Chương 42
“Sao anh lại ở đây?” Tạ Chiết Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu, ánh mắt đối phương quá mức nóng bỏng khiến cậu chỉ dám nhìn thoáng qua rồi vội vàng lảng tránh.
Người đàn ông trước mặt đẹp đến nao lòng, nốt ruồi son dưới đuôi mắt càng tăng thêm vẻ quyến rũ chết người. Bộ âu phục đen tuyền khoác lên người hắn toát lên khí chất quý tộc, tao nhã như bước ra từ tranh sơn dầu. Bó hoa sao nhái trên tay hắn khẽ rung rinh trong gió đêm, tràn đầy sức sống.
Hách Liên Doanh Chu nhìn chằm chằm Tạ Chiết Nguyệt, nói: “Bởi vì có những lời anh phải đích thân nói với em.”
Vì vậy, ngay sau khi quyết định công khai mối quan hệ, hắn đã bay thẳng đến Tây Lý, chuẩn bị tỏ tình với Tạ Chiết Nguyệt ngay khi cậu biết chuyện.
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu vô cùng hồi hộp. Trước người mình thích, dù có sở hữu gia sản nghìn tỷ thì hắn cũng cảm thấy mình chẳng là gì cả.
Tạ Chiết Nguyệt ngước nhìn Hách Liên Doanh Chu dưới ánh trăng, hỏi: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Đầu óc Hách Liên Doanh Chu trống rỗng trong giây lát, rồi hắn buột miệng: “Anh sẽ không bỏ cuộc.”
Tạ Chiết Nguyệt bật cười: “Vậy anh định cưỡng ép tôi à?”
“Không đâu.” Hách Liên Doanh Chu kiên định nói, hắn thích cậu, nên sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.
“Anh sẽ khiến em chấp nhận anh, quen với anh, và yêu anh.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nói từng chữ một, vẻ mặt cương quyết lạ thường.
Nếu bây giờ Tạ Chiết Nguyệt không thích hắn, hắn sẽ cố gắng làm cho cậu thích, thay đổi bản thân theo ý cậu, nhưng hắn không thể chấp nhận việc Tạ Chiết Nguyệt không chọn mình. Khoảnh khắc rung động đó, Hách Liên Doanh Chu biết mình đã thua rồi.
Nghe vậy, khóe miệng Tạ Chiết Nguyệt cong lên, cậu đưa tay nhận lấy bó hoa sao nhái từ tay Hách Liên Doanh Chu: “Cái này cho tôi à?”
“Phải.” Hách Liên Doanh Chu cụp mắt, đặt bó hoa vào tay Tạ Chiết Nguyệt.
Hoa sao nhái tượng trưng cho hạnh phúc và trân trọng người trước mắt, đó cũng là điều Hách Liên Doanh Chu muốn nói với Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt cúi đầu nhìn bó hoa, khẽ nói: “Cưới trước yêu sau, cũng không phải là không thể.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt ôm bó hoa quay người đi vào lều.
Hách Liên Doanh Chu đứng ngây người tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì một cái đầu nhỏ thò ra từ trong lều, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Đã đồng ý rồi, sao còn chưa vào!”
Hách Liên Quyết nhìn Hách Liên Doanh Chu đầy bất mãn. Tiểu Thất nhà mình sao lại bị tên nhóc thối này lừa đi mất rồi?
Nghĩ vậy, Hách Liên Quyết liếc nhìn Tạ Chiết Nguyệt trong lều, cảm thấy cậu có chút sở thích kỳ lạ, thích bị người ta đối xử mạnh bạo. Tất nhiên là chỉ với người mình thích, hiểu mình, coi như là chút thú vui tình thú. Còn nếu là người cậu không thích, Tạ Chiết Nguyệt có thể vặn cổ đối phương ngay lập tức.
“Anh định đứng hứng gió lạnh đến bao giờ?” Tạ Chiết Nguyệt vén rèm lều, nghiêng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu, dưới ánh trăng, vẻ mặt cậu dịu dàng đến lạ.
Cho đến khi bước vào lều, nằm cạnh Tạ Chiết Nguyệt trên cùng một tấm thảm, Hách Liên Doanh Chu vẫn cảm thấy không chân thực.
Thế là, hắn lấy điện thoại chụp một tấm ảnh Tạ Chiết Nguyệt đang nhắm mắt ngủ, rồi đăng nhập vào tài khoản Weibo cả ngàn năm không dùng đến.
@Hách Liên Doanh Chu V: @Tạ Chiết Nguyệt, đây là vợ tôi. [Hình ảnh]
Vừa đăng xong, Tạ Chiết Nguyệt bỗng mở mắt, ngồi dậy nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Anh làm gì thế?”
Nói rồi, cậu nhìn vào điện thoại của hắn.
Hách Liên Doanh Chu đặt điện thoại xuống, nhìn Tạ Chiết Nguyệt nói: “Anh thấy họ gọi em là vợ, anh không vui.”
Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày. Ấu trĩ thế sao? Nhìn không ra đấy.
Hách Liên Doanh Chu nắm lấy tay Tạ Chiết Nguyệt, cụp mắt nói: “Em là vợ anh.”
Lúc Tạ Chiết Nguyệt tham gia show, có một đám người gọi cậu là vợ, hắn không nhịn được bình luận một câu “đây là vợ tôi”, kết quả bị mọi người phản bác: “Vợ anh là vợ của mọi người”, “Vợ tôi đang nằm trên giường tôi này”, “Chỉ vì câu nói của anh mà Tạ Chiết Nguyệt phải dỗ dành tôi trên giường cả đêm đấy”.
Hách Liên Doanh Chu không hiểu mấy cô gái đó nghĩ gì, nhưng điều đó không ngăn cản hắn sau khi tỏ tình thành công…
Sau khi Hách Liên Doanh Chu đăng bài, rất nhanh đã có người chú ý đến Weibo của hắn.
[Vãi chưởng! Ai bảo Tạ Chiết Nguyệt chỉ được lòng mẹ chồng thì bước ra đây! Đây là cái gì? Đây là tổng giám đốc Hách Liên đích thân đăng bài đấy!]
[Hu hu hu, chẳng lẽ đây không phải là đang tuyên bố chủ quyền “vợ tôi đấy, các người đừng hòng mơ tưởng” sao? Hôm nay trái tim tôi đã tan nát lắm rồi, xem xong show chữa lành lại phải đối mặt với cảnh này.]
[Đồng ý với lầu trên, tôi nghĩ anh ta đang trả thù vụ chúng ta gọi Chiết Nguyệt là vợ đấy.]
[Khoan đã, địa chỉ hiển thị ở Tây Lý kìa!]
[Tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Hách Liên đang ở cùng Chiết Nguyệt!]
[CP này real rồi! Real rồi!]
[Cứu mạng! Chỉ có mình tôi thấy nhan sắc của Tạ Chiết Nguyệt là thần tiên sao? Ánh sáng thế này, góc chụp thế này mà vẫn đẹp rạng ngời, đúng là mỹ nhân ngủ trong rừng.]
[Cười chết, ai mà chụp ảnh idol tôi thế này tôi chửi cho là antifan ngay.]
Hách Liên Doanh Chu nhìn hai bình luận cuối cùng mà nhíu mày. Antifan? Chẳng lẽ hắn chụp xấu lắm sao?
Đúng lúc hắn đang hoang mang thì Wechat báo tin nhắn, trợ lý gửi đến một tấm ảnh.
Trợ lý: [Hình ảnh], Ảnh đã chỉnh sửa của thiếu phu nhân.
Trợ lý đang ở nhà hóng chuyện cũng không ngờ sếp mình lại chụp tấm ảnh “dìm hàng” thế này. Đáng ghét, nếu không biết sếp là chồng thiếu phu nhân, chắc chắn sẽ tưởng là antifan trà trộn vào. Nếu là ngôi sao bình thường, tấm ảnh này chắc chắn sẽ trở thành lịch sử đen tối lan truyền khắp nơi, cũng may là Tạ Chiết Nguyệt cân được mọi góc chết, ánh sáng chết, trong hoàn cảnh tối tăm thế này mà vẫn tạo ra được cảm giác duy mỹ.
Hách Liên Doanh Chu nhìn tấm ảnh, im lặng. Chẳng lẽ hắn chụp xấu thật?
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt đăng một dòng trạng thái lên Weibo.
@Tạ Chiết Nguyệt: Cưới trước yêu sau rồi, anh ấy tặng tôi hoa sao nhái. [Hình ảnh: Bó hoa sao nhái của Hách Liên Doanh Chu]
[Aaa, là thật rồi! Chính chủ lên tiếng rồi!]
[Cưới trước yêu sau, kịch bản tổng tài bá đạo gì đây?]
[Hoa sao nhái, ở Tây Lý là loài hoa tặng cho người mình yêu đấy.]
Đăng xong, Tạ Chiết Nguyệt đưa điện thoại cho Hách Liên Doanh Chu xem, cười hỏi: “Thế này đã hài lòng chưa?”
“Rất hài lòng.” Hách Liên Doanh Chu vuốt ve màn hình điện thoại.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều biết Tạ Chiết Nguyệt là vợ của hắn.
Tạ Chiết Nguyệt chống cằm nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Vậy hợp đồng giữa tôi và anh…”
“Cái đó không có hiệu lực pháp luật.” Hách Liên Doanh Chu nói ngay.
Thái độ của hắn rất rõ ràng: Ly hôn là chuyện không thể nào, đừng hòng mơ tưởng.
Tạ Chiết Nguyệt bật cười, dùng ngón tay thon dài chọc vào người Hách Liên Doanh Chu: “Coi chừng bị vả mặt đấy.”
Hách Liên Doanh Chu nắm lấy ngón tay Tạ Chiết Nguyệt, rồi bao trọn bàn tay cậu trong lòng bàn tay mình, cúi người thì thầm vào tai cậu từng chữ một: “Em đừng hòng ly hôn.”
Hơi thở nam tính phả vào tai Tạ Chiết Nguyệt, không gian chật hẹp cùng vẻ đẹp đầy tính công kích của đối phương tạo nên cảm giác xâm chiếm mãnh liệt. Hơi thở của Hách Liên Doanh Chu bao trùm lấy cậu, khiến Tạ Chiết Nguyệt vốn nhạy cảm tê dại cả xương sống, cảm giác như sắp bị dã thú nuốt chửng. Nhưng cậu lại muốn trêu chọc, nói những lời đối phương không thích nghe, biết đâu hơi thở của người đàn ông này sẽ càng nguy hiểm hơn, thậm chí đối xử với cậu mạnh bạo hơn.
Hách Liên Quyết nằm bên cạnh thấy tình hình sắp đi theo hướng “người lớn”, không nhịn được hừ một tiếng, nói thẳng: “Hai người có ngủ không hả!”
Đáng ghét, tại sao lại bắt ông cha già này chứng kiến cảnh con trai mình bị “thịt” chứ! Tim gan phèo phổi đau quá! Cắt! Phải cắt ngay! Trẻ con ba tuổi rưỡi không được xem mấy cái này.
Hách Liên Quyết nói xong, Tạ Chiết Nguyệt quay sang nhìn y với ánh mắt “sao người phiền phức thế”.
Hách Liên Quyết đầy mặt dấu hỏi chấm. Vậy trẫm đi nhé?
Đi là không thể nào, cải trắng nhà mình mà.
Hách Liên Quyết nhảy vào giữa hai người: “Đêm lạnh lắm, ta phải ngủ ở giữa.”
Hừ hừ, quyết không cho tên nhóc thối này có cơ hội sàm sỡ Tiểu Thất nhà mình.
Tạ Chiết Nguyệt không nhịn được vò đầu ông cha một trận tơi bời, nhét y vào trong chăn, rồi mới quay sang Hách Liên Doanh Chu: “Ngủ thôi.”
Giây tiếp theo, Hách Liên Doanh Chu kéo tay Tạ Chiết Nguyệt lên. Dưới ánh đèn, cổ tay trắng nõn của cậu hằn lên một vệt đỏ, là do lúc nãy bị hắn nắm chặt.
“Đau không?” Hách Liên Doanh Chu đặt cổ tay cậu lên môi hôn nhẹ.
Đôi môi ấm áp chạm vào làn da hơi lạnh của Tạ Chiết Nguyệt, khiến cậu run lên.
Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy mình có bệnh rồi, vừa muốn bị bắt nạt, lại vừa muốn được nâng niu sau khi bị bắt nạt.
Tạ Chiết Nguyệt thả lỏng đầu óc, tự hỏi rốt cuộc cuộc đời mình sai ở bước nào?
“Hai người có ngủ không hả!” Hách Liên Quyết bật dậy.
Tuy y nhỏ bé nhưng không được coi y như không khí chứ!
Cuối cùng, dưới sự giám sát của Hách Liên Quyết, Hách Liên Doanh Chu lấy thuốc mỡ tan máu bầm bôi lên cổ tay Tạ Chiết Nguyệt, nhẹ nhàng xoa bóp.
“Lần sau sẽ không thế nữa.” Hách Liên Doanh Chu khẽ nói.
“Không đau đâu, da em dễ để lại dấu vết thôi.” Tạ Chiết Nguyệt giải thích.
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt liếc nhìn Hách Liên Doanh Chu, tự hỏi phải nói thế nào để hắn hiểu lần sau có thể mạnh tay hơn một chút mà không bị coi là kỳ quặc?
Lúc này, Hách Liên Doanh Chu nhận ra ánh mắt của Tạ Chiết Nguyệt, hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì!”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt tắt đèn. Trước khi nhắm mắt, cậu vẫn nghĩ, hôm nay thật không chân thực, cũng có người nguyện ý trở thành sự may mắn vĩnh viễn của cậu sao? Hơn nữa, cảm giác được người ta yêu thương một cách vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ cũng không tệ chút nào.
Giây tiếp theo, tay Tạ Chiết Nguyệt được nắm lấy, hơi ấm quen thuộc khiến tâm trạng cậu dần bình ổn trở lại.
Còn Hách Liên Quyết nằm giữa: “…”
Hách Liên hậu bối! Ngươi đừng có quá đáng! Tay ngươi đặt lên người trẫm rồi kìa!
…
Tại nhà cũ Hách Liên, quản gia Trần nhìn tin tức trên điện thoại liền báo cáo với hai vị phu nhân chưa ngủ: “Lão phu nhân, phu nhân, tin vui lớn ạ.”
Nói xong, ông đưa hai bài Weibo của Hách Liên Doanh Chu và Tạ Chiết Nguyệt cho họ xem.
“Hô!” Lão phu nhân kinh ngạc, “Nó thành công rồi à?”
“Tốt quá tốt quá.” Hách Liên phu nhân cười nói, “Thế khi nào thì làm đám cưới bù đây?”
Nói rồi, bà lại trách: “Doanh Chu cũng thật là, nhẫn cưới cũng không chuẩn bị lấy một cái.”
Sau đó, Hách Liên phu nhân bắt đầu xem các mẫu thiết kế nhẫn cưới.
Đối với nhà Hách Liên thì là tin vui, nhưng với Phó Dục Chi, bài đăng của Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu như xát muối vào vết thương, biến mọi nỗ lực của hắn trở thành trò cười.
Ngày hôm nay, dường như cả thế giới đều chứng kiến hạnh phúc của Tạ Chiết Nguyệt, còn hắn thì như con chuột cống trong rãnh nước bẩn thỉu.
Người quản lý ngồi trên ghế sô pha cạnh giường bệnh hút thuốc liên tục, chửi thề: “Mẹ kiếp, tôi biết ngay là tin tưởng Lý Đào Nghiêm chẳng có gì tốt đẹp mà.”
Phó Dục Chi cười như mếu: “Giờ phải làm sao?”
Người quản lý nhìn Phó Dục Chi cũng bó tay, cuối cùng dụi tắt điếu thuốc, nói: “Quan trọng là chúng ta không biết trong tay Tạ Chiết Nguyệt có bao nhiêu bằng chứng!”
Nếu Tạ Chiết Nguyệt không chứng minh được Phó Dục Chi biết chuyện này, thì cùng lắm khi sự việc vỡ lở chỉ cần xin lỗi, mua thủy quân tẩy trắng một đợt, dù không còn là đỉnh lưu thì cũng vẫn là sao hạng hai hạng ba.
Nhưng nếu Tạ Chiết Nguyệt nắm trong tay chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, thì Phó Dục Chi xong đời, công ty cũng có thể bị vạ lây.
Hiện tại, vụ kiện giữa Phó Dục Chi và Tạ Chiết Nguyệt như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu bọn họ, không biết khi nào sẽ rơi xuống, và rơi xuống rồi thì sẽ ra sao!
“Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao đây?” Phó Dục Chi suy sụp.
Hắn không thể mất đi địa vị hiện tại! Có những thứ một khi đã sở hữu, muốn lấy đi chẳng khác nào rạch tim xẻ thịt.
Trong khi đó, tại nhà họ Thẩm, Thẩm Dung Tâm từ khi biết thân phận của Tạ Chiết Nguyệt bị bại lộ vẫn luôn theo dõi diễn biến sự việc. Thấy fan của Tạ Chiết Nguyệt không những không giảm mà còn tăng vùn vụt, hắn không thể tin vào mắt mình.
Hắn không dám tin số lượng fan đó là thật. Chuyện kết hôn bị lộ ra, chẳng lẽ không nên bị thoát fan sao?
Thế là, Thẩm Dung Tâm dùng nick phụ vào bình luận dưới bài đăng của Tạ Chiết Nguyệt.
[Kỳ lạ thật, sao khác cứ lộ chuyện kết hôn sinh con hay có người yêu là fan tụt dốc không phanh, sao fan Tạ Chiết Nguyệt lại tăng thế nhỉ?]
Rất nhanh liền có người trả lời hắn.
[Hahaha, Tạ Chiết Nguyệt debut từ show chăm con mà, có phải idol bán hình tượng bạn trai đâu.]
[Tạ Chiết Nguyệt có thực lực mà, bài ‘Sắc Lặc Xuyên’ cậu ấy hát làm ông ngoại tôi khóc đấy, ông bảo nhớ nhà lắm.]
[Tôi đến vì album nhạc của Tạ Chiết Nguyệt.]
[Tạ Chiết Nguyệt mãi là vợ tôi! Nhưng chèo thuyền CP của anh ấy thì có gì sai!]
Thẩm Dung Tâm nhìn những bình luận này mà ngẩn người. Hắn muốn tìm video biểu diễn trên sân khấu trước đây của Tạ Chiết Nguyệt để chứng minh cậu ta không phải người thường debut, cậu ta lừa đảo.
Nhưng hắn phát hiện ra, năm xưa hắn làm quá tuyệt tình, mọi video biểu diễn của Tạ Chiết Nguyệt đều bị xóa sạch, ngay cả video khảo cổ của fan Thesun cũng không tìm thấy bóng dáng cậu.
Hơn nữa fan Thesun qua bao nhiêu lần thanh lọc, những người còn nhớ Tạ Chiết Nguyệt gần như không còn. Cho dù còn, họ cũng chưa chắc đã nhận ra, dù sao 5 năm cũng đủ để xóa nhòa nhiều thứ. Chỉ cần Tạ Chiết Nguyệt không nói, có lẽ mọi người sẽ vĩnh viễn không nhớ ra, mà có nhớ ra cũng chẳng tìm được bằng chứng.
Trong chốc lát, Thẩm Dung Tâm hối hận vì đã làm quá tuyệt tình. Nếu video chưa bị xóa hết, giờ hắn còn có thể mua thủy quân tấn công Tạ Chiết Nguyệt.
Bây giờ, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt được tung hô, vây quanh, làm sao hắn chịu nổi!
Hắn gọi điện cho Thẩm An khóc lóc: “Anh, chẳng phải anh bảo Tạ Chiết Nguyệt sau này không thể xuất hiện trong giới giải trí nữa sao? Tại sao nhà Hách Liên còn để cậu ta lăn lộn trong đó? Tại sao lại giúp cậu ta tạo thế?”
Thẩm An đang bận tối tăm mặt mũi ở công ty, nói: “Dung Dung à, đợi công ty qua cơn hoạn nạn này rồi tính sổ với Tạ Chiết Nguyệt sau được không? Giờ nó không so được với em đâu, nhiệt độ chỉ là nhất thời thôi.”
Hiện tại danh tiếng nhà họ Thẩm bị ảnh hưởng, cổ phiếu rớt giá, hội đồng quản trị liên tục chất vấn, thậm chí còn có ý định đoạt quyền, Thẩm An phải lo đối phó, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm mấy chuyện cỏn con này.
Thẩm Dung Tâm ấm ức định than vãn tiếp thì bị Thẩm An hỏi ngược lại: “Hôm tiệc cưới nhà họ Vương, có phải em dẫn người ngoài vào không?”
Thẩm Dung Tâm giật mình, chột dạ đáp: “Em chỉ đưa đồng đội vào mở mang tầm mắt thôi mà.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừ lạnh của Thẩm An: “Mở mang tầm mắt? Em có biết nó chụp ảnh tiệc cưới tung ra ngoài, khiến nhà họ Thẩm bị cả giới thượng lưu tẩy chay không?”
Thẩm Dung Tâm trợn tròn mắt: “Sao có thể chứ?”
“Nhà họ Vương đã gửi camera giám sát cho nhà Hách Liên rồi, bảo là để cho nhà Hách Liên một câu trả lời, muốn xử lý thế nào tùy ý. Nếu chuyện em dẫn người vào bị lộ ra, em nghĩ công chúng sẽ nhìn nhà họ Thẩm thế nào?” Thẩm An nén giận nói.
“Sẽ không đâu…” Thẩm Dung Tâm lẩm bẩm.
Bây giờ hắn sợ nhất là có người làm tổn hại danh tiếng của mình. Biết trước Lý Đào Nghiêm sẽ chụp ảnh lung tung, hắn đã không đưa gã đi cùng.
Nhưng càng sợ cái gì thì cái đó càng đến, tài khoản chính thức của tập đoàn Vương thị đã đăng bài.
@Tập đoàn Vương thị V: @Tập đoàn Hách Liên, đã có kết quả điều tra. Một nam nghệ sĩ họ Lý do người quen dẫn vào đã lén lút chụp ảnh tiệc cưới, khiến ảnh chụp hiện trường bị rò rỉ, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến Lão phu nhân, phu nhân và thiếu phu nhân tập đoàn Hách Liên. Chúng tôi vô cùng xin lỗi về sự cố này và đã báo cảnh sát xử lý. [Video]
Tuy Lý Đào Nghiêm khá mờ nhạt trong Thesun, nhưng trong giới lưu lượng cũng có chút tên tuổi. Chỉ vài phút sau khi Vương thị đăng video, cư dân mạng đã nhận ra nam nghệ sĩ họ Lý chính là Lý Đào Nghiêm. Độ thảo luận bùng nổ, tin tức lập tức leo lên hot search.
[Tên này là đối thủ của nhà tôi, dù nó có hóa thành tro tôi cũng nhận ra là Lý Đào Nghiêm!]
[Chị gái ơi, chị hận thù chân thật quá!]
[Thesun tuyệt thật đấy, một đứa con của tội phạm lừa đảo, một đứa chụp lén, sao mà nát thế không biết.]
[Đừng vơ đũa cả nắm, Phó Dục Chi đâu có làm mấy chuyện này.]
Rất nhanh, fan của Lý Đào Nghiêm kéo đến, yêu cầu tập đoàn Vương thị xin lỗi anh trai họ, cho rằng Vương thị vu khống, đòi tẩy chay sản phẩm Vương thị.
[Ờm… nói thật nhé, các bạn tẩy chay Vương thị vô dụng thôi.]
[Ngành nghề kinh doanh chính của Vương thị là sản xuất máy móc hạng nặng, người bình thường cả đời chắc chẳng dùng đến một lần.]
[Nhưng mà, người quen dẫn vào là ai nhỉ? Chẳng lẽ là Thẩm Dung Tâm, tôi nhớ danh sách khách mời có nhà họ Thẩm mà.]
[Đúng đúng đúng, vụ mẹ Thẩm Dung Tâm chiếm đoạt di vật mẹ nuôi cũng xảy ra bên ngoài nơi tổ chức tiệc cưới nhà họ Vương đấy.]
[Nói bậy, không phải anh tôi dẫn vào đâu.]
[Cả bữa tiệc Lý Đào Nghiêm chỉ thân với mỗi Thẩm Dung Tâm thôi.]
[Cho dù là anh tôi dẫn vào thì anh tôi có bảo anh ta chụp ảnh đâu? Là do nhân phẩm anh ta kém thôi!]
Rất nhanh, hiện trường biến thành cuộc khẩu chiến giữa fan Thẩm Dung Tâm và fan Lý Đào Nghiêm.
Thẩm Dung Tâm gọi điện cho Lý Đào Nghiêm chửi bới: “Lý Đào Nghiêm, mày bị điên à? Ai cho phép mày chụp ảnh ở tiệc cưới nhà họ Vương? Giờ cả cái giới này cấm cửa nhà tao rồi!”
Đầu dây bên kia, Lý Đào Nghiêm cũng gào lên: “Thẩm Dung Tâm, mày đừng có vô lý! Mày có thể không dẫn tao đi mà! Là mày cần thông tin về người trong mộng của mày, không cần thì đừng giao dịch với tao!”
Thẩm Dung Tâm tức muốn hộc máu. Hắn cho người canh chừng quanh tòa nhà Hách Liên bao lâu nay mà chẳng thấy bóng dáng người thương đâu! Giờ còn xảy ra chuyện này, hắn muốn giết Lý Đào Nghiêm cho hả giận.
Đúng lúc hai con chó cắn nhau, cửa nhà Lý Đào Nghiêm bị gõ.
“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát, mời anh hợp tác điều tra.”
Nửa đêm, paparazzi tung ảnh Lý Đào Nghiêm bị cảnh sát dẫn đi lên Weibo, càng làm tăng thêm tính xác thực cho hot search tối nay.
Cư dân mạng ăn dưa vui vẻ, chỉ có fan là vẫn cố chấp tự thôi miên bản thân: Không thể nào, không phải đâu, tuyệt đối không, anh trai tôi tốt như vậy mà.
Bỏ lỡ vụ “dưa” lớn này, Tạ Chiết Nguyệt ngủ rất ngon. Khi tỉnh dậy, Hách Liên Quyết đã bị cậu đẩy sang một bên, còn bản thân cậu thì nằm gọn trong lòng Hách Liên Doanh Chu.
Cậu vừa động đậy, Hách Liên Doanh Chu đã mở mắt, khẽ hỏi: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, “Em phải đi ghi hình đây.”
Nói xong, cậu chọc ngón tay vào cơ ngực lộ ra của Hách Liên Doanh Chu: “Anh Hách Liên, anh tự nhiên nhé.”
Chọc xong, Tạ Chiết Nguyệt rụt tay về nhanh như chớp, rồi thay quần áo với tốc độ ánh sáng dưới ánh nhìn của Hách Liên Doanh Chu.
Khi Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết thu dọn xong, Hách Liên Doanh Chu cũng đã chỉnh tề. Ba người cùng bước ra ngoài khiến mọi người sững sờ.
Thôi Ấu Ấu nhìn Hách Liên Doanh Chu rồi lại nhìn Hách Liên Quyết, hỏi: “Tiểu Quyết, đây là người cha ruột khác của cậu à?”
Hách Liên Quyết: Không phải! Hắn là chút chít chụt chịt của tôi!
Còn Tạ Chiết Nguyệt thì bị những người lớn nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kỳ quái. Hot search hôm qua ai cũng biết, nên người đàn ông giống hệt Hách Liên Quyết bên cạnh chắc chắn là chồng Tạ Chiết Nguyệt.
Nhưng mà, tại sao hắn lại giống Tiểu Quyết thế!
Thôi Cảnh trầm ngâm: Chẳng lẽ Hách Liên Doanh Chu ném con rơi cho Tạ Chiết Nguyệt nuôi? Tra nam!
Lý Mộng Dao suy nghĩ: Hách Liên tổng tài tái hôn à? Ném con vợ trước cho Tạ Chiết Nguyệt nuôi? Tra nam!
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Tạ Chiết Nguyệt: “…”
“Mọi người nghe tôi giải thích đã.”
Lời tác giả:
Hách Liên Quyết: Tiểu Thất thích bị đối xử mạnh bạo.
Tạ Chiết Nguyệt: Mấy thứ đó sao có thể mở miệng nói ra được chứ?
Gửi phản hồi