong làn nước mơ hồ, cậu nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông trẻ tuổi. Không kịp nghĩ nhiều, cậu dùng chút sức lực cuối cùng đẩy người đàn ông lên bờ, còn bản thân thì như mất đi trọng lực, không ngừng chìm xuống dưới, rồi mất đi ý thức.
Khuôn mặt đó cậu nhớ khá rõ, chính là Tô Qua.
Tô Qua đi bên trái Khương Bạch. Từ lúc xuống xe đến giờ, cả hai đều im lặng không nói gì.
Gần đến bờ hồ, bước chân Khương Bạch đột nhiên chậm lại, tụt lại phía sau Tô Qua vài bước. Tô Qua đang mải suy nghĩ nên không để ý, tiếp tục đi về phía trước.
Khương Bạch cúi người nhặt một viên sỏi nhỏ bên bụi cây, tung hứng trong lòng bàn tay rồi dứt khoát ném về phía bên trái Tô Qua.
Bộp!
Một tiếng động giòn tan vang lên, trong công viên ven sông tĩnh lặng lại càng thêm rõ ràng.
Khương Bạch dừng bước, không đi tiếp nữa.
Một lúc lâu sau, Tô Qua mới quay đầu lại, có chút áy náy nói: “Vừa rồi tôi đang suy nghĩ một chuyện, cậu mới gọi tôi à?”
Khương Bạch lắc đầu: “Vừa rồi tôi ném một viên sỏi”. Thấy vẻ mặt Tô Qua lộ rõ nghi hoặc, cậu bình tĩnh nói nốt câu cuối cùng: “Bên trái anh”.
Trong mắt Tô Qua lóe lên một tia hoang mang khó nhận ra: “Cậu có ý gì?”
“Đây chính là lý do anh đột nhiên rời nhóm, đột nhiên biến mất khỏi showbiz đúng không.” Khương Bạch đưa tay lên chỉ vào tai trái của mình: “Tai trái của anh bị điếc”.
Tô Qua không thừa nhận cũng không phủ nhận. Hai người đối mặt vài giây, cậu ta gãi gãi gáy: “Diễn xuất của tôi tệ thật đấy, vậy mà cũng bị cậu nhìn ra”.
“Cố Từ cũng biết.” Khương Bạch bình tĩnh nói: “Chỉ là anh ấy biết anh không muốn người khác phát hiện nên mới giả vờ không biết thôi”.
Tô Qua sững người một chút rồi mới khẽ hỏi: “Là cậu ấy nói cho cậu biết?”.
Khương Bạch khẽ lắc đầu: “Bất kể là lúc ngồi hay lúc đi bộ, anh đều cố ý hoặc vô ý chọn bên trái. Lúc tôi nói chuyện, anh còn nhìn chằm chằm vào khẩu hình miệng của tôi”.
“Vậy sao cậu nói Cố Từ cũng biết?”
Lần này thì Khương Bạch thấy hơi khó xử rồi. Suy nghĩ một chút, cậu tìm ra một lý do rất hợp lý: “Anh ấy thông minh”.
Tô Qua im lặng.
Bí mật luôn giấu kín trong lòng, Tô Qua vốn tưởng sẽ mang bí mật này xuống mồ, tuyệt đối không nói cho bất kỳ ai biết. Cậu bản tính vốn kiêu ngạo, sẽ không chấp nhận ánh mắt thương hại và lời an ủi của người khác.
Bây giờ bị Khương Bạch nói ra một cách bình tĩnh như vậy, cậu lại cảm thấy chẳng có gì to tát cả. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng bỗng nhiên vỡ tan thành mảnh vụn.
Ban đầu chỉ là ù tai tạm thời. Khoảng thời gian đó cậu bận rộn chạy lịch trình, phấn khích vì sắp thực hiện được ước mơ của mình nên hoàn toàn không để ý. Mãi cho đến gần lúc phát hành album thứ ba, cậu cầm bản demo của một bài hát trong đó mà chẳng nghe thấy gì cả, lúc đó cậu mới biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào.
Lặng lẽ đi kiểm tra, bác sĩ nói đây là chứng điếc do thuốc gây ra, nếu đến sớm thì còn có thể chữa trị, nhưng bây giờ tế bào thính giác của cậu đã bị biến tính hoại tử, không còn cách nào cứu vãn được nữa.
Một ca sĩ bị điếc.
Tô Qua co ro trong phòng suốt một đêm. Sáng sớm hôm sau, cậu bấm số điện thoại đã kéo vào danh sách đen suốt mấy năm không liên lạc: “Bố, con về nhà. Nhưng con có một yêu cầu, trong vòng hai năm, đừng để bất kỳ ai tra ra được tung tích của con”.
Tình yêu của con người có thể rất dài, nhưng cũng có thể rất ngắn.
Hai năm sau, fan hâm mộ của cậu có lẽ vẫn còn nhớ đến cậu, nhưng sẽ không bao giờ có ai để ý rằng, người ca sĩ từng ngông cuồng kiêu ngạo đó, tai phải của cậu ta đã bị điếc rồi.
Ngày hôm sau, cậu để lại lời tuyên bố rời nhóm và tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, cắt đứt mọi liên lạc trên mạng, bay đến Ý ngày ngày ngẩn ngơ.
Mãi cho đến khi nghe tin Cố Từ và những người khác đến Ý, cậu mới lần đầu tiên, mở điện thoại trong giây lát.
Khương Bạch yên lặng lắng nghe, thầm nghĩ thảo nào cậu hoàn toàn không tra ra được tung tích của Tô Qua, thì ra là bị bố cậu ta xóa dấu vết rồi.
Tô Qua mở lòng tâm sự: “Thực ra tôi không định về sớm như vậy, chỉ là một mình cô đơn quá. Hơi nhớ món cơm chiên trứng ở con ngõ nhỏ, còn có ngọn đèn đường ở đầu ngõ nữa. Cậu biết không? Tôi và Cố Từ từng chia nhau ăn một củ khoai lang nướng giá hai tệ. Lúc đó chúng tôi cả ngày không ăn gì, lục khắp túi cũng chỉ có hai tệ. Khoai lang nướng năm tệ một củ, vẫn là bà chủ thấy tôi đẹp trai mới đồng ý bán rẻ cho chúng tôi một củ”.
Khương Bạch liếc nhìn Tô Qua một cách thờ ơ. Lớp băng mỏng trong mắt Tô Qua dần tan chảy, cậu ta cười có chút vui vẻ: “Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ ăn củ khoai lang nướng nào khó ăn như vậy, nhưng lúc đó lại cảm thấy đặc biệt vui vẻ, nhất là sau khi ăn xong còn cướp nửa củ của Cố Từ, thơm cực kỳ”.
Đuôi mày Khương Bạch nhướng lên: “Anh ấy không ăn à?”
“Không ăn, nhường cho tôi rồi.” Tô Qua nói xong cười rộ lên: “Sau đó còn đánh tôi một trận, đúng nghĩa là nằm liệt giường ba ngày, đánh thật sự rất tàn nhẫn”.
Cố Từ đánh người ư? Khương Bạch có chút không tưởng tượng nổi, nhưng trông lại có sức sống hơn bộ dạng bây giờ của anh một chút. Khương Bạch bất chợt hỏi tiếp: “Trước đây lẽ nào anh ấy là thiếu niên bất lương?”
“Chắc không phải đâu.” Tô Qua sờ cằm nhớ lại: “Nhưng đám thiếu niên bất lương sợ Cố Từ thì là thật, cũng không biết đã đánh người khác bao nhiêu lần, bọn họ nhìn thấy Cố Từ là chạy nhanh hơn cả thỏ”.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến bờ hồ.
Dưới ánh trăng, mặt hồ phản chiếu vầng trăng trên trời, sóng nước lăn tăn, xung quanh thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu.
Khương Bạch dừng bước, quay đầu nói với Tô Qua: “Bây giờ nhảy đi, yên tâm, đảm bảo sẽ không có chuyện gì đâu”.
Vì ngày hôm nay, vì lần trùng sinh này, mỗi tuần Khương Bạch đều đến hồ chứa nước canh chừng để cứu người.
Có học sinh không nghe biển báo cấm cứ đòi xuống nước, có trẻ em vô tình rơi xuống nước, có phụ nữ bị bạo hành gia đình muốn tự tử….
Đủ loại nguyên nhân khác nhau, đủ loại người khác nhau, cậu đã cứu tổng cộng hàng trăm người.
Tích lũy được kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú, thành thạo ứng phó với các tình huống khác nhau, sẽ không còn như hơn 400 năm trước nữa, cứu được người khác mà bản thân lại không thể lên bờ.
Tô Qua nhìn mặt hồ có chút không nhịn được cười. Nếu không phải Cố Từ nghe xong lời Khương Bạch mà vẫn giữ bộ mặt lạnh như băng kia, cậu ta suýt nữa đã tưởng Khương Bạch đang nói đùa.
Lý do cậu ta đồng ý với Khương Bạch cũng rất đơn giản: trên người Cố Từ đã có thêm chút hơi người, cậu ta nhìn ra được đó là vì Khương Bạch.
Bạn của anh em tốt thì cũng là bạn của cậu ta. Nhảy xuống hồ thôi mà, có gì to tát đâu —
Tõm…
Tô Qua nhảy xuống hồ, răng vẫn còn đánh lập cập, nước buổi tối đúng là lạnh thấu xương.
Cậu ta biết bơi, quay đầu hỏi Khương Bạch: “Tiếp theo làm thế nào?”
Khương Bạch cởi giày: “Chìm xuống dưới”.
Tô Qua: “…” Cậu ta thả lỏng cơ thể, dần dần bị nước hồ lạnh lẽo nhấn chìm.
Tõm!
Lại một tiếng rơi xuống nước nữa vang lên, Khương Bạch nhảy xuống hồ. Cậu bơi theo hướng Tô Qua, giống như ngày hôm đó hơn 400 năm trước, giữ lấy người đàn ông trẻ tuổi đang chìm xuống, đưa cậu ta bơi lên trên.
Ánh sáng lốm đốm xuyên qua mặt nước gợn sóng. Khương Bạch nín thở, đầu óc trong thoáng chốc trống rỗng.
Vượt qua mặt nước này.
Liệu có phải là một khung cảnh khác không?
Ví dụ như, quay lại hơn 400 năm trước, hay là một thế giới khác sẽ không còn tuần hoàn nữa?
Ánh sáng lốm đốm ngày càng gần, ngày càng rõ ràng. Tim Khương Bạch đập như trống dồn.
Cậu căng thẳng nhắm mắt lại.
Ào…
Cậu kéo Tô Qua trồi lên khỏi mặt nước.
Trong sự mong đợi, cậu từ từ mở mắt ra.
Xung quanh vang lên tiếng kêu không rõ của loài vật nào đó. Vì sự làm phiền của họ, ánh trăng trên mặt nước bị bóp méo thành những hình thù kỳ lạ, lắc lư theo dòng nước.
Còn trên bờ, đôi giày thể thao của cậu một chiếc được xếp ngay ngắn, một chiếc thì nghiêng ngả sang một bên.
Mọi thứ vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi.
Gửi phản hồi