Bậc Thầy Thẻ Sao – 434

Trong suốt thời gian học tập tại trường, Tạ Minh Triết vô cùng chăm chỉ. Cậu đã dành hai năm để hoàn thành tất cả các môn học còn lại, vượt qua kỳ thi bảo vệ đồ án tốt nghiệp trước thời hạn và thuận lợi nhận được bằng tốt nghiệp.

Đồ án tốt nghiệp của cậu cũng sử dụng yếu tố thẻ bài — bức tranh quần thể “Bát Tiên tụ hội”.

Lữ Động Tân múa kiếm, Trương Quả Lão tham ăn, Lam Thải Hòa uống rượu, Hà Tiên Cô thanh thoát như tiên…

Cảnh tượng tám người tụ hội vô cùng phức tạp, nhưng Tạ Minh Triết thế mà có thể vẽ lại động tác, thần thái, tư thế của từng người một cách sống động như thật, tính cách nhân vật cũng được thể hiện trọn vẹn trong bức tranh này. Tác phẩm tốt nghiệp của cậu nhận được sự đánh giá cao nhất trí từ các giáo viên, còn được bình chọn là thiết kế tốt nghiệp xuất sắc nhất khóa này, treo trên tường triển lãm của trường.

Độ nổi tiếng của cậu ở Đại học Đế Đô gần như vượt qua cả Đường Mục Châu. Ngày tốt nghiệp, vô số đàn em cùng khoa, khác khoa vây quanh cậu xin chụp ảnh chung.

Khi Đường Mục Châu đến nơi, cảnh tượng đập vào mắt anh chính là — A Triết mặc áo cử nhân, bị vây giữa đám đông, cười tít mắt chụp ảnh cùng các đàn em. Dù bình thường đã quen nhìn thấy nụ cười của cậu, nhưng khoảnh khắc này, nhìn thấy dáng vẻ cười rạng rỡ của cậu giữa vòng vây của mọi người, tim Đường Mục Châu vẫn không kìm được mà đập nhanh hơn.

Chàng trai nhỏ đẹp trai này, bị mình lừa về nhà, đúng là lãi to rồi.

Đường Mục Châu bước nhanh về phía Tạ Minh Triết.

Tạ Minh Triết nhận ra mọi người xung quanh đều đang quay đầu nhìn, nghi hoặc quay đầu lại, thấy sư huynh đang đi về phía mình, đôi mắt cậu bỗng sáng bừng lên.

Trong khoảnh khắc đó, dường như tất cả bạn học xung quanh đều biến thành không khí, trong mắt cậu chỉ còn lại mỗi Đường Mục Châu.

Ánh mắt “trong mắt chỉ có anh” đó khiến các đàn em xung quanh ghen tị chết đi được. Mọi người rất tự giác nhường ra một lối đi cho Đường Mục Châu. Đường Mục Châu mỉm cười đón lấy ánh mắt cậu đi tới, nhẹ nhàng ôm vai Tạ Minh Triết, nói: “Lễ tốt nghiệp chiều mới bắt đầu mà? Sao đến sớm thế?”

Một đàn em bên cạnh nhao nhao: “Là bọn em năn nỉ trong nhóm chat xin sư huynh Tạ đến sớm để chụp ảnh chung đấy ạ!”

Vốn dĩ chụp ảnh tốt nghiệp một tiếng là đủ, nhưng mọi người nhiệt tình cầu xin trong nhóm chat như vậy, cậu cũng ngại từ chối, bèn phối hợp đến sớm làm đạo cụ chụp ảnh. Cứ cười với máy ảnh mãi, mặt cũng sắp cứng đờ rồi. Khó khăn lắm mới chụp xong, Tạ Minh Triết lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại áo cử nhân trên người, nói: “Bộ đồ này rộng quá, cứ như áo choàng ấy.”

