Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 085

Đây là năm thứ năm Hách Liên Doanh Chu và Tạ Chiết Nguyệt kết hôn, thế nhưng sáng nay khi vừa tỉnh dậy, hắn chợt phát hiện bà xã đáng lẽ phải nằm cạnh mình lại không thấy đâu!

Ban đầu, Hách Liên Doanh Chu cứ tưởng Tạ Chiết Nguyệt dậy đi uống nước, nhưng khi nhìn rõ căn phòng mình đang ngủ, hắn hoàn toàn sững sờ.

Đây không phải là phòng của hắn ở nhà chính họ Hách Liên, mà là căn hộ cao cấp hắn đã mua ở bên kia bờ đại dương từ bảy năm trước.

Làm sao hắn lại từ nhà cũ Hách Liên bay đến tận chỗ ở cũ tại nước A được? Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, Hách Liên Doanh Chu lập tức vớ lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường.

Đây là mẫu điện thoại đời cũ từ mười năm trước, hoàn toàn khác hẳn chiếc hắn đang dùng. Ngay khi mở máy và nhìn thấy thời gian hiển thị trên màn hình, hắn nháy mắt đã hiểu ra mọi chuyện.

Chẳng ai có thể bế hắn từ nhà họ Hách Liên sang căn nhà ở bên kia đại dương, cũng chẳng ai rảnh rỗi đi tìm lại chiếc điện thoại hắn dùng từ bảy năm trước. Và khi nhìn thấy bản thân trẻ ra rất nhiều trong gương, Hách Liên Doanh Chu càng khẳng định thêm suy đoán trong lòng: Hắn đã quay về mười hai năm trước.

Hách Liên Doanh Chu trong gương có dung mạo tuấn mỹ, mang theo nét hăng hái của tuổi trẻ. Lúc này hắn mới hai mươi lăm tuổi, khác xa với vẻ trầm ổn, nội liễm của tuổi ba mươi bảy. Trên người hắn hiện giờ vẫn còn vương sự sắc sảo, góc cạnh của thanh niên, ngay cả nốt ruồi lệ màu đỏ dưới khóe mắt cũng bị lu mờ bởi sự sắc bén này.

Hắn khẽ thở hắt ra một hơi. Hắn đã quay lại năm hai mươi lăm tuổi, vậy còn Tạ Chiết Nguyệt thì sao?

Ngay khi Hách Liên Doanh Chu đang mải suy nghĩ xem Tạ Chiết Nguyệt đang ở đâu, bên ngoài chợt vang lên tiếng của một đứa trẻ.

“Hách Liên Doanh Chu! Tiểu Thất! Hai người ở đâu rồi!” Hách Liên Quyết mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, đứng giữa phòng khách thênh thang hét lớn.

Hiện tại Hách Liên Quyết đang rất tức giận, cực kỳ tức giận! Y đã ở thế giới này năm năm, vất vả lắm mới lớn được từ ba tuổi rưỡi lên tám tuổi rưỡi, kết quả ngủ một giấc dậy, tất cả lại biến về nguyên dạng!

Thật sự là tức chết y mà! Hách Liên Quyết dậm chân bình bịch.

Hơn nữa, chỗ này là đâu? Y thề là mình chưa từng đến đây bao giờ. Có người bắt cóc y sao? Không thể nào! Kẻ bắt cóc nào lại còn đính kèm thêm dịch vụ thu nhỏ cơ thể nạn nhân cơ chứ?

Lẽ nào lại xuyên không nữa rồi? Vậy Tiểu Thất và Hách Liên Doanh Chu đi đâu mất tiêu rồi?

Đúng lúc này, cửa một căn phòng chợt mở ra. Theo tiếng “kẽo kẹt”, một Hách Liên Doanh Chu trẻ hơn mười mấy tuổi bước ra ngoài, làm cho Hách Liên Quyết đang chạy loăng quăng tìm người giữa phòng khách ngẩn tò te tại chỗ.

“A Nguyệt đâu?” Câu đầu tiên Hách Liên Doanh Chu hỏi khi nhìn thấy Hách Liên Quyết chính là câu này.

Hách Liên Quyết nhìn gương mặt trẻ măng của hắn, đáp trả: “Trẫm cũng đang muốn hỏi ngươi đấy.”

Nhìn thấy Hách Liên Doanh Chu, lại thấy đối phương vẫn nhận ra mình, tảng đá trong lòng Hách Liên Quyết đã hạ xuống một nửa. Thế là, y đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi: “Đây là đâu?”

“Đây là chỗ ở của con tại nước A, chúng ta đã quay về mười hai năm trước.” Hắn bật sáng màn hình điện thoại, ngày tháng trên đó hiển nhiên là của mười hai năm trước.

“Thế nhưng, A Nguyệt lại không ở cùng chúng ta.” Nói xong câu này, Hách Liên Doanh Chu không nhịn được mà nhíu mày.

Nếu Tạ Chiết Nguyệt không ở cạnh họ, vậy cậu đang ở đâu? Trong một khoảnh khắc, hắn như chợt nhớ ra điều gì đó. Ngày này của mười hai năm trước, Tạ Chiết Nguyệt vừa thi đại học xong chưa lâu, mọi thứ vẫn còn kịp!

Nghĩ vậy, Hách Liên Doanh Chu không mảy may do dự tuyên bố: “Con phải về nước!”

Hiện tại, Tạ Chiết Nguyệt hẳn là vẫn còn ở nhà họ Thẩm. Chẳng biết điểm thi đại học đã có chưa, Tạ Chiết Nguyệt có đang bị nhà họ Thẩm nhốt dưới tầng hầm hay không. Vừa nghĩ tới những điều này, lòng hắn đã nóng như lửa đốt, chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất bay về nước.

Nghe nói phải về nước, Hách Liên Quyết lập tức lao tới ôm chặt đùi hắn: “Mang trẫm theo với!”

Y là phụ hoàng của Tiểu Thất, sao y có thể ngồi yên khi biết con mình đang chịu khổ cơ chứ!

Hách Liên Doanh Chu cúi xuống nhìn y, nhấc thử chân nhưng không nhúc nhích, xem ra hắn bắt buộc phải xách Hách Liên Quyết về nước cùng rồi.

Để tiết kiệm thời gian và tránh những rắc rối không đáng có, Hách Liên Doanh Chu vung tiền mua luôn cho y một thân phận mới. May mà đây là nước A, thế giới của tư bản, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng giải quyết được.

Một tiếng sau, Hách Liên Quyết cầm trên tay tấm thẻ căn cước nóng hổi: Con cháu họ hàng xa của nhà họ Hách Liên, vì mồ côi cả cha lẫn mẹ nên được Hách Liên Doanh Chu nhận nuôi, giấy tờ đầy đủ, chuẩn văn bản hợp pháp.

Hách Liên Quyết nhìn thông tin trên đó mà khóe miệng giật liên hồi. Cái tên hậu bối này chẳng bao giờ vì muốn tiện lợi mà khai y là con riêng của mình. Y thầm nghi ngờ, nếu không phải vì gấp rút thời gian, chắc chắn người này sẽ lôi y đi xét nghiệm ADN, sau đó gặp ai cũng phát cho một bản mất.

Sau khi hỏa tốc giải quyết xong vấn đề giấy tờ của Hách Liên Quyết, hắn liền lập tức bước lên chuyến bay về nước.

Việc Hách Liên Doanh Chu đột ngột rời khỏi nước A khiến ai nấy đều trở tay không kịp. Ngay cả Hách Liên lão phu nhân cũng sững sờ, không hiểu cháu mình gặp chuyện gì mà lại về nước chẳng thèm báo trước một tiếng.

“Doanh Chu có việc gì gấp sao?” Hách Liên lão phu nhân hỏi trợ lý của hắn.

Người trợ lý vừa giúp sếp xử lý xong vụ giấy tờ cho Hách Liên Quyết, đối mặt với câu hỏi của bà cụ, cậu ta chỉ có thể thành thật đáp: “Cháu cũng không biết tại sao sếp lại về nước đột ngột như vậy.”

“Nhưng mà, cháu thấy đi cạnh ngài ấy có một đứa bé tầm ba tuổi, dung mạo giống sếp đến bảy phần.”

Lời vừa dứt, tách trà trong tay Hách Liên lão phu nhân “xoảng” một tiếng rơi xuống bàn, Hách Liên phu nhân đứng cạnh cũng phun luôn ngụm nước vừa uống vào miệng ra ngoài.

“Mẹ! Thằng Doanh Chu không phải có con rơi bên ngoài đấy chứ!”

“Nó vội vã về nước như vậy, có phải là đi tìm mẹ đứa bé không!”

Ngay khi Hách Liên phu nhân vừa dứt lời, cả ba người cùng nhìn nhau, rõ ràng trong bụng ai cũng nghĩ y như vậy.

“Doanh Chu sao có thể vô trách nhiệm với con gái nhà người ta như thế được!” Hách Liên phu nhân tức giận đập bàn.

Còn Hách Liên lão phu nhân thì tiếp lời: “Nó chẳng những vô trách nhiệm với con gái nhà người ta, mà còn để đứa trẻ từ nhỏ đã không có cha!”

“Đúng vậy!” Hách Liên phu nhân hùa theo đầy phẫn nộ.

Thế rồi, chỉ thấy Hách Liên lão phu nhân vuốt lại vạt áo, khôi phục dáng vẻ tao nhã, dõng dạc nói: “Thu dọn hành lý, chuẩn bị về nước. Biết đâu ta lại sắp có cháu dâu, còn con thì sắp có con dâu rồi đấy.”

Nói là làm, hai người phụ nữ quyền lực của nhà họ Hách Liên lập tức bắt tay vào hành động. Ngoại trừ đồ dùng cá nhân, thứ họ vác theo nhiều nhất chính là quà gặp mặt chuẩn bị cho cháu dâu và cháu nội tương lai!

Cùng lúc đó, Hách Liên Doanh Chu đang ngồi trên máy bay lòng nóng như lửa đốt, hoàn toàn chẳng hề hay biết hình tượng của bản thân trong mắt bà và mẹ mình đã biến thành cái dạng gì.

Bọn họ đoán đúng được một nửa: Cháu thì có thật, nhưng không phải con hắn, mà là tổ tông của nhà Hách Liên; Vợ thì có thật, chỉ có điều là nam, đứa trẻ đương nhiên không phải cậu sinh ra, hơn nữa còn mang danh nghĩa con nuôi của tổ tông bọn họ.

Ở một diễn biến khác, Tạ Chiết Nguyệt từ từ mở mắt giữa tầng hầm tối tăm của nhà họ Thẩm. Sắc mặt thiếu niên tái nhợt, đôi môi không còn hột máu, thoạt nhìn mỏng manh tựa như một người đẹp bằng giấy chỉ cần gió thổi qua là rách.

Ngay khi đợt đăng ký nguyện vọng đại học đầu tiên bắt đầu, người nhà họ Thẩm đã ngang nhiên sửa đổi nguyện vọng của cậu ngay trước mặt cậu, sau đó tống cổ cậu xuống tầng hầm. Để không bị người ngoài nắm thóp, nhà họ Thẩm không trực tiếp đẩy cậu vào trường dân lập hay cao đẳng, mà cố tình đăng ký cho cậu một ngành học cực kỳ mờ nhạt ở một trường đại học hạng bét.

Tới nay, Tạ Chiết Nguyệt đã bị bọn họ nhốt trọn ba ngày dưới hầm. Ô cửa sổ thông gió duy nhất đã bị đóng đinh bằng thép, cửa ra vào lại là lớp cửa sắt nặng trịch, ngày đêm hăm bốn giờ luôn có kẻ canh gác. Ngay cả cơm cũng chẳng đưa qua cửa chính, mà chúng còn cố tình đục một cái lỗ chó để nhét vào cho cậu.

Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy nhà họ Thẩm đúng là đề phòng cậu hết mức. Thậm chí, để ngăn cậu bỏ trốn, suốt ba ngày qua chúng chỉ ném cho cậu một chút thức ăn và nước uống lót dạ, hại cậu đói đến mức váng đầu hoa mắt.

Nhưng đáng tiếc thay, nhờ ơn sự “chăm sóc” của bọn họ, Tạ Chiết Nguyệt từ lâu đã trở thành một người thiếu cảm giác an toàn trầm trọng. Vì thế, cậu đã lén lắp camera ngay trong chính phòng ngủ của mình. Cảnh tượng Thẩm Dung Tâm vênh váo sửa nguyện vọng của cậu đã bị ống kính ghi lại không trượt phát nào.

Chờ đến khi cậu cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm, có đủ tư bản trong tay, đoạn video này sẽ là thanh gươm sắc bén đâm thẳng vào yết hầu của chúng.

Tạ Chiết Nguyệt khép hờ hai mắt. Cậu thầm nghĩ mình vẫn còn quá sơ suất. Nếu trên trường cậu cứ diễn vai một kẻ học lực làng nhàng, có lẽ Thẩm Dung Tâm đã chẳng sinh lòng đố kỵ, cố tình giở trò với nguyện vọng thi của cậu sau khi thi đại học kết thúc.

Cậu không giấu dốt, không bảo vệ tốt chính mình. Nhưng, dựa vào đâu cậu phải vì một tên Thẩm Dung Tâm giẻ rách mà che giấu đi sự tỏa sáng của bản thân chứ?

Ngay lúc Tạ Chiết Nguyệt đói lả đến mức tay chân rã rời, thì chiếc máy bay chở Hách Liên Doanh Chu và Hách Liên Quyết, sau mười mấy tiếng đồng hồ ròng rã trên không trung, cũng đã đáp xuống sân bay Hải Thành.

Hách Liên Quyết được Hách Liên Doanh Chu ôm xuống khỏi máy bay. Chuyến bay dài đằng đẵng khiến sắc mặt y trông khá khó coi. Y thề với trời, đây tuyệt đối là lần đầu tiên y ngồi thứ này lâu đến vậy. Cho dù khoang hạng nhất có êm ái xa hoa cỡ nào, y cũng cực kỳ ghét cái cảm giác xóc nảy lơ lửng trên không trung này.

“Chúng ta đến nơi rồi.” Hắn ôm Hách Liên Quyết, phóng tầm mắt nhìn sân bay Hải Thành trước mặt.

Hắn đã sớm nhờ bạn bè trong nước dò hỏi, hôm nay đúng là ngày thứ ba của đợt điền nguyện vọng đầu tiên. Là người từng nắm rõ từ đầu đến cuối vụ án Thẩm Dung Tâm sửa nguyện vọng thi đại học của người khác, hắn tự nhiên biết rõ đây cũng là ngày thứ ba Tạ Chiết Nguyệt bị nhà họ Thẩm đày đọa dưới tầng hầm.

“Chúng ta đến thẳng nhà họ Thẩm hả?” Hách Liên Quyết vòng tay ôm cổ hắn, rầu rĩ hỏi.

Nói thật, y đã quá ngán ngẩm cái nhà họ Thẩm đến tận cổ rồi. Cứ nghĩ đến việc phải bị bọn họ làm cho buồn nôn thêm lần nữa, y chỉ hận không thể lôi ngay mấy con cẩu tặc đó ra chém luôn cho xong.

“Đến đồn cảnh sát trước.” Khuôn mặt Hách Liên Doanh Chu phủ đầy hàn khí.

Nếu có thể, hắn cũng muốn kéo vài chục tên vệ sĩ tới đạp tung cửa nhà họ Thẩm, rồi xách người đang bị giam dưới hầm mang đi cho rảnh nợ.

Một tiếng sau, Hách Liên Doanh Chu cùng Hách Liên Quyết xuất hiện tại cục công an Hải Thành để báo án.

“Bạn tôi bị người ta sửa trộm nguyện vọng thi đại học, lại còn bị giam giữ trái phép. Tôi hy vọng các anh xuất kích giải cứu cậu ấy ngay lập tức.” Vốn dĩ hắn định nói thẳng là bà xã mình bị giam giữ trái phép, thế nhưng ở dòng thời gian này, hắn và Tạ Chiết Nguyệt hoàn toàn chưa quen biết nhau, nên chỉ đành nghiến răng đổi “bà xã” thành “bạn”.

“Vậy nạn nhân đang bị giam giữ ở đâu?” Viên cảnh sát tiếp dân được đào tạo bài bản, nghiêm túc hỏi.

“Bạn tôi bị nhốt ở tầng hầm căn biệt thự số 113, khu biệt thự Linh Hải, Hải Thành.”

“Đã rõ, chúng tôi sẽ lập tức xuất phát.”

Sau một phen trao đổi ngắn gọn nhưng hiệu quả, công an Hải Thành hỏa tốc lên đường. Bảo vệ an toàn tính mạng cho mọi công dân là chức trách thiêng liêng của cảnh sát nhân dân!

Thế là, Hách Liên Doanh Chu và Hách Liên Quyết ngồi xe cảnh sát phi thẳng đến nhà họ Thẩm.

Lúc này, Thẩm phu nhân và Thẩm Dung Tâm đang nhàn nhã thưởng thức trà chiều trong vườn hoa. Thẩm Dung Tâm đang làm nũng đòi mẹ mua cho mình chiếc đồng hồ vừa nhắm trúng hôm qua. Tất cả mọi thứ trong buổi chiều êm ả này trông thật yên bình và tươi đẹp.

Thế nhưng, bức tranh ấy nhanh chóng bị xé toạc bởi tiếng còi hụ đinh tai nhức óc.

“Phu nhân, bên ngoài có mấy đồng chí cảnh sát tìm đến!” Quản gia nhà họ Thẩm hoảng hốt xông vào báo tin.

Thẩm Dung Tâm và Thẩm phu nhân đều ngớ người. Bọn họ làm sao ngờ được nhà họ Thẩm lại có ngày bị cảnh sát gõ cửa? Lẽ nào Thẩm Hà ở bên ngoài lén lút làm chuyện gì không nên làm rồi?

Vẫn chưa rõ lai lịch sự việc, Thẩm phu nhân chỉ đành ráng chống đỡ, dẫn theo Thẩm Dung Tâm ra ngoài tiếp đón.

Trước cổng chính nhà họ Thẩm đã đậu sẵn một chiếc xe cảnh sát, hai mẹ con căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc xe đó.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông vô cùng tuấn tú bước xuống. Đó là một mỹ nam điển hình với những đường nét góc cạnh, ngũ quan tinh xảo mang theo tính xâm lược mãnh liệt khiến người ta liếc nhìn một cái là không thể rời mắt. Tuy nhiên, luồng khí chất cao quý kết hợp với vẻ mặt lạnh tanh như tảng băng trôi của hắn lại khiến người ta không dám bén mảng tới gần. Khi nhìn đôi chân dài miên man đang sải bước tiến lại, Thẩm Dung Tâm chỉ thấy tim mình đập thình thịch, não bộ đình công không biết phải làm gì, chỉ biết đứng ngây ngốc nhìn chằm chằm đối phương.

Ngặt nỗi, Hách Liên Doanh Chu đang ôm Hách Liên Quyết chỉ muốn mau chóng phi thẳng xuống tầng hầm. Đối với cái gai ngáng đường là Thẩm Dung Tâm, hắn chỉ thấy chướng mắt vô cùng.

Vì thế, sự chán ghét trong đáy mắt hắn tuôn trào không thèm che giấu, lạnh lùng nhả ra hai chữ: “Cút ngay!”

Âm thanh buốt giá đó dọa Thẩm Dung Tâm giật bắn mình lùi lại, vội vàng rụt cổ nhường đường.

Đến tận khi Hách Liên Doanh Chu đã lướt qua xông vào trong, Thẩm phu nhân mới bừng tỉnh, la hét um sùm: “Các người lấy tư cách gì mà tự tiện xông vào nhà dân! Bảo vệ đâu! Nhanh! Cản cậu ta lại!”

“Có người báo án tố cáo gia đình bà vướng vào tội giam giữ người trái phép. Yêu cầu bà không cản trở người thi hành công vụ!”

“Giam giữ trái phép á?” Thẩm phu nhân nghe xong mặt mày tái mét.

Cùng lúc đó, toàn bộ đám bảo vệ đang cố gắng cản bước Hách Liên Doanh Chu đều bị “đại ca” Hách Liên Quyết hạ gục.

Sau khi dọn dẹp xong chướng ngại vật, Hách Liên Doanh Chu tăng tốc, tiến thẳng đến tầng hầm nhà họ Thẩm.

“Mày là ai?” Gã bảo vệ phụ trách canh cửa tầng hầm lên tiếng chất vấn.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cánh cửa sắt nặng nề và cái lỗ chó khoét thẳng trên đó, ngọn lửa giận dữ trong lòng Hách Liên Doanh Chu đã triệt để bùng nổ không cách nào nén lại được nữa.

Tặng luôn một đấm nốc ao gã bảo vệ đang chắn đường, hắn giật lấy chùm chìa khóa bên người gã, lập tức mở cửa xông thẳng vào trong.

Giữa căn hầm ẩm thấp tối tăm, Tạ Chiết Nguyệt tiều tụy dựa lưng vào tường. Ban nãy cậu có nghe thấy tiếng đánh lộn bên ngoài nhưng không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Mãi đến khi cánh cửa lớn bị người ta đạp tung, một bóng dáng cao lớn xuất hiện ngay trước mắt cậu, hệt như một luồng ánh sáng chói lóa giáng xuống trần thế.

“Tiểu Thất! Tiểu Thất! Con đừng làm trẫm sợ nha!” Nhìn thấy cảnh tượng này, Hách Liên Quyết cuống cuồng chạy đến xem xét tình hình của Tạ Chiết Nguyệt.

Y đưa tay sờ lên cổ tay Tạ Chiết Nguyệt, ốm đến mức đáng sợ, rõ ràng cảm nhận được cả xương cốt cộm vào tay.

“Chu Chu! Mau cứu nó!” Hách Liên Quyết gào lớn.

Hách Liên Doanh Chu tiến tới ôm ngang cậu lên. Ngay khoảnh khắc ôm cậu vào lòng, hắn bàng hoàng nhận ra người trong ngực nhẹ đến mức đáng sợ.

Ý thức của Tạ Chiết Nguyệt dần trở nên mơ hồ. Cậu không nhịn được vươn tay về phía luồng sáng trước mặt, thều thào hỏi: “Anh đến cứu tôi sao?”

Đã vô số lần Tạ Chiết Nguyệt huyễn hoặc rằng người thân của mình sẽ tới đem mình rời khỏi nhà họ Thẩm. Thế nhưng, càng lớn, cậu càng không còn ảo tưởng về việc sẽ có ai đó đến đưa mình đi, hay cứu mình ra khỏi vũng lầy này. Cậu chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vậy mà hôm nay, cái điều cậu luôn mường tượng ấy lại bỗng hóa thành sự thật, khiến cậu vừa thấy khó tin, lại vừa vì cơ thể suy nhược tột độ mà ngất lịm đi.

Trước khi ngất đi, Tạ Chiết Nguyệt nghe thấy người kia trầm giọng nói: “Anh vì em mà đến.”

Thế là, khoé môi Tạ Chiết Nguyệt khẽ nhếch lên một nụ cười an tâm, ngoan ngoãn ngất đi trong vòm ngực vững chãi và ấm áp của Hách Liên Doanh Chu.

Khi chứng kiến cảnh Hách Liên Doanh Chu đi thẳng tới tìm được Tạ Chiết Nguyệt đang bị nhốt trong tầng hầm, Thẩm phu nhân như hóa đá tại chỗ.

Vì sao chứ? Tại sao lại có người biết bọn họ nhốt Tạ Chiết Nguyệt ở tầng hầm? Chẳng phải điện thoại của nó đã bị bọn họ tịch thu từ lâu rồi sao?

Lúc này, Hách Liên Doanh Chu quay sang dặn dò: “Tiểu Quyết, dẫn cảnh sát lên phòng Chiết Nguyệt lấy bằng chứng.”

“Ok!” Hách Liên Quyết gật đầu cái rụp, lập tức dẫn đường cho cảnh sát lên phòng Tạ Chiết Nguyệt tịch thu chiếc camera giấu kín.

“Các người không được phép!” Thấy cảnh sát xông lên phòng Tạ Chiết Nguyệt, trực giác mách bảo bà ta có điềm chẳng lành!

Hách Liên Doanh Chu ném ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Thẩm phu nhân, gằn từng chữ: “Về những hành vi: nhà họ Thẩm giam giữ trái phép vợ… bạn của tôi, tự ý sửa đổi nguyện vọng của người khác và chiếm đoạt tài sản thừa kế, đội ngũ pháp chế nhà họ Hách Liên sẽ chính thức đệ đơn khởi kiện lên tòa án.”

Ánh mắt như lưỡi dao của hắn chém tới khiến Thẩm phu nhân ớn lạnh sống lưng. Tới khi bà ta hoàn hồn thì Hách Liên Doanh Chu đã ôm Tạ Chiết Nguyệt rời đi từ đời nào.

Cùng lúc đó, viên cảnh sát đi sau lưng Hách Liên Quyết dõng dạc nói: “Các người có liên quan đến cáo buộc bắt giữ người trái phép. Mời theo chúng tôi về đồn làm việc.”

“Tôi không có! Các anh đừng có nói bậy!” Thẩm phu nhân la ó như một mụ điên.

Nhưng vật chứng rành rành ra đấy, đâu phải bà ta nói không có là không có. Thấy Thẩm phu nhân bất hợp tác, cảnh sát đành dùng biện pháp mạnh áp giải người đi. Đương nhiên, Thẩm Dung Tâm cũng phải ngoan ngoãn đi theo một chuyến.

Ngồi trên xe cảnh sát, Thẩm Dung Tâm vẫn còn lơ tơ mơ. Hắn nghĩ bụng, với năng lực của nhà họ Thẩm, mình cứ đến đồn công an điền tờ giấy rồi lại lập tức về nhà. Nhưng Thẩm phu nhân thì ruột gan rối bời. Là phu nhân chốn hào môn, bà ta tất nhiên từng nghe qua danh tiếng gia tộc Hách Liên. Chỉ có điều, trọng tâm phát triển của nhà họ Hách Liên trước nay luôn ở nước ngoài, người của nhà đó sao tự dưng lại xuất hiện ở trong nước chứ?

Tạ Chiết Nguyệt tỉnh lại lúc đồng hồ điểm chín giờ tối. Trên tay cậu đang cắm kim truyền dịch, còn bên cạnh có một người đàn ông vẫn luôn túc trực không rời.

Ngay khi cậu mở mắt, người nọ lập tức phát hiện ra. Hắn gấp cuốn sách trên tay lại, ân cần hỏi: “Đói chưa?”

“Vâng.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu.

Ba ngày ròng rã cậu chẳng ăn được bao nhiêu đồ ăn, giờ đói đến rã rời chân tay.

Tiếp đó, Tạ Chiết Nguyệt tròn mắt nhìn người nọ thành thạo bấm chuông gọi y tá, dặn dò họ mang cháo thanh đạm dành cho bệnh nhân tới.

Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt mới nhận ra căn phòng mình đang nằm có vẻ vô cùng cao cấp, không giống với phòng bệnh bình thường trong bệnh viện.

“Em bị đói quá lâu, giờ chỉ nên ăn chút ít cho dạ dày quen lại, tuyệt đối không được ăn nhiều.” Nhìn thiếu niên sắc mặt tái nhợt trước mắt, trong ánh mắt Hách Liên Doanh Chu hiện lên nét xót xa không che giấu nổi.

Đợi y tá dọn dẹp xong xuôi bước ra ngoài, Tạ Chiết Nguyệt mới hỏi ra sự nghi hoặc chất chứa trong lòng.

“Xin hỏi, anh là người bên nhà họ nội của tôi sao?”

Tạ Chiết Nguyệt nhớ rất rõ, họ hàng bên ngoại đã chẳng còn ai, ông bà ngoại đều không còn. Vậy thì, chỉ có người bên họ nội mới bằng lòng tới tìm cậu.

Hách Liên Doanh Chu nghe vậy liền rơi vào im lặng. Rất rõ ràng, Tạ Chiết Nguyệt trước mắt hoàn toàn không có ký ức xuyên không, càng chẳng có ký ức về việc đã kết hôn cùng hắn sau này.

Thế này thì hắn phải giải thích thế nào để Tạ Chiết Nguyệt tin họ sẽ là chồng chồng hợp pháp trong tương lai đây?

Thấy Hách Liên Doanh Chu trầm ngâm hồi lâu không đáp, Tạ Chiết Nguyệt có chút ngượng ngùng, rầu rĩ lẩm bẩm: “Không phải sao?”

Ngay giây tiếp theo, Hách Liên Doanh Chu nắm lấy tay Tạ Chiết Nguyệt, dõng dạc nói: “Anh là cháu trai của bạn thân bà ngoại em.”

Tạ Chiết Nguyệt sững sờ. Hóa ra là cháu trai của bạn thân bà ngoại, không phải người thân ruột thịt mà vẫn cất công đi tìm cậu.

“Bà nội anh và bà ngoại em là bạn tốt. Rất lâu trước kia do chiến tranh loạn lạc nên thất lạc, tới thời bình bà của anh vẫn luôn tìm kiếm bà ngoại em. Cho tới tận bây giờ, anh mới tra ra được tin tức của em.” Hắn giải thích từng chữ một.

Những lời hắn nói đều là sự thật, không có nửa câu giả dối! Nếu bà nội hắn mà biết rõ hoàn cảnh của Tạ Chiết Nguyệt, chắc chắn bà sẽ nghĩ đủ mọi cách đón cậu về nhà họ Hách Liên nuôi nấng.

“Thật vậy sao?” Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy thật khó tin.

“Nhưng bà ngoại tôi đã…” Vừa nói, Tạ Chiết Nguyệt vừa cúi đầu xuống. Bà ngoại đã qua đời từ trước khi cậu lọt lòng, cậu chỉ được nhìn thấy ảnh bà ngoại để lại. Mẹ bảo cậu và bà ngoại trông rất giống nhau.

“Chỉ cần tìm thấy em là đã đủ rồi, bà nội anh nhất định sẽ rất vui.” Hách Liên Doanh Chu xoa đầu Tạ Chiết Nguyệt. Tóc cậu rất mềm, sờ vào hệt như đang vuốt ve những ngọn cỏ non tơ.

“Từ nay về sau, em cứ coi nhà họ Hách Liên như nhà của mình đi.” Hách Liên Doanh Chu tiếp tục nói. Hắn biết từ sâu thẳm trong lòng, cậu chưa bao giờ từ bỏ khao khát có một mái ấm.

Ngay cả một Tạ Chiết Nguyệt mang ký ức của hai kiếp sống vẫn luôn khao khát mái ấm đó, dù cậu thường không dễ dàng để lộ ra, nhưng Hách Liên Doanh Chu lại luôn cảm nhận được.

“Thật sự được sao?” Tạ Chiết Nguyệt mở miệng hỏi.

Từng có lúc, những kẻ nhà họ Thẩm cũng bảo cậu hãy xem nhà họ Thẩm là mái nhà thứ hai, thế nhưng thứ cậu chờ được lại chẳng phải là gia đình. Vậy bây giờ, cậu có thể tin tưởng thêm một lần nữa không?

Tạ Chiết Nguyệt có chút sợ hãi, cậu sợ nếu bản thân tin vào lời của người trước mặt, cậu lại tự đẩy mình vào một vòng xoáy không lối thoát thứ hai.

Trái lại, Hách Liên Doanh Chu nở một nụ cười: “Xin chính thức giới thiệu, anh tên là Hách Liên Doanh Chu, là vị hôn phu của em.”

Dù nhà họ Hách Liên và nhà họ Tạ căn bản không hề có hôn ước, nhưng hắn vững tin, nếu bà ngoại cậu và bà nội hắn vẫn còn liên lạc, thì cái hôn ước này chắc chắn sẽ tồn tại. Mặc kệ cái hôn ước chết tiệt với nhà họ Thẩm, Hách Liên lão phu nhân có thể xé xác luôn cả ông nội hắn ngay tại trận.

Cho nên, cái hôn ước này chắc chắn là có.

Khi Tạ Chiết Nguyệt nghe thấy ba chữ “vị hôn phu”, não bộ của cậu lập tức đình trệ, biểu cảm hoàn toàn trống rỗng.

Dù Tạ Chiết Nguyệt có trưởng thành đến đâu, thì cậu vẫn chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi, tình đầu còn chưa có. Bây giờ tự dưng lòi ra một người đàn ông tuấn tú tuyên bố là vị hôn phu của cậu, chuyện này đã trực tiếp làm cháy CPU của Tạ Chiết Nguyệt.

Đúng lúc này, Hách Liên Quyết lao thẳng vào phòng, hét lớn: “Tiểu Thất! Tiểu Thất! Con tỉnh rồi! Trẫm là phụ hoàng của con đây!”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy ngớ người tại chỗ, khó hiểu liếc Hách Liên Quyết, rồi quay sang hỏi Hách Liên Doanh Chu: “Đây là em trai anh à?”

“Xí! Ai thèm làm em hắn! Trẫm là tổ tông của hắn!” Hách Liên Quyết dõng dạc nói.

Giây tiếp theo, Hách Liên Quyết đã bị Hách Liên Doanh Chu bịt mồm, khuôn mặt trưng ra vẻ áy náy giải thích với Tạ Chiết Nguyệt: “Trẻ con còn nhỏ, thích nói lung tung.”

“Ư ư ư!” Hách Liên Quyết giãy giụa kháng nghị.

“Thế thằng bé là…?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.

“Con nuôi của anh.” Hắn trả lời với thái độ tỉnh bơ.

Vẻ mặt Tạ Chiết Nguyệt hiện rõ dòng chữ không tin. Trông giống nhau như vậy, không phải con ruột mới là lạ.

” Đây là đứa trẻ thuộc nhánh họ hàng xa nhà anh, mồ côi nên được anh nhận nuôi. Nếu em không tin thì chúng ta có thể đi làm giám định ADN.”

Mười phút sau, Tạ Chiết Nguyệt ngồi trước cửa phòng giám định ADN chờ kết quả, rơi vào trầm tư. Tại sao cái việc đầu tiên sau khi cậu tỉnh dậy lại là phải đi hầu người đàn ông xa lạ bên cạnh và đứa trẻ tên Hách Liên Quyết này đi làm giám định ADN thế này?

Chia sẻ:

Gửi phản hồi