Chương 17
Lúc Khương Bạch tỉnh giấc, trời đã nhá nhem tối.
Căn phòng yên tĩnh, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào.
Cậu đảo mắt, ngây người nhìn lên trần nhà một lúc mới nhận ra mình đã về đến khách sạn.
Khương Bạch lật chăn định ngồi dậy, nhưng vừa mới gượng người lên—
Hít —
Cậu hít một hơi khí lạnh, toàn thân đau nhức như thể vừa bị tháo rời ra rồi lắp lại vậy.
Khương Bạch dứt khoát không động đậy nữa, dựa vào đầu giường với lấy laptop, khởi động máy rồi đăng nhập vào WeChat của Lục Quý Thiên. Tô Qua không gửi thêm tin nhắn nào nữa. Tuy nhiên, cậu lại thấy một tin nhắn Cố Từ trả lời Lục Quý Thiên.
Chưa cần mở ra đã thấy nội dung.
【Không đi.】
Chắc là Lục Quý Thiên rủ Cố Từ đi đâu đó chơi.
Khương Bạch thoát WeChat, rồi lại đăng nhập vào Weibo. Weibo của Tô Qua vẫn im lìm như cũ.
Lần này Khương Bạch không xem bình luận nữa. Cậu đóng trang web, gập laptop lại quăng sang bên cạnh. Cổ họng khô khốc khó chịu, cậu liếc nhìn về phía bàn trà, thấy vẫn còn mấy chai nước. Cậu khó khăn nhấc chân xuống giường, chân vừa chạm đất thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy một ly sữa đặt trên tủ đầu giường.
Khương Bạch lúc này mới muộn màng nhìn sang chiếc giường bên cạnh.
Cố Từ không có trên giường.
Ly sữa này là Cố Từ chuẩn bị cho cậu ư?
Khương Bạch suy nghĩ rồi lại thu chân về, cầm ly sữa lên uống một hơi cạn sạch.
Vị sữa nhàn nhạt, uống vào cổ họng thấy ấm áp dễ chịu. Khương Bạch đặt ly xuống, đang định đứng dậy.
Cạch…
Ổ khóa cửa xoay nhẹ một cái, có người đẩy cửa đi vào.
Ngay sau đó cửa lại đóng lại.
Mùi thơm ngọt ngào đậm đà của bánh ngọt ngày càng đến gần.
Khương Bạch quay đầu lại, thấy Cố Từ xách mấy túi giấy đi vào. Cậu cong môi chào hỏi: “Về rồi à”.
“Ừm.” Giọng Cố Từ vẫn nhàn nhạt.
Thấy Khương Bạch đã tỉnh, anh bật đèn lên, căn phòng tối tăm lập tức trở nên sáng sủa.
Cố Từ đặt túi giấy lên bàn, rồi lấy đồ bên trong ra: bánh cuộn phô mai Sicily, Tiramisu, bánh Caprese, hạt dẻ ngào đường, bánh Rum Baba, bánh rán đường, bánh que đường, bánh viên mật ong, bánh kẹp hạnh nhân mật ong, bánh quy sô cô la, bánh quy Mantova, bánh đào, bánh cuộn mật ong…
Chiếc bàn nhỏ nhắn đã bày kín đủ loại bánh ngọt của Ý.
Khương Bạch thích bánh đào.
Bánh đào là một loại bánh ngọt nhỏ đặc trưng của Ý, hơi giống bánh quy kẹp kem. Hai miếng bánh quy được khoét rỗng, ở giữa nhồi đầy phô mai hoặc mứt hoa quả, sau đó được ngâm trong rượu màu đỏ để nhuộm màu. Cuối cùng rắc lên một lớp đường bột trắng mịn tơi xốp, điểm thêm vài lát bạc hà trang trí là thành một “quả đào” nhỏ nhắn tinh xảo, ăn vào vừa mềm mại lại vừa thơm ngọt.
Nhưng Khương Bạch thích bánh đào không phải vì hương vị của nó, cậu không hay ăn đồ ngọt, đơn thuần chỉ là thích vẻ ngoài xinh đẹp của nó mà thôi.
“Tôi ăn một cái bánh đào được không?” Cậu xuống giường, đi về phía bàn.
Không ngờ —
“Không được”.
Giọng Cố Từ trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
Khương Bạch sững người, cậu không ngờ Cố Từ lại từ chối. Nhưng cũng chỉ là thoáng qua, cậu cong mắt cười: “Được, tôi tự đi mua”. Cậu không nghĩ nhiều, cầm quần áo đi tắm.
Cả ngày không tắm rửa, người cậu bây giờ nhớp nháp rất khó chịu.
Tắm xong đi ra, cơ thể Khương Bạch nhẹ nhõm đi không ít. Tắm rửa xong xuôi, cái bụng rỗng tuếch cả ngày lẫn đêm bắt đầu có phản ứng. Cậu cầm điện thoại ra ngoài tìm đồ ăn.
