Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 087

Vừa mới nãy còn một mực tin tưởng Hách Liên Doanh Chu không bao giờ biết nói dối, thế mà giờ đây Hách Liên lão phu nhân và Hách Liên phu nhân đều cảm thấy mặt mình hơi rát rát. Cái gì mà gọi là “con dối em ấy rằng con là vị hôn phu của em ấy”?

“Sao cháu có thể làm ra cái loại chuyện này chứ?” Hách Liên lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Gia phong nhà họ Hách Liên trước nay luôn rất nghiêm minh. Mấy cái chuyện ép buộc người khác, ép lương dân làm đạo tặc, chỉ cần con cháu nhà họ Hách Liên dám làm, thì các bậc trưởng bối nhất định sẽ tự tay rút roi đánh cho tơi tả mới thôi.

Hách Liên Doanh Chu nghe vậy vô cùng thẳng thắn đáp: “Bởi vì cháu thích em ấy.”

Hách Liên lão phu nhân nghe xong thì cạn lời. Làm gì có ai vì thích người ta mà đi lừa người ta mình là vị hôn phu cơ chứ? Đây là chuyện mà con người có thể làm ra được sao?

Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu từ tốn giải thích: “Cháu không định ép buộc em ấy phải ở bên cháu. Nếu em ấy không thích cháu, thì hôn ước này cũng có thể hủy bỏ.”

“Chỉ là em ấy rất cảnh giác với người khác. Nếu cháu không lừa em ấy là vị hôn thê của cháu, chỉ e rằng ngay khi vừa xuất viện, em ấy sẽ cắt đứt mọi liên lạc với cháu.”

Hách Liên Doanh Chu nắm thóp suy nghĩ của Tạ Chiết Nguyệt vô cùng chuẩn xác. Nếu không mạnh mẽ tạo ra chút mối liên hệ với cậu, thì biết đâu có ngày cậu sẽ chạy mất hút.

Hách Liên lão phu nhân lúc này đành giơ tay vịn lấy thân mình, nói: “Cháu để ta bình tĩnh lại đã.”

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Hách Liên Doanh Chu không những giải quyết xong chuyện đại sự cả đời của bản thân, chọn được người thừa kế, mà lại còn tìm thấy đứa cháu ngoại của người bạn thân thiết nhất của bà. Tốc độ này quá đỗi thần tốc, bà cụ cảm thấy bản thân cần thêm chút thời gian để tiêu hóa hết mớ thông tin này.

Trong khi đó, Hách Liên Doanh Chu vẫn thong thả lấy những bức ảnh của Tạ Chiết Nguyệt ra. Đây đều là thành quả hắn lén chụp lúc túc trực bên giường bệnh của Tạ Chiết Nguyệt.

Trong ảnh, gương mặt Tạ Chiết Nguyệt xanh xao, bờ môi nhợt nhạt. Ngay cả khi đang ngủ, đôi lông mày của cậu vẫn nhíu chặt, thoạt nhìn như một con búp bê sứ tinh xảo, đẹp đẽ nhưng lại vô cùng mỏng manh, dễ vỡ.

Khi nhìn thấy những bức ảnh này của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên lão phu nhân không nhịn được mà vươn tay khẽ chạm vào ảnh. Ánh mắt bà nhìn Tạ Chiết Nguyệt dường như đang xuyên qua cậu để nhìn lại người bạn cũ năm nào.

“Giống thật đấy.” Hách Liên lão phu nhân ngậm ngùi cảm thán, “Lúc ta và bà ấy chia tay, bà ấy còn chưa lớn bằng thằng bé này.”

Nói đoạn, Hách Liên lão phu nhân khựng lại một nhịp, rồi ngước lên nhìn Hách Liên Doanh Chu hỏi: “Bà ấy vẫn còn sống chứ?”

Hách Liên Doanh Chu cụp mắt xuống, thành thật báo lại sự thật phũ phàng cho bà cụ: “Bà ấy đã qua đời vì bạo bệnh từ hai mươi mấy năm trước rồi ạ.”

Nghe tin cố nhân đã đi xa, Hách Liên lão phu nhân sững người. Dù bà đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình có thể chỉ tìm thấy nấm mồ của người bạn cũ, nhưng khi tự tai nghe được hung tin này, bà vẫn không khỏi xót xa tột độ.

Người chị em kết nghĩa tốt nhất, thân thiết nhất, từng hứa sẽ không bao giờ xa cách, cuối cùng lại bị số phận trớ trêu chia cắt. Khi gặp lại, đã là âm dương cách biệt.

Ngay lúc Hách Liên lão phu nhân đang chìm trong nỗi bi thương tiếc thương cho người bạn đã khuất, hồi tưởng lại những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, Hách Liên Doanh Chu đột nhiên lên tiếng: “Em ấy và bạn thân của bà trông rất giống nhau phải không?”

“Giống thì sao nào?” Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Hách Liên lão phu nhân bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Vậy bà không nghĩ là nên đưa em ấy về nhà mình nuôi dưỡng sao?”

“Xuýt——” Hách Liên lão phu nhân nháy mắt đã hiểu ra mục đích Hách Liên Doanh Chu đưa ảnh Tạ Chiết Nguyệt cho bà xem. Hóa ra là cái thằng nhãi ranh này đang đào hố chờ bà nhảy vào!

Một hậu bối có dung mạo giống hệt người bạn thân thiết của mình như vậy, đương nhiên là phải đón về nhà chăm sóc chu đáo rồi!

Thế là, Hách Liên lão phu nhân làm mặt nghiêm túc: “Chuyện vị hôn phu có thể du di xem xét lại.”

Dù sao năm xưa hai người cũng từng hứa hẹn, nếu sinh con sẽ kết thông gia. Dù đời con không thành, nhưng hôn ước này có thể chuyển sang đời cháu.

“Nhưng mà, nếu người ta không thích cháu, cháu tuyệt đối không được ép buộc thằng bé! Cho dù hai đứa không thành chồng chồng, bà cũng sẽ coi Tạ Chiết Nguyệt như cháu ruột mà yêu thương.” Hách Liên lão phu nhân nghiêm giọng cảnh cáo.

“Cháu hiểu.” Hách Liên Doanh Chu khẽ hạ hàng mi.

Hắn thầm nghĩ, trên thế giới này, Tạ Chiết Nguyệt có lẽ chỉ thích duy nhất một mình hắn mà thôi.

Tạ Chiết Nguyệt mười tám tuổi vừa mới tỉnh lại tuy có chút tâm cơ, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn được nếm mùi sự tàn khốc của xã hội, và tuyệt đối chẳng thể ngờ Hách Liên Doanh Chu lại có thể vì cậu mà bịa ra cái hôn ước này. Cho dù có biết, Tạ Chiết Nguyệt cũng sẽ chẳng thể nào lý giải nổi Hách Liên Doanh Chu rốt cuộc đang nhắm vào cái gì trên người cậu.

“Sao con gầy thế này hả?” Hách Liên Quyết ngồi bên mép giường bệnh, nhìn cổ tay khẳng khiu của Tạ Chiết Nguyệt mà bất mãn càu nhàu.

Tạ Chiết Nguyệt lúc trước tuy gầy, nhưng trên người vẫn có những đường nét cơ bắp săn chắc, đẹp mắt. Còn Tạ Chiết Nguyệt của hiện tại thì lại gầy theo kiểu ốm nhom ốm nhách, mang theo chút dáng vẻ liễu yếu đào tơ.

Tạ Chiết Nguyệt nở nụ cười khổ. Nếu ngày nào cũng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm thì có là ai cũng phải gầy như thế thôi. Giờ cậu vẫn còn giữ được chiều cao 1m78 cũng coi như là may mắn chán rồi.

“Hơn nữa lại còn lùn tịt thế này.” Hách Liên Quyết nhìn đứa nhãi con vừa lùn vừa gầy nhà mình, trong lòng hận lũ súc sinh nhà họ Thẩm đến tận xương tủy.

“Anh 1m78 mà lùn á?” Tạ Chiết Nguyệt trưng ra vẻ mặt khó tin.

Hách Liên Quyết gật đầu chắc nịch. Tạ Chiết Nguyệt 25 tuổi cao tận 1m86 cơ mà, thế này thì hụt mất cả một khúc lớn rồi còn gì.

“Con nhìn Chu Chu xem, nó cao 1m96 đấy, sau này con cũng phải cao bằng chừng đó.” Hách Liên Quyết vỗ vỗ vai Tạ Chiết Nguyệt. Tiểu Thất mà cao tới 1m96 thì lúc đó chưa biết ai công ai thụ đâu.

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy im lặng, rụt người vào trong chăn nói: “Nằm mơ ban ngày không tốn tiền đâu.”

Hách Liên Quyết: ??? Con làm được mà! Năm hai mươi lăm tuổi con cao tận 1m86 cơ mà! Bây giờ ráng tẩm bổ vào! Nhất định có thể vọt lên tới 1m96!

“Bây giờ con có biết cưỡi ngựa không?” Hách Liên Quyết không nhịn được bèn cất tiếng hỏi.

Tạ Chiết Nguyệt đưa tay xoa đầu Hách Liên Quyết: “Đến con lừa anh còn chưa từng nhìn thấy, làm sao biết cưỡi ngựa?”

“Võ công? Ám khí? Còn bắn cung thì sao?” Hách Liên Quyết gặng hỏi tiếp.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết với biểu cảm “nhóc đang lảm nhảm cái gì thế”. Đứa trẻ này có phải đọc tiểu thuyết kiếm hiệp nhiều quá nên lú lẫn rồi không? Sao nó có thể biết ba cái thứ đó chứ.

Thấy vậy, Hách Liên Quyết thở dài thườn thượt, rồi lại vỗ vỗ tay Tạ Chiết Nguyệt dỗ dành: “Tiểu Thất cứ yên tâm, sau này phụ hoàng sẽ bảo vệ con thật tốt.”

Hách Liên Quyết tự thấy bản thân khi nói ra câu này thật sự chững chạc, uy phong lẫm liệt, tràn đầy cảm giác an toàn. Thế nhưng trong mắt Tạ Chiết Nguyệt, cái đứa nhóc nhà họ Hách Liên này sao cứ chấp niệm với việc làm cha cậu thế nhỉ?

Nếu cậu mà trực tiếp dạy dỗ đứa trẻ này, liệu nó có giận dỗi không, rồi cậu có bị mất cái công việc gia sư lương cao ngất ngưởng vừa mới nhận được không?

Cuối cùng, nể tình đồng tiền bát gạo, Tạ Chiết Nguyệt đành nuốt cục tức này xuống bụng.

Hai người vừa dứt lời chưa được bao lâu, cửa phòng bệnh mở ra. Hách Liên Doanh Chu tay trái cầm bình giữ nhiệt, tay phải xách túi thuốc, theo sau hắn là hai người phụ nữ ăn vận tinh tế, cử chỉ trang nhã, sang trọng.

Đợi Hách Liên Doanh Chu đặt cốc nước và thuốc lên đầu giường Tạ Chiết Nguyệt xong, hắn mới giới thiệu với cậu: “Đây là bà nội và mẹ anh.”

Lời vừa dứt, Hách Liên lão phu nhân đã bước tới trước mặt Tạ Chiết Nguyệt: “Cháu và bà ngoại cháu đúng là đúc cùng một khuôn.”

Nói xong, bà cụ móc từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Bên trong đồng hồ là một bức ảnh trắng đen đã ố màu. Thiếu nữ trong ảnh có dung mạo giống Tạ Chiết Nguyệt đến ngỡ ngàng, đang nhìn ống kính mím môi khẽ cười.

“Cháu ngoan, bà là bạn thân nhất của bà ngoại cháu. Cháu cứ theo Doanh Chu gọi bà một tiếng bà nội nhé.” Hách Liên lão phu nhân ôn tồn nói.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn bức ảnh trong chiếc đồng hồ, rồi lại nhìn Hách Liên lão phu nhân hiền hậu trước mặt, ngoan ngoãn gọi khẽ: “Bà nội.”

“Cháu ngoan.” Hách Liên lão phu nhân vỗ nhẹ tay cậu, “Kia là con dâu của bà, cũng là mẹ của Doanh Chu. Bây giờ cháu cứ gọi là dì, sau này hẵng đổi xưng hô.”

Tạ Chiết Nguyệt chợt nhớ lại lời Hách Liên Doanh Chu bảo hắn là vị hôn phu của mình, mặt cậu nháy mắt đỏ bừng. Đối mặt với Hách Liên phu nhân, cậu lại càng tỏ ra luống cuống, lúng túng tột độ.

“Dì, dì ạ…” Tạ Chiết Nguyệt lắp bắp gọi.

“Đứa trẻ ngoan.” Hách Liên phu nhân cười rạng rỡ đáp lời. Dù không ngờ tới việc con dâu tương lai lại là con trai, nhưng quà gặp mặt thì vẫn phải đưa. Bà trực tiếp kéo hai cái va-li to đùng bên cạnh ra, nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Đây là quà gặp mặt mà dì và bà nội chuẩn bị cho cháu. Đều là mấy món đồ mà giới trẻ yêu thích, cháu cầm lấy mà chơi.”

“Việc này…” Sự hào phóng của Hách Liên phu nhân dọa Tạ Chiết Nguyệt đơ mặt ngay tại chỗ.

“Nhận lấy đi, chẳng đáng giá bao nhiêu đâu.” Hách Liên Doanh Chu đứng bên cạnh ấn tay lên vai Tạ Chiết Nguyệt.

Giọng điệu đều đều chẳng nghe ra hỉ nộ ái ố, nhưng lại mang theo sự áp bức khiến Tạ Chiết Nguyệt không thể từ chối.

Tạ Chiết Nguyệt: “…Dạ.”

“Thôi được rồi, hai mẹ con đi ra ngoài trước đi, ta có chuyện muốn nói riêng với Chiết Nguyệt.” Hách Liên lão phu nhân lập tức đuổi khéo tất cả mọi người ra ngoài.

Vài phút sau, trong phòng bệnh trắng muốt, sạch sẽ chỉ còn lại Hách Liên lão phu nhân và Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên giường bệnh cúi đầu, cậu chẳng biết Hách Liên lão phu nhân định nói gì với mình.

Chỉ thấy Hách Liên lão phu nhân ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, ánh mắt hiền từ nhìn Tạ Chiết Nguyệt.

“Doanh Chu không có làm chuyện gì quá đáng với cháu đúng không?”

Tạ Chiết Nguyệt lắc đầu: “Không ạ, là anh ấy đã cứu cháu.”

Khoảnh khắc Hách Liên Doanh Chu phá cửa xông vào, Tạ Chiết Nguyệt ngỡ như nhìn thấy ánh sáng. Cuối cùng, vào năm mười tám tuổi, cũng có người tựa như một vị anh hùng đến để cứu rỗi cuộc đời cậu.

Hách Liên lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, ra là có ơn cứu mạng cơ đấy! Nếu cái thằng cháu trai ngốc nghếch của bà biểu hiện tốt hơn một chút, ân cần dịu dàng với người ta thêm một chút, thế thì việc rước người về dinh chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?

Nghĩ vậy, Hách Liên lão phu nhân tém tém lại niềm vui sướng trong lòng, rồi từ tốn nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Cháu đã biết chuyện hôn ước rồi đúng không.”

Tạ Chiết Nguyệt gật đầu, tiếp đó nghe Hách Liên lão phu nhân giãi bày: “Đây là lời hứa giữa bà và bà ngoại cháu. Lẽ ra đời con cái phải thực hiện, nhưng vì nhiều trắc trở nên không thành, thành thử cái hôn ước này mới rơi xuống đầu đời các cháu.”

“Tất nhiên rồi, ta không phải ép hai đứa cứ nhất định phải ở bên nhau. Nếu cháu không ưng, cái hôn ước này cũng có thể hủy bỏ.” Hách Liên lão phu nhân vỗ nhẹ lên tay Tạ Chiết Nguyệt, “Nhà họ Hách Liên chúng ta đâu phải cái loại gia đình bảo thủ, bây giờ người ta đều đề xướng tình yêu tự do cơ mà.”

“Cháu…”

Tạ Chiết Nguyệt vừa hé miệng, đã bị Hách Liên lão phu nhân bịt chặt lại. Cậu liền nghe bà cụ nói tiếp: “Có điều, cháu đừng vội từ chối vội.”

“Thằng cháu trai này của bà, vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, lại còn giữ gìn nam đức, học vấn cũng cao. Hai mươi lăm năm qua bà chưa từng thấy nó yêu đương với ai bao giờ. Thằng bé sống cực kỳ có trách nhiệm, chắc chắn sẽ đối xử cực kỳ tốt với bạn đời.” Hách Liên lão phu nhân PR thằng cháu mình điên đảo, “Tuy nó hơn cháu mấy tuổi, nhưng người lớn tuổi thì biết chiều chuộng người ta hơn! Giờ có thắp đuốc đi tìm cũng chẳng đào ra được mối nào tốt thế này đâu. Nên là, cháu có muốn thử cân nhắc chuyện yêu đương với nó xem sao không?”

Bị bịt miệng, Tạ Chiết Nguyệt chỉ đành chớp chớp mắt: “Cũng không phải là không thể.”

Hách Liên Doanh Chu nãy giờ vẫn đứng nghe lén ngoài cửa, nghe vậy không kìm được nhoẻn miệng cười.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi