Chương 19: Vị khách đầu tiên
Trong suốt một giờ đồng hồ Ninh Trường Thanh chưa mở hàng, khán giả trong phòng livestream chia nhỏ của cậu đã sốt ruột đứng ngồi không yên.
Họ chỉ muốn thay Ninh Trường Thanh rao hàng, để cậu nhanh chóng bán được hết số thuốc trên sạp.
Nhưng trớ trêu thay, chính chủ lại chẳng hề vội vã, vẫn ung dung ngồi đó, cái vẻ nhàn nhã ấy thật giống một ông lang già kiên nhẫn.
Ninh Trường Thanh bên này chưa có khách, fan của cậu không nhịn được chạy sang năm phòng livestream còn lại để dò xét tình hình.
Đầu tiên là phòng livestream của Tùng Đình, chậu hoa chỉ cần bày ở đó, vì giá cả hợp lý, một giờ đã bán được hai chậu. Bởi vì người trồng hoa chăm sóc hoa rất tốt, nên Tùng Đình nhận được hai đánh giá năm sao.
Quý Ngọc Tĩnh bên này bán đồ ngọc, bản tính cô vốn hòa nhã, khéo ăn nói, một giờ đã bán được năm món. Vì tặng kèm dây buộc tóc nếu được đánh giá năm sao, nên ai cũng sẵn lòng cho năm sao.
Điều duy nhất khiến họ thấy an ủi là Nghiêm Vân Minh và Đoạn Hạo cũng chưa bán được gì.
Nghiêm Vân Minh vì ghét bỏ mấy chú gà con nên trốn ra xa. Có người đến hỏi mua gà, thấy bộ dạng của hắn lại tưởng gà bị bệnh, liền bỏ đi.
Còn Đoạn Hạo, hắn chê dế kêu ồn ào, trực tiếp lấy vải che kín tất cả các lồng dế.
Cuối cùng, những người đi dò xét tình hình lại chạy sang phòng livestream của Hề Thanh Hạo, kết quả phát hiện Hề Thanh Hạo thật sự đang bán cá, việc buôn bán cũng không tệ.
Nhưng nhìn kỹ lại thì nhíu chặt mày, thế này thật sự không phải là đầu cơ trục lợi sao?
Hề Thanh Hạo ban đầu ngồi xuống, có người mua cá nhờ y làm cá. Khán giả trong phòng livestream vốn đang xoa tay, hầm hè chờ xem Hề Thanh Hạo làm cá, kết quả Hề Thanh Hạo trực tiếp nói một câu: “Không làm cá, bớt cho anh hai đồng.”
Một con cá cũng chỉ hơn chục đồng, bớt hai đồng, nhờ chủ sạp tốt bụng bên cạnh làm giúp chỉ mất năm hào, thế là người mua đồng ý. Nhưng điều này khiến người bán cá trốn ở góc chợ phải trợn tròn mắt, cá của ông ta!
Đạo diễn vội vàng trấn an rằng sau đó sẽ bù tiền.
Kết quả là trong một giờ tiếp theo, Hề Thanh Hạo không chỉ không làm cá mà giảm giá hai đồng, mà còn giảm thêm hai đồng nữa nếu được đánh giá năm sao. Thế này đừng nói là không kiếm lời, thậm chí bán một con cá còn lỗ vốn.
Có người nghe nói bên này có một người bán cá lỗ vốn, đều chạy đến mua.
[Thế này không ổn đâu nhỉ? Để các sạp cá khác bên cạnh còn bán thế nào? Đây là cạnh tranh không lành mạnh rồi còn gì?]
[Tổ chương trình lại không nói là phải bán theo giá gốc, sao lại không được? Vẫn là Hề Bảo thông minh, một giờ đồng hồ này tôi tính sơ qua cũng được hơn chục đơn rồi phải không?]
[…Tuy rằng nói vậy, nhưng tổng thấy có chút gian lận.]
Fan chạy qua xem cũng cảm thấy làm như vậy không đàng hoàng, cố ý phá giá thị trường, điều này rõ ràng không công bằng với những người bán cá khác.
Nhưng fan của Hề Thanh Hạo lại nói tổ chương trình không quy định, tổ chương trình cũng không ra mặt ngăn cản, thế là họ dứt khoát chạy về lại bên Ninh Trường Thanh.
Kết quả, bên chính chủ nhà mình… vẫn chưa mở hàng.
Cuối cùng, đến mười giờ, có một người phụ nữ trung niên sắc mặt có chút tiều tụy đi qua trước sạp hàng của Ninh Trường Thanh, nheo mắt rồi dừng lại.
[A a a, có khách tới rồi! Cuối cùng cũng mở hàng!]
[Khai trương đại cát!]
[Ủa, sao tôi lại thấy Ninh Bảo nhíu mày vậy? Không lẽ chị này có vấn đề gì sao?]
[Ha ha ha, đừng đùa nữa, Ninh Bảo lại không phải lang y thật, chắc là hoa mắt thôi.]
Ánh mắt Ninh Trường Thanh dừng lại trên người người phụ nữ này, khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt bà, cậu đúng là có nhíu mày, nhưng biểu cảm rất nhanh đã dịu lại: “Không khỏe ạ?”
Người phụ nữ trông khoảng ngoài năm mươi, đang ôm bụng, môi cũng hơi tái, sắc mặt tiều tụy, vàng vọt, may mà tinh thần vẫn còn tốt. Bà gật đầu, hơi cúi người xuống, cố gắng nhìn rõ thuốc trên sạp: “Tôi hơi hoa mắt, thầy xem giúp tôi, thuốc nào trị đau bụng vậy?”
Ninh Trường Thanh lại lấy từ bên cạnh ra một chiếc ghế đẩu, đưa qua: “Bác gái ngồi xuống rồi nói.”
Người phụ nữ theo phản xạ nhận lấy, đợi ngồi xuống mới ý thức được tại sao mình lại ngồi. Bà chỉ định bụng mua ít thuốc, đỡ phải để con trai lát nữa lại giục đi hiệu thuốc mua, đắt lắm, cháu nội mấy hôm nữa đi học rồi, thà để tiền mua thêm chút đồ ăn ngon cho cháu còn hơn.
Ninh Trường Thanh thấy bà vẫn nhìn chằm chằm vào thuốc trên sạp: “Bác gái đau bụng thế nào ạ? Bác đi chợ một mình sao?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Cũng một hai tháng rồi, thỉnh thoảng mấy ngày mới đau một lần, cũng không phải vấn đề gì lớn, chắc là ở quê uống nước lã không đun sôi, uống hỏng bụng rồi, uống bừa ít thuốc là khỏi. Tôi đi cùng con trai với con dâu, chúng nó đi mua thứ khác, tôi qua đây xem mua ít thuốc. Thầy ơi, thuốc của thầy bán thế nào? Không thể đắt hơn hiệu thuốc được đâu nhé.”
Ninh Trường Thanh: “Đương nhiên là rẻ rồi ạ. Bác gái đưa tay ra tôi xem mạch giúp?”
Người phụ nữ ngạc nhiên ngẩng đầu: “Thầy còn biết xem mạch nữa à?”
Bà có lẽ cũng tò mò, thật sự đưa tay ra, cười ha hả, nhưng cũng không để tâm lắm, tay kia thì cầm lấy thuốc trên sạp, dí sát lại xem kỹ.
[Oa, Ninh Bảo diễn thật giống, trông rất chuyên nghiệp, nhìn là biết ngay lang y già dặn kinh nghiệm, đơn này chắc chắn thành công!]
[Đúng đúng đúng, bác gái trông hiền lành dễ tính, nhớ đánh giá năm sao nhé.]
Trong lúc mọi người đang mong đợi, ngón tay Ninh Trường Thanh đặt lên mạch của người phụ nữ, mắt cậu cụp xuống không rõ cảm xúc, chỉ có đôi môi hơi mím lại rõ ràng tâm trạng không tốt lắm.
Cậu thu tay lại, người phụ nữ đã tìm được loại thuốc trị đau bụng mình muốn mua, vừa định móc tiền ra thì bị Ninh Trường Thanh từ chối: “Thuốc này không thể bán cho bác được.”
“Ủa?” Người phụ nữ sững sờ: “Ai lại làm ăn mà không bán hàng chứ?”
[Không phải chứ, đây là đơn hàng đầu tiên mà, Ninh Bảo cậu nghĩ gì vậy?]
[Chỉ có mình tôi thấy bác gái này không giống đau bụng thông thường sao, bà ấy vừa nói thỉnh thoảng mấy ngày mới đau bụng, đau cả một hai tháng rồi đó?]
[Bạn trên đùa gì vậy, Ninh Bảo vừa mới bắt mạch, chứ có phải biết thật đâu, chẳng lẽ còn nhìn ra được bác gái này có bệnh nặng gì sao?]
Ninh Trường Thanh không nói gì, mà ngẩng đầu nhìn về phía trước, cuối chợ có một đôi nam nữ trẻ tuổi khoảng ngoài hai mươi đang vội vã đi tới. Thấy người phụ nữ, họ vội vàng tăng tốc, đến gần, chàng trai trẻ bất đắc dĩ nói: “Mẹ, sao mẹ lại chạy đến đây mua thuốc? Đã nói lát nữa con đưa mẹ đi bệnh viện khám rồi mà, mẹ xem mẹ kìa!”
“Mẹ chỉ bị bệnh vặt thôi, cần gì phải đến bệnh viện, vừa xa lại vừa đắt. Mẹ thấy thuốc của thầy đây tốt lắm, vừa rồi thầy còn xem mạch cho mẹ, trông rất giỏi.” Người phụ nữ cười ha hả, rõ ràng là muốn tiết kiệm tiền, không muốn đi.
Đôi nam nữ trẻ tuổi lại bắt đầu khuyên nhủ, nhưng đôi khi người già cố chấp, sợ tốn tiền nên không chịu đi.
Chàng trai trẻ mấy lần định mở miệng nói ông lang này là kẻ lừa đảo, nhưng trước mặt người ta lại không nói ra được.
Ninh Trường Thanh lúc này mới lên tiếng: “Đôi khi một mực nghe lời người già chưa chắc đã là chuyện tốt. Nếu tôi là anh, tôi sẽ lập tức đưa mẹ anh đến bệnh viện, tiện thể chụp phim luôn. Đau bụng một hai tháng, có thể là chuyện nhỏ, cũng có thể là chuyện lớn.”
Sắc mặt chàng trai trẻ lập tức thay đổi, cảm thấy Ninh Trường Thanh đang trù ẻo mẹ mình, nhưng khi đối diện với đôi mắt trầm tĩnh, sâu thẳm của Ninh Trường Thanh, không hiểu sao trong lòng lại thấy hoang mang.
Người phụ nữ lại lên tiếng trước: “Ôi dào ông thầy này, sao thầy cũng khuyên tôi đến bệnh viện thế, có phải thầy là người do con trai tôi tìm đến không vậy?”
Ninh Trường Thanh lại cười cười: “Bác gái, có bệnh thì phải chữa, bệnh nhẹ kéo dài thành bệnh nặng ngược lại làm người nhà lo lắng phải không ạ?” Cậu ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ: “Anh nói xem?”
Chàng trai trẻ không muốn tin ông lang này, vừa nhìn đã biết là lừa đảo, nhưng cậu là con một, mẹ cậu một mình nuôi cậu khôn lớn không dễ dàng gì, mắt thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn, lỡ như…
Lỡ như thì sao?
Chàng trai trẻ nghĩ đến việc mẹ mình một hai tháng nay bụng dạ không yên, không thể nào bình tĩnh được nữa, cậu thà bị lừa, mua lấy sự yên tâm còn hơn phải không?
Cậu dứt khoát kéo mạnh người phụ nữ dậy: “Mẹ, coi như con xin mẹ, đi với con đến bệnh viện một chuyến, cũng coi như để con được yên tâm.”
Người phụ nữ định mở miệng nói gì đó, cuối cùng vẫn bị con trai và con dâu đưa đi.
Phòng livestream trơ mắt nhìn đơn hàng đầu tiên cứ thế vuột mất, tất cả đều ngẩn người.
[Hả? Cứ, cứ thế đi rồi sao?]
[Không phải chứ? Bác gái này thật sự có vấn đề à? Nhưng Ninh Bảo làm sao mà nhìn ra được? Chỉ bắt mạch một chút thôi sao?]
[Ha ha ha, thời buổi này có người vì muốn nổi tiếng, thật sự nói dối không chớp mắt, cái gì cũng dám dựng lên, sao thế, đây là định xây dựng hình tượng thầy thuốc cứu đời à? Lừa người ta đi bệnh viện kiểm tra tốn mấy trăm bạc, lương tâm anh không thấy cắn rứt sao?]
[Bạn trên nói nhảm gì đó? Ninh Bảo lừa người bao giờ?]
[Còn nói không phải lừa người, nếu không thì giải thích hành động của cậu ta thế nào? Chẳng lẽ cậu ta thật sự chỉ cần nhìn một cái là biết bác gái này có bệnh sao? Người không biết còn tưởng cậu ta là Hoa Đà tái thế ấy chứ! Nếu bác gái này thật sự có bệnh nặng gì, tôi livestream ăn bàn phím luôn!]
Phòng livestream lập tức ồn ào cả lên, Ninh Trường Thanh bên này ngược lại rất bình tĩnh, cậu xếp lại số thuốc vừa bị xáo trộn.
Người bán hàng rong bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, cười hì hì ghé sát lại: “Ông lang ơi, ông không phải là định bụng chờ họ quay lại rồi chặt chém một phen đấy chứ?”
Ninh Trường Thanh ngẩng mắt: “Mua thuốc không?”
Người bán hàng rong bĩu môi, quay đầu đi, lẩm bẩm: “Không mua, ai biết có phải đồ giả không?”
Ninh Trường Thanh cũng không để ý, nhưng việc buôn bán vẫn ế ẩm như cũ, mấy tiếng đồng hồ tiếp theo chỉ bán được hai đơn, lại còn là do người mua thuốc thấy cậu tuổi già sức yếu không dễ dàng gì nên mới cho đánh giá năm sao.
[So sánh với các phòng livestream khác, Ninh Bảo bên này thật sự quá thảm.]
[A a a, ngay cả Đoạn tra nam cũng bán được 3 con dế rồi!]
[Hu hu hu, đừng nói Đoạn tra nam nữa, ngay cả Nghiêm tiểu tam cũng bán được mười con gà con rồi! Sắp năm giờ rồi, chỉ còn một tiếng nữa thôi, Ninh Bảo nếu không đạt được ba đánh giá năm sao, chẳng phải là còn thua cả Đoạn tra nam sao?]
[Kẻ lừa đảo đáng đời không bán được thuốc, ngồi chờ nhà kia chạy đến lật tung sạp của ai đó đi!]
[Bạn trên quá đáng rồi đấy, mở miệng ra là lừa đảo, có phải muốn ăn đòn không?]
Phòng livestream cãi nhau ầm ĩ, trong lúc đó, Đoạn Hạo lại bán thêm được một con dế, phòng livestream lập tức lan tỏa cảm xúc sốt ruột, càng đừng nói, Hề Thanh Hạo dựa vào việc ban đầu cố ý bán giá thấp, sau đó bị tổ chương trình bất đắc dĩ ra mặt ngăn cản, nhưng cũng nhờ vào việc đánh giá tốt thì được giảm hai đồng, cả ngày bán được hơn ba mươi con cá, hiện tại đã có ba mươi đánh giá năm sao.
[Xong rồi, lỡ như thật sự Ninh Bảo đứng chót bảng, đến lúc đó nếu nói thật hay thử thách lớn ra đề không hay, có ảnh hưởng đến hình tượng của Ninh Bảo không?]
[Không phải còn một tiếng nữa mới đến sáu giờ sao? Ninh Bảo có thể làm được mà!]
[Nhưng một giờ làm sao có được ba mươi đánh giá tốt? Tôi bây giờ cũng không cầu đứng nhất, chỉ cần đừng đứng chót bảng, thêm 2 cái nữa, vượt qua 4 cái đánh giá năm sao của Đoạn Hạo là được rồi.]
Chỉ là mắt thấy kim đồng hồ đã chỉ qua năm giờ, người đi chợ bắt đầu ít đi rất nhiều, cũng có không ít người bán hàng rong bắt đầu dọn dẹp, sạp hàng của Ninh Trường Thanh càng không một bóng người.
Đúng lúc này, đột nhiên một chàng trai trẻ mặt mày đầm đìa mồ hôi, có chút nhếch nhác từ cuối chợ vội vã đi tới, ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng, hơi thở dồn dập, càng đi càng nhanh, đích đến chính là sạp hàng của Ninh Trường Thanh.
Người quay phim đang ngồi xổm cách đó không xa nhận ra điều gì đó, lập tức lia ống kính về phía chàng trai trẻ, tức thì khán giả trong phòng livestream cũng nhận ra đó chính là con trai của người phụ nữ ban sáng, vị khách hàng đầu tiên lúc trước.
[Xong rồi, xong rồi, sao lại trông hùng hổ thế kia? Không lẽ thật sự đến đập phá sạp hàng sao?]
[Đừng nói bậy! Sao có thể chứ?]
[Ha ha ha, báo ứng đến rồi phải không!]
Khán giả cũng không buồn cãi nhau nữa, tim thắt lại. Những người khác bên ngoài phòng livestream cũng chú ý đến động tĩnh bên này, đều dừng tay xem qua, vô cùng hưng phấn, sắp có chuyện vui để xem rồi sao?
Kết quả là chàng trai trẻ hùng hổ đi đến trước sạp hàng của Ninh Trường Thanh, cùng lúc Ninh Trường Thanh ngẩng mắt lên, chàng trai trẻ đột nhiên đỏ hoe mắt, khụy chân định quỳ xuống, liền bị Ninh Trường Thanh giơ tay đẩy ra, chiếc ghế đẩu vừa hay chặn lại động tác quỳ xuống của anh ta.
Đám đông vây xem: ??
Gửi phản hồi