Đi đến cửa, cậu như nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi Cố Từ: “Tôi xuống lầu mua đồ ăn, anh có cần mua gì không?”
Cố Từ không hề động đến đống bánh ngọt đầy bàn. Anh ngồi trên sofa, cúi đầu chăm chú nhìn chiếc bánh đào. Mái tóc đen rủ xuống tạo thành một vệt bóng mờ ảo trên sống mũi cao thẳng của anh. Nửa khuôn mặt anh ẩn trong bóng tối phía bên kia, không nhìn rõ biểu cảm.
Nghe thấy Khương Bạch hỏi, anh cuối cùng cũng có phản ứng: “Không cần”.
Khương Bạch mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng lại không nói được là không đúng ở chỗ nào.
Cậu gật đầu: “Được”.
Cạch…
Cửa đóng lại, cậu đi xa dần.
Khương Bạch tùy tiện ăn một suất mì ở gần khách sạn. Đi ngang qua một cửa hàng hoa quả, cậu tiện đường vào chọn mua một túi hoa quả.
Về đến khách sạn đợi thang máy, cậu gặp Dương Viên Viên và Lục Quý Thiên vừa mới đi chơi về. Lục Quý Thiên và Tưởng Già Sâm ở cùng tầng với Khương Bạch, nhưng cách một đoạn khá xa, còn Dương Viên Viên ở tầng dưới họ.
Không thấy Tưởng Già Sâm, Khương Bạch tiện miệng hỏi: “Đội trưởng Tưởng đâu?”
Dương Viên Viên đang định trả lời thì Lục Quý Thiên đã nhanh miệng nói trước: “Hôm nay anh ấy không đi cùng chúng tôi!”
Dương Viên Viên ngạc nhiên nhìn Lục Quý Thiên, không phải cậu nhóc này rất phản cảm với Khương Bạch sao?
Cổ Lục Quý Thiên ửng lên một mảng đỏ nhạt, cậu nhóc ngượng ngùng gãi cằm: “Ngày nào tôi chẳng đẹp trai như vậy, đừng có nhìn chằm chằm mãi thế”.
Dương Viên Viên ngậm miệng lại.
Cô đã làm trợ lý cho Oxygen hơn một năm, tính tình Lục Quý Thiên thế nào cũng nắm được kha khá. Nếu Lục Quý Thiên ghét ai đó, cậu nhóc này sẽ ăn nói vừa độc mồm vừa khó ưa, người ta đứng ngay trước mặt cậu cũng coi như không thấy.
Ngược lại, nếu cậu thích ai đó thì sẽ giống như bây giờ đối với Khương Bạch, vừa ngoan ngoãn vừa quấn quýt.
Dương Viên Viên cười trộm.
Lục Quý Thiên liếc thấy, xấu hổ đến mặt đỏ bừng. Chết tiệt, Tiểu Dương chắc chắn hiểu lầm cậu thích Khương Bạch rồi!
Tiểu Dương thật nực cười, cậu mà lại thích Khương Bạch ư?
Đời này không bao giờ có chuyện đó!.
Cậu thích Cố Từ, thích Tô Qua, thích Hoàng Hà, thích fan, thích Tưởng Già Sâm, thích chủ tịch Phó Tổng, thích tất cả những người thích cậu trên Trái Đất này, duy chỉ có Khương Bạch là không bao giờ!
Chẳng qua cậu cảm thấy, nếu đã chấp nhận Khương Bạch gia nhập Oxygen thì không nên tiếp tục lạnh lùng với anh ta nữa.
Thế nên mới chủ động bắt chuyện với anh ta.
Chỉ vậy mà thôi.
Cậu tuyệt đối không thích Khương Bạch.
Lục Quý Thiên quay mặt đi, ưỡn cổ hờn dỗi.
Lúc này thang máy dừng ở tầng của Dương Viên Viên, cô chào tạm biệt rồi đi ra ngoài. Trong thang máy chỉ còn lại Khương Bạch và Lục Quý Thiên.
Khương Bạch đang mải suy nghĩ, đến tầng trên, cửa thang máy vừa mở, cậu đã im lặng bước ra ngoài.
Vừa đi được vài bước, sau lưng vang lên một giọng nói buồn bực: “Này, ngày mai bọn tôi đi nghe opera, anh có muốn đi cùng không?”
Khương Bạch quay đầu lại: “Hửm?”
Cậu không nghe rõ lời Lục Quý Thiên nói.
Lục Quý Thiên đành phải đỏ bừng mặt lặp lại một lần nữa: “Tôi nói, ngày mai tất cả chúng tôi đều đi nghe vở “Otello”, anh có muốn đi cùng không!”
“Otello” là một vở opera của nhà soạn nhạc Verdi chuyển thể từ vở kịch “Othello” của Shakespeare.
Khương Bạch trước đây từng nghe một lần, rất xuất sắc.
Cậu cười gật đầu: “Được”.
Đôi mắt Lục Quý Thiên lập tức sáng lên, cậu nhóc vội ho khan một tiếng ra vẻ nghiêm túc: “Nói trước rồi đấy, tối mai sáu giờ tập trung ở đại sảnh, đến muộn tôi không đợi đâu!”. Nói xong cậu chạy biến về phòng của mình và Tưởng Già Sâm với tốc độ ánh sáng.
Khương Bạch cũng đi về phòng mình.
Cậu lấy thẻ phòng mở cửa, đi vào thấy Cố Từ vẫn giữ nguyên tư thế như lúc cậu rời đi, nhưng đống bánh ngọt trên bàn đã biến mất sạch sẽ.
Ăn hết nhanh vậy sao?
Khương Bạch chép miệng, không ngờ Cố Từ lại thích đồ ngọt đến thế. Anh ăn hết nhiều bánh ngọt như vậy, liệu còn ăn nổi đồ cậu mua nữa không? Khương Bạch đi tới, đặt túi đồ lên bàn nói: “Vừa mua đấy, anh tự lấy đi”.
Đó là một túi cam Navel*.
*Nguyên văn 阳光橙 (yángguāng chéng): Có thể là cam Navel hoặc một giống cam ngọt, mọng nước tương tự.
Khương Bạch tự mình chọn một quả bóc ra, mùi vỏ cam tươi mát lập tức lan tỏa trong không khí.
Khương Bạch đi đến bên cạnh thùng rác để tiện vứt vỏ cam. Vừa định vứt thì đột nhiên phát hiện thùng rác đầy ắp.
Đống bánh ngọt Cố Từ mua về, tất cả đều còn nguyên vẹn nằm trong thùng rác.
Cùng lúc đó, giọng nói lạnh nhạt của Cố Từ vang lên sau lưng: “Không cần”.
Tưng —
Sợi dây đàn trong đầu Khương Bạch căng ra.
Cậu biết điều gì không đúng rồi.
Thái độ của Cố Từ không đúng.
Cố Từ trở nên xa cách với cậu.
Vì xa cách cậu, thậm chí còn từ chối cả cam Navel.
Khương Bạch rất hoang mang.
Cậu không hiểu mình đã đắc tội với Cố Từ ở chỗ nào.
Cả đêm, căn phòng chìm trong im lặng.
Ngày hôm sau Khương Bạch tỉnh dậy, Cố Từ đã không còn ở trong phòng.
“…”
Khương Bạch day day thái dương đang giật thon thót.
Mặc dù cậu không có ý định kết bạn, cũng không cảm thấy mình và Cố Từ được coi là bạn bè.
Nhưng Cố Từ đột nhiên như vậy, cậu vẫn có chút để tâm.
Cậu tưởng rằng buổi tối Cố Từ sẽ không đi nghe opera.
Kết quả sáu giờ xuống lầu ra khỏi thang máy, cậu đã nhìn thấy Cố Từ đang đứng ở đại sảnh khách sạn.
Anh mặc một bộ đồ đơn giản gồm sơ mi trắng và quần tây, nhưng những người xung quanh đều đang lặng lẽ nhìn ngắm anh.
Khương Bạch không đi qua đó.
Khi chưa làm rõ được lý do mình đắc tội với Cố Từ, cậu tạm thời sẽ không chủ động tiếp cận anh.
Bởi vì cậu cũng rất ghét những người mình không ưa cứ lượn lờ trước mắt.
Cậu dừng lại, cẩn thận suy nghĩ xem nếu bây giờ nói có việc không đi được, liệu Lục Quý Thiên có nổi đóa như pháo bông không.
Đang nghĩ ngợi thì thang máy phía sau mở ra, tiếng nói líu lo của Lục Quý Thiên vang lên.
Lục Quý Thiên đang kể một câu chuyện cười vừa xem được. Nhìn thấy Khương Bạch đứng ngay phía trước, cậu nhóc lập tức bỏ mặc Tưởng Già Sâm và Dương Viên Viên chạy tới. Đến gần Khương Bạch, cậu lại cố tình đi chậm lại, làm ra vẻ không mấy để tâm: “Đến cũng sớm đấy”.
Thấy đôi mắt cười toe toét của Lục Quý Thiên gần như không tìm thấy đâu nữa, Khương Bạch nuốt lại lời định nói không đi.
Cùng lắm thì lúc nghe opera cậu ngồi ở vị trí xa Cố Từ nhất là được.
