Chương 428: Ngoại truyện Đường-Tạ 『Công khai quan hệ』04
Căn biệt thự này được Đường Mục Châu mua từ rất sớm. Trước đây, mấy căn phòng ở tầng hai vẫn chưa được trang trí. Để Tạ Minh Triết ở quen, Đường Mục Châu đã đặc biệt cải tạo lại nơi này. Tầng hai làm một phòng trưng bày thẻ bài, dùng để sưu tầm những tấm thẻ do hai người chế tác; bên cạnh còn có phòng gym, bình thường có thể cùng nhau tập luyện. Phòng ngủ chính của hai người có diện tích rất lớn, có phòng tắm riêng, còn lắp cả bồn tắm lớn.
Tuy Tạ Minh Triết đến đây không nhiều, nhưng vừa bước vào cửa, cậu đã có cảm giác ấm áp như “về nhà”.
Vào nhà, Tạ Minh Triết vừa thay giày quay lại phòng khách thì thấy Bạch Húc gửi cho cậu một tin nhắn: “Anh, fan của anh với fan của anh em đang cãi nhau trên mạng, hình như càng cãi càng hăng…” Ngay sau đó, Diệp Trúc cũng gửi tin nhắn đến: “Triết Thần, chúc mừng anh giành chức vô địch giải cá nhân. Tôi thấy thực lực của anh rất mạnh, Đường Thần cũng rất mạnh, hai người đặc biệt xứng đôi, đừng để ý mấy lời nói nhảm của cư dân mạng.”
Hai cậu nhóc này đưa tin cũng tích cực thật.
Tạ Minh Triết mỉm cười, trả lời: “Biết rồi, tôi sẽ không để ý đâu.”
Đúng lúc này, Đường Mục Châu đột nhiên đi tới nắm lấy tay Tạ Minh Triết, nói: “A Triết, đi theo anh, anh có chuyện muốn nói với em.”
Hiếm khi thấy sư huynh nghiêm túc như vậy, Tạ Minh Triết rất thắc mắc: “Chuyện gì mà không thể nói ở đây?”
Đường Mục Châu nói: “Lên tầng ba đi.”
Tầng ba là sân thượng theo không gian mở, Đường Mục Châu trồng rất nhiều cây cối ở đây.
Trước đây anh không có hứng thú gì với thực vật, nhưng sau khi theo Trần Thiên Lâm thiết kế thẻ hệ Mộc, Đường Mục Châu cũng bắt đầu thích các loài hoa cỏ. Trần Thiên Lâm thích trồng cây xanh, Đường Mục Châu lại thích trồng các loại cây có hoa. Tạ Minh Triết nhớ không lầm thì sư huynh trồng rất nhiều chậu hoa tươi trên tầng ba, còn có cả một số loại sen đá đáng yêu nữa.
Thế nhưng, vừa lên đến tầng ba cậu đã bị dọa cho giật mình.
Gió đêm thổi qua, hương hoa ập vào mặt. Những đóa hoa tươi hôm nay không giống như mọi khi. Trước đây, tất cả các chậu hoa đều được xếp thành một vòng tròn ngay ngắn, nhưng hôm nay, những chậu hoa nhỏ tinh xảo đó đã được sắp xếp lại, nối liền với nhau, tạo thành một hình “trái tim” khổng lồ.
Khi hai người đi đến giữa những chậu hoa, đèn trên sân thượng tầng ba đột nhiên sáng lên. Ánh đèn này cũng được thiết kế rất công phu, ánh sáng màu vàng ấm áp vừa vặn chiếu rõ bồn hoa ở giữa. Ngoài hình “trái tim” khổng lồ, bên cạnh chậu hoa còn dùng các loại sen đá nhỏ đáng yêu xếp thành hai chữ “Đường” và “Triết”.
Khung cảnh mộng mơ này khiến Tạ Minh Triết giật mình thon thót, cậu ngẩn người, hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Đường Mục Châu kéo Tạ Minh Triết đi vào vòng tròn hình trái tim được vây quanh bởi hoa tươi. Trong vòng vây của vô số đóa hoa, anh đột nhiên quỳ một gối trước mặt Tạ Minh Triết, nhẹ nhàng nắm lấy tay đối phương.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm. Anh nhìn vào mắt Tạ Minh Triết, nói từng chữ một: “A Triết, anh muốn chính thức cầu hôn em… Chúng ta kết hôn nhé?”
Hương hoa xung quanh khiến người ta say đắm, ánh mắt dịu dàng của người đàn ông trước mặt cũng khiến người ta không kìm được mà muốn chìm đắm vào đó. Tim Tạ Minh Triết đập mạnh một cái, giọng nói cũng vì không dám tin mà mang theo sự run rẩy rõ rệt: “Anh, anh nói gì?”
Đường Mục Châu lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, dưới ánh đèn dịu nhẹ, viên kim cương bên trên lấp lánh tỏa sáng. Anh dịu dàng nói: “A Triết, anh yêu em. Cả đời này anh chỉ muốn ở bên em. Anh chính thức cầu hôn em là muốn để em biết, anh đã nhận định em rồi, không phải em thì không được. Chúng ta kết hôn đi, để anh cho em một mái nhà, được không?”
Tạ Minh Triết: “…”
Trong khoảnh khắc đó, một dòng nước mắt nóng hổi không kìm được mà trào lên hốc mắt, khiến tầm nhìn của Tạ Minh Triết trở nên mơ hồ.
Cậu vẫn luôn không có khái niệm về “nhà”, kiếp trước và kiếp này cậu đều là trẻ mồ côi, chỉ có mình cậu biết, cậu khao khát có một mái nhà, có người thân của riêng mình đến nhường nào.
Cậu và Đường Mục Châu ở bên nhau một năm rưỡi, hai người đã từng có quan hệ thân mật nhất. Tuy nhiên, theo Tạ Minh Triết thấy, họ đều là người trưởng thành, làm chuyện đó cũng là chuyện rất bình thường của các cặp đôi đang yêu, không có nghĩa là cậu lên giường với sư huynh thì nhất định phải gắn bó với đối phương cả đời. Yêu đương và kết hôn không giống nhau, có vô số cặp đôi yêu nhau một thời gian rồi chia tay vì đủ loại lý do…
Tạ Minh Triết có thái độ rất cởi mở với việc yêu đương, có thể ở bên nhau thì trân trọng, nếu sau này vì lý do gì đó mà không thể ở bên nhau nữa thì cũng chẳng có gì phải hối tiếc.
Tuy nhiên, kết hôn, từ này quá nghiêm túc, chỉ khi đã chuẩn bị sẵn sàng ở bên đối phương cả đời mới có thể nói ra.
Cậu trước đây vẫn luôn nghĩ rằng ở bên sư huynh được bao lâu thì hay bấy nhiêu, cậu không nghĩ nhiều như vậy…
Nhưng bây giờ, Đường Mục Châu lại trực tiếp cầu hôn cậu.
Đường Mục Châu nghĩ nhiều hơn cậu, xa hơn cậu. Khi cậu cảm thấy ở bên sư huynh rất vui vẻ, sư huynh đã lên kế hoạch muốn ở bên cậu trọn đời trọn kiếp.
Nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt, đầu óc Tạ Minh Triết ong ong, nước mắt nóng hổi cứ xoay vòng trong hốc mắt.
Đường Mục Châu dịu dàng hỏi: “Đột ngột quá, dọa em sợ rồi sao?”
Tạ Minh Triết lúng túng lau mắt: “Có một chút…”
Đường Mục Châu nhẹ nhàng siết chặt tay cậu, nói: “A Triết, trước khi gặp em, anh chưa từng rung động với ai, em là người đầu tiên, cũng sẽ là người cuối cùng. Em có tin sư huynh không?”
Tạ Minh Triết không chút do dự: “Đương nhiên em tin anh.”
Đường Mục Châu nói: “Vậy em có bằng lòng kết hôn với sư huynh không?”
Má Tạ Minh Triết hơi đỏ lên: “Em…”
Giọng nói của Đường Mục Châu dịu dàng như có thể bị gió thổi tan: “Hỏi trái tim mình xem, có bằng lòng không?”
Tạ Minh Triết ngẩn người nhìn đối phương. Ngoài Đường Mục Châu ra, cậu còn có thể thích ai khác sao? Không thể nào.
Có Đường Mục Châu rồi, những người khác Tạ Minh Triết căn bản không để vào mắt.
Sư huynh dịu dàng, ân cần, tính tình tốt như vậy, lại còn cưng chiều cậu hết mực. Hai người không chỉ ăn ý mười phần, mà về mặt tinh thần cũng rất hòa hợp, điều mình nghĩ trong lòng cũng chính là điều đối phương mong muốn, cảm giác tâm linh tương thông này thực sự quá tuyệt vời.
Hỏi trái tim mình có bằng lòng không ư?
Sao có thể không bằng lòng chứ! Chỉ là trước giờ chưa từng nghĩ có thể đi đến bước kết hôn, điều này thực sự quá xa xỉ. Cảm giác giống như vốn đi rút thăm trúng thưởng với hy vọng trúng vài trăm tệ là đủ vốn, kết quả lại trúng ngay giải đặc biệt mấy triệu, khiến Tạ Minh Triết vừa mừng vừa lo.
Cậu thật sự… có thể có một người yêu, có một mái nhà nhỏ sao?
Tạ Minh Triết hít mũi thật mạnh, kìm nén sự chua xót trong lòng nói: “Sư huynh, anh nghiêm túc chứ?”
Đường Mục Châu mỉm cười: “Anh sẽ lấy chuyện này ra đùa sao?”
Tạ Minh Triết cắn chặt răng, nghẹn ngào nói: “Con người em khá cố chấp, đã kết hôn, khó khăn lắm mới có gia đình, thì không thể tùy tiện ly hôn đâu. Kết hôn khác với yêu đương…”
Đường Mục Châu ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn cậu: “Anh biết, cho nên anh mới chính thức cầu hôn em. Sau này, chúng ta không phải quan hệ người yêu, mà là bạn đời được pháp luật công nhận… Em không phải bạn trai của anh, mà là người yêu của anh.”
Người yêu, từ này nghe thật đẹp.
Tạ Minh Triết không còn do dự nữa, gật đầu thật mạnh nói: “Em đồng ý.”
Đường Mục Châu kích động nhìn cậu: “Em thật sự bằng lòng?”
Tạ Minh Triết ngấn lệ gật đầu: “Trong lòng em chỉ có một mình anh, sao lại không bằng lòng chứ?”
Đường Mục Châu nghe vậy, đáy lòng lập tức dâng lên một sự mềm mại. Anh lấy chiếc nhẫn đã đặt làm từ trước ra, đeo vào ngón áp út của Tạ Minh Triết, nhẹ nhàng nắm lấy tay A Triết, hôn lên mu bàn tay đối phương. Sau đó anh đứng dậy, kéo tay Tạ Minh Triết đặt lên vị trí trái tim mình, giọng trầm thấp và dịu dàng: “A Triết, tin tưởng sư huynh, trong lòng anh chỉ có một mình em, mãi mãi sẽ không phụ em.”
Ngón tay áp vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập mạnh mẽ.
Sự chân thành và thâm tình của Đường Mục Châu truyền rõ ràng qua nhịp tim đến ngón tay, rồi theo dây thần kinh truyền đến trái tim Tạ Minh Triết.
Chiếc nhẫn kim cương trên tay rất sáng, kiểu dáng thiết kế đơn giản mà hào phóng, là phong cách cậu thích.
Nhìn kỹ lại, mặt trong của chiếc nhẫn có khắc ba chữ “Đường Mục Châu”. Đây là nhẫn đôi, chiếc của Đường Mục Châu thì mặt trong khắc ba chữ “Tạ Minh Triết”. Anh mang tên em trên người, cũng khắc ghi em trong tim.
Thiết kế độc đáo này khiến Tạ Minh Triết không khỏi cong khóe miệng. Cậu hít sâu một hơi kìm nén xúc động muốn khóc, chủ động nhào vào lòng sư huynh, ôm chặt lấy đối phương, nói: “Sư huynh, em cũng sẽ không phụ anh.”
Đường Mục Châu dịu dàng hôn lên trán cậu, nói: “Đợi hôm nào đi làm giấy đăng ký kết hôn, sau này chúng ta sẽ là vợ chồng hợp pháp rồi.”
Tạ Minh Triết im lặng một lát, đột nhiên hỏi: “Tại sao lại chọn ngày hôm nay để cầu hôn em?”
Đường Mục Châu giải thích: “Quen biết em là nhờ trò chơi này. Hôm nay là ngày chúng ta quyết đấu trong trận chung kết giải cá nhân, bất kể cuối cùng là em thắng anh, hay anh thắng em, anh đều muốn truyền đạt tâm ý của mình với em…”
Anh dừng một chút, lại nói tiếp: “Anh đã thi đấu cho Bão Tinh Thẻ sáu bảy năm rồi, giải thưởng nào cần lấy cũng đã lấy cả rồi, anh đã đứng trên đỉnh cao nhất của liên minh chuyên nghiện. Bây giờ, em cũng đã leo lên đỉnh cao nhất.”
“Anh rất vui khi bên cạnh bản thân có em.”
Khi Đường Mục Châu nói đến đây, trong mắt tràn đầy ý cười dịu dàng.
Trái tim Tạ Minh Triết như được rót vào một dòng nước ấm, cậu áp mặt vào ngực sư huynh, cười nói: “Em cũng vậy…”
Có thể leo lên đỉnh cao nhất, cùng anh ngắm nhìn phong cảnh đẹp nhất, thật sự rất vui vì bên cạnh có anh.
Đối thủ cũng được, người yêu cũng được, sư huynh đệ cũng được…
Liên minh chuyên nghiệp có sự tồn tại của anh, mỗi một trận đấu đều sẽ trở nên ý nghĩa hơn.
Họ đã từng vai kề vai ngắm bình minh trên đỉnh núi, sau này cũng sẽ vai kề vai đứng trên đỉnh cao của liên minh chuyên nghiệp nhìn từng lứa người mới thay người cũ qua từng mùa giải. Đợi vài năm sau, không muốn thi đấu nữa thì giải nghệ đi làm việc khác.
Dù sao trên tay đã đeo chiếc nhẫn khắc tên Đường Mục Châu, sau này sẽ không bao giờ chia xa nữa.
Tạ Minh Triết càng nghĩ càng vui, giơ tay lắc lắc chiếc nhẫn trước mặt Đường Mục Châu, nói: “Chiếc nhẫn này em rất thích, em sẽ lấy dây xâu lại, đeo trước ngực, mãi mãi không tháo ra.”
Giống như khắc ghi anh mãi mãi trong tim.
Đường Mục Châu nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu, không kìm được nữa, cúi đầu dịu dàng hôn lên môi Tạ Minh Triết.
Cầu hôn thành công, sau này sẽ cùng đối phương bên nhau trọn đời…
Nụ hôn này dường như cũng ấm áp và ngọt ngào hơn mọi khi, hòa lẫn với hương hoa xung quanh. Tạ Minh Triết và Đường Mục Châu đều say đắm trong đó, ôm lấy nhau hôn rất lâu, rất lâu.
Trong khi đó, fan của hai bên vẫn đang cãi nhau điên cuồng trên mạng.
Rốt cuộc là địa vị của sư huynh không thể lay chuyển, hay là sư đệ giỏi hơn thầy, chủ đề này đã trở thành tâm điểm tranh luận của cư dân mạng. Fan lý trí thì phân tích bộ bài, thực lực, biểu hiện thi đấu của hai bên; fan quá khích thì trực tiếp công kích đối phương, thậm chí văng tục.
Mãi đến tận đêm khuya, Tạ Minh Triết mới đột nhiên đăng nhập Weibo gửi một tin nhắn: “Trong lòng tôi, sư huynh luôn là tuyển thủ xuất sắc nhất. Lần này vô địch giải cá nhân, đánh bại anh ấy chỉ là ngẫu nhiên, không có nghĩa là tôi mạnh hơn anh ấy, đánh lại một ván chưa biết chừng là anh ấy thắng tôi. Kỷ lục 50 trận thắng liên tiếp và tam quán vương của sư huynh vẫn chưa ai phá vỡ. Sư huynh mãi mãi là nam thần trong lòng tôi.”
Fan hâm mộ: “………”
Kết quả Đường Mục Châu rất nhanh đã chia sẻ lại Weibo của Tạ Minh Triết, nói: “A Triết là tuyển thủ có tiềm năng nhất, tiến bộ nhanh nhất mà tôi từng gặp. Không có ai là huyền thoại bất bại, thua trong tay em ấy, tôi không cảm thấy có gì hối tiếc, rất vui vì sư đệ có thể giành được chức vô địch giải cá nhân mùa này. Sư đệ mới là nam thần của tôi.”
Fan hâm mộ: “………”
Sư huynh là nam thần của tôi + sư đệ là nam thần của tôi, hai người các anh cũng vừa vừa phải phải thôi!
Bạch Húc và Diệp Trúc nhìn thấy tin nhắn này, trợn tròn mắt.
Công khai ân ái đến mức này, thực sự ổn sao?!
Gửi phản hồi