Chương 37: Trí nhớ siêu phàm
Ninh Trường Thanh vốn đang lặng lẽ lắng nghe ông Lâm nói chuyện, không ngờ lại nghe ông đề cập đến đại thọ tám mươi tuổi và còn mời họ cùng đến dự.
Cậu không có thói quen quyết định thay người khác, nên sau khi nghe xong cũng không vội trả lời mà nhìn về phía năm người bạn học trước.
Thế nhưng, khi ánh mắt cậu vừa lướt qua, lại nghe được câu nói tiếp theo của Ông Hùng.
Bốn người còn lại cũng mang một vẻ mặt như thể đang đối mặt với kẻ địch lớn.
Cháu ngoại? Hề Thanh Hạo?
Ninh Trường Thanh không nhịn được mà nhìn về phía ông Lâm. Ông lão mà cậu đã gặp hai lần hôm nay, lại là ông ngoại của Hề Thanh Hạo?
Cũng có nghĩa là, về mặt huyết thống…
Ninh Trường Thanh cau mày, cụp mắt xuống che đi những cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt.
Cậu không ngờ lại trùng hợp đến vậy, lại có thể gặp được người nhà họ Lâm ở thành phố C, thậm chí còn ở chung một khoảng thời gian dài như vậy trong tình huống không hề quen biết.
Ninh Trường Thanh gần như ngay lập tức hiểu ra lời nhắc nhở của nhóm Ông Hùng, và cũng vì sự thiện ý của họ mà trong lòng cảm thấy ấm áp.
Năm người này và cậu cũng không thân thiết, vậy mà biết được những chuyện trên mạng rồi lại sẵn lòng mạo hiểm đắc tội với người khác để nhắc nhở cậu, đề phòng sau này cậu bị thiệt thòi.
Ninh Trường Thanh ngước mắt, trấn an cười với năm người.
Lúc này, nhóm Ông Hùng mới thở phào nhẹ nhõm: Bạn Ninh cười rồi, vậy chắc là đã hiểu ý rồi nhỉ?
Một bên, ông Lâm đột nhiên nghe Ông Hùng đề cập đến chuyện này thì sững sờ. Có lẽ ông không ngờ sẽ từ miệng mấy người bạn trẻ mới quen nghe được cái tên đã nhiều năm không còn nghe thấy.
Đột nhiên nghe lại lần nữa, thậm chí có chút xa lạ.
Đôi mắt vốn đang sáng ngời cùng với vẻ mặt ôn hòa của ông Lâm trở nên có chút nặng nề. Ông thu lại nụ cười, vẻ mặt cũng vì nhớ đến người cháu ngoại đã nhiều năm không mấy liên lạc mà phai nhạt đi không ít.
Ông Lâm cũng không ngốc, ông ngước mắt bắt được những động tác nhỏ của nhóm Ông Hùng, trong lòng khẽ động: “Mấy đứa quen Hạo Hạo à?”
Nhóm Ông Hùng liếc nhìn nhau, cười gượng một tiếng: “Ha ha, bọn cháu biết cậu ấy, chứ cậu ấy không biết bọn cháu, chỉ là… chỉ là khá tò mò thôi ạ.”
Ông Lâm gật đầu: “Vậy à? Thực ra mấy đứa có hỏi, thì lão già này cũng không rõ lắm. Nói ra thì, lão già ta cũng đã nhiều năm không mấy khi gặp nó.”
Nhóm Ông Hùng tròn mắt: “A?” Không phải chứ, ông Lâm là ông ngoại của Hề Thanh Hạo, sao ông ngoại ruột của mình lại có thể nhiều năm không gặp?
Ông Lâm thấy họ lộ vẻ khó hiểu, thực ra chính ông cũng không nghĩ ra là vì sao. Đứa trẻ đó lúc mới sinh, ông thực ra còn rất vui, dù sao thì đứa trẻ đó cũng là vãn bối có tuổi tương đối nhỏ trong nhà.
Người già mà, tuổi càng lớn càng cách thế hệ, cũng thiên vị những đứa trẻ nhỏ hơn một chút.
Ban đầu, ông Lâm còn rất thích đứa trẻ này, nhưng thời gian lâu dần, đợi đến khi nó lớn lên, ông càng cảm thấy tính tình nó có chút… quái đản và cực đoan.
Thậm chí, nó còn hay ghen tị một cách vô cớ với tình thương mà các trưởng bối dành cho những đứa trẻ khác, đặc biệt là sau này khi lớn hơn, tính cách càng thêm cực đoan.
Có một lần, đám trẻ đến nhà cũ chơi. Ông vừa mới được tặng không ít đồ chơi nhỏ, liền cho người mang ra chia cho mấy đứa làm quà.
Nếu là đồ được tặng ngẫu nhiên, tự nhiên giá trị sẽ khác nhau. Nhưng nhà họ Lâm vốn gia sản hậu hĩnh, cũng không thiếu tiền, chỉ là một phần tâm ý, giá trị chỉ là thứ yếu, vốn cũng không phải chuyện lớn.
Thế nhưng đứa trẻ đó lại lén lút cảm thấy món đồ mình nhận được rẻ hơn của người anh họ nhỏ hơn, không chỉ muốn cướp, mà sau khi bị răn dạy, còn hung hăng đẩy đối phương một cái, khiến trán đập vào góc bàn.
Cũng từ lúc đó, ông phát hiện đứa trẻ này đã bị nuôi dạy có chút lệch lạc. Ông muốn dạy dỗ, nhưng cô con gái nhỏ của ông lại quá cưng chiều đứa trẻ.
Hơn nữa, cả nhà họ một năm cũng không đến được vài lần, tay ông có dài cũng không thể vươn tới được.
Mãi cho đến sau này, đứa trẻ đó lại lấy chậu hoa làm vỡ đầu anh trai ruột của mình.
Ban đầu họ còn giấu ông, cuối cùng khi ông biết đã nổi giận, muốn cho người đưa đứa trẻ đó đến nhà cũ hai năm để ông tự mình dạy dỗ. Nhưng ai biết…
Ông Lâm nghĩ đến đây sắc mặt không tốt, cô con gái nhỏ của ông không biết trúng tà gì, liều mạng che chở cho thằng nhóc đó không chịu mang đến, thậm chí cả chàng rể nhỏ của ông cũng…
Thậm chí sợ ông dạy dỗ đứa trẻ, năm đó Tết cũng không về.
Sau đó, quan hệ cứ thế mà phai nhạt dần. Hai năm đầu ông còn cằn nhằn bất mãn, sau này, không biết từ lúc nào, lại dần dần cắt đứt liên lạc. Không ngờ thoáng một cái đã qua nhiều năm.
Ông Lâm thấy nhóm Ông Hùng không tin, thở dài một tiếng: “Con cháu đều có phúc của con cháu, đứa trẻ đó không thích lão già này, lão già ta còn không thèm đâu, ha ha. Sao nào, nó và các cháu có mâu thuẫn à? Cho nên cũng ghét bỏ cả lão già này?”
Ông Hùng xấu hổ cười cười: “Không, không có ạ, lão tiên sinh nghĩ nhiều rồi.”
Chỉ là lại không tin, dù sao cũng là cháu ngoại ruột, đoán chừng cũng chỉ nói vậy thôi.
Ninh Trường Thanh vẫn luôn cụp mắt không nói chuyện, nhưng lời của ông Lâm cậu lại tin.
Trên tay Hề Thanh Hạo có năm mặt dây chuyền bàn tay vàng. Năm đó Hề Thanh Hạo mạo hiểm đưa ra, rõ ràng là quan hệ giữa y và người nhà họ Hề đã xảy ra vấn đề.
Nếu người nhà họ Hề đối với y rất yêu thương, y cũng không đến mức dễ dàng đưa ra như vậy.
Còn về Đoạn Hạo, từ sau khi mặt dây chuyền mất hiệu lực, rõ ràng có thể cảm nhận được Đoạn Hạo chán ghét Hề Thanh Hạo. Cho nên lúc trước vì muốn làm cho sự chán ghét này biến mất, Hề Thanh Hạo mới đưa ra mặt dây chuyền.
Như vậy, rõ ràng ở chỗ ông Lâm đây cũng từng xảy ra chuyện gì đó, khiến ông Lâm không bị ảnh hưởng bởi mặt dây chuyền, đối với Hề Thanh Hạo chỉ là cảm xúc bình thường.
Không chán ghét cũng không yêu thích.
Ninh Trường Thanh không nói chuyện, cậu trọng sinh trở về cũng không muốn có liên quan gì đến người nhà họ Hề.
Nhưng ông Lâm…
Thôi, đợi buổi giao lưu hội kết thúc, cứ coi như là ở chung với một trưởng bối xa lạ là được.
Ông Lâm không nhịn được mà một lần nữa đề cập đến chuyện trước đó: “Chúng ta không nói về nó nữa, mấy tiểu hữu suy nghĩ thế nào? Có muốn đến dự đại thọ của lão già ta không?”
Nhóm Ông Hùng nhìn về phía Ninh Trường Thanh.
Cậu nhìn về phía ông Lâm, uyển chuyển từ chối: “Lão tiên sinh mời, tâm ý cháu xin nhận, nhưng cháu ở Đại học A, cũng sắp khai giảng, ngày kia buổi giao lưu hội kết thúc không tiện ở lại lâu, xin lỗi ạ.”
Nhóm Ông Hùng lập tức cũng gật đầu: “Đúng, đúng, sắp khai giảng rồi. Xin lỗi lão tiên sinh, chúng cháu không đi được đâu ạ. Trước tiên chúc lão tiên sinh vạn thọ vô cương, phúc thọ an khang.”
Nói xong, mấy người lấy trà thay rượu kính ông Lâm một ly.
Ông Lâm cười ha hả, cũng không tiếp tục đề cập đến chuyện này nữa. Không bao lâu, sau khi dùng cơm xong, sáu người Ninh Trường Thanh rời đi trước.
Ông Lâm ngồi ở đó tiếp tục thong thả ung dung uống trà, lại làm tài xế Tiểu Vương nhìn mà kinh hồn bạt vía.
Tiểu Vương sao cũng không nghĩ ra mấy học sinh đó lại ở sau khi biết thân phận của lão tiên sinh thậm chí càng không muốn ở cùng ông.
Chuyện này cũng quá kỳ quái.
Tài xế Tiểu Vương liếc mắt nhìn lão tiên sinh, cứ cảm thấy bóng lưng ông có chút cô đơn: “Ông Lâm, ông vẫn ổn chứ?”
Ông Lâm uống xong ngụm trà cuối cùng: “Ổn chứ, lão già ta ổn lắm.”
Chỉ là lúc ngước mắt lên, khuôn mặt lại uy nghiêm không ít.
Ông Lâm vẫn không đứng dậy, giơ tay ra mở lòng bàn tay: “Đưa điện thoại cho ta.”
Tiểu Vương vội vàng đưa điện thoại qua.
Ông Lâm tìm được một số điện thoại rồi bấm gọi, phân phó người đối diện: “Tiểu Tôn phải không? Giúp ta tra xem mấy năm gần đây thằng cháu Hề Thanh Hạo của ta đều đang làm gì.”
Tiểu Vương ở một bên nghe mà kinh hồn bạt vía, lại cũng không dám lên tiếng.
Anh ta chăm sóc ông Lâm cũng được một hai năm, vẫn luôn cảm thấy ông Lâm là một lão tiên sinh hiếm có, tính tình tốt, dễ ở chung. Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, anh ta cảm thấy mình có lẽ đã nghĩ nhiều, lão tiên sinh có thể một mình khởi dựng nên cơ nghiệp lớn như vậy của nhà họ Lâm, sao lại chỉ là một ông lão đơn giản, tầm thường?
Ông Lâm ở đó lại ngồi nửa giờ, không bao lâu, trên điện thoại gửi đến một hồ sơ điện tử.
Ông Lâm đeo kính lão lên, vẫn luôn ngồi ở đó xem, càng xem mặt lại càng khó coi.
Ông Lâm cuối cùng xem xong sắc mặt xanh mét, hít sâu mấy hơi mới có thể bình phục tâm tình, cuối cùng bấm một số điện thoại, sau khi kết nối, không đợi đối phương nói chuyện, trực tiếp lạnh lùng nói: “Buổi tối mang thằng con trai nhỏ của con về nhà cũ, không đến, sau này con cũng đừng về nhà họ Lâm nữa.”
Ông Lâm chưa cho đối phương cơ hội phản ứng, trực tiếp cúp máy.
Đầu dây bên kia, Lâm Vân, cũng chính là mẹ Hề, kinh ngạc nhìn chiếc điện thoại của mình, sắc mặt ngẩn ngơ. Rõ ràng bà không ngờ cha mình lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại, lại có thể tức giận như vậy.
Nhưng gần đây bà cũng không làm gì khiến cha tức giận mà?
Trong nhà vừa mới dùng xong bữa trưa, hiếm khi Tiểu Hạo về ở cùng bà hai ngày, nhưng sao tự dưng lại chọc giận ông cụ?
“Mẹ, sao vậy? Ai gọi điện thoại thế?” Hề Thanh Hạo sau khi buổi ghi hình kết thúc liền đã trở về. Y vốn định sau livestream sẽ đăng bài bôi nhọ Ninh Trường Thanh, ai biết công ty bên kia lại xảy ra vấn đề.
Chị Vương lại từ chức, sao cô ta dám?
Cô ta ở công ty bao nhiêu năm như vậy, trong ngành muốn có mối quan hệ thì có mối quan hệ, mặt mũi cũng có, kết quả nói từ chức là từ chức?
Rốt cuộc là có nhà tiếp theo hay là thật sự giống như cô ta nói, muốn dành nhiều thời gian hơn cho người nhà?
Hề Thanh Hạo nhận được tin tức liền để tổng giám đốc khuyên nhủ chị Vương. Nếu thật sự chị Vương không quay lại, y cũng chỉ có thể nghĩ cách khác.
Nhưng vì chuyện của chị Vương, Hề Thanh Hạo tạm thời cũng gác lại chuyện đối phó Ninh Trường Thanh.
Y không tin người khác, cũng sợ để lại điểm yếu cho người ta, chỉ có thể chờ một chút.
Đồng thời quay về muốn mượn cơ hội này lại từ nhà họ Hề lấy thêm chút cổ phần, 5% trong tay y rốt cuộc quá ít.
Mẹ Hề hoàn hồn lại, nhìn chiếc điện thoại đã tối đen: “Là ông ngoại con.”
“Ông ngoại?” Hề Thanh Hạo sững sờ, lúc quay đầu, trong ánh mắt mang theo chút chột dạ. Mấy năm nay họ thực ra đã xa cách với nhà họ Lâm, chủ yếu là Hề Thanh Hạo cũng sợ ông cụ nhận ra điều không thích hợp.
Dù sao thì thái độ của ba người thay đổi quá nhanh, ông cụ lại không giống người khác dễ lừa dối như vậy.
Mẹ Hề nhất thời cũng đoán không ra ông cụ sao lại nổi giận lớn như vậy, đặc biệt là nghe như đang nhắm vào Tiểu Hạo.
Nhưng mẹ Hề nghĩ lại đây hẳn là có hiểu lầm, không tiện nói thẳng với Hề Thanh Hạo là ông ngoại con đã nổi giận: “Ông ngoại con nhớ con, chúng ta tối nay qua nhà cũ thăm ông đi.”
Mắt Hề Thanh Hạo sáng lên: Lão gia tử tuổi đã lớn, chẳng lẽ cảm thấy mình thời gian không còn nhiều, muốn lập di chúc, lúc này mới nhớ đến cô con gái nhỏ của mình?
Hề Thanh Hạo nghĩ đến sản nghiệp của nhà họ Lâm, đè nén sự kích động trong lòng: “Vậy được ạ, nhà cũ ở thành phố C, chúng ta bây giờ phải chạy ra sân bay.”
Mẹ Hề “ừm” một tiếng, cho người đi chuẩn bị.
Chỉ là không biết tại sao, nghe giọng điệu của ông cụ, cứ có cảm giác điềm xấu.
Bên kia, sáu người Ninh Trường Thanh vừa ra khỏi nhà ăn, nhóm Ông Hùng lo lắng nhìn về phía cậu: “Bạn Ninh, thật không ngờ ông lão đó lại là… là ông ngoại của người kia. Cậu không sao chứ?”
Ninh Trường Thanh biết họ thật sự quan tâm mình, trấn an nói: “Hề Thanh Hạo là Hề Thanh Hạo, ông Lâm là ông Lâm. Huống chi, buổi ghi hình đã kết thúc, Hề Thanh Hạo đối với tôi mà nói, cũng chỉ là một đồng nghiệp bình thường đã từng hợp tác thôi.”
Nhóm Ông Hùng thấy Ninh Trường Thanh thật sự không để tâm mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại cũng đúng, bạn Ninh tốt như vậy, tính tình tốt lại đẹp trai, lo gì không có người theo đuổi?
Cái tên họ Đoạn gì đó, là hắn không có mắt!
Mấy người rất nhanh đã nói đến buổi thảo luận sẽ được tổ chức vào buổi chiều. Lần này, tổng cộng có sáu trường học tham gia, trong đó có hai trường nằm trong top 10 về Trung dược học. Trường của họ tuy cũng không tệ, nhưng các chuyên ngành khác mới tốt, còn Trung dược học lại xếp hạng ngoài 50.
Lần này nếu không phải Thích học trưởng kéo họ đến, họ thực ra cũng không dám xuất hiện trong những sự kiện như vậy. Dù sao, nhìn thế nào thì họ cũng sẽ hoàn toàn bị áp đảo. Nhưng đã đến rồi, họ cũng chỉ có thể dùng hết toàn lực. Cho dù có đứng cuối, ít nhất cũng phải rút ngắn khoảng cách một chút.
Còn cách buổi giao lưu một giờ, họ cũng không có nơi nào để đi. Họ định đi trước đến địa điểm chuyên môn của Trung dược học lần này để xem qua, làm quen trước quy trình.
Chỉ là mới đi đến dưới khu nhà chuyên dụng, một bên khác cũng có một đám người đi tới. Người trẻ tuổi dẫn đầu chải mái tóc vuốt ngược, mặc vest phẳng phiu, trông già hơn tuổi thật. Đầu hơi ngẩng lên, ánh mắt hạ thấp, mũi hướng lên trời, nhìn thế nào cũng có chút dáng vẻ cao ngạo, tự phụ, ngạo mạn.
Những người đi theo sau gã rõ ràng lấy người này làm đầu, thậm chí có chút lấy lòng.
Ông Hùng vốn đang toe toét nói gì đó với Chương Dực bên cạnh, quay đầu nhìn thấy người này, biểu cảm tức khắc cứng đờ, sắc mặt khó coi trừng mắt đối phương, rõ ràng không ngờ lại gặp ở đây.
Người nọ vốn đang vênh váo nhìn người, vừa nhìn thấy Ông Hùng liền âm dương quái khí, giọng nói the thé: “Tao còn tưởng đây là ai? Sao lại có một con gấu ngốc đến đây? Vườn bách thú nào không đóng cửa cẩn thận mà để một con súc sinh chạy ra vậy?”
“Mày!” Ông Hùng tức giận đến sắc mặt khó coi, nắm chặt nắm đấm định tiến lên, nhưng nghĩ đến điều gì đó, lại cố gắng đè nén xuống. Rõ ràng là vì đã từng chịu thiệt, lần này không dám lại xúc động.
Người nọ càng thêm đắc ý, chẳng chút sợ hãi: “Tao cái gì? Dù sao cũng là bạn học cũ, sao gặp mặt cũng không biết chào hỏi một tiếng? Quả nhiên, súc sinh khoác da người vẫn là… Á!”
Gã đang nói chuyện cao hứng thì chỉ cảm thấy cả người tê rần, run rẩy, thiếu chút nữa không nói nên lời. Gã xoa xoa người, một hồi lâu mới hồi phục lại.
“Ai đánh tao? Ông Hùng! Có phải mày không? Mày tìm chết phải không? Tin hay không tao để ba tao gửi thư luật sư cho mày!” Người nọ nhìn quanh một vòng, cuối cùng dán mắt vào Ông Hùng.
Ông Hùng trừng mắt nhìn gã: “Tao cách mày ít nhất mười bước, mày đừng có vu oan cho người khác. Tao bây giờ không sợ mày, mày cứ việc đến!” Nói rồi, còn làm mặt quỷ với gã.
Người nọ tức khắc như một con gà trống bị chọc giận, lao về phía trước. Chỉ là vừa bước được một bước, đột nhiên cả người lại là một trận tê rần.
Ông Hùng thấy gã như bị dọa sợ, ha hả cười lớn: “Mày không phải là làm chuyện trái với lương tâm nhiều quá nên bị quỷ ám đấy chứ?”
“Mày cái…” Người nọ há miệng muốn chửi, lại lần nữa chỉ cảm thấy cả người tê rần.
Chuyện này nếu xuất hiện một lần còn có thể là ngẫu nhiên, nhưng liên tiếp xuất hiện ba lần, sợ đến mức người nọ cũng không dám hé răng nữa.
Đặc biệt là gã vừa mới nhìn chằm chằm vào Ông Hùng, xác định người này không hề làm gì cả.
Người nọ không dám ở lại lâu, oán hận trừng mắt nhìn Ông Hùng một cái, rồi nhanh chóng dẫn người đi vào trước.
Mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng họ, Ông Hùng mới thở phào nhẹ nhõm, làm mặt quỷ với người nọ, rồi không nhịn được mà mắt lấp lánh nhìn về phía Ninh Trường Thanh.
Dáng vẻ chất phác của anh ta làm cho biểu cảm này có chút chói mắt, nhưng lại hòa hợp một cách khó hiểu. Anh ta hạ giọng đầy vẻ thần bí: “Bạn Ninh, có phải cậu đã làm gì không?”
Những người khác cũng liều mạng gật đầu. “Đúng, đúng, bạn Ninh thân thủ tốt như vậy, cái người đáng ghét đó sẽ không tự nhiên mà như vậy được. Mấy người chúng tôi không có bản lĩnh này, người duy nhất có thể làm được cũng chỉ có bạn Ninh thôi.”
Ninh Trường Thanh cũng không giấu giếm: “Chỉ là điểm vào huyệt tê của hắn thôi.”
Mấy người kia trong nháy mắt như fanboy, fangirl: “Trên đời thật sự có huyệt tê sao? Thật là lợi hại!”
“Bạn Ninh quả nhiên không phải người bình thường!”
Trương Đồng Đồng tò mò đi qua nhìn về phía Ông Hùng: “Người vừa rồi là ai vậy, nói là bạn học cũ của cậu, trông đáng ghét thật.”
Ông Hùng trong nháy mắt xìu xuống: “Đừng nói nữa, đó chính là một tên công tử bột, đáng ghét chết đi được.”
Ông Hùng cũng không giấu giếm, ào ào kể hết những ân oán giữa mình và người này ở trường cấp ba.
Người nọ tên là Bành Phong, cùng Ông Hùng xuất thân từ một nơi.
Muốn nói đến mâu thuẫn giữa hai người còn phải nói từ đời trước.
Cha Ông và cha Bành cũng là bạn học, lại còn là người cạnh tranh từ nhỏ đến lớn, nhưng bất kể là học tập hay thực lực, cha Ông đều hơn đối phương một bậc.
Cả hai người không chỉ học cùng một trường cấp ba, mà cha của Ông Hùng, một người khá an phận, không thích tranh giành, lại vô tình lọt vào mắt xanh của nữ thần mà cha của Bành Phong đang theo đuổi lúc đó. Cuối cùng, cha Ông Hùng và nữ thần, cũng chính là mẹ Ông Hùng, đã đến với nhau.
Chuyện này làm cha Bành tức đến không chịu được. Nhưng tình cảm của hai người bền như vàng, vừa tốt nghiệp liền kết hôn.
Chỉ là cha Ông Hùng không quá coi trọng vật chất, sau khi tốt nghiệp liền mở một tiệm thuốc Trung y, ngày thường chỉ xem bệnh cho người ta. Cuộc sống tuy không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng cũng không phải đại phú đại quý.
Ngược lại, cha Bành tuy thực lực bình thường nhưng lại khéo ăn nói. Sau này, ông ta tình cờ quen được con gái của viện trưởng một bệnh viện tư ở địa phương, từ đó khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn.
Cuối cùng, cha Bành trở thành con rể của viện trưởng, cũng kế thừa bệnh viện tư, thăng tiến không ngừng.
Thế nhưng, cha Bành vẫn luôn canh cánh trong lòng mối hận bị cướp mất người thương năm xưa. Ông ta bề ngoài thì làm thân, nối lại liên lạc với cha Ông Hùng, nhưng thực chất lại luôn ngấm ngầm chèn ép.
Thời gian lâu dần, mâu thuẫn này cũng kéo theo hai người con trai của họ, khiến chúng cũng trở thành kẻ thù ở trường học.
Nhưng đều là Bành Phong đơn phương bắt nạt Ông Hùng.
Ban đầu Ông Hùng còn phản kháng, nhưng sau đó phát hiện lần nào cũng bị Bành Phong tính kế, ngược lại còn phải để cha mình đi xin lỗi. Lâu dần, anh cũng đành nhẫn nhịn.
Trương Đồng Đồng hận sắt không thành thép: “Hắn tính kế cậu, cậu cũng tính kế lại chứ?”
“Ban đầu tôi cũng dám cứng rắn chứ,” Ông Hùng thở dài: “Nhưng cha hắn đúng là kẻ không đàng hoàng. Mỗi lần tôi phản kháng, cha hắn đều ngấm ngầm ra tay với tiệm thuốc nhỏ của gia đình tôi. Cha mẹ tôi tuổi đã cao, tôi không muốn họ phải lo lắng, nên nghĩ rằng cứ nhẫn nhịn đến khi tốt nghiệp là xong.”
Nhưng kỳ thi đại học lại thi không tốt. Vốn dĩ nghĩ thế nào cũng không cần đi con đường cũ của cha, học Trung y, kết quả cuối cùng vẫn bị chuyển ngành qua.
Trong khi đó, Bành Phong lại vào được trường đại học hàng đầu, học đúng chuyên ngành này.
Không biết sao lại xui xẻo, hai người còn gặp lại nhau trong buổi giao lưu hội này.
Ông Hùng lén liếc nhìn Ninh Trường Thanh một cái, thầm nghĩ: Đây chẳng phải cũng giống như bạn Ninh gặp ông ngoại của Hề Thanh Hạo sao, đều là nghiệt duyên!
Mấy người vừa nghe Bành Phong lại là sinh viên của Đại học H, cũng chỉ có thể thở dài một tiếng. Họ chắc chắn không thể tìm người trùm bao tải đánh một trận, đến lúc đó đánh giá sẽ là một đôi vòng tay bạc. Nhưng để nghiền ép Bành Phong trên phương diện chuyên môn, khiến hắn phải gọi cha gọi mẹ… họ cũng không làm được.
Dù sao thì mấy người đó đều đến từ Đại học H.
Buổi giao lưu hội lần này kéo dài ba ngày. Tên là cùng nhau thảo luận học thuật, kỳ thực cũng là một cuộc thi đánh giá giữa các trường đại học.
Nhưng bên Trung dược học tổng cộng có sáu trường, so sánh xếp hạng một chút, cảm thấy cũng chỉ có Đại học H và Đại học Z tranh tài, mấy trường của họ chỉ đến làm nền.
Đương nhiên, họ cũng không phải đứng chót, cuối cùng chắc chắn là Đại học A không chạy đi đâu được.
Buổi sáng ngày đầu tiên là họp khai mạc, buổi chiều bắt đầu vòng thảo luận đầu tiên, tổng cộng có ba vòng.
Nhưng để làm cho các trường thi đấu hết mình, nên sẽ có mười vị giám khảo chấm điểm.
Trong đó, tám người là chuyên gia trong lĩnh vực học thuật này của các trường, hai người còn lại là những học giả có uy tín ở thành phố C.
Mười vị giám khảo ngồi ở phía bên phải sân khấu, nghiêng người đối diện với ba mươi sáu sinh viên đến từ sáu trường học phía dưới.
Dựa theo xếp hạng của các trường, Đại học A của nhóm Ninh Trường Thanh xếp ở vị trí thứ sáu.
Đại học H của Bành Phong xếp vị trí thứ nhất, Đại học Z vị trí thứ hai.
Vòng đầu tiên là kiểm tra mức độ hiểu biết về các môn chuyên ngành của sinh viên. Mỗi người sẽ tùy ý rút mười câu hỏi trong số mấy trăm câu, sau đó đi lên trả lời.
Một câu hỏi một điểm, mỗi sinh viên cao nhất có thể được mười điểm, cả đội cao nhất là 60 điểm.
Bành Phong của Đại học H là người đầu tiên lên.
Gã vốn cho rằng lần này sẽ là trình bày và phân tích học thuật đơn giản, nhưng ai ngờ câu hỏi đầu tiên đã khiến gã ngẩn người.
Nhìn thế nào cũng là môn chuyên ngành mà năm thứ ba mới phải học.
Bành Phong nghẹn một chút, nhưng trước mặt nhiều thầy cô và sinh viên các trường khác, gã không thể nào nói mình chưa học được. Gã mới năm nhất, đợi đến học kỳ sau mới lên năm hai.
Cuối cùng, Bành Phong căng da đầu trả lời mười câu hỏi, nhưng chỉ được sáu điểm.
Cũng may, những câu hỏi sau đó không phải đều là của năm thứ ba. Có sinh viên năm nhất, năm hai lên rút thăm, cộng thêm lần này gã mang theo còn có sinh viên năm hai của hội sinh viên, cho nên cuối cùng Đại học H của họ được tổng điểm 42 điểm.
Một điểm số trung bình, nhưng cũng không đến mức quá mất mặt.
Huống chi, rất nhiều câu hỏi không chỉ là của năm nhất, cho dù có tranh luận, gã cũng có lý do để bào chữa.
Nhưng rất nhanh Bành Phong đã bị vả mặt. Người dẫn đầu của Đại học Z lần này tên là Đàm Sầm, tuy mới năm hai nhưng cô đã tự học các môn của năm thứ ba.
Cho nên, một mình Đàm Sầm đã được mười điểm.
Những người cô mang theo có kém hơn một chút, nhưng tổng điểm của cả đội cũng được 49 điểm.
Ngay sau đó là đội xếp thứ ba, cuối cùng được 40 điểm.
Vị trí thứ tư được 35 điểm.
Lúc đội thứ năm lên sân khấu, sắc mặt nhóm Ông Hùng đều căng thẳng, đặc biệt là Ông Hùng ngồi ở vị trí đầu, càng là vò nát mu bàn tay. Xong rồi, rất nhiều câu mình sẽ không biết.
Nếu đội của họ đi lên mà không được nổi một nửa của 30 điểm, có phải sẽ làm mất mặt trường không?
Mà trên sân khấu phía bên phải, mười vị giám khảo nhìn bốn trường đã lên thi, nhưng không có một trường nào có thể đạt được 50 điểm, sắc mặt cũng có chút khó coi.
Tám chuyên gia giám khảo yêu cầu có chút nghiêm khắc. Tuy nói có vài câu hỏi vượt chương trình, nhưng các trường khác thì không sao, nhưng Đại học H và Đại học Z sao lại thế này?
Nghe nói mấy người này vẫn là top 10 của năm, kết quả chỉ có vậy sao?
Chẳng lẽ thật sự chỉ học được những gì mình nên học?
Tám người không thể không nói là thất vọng.
Nhưng cũng chỉ có thể an ủi mình rằng có lẽ là do họ yêu cầu quá cao, dù sao thì có thể thi đỗ vào Đại học H và Đại học Z, hẳn đều là những nhân tài xuất sắc.
Tương đối bình tĩnh hẳn là hai vị duy nhất không phải chuyên gia trong lĩnh vực chuyên môn này, một người là đến từ Hiệp hội ngọc khí, chủ tịch Điền lão; một người là đến từ Hiệp hội thư họa, chủ tịch Đổng lão.
Hai người vì có uy tín cao ở thành phố C nên lần này được mời đến.
Vốn dĩ ông Đổng không muốn đến, nhưng bị ông Điền kéo đến.
Ông Điền, từ khi cháu trai cả sinh ra với sức khỏe không tốt, đã luôn đặc biệt chú ý đến lĩnh vực y học. Lần này ông đến cũng vì muốn tìm hiểu thêm. Còn ông Đổng, ông ấy chịu đến là vì con trai út của nhị phòng nhà họ Đổng sức khỏe cũng không được tốt lắm. Ông Điền vừa có được một củ nhân sâm hoang dã cực phẩm, đã dùng nó để thu hút ông Đổng, nói rằng sẽ giúp ông ấy mở rộng tầm mắt.
Giờ phút này, nhìn những bạn trẻ thi đấu, họ nghe được cái hiểu cái không, nhưng cũng có thể cảm nhận được bầu không khí trẻ trung này.
Chỉ là họ cũng nhận ra, những sinh viên này e là không xuất sắc lắm, không thể làm hài lòng tám chuyên gia đi cùng.
Rất nhanh, đội thứ năm cũng đã trả lời xong, chỉ được 37 điểm, vẫn không thể vượt qua mốc 50 điểm.
Cuối cùng, đến lượt đội thứ sáu. Tám chuyên gia đã không còn ôm hy vọng. Ngay cả các trường trong top 10 cũng chỉ được như vậy, một trường xếp hạng ngoài 50 như Đại học A, đặc biệt là ngành học này căn bản không xuất sắc, e là điểm chỉ càng thấp hơn.
Ông Hùng là người đầu tiên lên sân khấu, mặt mày rầu rĩ. Thích học trưởng lúc đó không hề nhắc đến việc buổi giao lưu học thuật còn phải thi những câu hỏi vượt chương trình của năm hai, năm ba. Môn chuyên ngành năm nhất của họ học cũng tạm ổn, nhưng với những kiến thức chưa từng học qua, họ khó lòng phát huy được thực lực.
May mắn thay, vận khí của Ông Hùng không tệ. Mười câu hỏi rút trúng năm câu đều là kiến thức năm nhất, hơn nữa anh đoán đúng thêm được một câu, giành được 6 điểm.
Anh thở phào nhẹ nhõm bước xuống. Ngay sau đó là Chương Dực với 4 điểm. Tiếp theo, Võ Ngạo Thiên được 5 điểm. Trương Đồng Đồng 6 điểm và Triệu Giai Lan 5 điểm.
Khi năm người kia mặt mày trắng bệch bước xuống, họ đã hoàn toàn tuyệt vọng. Năm người họ cộng lại chỉ được 26 điểm. Ngay cả khi Ninh Trường Thanh lên sân khấu và giành được 6 điểm, đội của họ cũng chỉ đạt 32 điểm, thậm chí còn kém 3 điểm so với đội thấp nhất là 35 điểm của đội thứ tư. Huống chi, họ còn cách đội Z – đội có điểm cao nhất hiện tại là 49 điểm – gần như một nửa.
Vòng đầu tiên chỉ còn lại một sinh viên cuối cùng. Tám chuyên gia nhìn điểm số đáng thương của đội này, càng lắc đầu thở dài. Với vị cuối cùng này, họ càng không ôm chút hy vọng nào. Bởi lẽ, thông thường, người xếp hạng càng cao trong đội càng là người giỏi nhất. Vị trí cuối cùng này chỉ cho thấy thực lực còn kém hơn năm sinh viên trước đó.
Khi Ninh Trường Thanh bước lên, cậu đã tháo khẩu trang nhưng vẫn đội mũ.
Các chuyên gia đã quen với những hành vi cổ quái của người khác, nên cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ bất ngờ khi thấy sinh viên cuối cùng này trông quá đẹp trai. Ông Điền vốn không mấy để ý, chỉ ngẩng đầu tùy ý liếc mắt một cái, nhưng rồi sững sờ khi nhìn thấy Ninh Trường Thanh.
Ông Điền nhìn lại, xác nhận đây chính là chàng trai trẻ mình đã gặp ở buổi đấu giá ngọc khí trước đây, không nhịn được mà mắt sáng rực lên. Ông và chàng trai trẻ này đúng là có duyên.
Ông Đổng, người quen biết ông Điền nhiều năm, liếc mắt nhìn ông rồi hạ giọng: “Quen à?”
Ông Điền gật đầu: “Là một chàng trai trẻ rất lợi hại.”
Ông Đổng nhướng mày, nhưng không nói gì thêm, rõ ràng cũng nhìn ra vẻ mặt của tám chuyên gia. Không nói đến phương diện khác, nhưng về môn học này, e là không ổn lắm.
Tuy nhiên, không chỉ có ông Đổng, mà những người còn lại có mặt cũng rất nhanh bị “vả mặt”. Đặc biệt là tám chuyên gia, vốn dĩ chỉ đang nghe chàng trai trẻ này trả lời câu hỏi. Dù là câu hỏi trắc nghiệm, bốn chọn một, nhưng dù sao trong đó cũng có không ít câu hỏi vượt chương trình.
Thế nhưng, chàng trai trẻ này nhìn thấy câu hỏi gần như không có chút tạm dừng nào liền chọn. Một câu, hai câu, ba câu… Mãi cho đến câu thứ bảy cũng đều đúng. Không chỉ các giám khảo trên sân khấu, mà cả những người dưới sân khấu cũng đều ngồi thẳng người.
Có người hưng phấn kích động, cũng có người sắc mặt khó coi. Hưng phấn kích động tự nhiên là nhóm Ông Hùng. Họ căng thẳng đến mức nín thở, thiếu chút nữa đã không nhịn được mà đứng dậy.
Bảy điểm! Đã bảy điểm rồi!
Là điểm số đột phá của đội họ!
Khi Ninh Trường Thanh tiếp tục trả lời đúng câu thứ tám, cả khán phòng dần ổn định lại. Rồi đến câu thứ chín, câu thứ mười… Đến câu hỏi cuối cùng, Ninh Trường Thanh vẫn đưa ra lựa chọn chính xác. Điều này không chỉ khiến các chuyên gia bất ngờ mà các đội khác cũng phải nhíu mày tự hỏi: “Đây là ai vậy? Sao cậu ta có thể trả lời đúng hết những câu hỏi khó như vậy?”
Cuối cùng, các chuyên gia cũng hài lòng hơn một chút. Dĩ nhiên, cũng có người cho rằng có thể là do cậu sinh viên này may mắn, đoán đúng hết. Nhưng phải thừa nhận, đây là người thứ hai trong tổng số ba mươi sáu sinh viên đạt được điểm tuyệt đối.
Nhờ 10 điểm của Ninh Trường Thanh, đội thứ sáu cuối cùng đã đạt 36 điểm. Dù bị đánh giá thấp, họ vẫn vươn lên vị trí thứ hai từ dưới lên.
Ngay khi Ninh Trường Thanh bước xuống, nhóm Ông Hùng lập tức đứng dậy. Dù không dám biểu lộ cảm xúc quá lộ liễu trước mặt mọi người, nhưng trong lòng họ vẫn vô cùng phấn khích. Dù sao, không còn đứng cuối bảng cũng là một tiến bộ đáng kể.
Người của đội Bành Phong liếc nhìn Ông Hùng, cười nhạo một tiếng: “Đúng là gặp may, thế mà lại đoán đúng hết tất cả các câu hỏi.”
Nhưng cho dù đoán đúng thì đã sao? Hơn ba mươi điểm thì có thể làm gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị bọn họ bỏ xa sao?
Chỉ có Đàm Sầm của Đại học Z là nhìn Ninh Trường Thanh thêm một lần. Cô cứ cảm thấy chàng trai trẻ này trông có chút quen mắt. Tuy nhiên, vì đối phương đội mũ nên không thấy rõ toàn bộ khuôn mặt, cô nghĩ có lẽ mình đã nhìn nhầm.
Rất nhanh, vòng thứ hai đã đến.
Vòng này không còn yếu tố may mắn nữa. Vòng đầu tiên chỉ là rút ngẫu nhiên mười câu hỏi trắc nghiệm bốn chọn một, nên có thể đoán đúng. Nhưng vòng thứ hai lại là trả lời tự luận.
Đại diện của tám chuyên gia bắt đầu cuộc thi và nói rõ: “Chúng ta học Trung dược học, sai một chữ là đi một dặm. Thế nên đừng trách chúng tôi khắt khe trong buổi thảo luận học thuật này. Vòng thứ hai này vẫn là mỗi người rút ngẫu nhiên mười câu hỏi trong số hàng trăm câu. Mỗi câu hỏi 2 điểm, cao nhất mỗi người có thể được 20 điểm, và mỗi đội cao nhất có thể được 120 điểm. Nhưng với một điều kiện tiên quyết: câu trả lời của sinh viên dù ý nghĩa tương đồng, chỉ cần sai một chữ, tức là các bạn nhớ không đủ chính xác, thì vẫn sẽ không được điểm.”
Lời của vị đại diện vừa dứt, sắc mặt các sinh viên có mặt đều khẽ biến đổi. Dù sao thì họ cũng không tự tin đến mức có thể nhớ không sai một chữ nào. Điểm quan trọng nhất là, không chỉ đơn giản là kiến thức năm nhất, năm hai, mà có thể còn có những câu hỏi vượt chương trình của năm thứ ba. Điều này càng làm tăng độ khó lên.
Rất nhanh, đội đầu tiên bắt đầu. Bành Phong vẫn là người đầu tiên lên. Khi nhìn thấy câu hỏi đầu tiên, gã lập tức tối sầm mặt, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu. Đến câu thứ hai, câu thứ ba, rồi khi trả lời xong, sắc mặt Bành Phong trở nên cực kỳ khó coi.
Gã tổng cộng chỉ trả lời đúng hai câu hỏi, còn có một câu sai một chữ không tính điểm, cuối cùng thế mà chỉ được 4 điểm.
Còn thấp hơn cả điểm của vòng đầu tiên.
Bành Phong hối hận vì đã là người đầu tiên lên, quá mất mặt.
Nhưng cuối cùng chỉ có thể căng da đầu đi xuống. Rất nhanh người thứ hai lên, cuối cùng miễn cưỡng được 6 điểm, ngay sau đó là người thứ ba.
Cuối cùng, tổng điểm của đội đầu tiên chỉ được 42 điểm, thế mà lại giống như điểm của vòng đầu tiên, nhưng lần này lại so với tổng điểm của lần trước cao gấp đôi.
Đội thứ hai rất nhanh lên sân khấu, cuối cùng điểm số cũng tạm ổn, được 60 điểm, phần lớn điểm là do Đàm Sầm giành được.
Đội thứ ba: 38 điểm.
Đội thứ tư: 40 điểm.
Đội thứ năm: 36 điểm.
Cuối cùng đến lượt đội thứ sáu, nhóm Ông Hùng nhìn thấy thảm cảnh của các đội trước, run bần bật.
Vòng đầu tiên họ còn có thể nhờ là câu hỏi trắc nghiệm mà đoán đúng, lần này e là chỉ có thể căng da đầu mà lên.
Cũng may kiến thức chuyên ngành năm nhất của họ đủ vững, ít nhất những câu hỏi năm nhất xuất hiện đều trả lời đúng, cũng không tính là quá mất mặt.
Ông Hùng cuối cùng được 8 điểm.
Chương Dực 6 điểm.
Võ Ngạo Thiên 8 điểm.
Trương Đồng Đồng 10 điểm.
Triệu Giai Lan 6 điểm.
Cuối cùng chỉ còn lại Ninh Trường Thanh lên sân khấu.
Sau khi Ninh Trường Thanh đi lên, Bành Phong thiếu chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt. Lần trước còn có thể đoán mò, xem lần này còn không lộ tẩy? Lỡ như được 0 điểm thì buồn cười lắm.
Tám chuyên gia thì lại có ấn tượng với Ninh Trường Thanh, rất nhanh bắt đầu câu hỏi đầu tiên.
Vừa ra là câu hỏi của năm nhất, trung bình không khó, Ninh Trường Thanh trả lời không sai một chữ.
Bành Phong tức đến không chịu được: Gặp may.
Câu thứ hai là câu hỏi của năm thứ hai, Ninh Trường Thanh vẫn như cũ không sai một chữ trả lời đúng.
Bành Phong cắn răng: Chẳng qua chỉ là vận khí tốt, có lẽ vừa vặn nhìn thấy đáp án.
Câu thứ ba vẫn như cũ trả lời đúng.
Bành Phong: …
Sau khi câu thứ tư, câu thứ năm vẫn đều đúng, ngay cả biểu cảm của Bành Phong cũng trở nên ngưng trọng, những người còn lại cũng đều kinh ngạc nhìn qua. Rõ ràng không ngờ Đại học A lại còn giấu một học bá?
Chỉ là đợi đến khi năm câu hỏi tiếp theo cũng đều không sai một chữ, trả lời đúng, đặc biệt là bên trong thậm chí còn có ba câu của năm thứ ba, thậm chí còn có một câu họ nghe cũng chưa từng nghe qua, thế mà đều đúng?
Họ ban đầu nghe được đáp án thậm chí không tin, nhưng đợi đến khi đáp án được đưa ra, thế mà thật sự không sai một chữ.
Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, ngay sau đó tám chuyên gia quét đi vẻ uể oải trước đó, hưng phấn lên: Đây là một mầm non!
Đặc biệt là khi vừa xem tài liệu, họ phát hiện cậu ấy mới năm nhất, và có một câu hỏi thậm chí còn là kiến thức của nghiên cứu sinh!
Ninh Trường Thanh thì cả quá trình không có cảm xúc gì, nhưng nhóm Ông Hùng nhìn thấy cậu đi xuống, đã sùng bái không thôi. Vì có 20 điểm của Ninh Trường Thanh, họ thế mà ở vòng thứ hai được 58 điểm, chỉ sau Đại học Z.
Đều là họ kéo chân sau của bạn Ninh, không ngờ bạn Ninh lại lợi hại như vậy!
Vòng thứ ba, cũng chính là vòng cuối cùng của hôm nay, rất nhanh sắp bắt đầu.
So với hai vòng trước chỉ là đánh giá kiến thức cơ bản, vòng thứ ba càng là không theo kịch bản.
Chỉ thấy tám chuyên gia vỗ vỗ tay, lập tức có người mang lên ba mươi sáu bức tranh hình người.
Một vị đại diện mở một bức trong số đó ra, đứng ở giữa đối diện với các sinh viên, bình tĩnh nói: “Vòng cuối cùng rất đơn giản, điểm số cũng rất dễ lấy, chỉ xem các bạn có thể lấy được bao nhiêu điểm. Cơ thể người có tổng cộng 720 huyệt vị. Đây đều là những sơ đồ cơ thể người để trống. Trong vòng một giờ, các bạn cần phải đánh dấu những huyệt vị này đều ở đâu, tên tương ứng cũng phải đúng. Như vậy, một huyệt vị cộng thêm tên đúng, được 0.1 điểm. Cuối cùng, các bạn có thể viết xong bao nhiêu thì được bấy nhiêu điểm, tính vào tổng điểm của đội. Tổng điểm của ba vòng sẽ dùng để xếp hạng sáu đội của các bạn hôm nay.”
Lời của vị đại diện vừa dứt, tất cả mọi người đều sững sờ. Đùa kiểu gì vậy?
Một giờ bọn họ gần như chỉ đủ để viết xong những chữ đó, huống chi còn phải xác định rốt cuộc huyệt vị tương ứng đều ở đâu.
Sao có thể viết cho hết được?
Hơn nữa không chỉ phải đúng vị trí tương ứng, mà ngay cả tên cũng phải đúng, điều này càng khó.
Nhưng không thể không nói, điểm số này đúng là dễ lấy.
Nhưng họ cũng phải có bản lĩnh này để lấy.
Vị đại diện nhìn quanh một vòng, nhìn ba mươi sáu sinh viên có mặt, cuối cùng dừng lại ở vị trí cuối cùng. Chỉ là đối phương cúi đầu, mũ che đi hơn nửa khuôn mặt nên không nhìn ra cảm xúc.
Vị đại diện lại có chút mong đợi sinh viên này có thể một lần nữa mang đến cho ông bất ngờ hay không.
Nhưng chắc là không làm được đâu nhỉ?
Thậm chí ngay cả họ, cũng chỉ là biết ở đâu, gọi được tên, nhưng một lần viết ra hết, thậm chí một cái không sai cũng là khó.
Vị đại diện để các sinh viên đặt điện thoại lên bàn ở góc trên bên phải, hơn nữa địa điểm rất lớn và trống, cũng không lo lắng sẽ nhìn thấy của nhau.
Đợi đến khi sơ đồ để trống được phát xuống, vị đại diện đứng ở đó, trong tay cầm đồng hồ bấm giờ, ấn xuống: “Bắt đầu.”
Theo tiếng nói của đối phương, tất cả mọi người bắt đầu viết.
Chỉ là ban đầu còn tốt, họ dù sao cũng đã học một năm, có người học hai năm, đối với kết cấu cơ thể người vẫn hiểu biết.
Nhưng nhớ được một ít, lại cũng hoàn toàn không nhiều.
Huống chi, 720 cái, sao có thể nhớ hết được, còn một chữ không sai, thậm chí huyệt vị cũng phải tìm chính xác.
Trừ phi là người có trí nhớ siêu phàm?
Nhưng trên đời này thật sự có người xem qua là nhớ sao?
Năm đội trước đó, thậm chí ngay cả Đàm Sầm cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Cô tuy xuất thân từ một gia đình y dược, nhưng cũng không dám tự tin mình nhớ hết tất cả huyệt vị, huống chi lại chỉ có một giờ để vừa nghĩ vừa điền.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Khi vị đại diện bấm giờ hô lớn “hết giờ”, tất cả mọi người đều dừng lại. Đa số đều lộ vẻ mặt không tốt, thậm chí có thể nói là xám xịt. Ngày thường họ nhìn những sơ đồ kết cấu đó thì tự tin rằng mình đã nhớ hết, nhưng khi thật sự đối mặt với sơ đồ để trống, họ lập tức tối sầm mặt.
Mấy đội bình tĩnh nhất có lẽ là nhóm Ông Hùng. Họ đến đây vốn dĩ cũng không ôm quá nhiều hy vọng. Bây giờ đã giành được không ít điểm, ít nhất thua cũng không quá khó coi.
Điểm quan trọng nhất là, họ tin tưởng bạn Ninh.
Đặc biệt là Trương Đồng Đồng, cô là người đã theo dõi toàn bộ chương trình “Thanh Sắc Nghe Nhìn” nên đương nhiên còn nhớ nam thần của mình có khả năng ghi nhớ siêu việt.
Có nam thần ở đây, vạn sự bình an.
Năm đội còn lại mặt mày ủ rũ, nhìn các chuyên gia thu bản vẽ lên, kết quả vừa quay đầu liền nhìn thấy đội cuối cùng hưng phấn như một con cún, nhảy nhót lung tung, phong cách hoàn toàn khác với mấy đội của họ.
Đây là cảm thấy mình quá kém, nên bất chấp tất cả?
Họ nghĩ cho dù người cuối cùng kia cơ sở có vững chắc, nhưng 720 cái, đây là ai cũng có thể nhớ được sao?
Huống chi, từ điểm số hiện tại mà xem, họ muốn vượt qua đám người của Đại học Z, quả thực còn khó hơn lên trời.
Rất nhanh, đội đầu tiên, lại là Bành Phong được triển lãm đầu tiên.
Bản vẽ đánh dấu của gã được treo ở giữa. Các chuyên gia nhanh chóng tiến lên, kiểm tra những chỗ gã đã đánh dấu. Kết quả… ngay cả một phần ba tổng số huyệt vị cũng chưa đến.
Thậm chí trong số đó, số lượng đúng cũng chỉ có một nửa. Cuối cùng, gã chỉ đánh dấu đúng 110 huyệt vị, tính ra là 11 điểm.
Tiếp theo là sinh viên thứ hai của đội đầu tiên, đúng 120 cái, 12 điểm.
Người thứ ba 12.5 điểm; người thứ tư 9.5 điểm; người thứ năm 11.8 điểm; người thứ sáu 11 điểm, tổng điểm 67.8 điểm.
Sau đó là đội thứ hai, người xếp hạng đầu tiên chính là Đàm Sầm. Điểm của cô được công bố, khiến sắc mặt các chuyên gia tươi tỉnh hẳn lên. Cô đã điền đúng gần một nửa số huyệt vị, và tất cả đều chính xác, tổng cộng được 31 điểm.
Khi tổng điểm của sáu người đội thứ hai được tính xong, họ đạt 104.2 điểm.
Đội thứ ba tổng điểm là 62 điểm.
Đội thứ tư tổng điểm là 57.3 điểm.
Đội thứ năm tổng điểm là 66.2 điểm.
Cuối cùng đến lượt đội của Ông Hùng, đầu tiên là Ông Hùng. Cha Ông là bác sĩ Trung y, trong tiệm thuốc có treo sơ đồ huyệt vị, nên Ông Hùng đã nhìn từ nhỏ và nhớ được không ít. Dù vậy, việc thực sự viết ra vẫn có khó khăn, nhưng anh ta vẫn điền được gần một nửa, cuối cùng đạt 30.1 điểm.
Đây là điểm số chỉ sau Đàm Sầm tính đến hiện tại.
Sau đó là Chương Dực và những người khác, điểm đều không quá cao: 9.8 điểm; 11.2 điểm; 12.5 điểm; 9.6 điểm; 13.5 điểm.
Cuối cùng, chỉ còn lại điểm của Ninh Trường Thanh chưa được công bố.
Nhưng Trương Đồng Đồng tính nhẩm rất nhanh. Cô liếc nhìn số liệu được ghi lại một bên, rất nhanh đã tính ra tổng điểm hiện tại của sáu đội sau ba vòng:
Đội H Đại, đội thứ nhất, tổng điểm ba vòng: 151.8 điểm.
Đội Z Đại, đội thứ hai, tổng điểm ba vòng: 213.2 điểm.
Đội thứ ba: 140 điểm.
Đội thứ tư: 132.3 điểm.
Đội thứ năm: 139.2 điểm.
Đội thứ sáu của họ hiện tại, chưa tính điểm của bạn Ninh, đã là 180.7 điểm. Nói cách khác, họ chắc chắn sẽ đứng thứ hai.
Trong khi đó, một chuyên gia đã cầm lấy tờ giấy cuối cùng. Thế nhưng, khi tám người lơ đãng cúi đầu nhìn, và khi nhìn rõ tình hình trên bản vẽ, họ đều không nhịn được mà ngây ngẩn cả người.
Gửi phản hồi