Chương 429: Ngoại truyện Đường-Tạ 『Công khai quan hệ』05
Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết khen nhau không phải là lần đầu, nhưng Bạch Húc là một trong số ít người biết sự thật. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cậu ta cũng không nhịn được gửi tin nhắn cho Đường Mục Châu: “Làm nam thần của nhau, hai người cũng sến súa quá rồi đấy?”
Đường Mục Châu mỉm cười: “Dù sao cũng là người sắp kết hôn, ngọt ngào một chút cũng là bình thường.”
Bạch Húc ngẩn người: “Người sắp kết hôn?”
Đường Mục Châu: “Anh cầu hôn A Triết, em ấy đồng ý rồi.”
Không ngờ anh trai hành động nhanh như vậy, mới đây mà đã cầu hôn rồi? Bạch Húc tâm trạng phức tạp nói: “Tạ Minh Triết vẫn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp mà?”
“Đặt cọc trước đã. Đợi em ấy đến 22 tuổi, anh sẽ đưa em ấy đi đăng ký hết hôn.”
Bạch Húc: “…”
Tuổi kết hôn hợp pháp của nam giới là 22 tuổi, Tạ Minh Triết năm nay mới 20 tuổi, Đường Mục Châu lại “đặt cọc trước” — cầu hôn trước, định ra hôn ước, đợi A Triết đến tuổi là đi lĩnh chứng ngay. Cái cảm giác được người ta chờ đợi, vừa đến tuổi là cưới ngay này, thật sự nghĩ thôi cũng thấy ngọt ngào, ngọt đến mức khiến Bạch Húc đau răng. Bạch Húc buồn bã thở dài, thầm nghĩ, hay là mình cũng đến trường tiểu học đặt trước một cô vợ nuôi từ bé nhỉ?
…
Sau khi được nghỉ, Đường Mục Châu đưa Tạ Minh Triết về nhà ra mắt ba mẹ.
Gần đây anh vẫn luôn làm công tác tư tưởng cho ba mẹ, vì vậy, Đường Bác và Bạch Nghi Thu đều biết con trai mình tìm được một tuyển thủ nam, tuy là trẻ mồ côi nhưng tính cách cởi mở lạc quan, rất có chí tiến thủ, còn tự mình thành lập câu lạc bộ và giành chức vô địch — trong lời mô tả của Đường Mục Châu, Tạ Minh Triết từ đầu đến chân chỗ nào cũng là ưu điểm. Hai người cũng ngày càng đánh giá cao chàng trai trẻ mới hai mươi tuổi mà đã dựa vào sức mình làm nên sự nghiệp này.
Tạ Minh Triết lần đầu tiên đến ra mắt ba mẹ chồng, trong lòng khó tránh khỏi căng thẳng. Cậu tìm Bạch Húc hỏi thăm một phen, chuẩn bị quà trước. Lúc Đường Mục Châu đến đón cậu, phát hiện cậu rất nghiêm túc mặc một bộ vest, cứ như đi tham dự lễ trao giải vậy.
Đường Mục Châu cười khẽ xoa đầu cậu, nói: “Mặc trang trọng thế này? Có phải đi họp đâu.”
Tạ Minh Triết giải thích: “Em nhỏ hơn anh năm tuổi, nếu mặc tùy tiện quá sẽ trông rất trẻ con. Mặc trang trọng một chút cũng là tôn trọng ba mẹ anh mà.”
Đường Mục Châu ghé sát tai cậu, thì thầm khen: “Hôm nay em rất đẹp trai.”
Hơi thở của người đàn ông phả vào bên tai, khiến má Tạ Minh Triết không kìm được mà hơi nóng lên.
Tạ Minh Triết căng thẳng suốt dọc đường, kết quả đến nhà họ Đường, thấy Bạch Húc cũng ở đó, sự căng thẳng trong lòng cậu lập tức tan đi ba phần. Sau khi nhìn thấy ba mẹ Đường Mục Châu, sự căng thẳng liền tan đi hơn một nửa.
Như sư huynh nói, ba mẹ anh thật sự rất dễ gần. Ba Đường Bác tuy là người nắm quyền Đường thị nhưng không hề có vẻ bề trên, rất ôn hòa gật đầu chào hỏi Tạ Minh Triết. Mẹ Bạch Nghi Thu cười híp mắt, nhìn cũng đặc biệt thân thiết.
Tạ Minh Triết cung kính nói: “Con chào chú, chào cô ạ!”
Bạch Nghi Thu kéo tay Tạ Minh Triết ngồi xuống phòng khách, nói: “A Triết, sau này là người một nhà, đừng khách sáo, không cần mua nhiều quà thế này đâu, nhà chúng ta không câu nệ mấy thứ này, con người đến là được rồi.”
Tạ Minh Triết cười rạng rỡ: “Cô ơi, chỉ là chút lòng thành của con, không biết cô chú có thích không ạ.”
Bạch Nghi Thu nói: “Con thật sự quá khách sáo rồi! Lần đầu gặp mặt cô cũng không biết tặng con cái gì, lì xì một cái bao đỏ, đừng chê ít nhé.”
Tạ Minh Triết nhìn bao lì xì dày cộm kia ngại không dám nhận, kết quả Đường Mục Châu mỉm cười nhét bao lì xì vào tay cậu, nói: “Nhận lấy đi.” Tạ Minh Triết đành phải cười nói: “Cảm ơn cô ạ.”
Nghĩ đến lúc trước hỏi Bạch Húc, Bạch Húc đã thề thốt đảm bảo “anh con mà ở bên sư đệ Tạ Minh Triết của ảnh, con sẽ livestream ăn mũ giáp game”, Bạch Nghi Thu không nhịn được nhìn Bạch Húc: “Tiểu Bạch.”
Bạch Húc lập tức rụt cổ lại: “Sao, sao thế cô?”
Bạch Nghi Thu nói: “Cô đặt cho con một món quà, con xem có thích không?”
Tạ Minh Triết tò mò nhìn sang, phát hiện là một chiếc mũ giáp game màu nâu cà phê: “Cô ơi, đây là mũ giáp chơi game mẫu mới nhất ạ?”
Bạch Nghi Thu mỉm cười với Tạ Minh Triết, dịu dàng nói: “Thực ra là bánh kem sô cô la, làm thành hình cái mũ giáp, nhìn giống thật lắm đúng không.” Nói xong liền nhìn sang Bạch Húc, “Tiểu Bạch thích ăn bánh kem nhất, ngày mai gửi đến nhà con, nhớ ăn hết nhé.”
Bạch Húc: “………………”
Cô ơi con sai rồi!
Cậu ta ghét nhất là sô cô la, một cục sô cô la to thế này quả thực là đòi mạng cậu ta… Quả không hổ là mẹ ruột của Đường Mục Châu, bắt nạt cậu ta không hề nương tay… Bạch Húc khóc không ra nước mắt, nhìn chiếc mũ giáp game phiên bản sô cô la, thật muốn quay về quá khứ tát cho mình một cái.
Tạ Minh Triết không biết dì Bạch đang có ý đồ gì, chỉ cảm thấy dì cười híp mắt đặc biệt thân thiết. Đường Mục Châu dung mạo giống ba, nhưng dáng vẻ lúc mỉm cười lại giống mẹ, kết hợp gen ưu tú của cả ba và mẹ, thảo nào nhan sắc cao như vậy.
…
Cơm tối đương nhiên là ăn cùng nhau. Trên bàn cơm, Đường Mục Châu chủ động nhắc đến chuyện đã cầu hôn A Triết. Tạ Minh Triết trong lòng có chút căng thẳng, sợ ba mẹ anh sẽ phản đối, không ngờ Đường Bác lại rất ôn hòa mở lời: “Chuyện của người trẻ các con, tự mình quyết định là được, cần giúp đỡ gì thì nói với ba.”
Đường Mục Châu cười nói: “Phòng cưới đã trang trí xong rồi. Vì A Triết vẫn chưa đến tuổi pháp định, đợi em ấy đủ 22 tuổi bọn con sẽ đi đăng ký kết hôn. Thời gian và chi tiết cụ thể về đám cưới, con sẽ bàn bạc kỹ với A Triết.”
Bạch Nghi Thu mỉm cười nhìn Tạ Minh Triết, nói: “Có thêm một đứa con trai như A Triết, mẹ thật sự rất vui!”
Tạ Minh Triết được yêu thương mà lo sợ, má đỏ bừng, không biết đáp lại thế nào.
Đường Mục Châu ghé vào tai mẹ nói: “Được rồi, con biết mẹ thích em ấy. Chuyện đổi cách xưng hô đợi bọn con lĩnh chứng rồi cũng chưa muộn. Vẫn cứ để em ấy gọi mẹ là cô trước đã, tự nhiên hơn.”
Bạch Nghi Thu lập tức gật đầu, ánh mắt nhìn Tạ Minh Triết càng thêm ôn hòa.
Bà rất thích Tạ Minh Triết, đẹp trai, tính cách cũng tốt, cười lên rất rạng rỡ, nhìn là biết không có tâm địa xấu xa gì — chàng trai trẻ thẳng thắn và nhiệt tình, đặc biệt xứng đôi với con trai bà.
…
Tối hôm đó, hai người trò chuyện đến tận mười giờ mới lái xe về nhà.
Trên đường về, ánh đèn vàng ấm áp hai bên đường chiếu vào trong xe. Khóe miệng Đường Mục Châu hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười, trong màn đêm càng thêm dịu dàng. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Tạ Minh Triết, hỏi: “Em thấy ba mẹ anh thế nào?”
Tạ Minh Triết thành thật nói: “Chú khá trầm ổn, ít nói, nhưng câu nào cũng rất có sức thuyết phục; cô hay cười, với em cũng vô cùng thân thiết. Họ đều rất dễ gần, không hề có chút vẻ bề trên nào. Hơn nữa cũng không hỏi về thân thế của em, rất tôn trọng em. Có phải anh đã chào hỏi trước rồi không?”
“Đúng vậy.” Đường Mục Châu ôn tồn nói, “Ba anh không bao giờ can thiệp vào quyết định của anh, mẹ anh đặc biệt thích em. Họ là những người thân quan trọng nhất của anh, hy vọng em sẽ không ghét họ.”
“Sao có thể chứ? Sau khi kết hôn, ba mẹ anh chính là ba mẹ em mà…” Nhận ra mình nói quá thẳng thắn, má Tạ Minh Triết không khỏi hơi nóng lên, nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Cậu nghiêng đầu, trên cửa kính xe vừa hay phản chiếu nụ cười trêu chọc của Đường Mục Châu: “Ồ? Sau khi kết hôn?”
Tạ Minh Triết cúi đầu, ngón tay lại bị người đàn ông nắm chặt theo kiểu mười ngón đan xen, bên tai cũng vang lên giọng nói trầm thấp của sư huynh: “Đợi em đến tuổi pháp định 22 tuổi, chúng ta sẽ kết hôn.”
Tạ Minh Triết mặt đỏ tai hồng: “Em đâu có vội vàng đến thế…”
“Là anh vội vàng.”
Giọng nói trầm thấp của Đường Mục Châu lướt qua màng nhĩ, khiến tim Tạ Minh Triết run lên bần bật. Giây tiếp theo, bên tai vang lên tiếng phanh xe — Đường Mục Châu dừng xe bên đường, cúi người qua, dịu dàng hôn lên môi cậu.
Tạ Minh Triết: “…”
Trong khoang xe kín mít, các giác quan trở nên đặc biệt nhạy bén, có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của đối phương.
Nụ hôn của Đường Mục Châu dịu dàng đến cực điểm, như đang hôn lên bảo vật trân quý nhất của mình. Tạ Minh Triết bị hôn đến tim đập như trống dội, rất nhanh đã run rẩy nhắm mắt lại, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy vai sư huynh.
Có thể ở bên sư huynh với quan hệ vợ chồng hợp pháp, nghĩ thôi cũng thấy rất tuyệt vời.
Chuyện kết hôn, thực ra, cậu cũng rất vội vàng.
Gửi phản hồi