Nhà hát opera cách khách sạn không xa, đi bộ khoảng mười phút. Họ không bắt taxi mà đi bộ qua đó. Đã lâu lắm rồi mới được bỏ khẩu trang và mũ nón, đàng hoàng đi bộ trên đường lớn, Lục Quý Thiên phấn khích suốt cả quãng đường.
Một người đàn ông tóc nâu bên cạnh thỉnh thoảng lại nhìn về phía họ.
Lục Quý Thiên lập tức thu lại nụ cười, chăm chú quan sát người đàn ông, không lẽ bị nhận ra rồi?
Đúng lúc này người đàn ông đột nhiên đi về phía họ.
Tim Lục Quý Thiên “thịch” một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên bị nhận ra rồi. Bây giờ bên cạnh không có vệ sĩ, chỉ có một mình trợ lý nữ Dương Viên Viên. Cậu dứt khoát tự mình tiến lên chặn người: “Lịch trình cá nhân, xin cho chúng tôi chút…”
Chưa nói hết câu, người đàn ông đã lướt qua cậu chạy nhanh đến trước mặt Khương Bạch, dùng tiếng Nhật không chuẩn lắm hỏi: “Anh, anh là người Nhật phải không? Có thể cho tôi phương thức liên lạc của anh không?”
Tưởng Già Sâm và những người khác không hiểu tiếng Nhật, nhưng biết đó là tiếng Nhật. Thấy một người Ý dùng tiếng Nhật giao tiếp với họ, ai cũng tỏ ra hoang mang.
Chỉ riêng Cố Từ là sắc mặt trầm xuống.
Khương Bạch dùng tiếng Nhật trả lời người đàn ông: “Người Trung Quốc, không thể”.
Trên mặt người đàn ông lộ rõ vẻ tiếc nuối, buồn bã rời đi.
Tiếp theo đó liên tục có người tiến lên bắt chuyện.
Có nam có nữ, nam giới đa phần tìm Khương Bạch, nữ giới đa phần tìm Cố Từ.
Trước đây cũng có nam sinh tỏ tình với Khương Bạch, nhưng đó là các cậu nhóc trong trường học, hơn nữa cũng chỉ có hai ba người. Giống như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên.
Lúc sau cậu không chịu nổi phiền phức nữa, bèn xin Dương Viên Viên một chiếc khẩu trang đeo lên, cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Đến nhà hát, vở opera vừa mới bắt đầu.
Soát vé đi vào, đèn trong nhà hát đã tắt. Vé Dương Viên Viên mua là hàng ghế đầu tiên ở giữa. Khương Bạch dựa vào ánh sáng yếu ớt trên sân khấu ngồi xuống vị trí ngoài cùng nhất. Ngay sau đó có người ngồi xuống bên cạnh. Khương Bạch không để ý, yên lặng xem biểu diễn.
Vở diễn dần đi vào cao trào, đến đoạn kịch tính khi nhân vật Otello thay đổi tâm tính. Giai điệu âm nhạc từ bình yên chuyển sang cuồng bạo, quỷ dị và tà ác, tầng tầng lớp lớp đan xen vào nhau, cả nhà hát chìm vào một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.
Trên sân khấu, Otello cuối cùng đã bị nhân vật phản diện Iago khống chế, tình cảm dành cho vợ từ yêu chuyển sang hận, từ nghi ngờ đến tức giận tột cùng, tinh thần gần như sụp đổ.
“Rời khỏi Oxygen đi.” Đột nhiên, bên tai Khương Bạch vang lên một giọng nói quen thuộc.
Khương Bạch nghiêng đầu nhìn sang, lập tức bắt gặp đôi mắt sâu thẳm bí ẩn kia.
Ánh sáng kỳ ảo trên sân khấu lúc tỏ lúc mờ, khuôn mặt chàng trai đó ẩn trong bóng tối khiến cậu không nhìn thấy rõ ràng.
Chỉ riêng đôi mắt anh là sáng đến kinh ngạc.
Lúc này Khương Bạch mới phát hiện người ngồi cạnh mình là Cố Từ.
Cậu tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì?”
Cố Từ bình tĩnh nói: “Nhân lúc album mới còn chưa phát hành, cậu rời khỏi Oxygen đi”.
Khương Bạch vẫn chưa theo kịp mạch suy nghĩ của Cố Từ, sao đột nhiên lại bảo cậu rời khỏi Oxygen?
Âm nhạc đang dâng trào dữ dội bỗng hạ xuống, tượng trưng cho sự sụp đổ hoàn toàn của Otello. Vị anh hùng một thời đã chọn cách tự sát để kết thúc cuộc đời bi thảm của mình.
Khương Bạch hỏi: “Tại sao”.
Cố Từ im lặng.
Vào khoảnh khắc trước khi vở opera kết thúc, anh mới lên tiếng: “Cậu không thật lòng muốn gia nhập cùng chúng tôi”.
Cậu đến đây là vì Tô Qua.
Gửi phản hồi