Đường Mục Châu ngắm nghía cậu kỹ lưỡng, nói: “Em mặc áo cử nhân trông cũng đẹp trai phết.”

Tạ Minh Triết mặt dày sáp lại gần, cười híp mắt hỏi: “Có phải trong mắt anh, em mặc gì cũng đẹp trai không?”

Đường Mục Châu sờ cằm vẻ suy tư, ghé sát tai cậu thì thầm: “Thực ra, lúc em không mặc gì, cũng rất đẹp trai.”

Tạ Minh Triết đỏ mặt: “Đồ không biết xấu hổ!”

Đường Mục Châu đáp: “Học từ em đấy.”

Cặp đôi không biết xấu hổ nắm tay nhau đi trong trường, thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường. Các đàn em nhìn thấy họ, có người bạo dạn cũng sẽ qua chào hỏi: “Chúc mừng đàn anh thuận lợi tốt nghiệp!”, “Đàn anh sau này rảnh rỗi nhớ về trường chơi nhé!”

Tạ Minh Triết cũng lịch sự đáp lại những lời hỏi thăm thiện ý của mọi người.

Hai người cùng tham gia lễ tốt nghiệp xong, Đường Mục Châu liền lái xe đưa A Triết về nhà.

Bữa tối ăn ở nhà, do Đường Mục Châu đích thân nấu. Hai năm nay Tạ Minh Triết ăn quen đồ ăn ngon sư huynh làm, khẩu vị cũng bị nuôi cho kén chọn rồi. Sư huynh nấu ăn, cậu ở trong bếp giúp rửa rau. Hai người vừa nấu ăn vừa trò chuyện, giống như một cặp vợ chồng rất đỗi bình thường.

Đường Mục Châu hỏi: “Tốt nghiệp rồi có dự định gì không? Quay lại Niết Bàn thi đấu à?”

Tạ Minh Triết gật đầu: “Đương nhiên rồi. Hai năm nay em đi học, cũng đâu có bỏ bê thi đấu, vòng loại trực tiếp vẫn thường xuyên ra sân mà. Mùa giải sau em định chỉnh lý lại bộ bài của Niết Bàn một chút, thực ra những tấm thẻ em làm trước đây vẫn chưa đủ phong phú.”

Đường Mục Châu quay đầu nhìn cậu: “Thế này mà em còn gọi là ‘chưa đủ phong phú’? Các câu lạc bộ khác nghe thấy câu này chắc muốn khóc thét mất.”

Tạ Minh Triết nghiêm túc nói: “Nhưng thực ra bộ Hồng Lâu Mộng em mới làm được mười ba tấm, còn rất nhiều tư liệu có thể làm thẻ bài, như Tinh Văn, Hương Lăng, Uyên Ương, Bình Nhi vân vân, còn có các võ tướng Tam Quốc như Trương Liêu, Hứa Chử, Mạnh Hoạch, Thủy Hử, Tây Du Ký cũng còn rất nhiều…”

Đợi cậu nói xong, Đường Mục Châu mới trầm giọng nói: “Anh vẫn luôn rất tò mò, đống tư liệu nhân vật đầy ắp trong đầu em là từ đâu mà ra vậy?”

Tạ Minh Triết giật mình thon thót.

Hai người sau khi kết hôn vẫn luôn sống cùng nhau, trong lòng Tạ Minh Triết, Đường Mục Châu là người thân thiết nhất của cậu ở thế giới này, nên trước mặt Đường Mục Châu, cậu trong tiềm thức dỡ bỏ phòng bị, lỡ miệng nói ra bí mật chôn giấu sâu trong lòng.

Với người khác, cậu có thể dùng lý do “trí tưởng tượng phong phú” để lấp liếm cho qua, nhưng Đường Mục Châu là người chung chăn gối với cậu, hiểu cậu rất rõ, rất khó qua mắt được sư huynh, hơn nữa… cậu cũng không muốn giấu nữa.

