Chương 44: Nhân khí đứng đầu bảng
Anh cả Hề nhìn mặt dây chuyền, cũng không khỏi sững người.
Anh đã đeo nó rất nhiều năm, lâu đến mức nó dường như đã trở thành một phần không thể tách rời trên cơ thể. Nếu không được y tá nhắc nhở, đôi khi anh thậm chí còn quên mất sự tồn tại của nó.
Anh dường như nhớ lại vẻ mặt của đứa em trai năm đó khi đưa cho anh mặt dây chuyền này.
Nó nói đây là biểu tượng cho tình anh em của họ, hy vọng anh có thể đeo nó mãi mãi.
Anh cả Hề chỉ có một người em trai như vậy.
Lúc ấy, nhìn đứa em trai nhỏ tuổi với đôi mắt hoe đỏ, khẩn khoản nhìn mình, không hiểu sao anh lại mềm lòng mà đồng ý.
Và tất cả những điều đó, đã là chuyện của mười năm về trước.
Dưới ánh mắt thúc giục của cô y tá, anh cả Hề chậm rãi tháo sợi dây chuyền vàng có mặt dây xuống.
Lúc đặt nó vào túi đựng đồ, động tác của anh rất nhẹ nhàng.
Không biết có phải là ảo giác không, nhưng anh có cảm giác ngay khoảnh khắc tháo nó ra, đầu óc mình dường như trở nên minh mẫn hơn hẳn.
Cô y tá lại liếc anh một cái với ánh mắt kỳ lạ.
Cô nhìn cổ tay anh, rồi lại nhìn mặt dây chuyền. Sau khi xác định trên người anh cả Hề không còn vật kim loại nào, cô niêm phong túi đựng đồ, đặt vào một bên hòm giữ đồ, rồi đưa cho anh một dải mã vạch.
“Thưa anh, xin hãy giữ kỹ dải mã vạch này. Sau khi xong, anh có thể quét mã này để tự động lấy đồ ra.”
Cô y tá cẩn thận dặn dò xong, thấy anh cả Hề gật đầu, mới quay sang hướng dẫn người tiếp theo.
Chỉ là khoảnh khắc lướt qua nhau, cô không nhịn được mà thầm nghĩ, vị tiên sinh này thật kỳ lạ, đeo đồng hồ cả trăm triệu mà lại đi kèm một sợi dây chuyền trông cũ kỹ như vậy.
Đặc biệt là cái vật màu đỏ sẫm bên dưới mặt dây chuyền, trông như vết máu đông, nhìn thôi đã thấy khó chịu.
Nhưng đây là tự do của người khác, cô cũng chỉ có thể oán thầm trong lòng một chút.
Anh cả Hề hoang mang nhận lấy dải mã vạch, xoay người đi vào trong phòng.
Chỉ là theo mỗi bước đi, anh lại cảm thấy đầu có chút choáng váng, như có thứ gì đó đang dần dần biến mất khỏi cơ thể, nhưng rồi lại cảm thấy như không có gì thay đổi.
Rất nhanh, anh cả Hề đã làm xong cộng hưởng từ, cuối cùng cầm phim chụp đi tìm bác sĩ.
Cả quá trình anh đều cảm thấy không khỏe, và nghĩ rằng bệnh tình của mình rất nặng.
“Bác sĩ, ông xem tôi rốt cuộc bị sao vậy?”
Anh cả Hề xoa xoa mi tâm: “Tôi từ lúc bắt đầu đã thấy trong người không ổn, có phải bệnh rất nghiêm trọng không? Tôi luôn không nhớ được người khác, gặp qua rồi lại quên, đây rốt cuộc là bệnh gì? Có phải trong đầu…”
Bác sĩ nhìn kỹ phim chụp, xác định không có chút dấu hiệu bệnh tật nào, liền nhíu mày: “Anh không có chuyện gì cả.”
Ông hồ nghi liếc nhìn chàng trai trẻ một cái, thấy sắc mặt anh ta đúng là có chút xanh xao, lại bảo anh ta đi làm các kiểm tra khác.
Đợi đến khi một loạt các kiểm tra kết thúc, bác sĩ xem xong các tờ xét nghiệm, dứt khoát nói: “Về đi, cơ thể cậu khỏe như trâu ấy. Người trẻ tuổi các cậu, ngày thường bớt thức khuya, bớt suy nghĩ lung tung đi là được.”
“Nhưng tôi luôn không nhớ được người khác…” Anh cả Hề cảm thấy mình vẫn có vấn đề ở đâu đó.
Bác sĩ hỏi: “Anh không nhớ được một người, hay là không nhớ được rất nhiều người?”
Anh cả Hề: “Chuyện này… trước mắt chỉ phát hiện ra là một người.”
Bác sĩ kỳ quái nhìn anh một cái: “Anh có chắc người này không có quan hệ gì đặc biệt với anh không? Ví dụ như anh từng bị người này làm tổn thương tình cảm, hoặc là kẻ thù chẳng hạn, nên bây giờ mới như thế?”
Anh cả Hề: “…Bác sĩ, ông nghĩ nhiều rồi, tôi và cậu ấy cũng chỉ gặp qua vài lần mà thôi.”
Bác sĩ này không đi viết kịch bản phim điện ảnh thật là đáng tiếc.
Cuối cùng, anh cả Hề bị bác sĩ đuổi về, cho rằng anh chỉ là do áp lực công việc nên tự mình suy nghĩ nhiều.
Lúc anh cả Hề trở lại xe thì đã là giữa trưa.
Anh chỉ cảm thấy vừa mệt, vừa buồn ngủ, lại vừa rã rời.
Ra khỏi bệnh viện, cả người anh nằm dài ở ghế sau xe, nhắm mắt xoa mi tâm, không muốn động đậy.
“Hề tổng? Anh vẫn ổn chứ ạ? Bây giờ mình về công ty hay về nhà?”
Trợ lý cẩn thận liếc mắt nhìn tờ kết quả xét nghiệm Hề tổng đặt ở một bên. Hề tổng tuổi còn trẻ, sẽ không mắc bệnh gì chứ?
Anh cả Hề chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, buồn ngủ đến không mở nổi mắt: “Về nhà.”
Anh quá mệt mỏi, chỉ muốn về ngủ một giấc.
Hôm qua nửa đêm ngồi máy bay trở về, tổng cộng anh cũng không ngủ được bao lâu.
Trợ lý không dám quấy rầy nữa, đưa anh cả Hề trở về căn hộ anh thường ở.
Anh cả Hề sau khi về nhà liền ngã đầu xuống giường ngủ thiếp đi.
Chỉ là trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, anh cứ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó quan trọng.
Bên kia, Hề Thanh Hạo ngày hôm qua đã trở về thành phố A. Y nhận được một lời mời thử vai cho một thương hiệu lớn, vốn dĩ chỉ cần đi cho có lệ là đã nắm chắc trong tay.
Hề Thanh Hạo đã không thèm để ý đến sinh nhật của ông Lâm mà sống chết chạy về.
Lúc đó đi cùng y là người quản lý mới mà công ty phân cho, anh Lôi.
Anh Lôi cũng là một quản lý vàng, chỉ khác với Vương Vân. Vương Vân mấy năm gần đây đã có ý định lui về hậu trường, cho nên không dẫn dắt nhiều người.
Nhưng dưới trướng anh Lôi có không ít nghệ sĩ. Anh ta cũng rất xem trọng Hề Thanh Hạo, đặc biệt vì đối phương còn là nhị thiếu gia của doanh nghiệp Hề Vân. Anh ta muốn mượn danh tiếng của Hề Thanh Hạo để tranh thủ thêm tài nguyên cho các nghệ sĩ khác dưới trướng mình.
Đặc biệt, nếu có thể tiếp cận được Hề tổng và dùng đó làm bàn đạp, vậy thì không lo sau này không đào tạo ra được một ngôi sao hàng đầu.
Anh Lôi cũng rất xem trọng hợp đồng quảng cáo lần này của Hề Thanh Hạo.
Kết quả là ngày hôm qua sau khi qua đó, đến giờ vẫn không có tin tức gì.
Mãi cho đến vừa rồi bên kia mới cho kết quả, thế mà lại nói không thích hợp.
Sắc mặt anh Lôi khó coi, nhưng khi đến phòng nghỉ tìm Hề Thanh Hạo đang chơi game, anh ta vẫn nở một nụ cười: “Nhị thiếu gia Hề.”
Hề Thanh Hạo ngước mắt, “ừm” một tiếng, sắc mặt không tốt lắm.
Đặc biệt là khi biết Vương Vân sau khi rời Mậu Phong Entertainment lại chạy đến một công ty giải trí hạng bét, đã vậy người từng thề thốt sẽ không dẫn dắt ai nữa lại quay đầu làm quản lý cho Ninh Trường Thanh.
Hề Thanh Hạo từ lúc biết chuyện, tâm trạng liền không vui.
Đặc biệt là trong khoảng thời gian ngắn, số lượng người hâm mộ của Ninh Trường Thanh đã vượt qua tám triệu.
Mà y hoạt động một hai năm qua, số lượng người hâm mộ cũng mới chỉ có năm triệu.
Hề Thanh Hạo thậm chí có thể tưởng tượng ra những người trong công ty đang lén lút chế giễu y như thế nào.
Nhưng lén lút thì sao, bề ngoài chẳng phải vẫn phải đối với y cung kính hay sao?
Hề Thanh Hạo thấy anh Lôi ngồi bên cạnh muốn nói lại thôi: “Hợp đồng hôm qua khi nào ký? Có phải giá cả không hài lòng không? Tôi không quan tâm đến tiền, nhưng danh phận phải cho tốt một chút.”
Anh Lôi ngập ngừng một tiếng: “Bên kia chưa nói muốn ký, họ nói… chỉ là để chúng ta qua thử xem có phù hợp không, kết quả phát hiện vẫn là không quá thích hợp, cho nên, họ không có ý định ký.”
Hề Thanh Hạo sững người, đột nhiên ngẩng đầu: “Anh nói cái gì? Sao có thể?”
Anh Lôi nói: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, nhưng vừa rồi người phụ trách bên kia đúng là nói như vậy. Họ nói lần này xin lỗi không thể hợp tác, nhưng nếu nhị thiếu gia Hề nguyện ý, có thể ký với một thương hiệu nhỏ hơn, cũng thuộc công ty họ.”
Hề Thanh Hạo cười lạnh một tiếng: “Bọn họ đang đùa tôi à?”
Anh Lôi kỳ thực cũng không biết tại sao, nhưng đối phương đã nói chắc như đinh đóng cột. Hơn nữa trước đó cũng không có bất kỳ hợp tác nào, và đối phương cũng chưa từng đề cập đến việc sẽ ký hợp đồng trực tiếp với Hề Thanh Hạo.
Nhưng trong chuyện này chắc chắn có điều gì đó khuất tất, nếu không, không thể nào họ lại dám đắc tội với nhà họ Hề và nhà họ Lâm.
Anh Lôi cẩn thận nhắc nhở: “Hay là… để Hề tổng hỏi một chút ạ?”
Chẳng lẽ họ không nể mặt Hề tổng sao?
Hề Thanh Hạo là lần đầu gặp phải chuyện này. Cũng là vì thương hiệu này đủ lớn, y mới không đề phòng.
Bây giờ y chỉ cảm thấy trán giật lên vì tức giận.
Y cầm lấy điện thoại, đi vào trong gọi.
Điện thoại trên đầu giường của anh cả Hề vang lên khi anh còn đang chìm trong ác mộng.
Trên trán anh đẫm mồ hôi lạnh, cả người co ro trong chăn. Vì điều hòa bật quá lạnh, gương mặt anh trắng bệch.
Anh cả Hề vẫn luôn chìm trong giấc mơ. Anh phát hiện mình đang đi trong một vùng sương mù, mãi cho đến khi nhìn thấy căn biệt thự cũ của gia đình, anh bước từng bước về phía trước.
Mãi cho đến khi anh đến trước bậc thang, nhìn vào cánh cửa lớn, anh như ý thức được điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu.
Anh cả Hề nhìn thấy đứa em trai nhỏ tuổi đang đứng trên ban công lầu hai, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt hung dữ, rồi sau đó đẩy một chậu hoa xuống.
Khi chậu hoa rơi xuống, anh vẫn không thể tin vào mắt mình, kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng. Anh chỉ biết mở to mắt, nhìn chậu hoa ngày một lớn dần trong tầm mắt.
Nụ cười ác ý của Hề Thanh Hạo hòa cùng với khoảnh khắc cuối cùng khi máu tươi che mờ đi đôi mắt anh, trước khi anh nặng nề ngã ngửa ra đất. Trước mắt anh vẫn là một màu trắng xóa, nhưng sắc đỏ của máu đan xen với đôi mắt đầy ác ý đó, làm thế nào cũng không thể gạt đi được.
Anh cả Hề đột nhiên tỉnh lại, cả người như vừa được vớt lên từ dưới nước. Đầu anh nặng trịch, toàn thân rét run, nhưng sờ vào trán lại thấy nóng bỏng.
Lần này mình hẳn là thật sự bị bệnh rồi…
Nếu không, sao lại có thể có một giấc mơ xa xưa đến vậy.
Nhưng chuyện vốn đã sớm quên, thậm chí nhớ không rõ, cách xa như vậy, đột nhiên lại hiện lên rõ ràng.
Giờ phút này anh ngơ ngẩn ngồi đó, đầu óc hỗn loạn nhưng lại cảm nhận rõ ràng sự đáng sợ đó.
Đôi mắt của đứa trẻ năm nào vừa độc ác lại vừa âm hiểm, như một con rắn độc quấn quanh người, làm người ta toàn thân run rẩy, sởn tóc gáy.
Một cảm giác chán ghét quét đến toàn thân, nhưng theo sau lại bị sự lương thiện trong đáy lòng anh từ từ đè nén xuống.
Chỉ là một giấc mơ thôi, chỉ là một giấc mơ…
Đều đã qua lâu như vậy rồi, Tiểu Hạo cũng đã trưởng thành, chuyện quá khứ…
Nhưng giờ phút này, cảnh tượng và cảm xúc đó đã khiến có thứ gì đó trong anh lặng lẽ thay đổi.
Tiếng điện thoại một lần nữa vang lên, anh cả Hề lúc này mới nghe thấy.
Anh xoay người, chịu đựng cơn đau đầu để lấy điện thoại. Nhìn thấy trên đó hiển thị hai chữ “Tiểu Hạo”, chính anh cũng không nhận ra mày mình đã nhíu chặt lại.
Anh cả Hề bắt máy: “Alô…”
Phát ra âm thanh anh mới nhận ra giọng mình đã khàn đặc, bệnh cũng không nhẹ.
Hề Thanh Hạo đang bực bội không thôi. Anh cả thường ngày rất nhanh sẽ nhận điện thoại, lần này thế mà y gọi mãi cũng không được.
Chỉ là đợi đến khi đầu dây bên kia cuối cùng cũng kết nối, truyền đến giọng nói rõ ràng là đang bị bệnh và còn ngái ngủ của anh cả, Hề Thanh Hạo đè nén sự không vui trong lòng, ra vẻ lo lắng: “Anh cả, anh bị bệnh à? Anh thế nào rồi? Có nghiêm trọng không? Sao không đi khám bác sĩ? Có muốn em đến xem anh không?”
Anh cả Hề trực tiếp phủ nhận: “Không cần.” Có lẽ nói ra rồi anh mới nhận ra mình từ chối quá nhanh, ngay cả chính anh cũng ngây người. Sự kiên nhẫn của mình với em trai đã đi đâu mất rồi?
Dù đầu dây bên kia là giọng nói đầy quan tâm của Hề Thanh Hạo, nhưng trước mắt anh lúc này chỉ hiện lên hình ảnh đôi tay đã đẩy chậu hoa và khuôn mặt với đôi mắt ác độc ẩn sau đó. “Anh đến bệnh viện rồi, chỉ là ngủ không được. Tiểu… Hạo, sao lại gọi điện thoại vào lúc này?”
Hề Thanh Hạo quá sốt ruột nên cũng không ý thức được điều gì không ổn. Y ỷ vào sự nuông chiều của anh trai, cũng không vòng vo, đem chuyện hợp đồng quảng cáo ra nói một lượt, cuối cùng nhíu mày: “Anh, công ty này sao lại thế này? Đây không phải cố ý chơi em sao? Em nhớ công ty này và nhà họ Lâm còn có hợp tác, họ làm như vậy, làm em ở công ty thật mất mặt. Anh, anh giúp em đi hỏi một chút được không?”
Hề Thanh Hạo cuối cùng vẫn như thường lệ làm nũng, sau đó liền chờ anh cả Hề dỗ dành.
Chỉ là ngoài dự đoán, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Ngay lúc Hề Thanh Hạo nghi hoặc nhíu mày, đầu dây bên kia lại thở dài một tiếng: “Tiểu Hạo, chuyện này không phải anh cả không muốn giúp em, chỉ là… chuyện này là do ông ngoại làm.”
“Cái gì?” Hề Thanh Hạo sao cũng không ngờ chuyện này lại có liên quan đến lão già họ Lâm: “Nhưng, sao có thể?”
Giọng anh cả Hề nghe không ra điều gì khác thường: “Ông ngoại và mẹ đã đánh một cái cược, cược xem em có vì một hợp đồng quảng cáo mà không tham gia đại thọ 80 tuổi của ông ngoại không. Mẹ cho rằng em chắc chắn sẽ chọn vế sau, nên mới đánh cược như vậy. Chỉ là không ngờ… em lại chọn vế trước. Bây giờ ông ngoại và mẹ rất thất vọng. Em biết đấy, nhà họ Hề và nhà họ Lâm chúng ta luôn luôn trọng lời hứa. Nếu đã nhận lời, mẹ dù có muốn giúp em cũng chỉ có thể tuân theo kết quả.”
Bàn tay Hề Thanh Hạo nắm chặt điện thoại đều đang run rẩy, y có một dự cảm không lành.
Chẳng trách mẹ Hề lúc gọi điện thoại cho y giọng điệu lại kỳ quái như vậy: “Đánh cược, tiền cược là gì?”
Anh cả Hề đáp: “…Sau này tài nguyên của nhà họ Hề và nhà họ Lâm đều sẽ không cung cấp cho em nữa.”
Hề Thanh Hạo không nhịn được mà lùi về sau một bước: “Anh cả, các người sao có thể đối xử với em như vậy?”
Không có nhà họ Hề, y còn làm sao mà sống?
Lão già họ Lâm, lại là ông ta. Sớm biết vậy năm đó… năm đó liền tặng cho ông ta một cái mặt dây chuyền.
Nhưng y không lớn lên bên cạnh ông Lâm, lão già đó quá khôn ngoan, không thể nào nhận lấy và luôn mang theo bên mình.
Cho nên y đã dứt khoát để mẹ Hề, anh cả Hề và những người khác rời xa nhà họ Lâm.
Nhưng lần này… vẫn là sơ suất.
Y chẳng thể nào ngờ được lại gặp phải hậu quả nghiêm trọng như vậy.
“Anh cả, anh sẽ giúp em phải không? Em cũng không muốn, em vốn dĩ đã rất khó khăn, em chỉ muốn làm ra thành tựu…” Hề Thanh Hạo lải nhải kể khổ.
Anh cả Hề lại chỉ cảm thấy càng ngày càng không kiên nhẫn, thấp giọng ngắt lời hắn: “Tiểu Hạo, anh đau đầu lắm, rất không thoải mái. Anh suốt đêm từ thành phố C bay về, mới ngủ được một lát. Chuyện này anh cũng không có cách nào, là do ông ngoại quyết định. Hay là em đi tìm ông ngoại xem sao. Còn anh, đợi anh ngày mai về công ty rồi nói được không?”
Hề Thanh Hạo nghe giọng nói yếu ớt, vô lực của anh cả, cuối cùng chỉ có thể đồng ý.
Đến khi đầu dây bên kia truyền đến tiếng “tút tút”, y vẫn khó có thể tin, rốt cuộc chỗ nào đã xảy ra vấn đề?
Hề Thanh Hạo bên này mọi chuyện không thuận lợi, Ninh Trường Thanh bên kia lại đang ở phòng khách sạn gặp Vương Vân.
Vương Vân mặc trang phục công sở, tinh thần rất tốt, ngồi đối diện Ninh Trường Thanh, đẩy qua mấy tập tài liệu.
“Đây là một vài lời mời hợp tác từ các nhãn hàng. Ba bản đầu tiên là từ các thương hiệu nhỏ, tôi không đề xuất nhận vì quy mô của họ quá nhỏ, chất lượng lại không ổn định. Đây là hợp đồng quảng cáo đầu tiên của cậu, nên tôi hy vọng có thể chọn được một hợp đồng chất lượng hơn. Danh tiếng của cậu tuy bây giờ chưa quá cao, nhưng tiềm năng chắc chắn không chỉ dừng lại ở đó.”
Điều này cũng có nghĩa là hợp đồng quảng cáo đầu tiên sẽ trở thành thước đo cho các nhà đầu tư sau này.
Ninh Trường Thanh cầm lấy liếc mắt, “ừm” một tiếng.
Vương Vân tiếp tục nói: “Còn lại hai bản này, tôi nhất thời không quyết định được. Thực ra tôi cũng rất bất ngờ, hai thương hiệu này đều không nhỏ, đặc biệt là Nhã Mỹ Tinh. Nghe nói gần đây trong giới rất nhiều nghệ sĩ đều đang tranh giành, không ngờ họ lại chìa cành ô liu cho chúng ta. Một thương hiệu khác tuy không nổi tiếng bằng Nhã Mỹ Tinh, nhưng cũng coi như không tệ. Tuy tôi có xu hướng nghiêng về Nhã Mỹ Tinh hơn, nhưng hợp đồng quảng cáo đầu tiên của cậu đã ở tầm cao như vậy, tôi lo lắng sẽ có người lấy cái này để bôi nhọ cậu, nói cậu dựa vào nhà đầu tư, mượn cơ hội để đi lên.”
Vương Vân ở trong giới đã nhìn quen không ít chuyện như vậy.
Động đến miếng bánh của người khác, tự nhiên sẽ bị bôi nhọ.
Thủ đoạn thường thấy, đơn giản chính là tin đồn có đại gia chống lưng.
Cứ thế truyền đi truyền lại, nửa thật nửa giả, đến sau này không ai nói rõ được rốt cuộc là thật hay giả.
Ninh Trường Thanh nhận lấy hai bản hợp đồng này, liếc mắt nhìn tài liệu của Nhã Mỹ Tinh.
Đợi đến khi nhìn thấy đây là thương hiệu của nhà họ Đàm, cậu đại khái có thể đoán được nguyên nhân mình nhận được hợp đồng này.
Khi nhìn đến hợp đồng còn lại, cậu nhíu mày.
Xem xong hai bản, Ninh Trường Thanh buông tài liệu xuống, chỉ vào cái thứ hai: “Cái này từ chối, sản phẩm có vấn đề, rất nhanh sẽ bị phanh phui. Còn về Nhã Mỹ Tinh, tạm thời chưa nhận, bảo họ đưa hàng mẫu đến đây.”
Tuy tin tưởng ông Đàm và cũng định nhận ân tình này, nhưng cậu cũng phải xem sản phẩm của thương hiệu dược phẩm này có vấn đề gì không đã.
Vương Vân rõ ràng ngây người: “A?” Cô muốn hỏi Ninh Trường Thanh làm sao mà biết được, dù sao thì thương hiệu kia hiện giờ vẫn còn rất hot.
Nhưng nghĩ đến đây là Ninh tiên sinh, dường như bất cứ chuyện gì xảy ra ở chỗ cậu cũng không có gì kỳ quái.
Vương Vân không hỏi nhiều nữa, đồng ý, đem hồ sơ của Nhã Mỹ Tinh đặt riêng sang một bên, còn lại thì từ bỏ.
Cô lại lấy ra một bản hợp đồng khác: “Đây là đạo diễn Hứa cho người suốt đêm đưa đến công ty. Tôi đã xem qua, hợp đồng rất có thành ý, hợp tình hợp lý. Nhưng vì cậu là người mới, cho nên giá cả không cao, hơn nữa là vai nam phụ, chỉ có 5 triệu, có muốn nhận không?”
Ninh Trường Thanh “ừm” một tiếng: “Nhận.”
Vương Vân thở phào nhẹ nhõm, thật sự rất sợ Ninh Trường Thanh sẽ trực tiếp từ chối.
Dù sao thì bộ phim này là một dự án lớn, đầu tư đến hai trăm triệu, vai nam phụ này lại cực kỳ xuất sắc.
Vương Vân nhớ ra điều gì đó, ngay sau đó nói: “Đúng rồi, trước đó có tin đồn là ảnh đế Thiệu Ngạn muốn diễn vai nam chính, nhưng bên anh ta dường như xảy ra vấn đề, e là không nhận được. Bên Kha Dư Thông bị đạo diễn Hứa từ chối vai nam phụ, nghe nói đang tranh thủ vai nam chính này…”
Lúc livestream thử vai, Vương Vân có thể nhìn ra Kha Dư Thông đang nhắm vào Ninh Trường Thanh.
Hơn nữa bây giờ vai nam phụ này đã rơi vào tay Ninh Trường Thanh, cô sợ lỡ như đến lúc đó Kha Dư Thông thật sự giành được vai nam chính, hắn sẽ cố ý gây khó dễ cho Ninh Trường Thanh ở phim trường.
Ninh Trường Thanh nói: “Anh ta không nhận được vai nam chính đâu.”
Ở kiếp thứ nhất, Kha Dư Thông thật sự đã nhận được vai nam chính, nhưng đồng thời, bê bối của anh ta sau đó bị phanh phui, cũng đã hủy hoại cả bộ phim này.
Cho nên Ninh Trường Thanh nếu đã biết, cũng sẽ không để anh ta một lần nữa nhận được vai diễn này.
Đương nhiên cậu sở dĩ chắc chắn Kha Dư Thông không nhận được là có nguyên nhân.
Vương Vân cũng tò mò: “Ninh tiên sinh, có phải cậu đã biết tin tức gì không? Dù sao thì nghe nói sau lưng Kha Dư Thông…” Cô không nói thẳng, nhưng Kha Dư Thông vẫn luôn được đồn là có đại gia chống lưng.
Ninh Trường Thanh liếc mắt nhìn điện thoại, cách đây không lâu cậu vừa nhận được một tin nhắn từ Khương Triều, nói rằng anh đang tranh thủ vai nam chính trong bộ phim của đạo diễn Hứa.
Chân của Khương Triều đã hồi phục gần xong, đợi đến khi phim bắt đầu quay, hoàn toàn không có vấn đề gì lớn.
Ninh Trường Thanh đặt hợp đồng sang một bên: “Nếu cô là đạo diễn Hứa, cô sẽ chọn một tiểu sinh đang nổi nhưng diễn xuất bình thường, hay là chọn một người từng là ảnh đế, lại còn là tái xuất sau ba năm?”
Vương Vân gần như ngay lập tức hiểu ra, mắt sáng lên: “Ảnh đế Khương muốn thử vai nam chính sao?”
Trước đó, sau khi ảnh đế Khương đăng Weibo, người duy nhất anh theo dõi là Ninh tiên sinh.
Cô đoán rằng có lẽ ảnh đế Khương và Ninh tiên sinh quen biết nhau, ít nhất quan hệ của họ rất tốt.
Nếu nam chính là ảnh đế Khương, vậy thì tự nhiên cũng không cần lo lắng.
Vương Vân yên tâm, sau đó lại lấy ra mấy tập tài liệu khác đưa qua: “Đây là một vài lời mời tham gia chương trình tạp kỹ được gửi đến trong hai ngày nay. Trừ ‘Hành Động Hộp Mù’ ra, đều là nhìn vào biểu hiện trước đây của cậu ở ‘Thanh Sắc Nghe Nhìn’, muốn mượn độ hot của cậu để quảng bá cho chương trình. Tôi tương đối vừa ý với ‘Hành Động Hộp Mù’, chỉ là có một vấn đề.”
Ninh Trường Thanh: “Vấn đề gì?”
Vương Vân nói: “‘Hành Động Hộp Mù’ rất hot, đã làm được vài mùa. Không giống như chương trình lâu đời đã hết thời như ‘Thanh Sắc Nghe Nhìn’, ‘Hành Động Hộp Mù’ không chỉ đang hot, mà hiệu ứng cũng bùng nổ, danh tiếng cực cao. Nhưng đồng thời, loại chương trình này có thể tìm đến chúng ta, ngoài việc gần đây cậu tương đối hot, cũng là vì hình thức đặc thù của nó.”
“Hành Động Hộp Mù” sở dĩ gọi là Hộp Mù, là vì khách mời mỗi kỳ của họ trước đó cũng không được tiết lộ, giống như mở hộp mù vậy.
Nếu chỉ đơn giản là như vậy thì cũng thôi, chỉ có điều đội ngũ sản xuất chương trình này lại cực kỳ “điên rồ”, các chủ đề thử thách của họ luôn nằm ngoài dự đoán, từ mức độ khó thông thường, đến cực kỳ oái oăm, thậm chí là “biến thái”.
Nhưng cũng chính vì thế, danh tiếng của chương trình lại cao đến mức thái quá.
Vương Vân cuối cùng thở dài một tiếng: “Ngoài việc khó, đội ngũ sản xuất chương trình mỗi kỳ sẽ mời sáu vị khách mời. Để tạo kịch tính, ba vị đầu tiên đều là những ngôi sao đang nổi trong giới, có sẵn danh tiếng; ba vị còn lại sẽ được chọn ra từ ba người thường có lượng tương tác cao nhất trong khoảng thời gian này, không giới hạn nghề nghiệp. Khoảng cách từ lần ghi hình trước của ‘Hành Động Hộp Mù’ đã qua một tháng, và trong một tháng này, danh tiếng của Ninh tiên sinh xếp hạng nhất, cho nên cậu nằm trong danh sách mời của họ. Nhưng nếu Ninh tiên sinh không muốn tham gia, họ sẽ tiếp tục mời người xếp sau lên, chọn đủ ba người.”
Hình thức này ở kỳ trước đã bất ngờ tạo ra kết quả là một trong ba người thường đã lội ngược dòng giành chiến thắng, khiến chương trình bùng nổ. Vì vậy, mô hình này ngược lại đã trở thành một điểm nhấn đặc biệt.
Ninh Trường Thanh nhướng mày: “Nếu ba vị đầu tiên chịu đến, phần thưởng mà đội ngũ sản xuất chương trình đưa ra hẳn là không tệ nhỉ?”
Vương Vân tuy đã lăn lộn trong giới lâu năm, cũng không thể không cảm khái, không hổ là chương trình lâu đời và có quan hệ tốt nhất trong ngành: “Ninh tiên sinh đoán không sai. Chương trình này, mỗi một buổi ghi hình có sáu vị khách mời, bất kể ai cuối cùng được hạng nhất, đều sẽ nhận được một hợp đồng quảng cáo. Hợp đồng này cũng là dạng hộp mù, nhưng đều là những thương hiệu hàng đầu, thậm chí là đỉnh cấp, loại mà người ta không thể tưởng tượng nổi.”
Đã có người thường hoặc người ngoài ngành từng dựa vào việc giành được hạng nhất mà nhận được một hợp đồng quảng cáo hàng đầu, kiếm được số tiền mà rất nhiều người cả đời cũng không kiếm được.
Thậm chí là nổi tiếng sau một đêm.
Nhưng đồng thời, lợi ích lớn như vậy có một điều kiện tiên quyết là, phải chịu đựng khả năng gặp phải đủ loại tình huống xấu hổ, chật vật, thậm chí là các hình thức thi đấu oái oăm trước màn ảnh livestream.
Ninh Trường Thanh đã lật xong tài liệu của chương trình này: “Giúp tôi nhận đi.”
Vương Vân sững người: “Ninh tiên sinh, cậu chắc chắn chứ? Chương trình này kéo dài ba ngày, tất cả đều dùng hình thức livestream, nơi ở đều do đội ngũ sản xuất chương trình sắp xếp. Trừ lúc ngủ có thể tạm thời đóng cửa, còn lại đều hoàn toàn bị phơi bày trước ống kính.”
Ninh Trường Thanh “ừm” một tiếng. Hợp đồng quảng cáo cậu không để tâm, nhưng giá trị nhân khí của chương trình này, tuyệt đối trong ba ngày có thể đạt đến mức tăng vọt không thể ngờ tới.
Mà cậu thiếu, vừa hay chính là cái này.
Vương Vân thấy Ninh Trường Thanh thật sự định nhận, cũng không khuyên nữa.
Cô thu dọn tất cả tài liệu: “Được, tôi sẽ nhanh chóng bàn bạc ký xong hợp đồng rồi sắp xếp. Dựa theo quy luật của các kỳ trước, ‘Hành Động Hộp Mù’ sẽ được tổ chức ở thành phố B, hẳn là chỉ trong hai ngày này. Thời gian cụ thể xác định rồi tôi sẽ thông báo cho Ninh tiên sinh trước.”
Vương Vân rời đi, Ninh Trường Thanh liên lạc với Điền Du Thủ.
Cậu tối hôm qua trước khi rời đi đã thêm phương thức liên lạc của Điền Du Thủ.
Nếu đã nói muốn giúp Điền Du Thủ, vậy thì tự nhiên cũng không quên.
Chỉ là lần này, Ninh Trường Thanh không định chữa khỏi cho Điền Du Thủ ngay lập tức.
Cậu không hiểu rõ về nhà họ Điền, cho nên không định để lộ quá nhiều.
Vì vậy, cậu sẽ kéo dài thời gian. Còn về linh dược của hệ thống, cậu sẽ giảm bớt dược hiệu rồi mới đưa cho Điền Du Thủ.
Nhưng trong vòng nửa năm, hẳn là gần như có thể đạt được hiệu quả mà cậu đã nói với Điền Du Thủ tối hôm qua.
Điền Du Thủ nhận được tin nhắn của Ninh Trường Thanh, liền hẹn thời gian.
Vì sợ ông Điền lo lắng, anh đã về căn hộ mà lúc trước mình thỉnh thoảng sẽ ở một thời gian.
Buổi tối, Ninh Trường Thanh dựa theo địa chỉ đến căn hộ của Điền Du Thủ.
Anh đã cho bảo mẫu rời đi, trong căn hộ chỉ có một mình anh.
Điền Du Thủ đi tới mở cửa. Nhìn thấy Ninh Trường Thanh, một gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười ôn hòa: “Ninh tiên sinh, mời vào, làm phiền cậu phải đích thân đến một chuyến.”
Ninh Trường Thanh bước vào: “Không sao. Nhưng Điền tiên sinh không sợ tôi là kẻ lừa đảo sao?”
Điền Du Thủ cười cười: “Nếu đã tin tưởng Ninh tiên sinh, tự nhiên không có lý do gì để nghi ngờ. Huống chi, chúng ta không phải là bạn sao?”
Ninh Trường Thanh không nói có cũng không nói không.
Cậu châm kim cho Điền Du Thủ trước, rồi đưa chứng chỉ hành nghề của mình cho anh xem: “Tuy Điền tiên sinh tin tưởng, nhưng vẫn nên theo đúng quy củ.”
Điền Du Thủ không ngờ vị Ninh tiên sinh này tuổi còn trẻ lại nghiêm túc như vậy, nhưng lại khác với phản ứng lạnh nhạt, vạn sự không để tâm trong livestream của cậu.
Đợi Ninh Trường Thanh châm kim cho Điền Du Thủ lần đầu tiên xong, cậu thu lại kim châm bạc, trực tiếp đứng dậy: “Lần sau trước khi tôi đến sẽ thông báo trước. Tôi gần đây sẽ rất bận, mũi châm thứ hai hẳn là sẽ vào khoảng nửa tháng sau.”
Đến lúc đó đến thành phố C đưa thuốc cho Lận Hành, thuận tiện lại châm mũi thứ hai cho Điền Du Thủ.
Điền Du Thủ không hỏi chân mình khi nào sẽ khỏi. Anh tiễn Ninh Trường Thanh đi, nhìn chiếc thẻ được để lại trên bàn, không nhịn được mà ôn hòa cười cười.
Ninh tiên sinh thật là một người thú vị, nào có ai phải đợi đến cuối cùng có hiệu quả mới nhận tiền chữa bệnh?
Điền Du Thủ thực ra không ôm quá lớn hy vọng, nhưng anh vốn không có bạn bè.
Sự xuất hiện của Ninh Trường Thanh làm anh có ý muốn kết bạn, cho nên đối phương chịu đến nói chuyện với anh đã là rất tốt rồi.
Chỉ là đợi đến khi Điền Du Thủ một lần nữa khập khiễng ngồi trở lại trên ghế sofa, không biết có phải ảo giác không, đôi chân bị Ninh tiên sinh châm kim xong dường như nóng lên, không còn giống như trước đây, cứ cách một khoảng thời gian lại rất không thoải mái.
Cái cảm giác khó chịu từ trong xương cốt truyền ra dường như đã nhẹ đi rất nhiều, ít nhất đến mức anh có thể chịu đựng được.
Là… ảo giác sao?
Ngày hôm sau, Vương Vân mang đến tin tức. Cô gọi điện thoại cho Ninh Trường Thanh: “Bên đội ngũ sản xuất chương trình đã đưa hợp đồng đến đây. Ngày mai sẽ chính thức bắt đầu, trong vòng ba ngày. Nhưng tối nay lúc 8 giờ yêu cầu phải có mặt ở địa điểm ghi hình đúng giờ. Dựa theo thời gian, Ninh tiên sinh cần phải đến công ty ký xong hợp đồng, rồi lập tức xuất phát đi thành phố B.”
Ninh Trường Thanh “ừm” một tiếng: “Tôi lát nữa sẽ qua.”
Đợi cúp điện thoại, Ninh Trường Thanh gửi cho Lận Hành một tin nhắn.
[Ninh: Nợ anh một bữa cơm. Tôi có một chương trình phải đi thành phố B trước, ba ngày sau trở về sẽ mời anh.]
[Mèo con xin lỗi.jpg]
Bên kia, Lận Hành đang họp. Đột nhiên không biết điện thoại của ai vang lên một tiếng, mọi người sững sờ, liếc nhìn nhau, thầm nghĩ ai lá gan lớn như vậy, dám ở lúc sếp họp mà không tắt tiếng!
Ai ngờ, chỉ thấy sếp ngồi ở vị trí cao nhất yên lặng cầm lấy điện thoại, liếc mắt nhìn.
Rồi anh lãnh đạm nhìn quanh một vòng: “Còn có ai muốn nói gì không?”
Mọi người lập tức lắc đầu.
Lận Hành “ừm” một tiếng, đứng dậy: “Tan họp.”
Nói xong, anh dẫn đầu đi ra khỏi phòng họp.
Mọi người: ?? Tuy không muốn nghĩ nhiều, nhưng sếp không phải là vội vàng muốn trả lời tin nhắn nên mới tan họp trước chứ?
Nhưng nghĩ lại sao có thể? Với tính tình của sếp, chắc chắn là một người độc thân kinh niên không thể sai được.
Dù sao thì nhiều năm như vậy chưa từng nhìn thấy sếp đi gần gũi với người phụ nữ nào.
Bên kia, Lận Hành trở lại văn phòng của mình, lại nhìn vào ảnh động mèo con xin lỗi, nhìn con mèo con ngây thơ nhìn anh, đáy mắt có ý cười lướt qua, sau đó bấm một số điện thoại.
Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy: “Lận tiên sinh?”
Lận Hành “ừm” một tiếng: “Cơm không vội, công việc quan trọng hơn. Là chương trình ghi hình gì? Có nguy hiểm không?”
Ninh Trường Thanh đã chuẩn bị sẵn sàng ra cửa, vừa đi vừa cùng Lận Hành giải thích.
Đợi đến khi cuối cùng cúp điện thoại, cậu phát hiện mình thế mà đã nói hơn nửa giờ.
Cậu vuốt chiếc điện thoại còn nóng, cũng có chút ngẩn người.
Ngay sau đó lắc đầu, lơ đãng một chút thế mà lại nói nhiều như vậy, cũng không biết Lận tiên sinh có cảm thấy mình ồn ào không.
Sau đó cậu cất điện thoại đi, xuống xe, vào công ty.
Bên kia, Lận Hành mãi cho đến khi màn hình điện thoại tối đen mới đặt sang một bên, sau đó mở hợp đồng ra bắt đầu xem.
Nhưng nhìn vài lần, anh vẫn một lần nữa cầm lấy điện thoại.
Yên lặng lưu lại ảnh động biểu cảm lúc nãy.
Ngay sau đó mở máy tính, bắt đầu tra tìm những tin tức liên quan đến “Hành Động Hộp Mù”, cùng với đường link phát sóng livestream.
Ninh Trường Thanh đến công ty ký hợp đồng xong, Vương Vân định đích thân cùng cậu đến thành phố B. Vì trợ lý tạm thời còn chưa tuyển được người thích hợp, cho nên chỉ có một tài xế là Tiểu Lưu.
Một đoàn ba người hướng về thành phố B.
Trên đường, Vương Vân bật video của các kỳ trước của “Hành Động Hộp Mù” trong xe, đồng thời bắt đầu giới thiệu cho cậu về ba người có danh tiếng cao nhất sẽ tham gia livestream lần này.
“Hiện tại, đội ngũ sản xuất chương trình chưa tiết lộ ba ngôi sao nổi tiếng nào sẽ đến. Nhưng với những người thường có danh tiếng cao nhất, họ sẽ chọn ra ba người đứng đầu, và không ai muốn bỏ lỡ cơ hội này.”
“Người đứng thứ nhất chính là Ninh tiên sinh. Chúng ta bây giờ hãy nói về người đứng thứ hai và thứ ba. Người đứng thứ hai là một up chủ đã nổi trên mạng hơn nửa năm, tên Nguyễn Kình, tài khoản là @NguyễnKình_DẫnBạnChơiCựcHạn. Thực lực không thể xem thường, là một người yêu thích các môn thể thao mạo hiểm, thường xuyên quay các video liên quan, danh tiếng cực cao, tố chất cơ thể rất mạnh, chương trình này gần như là được thiết kế riêng cho anh ta. Anh ta từ video đầu tiên đã tích lũy không ít danh tiếng, rất ổn định, chỉ là không quá nổi. Nhưng tháng trước, anh ta livestream một tay không chinh phục vách đá, trực tiếp xông lên đứng đầu bảng. Sau đó cứ vài ngày lại đăng một video thử thách khiến người ta nghẹt thở, vững vàng đứng thứ hai.”
“Nguyễn Kình hẳn là có mục tiêu nhắm đến chương trình ‘Hành Động Hộp Mù’ này. Anh ta rất hiểu biết về hình thức ghi hình của đội ngũ sản xuất, là một đối thủ rất mạnh.”
Nếu không cũng sẽ không trùng hợp như vậy, vừa vặn trong khoảng thời gian một tháng tính toán danh tiếng của người thường, lại một lần bùng nổ như vậy.
Có một số video rõ ràng đã quay từ lâu, chỉ là tập trung vào lúc này để đăng.
Chỉ là Nguyễn Kình có lẽ không ngờ, lại gặp phải Ninh tiên sinh bất ngờ xuất hiện, người đã vươn lên đứng nhất về danh tiếng trong vòng nửa tháng.
“Người đứng thứ ba là một người yêu thích võ thuật, tên là Vu Lương, quyền cước công phu cực tốt, nghe nói còn là truyền nhân của một thế gia võ thuật nào đó. Anh ta cũng là người ban đầu đăng video múa kiếm, vì ngoại hình đẹp nên danh tiếng cũng cao.”
“Lần này hai người đều là có mục tiêu nhắm đến chương trình này mà xông lên bảng danh tiếng, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến. Ninh tiên sinh, cậu trước tiên xem video livestream của các kỳ trước, lát nữa lại xem qua hai vị khách mời này.”
Dù sao thì trước đây đã có tiền lệ người thường dựa vào chương trình mà nổi tiếng sau một đêm, rõ ràng hai vị này cũng định đi con đường này.
Nhưng không thể không nói, hai người này đều có thực lực.
Vương Vân suốt đêm xem xong tài liệu của hai người này chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, họ quá lợi hại.
“Còn về ba người nổi tiếng có danh tiếng là ai thì trước mắt đội ngũ sản xuất chương trình không tiết lộ. Nhưng dựa theo thông lệ, tám giờ đúng giờ bắt đầu livestream, thì bảy giờ rưỡi họ sẽ công bố ba vị khách mời nổi tiếng lần này sẽ là ai.”
Trên đường đi, Vương Vân đem tất cả những gì đã tìm hiểu được trong đêm nói cho Ninh Trường Thanh.
Đợi đến khi họ đến thành phố B, thời gian cũng không chênh lệch nhiều. Lúc đó là sáu giờ, chạy đến địa điểm mà đội ngũ sản xuất chương trình đưa ra mất hơn một giờ.
Tuy sẽ không muộn, nhưng thời gian cũng gần như vừa vặn, chỉ sớm hơn nửa tiếng.
Vào lúc bảy giờ hai mươi mốt phút, những khán giả quen thuộc của “Hành Động Hộp Mù” đã không nhịn được mà vào dưới bài đăng thông báo về buổi livestream lúc tám giờ tối nay của đội ngũ sản xuất, bắt đầu để lại bình luận.
[A a a, không biết lần này sẽ mời ba vị ngôi sao nào, hy vọng sẽ mạnh một chút. Kỳ trước đối đầu thảm quá, ít nhất phải chọn ra mấy người có thể đấu lại chứ, sao có thể còn không bằng người thường?]
[Lần này xem qua ba người đứng đầu bảng xếp hạng danh tiếng của người thường, yên lặng thắp cho ba ngôi sao nổi tiếng lần này một nén nhang.]
[Chưa xem qua, ai phổ cập kiến thức cho tôi với, rất lợi hại sao? So với kỳ trước thì thế nào?]
[Nói thế này nhé, kỳ trước hoàn toàn không thể so sánh được với kỳ này. Không tin thì đi xem Weibo của ba vị vua danh tiếng này đi. Người đứng thứ nhất @NinhTrườngThanh; người đứng thứ hai @NguyễnKình_DẫnBạnChơiCựcHạn; người đứng thứ ba @TruyềnNhânĐờiThứMườiTámCủaPháiHạcVân_VuLương]
Có người lập tức dựa theo tên tài khoản để nhấp vào, phát hiện người đầu tiên thế mà là một… nghệ sĩ mới có hơn tám triệu fan?
Còn có chút quen mắt? Nhưng đợi đến khi nhìn thấy hợp đồng ký kết mới được mấy ngày, họ tức khắc tròn mắt. Hiện tại người thường đều mạnh như vậy sao?
Khi nhấp vào người thứ hai, nhìn những cảnh quay mạo hiểm khiến người ta sợ độ cao đến tê cả da đầu, họ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Chết tiệt, đây là chán sống hay là liều mạng vậy?
Đợi nhấp vào người thứ ba, nhìn thấy cái tên Weibo có chút trẻ con đó, họ vừa định cười, nhưng khi nhấp mở video được ghim trên đầu trang, nhìn chàng trai mặc Đường trang múa một bài kiếm, cuối cùng là một cú lướt người trên không trung ngay trước ống kính, cận cảnh một khuôn mặt tuấn tú, điển trai ngời ngời.
[Xem xong đã trở lại. Còn chưa nhìn thấy thực lực của soái ca thứ nhất, nhưng nhan sắc là đủ rồi. Hai người sau… quá đỉnh, chỉ muốn thắp cho ba ngôi sao nổi tiếng lần này một loạt nến, ha ha, nằm yên chờ thua đi.]
[Đúng đó, nằm yên chờ thua đi, đây hoàn toàn không thể chơi lại được.]
[Ha ha ha, bạn lầu trên nói soái ca thứ nhất chỉ có nhan sắc, bạn chắc đã xem qua video cậu ấy cứu người, tay không leo lên lầu bốn chưa? Chỉ có thể mạnh hơn, không có yếu đâu. Ha ha ha, nhiều mùa như vậy, lần đầu tiên mong đợi ‘Hành Động Hộp Mù’ như vậy. Mẹ nó, cao thủ đối đầu, lại còn là quyết đấu nhan sắc! Quá đã mắt!]
Hơn nửa bình luận dưới bài đăng của đội ngũ sản xuất chương trình đều là thương cảm cho ba vị khách mời nổi tiếng lần này.
Khi bảy giờ rưỡi đến, đội ngũ sản xuất chương trình đúng giờ đăng một bài Weibo, cũng tag tên sáu vị khách mời lần này.
Thông báo này đã hoàn toàn làm cho những khán giả cũ đang ngồi chờ ở dưới Weibo phải trợn mắt há hốc mồm: Đội ngũ sản xuất chương trình lần này chơi lớn như vậy sao?
@HànhĐộngHộpMù_GhiHìnhOnlineV: Buổi ghi hình mùa thứ sáu sắp bắt đầu, các bạn đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Vinh hạnh mời đến sáu vị khách mời, mong chờ sự hợp tác. @DiễnViênPhóVănÝ, @LậnThếTrạch, @KhaDưThông, @NinhTrườngThanh, @NguyễnKình_DẫnBạnChơiCựcHạn, @TruyềnNhânĐờiThứMườiTámCủaPháiHạcVân_VuLương
[??? Là tôi hoa mắt hay hoa mắt? Tôi thế mà hoa mắt đến mức nhìn thấy thị đế Phó Văn Ý?]
[Tôi ngây người rồi, lần này đội ngũ sản xuất chương trình làm gì vậy? Phó nam thần của tôi lần đầu tiên tham gia chương trình tạp kỹ liền dành cho ‘Hành Động Hộp Mù’ sao? A a, trời ơi, nam thần mười môn toàn năng của tôi! Đỉnh! Đội ngũ sản xuất đỉnh của chóp!]
[Ha ha ha, đội hình này, đổi tên thành ‘Sáu Chàng Trai Thép’ đi!!!]
[Có ai không rõ, tôi phổ cập kiến thức cho mọi người một chút. Nam thần Phó Văn Ý của tôi trước khi vào giới giải trí là một võ sĩ quyền anh. Đương nhiên, anh ấy không chỉ biết có vậy, đấu vật, nhu đạo, Taekwondo, Thái Cực… Chỉ cần bạn có thể nghĩ đến, nam thần nhà tôi đều biết, cho nên mới có danh hiệu Phó thần mười môn toàn năng.]
[Nếu đã giới thiệu Phó nam thần, tôi đến nói về anh Lận nhé. Không thể nói là mười môn toàn năng, nhưng đua ngựa, khúc côn cầu trên băng, trượt tuyết, bơi lội, đua thuyền các loại đều dễ như trở bàn tay.]
Tất cả mọi người đều tròn mắt, nhìn đầy màn hình là các loại bình luận phổ cập kiến thức, yên lặng nuốt nước bọt.
Ban đầu cảm thấy ba người thường đã đủ lợi hại, nhưng hôm nay vừa thấy, khách mời nổi tiếng lần này cũng rất lợi hại.
Cao thủ đối đầu, lần này có trò hay để xem rồi.
Vương Vân vẫn luôn ngồi trên xe chờ, bảy giờ rưỡi lập tức liền làm mới trang chủ của đội ngũ sản xuất chương trình.
Đợi đến khi cuối cùng lướt ra sáu vị khách mời, nhìn thấy Phó Văn Ý, cô cũng phải tròn mắt: ???
Ninh Trường Thanh thấy cảm xúc của cô không đúng, nhìn qua: “Sao vậy?”
Vương Vân xoa xoa mi tâm, đưa màn hình điện thoại cho Ninh Trường Thanh xem: “Đội ngũ sản xuất chương trình đã công bố khách mời. Lần này ba vị khách mời nổi tiếng là Phó Văn Ý, Lận Thế Trạch, và Kha Dư Thông.”
Vương Vân không ngờ đạo diễn Hứa không mời được Kha Dư Thông, nhưng đội ngũ sản xuất ‘Hành Động Hộp Mù’ lại mời được hắn.
Nhưng so với Phó Văn Ý, Kha Dư Thông đã hoàn toàn không đáng để nhắc tới.
Chỉ là Vương Vân sao cũng không thể ngờ được Phó Văn Ý thế mà lại tham gia loại chương trình này.
Cô nhấp vào xem bình luận: “Mấy bình luận đứng đầu này giải thích rất khách quan, toàn diện. Phó Văn Ý là ảnh đế đầu tiên tôi dẫn dắt. Sau đó anh ấy và công ty giải ước rồi đi đến Hoan Dư Entertainment, hiện giờ là át chủ bài của Hoan Dư. Mấy năm nay anh ấy không mấy khi đóng phim, nhưng tôi đã từng dẫn dắt anh ấy, người này cực kỳ tự giác, trừ việc đóng phim, phần lớn thời gian đều ở phòng tập gym, tố chất cơ thể rất mạnh.”
Ninh Trường Thanh “ừm” một tiếng.
Vương Vân thở dài một tiếng: “Lần này không ngờ Phó Văn Ý cũng tới. Lận Thế Trạch và cậu quen biết, hẳn là ở chung sẽ dễ dàng hơn một chút. Còn Kha Dư Thông… hắn có lẽ lần này nhìn thấy đội hình, e là cũng hối hận rồi.”
Với đội hình này, loại người hoàn toàn dựa vào vốn đầu tư để đi lên như Kha Dư Thông, e là sẽ bị các đối thủ khác cho “ăn hành” suốt cả quá trình.
Nhưng không thể không nói, người đứng sau Kha Dư Thông lần này đủ lợi hại, trực tiếp đưa hắn vào một chương trình như vậy.
Chắc là họ coi trọng danh tiếng và lượng người xem của chương trình, chứ không phải thật lòng đến để tham gia.
Ninh Trường Thanh không biết nhiều về Phó Văn Ý này, nhưng binh tới thì tướng chặn, nước lên thì đất dâng.
Nếu đã đến tham gia chương trình, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên là được.
Cậu cần nhiều hơn là giá trị nhân khí, chứ không phải hợp đồng quảng cáo.
Thắng thua đối với cậu thực ra cũng không quá quan trọng.
Nhưng đồng thời, cậu cũng sẽ không cố ý thua, mà sẽ toàn lực ứng phó.
Nếu thật sự thua, cậu cũng có thể thản nhiên tiếp nhận.
Cùng lúc đó, vì đội hình lần này, mười phút sau khi Weibo của đội ngũ sản xuất chương trình được đăng tải, bất kể là khán giả cũ hay những người biết tin thần tượng nhà mình tham gia, đều chen chúc vào phòng livestream của chương trình.
Trong nháy mắt, số lượng người trong phòng livestream nhanh chóng đạt đến ba triệu, và còn đang tăng lên với tốc độ chóng mặt.
Chưa đến tám giờ, đội ngũ sản xuất chương trình lần này thế mà đã mở livestream trước.
Khi livestream bắt đầu, sau khi màn hình rung lên một chút, một gương mặt cực kỳ xuất chúng đầu tiên lọt vào tầm mắt mọi người.
Gửi phản hồi