Chương 433: Ngoại truyện Đường-Tạ 『Hôn lễ』02
Cuộc sống ở trường của Tạ Minh Triết rất quy củ, mỗi ngày đều đi học đúng giờ, thời gian rảnh thì quay về câu lạc bộ. Cậu có khả năng học tập rất tốt, nhanh chóng hoàn thành các khóa học lý thuyết, kỹ năng hội họa cũng tiến bộ rõ rệt.
Thoáng chốc một năm đã trôi qua, Tạ Minh Triết sắp bước sang tuổi 22.
Ngay từ ngày đầu năm mới, “biệt đội giục cưới” trên mạng đã ngày ngày điểm danh trên Weibo của cậu: “Cậu sắp 22 tuổi rồi, cậu nên học cách tự mình đi kết hôn đi.”, “@Đường Mục Châu nói lời phải giữ lời nhé? Giấy chứng nhận kết hôn đâu?”, “Còn 7 tháng nữa là đến sinh nhật A Triết, đếm ngược kết hôn còn 7 tháng, các bạn học xông lên!”
Fan hâm mộ vậy mà lại chơi trò đếm ngược ngày kết hôn? Làm như đếm ngược thi đại học không bằng, nghiêm túc vô cùng.
Tạ Minh Triết dở khóc dở cười, lén hỏi Đường Mục Châu: “Tuổi pháp định tính theo ngày sinh nhật hay tính theo năm?”
“Tính theo ngày sinh nhật.” Đường Mục Châu nói đùa, “Sao thế, em cũng nôn nóng muốn đi đăng ký kết hôn rồi à?”
“Em thì sao cũng được, chỉ là anh từng tuyên bố trên Weibo đợi em đủ tuổi pháp định sẽ kết hôn, fan hâm mộ tin là thật, ngày nào cũng như đi làm chấm công, vào bình luận giục cưới…” Tạ Minh Triết bất đắc dĩ day thái dương, nói, “Hay là em đăng một cái thông báo, nói em bây giờ vẫn là sinh viên, kết hôn không tiện lắm, đợi em tốt nghiệp rồi hẵng…”
“Sao lại không tiện?” Đường Mục Châu ngắt lời cậu, nhẹ nhàng ôm vai cậu, nói, “Sinh nhật em vừa khéo vào kỳ nghỉ hè, không ảnh hưởng đến việc kết hôn, cũng không ảnh hưởng đến tuần trăng mật. Anh muốn tổ chức đám cưới vào ngày 1 tháng 8 năm nay, đúng ngày sinh nhật em.”
“…” Tạ Minh Triết ngẩn người, “Kết hôn đúng ngày sinh nhật thật ạ?”
“Không thể cho cư dân mạng leo cây được.” Đường Mục Châu mỉm cười nhìn Tạ Minh Triết, “Hơn nữa, sinh nhật là một ngày rất quan trọng đối với em, anh muốn vào ngày đó, tặng em một bất ngờ cả đời khó quên.”
“…” Sư huynh đã nói đến nước này, Tạ Minh Triết đương nhiên không nỡ từ chối. Còn 7 tháng nữa là đến ngày cưới, bây giờ bắt đầu chuẩn bị cũng kịp. Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết sảng khoái gật đầu đồng ý: “Được, vậy chốt ngày 1 tháng 8. Em cần làm những gì?”
“Nếu em yên tâm thì cứ giao hết cho anh, anh sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.”
“Đương nhiên là em yên tâm rồi.” Tạ Minh Triết hoàn toàn mù tịt về quy trình đám cưới, Đường Mục Châu nói muốn toàn quyền phụ trách việc này, cậu cầu còn không được. Cậu chủ động nắm lấy tay Đường Mục Châu, cười nói: “Vậy vất vả cho anh rồi, em thì anh gọi đâu đánh đó.”
“Ừm. Tranh thủ kỳ nghỉ, đi đặt may lễ phục trước đã.”
“Không thành vấn đề!”
Thế là ngày hôm sau, Tạ Minh Triết và Đường Mục Châu dậy từ sớm tinh mơ đến cửa hàng lễ phục đặt may riêng để chọn quần áo.
Vest nam không phức tạp như váy cưới của con gái, kiểu dáng nhìn qua cũng na ná nhau. Tạ Minh Triết không biết chọn vest, Đường Mục Châu chủ động chọn một loại vải, ướm thử lên người cậu, quay lại nói với nhà thiết kế: “Lấy mẫu thử của loại này cho em ấy mặc thử xem.”
Cô nàng thiết kế nhanh chóng mang bộ size 180 ra cho Tạ Minh Triết thử.
Tạ Minh Triết vào phòng thay đồ, thay cả áo sơ mi và áo vest. Khi cậu bước ra, Đường Mục Châu cảm thấy mắt mình sáng lên.
Mặc vest khiến người ta trông chững chạc hơn, nhưng sự nhiệt huyết thanh xuân của một sinh viên đại học vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt. Khí chất đặc biệt pha trộn giữa sự ngây ngô và trưởng thành đó, kết hợp với nụ cười rạng rỡ của Tạ Minh Triết, thật sự đẹp trai đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
“Thích bộ này không?” Đường Mục Châu dịu dàng hỏi.
“Không tồi, mắt nhìn của sư huynh đúng là rất tốt.” Tạ Minh Triết theo thói quen khen Đường Mục Châu.
“…” Đường Mục Châu cười khẽ đi tới, đưa tay giúp cậu chỉnh lại cà vạt một cách tỉ mỉ. Nhà thiết kế nhìn thấy cảnh Đường Mục Châu chỉnh quần áo cho A Triết thân mật như vậy, trong bụng trào lên vị chua — thật khiến người ta ghen tị, chó độc thân chịu một vạn điểm sát thương.
Đường Mục Châu rất phong độ giúp A Triết chỉnh trang y phục xong xuôi mới nói: “Thiết kế ở phần túi áo này cần sửa lại một chút, khuy măng sét, cà vạt tôi sẽ chọn lại, cô đo số đo cho em ấy đi.”
Tạ Minh Triết ngoan ngoãn đứng yên để nhà thiết kế đo số đo, vô cùng phối hợp.
Đường Mục Châu ngay sau đó cũng chọn kiểu dáng cho mình, tông màu sáng, cùng một loại vải, kiểu dáng có sửa đổi đôi chút, cà vạt, khuy măng sét đều là đồ đôi. Đường Mục Châu xác nhận bản vẽ với nhà thiết kế xong mới ký hợp đồng.
Đặt may quần áo xong, hai người trở về nhà. Đường Mục Châu hỏi: “Đám cưới muốn mời những ai tham gia, em đưa anh danh sách, anh làm thiệp mời thống nhất. Ngoài đồng đội ở Niết Bàn, bạn bè, bạn học của em đều có thể mời đến.”
Tạ Minh Triết gật đầu: “Vâng, hôm nay em sẽ tổng hợp lại cho anh.” Cậu không có người thân họ hàng, người có thể đến dự đám cưới cũng chỉ có vài người bạn, không quá 20 người, tổng hợp rất dễ.
Đường Mục Châu nói tiếp: “Người làm chứng, em có muốn mời ai không?”
Tạ Minh Triết nghĩ ngợi: “Hay là, mời sư phụ làm chứng cho chúng ta?”
Đường Mục Châu gật đầu: “Được, chỉ là không biết người có đồng ý không.”
Vốn tưởng Trần Thiên Lâm sẽ từ chối, kết quả tin nhắn vừa gửi đi, không bao lâu sau đã nhận được hồi âm: “Được.”
Đường Mục Châu rất bất ngờ, sư phụ lần này lại nể mặt hai người họ thế cơ đấy!
**
Tạ Minh Triết rất nhanh đã khai giảng, việc chuẩn bị đám cưới giao toàn quyền cho Đường Mục Châu, cậu tiếp tục dồn tâm trí vào việc học.
Còn về “quân đoàn đếm ngược” giục cưới trên mạng ngày ngày điểm danh, Tạ Minh Triết giả vờ như không thấy.
Mãi đến tháng 7 nghỉ hè, Đường Mục Châu mới đăng một thông báo: “Ngày 1 tháng 8, A Triết nhà tôi tròn 22 tuổi, sư huynh đợi em cùng bước vào lễ đường kết hôn @Tạ Minh Triết.”
Fan hâm mộ mong ngóng suốt một năm rưỡi thi nhau vào bình luận chúc phúc: “Đường Thần quả nhiên nói lời giữ lời, chúc mừng trước nhé, tân hôn vui vẻ!”, “A Triết vừa tròn 22 tuổi, đúng ngày sinh nhật là cưới luôn, anh nôn nóng đến mức nào vậy?”, “Biết đâu Đường Thần còn nôn hơn cả chúng ta, lại ăn một miệng cơm chó!”, “Đặt trước một bà xã, đợi đến tuổi pháp định là rước về nhà ngay, nước đi này của Đường Thần đáng để chúng ta học tập!”
…
Còn một tháng nữa là đến ngày cưới, Tạ Minh Triết được nghỉ hè, đám cưới cũng bước vào giai đoạn chuẩn bị cuối cùng. Lễ phục đặt may rất vừa vặn, hai người mặc vào chụp vài bộ ảnh làm kỷ niệm. Khách mời cũng đã chốt xong, tiếp theo chỉ còn chờ đến ngày cưới.
Một tuần trước khi cưới, Đường Mục Châu bảo Tạ Minh Triết về Niết Bàn ở, anh muốn trang trí phòng tân hôn.
Tạ Minh Triết nói: “Không cần phiền phức thế đâu, mình sống chung lâu như vậy rồi, trong nhà cái gì cũng không thiếu, anh còn muốn trang trí thế nào nữa?” Thế giới này hình như cũng không có truyền thống dán chữ “Hỷ” trong phòng tân hôn thì phải?
Đường Mục Châu giải thích: “Đám cưới không thể quá tùy tiện, dù sao cũng phải có chút cảm giác nghi thức.”
Tạ Minh Triết đành phải quay về ký túc xá Niết Bàn ở.
Một tuần trôi qua rất chậm, ngày nào Tạ Minh Triết cũng tò mò, rốt cuộc sư huynh đã chuẩn bị cho cậu một đám cưới như thế nào? Càng nghĩ càng tò mò, càng tò mò càng mong đợi. Bình thường hoàn toàn không có cảm giác gì, nhưng đến gần ngày cưới, Tạ Minh Triết ngược lại bắt đầu hồi hộp.
…
Ngày 1 tháng 8 cuối cùng cũng đến.
Sáng sớm tinh mơ, Tạ Minh Triết đã dậy rửa mặt. Tiểu Kha, Tần Hiên và Trần Tiêu đều ở lại Niết Bàn cùng cậu. Tạ Minh Triết thay lễ phục từ sớm, Dụ Kha hai mắt sáng rực vây quanh cậu: “A Triết đẹp trai quá đi! Biết thế tớ đã ra tay trước rồi, sao lại để hời cho Đường Mục Châu chứ!” Tạ Minh Triết cười xoa đầu Dụ Kha: “Cậu tránh ra chỗ khác đi.” Tên này dù có mặc âu phục chỉnh tề thì vẫn cứ cợt nhả thiếu nghiêm túc.
Đợi ở ký túc xá chán quá, Tạ Minh Triết dứt khoát nhắn tin cho Đường Mục Châu: “Mấy giờ anh đến?”
Đường Mục Châu nén cười nói: “Sắp kết hôn rồi mà cũng không biết giữ ý tứ một chút, đây là đang giục anh mau đến rước em à?”
Tạ Minh Triết nóng mặt, nhanh chóng trả lời: “Không giục, anh cứ đi từ từ, em không vội chút nào.”
Kết quả, Đường Mục Châu còn vội hơn cả cậu, tin nhắn này vừa gửi đi xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.
Tim Tạ Minh Triết đập thót một cái, đột nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng, dù sao cũng bị nhiều người vây xem như vậy…
Dụ Kha rất tích cực chạy ra chặn cửa, bóp giọng hỏi vọng ra ngoài: “Ai đấy?”
Giọng nói trầm thấp của Đường Mục Châu truyền vào từ ngoài cửa: “A Triết, là anh, anh đến đón em.”
Dụ Kha nói: “Đón ai cơ? Nghe không rõ! Niết Bàn chúng tôi không phải là nơi anh muốn đến là đến, muốn đi là đi đâu nhé!”
Mọi người: “…………”
Tiểu Kha nói câu thoại này, nghe cứ như Niết Bàn là tà giáo phản diện vậy…
Đường Mục Châu nhận ra giọng Dụ Kha, biết tên dở hơi này sẽ không dễ dàng để anh đưa Tạ Minh Triết đi. Đường Mục Châu đành phải dùng cách mà A Triết từng dùng để mua chuộc Bạch Húc và Diệp Trúc.
Một lát sau, mọi người đều nhận được một thông báo: “Đường Mục Châu đã gia nhập nhóm chat 【Câu lạc bộ Niết Bàn】”.
Dụ Kha nhìn thấy thông báo, lập tức nói: “Ai là kẻ phản bội, sao lại cho người này vào nhóm câu lạc bộ của chúng ta?”
Trần Thiên Lâm thản nhiên nói: “Là anh cho vào đấy, cậu ta nói muốn thể hiện chút thành ý.”
Giây tiếp theo, thành ý của Đường Mục Châu đã phủ kín màn hình quang não cá nhân của tất cả mọi người.
Đường Mục Châu đã gửi lì xì x1, x2, x3…
Tin nhắn nhảy liên tục 99 cái, mỗi bao lì xì đều là hạn mức tối đa quy định của ngân hàng, cộng lại vừa đúng 9 vạn 9 ngàn đồng tiền tinh tế.
Dụ Kha, Tần Hiên và mọi người bị màn hình lì xì làm cho lóa mắt, ngón tay cướp lì xì của mấy tân binh Niết Bàn đều run rẩy: “Trời ơi, Đường Thần cũng quá hào phóng rồi!”, “Cả đời em chưa bao giờ thấy nhiều lì xì thế này!”, “Mau cướp đi, cái này chẳng khác gì thưởng cuối năm!”
Cả đám điên cuồng cướp lì xì, Dụ Kha cũng lập tức phản biến, vừa cướp lì xì vừa nói: “A Triết và Đường Thần xứng đôi như vậy, các người nỡ lòng nào ngăn cản họ đi kết hôn sao? Còn không mau mở cửa!”
Tần Hiên mặt không biểu cảm đi ra mở cửa.
Người đến đón Tạ Minh Triết, ngoài Đường Mục Châu ra còn có đội trưởng Ám Dạ Chi Đô Bùi Cảnh Sơn, và tân đội trưởng chiến đội Tinh Không Dịch Thiên Dương. Hai người này đều là bạn nối khố của Đường Mục Châu, lại cũng quen biết Tạ Minh Triết, đi cùng vừa hay khuấy động không khí.
Đường Mục Châu mặc một bộ lễ phục đẹp trai lên một tầm cao mới, trông y hệt nam chính phim thần tượng. Anh cầm bó hoa tươi, mỉm cười đi đến trước mặt Tạ Minh Triết, quỳ một gối xuống, nói: “A Triết, chúng ta kết hôn đi, anh sẽ dốc hết sức mình để mang lại hạnh phúc cho em.”
Mặt Tạ Minh Triết nóng bừng như sắp bốc cháy, cậu nằm mơ cũng không ngờ sẽ có ngày này. Đối diện với đôi mắt dịu dàng của sư huynh, cậu không chút do dự nhận lấy bó hoa, nắm lấy tay sư huynh, cười nói: “Được.”
Đường Mục Châu dắt tay cậu đứng dậy, trong tiếng vỗ tay của mọi người xung quanh, cùng nhau rời khỏi câu lạc bộ Niết Bàn.
Bùi Cảnh Sơn và Dịch Thiên Dương phụ trách dẫn đoàn xe đến, đón toàn bộ người của Niết Bàn đến khách sạn.
Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết ngồi riêng xe hoa. Hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau rộng rãi, Tạ Minh Triết có chút căng thẳng. Đường Mục Châu nhận ra liền nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu nói: “Đừng lo, có anh ở đây, quy trình không phức tạp đâu.”
Tạ Minh Triết hít sâu một hơi, tâm trạng cũng dần dần thả lỏng.
Đường đến khách sạn hơi xa, Tạ Minh Triết cũng không để ý, còn tưởng sư huynh đặt khách sạn ở vị trí hơi hẻo lánh…
Mãi cho đến khi xe dừng trước cửa khách sạn, cậu mới giật mình kinh ngạc.
Tên khách sạn là “Khách sạn Tinh Thẻ”, tòa nhà mấy chục tầng cao chọc trời, khí thế hùng vĩ.
Cả tòa nhà được xây dựng theo hình dáng một tấm thẻ bài dẹt, dưới ánh nắng tỏa ra ánh kim loại màu bạc. Tạ Minh Triết ở Đế Đô cũng bốn năm năm rồi, chưa từng nghe nói có một khách sạn như thế này. Đang thắc mắc thì nghe Đường Mục Châu nói: “Đây là khách sạn chủ đề yếu tố Tinh Thẻ, anh đã đích thân tham gia thiết kế. Tháng trước vừa mới hoàn công, anh muốn dùng nó làm quà cưới tặng cho em.”
Tạ Minh Triết: “…………”
Quà cưới?!
Vẫn biết sư huynh là đại gia, nhưng kết hôn tặng cả một cái khách sạn thì cũng quá khoa trương rồi chứ?!
Tạ Minh Triết trợn tròn mắt, không biết nên nói gì cho phải.
Đường Mục Châu mỉm cười nói: “Vào xem thử đi.”
Tạ Minh Triết theo Đường Mục Châu bước vào khách sạn Tinh Thẻ — Sảnh chính được bài trí rất giống phong cách trong game, thiết kế mang đậm cảm giác công nghệ. Trên các bức tường xung quanh đều là ảo ảnh được chiếu ra từ các loại thẻ bài, có bướm của Diệp Trúc, Sư Vương của Nhiếp Thần, Khổng Tước của Sơn Lam, Voi của Lão Trịnh… Rất nhiều ảo ảnh thẻ bài kinh điển gần như đều có thể tìm thấy ở đây.
Thang máy giống như cổng truyền tống trong game. Ngồi thang máy lên sảnh tiệc tầng ba, Tạ Minh Triết bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.
Trăm hoa đua nở, cây xanh rợp bóng.
Rõ ràng là ở trong nhà, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào giữa rừng hoa. Và tất cả những thứ này, đều được thực hiện thông qua hiệu ứng chiếu ảo ảnh của thẻ bài!
Những bông hoa, dây leo, cây cối đó, mắt thường nhìn vào không khác gì đồ thật, nhưng con người lại có thể đi xuyên qua chúng.
Để bố trí một hội trường như thế này, vị trí và góc độ của mỗi tấm thẻ bài đều phải cực kỳ chính xác, nếu không, trong bụi hoa đột nhiên mọc ra một cái cây, hoặc cây cối xiêu vẹo, đều sẽ khiến không gian rất thiếu hài hòa.
Nhưng, cả khung cảnh đám cưới không hề có chút cảm giác lạc quẻ nào.
Ngược lại, vì toàn là ảo ảnh Tinh Thẻ nên trông giống như giấc mơ đẹp nhất trong truyện cổ tích.
Tạ Minh Triết nhìn thế giới Tinh Thẻ mộng ảo trước mắt, sống mũi cay xè, hốc mắt nóng lên.
Đường Mục Châu vì đám cưới này, đã đặc biệt xây dựng một tòa khách sạn chủ đề Tinh Thẻ, dùng vô số ảo ảnh thẻ bài dựng nên một hiện trường đám cưới phức tạp, tinh xảo và mỹ lệ đến nhường này…
Anh ấy dụng tâm như vậy, Tạ Minh Triết thực sự cảm động không nói nên lời.
Gặp được người đàn ông như thế này, còn gì phải do dự nữa?
Cưới, cưới ngay lập tức! Phải nắm thật chặt, vĩnh viễn không buông tay!
…
Trong sảnh tiệc rộng lớn, khách khứa chật kín, ánh đèn li ti càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn cho khung cảnh.
Đúng mười giờ, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Trong tiếng nhạc du dương, ấm áp, Tạ Minh Triết và Đường Mục Châu tay trong tay, đi qua khu rừng được tạo nên bởi vô số ảo ảnh Tinh Thẻ, đi đến sân khấu chính phía trước.
Sân khấu lớn được thiết kế cũng rất tinh xảo, sử dụng rất nhiều yếu tố dây leo, ở giữa dùng những cánh hoa nhỏ ghép thành chữ “Đường & Tạ”.
Người chủ trì hôn lễ, Trần Thiên Lâm đã đợi sẵn trên sân khấu.
Nhìn hai đồ đệ nắm tay nhau đi tới, sắc mặt vốn lạnh lùng của anh hôm nay cũng hiếm khi ôn hòa. Đợi hai người đứng định trước mặt, Trần Thiên Lâm khẽ mỉm cười, nói: “Rất vinh hạnh được làm người làm chứng cho hôn lễ của hai em. Bây giờ, hôn lễ chính thức bắt đầu, hai người xin hãy đứng trước mặt tất cả người thân, bạn bè, cùng nhau tuyên thệ.”
Trần Thiên Lâm dừng một chút, nghiêm túc hỏi: “Đường Mục Châu, em có đồng ý kết làm bạn đời với Tạ Minh Triết, từ nay về sau tôn trọng lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau, không rời không bỏ, nắm tay nhau cùng đi hết quãng đời còn lại không?”
Đường Mục Châu nhìn A Triết, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng: “Em đồng ý.”
Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ của anh vang vọng rõ ràng trong cả sảnh tiệc, cũng vang vọng trong lòng Tạ Minh Triết.
Trần Thiên Lâm hỏi tiếp: “Tạ Minh Triết, em có đồng ý kết làm bạn đời với Đường Mục Châu, từ nay về sau tôn trọng lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau, không rời không bỏ, nắm tay nhau cùng đi hết quãng đời còn lại không?”
Tạ Minh Triết gật đầu thật mạnh: “Em đồng ý!”
Giọng nói trong trẻo, nghe rất đầy đặn khí thế, gần như là hét lên.
Cậu đồng ý, thật sự quá đồng ý rồi.
Được nắm tay người đàn ông này đi hết cuộc đời là chuyện tốt đẹp biết bao? Thậm chí khiến cậu cảm thấy xa xỉ.
Trong sảnh tiệc vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, hai người nhìn nhau, trao nhẫn trong lời chúc phúc của người thân bạn bè.
Đường Mục Châu ôm eo Tạ Minh Triết, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.
Tạ Minh Triết chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, hạnh phúc đến mức không chân thực chút nào.
Dưới khán đài, Dụ Kha, Bạch Húc, Diệp Trúc vỗ tay phấn khích. Nhiếp Viễn Đạo, Trịnh Phong và các tuyển thủ đã giải nghệ cũng đặc biệt đến tham dự. Các tuyển thủ có tên tuổi trong liên minh chuyên nghiệp gần như đều có mặt đông đủ. Ba mẹ Đường Mục Châu nhìn thấy cảnh này trong mắt cũng ánh lên nụ cười.
Rất nhiều bạn bè đang chúc phúc cho họ, đám cưới này, Tạ Minh Triết quả thực sẽ nhớ mãi không quên.
…
Về đám cưới của Đường – Tạ, do công tác bảo mật làm tốt nên không có bất kỳ phóng viên nào biết địa điểm, bối cảnh cũng như quy trình đám cưới của họ. Mãi đến chiều hôm đó, Đường Mục Châu mới liên hệ với phóng viên chính thức có uy tín, công bố ảnh đám cưới.
Cư dân mạng quả thực kinh ngạc đến ngây người!
Cảnh tượng này cũng lãng mạn quá mức quy định rồi chứ? Dùng hiệu ứng chiếu ảo ảnh thẻ bài ghép thành hội trường đám cưới, Đường Mục Châu thế mà cũng nghĩ ra được.
Rất nhanh, vị trí cụ thể và thông tin về tòa khách sạn này cũng bị đào ra.
“Đệt, khách sạn Tinh Thẻ? Đường Mục Châu trực tiếp xây một khách sạn mới luôn á?”, “Nghe nói là quà cưới tặng cho A Triết.”, “Người ta kết hôn đặt khách sạn trước, Đường Thần tự xây một cái luôn, trâu bò!”, “Khách sạn chủ đề thẻ bài đầu tiên trên toàn quốc, muốn đến ở thử một đêm xem sao!”, “Vì thẻ bài mà quen nhau, nên ngày cưới tặng một tòa khách sạn chủ đề thẻ bài, thao tác này của Đường Mục Châu người thường đúng là không học theo được.”
Ban ngày, bề ngoài của khách sạn Tinh Thẻ trông rất giống một tấm thẻ màu bạc.
Nhưng vừa đến tối, đèn của khách sạn đồng loạt sáng lên. Khách sạn hình thẻ bài màu đen, bên ngoài được bao quanh bởi một đường viền màu bạc dịu nhẹ, ở giữa hiện lên hoa văn tượng trưng cho năm hệ thẻ bài: mũi tên vàng, dây leo xanh, sóng nước xanh lam, ngọn lửa đỏ, tảng đá nâu. Năm loại hoa văn ánh sáng thay nhau biến đổi, nhìn từ xa, cả tòa khách sạn giống hệt một tấm thẻ đen bảy sao max cấp khổng lồ.
Giống hệt hiệu ứng thẻ đen trong game!
Rất nhanh, tòa khách sạn này đã thu hút vô số người yêu thích game Tinh Thẻ đến vây xem, thậm chí trở thành điểm check-in hot nhất trên mạng.
Cho dù là rất nhiều năm sau, vẫn sẽ có người say sưa kể lại cho hậu bối nghe — khách sạn này là nơi Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết kết hôn năm đó. Đường Thần đặc biệt giàu có, trực tiếp tặng cả tòa khách sạn này làm quà cưới cho A Triết.
Đường Mục Châu sở dĩ làm như vậy, là muốn để Tạ Minh Triết biết được sự chân thành của anh đối với cuộc hôn nhân này.
Hai người quen biết nhau nhờ game Tinh Thẻ, trong khách sạn này đâu đâu cũng có yếu tố thẻ bài.
Tấm thẻ tử vong tức thời đầu tiên Lâm Đại Ngọc; bướm của Tiểu Trúc, chim bay của Sơn Lam, Tiết Bảo Thoa và Vương Chiêu Quân khắc chế chúng; bộ thẻ đầu tiên Đông Ngô Phóng Hỏa, bộ bài hệ Thủy kéo nhịp độ phiền chết người của Hồng Lâu, lối đánh vong ngữ lấy Quách Gia làm cốt lõi, buổi hòa nhạc của Bát Tiên… còn có rất nhiều ảo ảnh thẻ bài kinh điển của các câu lạc bộ khác, thực vật, động vật, sinh vật biển, binh khí, thẻ Quỷ, thẻ Yêu…
Chỉ cần là người đã từng trải qua tất cả những điều này, khi nhìn thấy những yếu tố thẻ bài đó, sẽ luôn không kìm được mà mỉm cười hội ý.
Đây là thế giới mà Đường Mục Châu đích thân xây dựng cho Tạ Minh Triết.
Nơi đây chứa đựng đầy ắp những hồi ức của họ.
Và cuộc sống hạnh phúc của họ, thực ra chỉ mới bắt đầu.
Gửi phản hồi