Cậu định cùng Đường Mục Châu nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

Nếu ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không thể tin tưởng, thì cuộc hôn nhân của họ còn ý nghĩa gì nữa?

Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nói: “Về chuyện này, em vẫn luôn muốn tìm một cơ hội thích hợp để nói với anh, nếu anh đã hỏi, vậy lát nữa ăn cơm xong, chúng ta nói chuyện đàng hoàng nhé.”

Đường Mục Châu thấy sắc mặt cậu vô cùng nghiêm túc, không khỏi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu, dịu dàng nói: “Đừng tự tạo áp lực tâm lý, nếu em không muốn nói thì không nói cũng không sao, anh sẽ tôn trọng bí mật nhỏ của em.”

Lòng Tạ Minh Triết ấm áp, cười với sư huynh nói: “Em sẽ nói cho anh biết.”

Sau bữa ăn, hai người cùng lên ban công tầng ba.

Đêm ở Đế Đô không giống như trấn Thanh Sơn có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, ánh đèn rực rỡ xung quanh, những tòa nhà cao chọc trời khiến cảnh đêm nơi đây trở nên vô cùng phồn hoa, phồn hoa gấp mấy lần so với các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến ở thời đại Trái Đất.

Tính kỹ ra, cậu đến thế giới này đã được năm năm rồi.

Nỗi hoảng sợ ban đầu sớm đã tan thành mây khói, giờ đây cậu đã hiểu đủ nhiều về thế giới song song này, cũng đủ tin tưởng Đường Mục Châu. Cậu biết, dù mình có nói cho sư huynh biết sự thật, cũng sẽ không thay đổi chút nào mối quan hệ của họ, càng không thể bị bắt đi cắt lát nghiên cứu.

Huống hồ, Đường Mục Châu dùng tình cảm sâu đậm đối đãi với cậu, cậu không muốn giấu Đường Mục Châu cả đời.

Tạ Minh Triết sắp xếp lại suy nghĩ, nhìn Đường Mục Châu hỏi: “Sư huynh, anh có tin vào thuyết không gian song song không?”

Tim Đường Mục Châu đột nhiên đập nhanh hơn, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ: “Ý em là, không gian ở chiều không gian khác, tồn tại song song với thế giới này?”

Tạ Minh Triết gật đầu: “Vâng, những lời em sắp nói tiếp theo anh cứ coi như là một câu chuyện, anh có thể chọn tin, cũng có thể không tin.”

Đường Mục Châu: “…”

Thực ra sau khi kết hôn, Đường Mục Châu cũng nhận ra một số điểm bất thường, đôi khi nửa đêm tỉnh dậy, A Triết sẽ nói mơ, lẩm bẩm những từ ngữ kỳ lạ, cái gì mà Wechat, điện thoại di động, còn có tiểu thuyết của tác giả nào đó đăng dài kỳ nửa năm không cập nhật…

Ban đầu cứ tưởng A Triết chỉ nằm mơ, sau này càng nghĩ càng thấy lạ, có những từ ngữ thậm chí anh chưa từng nghe qua.

Bây giờ Tạ Minh Triết nhắc đến không gian song song, Đường Mục Châu đoán được một số chuyện, lập tức kinh hồn bạt vía. Anh nắm chặt tay Tạ Minh Triết, căng thẳng hỏi: “Chẳng lẽ em xuyên không từ không gian song song nào đó đến đây? Em có biến mất không?”

Tạ Minh Triết chưa từng nghe Đường Mục Châu nói chuyện bằng giọng điệu run rẩy như vậy.

Điều Đường Mục Châu sợ nhất, thực ra là mất đi cậu.

Lòng Tạ Minh Triết mềm nhũn, lập tức nắm lại tay sư huynh, nói: “Đừng lo, sẽ không đâu.”

Cậu kể lại đại khái quá trình mình đến thế giới này cho Đường Mục Châu nghe, đồng thời dùng cách kể chuyện, tóm tắt lại những trải nghiệm ở không gian khác một lần. Nguồn gốc của những tư liệu thẻ bài này, cậu nói với Đường Mục Châu là tiểu thuyết danh tác và truyền thuyết thần thoại của không gian khác, người sáng tạo ra nhân vật không phải là cậu, nhưng tất cả kỹ năng của thẻ bài đều do cậu tự thiết kế.

Đường Mục Châu càng nghe càng kinh ngạc.

Thực ra thế giới này cũng có rất nhiều tiểu thuyết hay, nhưng không ai như A Triết chuyển thể nhân vật thành thẻ bài. Một mặt là vấn đề bản quyền khó giải quyết, mặt khác, người vừa có tinh thần lực chế tạo thẻ, vừa có công phu hội họa và khả năng thiết kế kỹ năng vốn dĩ đã như lông phượng sừng lân.

Tạ Minh Triết vừa khéo là sinh viên khoa Mỹ thuật, có thể vẽ ra nhân vật; đồng thời tinh thần lực của cậu cực cao, có thể làm cho dữ liệu thẻ bài đạt đến mức hoàn hảo, cậu còn sở hữu sức sáng tạo phong phú, ba thứ hợp nhất, mới tạo nên một Tạ Minh Triết độc nhất vô nhị.

Tạ Minh Triết nói, tác giả tiểu thuyết ở không gian đó đều đã qua đời hơn mấy trăm năm, bản quyền đang ở trạng thái mở hoàn toàn, bất kể là chuyển thể game hay chuyển thể phim truyền hình đều không cần xin phép tác giả gốc. Còn tư liệu thần thoại thì vô cùng phong phú và sâu sắc, cậu chỉ chọn một số nhân vật phù hợp để chuyển thể thành thẻ bài để gia công thiết kế.

Hai người trò chuyện rất lâu.

Đường Mục Châu cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu rõ lai lịch của Tạ Minh Triết, anh cau mày nói: “Em chắc chắn sẽ không rời khỏi đây chứ?”

Tạ Minh Triết nhẹ nhàng ôm lấy anh, ôn tồn an ủi: “Đừng lo, em sẽ ở lại bên cạnh anh.”

Đường Mục Châu siết chặt vòng tay, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim của người trong lòng, tất cả đều chân thực đến thế. Tuy chuyện không gian song song nghe có vẻ hoang đường, nhưng trong rất nhiều phim truyền hình cũng có những câu chuyện nam chính/nữ chính là người ngoài hành tinh, điều Đường Mục Châu lo lắng nhất thực ra là Tạ Minh Triết sẽ rời đi.

Bây giờ A Triết đã chính miệng đảm bảo, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi bình tĩnh lại, Đường Mục Châu suy nghĩ kỹ càng, đột nhiên hiểu ra một chuyện: “Thảo nào, sau khi kết thúc mùa giải thứ mười một, có người tìm em xin bản quyền câu chuyện thẻ bài, nói muốn quay phim truyền hình, em đều từ chối hết.”

Sau khi kết thúc mùa giải thứ mười một, Tạ Minh Triết giành giải Tuyển thủ xuất sắc nhất mùa giải, lượng lớn thẻ bài được Bức tường kỷ niệm của liên minh thu thập. Trên mạng cũng có rất nhiều fan vẽ truyện tranh bốn khung về câu chuyện thẻ bài, như series Bạch Tố Trinh, Hứa Tiên, series Hồng Lâu, Bát Tiên, v.v., độ nổi tiếng đều rất cao.

Thẻ bài Tạ Minh Triết làm dăm ba bữa lại lên top tìm kiếm, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của một số nhà đầu tư, nhà sản xuất phim.

Lúc đó có người trong giới giải trí liên hệ với Tạ Minh Triết muốn mua bản quyền thẻ bài để quay phim, nhưng bị Tạ Minh Triết khéo léo từ chối. Chuyện này Đường Mục Châu biết, vì nó xảy ra đúng vào lúc hai người đi du lịch.

Phí bản quyền đối phương đưa ra lúc đó rất cao, hơn một triệu.

Chỉ riêng phí bản quyền câu chuyện của một tấm thẻ đã hơn một triệu, đây là giá trên trời rồi, liên minh chưa từng có tiền lệ bán bản quyền thẻ bài. Đối phương rất có thành ý, rõ ràng là nhắm vào độ nổi tiếng của Tạ Minh Triết. Tuy nhiên, Tạ Minh Triết lại từ chối.

Bây giờ xem ra, lý do cậu từ chối là vì những câu chuyện này không phải do cậu sáng tác.

Tạ Minh Triết nói: “Em không phải tác giả gốc, không có tư cách nhận phí bản quyền, cho nên em không dám tùy tiện ủy quyền câu chuyện thẻ bài ra ngoài, sợ nhà sản xuất phim sẽ phá hỏng nguyên tác. Hơn nữa, em tự ý ủy quyền cũng là rất không tôn trọng mấy vị tác giả tiền bối kia.”

Đường Mục Châu gật đầu thấu hiểu. A Triết thiết kế nhiều thẻ bài như vậy, nếu ủy quyền toàn bộ câu chuyện ra ngoài thì tuyệt đối có thể nhân cơ hội kiếm một khoản tiền lớn. Nhưng Tạ Minh Triết trong chuyện này vẫn giữ vững giới hạn, không tham lam chút lợi nhỏ này.

Thực tế, cho đến hôm nay, thu nhập của cậu đều đến từ thẻ bài.

Thẻ bài là do cậu tự tay vẽ, tự tay thiết kế, nên số tiền này, cậu có thể kiếm một cách đường đường chính chính, yên tâm thoải mái.

Quay phim không phải sở trường của cậu. Rất nhiều câu chuyện hay sau khi chuyển thể thành phim ngược lại sẽ phá hỏng nguyên tác. Phim truyền hình Tam Quốc, Hồng Lâu Mộng quay ở thời đại Trái Đất cũng có khoảng cách rất lớn so với nguyên tác trong lòng Tạ Minh Triết.

Hơn nữa, chuyển thể thành phim thì diễn viên cũng khó chọn. Cậu không cho rằng thế giới này có ai có thể diễn ra được khí chất của Lâm Đại Ngọc, Bạch Tố Trinh, thà không quay còn hơn mời những diễn viên không phù hợp hình tượng đến phá hủy những nhân vật này.

Những thứ tốt đẹp, hãy cứ để mọi người giữ lại trong trí tưởng tượng đi.

Thẻ bài cậu vẽ chỉ là hình tượng theo phong cách truyện tranh, trong lòng một nghìn người sẽ có một nghìn Lâm Đại Ngọc, như vậy rất tốt.

Tạ Minh Triết ngẩng đầu nhìn Đường Mục Châu, mỉm cười nói: “Tiếp theo em vẫn sẽ tiếp tục làm thẻ bài. Đến thế giới này, chuyện vui nhất của em, một là tiếp xúc với trò chơi Tinh Thẻ thú vị, trở thành bài thủ chuyên nghiệp… chuyện còn lại, chính là gặp được anh.”

Đối diện với ánh mắt sáng ngời của cậu, tim Đường Mục Châu chấn động mạnh.

Câu nói này, thật sự là lời tỏ tình tuyệt vời nhất.

Đường Mục Châu cuối cùng không kìm được nữa, cúi đầu dịu dàng hôn Tạ Minh Triết, muốn dùng hành động thực tế để nói cho đối phương biết mình yêu cậu đến nhường nào.

Một lúc lâu sau, Tạ Minh Triết mới thở hổn hển đẩy Đường Mục Châu ra, chớp mắt nói: “Mục Châu, chúng ta có con nhé.”

Đường Mục Châu ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp.

Tạ Minh Triết nói: “Thụ tinh ống nghiệm cũng được, nhận nuôi cũng được, em đặc biệt thích trẻ con, vẫn luôn rất ngưỡng mộ hai cô con gái sinh đôi của tiền bối Tô Dương… Hơn nữa, anh là con một của nhà họ Đường, em lại là trẻ mồ côi, hai chúng ta nếu không có đời sau, tất cả những gì nỗ lực đạt được đều không có người thừa kế, chẳng phải cũng rất đáng tiếc sao?”

Đối với trẻ con, Đường Mục Châu không thích lắm, chủ yếu là do ấn tượng Bạch Húc để lại cho anh quá tệ… Anh lớn hơn Bạch Húc bảy tuổi. Lúc Tiểu Bạch oa oa khóc lớn trong nôi, tiếng khóc gần như làm thủng màng nhĩ, anh đã rất hiểu chuyện rồi. Nên trong ấn tượng của anh, trẻ con chính là ác ma hay khóc nhè, rất khó tưởng tượng mình có con sẽ làm thế nào.

Nhưng A Triết thích trẻ con.

Lần đi nghỉ dưỡng đó, cậu dẫn hai cô con gái của tiền bối Tô Dương chơi trên bãi biển cả buổi tối, nói cười vui vẻ với hai đứa nhỏ, còn vô cùng kiên nhẫn dạy hai bé gái vẽ tranh bằng cát. Hai cô con gái của Tô Dương đến giờ vẫn nói, trong tất cả các tuyển thủ của liên minh thích nhất anh A Triết, anh ấy rất biết dỗ trẻ con, lại còn giàu tình thương như vậy, sau này nhất định sẽ là một người cha tốt.

Nghĩ đến đây, Đường Mục Châu khẽ nhếch khóe môi, nói: “Chuyện này nghe em, em muốn mấy đứa thì mấy đứa.”

Tạ Minh Triết nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Nhiều quá cũng không tốt, hai đứa thôi nhé. Một trai một gái, nếp tẻ đủ cả.”

Vài năm sau, ngày kỷ niệm thành lập liên minh, mời rất nhiều tuyển thủ mới và cũ tham gia.

Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết mỗi người bế một đứa trẻ đến trụ sở liên minh.

Hai đứa trẻ vô cùng đáng yêu, má phúng phính, trắng trẻo non nớt. Bé trai mặc bộ vest nhỏ, bé gái mặc chiếc váy liền xinh xắn, lanh lảnh gọi “ba”, tim Tạ Minh Triết như muốn tan chảy.

Trịnh Phong đi tới nói: “Con gái của Tô Dương đã lên cấp hai rồi, hai cục cưng nhà cậu là muốn cạnh tranh chức linh vật liên minh nhiệm kỳ mới à!”

Quy Tư Duệ cười híp mắt hỏi: “Tiểu công chúa xinh đẹp, cháu tên là gì nào?”

Bé gái nói: “Cháu tên là Tạ Tiểu Châu.”

Quy Tư Duệ lại hỏi bé trai: “Còn cháu?”

Bé trai nghiêm túc nói: “Cháu tên là Đường Tiểu Triết.”

Mọi người: “………………”

Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết, hai người các cậu cũng vừa vừa phải phải thôi! Đặt tên cho con cũng phải mang theo tên của đối phương để show ân ái à?!

Đường Tiểu Triết và Tạ Tiểu Châu, nghe cái là biết con của hai người họ…

Một nhà bốn người, vui vẻ hòa thuận, khiến người khác phải ghen tị.

Tạ Minh Triết ở thế giới này, coi như đã hoàn toàn cắm rễ.

Cậu có sự nghiệp, có người yêu, còn có hai bảo bối đáng yêu.

Cuộc đời cậu đã viên mãn, cậu sẽ trân trọng tất cả những gì Thượng Đế ban tặng.

Hoàn!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi