Thiếu Gia Thật Nhà Hào Môn Max Cấp Đã Trở Về – 024

[Ký chủ đoán không sai, đây chính xác là bàn tay vàng của hắn.]

Ninh Trường Thanh nghe giọng nói máy móc rõ ràng trong đầu, không chút biểu cảm tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn màn đêm: “Lúc trước cậu từng nói, nếu tôi phát hiện ra bàn tay vàng của hắn, thì sẽ mở ra cho tôi một buff đặc biệt. Buff đặc biệt đó là gì?”

[Chỉ cần ký chủ tiếp xúc với người bị ảnh hưởng bởi bàn tay vàng của Hề Thanh Hạo, tiếp xúc càng thường xuyên, qua mỗi lần gặp mặt, thì ảnh hưởng của bàn tay vàng lên những người đó sẽ càng ngày càng yếu đi.]

[Buff đặc biệt, ký chủ có muốn lập tức mở ra không?]

Ninh Trường Thanh không trả lời, trong đầu cậu lóe lên những suy đoán trước đó.

Cậu vốn đã biết Hề Thanh Hạo có bàn tay vàng, trong sách miêu tả phản ứng của người nhà họ Hề sau khi cậu chết không hề bình thường, sau đó cậu lại được hệ thống xác nhận rằng Hề Thanh Hạo đúng là có bàn tay vàng.

Từ phản ứng của anh cả Hề trong bữa tiệc và sự thử nghiệm của cậu, cậu đại khái có thể đoán được đó là gì.

Trên người anh cả Hề hẳn là có thứ gì đó, chỉ cần tiếp xúc với cậu một lúc thì ấn tượng về cậu sẽ bị yếu đi, thậm chí không còn chút ấn tượng nào về giọng nói và dung mạo của cậu, nhưng ký ức thì hẳn là vẫn còn.

Bởi vì anh cả Hề vẫn còn nhớ Hồng Hâm Hào.

Nhưng tối nay là lần đầu tiên cậu và anh cả Hề gặp mặt, vậy mà anh cả Hề lại chỉ bị ảnh hưởng như vậy đối với sự tồn tại của cậu, vậy thì, thứ này, hẳn là chỉ có tác dụng với những người thân có cùng huyết thống.

Thứ này không chỉ có trên người anh cả Hề, mà e rằng bố mẹ nhà họ Hề cũng có.

Nhưng có một điểm Ninh Trường Thanh không nghĩ ra, nếu đã như vậy, nếu chỉ có tác dụng với người thân cùng huyết thống, thì lúc trước Hề Thanh Hạo không hề biết mình không phải là người nhà họ Hề, vậy thì ban đầu khi Hề Thanh Hạo có được bàn tay vàng này, là vì mục đích gì mà lại phải sử dụng nó trên người nhà họ Hề?

Huống chi, một khi y đã sử dụng, vậy những người thân khác trong nhà họ Hề chẳng lẽ không phát hiện ra sao?

Trừ phi…

Ninh Trường Thanh cụp mắt xuống, nếu suy đoán lúc này của cậu là thật, vậy thì mọi chuyện cũng có thể giải thích được.

“Bàn tay vàng của Hề Thanh Hạo, nói cho đúng hơn, là có thể thông qua huyết thống để đoạt lấy tình cảm phải không?”

Hệ thống phải một lúc lâu sau mới lên tiếng.

Rõ ràng không ngờ Ninh Trường Thanh chỉ bằng một lần gặp mặt đã đoán ra nhiều đến vậy.

[…Phải.]

Ngón tay Ninh Trường Thanh khẽ gõ lên mép cửa sổ xe: “Nếu Hề Duệ thường xuyên không nhớ được người như tối nay, vậy thì bàn tay vàng này e là đã sớm bị phát hiện. Nhưng Hề Duệ trông như không hề hay biết. Vậy thì tác dụng của bàn tay vàng này không chỉ đơn giản là gây ảnh hưởng. Sự tồn tại chính xác của nó hẳn là, những người đã từng tiếp xúc trước đây, sau khi tiếp xúc rồi lại bị bàn tay vàng ảnh hưởng, thì cho dù có tác dụng của bàn tay vàng, vẫn sẽ nhớ được người này. Nhưng tuy nhớ, sau đó chỉ cần nảy sinh dao động tình cảm với người thân, đều sẽ bị xóa bỏ, ngược lại sẽ được cộng dồn tương đương vào người Hề Thanh Hạo phải không.”

Cho nên bàn tay vàng này hẳn không phải là thứ Hề Thanh Hạo có ngay từ đầu, mà là mấy năm gần đây mới có.

Như vậy mới có thể giải thích được tại sao người nhà họ Hề chưa từng phát hiện ra.

Bởi vì những người thân trong nhà họ Hề đã từng tiếp xúc với nhau thì đều đã tiếp xúc rồi, cho dù lại dùng bàn tay vàng, cũng sẽ không giống như lần đầu Hề Duệ gặp cậu mà không nhớ ra cậu.

Như vậy tự nhiên cũng sẽ không bị ai phát hiện.

Họ vẫn sẽ nhớ những người thân khác trong nhà họ Hề, nhưng cũng chỉ có vậy, sau đó tất cả những dao động tình cảm, đều sẽ chuyển hóa thành tình cảm dành cho Hề Thanh Hạo, càng ngày càng quan tâm đến Hề Thanh Hạo, mà tình cảm với những người có huyết thống khác lại càng ngày càng nhạt đi.

Đây mới là điều Hề Thanh Hạo muốn, y muốn trở thành người duy nhất được mọi người quan tâm, chú ý nhất.

Nhưng y không ngờ mình lại không phải là người nhà họ Hề.

Vậy thì sự tồn tại của bàn tay vàng này cùng với sự xuất hiện của Ninh Trường Thanh sẽ trở thành một quả bom nổ chậm, một khi Ninh Trường Thanh và người nhà họ Hề gặp nhau, thời gian dài chắc chắn sẽ phát hiện ra manh mối.

Bảo sao kiếp trước Hề Thanh Hạo dù thế nào cũng muốn đuổi cậu ra khỏi thành phố A.

Cuối cùng thậm chí không tiếc hại chết cậu cũng không muốn để cậu tiếp xúc với người nhà họ Hề.

[Ký chủ… đều đoán đúng cả rồi. Nếu cậu đã biết cả rồi, có muốn mở buff đặc biệt để xóa bỏ ảnh hưởng này không?]

Ninh Trường Thanh: “Cậu có vẻ rất vội muốn tôi mở ra nhỉ, lúc trước tôi hỏi cậu bàn tay vàng là gì, cậu lại kêu không thể nói.”

[Đúng là ban đầu không thể nói, nhưng ký chủ đã đoán ra rồi, vậy tự nhiên cũng có thể nói.]

Ninh Trường Thanh: “Nhưng ban đầu tôi cũng không hoàn toàn hiểu rõ, cậu có vẻ rất vội thừa nhận, hay nói cách khác, lúc trước không chịu nói là sợ tôi nhận ra điều bất thường, nên mới lấy lui làm tiến? Việc bàn tay vàng của Hề Thanh Hạo xuất hiện ở kiếp thứ nhất, là lỗi hệ thống của các cậu phải không?”

[…………]

Ninh Trường Thanh đợi một lúc không thấy trả lời, biết mình đã đoán đúng: “Cho nên sau đó tôi chết đi mới có cơ hội trọng sinh? Là muốn bồi thường sao?”

Hệ thống muốn giả chết, nhưng nó làm sao cũng không ngờ chỉ mới gặp Hề Duệ một lần, vậy mà đã bị nhìn thấu hết.

[Ký chủ… hiện giờ đều đã qua rồi. Bây giờ ký chủ quay về, cũng là có thể sửa chữa lại tất cả.]

Ninh Trường Thanh không nói gì.

[Ký chủ?]

Ninh Trường Thanh: “Nếu là sai lầm của các cậu, vậy tôi muốn tìm hiểu thêm cũng không thành vấn đề phải không?”

[…Tự nhiên.]

Ninh Trường Thanh: “Bàn tay vàng của hắn cụ thể là gì? Cậu có thể không nói, nhưng tôi cũng có thể chọn không mở buff, không chọn sửa lỗi hệ thống này, không biết sau này sẽ thế nào.”

[123 nói là được chứ gì? Đây chỉ là một sai sót nhỏ, nhưng đúng là bộ phận của chúng tôi đã xảy ra lỗi. Bàn tay vàng của Hề Thanh Hạo là một mặt dây chuyền, chỉ cần đưa mặt dây chuyền cho người mà hắn muốn đoạt lấy tất cả những dao động tình cảm sau này, chỉ cần người đó cam tâm tình nguyện luôn đeo, vậy thì sau này bất kể đối với ai nảy sinh dao động tình cảm định sẵn, đều sẽ trực tiếp bị đoạt lấy chuyển thành tình cảm dành cho Hề Thanh Hạo.]

Ninh Trường Thanh nhíu mày: “Tình cảm? Không giới hạn ở tình thân phải không, còn có cả tình yêu nữa? Trên tay hắn rốt cuộc có mấy cái mặt dây chuyền?”

[Năm cái.]

Ninh Trường Thanh đã biết được điều mình muốn biết, vẻ mặt thả lỏng lại: “Ba cái là để đoạt lấy tình thân, hai cái còn lại có một cái hẳn là tình yêu nhỉ.”

[…Phải.]

Ninh Trường Thanh nghĩ đến sự quan tâm của Đoạn Hạo dành cho Hề Thanh Hạo, vốn cũng chỉ là thử, có được đáp án chắc chắn, cũng nằm trong dự liệu.

“Hắn còn một cái chưa dùng?”

[Phải.]

Ninh Trường Thanh ban đầu không chọn mở ra ngay, vốn không định có bất kỳ tiếp xúc nào với người nhà họ Hề nữa, nhưng không tiếp xúc cũng không có ý định nhận lại là một chuyện, nhưng cậu cũng không muốn để Hề Thanh Hạo được yên ổn.

Nếu đã có buff đặc biệt, cậu cũng không ngại để Hề Thanh Hạo từ từ trải qua cảm giác hoảng sợ khi có được rồi lại mất đi.

Ninh Trường Thanh cuối cùng chọn mở buff đặc biệt.

Lúc Ninh Trường Thanh trở lại khách sạn đã là hơn mười một giờ, sau khi Hồng Hâm Hào lái xe đi, Ninh Trường Thanh từ cửa sau vào khách sạn, lúc đợi thang máy, phía sau có tiếng bước chân truyền đến.

Cậu quay đầu lại nhìn, vừa hay đối diện với Hề Thanh Hạo đang quấn kín mít chỉ để lộ một đôi mắt.

Hề Thanh Hạo không ngờ muộn như vậy lại gặp Ninh Trường Thanh, y vừa mới đối phó xong với Ninh Chính Đào trở về, lúc này nhìn thấy Ninh Trường Thanh, chỉ cảm thấy một luồng khí nóng xông thẳng lên não.

Nhưng sự khó chịu này vẫn bị y đè nén xuống, đây không phải là nơi để nói chuyện.

Ninh Trường Thanh chỉ nhìn y một cái rồi thu hồi tầm mắt, nhìn những con số đang không ngừng đi xuống, theo cửa thang máy mở ra, cậu bước vào.

Hề Thanh Hạo cũng ngay sau đó bước vào.

Hai người đứng ở hai bên, Hề Thanh Hạo kéo thấp chiếc mũ trên đầu, nhưng trong thang máy chỉ có hai người, lời y nói Ninh Trường Thanh chắc chắn có thể nghe thấy: “Cậu biết từ khi nào?”

Lúc trước ở phòng livestream, hai người xem như đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó.

Người từng theo đuổi cậu lại yêu người khác, theo đuổi cậu chẳng qua chỉ là chơi đùa mà thôi, Hề Thanh Hạo không tin Ninh Trường Thanh thật sự thờ ơ, bình tĩnh như những gì cậu thể hiện trong chương trình livestream.

Ninh Trường Thanh nhìn thẳng về phía trước, giọng nói không nghe ra chút gợn sóng nào: “Có khác biệt sao?”

Hề Thanh Hạo cười lạnh một tiếng: “Đúng là không khác biệt, bất kể cậu muốn giở trò gì, Đoạn Hạo dù có chết cũng chỉ thích một mình tôi, còn cậu, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi anh ta không thèm ngó tới mà thôi.”

Y nói xong muốn thông qua tấm gương phía trước nhìn rõ dáng vẻ của cậu, lại phát hiện Ninh Trường Thanh thậm chí còn không thèm liếc nhìn y một cái.

Mãi đến khi cửa thang máy mở ra, lúc Hề Thanh Hạo bước ra khỏi thang máy, Ninh Trường Thanh mới chậm rãi lên tiếng: “Nếu đã tự tin như vậy, cậu lại hoảng sợ cái gì?”

Da đầu Hề Thanh Hạo vì câu nói này của cậu như muốn nổ tung, y đột ngột quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy cửa thang máy đang đóng lại, chỉ kịp hạ giọng: “Tôi sao có thể hoảng sợ?”

Nhưng đáp lại y lại là cánh cửa thang máy đã đóng chặt.

Hề Thanh Hạo có cảm giác như đấm vào bông, vô cùng bất lực, y nghiến răng, cuối cùng vẫn bước về phía trước.

Chỉ là càng đi, lời nói vừa rồi của Ninh Trường Thanh lại khiến đáy lòng y thật sự dấy lên một nỗi hoảng sợ. Y là vì Ninh Chính Đào nên mới về muộn như vậy, nhưng Ninh Trường Thanh tại sao lại về muộn thế?

Cậu ta đã đi đâu?

Mấy tiếng đồng hồ này cậu ta đã đi đâu?

Tối nay là tiệc đính hôn của cậu cả nhà họ Nhiếp, không thể nào, Ninh Trường Thanh chẳng qua chỉ là một sinh viên nghèo, không thể nào được mời.

Nhưng sự bất an trong lòng khiến y quẹt thẻ vào phòng, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho anh cả Hề.

Điện thoại chỉ reo một tiếng đã được bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mang theo ý cười ôn hòa của anh cả Hề: “Sao muộn vậy còn chưa ngủ? Ngày mai không phải còn có livestream sao?”

Hề Thanh Hạo nghe giọng anh cả Hề, dần dần thả lỏng lại: “Anh cả cũng chưa ngủ sao? Anh cả mới từ nhà họ Nhiếp về à?”

Anh cả Hề gật đầu: “Đúng vậy.”

Tim Hề Thanh Hạo hẫng một nhịp: “Vậy… tối nay có chuyện gì xảy ra không?”

“Chuyện gì?” Anh cả Hề nghiêm túc suy nghĩ: “Đúng là có.”

Hề Thanh Hạo thiếu chút nữa không nhịn được mà phát ra tiếng, cố gắng kiềm chế: “Là, là gì vậy?”

Anh cả Hề thấy hơi lạ, sao giọng của em trai lại kỳ quái như vậy, nhưng cũng không nghĩ nhiều: “Chân của ông cụ Nhiếp khỏi rồi.”

Hề Thanh Hạo đột nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Không có gì khác sao? Hoặc là gặp người nào đó?”

Anh cả Hề càng thêm kỳ lạ: “Sao em trai đột nhiên lại hỏi vậy?”

Hề Thanh Hạo nghe phản ứng này của anh ta chắc là không có gì: “Không, chỉ là lâu rồi không gặp anh cả, có chút nhớ anh cả.”

Anh cả Hề cười cười: “Vậy thì cuối tuần này livestream cũng kết thúc rồi, về nhà cũ ăn cơm.”

Hề Thanh Hạo đồng ý rồi cúp điện thoại, nhưng lại thấy bực bội không thôi. Y nắm chặt điện thoại, mình mới là thiên chi kiêu tử, có huyết thống thì đã sao? Đã mười năm rồi, những người nhà họ Hề đó không phải cũng có huyết thống với anh cả sao, nhưng người mà anh cả và mọi người quan tâm nhất không phải chỉ có mình y sao?

Trời cao đã cho y một bàn tay vàng lợi hại như vậy, vậy thì y mới có thể là người chiến thắng cuối cùng.

Hề Thanh Hạo tuy nói vậy, nhưng cả đêm lại không ngủ ngon, mơ cả đêm, trong mơ là lúc nhỏ y nghịch ngợm gây sự, tính cách cực đoan, lén lút bắt nạt bạn học, bị anh cả lớn hơn y vài tuổi phát hiện.

Anh cả lại cảm thấy y học thói xấu, không những nghiêm khắc dạy dỗ y, còn nói nếu không sửa sẽ nói với bố mẹ.

Y còn nhỏ, càng thêm như nước với lửa với anh cả, nhiều lần vu oan cho anh cả, nhưng vì còn nhỏ, ban đầu anh cả còn nhường nhịn, nhưng sau đó lại thật sự nói với bố mẹ.

Y lần đầu tiên bị bố mẹ răn dạy, càng thêm ghi hận trong lòng, sau đó nhân lúc anh cả và anh họ chơi bóng rổ về, lén lút từ ban công trên lầu đẩy chậu hoa xuống, không ngờ lại thật sự làm anh cả bị thương, phải đưa đi bệnh viện.

Lúc đó y nhìn thấy anh cả đầu đầy máu mới thật sự kinh hoảng thất thố, sợ hãi vô cùng, cảm thấy sau này mình chắc chắn sẽ bị ghét bỏ.

Nhưng không ngờ cũng chính ngày hôm đó, y vô tình có được bàn tay vàng…

Sau đó chuyện này tuy không giải quyết được gì, nhưng anh cả cũng bắt đầu xa cách y.

Nhưng khi y đánh bạo tặng sợi dây chuyền đó, khi anh cả đeo nó lên, mọi thứ lại đều khác đi.

Đầu tiên là anh cả, sau đó là bố mẹ…

Sau này vì muốn Đoạn Hạo làm chân sai vặt cho mình, chỉ bảo vệ một mình mình, để mình có thể diện, y cũng cho Đoạn Hạo một cái.

Lớn lên rồi, trải qua chuyện lúc nhỏ, y đã học được cách che giấu cảm xúc, những chuyện xấu đã làm cũng chỉ ở trong bóng tối, y càng ngày càng được người khác yêu thích, tương lai của y một mảnh quang minh, là thiên chi kiêu tử được mọi người ca tụng.

Nhưng tất cả những điều này, lại vì sự xuất hiện của bố mẹ Ninh mà hoàn toàn bị phá hủy.

Sáng hôm sau, khi Hề Thanh Hạo mở mắt ra, trời còn chưa sáng, đôi mắt y vì không ngủ ngon mà hoe đỏ. Y nhìn lên trần nhà, càng ngày càng bình tĩnh, chỉ là ánh mắt cũng càng thêm oán độc, nếu gia đình đáng ghét này biến mất thì tốt rồi.

Ninh Trường Thanh ngủ một đêm ngon lành, nhưng Nghiêm Vân Minh bên này thì không dễ dàng như vậy. Hề Thanh Hạo ít nhất còn ngủ được một đêm, Nghiêm Vân Minh thì một đêm không ngủ.

Hắn ở trong chương trình chơi Hề Thanh Hạo một vố, vốn đang rất vui, cảm thấy đây là cơ hội tốt để mình rửa oan, nhưng khi trở về khách sạn nhận được điện thoại của người quản lý, mặt mày tái mét.

Đợi mở hot search ra, Nghiêm Vân Minh liền biết chuyện không hay rồi.

Hắn vốn tưởng Hề Thanh Hạo chẳng qua chỉ dựa vào Đoạn Hạo mới có được tất cả những thứ này, căn bản cũng giống như hắn là người không có bối cảnh, nhưng ai ngờ những lời đồn đó lại là sự thật.

Hề Thanh Hạo lại là tiểu thiếu gia của tập đoàn Hề Vân?

Cái tập đoàn Hề Vân gần như không thua kém gì nhà họ Đoạn sao?

Hắn xong đời rồi…

Kết quả đây còn chưa phải là điều tồi tệ nhất, theo sau việc Weibo chính thức của tập đoàn Hề Vân cũng @Hề Thanh Hạo thừa nhận thân phận của y, những bê bối trong quá khứ của Nghiêm Vân Minh đều bị phanh phui cả đêm.

Thậm chí vì hot tiktoker @TiênBốiNhiĂnĂnĂn trước đó thật sự đã công bố hợp đồng đại diện mỹ phẩm X, những lời Ninh Trường Thanh nói trong buổi livestream hôm đó đã được chứng thực là sự thật.

Vậy thì bức ảnh giường chiếu của hắn và Đoạn Hạo mà Ninh Trường Thanh đưa ra trước ống kính livestream lúc đó lại một lần nữa bị đào lên.

Số fan vốn đã ít ỏi của hắn lập tức bỏ đi sạch sẽ.

Lúc điện thoại reo lên, trong lòng hắn hoảng hốt, đợi đến khi nhìn thấy là Đoạn Hạo, hắn run rẩy bắt máy, bên trong truyền đến giọng nói trầm trầm của Đoạn Hạo: “Không muốn bị phong sát hoàn toàn thì rời khỏi Thanh Sắc Nghe Nhìn đi, người thay thế cậu đã tìm được rồi.”

Nói xong, không cho Nghiêm Vân Minh cơ hội, Đoạn Hạo trực tiếp cúp máy.

Hắn để Nghiêm Vân Minh đến tham gia chương trình là để hủy hoại Ninh Trường Thanh giúp A Hạo, kết quả nó lại dám đạp A Hạo, vậy thì đừng trách hắn không khách sáo.

Nghiêm Vân Minh không ngờ Đoạn Hạo lại có thể tàn nhẫn đến vậy, nói trở mặt là trở mặt.

Nhưng nghĩ đến nhà họ Đoạn, Nghiêm Vân Minh vẫn đành phải nhận thua.

Bảy giờ sáng hôm sau, lúc Ninh Trường Thanh đúng giờ đến địa điểm tập trung của chương trình, không thấy Nghiêm Vân Minh, cũng không có chút bất ngờ nào.

Đạo diễn thì vẻ mặt vui mừng, trước khi bắt đầu livestream, ông giải thích với năm người một phen: “Thầy Nghiêm cơ thể không khỏe nên chỉ có thể tiếc nuối rút lui khỏi chương trình bốn ngày tiếp theo. Nhưng lát nữa sẽ có một vị khách mời đặc biệt khác tham gia. Vị khách mời này sẽ thay thế vị trí của thầy Nghiêm, vậy thì cũng sẽ tiếp nhận điểm số, năm vị thầy cô sẽ không bị ảnh hưởng.”

Tùng Đình, Quý Ngọc Tĩnh đã quá quen với những chuyện này, trong lòng biết rõ, e là có người nào đó đã ra tay, khiến Nghiêm Vân Minh “nhất định cơ thể phải không khỏe”.

Ninh Trường Thanh thì càng không quan tâm.

Ngược lại, Hề Thanh Hạo liếc nhìn Đoạn Hạo.

Đoạn Hạo trực tiếp đuổi Nghiêm Vân Minh đi mà không hề nói với y, nhưng Nghiêm Vân Minh đi rồi đối với y đúng là chuyện tốt, chỉ là y không muốn lại có thêm một người lợi hại đến cướp mất hào quang của mình.

Nhưng nghĩ đến sự quan tâm của Đoạn Hạo dành cho mình, vậy thì cho dù có tìm người đến nữa, hẳn cũng là người đứng về phía y.

Nghĩ đến đây, Hề Thanh Hạo ngược lại thấy yên tâm.

Đạo diễn sau khi nói rõ với Ninh Trường Thanh và những người khác liền bắt đầu livestream.

Khán giả trong phòng livestream đã sớm đợi ở đó, sau buổi livestream hôm qua, hot search treo cả đêm, theo sau là những chuyện bê bối của Nghiêm Vân Minh vào nửa đêm, quả thực khiến mọi người nhảy nhót lung tung, kích động không muốn ngủ.

Chống chọi đến sáng sớm chỉ để chờ xem Nghiêm Vân Minh giải thích thế nào, hot tiktoker đó thật sự bị Đoạn Hạo mua chuộc, vậy thì bức ảnh kia xem như thế nào cũng không rửa sạch được.

Kết quả livestream vừa mở, nhìn quanh một vòng, lại không thấy Nghiêm Vân Minh.

[Không phải chứ? YVM đâu rồi? Không lẽ trực tiếp giả bệnh sao?]

[Tổ chương trình đuổi người rồi à? Nhanh gọn vậy sao?]

[Nghĩ nhiều rồi, cho dù có đuổi, thì cũng là Đoạn tra nam đuổi. Các người nghĩ xem, YVM lại dám đạp lên ‘tình yêu duy nhất đời này’ của hắn, Đoạn tra nam có thể nhịn được sao?]

[Ha ha ha, mẹ nó, nếu thật sự bị Đoạn tra nam đuổi, vậy có phải chứng tỏ tổ chương trình thật sự được Đoạn tra nam tài trợ không? Vậy gián tiếp có phải chứng tỏ, vòng thứ hai bốc thăm chênh lệch như vậy là có mờ ám không?]

[Oa… nói vậy mới thấy đúng thật! Tổ chương trình mau mau mau, mau nói YVM rốt cuộc là đến muộn hay bị đuổi đi?]

Người của tổ chương trình đang theo dõi bình luận thấy vậy thầm kêu một tiếng không hay rồi, họ chỉ mải vui mừng vì có một ngôi sao lớn đến chương trình của mình mà quên mất Nghiêm Vân Minh cứ thế bỏ đi, vậy chẳng phải chứng tỏ lúc trước thật sự có vấn đề sao?

Kết quả họ ra hiệu mà đạo diễn không nhìn thấy, vẫn giải thích với ống kính những lời đã nói với các khách mời lúc trước.

Cuối cùng đạo diễn không nhịn được mà nói một cách thần bí: “Lần này người đến thay thế, vị khách mời bí ẩn này tuyệt đối sẽ khiến các vị không thể ngờ tới. Khách mời đặc biệt đã đến địa điểm của vòng thứ tư trước, đợi lát nữa đến nơi, tự nhiên sẽ tiết lộ cho các vị.”

[Xì, ai thèm biết khách mời bí ẩn là ai, chúng tôi chỉ muốn biết tổ chương trình ở vòng thứ hai rốt cuộc có vấn đề gì không? Bốc thăm thật sự công bằng, liêm chính sao?]

[Nghĩ đến việc tổ chương trình lại bật đèn xanh cho Hề Thanh Hạo, thế này không công bằng!]

[Đúng đúng đúng, tổ chương trình không cho một lời giải thích sao?]

Đạo diễn mãi cho đến khi xe lên đường mới nhìn thấy những bình luận này, mặt mày tái mét, nhưng nghĩ đến vị khách mời bí ẩn lần này, nghĩ chỉ cần lát nữa khách mời lộ diện, đến lúc đó xem họ còn nhớ những chuyện này không?

Hơn nữa, ông thực ra cũng hối hận, nhưng lúc trước cũng không còn cách nào khác.

Họ không thể đắc tội với nhà họ Đoạn.

May mà chỉ cần không thừa nhận là được, sau này cũng sẽ không làm như vậy nữa, chỉ có thể hy vọng không bị chửi nữa.

Lần này địa điểm đi cũng không xa, chỉ một giờ xe chạy là đến.

Đạo diễn lần này vì muốn làm nổi bật vị khách mời bí ẩn này, nên không hề giới thiệu trên đường đi vòng thứ tư rốt cuộc sẽ làm gì.

Mãi cho đến khi xe cuối cùng dừng lại ở một khu đất trống, mới chỉ hơn tám giờ.

Cả nhóm từ trên xe bước xuống, ống kính livestream hướng về phía một chiếc xe RV cách đó không xa.

Khán giả trong phòng livestream ban đầu đang mải mắng tổ chương trình, nhưng tổ chương trình lại giả chết, về sau cũng đành thôi, lúc này đang xoa tay hầm hè định tiếp tục, kết quả đợi ống kính lia đến chiếc xe RV trông có vẻ khiêm tốn ở phía xa.

[?? Cái xe RV này… sao trông hơi quen mắt vậy?]

[Xe RV không phải đều trông giống nhau sao? Không, anh xem cái hình ở bên phải xe kìa, có giống chữ Trạch không?]

[Hmm, bạn trên không lẽ muốn nói đây là xe RV của anh Trạch chứ? Bạn nghĩ nhiều rồi, đẳng cấp của anh Trạch mà lại đến cái chương trình rách này sao? Biết bao nhiêu chương trình giải trí muốn mời anh ấy còn không được nữa là.]

[Nhưng chữ Trạch này thật sự có chút giống chữ ký của anh ấy đó.]

Khán giả trong phòng livestream rất nhanh vì suy đoán này mà tranh cãi, cuối cùng cũng không tranh luận ra kết quả, chỉ là theo ống kính livestream phóng đại, rất nhanh đã hướng thẳng vào cửa xe RV.

Theo cửa xe được kéo ra, đầu tiên là một đôi chân dài miên man bước ra, ngay sau đó một người đàn ông vai rộng eo thon mặc áo sơ mi trắng thò người ra trước, đôi chân dài bước một bước, cả người từ trên xe bước xuống, khí chất ngút trời, thân hình tỷ lệ hoàn hảo, dù đeo kính râm cũng không thể che đi được khuôn mặt xuất chúng, kinh diễm trước ống kính.

Chàng trai trẻ đối diện với ống kính, môi từ từ cong lên một đường cong phong độ, tháo kính râm xuống, một đôi mắt đào hoa như có thể mê hoặc người khác.

Phòng livestream có một khoảnh khắc như bị đứng hình, ngay sau đó là hàng loạt tiếng la hét.

[A a a a a a a, thật sự là anh Trạch!!!]

[Tôi điên rồi! Tổ chương trình có đức có tài gì mà mời được anh Trạch lên show giải trí! Lúc trước tổng đạo diễn của XX Entertainment đích thân đi mời còn không được! A a a a a, ai chụp màn hình rồi, tôi phải làm hình nền!]

[A a, không chụp được!]

Không chỉ khán giả trong phòng livestream không ngờ tới, mà ngay cả Quý Ngọc Tĩnh và những người khác cũng không ngờ Lận Thế Trạch lại đến “Thanh Sắc Nghe Nhìn”. Cô tuy đã rút lui khỏi làng giải trí lâu như vậy, nhưng tình hình trong giới mấy năm nay thì vẫn biết.

Đặc biệt là vị Lận Thế Trạch này ra mắt ba năm, lại có danh xưng tiểu ảnh đế, người kế nhiệm của ảnh đế Khương Triều, cộng thêm diễn xuất xuất chúng, đặc biệt là thân hình người mẫu, rất nhanh đã vươn lên hàng sao hạng A, danh tiếng vô hạn.

Hiện giờ cũng chỉ thiếu một giải thưởng để khẳng định thực lực của mình.

Ngoài điều kiện bản thân xuất chúng, gia thế cũng được đồn đoán là không giàu thì cũng sang, chỉ riêng thân phận em họ của ảnh đế Khương Triều cũng đủ để anh ta như cá gặp nước trong giới giải trí.

Huống chi, còn có tin đồn nói anh ta là người nhà họ Lận.

Nhà họ Khương và nhà họ Lận vốn có quan hệ thông gia, Lận Thế Trạch lại mang họ Lận, khó tránh khỏi khiến người ta suy nghĩ nhiều, đoán già đoán non.

Nhưng ra mắt ba năm, Lận Thế Trạch cũng không thừa nhận cũng không phủ nhận, cộng thêm việc có người chụp lén được cảnh Lận Thế Trạch mỗi tháng đều đến bệnh viện thăm ảnh đế Khương Triều bị tai nạn xe hơi hôn mê ba năm trước, điều này càng chứng thực mối quan hệ anh em họ của anh ta và Khương Triều.

Fan của Khương Triều vốn đã đau lòng vì thần tượng gặp chuyện, nhìn thấy cảnh này, tự nhiên càng có thiện cảm hơn với Lận Thế Trạch.

Hơn nữa Lận Thế Trạch cũng thật sự có thực lực, ba năm nay có vô số fan trung thành, thậm chí đã có được danh tiếng như Khương Triều lúc chưa gặp chuyện.

Cho nên Lận Thế Trạch lại xuất hiện ở đây, thật sự khiến người ta bất ngờ.

Đạo diễn đã nhanh chóng tiến lên chào đón, Lận Thế Trạch cũng bước tới, lần lượt chào hỏi Tùng Đình, Quý Ngọc Tĩnh và những người khác.

Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Ninh Trường Thanh, nụ cười càng thêm chân thành.

Ống kính cũng lập tức lia theo, tức thì khán giả trong phòng livestream chỉ cảm thấy như ngừng thở, hai gương mặt tuyệt thế mỹ nam cứ thế cùng nhau xuất hiện trước ống kính, sức công phá thị giác khiến tim họ như muốn nhảy ra ngoài.

[A a a, có chết cũng không hối tiếc!!!]

[Trời ơi, tôi cảm thấy bây giờ mình không thể thở nổi! Không ngờ hai idol tôi hâm mộ lại có thể cùng chung một khung hình!]

[Đẹp trai quá! Trên đời này sao lại có người đẹp như vậy chứ!]

Có người khen thì tự nhiên cũng có người cảm thấy lấy một người thường ra so sánh với tiểu ảnh đế có chút hạ thấp thân phận của thần tượng… không nhịn được mà lẩm bẩm vài câu.

Bị người ta dẫn dắt, hạ bệ nhan sắc chắc chắn không bằng thần tượng của họ, có người qua đường không nhìn nổi, cũng lên tiếng.

[Nói cùng nhau là hạ bệ, cũng không xem lại xem, tuy khen hai người đều đẹp, nhưng sao lại thấy người thường trong miệng các người còn đẹp hơn anh trai nhà các người nhiều phải không?]

Tuy đều đẹp, đều là những gương mặt kinh diễm, nhưng đẹp với đẹp vẫn có sự khác biệt.

Ít nhất thì nhan sắc của vị người thường trong miệng họ, tuy danh tiếng đúng là không bằng, nhưng nhan sắc… thật sự không hề thua kém Lận Thế Trạch.

Phòng livestream ồn ào thế nào tạm thời không nói, trước ống kính, mấy người giới thiệu xong thì không khí lại vô cùng hòa hợp.

Dù sao cũng không quá thân, Lận Thế Trạch đến đây họ cũng không biết là vì sao.

Ninh Trường Thanh thì càng không quan tâm.

Người duy nhất có lẽ để ý nhất chính là Hề Thanh Hạo, y làm sao cũng không ngờ Đoạn Hạo lại mời Lận Thế Trạch đến, y phải hít sâu vài hơi mới có thể đè nén cảm xúc không thể hiện ra mặt.

Lúc trước chỉ có một Ninh Trường Thanh, kết quả, lại đến một người không chỉ đẹp hơn y, mà danh tiếng cũng cao hơn y mấy bậc.

Thế này thì tất cả mọi người đều sẽ chú ý đến Lận Thế Trạch, ai còn chú ý đến y nữa?

Nhưng bất kể Hề Thanh Hạo có tức giận thế nào, chương trình vì sự xuất hiện của Lận Thế Trạch, số lượng người xem trong phòng livestream cứ thế tăng vọt, đạt đến một con số khó tin.

Ninh Trường Thanh nghe giá trị nhân khí, lại nhìn vị Lận Thế Trạch này, cảm thấy có một người như vậy đến cũng không phải không có lợi.

Ít nhất nếu đối phương thật sự tham gia bốn vòng tiếp theo, vậy thì sau khi livestream kết thúc nói không chừng cậu có thể kiếm thêm được vài gốc dược liệu.

Đạo diễn nhìn số lượng người xem tăng vọt, đè nén sự kích động trong lòng, khẽ ho một tiếng, bắt đầu công bố tình hình ghi hình của vòng thứ tư.

“Hôm nay là buổi ghi hình thứ tư, các vị thầy cô cũng đã nhìn thấy phía sau là một khu vui chơi giải trí lớn, lần này sẽ chia sáu vị thầy cô thành ba nhóm, hai người một nhóm, trở thành đồng đội. Tiếp theo sẽ tiến hành một loạt các cuộc thi, cuối cùng nhóm có điểm số cao nhất, mỗi người sẽ nhận được mười điểm thưởng, nhưng hai nhóm thua cuộc lần này sẽ không nhận được bất kỳ điểm nào, còn phải chấp nhận một hình phạt do tổ chương trình đưa ra, hình phạt cũng là do bốc thăm, cho nên rất có thể sẽ bốc phải hình phạt rất khó, vì vậy các vị thầy cô phải cố gắng lên. Lát nữa việc chia nhóm cũng là ngẫu nhiên, trong hộp có sáu quả bóng, hai quả giống nhau, bốc được quả giống nhau sẽ được chia thành một nhóm, cả ngày tiếp theo các vị sẽ là đồng đội.” Đạo diễn nói xong, cho người mang đến một chiếc hộp, chiếc hộp từ bên ngoài nhìn vào không thể thấy được gì.

Lần này để tránh bị nói là tổ chương trình gian lận, cho nên vẫn theo thứ tự điểm số cao nhất của vòng trước để bốc thăm.

Đây vốn là cách công bằng nhất.

Nhưng fan của Lận Thế Trạch kéo đến rất đông, họ trước đây chưa từng xem “Thanh Sắc Nghe Nhìn”, nghe lời đạo diễn nói liền bất mãn.

[Tại sao lại bốc thăm như vậy, điểm của anh Trạch lại không phải do anh ấy đạt được, là theo cái gì gì đó lúc trước, nếu là anh Trạch tham gia ngay từ đầu, tuyệt đối sẽ không có điểm số thấp như vậy!]

[Không công bằng! Không công bằng!]

Nhưng bất kể họ có la ó thế nào, tổ chương trình cũng không để ý, đạo diễn chỉ giả vờ không biết, theo điểm số lúc trước, người đầu tiên vẫn là Ninh Trường Thanh.

Ninh Trường Thanh tiến lên bốc thăm, là một quả bóng màu đỏ.

Lúc cậu quay về, rõ ràng cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, cậu ngẩng đầu lên, đối diện với Lận Thế Trạch đang xếp hàng thứ hai từ dưới lên.

Vị này có một đôi mắt đào hoa như luôn ẩn chứa ý cười, là đôi mắt cười bẩm sinh, nhìn người khác như vậy, như thể đang liếc mắt đưa tình, thâm tình đắm đuối.

Không chú ý cũng sẽ bị thu hút, mê hoặc.

Ninh Trường Thanh không chút biểu cảm thu hồi tầm mắt, chỉ giả vờ không nhìn thấy.

Vì năm vị khách mời còn lại đều quay lưng về phía ống kính, nên khán giả trong phòng livestream không nhìn thấy nụ cười của Lận Thế Trạch, ngược lại nhìn thấy dáng vẻ Ninh Trường Thanh nhìn qua, nhưng vì không biết cậu đang nhìn ai hay là nhìn ống kính, nên cũng không ai chú ý, chỉ bị nhan sắc của Ninh Trường Thanh mê hoặc, khiến những fan vốn đang lải nhải nói nhan sắc Ninh Trường Thanh không bằng Lận Thế Trạch cũng không còn gì để nói, đồng loạt im lặng.

Tiếp theo là Hề Thanh Hạo, y bốc được quả bóng màu xanh lam; Tùng Đình là quả bóng màu đỏ; Quý Ngọc Tĩnh là quả bóng màu tím; Lận Thế Trạch là quả bóng màu xanh lam; Đoạn Hạo là quả bóng màu tím.

Đoạn Hạo vốn định bốc được cùng nhóm với Hề Thanh Hạo, kết quả không ngờ lại là Lận Thế Trạch, nghĩ lại thì Lận Thế Trạch là do hắn đặc biệt mời đến, để A Hạo cùng nhóm với anh ta, cuối cùng phần thắng sẽ rất lớn.

Cuối cùng kết quả cũng có.

Ninh Trường Thanh, Tùng Đình một nhóm;

Hề Thanh Hạo, Lận Thế Trạch một nhóm;

Quý Ngọc Tĩnh, Đoạn Hạo một nhóm.

Sau khi kết quả xếp hạng được công bố, khán giả trong phòng livestream có người thất vọng, cũng có người reo hò.

[Tiếc quá, tôi muốn xem nhóm thần nhan, đẹp mắt biết bao.]

[Đúng đúng, Lận Thế Trạch đường đường là một ảnh đế tương lai sao lại cùng nhóm với Hề trà xanh? Đến lúc đó đừng bị lây nhiễm, thỉnh thoảng lại nói năng trà xanh nhé, ha ha ha!]

[Hề trà xanh? Có ý gì? Ai đến phổ cập kiến thức cho tôi với!]

Vừa nhìn đã biết đây là fan của Lận Thế Trạch, vốn đang vui mừng vì anh Trạch nhà họ chọn được một đồng đội cũng không tệ, ít nhất rất có thực lực, kết quả sau khi được phổ cập kiến thức…

Đồng loạt hoài nghi nhân sinh.

[Không phải nói Hề Thanh Hạo là tiểu thiếu gia của tập đoàn Hề Vân sao? Sao có thể?]

[Quý công tử thì không thể lòng dạ không trong sáng sao? Không thể trà xanh được à?]

[……]

Fan của Trạch lập tức không thoải mái, anh trai nhà họ khó khăn lắm mới tham gia một chương trình, vậy mà lại ghép đôi với một đồng đội như vậy?

Tức thì lại bắt đầu ồn ào cả lên, độ hot lập tức lại tăng lên.

Fan đối thủ của Lận Thế Trạch nghe tin chạy đến xem kịch vui, giá trị nhân khí này lập tức tăng vọt, khiến Ninh Trường Thanh nghe đến ù cả tai, bình tĩnh tắt âm thanh, rồi nhìn Lận Thế Trạch, thấy thuận mắt hơn nhiều.

Cả nhóm dưới sự dẫn dắt của tổ chương trình vào địa điểm, đây là một khu vui chơi giải trí phức hợp, chiếm diện tích rất rộng, có đủ các loại hạng mục.

Hạng mục đầu tiên tổ chương trình chọn là một hạng mục có thể tăng thêm độ hot: cưỡi ngựa.

Cũng là để lấy lòng fan của Lận Thế Trạch, cũng coi như là bù đắp cho việc lúc trước Lận Thế Trạch không tham gia chương trình dẫn đến điểm số thấp.

Lận Thế Trạch biết cưỡi ngựa, đây là lúc trước trong một cuộc phỏng vấn Lận Thế Trạch đã tự mình nói, cho nên fan đều biết.

Nhưng Lận Thế Trạch chưa từng cưỡi ngựa ở nơi công cộng, cho nên lần này cũng coi như là phúc lợi cho fan.

Tức thì fan của Lận Thế Trạch đối với tổ chương trình không còn chút oán giận nào nữa.

Mấy vị khách mời cũng không quan tâm, để chăm sóc cho những người không biết cưỡi ngựa, lát nữa sẽ có huấn luyện viên chuyên nghiệp dạy trước, cho nên phải đi thay trang phục cưỡi ngựa trước.

Đợi đến khi vào phòng thay đồ, livestream cũng tạm thời bị gián đoạn.

Hề Thanh Hạo sớm đã nghẹn một bụng tức, y tìm Đoạn Hạo, kéo hắn vào một phòng riêng, nhíu mày: “Nghiêm Vân Minh là anh để tổ chương trình đuổi đi phải không?”

Đoạn Hạo còn đang cười, cảm thấy lần này mình đã làm được một việc lớn: “Đúng vậy, hôm qua nó lại dám nói em như vậy, anh tự nhiên không thể ngồi yên, nên đuổi nó đi rồi. Nhưng đổi thành Lận Thế Trạch thì tốn của anh không ít công sức, còn phải nhờ đến mặt mũi của anh cả nữa.”

Hề Thanh Hạo xoa mi tâm, muốn nổi giận, nhưng lại không muốn xé rách mặt, chỉ có thể đè nén: “Hạo ca, em cũng không có tức giận. Nhưng anh mời Lận Thế Trạch đến, em càng khó có cơ hội nổi bật, bây giờ ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào anh ta.”

Y xoa mi tâm thở dài, khiến Đoạn Hạo đau lòng không thôi: “Chuyện này… Nhưng anh cũng là muốn giúp em, A Hạo em đừng lo lắng, Lận Thế Trạch fan đông, em cùng nhóm với anh ta, đến lúc đó ống kính sẽ nhiều hơn, nói không chừng fan của Lận Thế Trạch cũng sẽ thành fan của em.”

“Sao có thể chứ?” Hề Thanh Hạo vẫn còn tự biết mình, con đường của y và Lận Thế Trạch hoàn toàn khác nhau, huống chi, y dù là vóc dáng hay khuôn mặt đều không bằng Lận Thế Trạch.

Fan của Lận Thế Trạch đều là fan nhan sắc, nếu bị hút đi, chi bằng nói bị Ninh Trường Thanh hút đi thì đúng hơn!

Tên ngu ngốc này!

Đoạn Hạo thấy y không vui cũng có chút hoảng: “A Hạo em đừng tức giận, anh vốn dĩ cũng định tìm một người bình thường thôi, chỉ là hôm qua livestream xong đi tìm anh cả, vừa hay Lận Thế Trạch đi tìm anh cả anh bàn chuyện hợp tác. Anh cả anh cũng xem hot search, mắng anh một trận, kết quả ngược lại làm Lận Thế Trạch nổi lên lòng hiếu kỳ, xem lại livestream, vừa nhìn thấy mặt Ninh Trường Thanh liền động lòng, đánh cược với anh cả anh, nói muốn theo đuổi cậu ta.”

Hề Thanh Hạo đau đầu: “Theo đuổi Ninh Trường Thanh?”

Đoạn Hạo nói đến đây, không hiểu sao trong lòng lại nghẹn lại, nhưng nghĩ đến tất cả những điều này đều là vì A Hạo, hắn hạ giọng: “Nói là theo đuổi, nhưng nghe anh cả anh nói Lận Thế Trạch lén lút chơi rất bạo, chẳng qua chỉ là tâm thái đi săn mà thôi. Đến lúc đó Lận Thế Trạch phủi mông bỏ đi, nhưng nếu truyền ra tin đồn Lận Thế Trạch và Ninh Trường Thanh, những fan bạn gái, fan vợ của Lận Thế Trạch sẽ là người đầu tiên không tha cho Ninh Trường Thanh, cậu ta muốn lăn lộn trong giới giải trí, e là khó.”

Hề Thanh Hạo cuối cùng cũng hiểu ra: “Cho nên anh đây là định để hai người họ trong mấy vòng chương trình sắp tới tạo scandal sao? Anh nỡ à?”

Đoạn Hạo bị nói như vậy, không biết tại sao trong đầu lại mơ hồ hiện lên rất nhiều hình bóng: “Đương nhiên là nỡ rồi, nó lại không phải A Hạo, người anh thích nhất chỉ có một mình em…” Nhưng lúc nói những lời này, hắn cảm thấy trong lòng trống rỗng đến lạ.

Hề Thanh Hạo cuối cùng cũng hài lòng, đợi đến khi nhớ ra điều gì đó liền thuận miệng hỏi một câu: “Lận Thế Trạch còn quen biết anh cả anh sao? Họ bàn chuyện hợp tác gì vậy?”

Đoạn Hạo thấy y không còn tức giận nữa, lập tức vui vẻ: “Là một dự án hợp tác giữa nhà họ Đoạn và nhà họ Lận, anh cũng không rõ lắm, nhưng anh cả anh rất coi trọng.”

Vẻ mặt vốn không để tâm của Hề Thanh Hạo sững lại: “Nhà họ Lận?”

Y kinh ngạc nhìn sang, đáy lòng có một ý nghĩ trào ra, chẳng lẽ những lời đồn đó đều là sự thật, Lận Thế Trạch thật sự có liên quan đến nhà họ Lận?

Ban đầu y căn bản không tin, dù sao đó cũng là nhà họ Lận, biết bao nhiêu người vắt óc suy nghĩ cũng muốn bám vào nhà họ Lận.

Nếu nhà họ Đoạn và nhà họ Hề có chút tiền, thì nhà họ Lận nghe nói là có cả núi vàng, giàu sang không thể tả.

Là gia sản truyền lại từ nhiều đời.

Tim Hề Thanh Hạo đập thình thịch, vội vàng nhìn Đoạn Hạo.

Đoạn Hạo không phát hiện ra sự khác thường của y, chỉ nghĩ là y tò mò: “Đúng vậy, chính là nhà họ Lận, A Hạo em có lẽ không biết, Lận Thế Trạch này là người nhà họ Lận, nghe nói còn là cháu ruột của gia chủ nhà họ Lận hiện tại. Cho nên anh ta thường ngày ngoài việc đóng phim ra, còn có một phần sản nghiệp của nhà họ Lận cũng là do anh ta đảm nhiệm, nhưng người biết chuyện này lén lút không nhiều.”

Hề Thanh Hạo đè nén tâm tư của mình, cụp mắt xuống che đi dã tâm nơi đáy mắt: “Em đột nhiên nghĩ lại, cảm thấy để Lận Thế Trạch và Ninh Trường Thanh tạo scandal vẫn là thôi đi.”

“A, tại sao?” Đoạn Hạo không hiểu, đây là một kế sách tốt mà.

Hề Thanh Hạo ngẩng đầu, nắm lấy tay hắn: “Nhưng anh cũng biết dáng vẻ của Ninh Trường Thanh rồi đó, lỡ như Lận Thế Trạch thật sự động lòng thì sao? Đến lúc đó Ninh Trường Thanh mượn thế lực nhà họ Lận đối phó chúng ta, cậu ta đã hiểu lầm anh và em rồi, đến lúc đó chắc chắn sẽ không bỏ qua cho em”

Đoạn Hạo nghĩ đến khả năng đó, chỉ cảm thấy cũng không thoải mái, định nói sao có thể, Lận Thế Trạch sao có thể để ý đến Ninh Trường Thanh, nhưng nghĩ đến khuôn mặt đó của Ninh Trường Thanh, ma xui quỷ khiến lại gật đầu: “A Hạo em nói gì thì là cái đó đi.”

Hề Thanh Hạo gật đầu: “Không chỉ như vậy, anh còn phải chuyên môn ngăn cản hai người đó tiếp xúc thân mật.”

Đoạn Hạo “a” một tiếng: “Cái này không cần thiết đâu nhỉ?”

Hề Thanh Hạo thở dài: “Nhưng em vẫn lo lắng…”

Đoạn Hạo cuối cùng vẫn đồng ý, đặc biệt khi hắn nghĩ lại, thực ra chính hắn cũng có chút không muốn nhìn thấy Ninh Trường Thanh thành đôi với người khác.

Hề Thanh Hạo dỗ dành Đoạn Hạo xong, đi thay trang phục cưỡi ngựa, nghĩ đến nhà họ Lận, nghĩ đến việc mình cùng nhóm với Lận Thế Trạch, đây quả thực là duyên phận trời ban, chỉ cần y có được Lận Thế Trạch, nhà họ Hề, nhà họ Đoạn, còn là cái thá gì?

Cho dù Lận Thế Trạch không để ý đến y, y vẫn còn một sợi dây chuyền cuối cùng.

Lận Thế Trạch chỉ có thể là của y.

Lúc Ninh Trường Thanh thay xong trang phục cưỡi ngựa bước ra, ống kính livestream lập tức lia tới, khán giả trong phòng livestream nhìn chàng trai trẻ trong bộ trang phục gọn gàng, ánh nắng trên đỉnh đầu vừa hay chiếu xuống, đối phương lơ đãng nhìn qua, tức thì phòng livestream vang lên một loạt tiếng la hét.

Những người còn lại cũng nhanh chóng thay xong bước ra, Lận Thế Trạch tay cầm roi đi tới, đứng cách Ninh Trường Thanh hai bước, nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa chớp chớp: “Có ai từng nói với thầy Ninh là thầy trông rất đẹp chưa?”

Ninh Trường Thanh liếc nhìn anh ta một cái: “Vậy sao?” Muốn tán tỉnh mình à? Xì.

Cậu vừa định trực tiếp quay người đi tìm Tùng Đình, lười để ý đến Lận Thế Trạch, thì thấy Hề Thanh Hạo lập tức đi về phía bên này, nhìn thấy Lận Thế Trạch nhìn qua, một đôi mắt cong lên, môi mím lại, thậm chí mặt cũng có chút ửng đỏ.

Hề Thanh Hạo trông cũng không tệ, dáng vẻ mang theo vài phần e thẹn này, cũng rất thu hút người khác.

Ninh Trường Thanh nheo mắt: ??

Cậu theo ánh mắt của Hề Thanh Hạo nhìn về phía Lận Thế Trạch đang nghiêng đầu nhìn mình bên cạnh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ táo bạo: Hề Thanh Hạo không lẽ nào lại để ý đến Lận Thế Trạch chứ?

Nhưng người như Hề Thanh Hạo sao có thể nói để ý là để ý ngay được? Vừa rồi y đối với sự xuất hiện của Lận Thế Trạch đâu có vui vẻ gì.

Chẳng lẽ…

Ninh Trường Thanh nghĩ đến những lời đồn về Lận Thế Trạch, ngoài danh tiếng ra, có thể khiến thái độ của Hề Thanh Hạo đột ngột thay đổi như vậy, nguyên nhân có lẽ chỉ còn lại một.

Nhà họ Lận?

Xem ra Lận Thế Trạch này rất có thể thật sự có liên quan đến nhà họ Lận, lúc này mới khiến Hề Thanh Hạo thay đổi thái độ trước đó, tình nguyện không cần danh tiếng nữa?

Ninh Trường Thanh nghĩ thông suốt rồi, như có điều suy nghĩ liếc nhìn Hề Thanh Hạo, lại nhìn Đoạn Hạo đi ra chậm hơn vài bước, nhìn thêm đỉnh đầu của hắn một cái: Đoạn Hạo có biết người mình đặc biệt mời đến sắp cắm sừng hắn không?

Trong lúc Ninh Trường Thanh đang dừng lại, Hề Thanh Hạo đã bước tới, thái độ mềm mỏng hẳn, như thể ba người quan hệ rất tốt: “Mọi người đang nói gì vậy?”

Lận Thế Trạch nghe thấy tiếng liền nhìn qua, đối diện với đôi mắt cười của Hề Thanh Hạo, cũng cười đáp lại: “Đang nói trong nhóm chúng ta ai là người đẹp nhất.”

Hề Thanh Hạo: “Ồ? Vậy thầy Lận cảm thấy ai đẹp nhất?”

Lận Thế Trạch nhìn sâu vào Hề Thanh Hạo một cái, cười một cách thấu hiểu, nhưng không trả lời, mà quay đầu nhìn về phía Ninh Trường Thanh: “Tôi từng học cưỡi ngựa, lát nữa để tôi dạy thầy Ninh nhé?”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi