Chương 26: Đến nhà
Nghe thấy ba chữ đó, Ninh Trường Thanh thoáng có chút hoảng hốt, cậu cứ ngỡ bao nhiêu năm trôi qua mình đã sớm quên đi rồi.
Thế nhưng khi thật sự nghe lại, những ký ức xưa cũ, những mảnh ghép chỉ có trong một lần gặp gỡ duy nhất ấy vẫn gào thét ùa về trong tâm trí.
Lần xảy ra chuyện ở kiếp thứ nhất, cậu mới tám tuổi, khi đó cậu bị bố mẹ Ninh cố tình bắt đi mua đồ ở một nơi rất xa.
Chỉ vì đồ ở cái siêu thị nhỏ cách đó hơn hai mươi dặm sẽ rẻ hơn vài đồng.
Mười mấy năm trước, nhà họ Ninh vẫn chưa chuyển đến thành phố, nơi ở rất hẻo lánh, mà cái siêu thị nhỏ kia lại nằm sát con đường vành đai ven núi, thêm nữa lúc đó lại là giữa trưa nên rất vắng người.
Khi ấy cậu vừa từ siêu thị nhỏ đi ra, vừa mệt vừa nóng, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng lê bước chân trở về.
Lúc đi qua một khúc cua, vì vóc người nhỏ bé nên cậu đứng dưới bóng cây đợi chiếc xe đang chạy tới từ phía xa đi qua rồi mới sang đường.
Nhưng khi chiếc xe đó đi ngang qua, cửa sổ xe “soạt” một tiếng như thể bị ai đó cố gắng kéo xuống, cùng lúc đó, khuôn mặt của một thiếu niên đột ngột xuất hiện ngay trước mắt.
Miệng thiếu niên bị dán một lớp băng keo đen, trên trán có một vết bầm tím, nổi bật trên làn da trắng nõn trông đến kinh người.
Thiếu niên cứ thế xuất hiện trước mắt khiến Ninh Trường Thanh giật nảy mình, nhưng cậu ta lại nhanh chóng bị phát hiện, “vút” một cái chiếc xe đã lao qua, trong xe vọng ra tiếng chửi bới của một người đàn ông. Nhưng vì tốc độ xe quá nhanh, trong nháy mắt đã đi xa, người bên trong cũng không phát hiện ra Ninh Trường Thanh.
Thế nhưng Ninh Trường Thanh lại đứng sững tại chỗ, quên cả cử động, cậu chỉ nhớ đôi mắt đen láy của thiếu niên khi nhìn mình lúc đó.
Bình tĩnh nhưng lại xen lẫn một điều gì khác, như là đang cầu cứu.
Khi chiếc xe chạy qua, tiếng chửi thô tục của người đàn ông vẫn còn văng vẳng bên tai, lý trí mách bảo Ninh Trường Thanh không nên dính vào. Nhưng có lẽ là do nghé con không sợ cọp, nghĩ đến ánh mắt thoáng qua của thiếu niên khi nhìn mình, cuối cùng Ninh Trường Thanh vẫn quay trở lại siêu thị nhỏ cách đó không xa, đổi một đồng xu rồi dùng điện thoại công cộng báo cảnh sát.
Báo cảnh sát xong, cậu vốn định ngồi chờ ở đó, ai ngờ chiếc xe kia lại quay trở lại.
Chiếc xe có phần cũ nát đó đỗ ngay bên đường, sau đó có người từ trong xe bước ra đi vào siêu thị nhỏ mua đồ.
Lúc đó Ninh Trường Thanh cũng không biết mình nghĩ gì, có lẽ cũng sợ sau khi chiếc xe rời đi, dù cảnh sát có đến thì cậu cũng không biết tìm chiếc xe này ở đâu, đây thậm chí còn là một chiếc xe không có biển số.
Ninh Trường Thanh cứ ngỡ trong xe chỉ có một người hung hăng vừa mới rời đi, cậu dứt khoát ỷ vào vóc người nhỏ bé, định lẻn vào xe nhân lúc người kia chưa về, lén thả thiếu niên ra. Ai ngờ trong xe còn có người khác, lại còn không ít, cuối cùng chính cậu cũng bị bắt đi cùng với thiếu niên.
Sau đó, họ bị đưa đến một căn nhà trệt trong một ngôi làng hẻo lánh, dân cư thưa thớt.
Họ bị nhốt suốt một ngày một đêm, cuối cùng mới tìm được cơ hội, thiếu niên bảo cậu chạy ra ngoài báo cảnh sát.
Cậu muốn đưa thiếu niên đi cùng, nhưng bọn bắt cóc có lẽ sợ cậu ta bỏ chạy nên ngay từ đầu đã đánh gãy chân cậu ta, đừng nói là chạy xa, thậm chí còn không trèo qua được cái cửa sổ duy nhất trong phòng củi cao hơn hai mét so với mặt đất.
Cuối cùng Ninh Trường Thanh chỉ có thể tự mình chạy ra ngoài trước để tìm cách cứu người.
Khi đó cậu đã trèo lên cửa thông gió trên cao nhất trong nhà, chỉ nghe thấy thiếu niên ở dưới lên tiếng, vì đã lâu không uống nước nên giọng có chút khàn, nhưng dù đã đến nước này, giọng nói của đối phương vẫn bình tĩnh, thản nhiên, thậm chí trong một ngày một đêm bị trói, ngược lại chính đối phương đã kiên nhẫn an ủi cậu.
Thiếu niên bảo cậu đợi một chút, cậu theo phản xạ quay đầu lại.
Khi đó trời vẫn chưa sáng, thiếu niên co ro trong đống củi, không nhìn rõ biểu cảm, giọng rất nhẹ: “Nếu tôi không sống sót, hãy nói với gia đình tôi, cái chết của tôi không phải lỗi của họ, chỉ là một tai nạn thôi.”
Lúc đó Ninh Trường Thanh không hiểu ý cậu ta, mãi cho đến sau này, cậu đã chạy thoát thành công, báo cảnh sát về nơi này.
Cậu không dám đi tìm người trong làng giúp đỡ, sợ tiếng gõ cửa cũng sẽ đánh thức bọn bắt cóc, cũng sợ trong đó có đồng bọn của chúng.
Báo cảnh sát xong, cậu lại càng sợ những người này biết cậu đã trốn thoát sẽ ra tay với thiếu niên, cuối cùng lại lén lút chạy về, giả vờ như chưa từng ra ngoài.
Sau đó đã xảy ra chuyện gì, cậu thực ra đã không còn nhớ rõ.
Cậu sau đó đã ngất đi, đợi đến khi tỉnh lại đã quay về nhà họ Ninh.
Vài ngày sau có người đến một chuyến, nói rằng người đã được cứu ra, chỉ là bị thương nên đã được đưa đi tĩnh dưỡng, cộng thêm thân phận không tiện tiết lộ, nên người đó thay mặt đến cảm ơn.
Người đến để lại một khoản tiền, cuối cùng, Ninh Trường Thanh ở kiếp thứ nhất cho đến khi chết cũng không bao giờ gặp lại thiếu niên nữa.
Sau này, bố mẹ Ninh dùng số tiền đó mua một căn nhà trong thành phố, nhưng vẫn đối xử không tốt với cậu.
Hai năm đầu, Ninh Trường Thanh vẫn luôn nhớ về thiếu niên, nhớ cái đêm ngày họ nương tựa vào nhau, nhớ giọng nói nhẹ nhàng an ủi bảo cậu đừng sợ của đối phương.
Đó là sự đối xử tốt đẹp mà cậu chưa bao giờ có được ở nhà họ Ninh trong những năm qua.
Cậu cứ ngỡ đối phương sẽ quay lại gặp mình một lần, nhưng không ngờ lần gặp đầu tiên của hai người cũng là lần cuối cùng.
Mãi cho đến sau này khi chết đi, đọc sách rồi cậu mới biết trong vụ bắt cóc mà mình không nhớ, thiếu niên đã bị thương, mắc phải bệnh mãn tính, thậm chí mười mấy năm sau đã vì nó mà qua đời.
Ninh Trường Thanh từ trong ký ức trở về thực tại, cậu nhìn Lận Thế Trạch vẫn đang lo lắng nắm chặt điện thoại.
Chú út Lận hẳn là vừa mới ở trong một căn phòng nào đó, sau khi bảo Lận Thế Trạch đợi một lát thì không lâu sau có rất nhiều tiếng bước chân vang lên, theo tiếng đóng cửa, xung quanh lại một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Giọng của chú út Lận lại vang lên: “Nói.”
Vẫn là một chữ đơn giản, không có chút gợn sóng nào.
Giọng của chú út Lận trầm thấp, rất khác với giọng của thiếu niên trong ký ức, nhưng cách nói chuyện, ngữ điệu, thậm chí cả khoảng dừng giữa các âm tiết, lại trùng khớp với ký ức.
Ánh mắt Ninh Trường Thanh vẫn luôn dừng lại trên chiếc điện thoại mà Lận Thế Trạch đang nắm chặt trong tay.
Vị chú út Lận này… liệu có phải là người đó không?
Lận Thế Trạch căng da đầu gọi một tiếng “chú út”, đạo diễn đã đưa tờ giấy ghi câu hỏi lúc trước đến trước mặt anh ta, bảo anh ta chọn ba câu để hỏi.
Lận Thế Trạch biết không thể trốn tránh, liền hỏi một câu có phần đỡ khó nói hơn: “Chú út, chú thấy cháu có đẹp trai không?”
Xung quanh một mảnh yên tĩnh.
Phòng livestream lập tức cười bò, phát điên rồi.
[Ha ha ha, cái câu hỏi quái quỷ gì thế này? Chắc chú út của anh Trạch đang nghĩ không biết nó có điên không? Hay là quá tự luyến?]
[A a a, chỉ có mình tôi thấy giọng của chú út Lận ngọt ngào, dễ nghe sao? Tai sắp mang thai rồi a a a!]
[Bạn trên không cô đơn đâu! Tai tôi cũng tê rần rồi đây này!!]
[Này này, các người lệch trọng tâm rồi! Giọng chú út Lận sao lại trẻ như vậy!]
[Nghe nói có tin đồn anh Trạch là người nhà họ Lận, người nắm quyền nhà họ Lận bây giờ tuổi cũng không lớn lắm, các người nói xem… liệu có phải vị chú út Lận này chính là vị thần long thấy đầu không thấy đuôi của nhà họ Lận không…]
[Sao có thể? Các người đừng có bôi đen anh Trạch nhà tôi, đến lúc đó lại nói anh Trạch ăn vạ nhà họ Lận!]
Lận Thế Trạch hỏi xong câu này là biết mình toi rồi, quả nhiên, đối phương im lặng vài giây, rồi dứt khoát cúp máy.
Nghe tiếng “tút tút” ở đầu dây bên kia, Lận Thế Trạch nhún vai: “Đạo diễn, là ông không cho tôi sửa đấy nhé, bây giờ cúp máy rồi, có phải là thất bại không?”
Đạo diễn cũng có chút chột dạ, cộng thêm hôm nay suýt nữa xảy ra chuyện, liền nương tay một chút: “Ha ha, nếu đã là hình phạt, người thứ nhất không được, vậy thì phạt thầy Lận gọi cho người thứ hai trong danh bạ đi.”
May mà người thứ hai là một người anh em tốt của Lận Thế Trạch, từ hot search biết Lận Thế Trạch chạy đi tham gia chương trình livestream, ôm tâm lý hóng chuyện nên vào xem, lúc này đang xem thì nhận được điện thoại, liền cố ý trêu chọc anh ta một hồi lâu, nhưng cũng thành thật trả lời xong ba câu hỏi mới cúp máy.
Đạo diễn xem như Lận Thế Trạch đã hoàn thành hình phạt.
Đợi đến khi gần kết thúc, đạo diễn nói với khán giả trong phòng livestream hôm nay livestream sẽ kết thúc sớm, sáng mai bảy giờ sẽ tiếp tục buổi thứ năm.
Khán giả vẫn chưa thỏa mãn, nhưng nhìn màn hình đã tối đen, chỉ có thể chuyển sang Weibo.
Trên hot search, Ninh Trường Thanh và Lận Thế Trạch có độ hot cao nhất.
#Ninh_Trường_Thanh_gánh_team_Lận_Thế_Trạch#
#Chàng_trai_nhấc_bổng_ngàn_cân_nhanh_như_gió#
#Lận_Thế_Trạch_tham_gia_Thanh_Sắc_Nghe_Nhìn#
#Thần_nhan_PK#
Đặc biệt là hashtag #Ninh_Trường_Thanh_gánh_team_Lận_Thế_Trạch# đứng đầu bảng, phía sau còn có một chữ [BÙNG NỔ], khiến những người tò mò không nhịn được mà click vào.
Lận Thế Trạch thì họ đương nhiên biết, nhưng Ninh Trường Thanh là ai?
Một người thường lại gánh team một ngôi sao đang nổi? Sao có thể?
Nhưng đợi đến khi click vào, liền nhìn thấy trên cùng là một video do một blogger đăng, trước khi mở ra họ còn không nghĩ gì, nhưng đợi mở ra rồi thì: ??
[Mẹ nó, chắc chắn đây không phải kỹ xảo chứ? Người bên trái thật sự là Lận Thế Trạch à? Người bên phải động tác đẹp trai ngời ngời kia là Ninh gì đó? Lai lịch thế nào, lợi hại vậy sao? Một tay trực tiếp nhấc bổng cả một con ngựa và một người đàn ông to lớn lên?]
[A a a, ai đó nói cho tôi biết đây có phải sự thật không?]
[Người đã xem livestream cho bạn biết này, đúng là anh Trạch, ha ha ha, hoàn toàn bị gánh team! Phổ cập kiến thức cho các bạn một chút về anh chàng này nhé, thần nhan, không chỉ vóc dáng đẹp, mà khuôn mặt cũng không thua kém anh Trạch đâu, với tư cách là một fan ba năm của anh Trạch, tôi xin vỗ ngực cam đoan! Đều là sự thật! Chính cái mũ bảo hiểm cưỡi ngựa này đã phong ấn nhan sắc của anh chàng!]
Người qua đường trước khi click vào còn tưởng là gánh team trong game, nhưng không ngờ, sau khi click vào, lại thật sự là… gánh bay!
Cái kiểu bay theo đúng nghĩa đen ấy.
Đây thật sự chỉ là một người thường sao? Sao có thể?
Vì vậy, dưới sự tò mò, có người không nhịn được mà đi tìm kiếm thông tin về anh chàng này, kết quả ngay lập tức từ người qua đường chuyển thành fan, đợi đến khi tìm kiếm Weibo của anh chàng theo tên, lại phát hiện… không có Weibo?
Thật sự là người thường à?
Điều này khiến rất nhiều người không thể tìm thêm thông tin về anh chàng đã điên cuồng @tổ_chương_trình_Thanh_Sắc_Nghe_Nhìn, muốn biết thêm thông tin về Ninh Trường Thanh, gần như chỉ trong một đêm đã khiến độ hot của Ninh Trường Thanh lại tăng vọt không ít.
Thậm chí có những người qua đường đã xem trận đầu tiên của buổi thứ tư chương trình Thanh Sắc Nghe Nhìn, cuối cùng còn lén lút “ship” cặp đôi Ninh Trường Thanh và Lận Thế Trạch.
Bất quá tất cả những điều này Ninh Trường Thanh đều không biết, buổi ghi hình thứ tư kết thúc, đợi livestream tắt đi, cả nhóm đi thay lại quần áo của mình.
Đạo diễn thì chặn Ninh Trường Thanh và Lận Thế Trạch lại, một lần nữa xin lỗi về sự cố suýt nữa đã xảy ra lúc trước.
Người phụ trách sân bãi cũng chạy đến đặc biệt xin lỗi thêm một lần nữa, những việc cụ thể sẽ nói với họ sau.
Vì bị trì hoãn như vậy, nên lúc hai người đi thay đồ, phòng thay đồ chỉ còn lại hai người họ.
Ninh Trường Thanh thay đồ xong từ trong buồng bước ra, nhìn thấy Lận Thế Trạch đang dựa vào khung cửa cách đó không xa cười với cậu: “Thầy Ninh, hôm nay cảm ơn nhiều nhé, nếu không có thầy Ninh, e là mạng của tôi đã bỏ lại ở đây rồi.”
Cũng là do anh ta quá tự cao, lúc đó đầu óc nóng lên nghĩ mình không thể thua được.
Bây giờ nghĩ lại, cũng thấy sợ.
Ninh Trường Thanh vẫn nói câu đó: “Người khác tôi cũng sẽ cứu, chẳng qua chỉ là thuận tay mà thôi, thầy Lận không cần phải luôn ghi nhớ như vậy.”
Lận Thế Trạch thấy cậu đến gần liền đứng thẳng người dậy, lúc Ninh Trường Thanh đi ngang qua, anh ta mở lời mời: “Thầy Ninh không để ý là do thầy Ninh rộng lượng, nhưng ơn cứu mạng tôi lại không thể không báo đáp. Thầy Ninh nể mặt ăn với tôi một bữa cơm được không? Cũng coi như là để lòng biết ơn của tôi vơi đi một chút?”
Bước chân vốn đã đi ra ngoài của Ninh Trường Thanh đột nhiên dừng lại.
Mắt Lận Thế Trạch sáng lên: “Thầy Ninh đồng ý rồi sao?”
Ninh Trường Thanh lại quay đầu nhìn anh ta: “Thầy Lận thật sự muốn cảm ơn tôi?”
Lận Thế Trạch gật đầu: “Đó là điều tự nhiên.” Bất kể là anh ta thật sự có hứng thú với Ninh Trường Thanh hay là vì được cứu, điều nào cũng đủ để anh ta vô cùng vui vẻ mời đối phương đi ăn, qua lại vài lần, mối quan hệ chẳng phải sẽ thân thiết hơn sao?
Ninh Trường Thanh gật gật đầu: “Ăn cơm thì không cần đâu, nhưng nếu thầy Lận thật sự muốn cảm ơn tôi, vậy thì trả lời tôi ba câu hỏi.”
Lận Thế Trạch sững sờ, có lẽ không ngờ Ninh Trường Thanh hoàn toàn không đi theo kịch bản.
Nhưng ngay sau đó trong lòng lại tê dại, lẽ nào thầy Ninh cũng có hứng thú với anh ta, muốn hỏi anh ta vài câu hỏi riêng tư hơn?
Lận Thế Trạch tiến lại gần một bước, giọng cũng hạ thấp xuống, mang theo vài phần trêu chọc: “Thầy Ninh cứ hỏi, tôi nhất định sẽ biết gì nói nấy.”
Ninh Trường Thanh như không nhìn thấy dáng vẻ khổng tước xòe đuôi của anh ta: “Câu hỏi thứ nhất, người nhà anh có ai bị bệnh nặng không?”
Lận Thế Trạch vốn đang đợi Ninh Trường Thanh hỏi anh ta đã từng yêu mấy người, kết quả: ??
Vẻ mặt Lận Thế Trạch trong phút chốc quá đỗi mờ mịt, Ninh Trường Thanh nhướng mày: “Không thể nói sao?”
“Nói thì có thể, chỉ là…” Sao anh ta lại thấy có gì đó kỳ lạ? “Người nhà tôi, nói ra thì ngoài anh họ tôi là Khương Triều ba năm trước bị tai nạn xe hơi đến giờ vẫn chưa tỉnh, thì mọi người đều khá khỏe mạnh. Cũng không có bệnh di truyền gì của gia tộc, điểm này thầy Ninh có thể yên tâm.”
Ninh Trường Thanh cụp mắt xuống, không có sao? Là cậu thật sự nghe nhầm, hay là bệnh tình của người đó không hề tiết lộ ra ngoài? Nhưng cần phải giấu cả cháu trai sao?
Ninh Trường Thanh nhanh chóng hỏi câu thứ hai: “Ảnh đế Khương và người nhà anh quan hệ có tốt không?” Dừng một chút, cậu đưa ra một lời giải thích hợp lý: “Tôi là fan của ảnh đế Khương.”
Lận Thế Trạch lập tức hiểu ra, xem ra thầy Ninh đây là đặc biệt muốn hỏi anh ta về chuyện của anh họ: “Tự nhiên là tốt rồi, anh họ hồi nhỏ ở cùng chúng tôi trong nhà cũ, quan hệ không tệ, cộng thêm anh họ và chú út tôi tuổi tác tương đương, họ gần như là cùng nhau lớn lên.”
Ninh Trường Thanh vốn định hỏi câu thứ ba là tuổi cụ thể của chú út Lận, nhưng Lận Thế Trạch đã nhắc đến hai người tuổi tác tương đương, vậy thì không cần phải hỏi nữa.
Ninh Trường Thanh gật gật đầu: “Tôi hỏi xong rồi, sau này thầy Lận không cần để ý đến chuyện tôi kéo anh một phen nữa.”
Lận Thế Trạch không ngờ cậu nói đi là đi: “Còn câu hỏi thứ ba đâu?”
Sao lại không có câu nào về anh ta?
Ninh Trường Thanh: “Không muốn hỏi nữa.”
Chỉ là hai người vừa một trước một sau đi ra ngoài, liền nhìn thấy Hề Thanh Hạo đang đứng cách đó không xa, có lẽ vừa rồi câu cuối cùng giọng Lận Thế Trạch lớn hơn một chút nên bị đối phương nghe thấy.
Hề Thanh Hạo đè nén sự ghen tị trong lòng, nhẹ giọng hỏi một cách thản nhiên: “Câu hỏi thứ ba gì vậy?”
Ninh Trường Thanh không thèm liếc nhìn y một cái, trực tiếp bỏ đi.
Hề Thanh Hạo vốn đã thay đồ xong ra ngoài không tìm thấy Lận Thế Trạch, ban đầu tưởng anh ta đã về xe riêng của mình, nhưng đến nơi mới biết Lận Thế Trạch và Ninh Trường Thanh bị đạo diễn giữ lại một lúc, lúc này vẫn còn ở trong phòng thay đồ.
Y đi qua vừa hay nghe được câu đó, lập tức suy diễn ra rất nhiều chuyện.
Quả nhiên cái tên Ninh Trường Thanh này chỉ tỏ ra thanh cao bề ngoài, sau lưng chẳng phải vẫn đang bắt chuyện với Lận Thế Trạch sao? Cố ý gây sự chú ý của Lận Thế Trạch?
Nhưng lại cố tình vận may của đối phương tốt đến vậy mà cứu được Lận Thế Trạch.
Điều này khiến sự không thích và ghen tị của y đối với Ninh Trường Thanh vào lúc này gần như đạt đến đỉnh điểm.
Lận Thế Trạch thấy Ninh Trường Thanh định đi liền đuổi theo hai bước, bị Hề Thanh Hạo chặn lại, đợi đến khi nhìn lại, Ninh Trường Thanh đã đi xa, lên một chiếc xe đang đỗ ở đó rồi nhanh chóng rời đi.
Chiếc xe này không phải do tổ chương trình chuẩn bị, Lận Thế Trạch nhíu mày, lại nhìn Hề Thanh Hạo đang chặn đường mình, khóe miệng vốn đang cong lên liền lạnh xuống. Cả ngày hôm nay anh ta đã bị Hề Thanh Hạo làm phiền không ít, nhưng trước ống kính anh ta phải giữ hình tượng, nhưng lúc này livestream đã kết thúc, Lận Thế Trạch lười phải giả vờ nữa.
Lận Thế Trạch không chút khách khí mở miệng: “Tránh ra.”
Hề Thanh Hạo lần đầu tiên nhìn thấy người mình muốn tiếp cận lại đối xử với mình lạnh nhạt như vậy: “Thầy Lận, anh…”
Lận Thế Trạch lười phải nói nhiều với y: “Chậc, đừng có diễn trước mặt tôi nữa, sao, biết tôi là người nhà họ Lận nên không thể chờ đợi được nữa muốn lên thuyền của tôi à? Nhưng cậu cũng không đi tìm hiểu xem gu của tôi bình thường thế nào sao? Dáng vẻ này của cậu, còn chưa nằm trong phạm vi săn đuổi của tôi đâu, tôi cũng không phải cái gì cũng không kén chọn.”
Đương nhiên lời này là giả, dáng vẻ của Hề Thanh Hạo cũng không tệ, ngày thường loại đưa đến cửa này, anh ta cũng sẽ rảnh rỗi mà tiêu khiển cho đỡ buồn chán, chỉ là bây giờ anh ta lại lười phải đối phó.
Cộng thêm ngày hôm nay cũng đã nhìn thấu tâm tư của Hề Thanh Hạo, càng lười phải nói nhảm.
Sắc mặt Hề Thanh Hạo cũng trầm xuống, thẹn quá hóa giận: “Vậy thì ai nằm trong phạm vi? Ninh Trường Thanh sao? Nhưng cậu ta có để mắt đến anh không?”
Sau khi buột miệng nói ra, Hề Thanh Hạo liền hối hận, đối phương không chỉ nổi tiếng hơn y, mà gia thế cũng hơn y rất nhiều.
Lận Thế Trạch muốn đuổi theo Ninh Trường Thanh, trực tiếp bỏ lại một câu “Liên quan quái gì đến cậu” rồi bỏ đi.
Hề Thanh Hạo mặt mày đen sì nhìn chằm chằm bóng lưng Lận Thế Trạch rời đi, tức giận không thôi, thậm chí muốn lập tức dùng luôn bàn tay vàng của mình, để Lận Thế Trạch từ nay về sau phải răm rắp nghe lời y, nhìn Lận Thế Trạch vừa rồi lạnh nhạt với mình cũng sẽ giống như Đoạn Hạo, trở thành một con chó liếm láp trung thành của y.
Nhưng lý trí dần dần quay trở lại, y chỉ còn lại một bàn tay vàng cuối cùng như vậy.
Một khi dễ dàng cho đi, nếu sau này gặp phải người lợi hại hơn, thân phận cao hơn, y sẽ không còn con bài tẩy nào nữa.
Cho nên y phải suy nghĩ lại cho kỹ.
Ninh Trường Thanh bên này lên xe của Hồng Hâm Hào đang đỗ ở một bên, vừa lên xe, Hồng Hâm Hào liền đưa một chiếc hộp gấm qua: “Đại ca, đây là bình ngọc hôm qua anh bảo em đi mua, anh xem thế nào?”
Ninh Trường Thanh mở ra, bên trong là một bình ngọc trắng chất lượng không tệ, cậu gật đầu: “Vất vả rồi.”
Hồng Hâm Hào cười hì hì: “Không vất vả, không vất vả, chúng ta bây giờ đi nhà cũ của nhà họ Nhiếp sao?”
Ninh Trường Thanh lắc đầu: “Về khách sạn một chuyến trước đã.”
Cậu muốn trước tiên cho số thuốc một năm vào trong bình ngọc này.
Tối hôm qua từ nhà họ Nhiếp về khách sạn liền nhận được một nghìn năm trăm vạn do Nhiếp Húc chuyển qua.
Cậu không nhận tiền khám bệnh, nhưng thuốc điều dưỡng cơ thể cho ông cụ Nhiếp lại cần họ trả tiền, một liệu trình bốn trăm năm mươi vạn, một năm ba liệu trình, tổng cộng một nghìn ba trăm năm mươi vạn.
Nhiếp Húc chuyển một nghìn năm trăm vạn, thừa ra một trăm năm mươi vạn, Ninh Trường Thanh cũng không chuyển lại, trực tiếp chuyển cho Hồng Hâm Hào một trăm năm mươi vạn, bảo cậu ta hôm nay dùng số tiền đó mua một chiếc bình ngọc.
Thuốc do hệ thống đưa ra quả thực là loại thượng hạng, đúng là dùng loại bình ngọc này để đựng sẽ thích hợp hơn, dễ bảo quản, dược hiệu không bị hao hụt.
Ninh Trường Thanh trở về khách sạn, cho mười hai viên thuốc được bào chế từ vài loại thảo dược điều dưỡng cơ thể ông cụ Nhiếp vào trong bình ngọc.
Rồi lại đặt bình ngọc vào trong hộp gấm lúc trước mang đến nhà họ Nhiếp.
Ninh Trường Thanh muốn đến nhà họ Nhiếp là chuyện ban ngày đã nói với Nhiếp Húc, Nhiếp Húc vừa nghe là đến đưa thuốc tự nhiên đồng ý, hiếm khi về nhà sớm cùng ông cụ Nhiếp chờ ở nhà.
Ninh Trường Thanh lại một lần nữa được mời đến thư phòng của ông cụ Nhiếp ở tầng ba, đến nơi, Ninh Trường Thanh đẩy hộp gấm qua: “Đây là lượng thuốc một năm, một tháng uống một viên là được.”
Nhiếp Húc vội vàng nhận lấy, cũng không mở ra.
Bất kể dược hiệu thế nào, chỉ bằng việc Ninh tiên sinh đã chữa khỏi chân cho ông nội cậu ta, cũng đủ để Ninh tiên sinh sau này trở thành khách quý của nhà họ Nhiếp.
Ông cụ Nhiếp rót thêm chút trà cho Ninh Trường Thanh: “Ninh tiên sinh, tin tức mà thầy nhờ lão già này tìm hiểu, hôm nay đã đặc biệt cho người đi tìm hiểu rồi, cũng tìm được hai người phù hợp điều kiện. Những người còn lại vẫn chưa tìm được, đợi có tin tức khác sẽ báo lại cho Ninh tiên sinh. Thầy có muốn xem qua hai vị này trước không?”
Ninh Trường Thanh không ngờ nhà họ Nhiếp lại hành động nhanh như vậy.
Đợi đến khi nhận được hai bản thông tin, cậu nhanh chóng xem xong, hai người đều ở thành phố C, một người là nhà họ Đổng, kinh doanh đồ nội thất, người mà ông cụ nói là con trai út của nhị phòng nhà họ Đổng, bệnh từ trong bụng mẹ, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, năm nay 24 tuổi.
Người còn lại là nhà họ Điền kinh doanh ngọc thạch, là con trai út của ông cụ Điền, cũng từ nhỏ sức khỏe đã không tốt lắm, 27 tuổi.
Ông cụ Nhiếp lấy ra hai tấm ảnh từ một chiếc phong bì bên cạnh, tách ra đặt trước mặt Ninh Trường Thanh: “Đây là cậu ấm nhà họ Đổng, đây là cậu ấm nhà họ Điền. Hai người họ không thường xuyên lộ diện, nhưng đều phù hợp với điều kiện Ninh tiên sinh nói.”
Ninh Trường Thanh từ lúc nhìn thấy hai người đều bị bệnh từ nhỏ đã biết không phải là người mình cần tìm.
Đợi đến khi nhìn thấy ảnh, quả nhiên không phải.
Ông cụ Nhiếp nhìn vẻ mặt cậu liền hiểu ra: “Thời gian quá ngắn vẫn chưa tìm hiểu xong, đợi có tin tức khác sẽ để Tiểu Húc báo lại cho Ninh tiên sinh.”
Ninh Trường Thanh đặt ảnh xuống, nhìn về phía ông cụ: “Hai người này đều không phải người tôi cần tìm.”
Ông cụ gật gật đầu, ông cũng không nghĩ một lần là có thể giúp tìm được: “Ninh tiên sinh không cần phải vội, vì mới qua một ngày, còn có những tin tức khác chưa được gửi đến.”
Ninh Trường Thanh đặt tài liệu xuống, nhìn về phía ông cụ, đi thẳng vào vấn đề: “Ông cụ có quen nhà họ Lận, nhà họ Khương không?”
Ông cụ bất ngờ nhìn sang, ông dường như nghĩ đến điều gì đó: “Người cậu muốn tìm là cậu ấm nhà họ Khương à?”
Nếu ông nhớ không nhầm, nhà họ Khương có một cậu ấm trước đây làm diễn viên, sau này nghe nói bị tai nạn xe hơi, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Ba năm nay nhà họ Khương đã tìm đủ danh y, nghĩ đủ mọi cách, nhưng vẫn không tìm được bất kỳ khả năng nào có thể làm cho cậu Khương tỉnh lại.
Mấy tháng gần đây, nhà họ Khương đã hoàn toàn từ bỏ, dù sao nhà họ Khương con cháu cũng không ít, cộng thêm cậu ấm nhà họ Khương bị tai nạn lại có bố mẹ ly dị, từ nhỏ được nuôi dưỡng ở bên cạnh ông cụ Lận.
Nhưng không lâu trước đây, cậu Lận nghe nói sau đó đã đưa người từ nhà họ Khương đi, đưa về nhà cũ của nhà họ Lận, chỗ ông cụ.
Vì biết trước những chuyện này, nên khi Ninh Trường Thanh hỏi như vậy, ông cụ Nhiếp tự nhiên cũng nghĩ đến cậu ấm nhà họ Khương.
Ai ngờ Ninh Trường Thanh lại lắc đầu: “Không phải. Ảnh của anh Khương trên mạng tùy tiện là có thể tìm được, người tôi nghĩ đến là một người khác.”
Ông cụ càng thêm bất ngờ: “Nhưng theo tôi được biết, ngoài cậu ấm Khương Triều đó ra, nhà họ Lận, họ Khương không có người trẻ tuổi nào sức khỏe không tốt đến mức sắp chết cả.”
Ninh Trường Thanh không trả lời, nếu là giấu giếm thì sao.
Dù sao thì theo gia nghiệp nhà họ Lận, cộng thêm vụ bắt cóc mười hai năm trước mà Ninh Trường Thanh biết, kiếp thứ nhất sau khi đến thành phố A học đại học cậu thực ra đã tìm kiếm tin tức, nhưng trên mạng không có bất kỳ tin tức nào khớp.
Theo sự rời đi của thiếu niên, tin tức đã hoàn toàn bị ém nhẹm.
Mà bây giờ, từ những thông tin cậu có được từ nhà họ Lận, là vị chú út Lận đó đang nắm quyền.
Vị chú út Lận này là con trai út của ông cụ Lận, ông còn có hai người con trai và một người con gái khác.
Nhưng bây giờ lại là chú út Lận nắm quyền, trong chuyện này xem ra có những điều không tiện nói cho người ngoài biết.
Nhưng hiện tại, tất cả những điều này đều chỉ là suy đoán của Ninh Trường Thanh, không ít trong số đó là cậu nghe được từ miệng Hồng Hâm Hào trên đường đến nhà họ Nhiếp.
Nếu là chuyện người ngoài đều biết, thì thật giả còn phải xem xét.
Ông cụ có chút hiểu ra: “Cậu nghi ngờ có người sẽ giấu tin tức?”
Điều này cũng không phải là không thể.
Ninh Trường Thanh gật đầu: “Cho nên tôi muốn gặp một lần để xác nhận.”
Ông cụ: “Người cậu nghi ngờ là ai?”
Ninh Trường Thanh nhìn về phía ông cụ, cũng không giấu giếm: “Người đứng đầu nhà họ Lận hiện nay, Lận Hành.”
Ông cụ bất ngờ vô cùng: “Cái gì? Không thể nào, sức khỏe cậu Lận không có vấn đề gì.” Tối qua ông mới gặp cậu Lận, thậm chí còn hợp tác với nhà họ Lận, huống chi, nếu sức khỏe cậu Lận có vấn đề, ông cụ Lận sao có thể để cậu ta chạy lung tung?
Ninh Trường Thanh: “Có phải hay không, vẫn phải gặp rồi mới biết được.” Ông cụ không tin cũng được, tin cũng được, nếu gặp được người, thật sự là người cậu muốn tìm, cậu cũng có thể phủ nhận không phải, đến lúc đó lén lút chữa bệnh cho người đó là được, tin tức cũng sẽ không truyền ra ngoài; nếu không phải… vậy thì cậu cũng có thể tiếp tục tìm, dù sao thì, theo ngày người đó qua đời trong sách, đã không còn nhiều thời gian nữa.
Ông cụ thấy cậu nói một cách thản nhiên, biết cậu hiện tại có lẽ chỉ là có một ý nghĩ, cũng chỉ là phỏng đoán.
Ông thở dài một tiếng: “Ninh tiên sinh e là phải thất vọng rồi. Lão già tôi tối qua mới gặp cậu ta, cậu Lận trông sức khỏe cũng không tệ lắm.”
Tuy rằng trông sắc mặt đúng là có chút không tốt, nhưng đâu có giống bệnh sắp chết?
Ninh Trường Thanh nói: “Phải đợi gặp rồi mới biết được. Chuyện tôi tìm người không tiện nói cho người ngoài biết, cho nên chuyện hẹn gặp, phiền lão tiên sinh giúp tôi dàn xếp một chút. Tôi nghe nói thầy Khương bây giờ đang ở nhà họ Lận, lão tiên sinh có thể giúp tôi chuyển lời, nói là ông quen một người có thể chữa khỏi bệnh cho thầy Khương, nhưng người này tính tình cổ quái, chỉ có một yêu cầu, là cần cậu Lận có mặt.”
Ông cụ vốn đang lẳng lặng lắng nghe, nghe vậy lại ngồi thẳng người dậy: “Ninh tiên sinh thật sự có thể chữa khỏi cho cậu ấm Khương Triều đó sao?”
Ninh Trường Thanh: “Làm cho cậu ấy tỉnh lại không thành vấn đề.”
Trên đường đến đây cậu đã tra trên mạng.
Vì Khương Triều là ảnh đế, năm đó xảy ra chuyện rất nhiều phương tiện truyền thông đưa tin về Khương Triều, đặc biệt là chuyện cậu ta bị tai nạn xe hơi vẫn chưa tỉnh lại, thậm chí có paparazzi lẻn vào bệnh viện tìm hiểu thông tin cụ thể.
Ninh Trường Thanh xem qua phân tích bệnh tình cụ thể, hẳn là không có vấn đề gì.
Nhưng cậu cũng không nói chắc như đinh đóng cột.
Có thể làm cho người hôn mê ba năm tỉnh lại đủ để khiến ông cụ kinh ngạc, ông mừng rỡ vô cùng, dù sao cũng là người quen biết của thế gia, ông cụ gật đầu: “Ninh tiên sinh yên tâm, chuyện này lão già giúp nhà họ Lận nhận lời.”
Ông cụ Lận rất để ý đến cậu Lận và cậu ấm Khương, đặc biệt là cậu Lận và cậu ấm Khương tuổi tác tương đương, cùng nhau được nuôi dưỡng bên cạnh ông cụ Lận, tuy là chú cháu nhưng lại giống anh em hơn, tình cảm cũng không tệ.
Sau khi Ninh Trường Thanh rời đi, Nhiếp Húc đứng một bên cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Ông nội, chuyện… chuyện này thật sự phải nhận lời sao?”
Cậu ta vẫn luôn không mở miệng cũng là sợ Ninh tiên sinh nghĩ nhiều, dù sao Ninh tiên sinh đã giúp ông nội chữa khỏi chân, chỉ riêng điểm này đã đủ để họ cảm kích.
Nhưng cảm kích là một chuyện, chữa khỏi chân và làm cho Khương Triều tỉnh lại vẫn là hai chuyện khác nhau.
Dù sao thì chân của ông nội cũng không phải hoàn toàn không thể cử động, chỉ là vì bệnh cũ, nhưng Khương Triều lại là vấn đề sau tai nạn xe hơi, nghe nói là bị thương ở đầu, sao có thể chỉ đơn giản châm cứu là khỏi được?
Nếu là thật, thì cũng quá khó tin.
Trừ phi Hoa Đà tái thế mới có bản lĩnh đó chứ?
Ông cụ Nhiếp liếc nhìn cậu ta một cái, để Nhiếp Húc đỡ mình đứng dậy, đợi đến khi Nhiếp Húc nhìn thấy ông cụ Nhiếp đi lại vững vàng, cảm thán Ninh tiên sinh này tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh lớn như vậy, sau này chắc chắn không phải người tầm thường.
Nhưng dù vậy, cậu ta cũng không tin tưởng lắm việc Ninh tiên sinh có thể chữa khỏi cho Khương Triều.
Ông cụ Nhiếp lại đi đến bàn sách một bên, mở hộp gấm ra, đợi đến khi nhìn thấy bình ngọc đựng thuốc viên thì sững sờ, dứt khoát để Nhiếp Húc đến xem: “Con tự xem đi.”
Nhiếp Húc thò đầu qua, đợi đến khi nhìn thấy bình ngọc cũng sững sờ, mặt lập tức nóng lên: “Cái… cái này…”
Cậu ta thường ngày cũng mua ngọc, vừa nhìn đã biết e là phải cần một hai triệu mới mua được loại ngọc tốt như vậy.
Cậu ta đã chuyển cho Ninh Trường Thanh một nghìn năm trăm vạn, thực ra cũng là muốn trả thêm một trăm năm mươi vạn để bày tỏ lòng biết ơn.
Nhưng không ngờ, Ninh tiên sinh tuy không chuyển lại, nhưng lại dùng tiền đó mua bình ngọc để trả lại.
Như vậy cũng sẽ không làm họ khó xử.
Lại cũng thể hiện đúng như lời cậu nói lúc trước, cậu không nhận tiền khám bệnh.
Ông cụ cảm thán một tiếng: “Với nhân phẩm của Ninh tiên sinh, thầy ấy đã nói có thể, vậy chắc chắn không thành vấn đề.”
Ông cụ vừa nói vừa mở bình ngọc ra, gần như ngay khoảnh khắc mở ra, một mùi hương thanh mát xộc vào mũi, trong phút chốc cả căn phòng tràn ngập mùi thuốc.
Gần như ngay khi ngửi thấy, ông cụ Nhiếp và Nhiếp Húc chỉ cảm thấy đầu óc thanh tỉnh, cả người nhẹ nhõm, thoải mái chưa từng có.
Nhiếp Húc cũng không nhịn được cúi đầu nhìn: “Thuốc này…”
Ông cụ lại không nhịn được lập tức đổ ra một viên, trước khi Nhiếp Húc kịp hoàn hồn đã nuốt xuống, viên thuốc gần như tan ngay trong miệng, trôi qua cổ họng rồi vào trong bụng, ông cụ chỉ cảm thấy trong bụng ấm áp.
Ông sau khi già đi cộng thêm cơ thể không khỏe, có rất nhiều bệnh lặt vặt, đặc biệt là dạ dày hàn, thể chất cũng yếu, sợ lạnh, thường xuyên phải đắp một chiếc chăn trên chân.
Nhưng lúc này uống viên thuốc này vào, lại như có một khoảnh khắc cơn đau trên người đều giảm đi rất nhiều.
Cảm giác này rất giống với cảm giác kim châm vào chân lúc trước, cơn đau trên chân dần dần biến mất.
Nhưng… nhưng dược hiệu lại nhanh như vậy sao?
Ông cụ thậm chí còn tưởng có phải là do tác dụng tâm lý của mình không?
“Ông nội… cảm thấy thế nào ạ?” Nhiếp Húc tuy không lo lắng thuốc này có vấn đề, nhưng cũng sợ cơ thể ông cụ không khỏe, hỏi thêm một câu.
“Ông…” Ông cụ mở miệng, chỉ cảm thấy giọng nói trong trẻo hơn mọi khi, trước đây mỗi lần nói chuyện đều thấy tức ngực khó chịu cũng biến mất rất nhiều.
Nhiếp Húc rõ ràng cũng nghe ra, khó tin lộ vẻ mừng rỡ: “Ông nội, ông…”
Ông cụ cúi đầu, kinh ngạc nhìn viên thuốc, cuối cùng cẩn thận cất đi như báu vật: “Rốt cuộc là chúng ta đã đánh giá thấp thế gian này vẫn còn có cao nhân lánh đời. Con không phải vừa mới hỏi ông tại sao phải nhận lời sao? Ninh tiên sinh lợi hại như vậy, nếu thầy ấy đã đồng ý, vậy chắc chắn không thành vấn đề. Con không nghĩ đến, có lẽ Ninh tiên sinh sẽ để sư phụ của thầy ấy đến chữa trị cho Khương Triều sao?”
Hoặc là, nếu Ninh tiên sinh thật sự lợi hại như vậy thì sao?
Nhiếp Húc vốn còn có chút do dự, nhưng nhìn thấy ông cụ rõ ràng trông tinh thần hơn không ít, nghiêm túc nói: “Con sẽ đến nhà họ Lận một chuyến.”
Ông cụ lắc đầu: “Không, ông sẽ đích thân đi.”
Vừa hay ông cũng đã mấy năm chưa gặp ông cụ Lận rồi.
Lần cuối cùng gặp mặt vẫn là ở tang lễ của lão tiên sinh họ Lận mấy năm trước.
Ninh Trường Thanh từ nhà họ Nhiếp trở về khách sạn đã là hơn mười giờ, cậu tắm rửa xong ra ngoài, điện thoại khẽ reo một tiếng, cầm lên xem, phát hiện là tin nhắn WeChat của đạo diễn chương trình gửi đến.
Trước đó còn có mấy cuộc gọi nhỡ.
Chắc là lúc cậu còn đang trong phòng tắm thì đạo diễn gọi đến.
Ninh Trường Thanh mở WeChat, là đạo diễn gửi tin nhắn ngày mai tạm dừng ghi hình một ngày.
Ninh Trường Thanh vào nhóm khách mời của chương trình Thanh Sắc Nghe Nhìn đã thêm lúc trước, Tùng Đình và mấy người khác đã hỏi nguyên nhân trong nhóm.
Dù sao thì trước đó nói chương trình ghi hình bảy ngày, chiều nay kết thúc cũng không nghe nói ngày mai tạm dừng.
Ninh Trường Thanh lướt đến lời giải thích của đạo diễn, là vì vấn đề sân bãi, cụ thể không tiện tiết lộ.
Ninh Trường Thanh xem xong đại khái có thể đoán được nguyên nhân, chắc là buổi ghi hình ngày mai cũng giống hôm nay.
Nhưng hôm nay Lận Thế Trạch suýt nữa xảy ra chuyện trong lúc ghi hình, đạo diễn đã ém nhẹm chuyện đó xuống, vốn chỉ nghĩ đến buổi ghi hình hôm nay, đợi về xem lại buổi ghi hình ngày mai phát hiện cũng có hạng mục nguy hiểm, sợ sân bãi lại xảy ra vấn đề, dứt khoát đích thân đi kiểm tra một chuyến.
Kết quả… e là không tốt lắm.
Để đề phòng bất trắc cũng không kịp sắp xếp lại, thay đổi thiết kế, cho nên đạo diễn mới bất đắc dĩ tạm dừng ghi hình một ngày.
Ninh Trường Thanh trả lời đạo diễn một câu “đã biết” rồi tắt điện thoại.
Cậu ngủ một đêm không mộng mị, ngày hôm sau vẫn sáu giờ hơn đã tỉnh, hiếm khi hôm nay không phải ghi hình, cậu lại mở bảng tài sản và giá trị nhân khí ra.
Tài sản không thay đổi, nhưng giá trị nhân khí lại khiến cậu khá bất ngờ.
Vì hai ngày nay giá trị nhân khí cứ kêu liên tục, sau đó cậu dứt khoát tắt đi, không ngờ hôm qua cả ngày giá trị nhân khí tăng vọt mấy chục triệu, cộng thêm mấy ngày trước đó, quy đổi ra đã hơn một trăm triệu giá trị nhân khí.
Tương đương với một triệu tài sản.
Ngày hôm nay Ninh Trường Thanh hiếm khi được nghỉ ngơi, ở nhà họ Nhiếp, ông cụ Nhiếp sáng sớm đã chuẩn bị tươm tất, mặc bộ Đường trang vừa mới chuẩn bị, để Nhiếp Húc đang ở bên cạnh chưa đi làm xem qua, xác định không có vấn đề gì, mới mang theo quà đã chuẩn bị sẵn rồi đi đến nhà họ Lận.
Cùng lúc đó trong nhà cũ của nhà họ Lận, trống vắng, lạnh lẽo, quản gia bưng bữa sáng lên rồi lặng lẽ lui xuống.
Trên chiếc bàn dài chỉ có hai người, một người là ông cụ Lận, ông ngồi trên xe lăn, tóc đã bạc trắng, chân mày vì thường xuyên nhíu lại nên để lại vài vết hằn rất sâu, trông là một ông lão rất nghiêm nghị, uy nghiêm.
Chỉ là lúc này đang chậm rãi uống canh, không nhịn được nhìn về phía Lận Hành đang lặng lẽ dùng bữa sáng cách đó không xa.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, tuy chưa đến mức nhìn một cái là biết sắp chết, nhưng nghĩ đến kết quả khám bệnh đặt trước mắt, ông cụ Lận cảm thấy bữa cơm này sao cũng không nuốt trôi.
Trong đầu toàn là lời của bác sĩ.
[Sức khỏe của cậu Lận vốn đã ngày một yếu đi, cũng không có cách nào chữa khỏi, lục phủ ngũ tạng vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng, mấy năm nay cậu ấy lại dồn hết tâm tư vào công việc, càng thêm…]
[Vốn dĩ không nên nặng thêm như vậy, nhưng kết quả khám hôm nay không khả quan.]
[Nếu cậu Lận từ giờ phút này bắt đầu không lo lắng bất kỳ chuyện gì nữa, yên tâm ở bệnh viện tĩnh dưỡng, có lẽ có thể sống thêm một hai năm.]
[Xin lỗi, nếu cậu Lận tiếp tục như vậy, e là chỉ còn lại ba tháng nữa thôi.]
Ông cụ Lận cụp mắt xuống, tay nắm chặt muỗng canh, ông đã sống đủ rồi, nếu có thể dùng mạng của mình đổi lấy việc con mình sống tốt, ông sẽ là người đầu tiên đồng ý.
Năm đó ông đã vì sai lầm mà suýt chút nữa hại chết anh, sau đó tuy cứu về được, nhưng cũng để lại di chứng nghiêm trọng như vậy.
Ông khó khăn lắm mới tìm được người về, bây giờ chẳng lẽ lại phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?
Nhưng ông cũng quá hiểu người con út này của mình, từ nhỏ đã rất có chủ kiến, bác sĩ nói một cách ẩn ý, là ở yên trong bệnh viện, nhưng ẩn ý nào phải chỉ đơn giản là ở trong bệnh viện, mà là không bao giờ có thể rời khỏi bệnh viện, mỗi ngày uống thuốc dùng đủ mọi cách để giữ mạng.
Nếu thật sự cho anh biết, e là anh thà ba tháng sau chết một cách đường hoàng, cũng không muốn sống thêm một hai năm như vậy.
Lận Hành không biết từ lúc nào đã ăn xong, anh đặt dao nĩa xuống, lau tay, nhìn về phía ông lão vẫn đang ngẩn người: “Con còn sống được bao lâu?”
“Hả?” Ông cụ Lận sững sờ, đột ngột ngẩng đầu, miệng run rẩy mấy cái, nhưng không phát ra được âm thanh.
Lận Hành: “Cố ý cho người giấu con, là sợ con biết rồi sẽ nghĩ quẩn sao?”
Giọng anh quá bình thản, bình thản đến mức khiến ông cụ Lận vô cùng xót xa: “Con đừng như vậy.”
Ông thà anh cũng giống như người bình thường, sẽ sợ hãi trước cái chết, chứ không muốn nhìn thấy anh bình tĩnh như vậy, như thể sinh tử trước mặt anh không có chút quan hệ nào.
Lận Hành nhìn dáng vẻ vành mắt hoe đỏ của ba mình, thở dài một tiếng: “Năm đó không phải đã biết sống không lâu rồi sao? Con đều đã nghĩ thông, sao ba còn chưa nghĩ thông? Ai rồi cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Anh thực ra có thể cảm nhận được, đặc biệt là sáng hôm nay lúc dậy phát hiện tay chân bắt đầu hơi tê dại, anh ngồi đó hồi lâu, mới rõ ràng nhận ra, e là… mình sống không còn lâu nữa.
Ông cụ Lận cuối cùng không nhịn được ngả người ra sau, giọng run rẩy: “Nhưng con còn trẻ như vậy…” Rõ ràng đã cứu về rồi, nhưng sao ông trời lại bất công với đứa con út này của ông như vậy?
Ông cả đời chưa từng làm chuyện xấu, sao lại báo ứng lên người con cái?
Lận Hành đi qua, quỳ một gối bên cạnh xe lăn của ông cụ Lận, nắm lấy một tay ông: “Mỗi người một số phận, ba… nghĩ thoáng một chút đi.”
Chắc cũng không cần hỏi nữa, anh đại khái cũng có thể đoán được, chắc là không còn bao lâu nữa.
Lận Hành lại đứng dậy, xoay người định đi làm, sau lưng truyền đến giọng nói đau khổ của ông cụ: “Nhưng con còn trẻ như vậy…” Điều này khiến ông làm sao mà nghĩ thoáng được?
Lận Hành muốn nói, không nghĩ thoáng được thì đã sao?
Nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Nói những lời an ủi đó cho hy vọng, nhưng mạng sống không phải mình nói có thể sống là có thể sống được.
Từ mười hai năm trước anh đã nghĩ thông rồi, năm này qua năm khác, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày chết.
Và ngày đó… cuối cùng cũng đã đến.
Sau khi Lận Hành rời đi, cả phòng ăn chỉ còn lại ông cụ và quản gia, quản gia tiến lên, muốn an ủi ông chủ, nhưng cũng không biết mở lời thế nào.
Một giờ sau, khi ông cụ Nhiếp đến nhà họ Lận, ông Lận vừa mới miễn cưỡng dùng xong bữa sáng, quản gia vừa định đẩy ông lên lầu thì người hầu đến báo nhà họ Nhiếp đến.
Ông Lận đã nhiều năm không xuất hiện trước mặt người ngoài, cũng không tiếp khách, nhưng nghe là ông cụ Nhiếp, trong sự bất ngờ, vẫn cho người mời họ vào.
Dù sao thì với giao tình của hai nhà Nhiếp Lận, ông cụ Nhiếp không giống người sẽ đột nhiên đến, đột ngột đến như vậy, e là có chuyện.
Quả nhiên, ông cụ Nhiếp vừa vào đã nhìn thấy ông Lận ngồi trên xe lăn, sững sờ một chút: “Mấy năm không gặp, ông bạn này sao lại già nhanh đi như vậy?”
Ông Lận liếc nhìn ông một cái: “Ông bạn già này ngược lại vẫn còn tinh thần phơi phới, ăn nhân sâm quả rồi à?”
Ông cụ Nhiếp sờ mặt cười hì hì, ông sáng dậy cũng cảm thấy mình tinh thần sảng khoái, thậm chí mái tóc hoa râm cũng đen đi không ít, đây tuyệt đối không phải là ảo giác, chẳng phải là đã ăn nhân sâm đan sao?
Ngược lại ông Lận rõ ràng còn nhỏ hơn ông vài tuổi, lại tóc bạc trắng, rõ ràng là sống không tốt.
Hoặc là có tâm sự.
Ông cụ Nhiếp còn tưởng ông lo lắng cho người cháu ngoại Khương Triều này mới sầu não như vậy, ngồi qua, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi hôm nay đến là để báo cho ông một tin tốt. Thấy chân tôi không? Tối qua còn đứng không vững, nhưng gặp được một vị cao nhân lánh đời, y thuật đặc biệt cao, thế là, kỳ tích liền đến.”
Ông Lận sững sờ: “Cao nhân lánh đời? Lời này của ông là thật sao? Chân của ông…”
Ông cụ Nhiếp khoa trương kể lể một hồi chuyện trước đây mình tệ thế nào, vị cao nhân đó châm một kim là khỏi ra sao, đương nhiên là giấu đi tuổi của vị cao nhân, dù sao thì ông tin cao nhân, chứ ông cụ Lận chưa chắc đã tin.
Đôi mắt vốn đã chết lặng, hỗn độn của ông Lận đột nhiên sáng lên: “Vị cao nhân này thật sự lợi hại như vậy sao?”
Quản gia đứng cách đó không xa nghe mà tim đập thình thịch, ông Nhiếp không phải bị ai lừa rồi chứ? Sao cậu cả Nhiếp cũng không khuyên một tiếng? Lại còn gật đầu?
Ông cụ Nhiếp ghé sát lại vỗ vào mu bàn tay ông Lận: “Còn thật hơn cả vàng thật. Tôi hôm nay đến chính là để nói chuyện này, cậu ấm Khương nhà ông không phải hôn mê lâu rồi chưa tỉnh sao, này, đừng nói lão già này không nghĩ đến ông, dù sao thì lúc lão tiên sinh còn tại thế tôi đã nhận không ít ân tình của lão tiên sinh, bây giờ cũng không thể mặc kệ con cháu, cao nhân nói, bệnh của cậu ấm Khương nhà ông, có thể chữa, ít nhất là có thể tỉnh lại được.”
Hơi thở của ông Lận như muốn ngừng lại: “Thật sao?”
Khương Khương đã hôn mê ba năm, nhiều bác sĩ như vậy đều nói không có cách nào, thật sự có cao nhân chữa được sao?
Ông cụ Nhiếp vỗ ngực: “Ông còn không tin tôi? Chỉ là có một yêu cầu.”
Ông Lận lúc này đầu óc mơ màng, nếu Khương Khương có thể chữa được, vậy thì con út thì sao? Có thể sống thêm được một chút không?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, ông Lận mạnh mẽ nắm lấy tay ông cụ Nhiếp, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng: “Vậy thì lục phủ ngũ tạng suy kiệt có chữa được không?”
Ông cụ Nhiếp vốn đang thao thao bất tuyệt, nghe vậy cứng đờ: ?? Lục phủ ngũ tạng suy kiệt?
Đại La Thần Tiên e là cũng không cứu nổi đâu nhỉ?
Đôi mắt vốn đang sáng rực của ông Lận lại một lần nữa ảm đạm xuống: “Tôi chỉ hỏi thôi, Khương Khương có thể chữa khỏi là được rồi, không biết vị cao nhân này có yêu cầu gì?”
Ông cụ Nhiếp nói đến khát, bưng chén trà bên cạnh uống một ngụm lớn: “Chính là vị cao nhân này, có chút cá tính, ông cụ Lận ông cũng biết, cao nhân mà, khó tránh khỏi có chút sở thích đặc biệt, ông ấy chỉ thích nhìn những người trẻ tuổi đẹp trai mới chữa bệnh, cho nên… cậu Lận nhà ông là người đẹp trai nhất nhà họ Lận, cho nên, cần cậu Lận cũng có mặt. Khụ khụ, để nhìn cho đẹp mắt.”
Ông cụ Nhiếp nói ra lời này chính mình cũng cảm thấy mình giống như kẻ lừa đảo.
Nhưng không còn cách nào khác, không thể nào nói người ta cảm thấy cậu Lận nhà ông giống người mà cao nhân đang tìm, cho nên muốn gặp một lần được.
Chắc là người bình thường nào cũng sẽ nghĩ đối phương có ý đồ gì đó.
Cho nên để đề phòng bất trắc, vẫn là nên nói như vậy.
Ông cụ Nhiếp vốn nghĩ ông cụ Lận chắc chắn sẽ suy nghĩ nhiều, nhưng ai ngờ ông Lận nghe xong liền nắm chặt tay ông, hai mắt sáng rực: “Ông nói đúng! Là nên có mặt! Hôm nay cao nhân có thời gian không? Hôm nay xem luôn được không? Cao nhân muốn bao nhiêu tiền cũng được!”
Có lẽ, có lẽ để cao nhân xem qua, có lẽ bệnh của con út có thể chữa được thì sao?
Ít nhất sống thêm một ngày cũng là tốt rồi!
Ông cụ Nhiếp nhìn ông Lận đột nhiên kích động lên: ?? Sao ông lại cảm thấy mình giống như kẻ xấu lừa gạt người già cô đơn vậy?
Quản gia đứng một bên: …Lão gia ơi, nếu đây không phải là ông cụ Nhiếp, ông đã phải nghi ngờ là kẻ lừa đảo đến cửa rồi!
Lận Hành vừa đến công ty liền nhận được điện thoại của ông cụ, bảo anh về một chuyến, nói là trong nhà xảy ra chuyện lớn, nói xong, điện thoại liền bị cúp.
Lận Hành gọi lại, trực tiếp không gọi được, gọi số máy bàn trong nhà, quản gia ấp úng, chỉ bảo anh mau về, xảy ra chuyện lớn rồi.
Lận Hành cuối cùng chỉ có thể cầm lấy áo khoác vest một bên, hủy bỏ cuộc họp hôm nay, lái xe quay trở lại nhà họ Lận.
Mà bên kia, Ninh Trường Thanh nhận được điện thoại của ông cụ Nhiếp, đợi xác định cậu có thời gian, ông cụ Nhiếp để Nhiếp Húc đến đón cậu đến nhà họ Lận.
Ninh Trường Thanh cúp điện thoại còn có chút chưa hoàn hồn, lại nhanh như vậy sao?
Ông cụ Nhiếp thật đúng thuộc trường phái hành động.
Hai tiếng sau, Ninh Trường Thanh từ trên xe bước xuống, cùng Nhiếp Húc được người dẫn đến phòng khách phía sau nhà cũ của nhà họ Lận.
Ninh Trường Thanh đi theo sau Nhiếp Húc, ngay khi cậu định bước vào đại sảnh, sau lưng có tiếng bước chân truyền đến, cậu theo phản xạ quay đầu lại. Nhìn thấy cách đó không xa một người đi ngược sáng tới, đi qua một cây hải đường bên cạnh, ánh sáng biến ảo trên mặt anh, cuối cùng lộ ra một khuôn mặt rõ ràng.
Gửi phản hồi