Chương 76
Nghe Hách Liên Doanh Chu bảo mình hãy dựa dẫm vào hắn nhiều hơn, Tạ Chiết Nguyệt không khỏi bật cười, đáp: “Thế chuyện này giao cho anh xử lý nhé.”
Cảm giác có người chống lưng thật sự rất tuyệt, giống như dù mình có làm xằng làm bậy đến đâu thì vẫn luôn có người thu dọn tàn cuộc vậy.
“Tốt nhất là giúp em đánh gãy chân hai gã đó.” Tạ Chiết Nguyệt đưa ra yêu cầu có phần quá đáng của mình.
Nếu ở thời cổ đại, Tạ Chiết Nguyệt chắc chắn sẽ đánh cho hai tên ngu xuẩn kia tàn phế nửa đời còn lại. Nhưng nghĩ lại đây là xã hội hiện đại, nhà họ Hách Liên dù là hào môn nhưng vẫn tuân thủ pháp luật, yêu cầu này quả thực làm khó người ta.
“Thôi bỏ đi, vi phạm pháp luật quá.” Tạ Chiết Nguyệt đổi giọng, “Anh giúp em cho chúng một bài học nhớ đời là được.”
Lời vừa dứt, Hách Liên Doanh Chu ở đầu dây bên kia lên tiếng: “Nhưng anh vẫn sẽ nghĩ cách đánh gãy chân chúng.”
Tạ Chiết Nguyệt ngơ ngác, dè dặt dò hỏi: “Anh là Trương Tam, kẻ cuồng đồ ngoài vòng pháp luật đấy à?”
(Trương Tam là một nhân vật hư cấu thường được dùng làm ví dụ trong các bài giảng về luật hình sự ở Trung Quốc, tượng trưng cho những kẻ chuyên làm việc ác, vi phạm pháp luật).
Trong khoảnh khắc, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy tư tưởng của Hách Liên Doanh Chu và tư tưởng “kẻ cuồng đồ ngoài vòng pháp luật” của ông cha chó nhà mình giống nhau đến kỳ lạ.
“Không phải.” Hách Liên Doanh Chu hơi khó hiểu, hắn mang họ Hách Liên thì sao có thể là họ Trương được, nhưng hắn vẫn trả lời câu hỏi của Tạ Chiết Nguyệt, “Anh sẽ không tự tay đánh gãy chân chúng, tự khắc sẽ có người thay anh làm việc đó.”
Tạ Chiết Nguyệt không hiểu Hách Liên Doanh Chu định làm thế nào, nhưng vẫn dặn dò: “Đừng làm chuyện phạm pháp đấy.”
Hách Liên Doanh Chu suýt thì bị Tạ Chiết Nguyệt chọc cười: “Trong lòng em, anh là người như vậy sao?”
“Không phải.” Tạ Chiết Nguyệt vội vàng phủ nhận.
“Được rồi, em cứ yên tâm quay phim đi, anh đã bảo người đặt vé máy bay tối nay đến thăm em rồi. Những chuyện còn lại cứ để anh lo.” Hách Liên Doanh Chu nói.
“Được.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu rồi mới cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại, ánh mắt Hách Liên Doanh Chu trở nên lạnh lẽo sắc bén, hắn ra lệnh cho trợ lý Tần Cảnh: “Đặt cho tôi một vé máy bay đi Yên Kinh.”
“Lại đi ạ?” Tần Cảnh sững sờ. Nếu cậu ta nhớ không lầm thì sếp mình mới từ Yên Kinh về chưa được bao lâu, hơn nữa sắc mặt hiện tại lại khó coi như vậy.
“Thiếu phu nhân xảy ra chuyện rồi sao?” Tần Cảnh vừa hỏi vừa nhanh tay đặt vé máy bay cho Hách Liên Doanh Chu.
Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu mân mê chiếc nhẫn trên tay, nói: “Bọn chúng nên cảm thấy may mắn vì A Nguyệt không xảy ra chuyện gì.”
Đồng thời, Hách Liên Doanh Chu cũng nhận ra mức độ điên cuồng của nhà họ Liễu. Chúng hoàn toàn không bận tâm đến việc nhà họ Hách Liên đang đứng sau lưng Tạ Chiết Nguyệt mà dám ra tay với cậu. Bọn chúng thực sự nghĩ nhà họ Hách Liên dễ bắt nạt sao?
Hơn nữa, hắn thực sự đã sơ suất, không nhận ra sự thù địch của nhà họ Liễu đối với Tạ Chiết Nguyệt lại lớn đến mức này. Bắt buộc phải cử người bảo vệ bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt, tất cả đạo cụ đều phải được người của hắn kiểm tra kỹ lưỡng trước khi sử dụng, và A Nguyệt cũng cần có nhân viên an ninh bảo vệ.
“Sắp xếp đội ngũ an ninh bảo vệ đoàn phim của A Nguyệt đi, chuyện ngày hôm nay tôi không muốn nó xảy ra lần thứ hai.” Hách Liên Doanh Chu ra lệnh.
Rất nhanh sau đó, Tạ Chiết Nguyệt nhận thấy rõ ràng khách sạn nơi cậu ở có thêm rất nhiều người âm thầm theo dõi mình. Tuy không có ác ý, nhưng điều này khiến cậu cảm thấy không được thoải mái.
Tiếp đó, khi Tạ Chiết Nguyệt mở cửa phòng khách sạn, cậu thấy hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ đang đứng trước cửa, đồng thời hành lang cũng có người đi tuần tra. Những người này đều tỏa ra một luồng sát khí, Tạ Chiết Nguyệt không chút nghi ngờ đây chính là lính đánh thuê do Hách Liên Doanh Chu thuê đến, hầu hết đều từng lăn lộn trên chiến trường.
Không yên tâm về cậu đến mức này sao? Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu, với khả năng tay không tấc sắt của mình, một mình cậu dư sức đánh lại cả chục người bọn họ, thực sự không cần phải sắp xếp nhiều người trông chừng cậu như vậy đâu.
“Chào thiếu phu nhân!” Vài người đàn ông cao lớn vạm vỡ mặc vest đen đồng thanh chào Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt thấy vậy chợt cảm thấy nghẹn họng, thế này là sao? Khoa trương quá rồi đấy.
Đồng thời, tiếng động cũng làm kinh động đến Thôi Cảnh sống ở phòng đối diện Tạ Chiết Nguyệt. Mở cửa ra, Thôi Cảnh nhìn thấy cảnh tượng này liền nở một nụ cười gượng gạo nhưng không mất đi vẻ lịch sự, sau đó anh lên tiếng: “Chiết Nguyệt, đây hình như là vệ sĩ Hách Liên tiên sinh sắp xếp cho cậu thì phải.”
Tạ Chiết Nguyệt thở hắt ra một hơi, hỏi Thôi Cảnh: “Tôi dẫn theo đám người này ra ngoài có giống đại ca trong phim Hồng Kông không?”
Thôi Cảnh nghe vậy, khóe mắt vương chút ý cười: “Giống.”
Tạ Chiết Nguyệt cạn lời nhìn lên trần nhà, người đàn ông lớn tuổi này thực sự rất biết cách mang đến bất ngờ cho cậu.
Trong khi đó ở một nơi khác, đạo diễn Lưu Nham cũng nhận được thông báo rằng từ nay việc kiểm tra đạo cụ sẽ do nhà họ Hách Liên tiếp quản. Lưu Nham đương nhiên cảm thấy không thành vấn đề, dù sao ai rót vốn thì người đó là cha, đối phương lại không can thiệp vào việc ông quay phim, chuyện này cứ chiều theo ý họ là được.
Đồng thời, Lưu Nham còn cảm thấy vệ sĩ mà Hách Liên Doanh Chu cử đến rất được việc! Vừa hay có thể giúp ông đuổi cổ những kẻ không liên quan đến chụp lén phim trường, lại còn tiết kiệm được một khoản chi phí, đồng thời giữ được sự bí ẩn cho bộ phim, quả là một công đôi việc, không thể tuyệt vời hơn.
“Lão Diệp à, đúng là để đại lão hào môn đến quay phim có khác, tôi bớt được bao nhiêu công sức.” Lưu Nham vừa hút thuốc vừa nói với Diệp Sầm An.
“Chỉ cần nghiêm túc đóng phim, đừng sửa kịch bản lung tung là được.”
Rõ ràng là Hách Liên Doanh Chu và Tạ Chiết Nguyệt đã làm được hai điều này. Họ không nhét người quen vào đoàn phim, việc phim trường đột nhiên xuất hiện nhiều vệ sĩ như vậy cũng hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao xảy ra một sự cố ngoài ý muốn cũng là quá đủ rồi.
Thế nhưng, có những người không hiểu lý do tại sao lại cử nhiều vệ sĩ đến vậy, chỉ nghĩ rằng mới xảy ra một chút chuyện nhỏ mà Tạ Chiết Nguyệt đã làm quá lên, hận không thể tự bảo vệ mình trong lồng kính, quả không hổ danh là một phu nhân hào môn mong manh dễ vỡ.
Thế là, người này dùng điện thoại chụp lại cảnh vệ sĩ đi tuần tra ở hành lang rồi đăng lên vòng bạn bè (Moments trên WeChat).
@Mỗi Ngày Tiểu A Đều Cố Gắng: Cảnh quay ở trường quay xảy ra chút sự cố, kết quả là có vị phu nhân hào môn trong đoàn phim đã gọi toàn bộ vệ sĩ của gia đình đến bảo vệ an toàn cho mình. Nói thật, ngôi sao lớn đến mấy cũng không có phô trương lớn như vậy đâu, đây là đến bảo vệ tổng thống nước nào chắc. Đính kèm hình ảnh.
Rất nhanh, bài đăng trên vòng bạn bè này đã bị kẻ có tâm chụp màn hình lại bán cho các blogger giải trí.
@Thiếu Nữ Giải Trí Chuyên Ăn Dưa: Có ai biết đây là đoàn phim nào không? Đính kèm hình ảnh.
[Nhìn nội dung trong ảnh, đoàn phim có phu nhân hào môn chắc là “Nhạn Môn Hành”.]
[“Nhạn Môn Hành” xảy ra sự cố gì vậy, sao tôi chưa nghe nói gì nhỉ?]
[Tôi thấy diễn viên trẻ bây giờ thật sự chẳng chịu được chút khổ cực nào, đoàn phim xảy ra sự cố là đem toàn bộ vệ sĩ của gia đình đến, đầu óc có vấn đề chắc.]
[Đúng vậy đúng vậy, Kim Gia lúc trước đang quay phim bị gãy tay, bó bột xong vẫn tiếp tục quay. Diễn viên bây giờ là loại người gì vậy, chẳng có chút thái độ nghiêm túc, kính nghiệp của các tiền bối gì cả.]
[Nói thật, Tạ Chiết Nguyệt vẫn nên quay về làm âm nhạc đi, đừng có dây dưa vào giới giải trí nữa, không chịu được khổ thì đóng phim nỗi gì?]
Đối mặt với sự chỉ trích của đám đông, khó chịu nhất vẫn là người hâm mộ của Tạ Chiết Nguyệt. Bài hát của Tạ Chiết Nguyệt không cần họ phải cày số liệu vẫn chễm chệ trên đỉnh các bảng xếp hạng âm nhạc lớn, đây đương nhiên là điều đáng để họ tự hào, nhưng giờ đây nó lại bị một nhóm người lấy làm bằng chứng cho thấy Tạ Chiết Nguyệt không đóng được phim, không chịu được khổ.
[Đoàn phim “Nhạn Môn Hành” rốt cuộc đã xảy ra sự cố gì?]
[Kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung điêu luyện của Chiết Nguyệt không chịu khổ mà luyện được chắc?]
[Trong chương trình livestream thực tế về trẻ em, Chiết Nguyệt là người chịu khó nhất đấy, đừng lôi chuyện người ta mang theo vệ sĩ ra để nói người ta đóng phim không kính nghiệp, hai chuyện này chẳng có quan hệ nhân quả gì với nhau cả.]
Người hâm mộ của Tạ Chiết Nguyệt từng bước phản bác lại những bình luận mang tính thù địch đối với Tạ Chiết Nguyệt, logic rõ ràng rành mạch.
Ngay khi đám người đang tranh cãi nảy lửa vì một bức ảnh, một bức ảnh chụp xe cảnh sát đỗ bên cạnh đoàn phim “Nhạn Môn Hành” bất ngờ làm bùng nổ hot search.
[Sao lại có cả xe cảnh sát đỗ ở đây? Rốt cuộc là sự cố lớn đến mức nào vậy?]
[Nghe nói là có người cố ý giết người nhưng không thành.]
[Chết tiệt, tự nhiên thấy hơi hiểu tại sao Tạ Chiết Nguyệt lại mang nhiều vệ sĩ đến thế.]
Trong chốc lát, sự tò mò của đông đảo cư dân mạng khiến họ không ngừng bàn tán xem đoàn phim “Nhạn Môn Hành” rốt cuộc đã xảy ra sự cố gì, Tạ Chiết Nguyệt tại sao lại mang theo nhiều vệ sĩ đến vậy.
Lưu Nham vốn định đè nén chuyện này xuống, không ngờ lại bùng nổ trên hot search: “…”
“Đi điều tra xem rốt cuộc là ai đăng bài trên vòng bạn bè, trực tiếp đuổi việc ngay đi.” Lưu Nham đau đầu nói.
Thôi Cảnh đứng cạnh thấy vậy liền nói: “Ông cứ coi như là được quảng bá miễn phí đi.”
Lưu Nham nhìn Thôi Cảnh, cạn lời. Đồng nghiệp trong đoàn phim mưu sát đồng nghiệp khác, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống một chuyện tốt đẹp đúng không?
“Thôi bỏ đi, tôi đi bảo người đăng thông báo trước đã.” Lưu Nham đau đầu nói.
Lưu Nham cũng không giấu giếm, trực tiếp kể lại ngọn ngành sự việc trên Weibo chính thức của “Nhạn Môn Hành”.
Weibo chính thức của “Nhạn Môn Hành”: Trong quá trình quay phim, “Nhạn Môn Hành” đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn, dây cáp bảo hộ bị người dùng dao cắt đứt khiến nam chính Tạ Chiết Nguyệt rơi từ trên cao xuống. Hiện tại sự việc đã được bên phía cảnh sát tiến hành điều tra, đang chờ thông báo từ phía cảnh sát, xin mọi người đừng tung tin đồn nhảm, lan truyền tin đồn.
Mọi người đọc thông báo của “Nhạn Môn Hành” đều sững sờ, dây cáp bảo hộ bị người cố tình cắt đứt, Tạ Chiết Nguyệt rơi từ trên cao xuống, cái này là có thù oán với Tạ Chiết Nguyệt rồi!
[Tự nhiên hiểu được tại sao lại có nhiều vệ sĩ đến thế, đây là để đề phòng bị hại mạng đấy!]
[Rơi từ trên cao xuống cơ á, không biết Tạ Chiết Nguyệt có sao không!]
[Ai vậy? Ác độc quá, lúc người ta đang treo cáp bảo hộ lại đi cắt đứt cáp của người ta!]
Chẳng mấy chốc, một đám đông ùa vào Weibo của Tạ Chiết Nguyệt hỏi thăm Tạ Chiết Nguyệt có sao không, bị thương có nặng không?
Đồng thời, Trương Dao Dao cũng gọi điện tới, ngay khoảnh khắc điện thoại được kết nối, cô lo lắng và căng thẳng hỏi: “Nam thần! Cậu có bị làm sao không!”
Tạ Chiết Nguyệt đang ăn táo theo phản xạ “A” lên một tiếng, rồi đáp: “Tôi không sao mà.”
“Mọi người đều nói cậu rơi từ trên cao xuống, không biết bị thương thế nào? Cậu xảy ra chuyện này tại sao không báo cho tôi biết?” Trương Dao Dao kích động nói, “Nếu không phải có hot search, tôi thân là nhân viên trong đội ngũ của cậu cũng không biết chuyện này.”
Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, giọng điệu vừa nghiêm túc vừa mang theo vài phần tinh nghịch nói: “Tôi biết bay, nên tôi hoàn toàn không hề hấn gì.”
Khinh công của Tạ Chiết Nguyệt ở Đại Chu không phải là hàng đầu, nhưng bay từ độ cao mười mấy mét xuống thì dễ như trở bàn tay. Vốn dĩ cậu nhảy xuống bằng khinh công, cáp bảo hộ đứt hay không đối với cậu cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
“Cậu đừng đùa nữa.” Trương Dao Dao sắp khóc đến nơi rồi.
Cô cảm thấy nam thần nhà mình số phận cũng quá đỗi truân chuyên đi, trước có đám người nhà họ Thẩm kinh tởm, giờ lại có kẻ muốn lấy mạng cậu.
“Tôi thật sự không sao, nếu không thì tôi gọi video cho cô xem nhé.” Tạ Chiết Nguyệt cười nói, “Đây là đãi ngộ mà ngay cả chồng tôi cũng chưa có đâu đấy.”
Trương Dao Dao nghe vậy thè lưỡi nói: “Vậy thì thôi bỏ đi.”
Cảm ơn, cô không dám tranh giành đãi ngộ với Hách Liên đại lão đâu.
Trương Dao Dao sau khi xác nhận Tạ Chiết Nguyệt không sao mới yên tâm cúp máy, còn Tạ Chiết Nguyệt cũng đăng Weibo báo bình an cho mọi người.
@Tạ Chiết Nguyệt: Tuy rằng rơi từ trên cao xuống, nhưng vì biết bay nên không có chuyện gì xảy ra. Để đề phòng sự cố xảy ra lần nữa, nhà đầu tư đã tăng cường an ninh, không ngờ lại làm phiền đến mọi người. [Hình ảnh đính kèm: Tạ Chiết Nguyệt đang gặm táo]
[Không sao là tốt rồi, ông trời phù hộ, rơi từ độ cao mười mấy mét xuống cơ mà.]
[Nhà đầu tư tăng cường an ninh, nhà đầu tư nào vậy? Để tôi đi tra xem.]
[Hahaha, chính là nhà đầu tư Hách Liên đại lão đấy, nghe nói là sau khi Chiết Nguyệt vào đoàn phim, ngài ấy đã âm thầm đầu tư cho đoàn phim “Nhạn Môn Hành”.]
[Nói cách khác, những vệ sĩ đó không chỉ bảo vệ một mình Tạ Chiết Nguyệt, mà còn bảo vệ an toàn cho cả đoàn phim.]
Cùng lúc đó, Lưu Nham cũng đăng một bài lên Weibo.
@Đạo diễn Lưu Nham: Vệ sĩ do kim chủ ba ba biếu không, từ nay về sau không còn phải lo lắng đoàn phim bị người khác chụp lén lúc đang quay nữa rồi, việc kiểm tra đạo cụ cũng được họ bao trọn gói, không cần phải lo lắng diễn viên gặp sự cố vì đạo cụ có vấn đề, cuối cùng bọn họ còn có thể đóng vai diễn viên quần chúng, lại còn là loại diễn viên quần chúng có nền tảng võ thuật, không cần tôi phải chạy đôn chạy đáo tìm người nữa.
Bên dưới bài đăng của Lưu Nham toàn là bình luận trầm trồ khen ngợi “Đỉnh của đỉnh”, “Lão Lưu lời to rồi”.
Nhìn từ góc độ này, việc Hách Liên Doanh Chu sắp xếp vệ sĩ cho Tạ Chiết Nguyệt quả thực là một tình huống đôi bên cùng có lợi đối với đoàn làm phim.
Trong khi đó ở một nơi khác, Chu Dương Thu – kẻ đã động tay động chân vào cáp bảo hộ – đã bị triệu tập đến đồn cảnh sát để thẩm vấn.
Lúc này, Chu Dương Thu, một kẻ vốn không có tố chất tâm lý vững vàng, tinh thần căng thẳng đến cực độ sắp sửa suy sụp. Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, cuối cùng anh ta đã khai ra việc mình bị xúi giục cắt đứt dây cáp bảo hộ hòng khiến Tạ Chiết Nguyệt rơi từ trên cao xuống tử vong.
“Hành vi của anh đã cấu thành tội cố ý giết người chưa thành.” Viên cảnh sát ngồi đối diện lạnh lùng tuyên bố.
Chu Dương Thu nghe vậy vội vàng thanh minh: “Tôi không có, tôi không có, tôi bị người ta xúi giục nên mới ra tay với Tạ Chiết Nguyệt.”
“Người xúi giục tôi chính là Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp của nhà họ Liễu, không tin các anh cứ kiểm tra điện thoại của tôi, ở đây còn có cả thẻ ngân hàng bọn họ đưa cho tôi nữa.” Chu Dương Thu vội vàng móc hết đồ đạc trong người ra.
Thế nhưng, sau khi cảnh sát kiểm tra xác nhận, hoàn toàn không có bằng chứng nào chứng minh Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp xúi giục Chu Dương Thu giết người.
Nhận được câu trả lời này, sắc mặt Chu Dương Thu trắng bệch. Đến lúc này anh ta mới nhớ ra giao dịch giữa bọn họ được thực hiện bằng miệng, hơn nữa lúc đó không hề có bất kỳ file ghi âm hay hình ảnh nào lưu lại.
Anh ta đúng là một thằng ngu triệt để! Bị người ta bán đứng mà không hề hay biết.
“Tiếp theo đây, anh sẽ phải đối mặt với cáo buộc hình sự từ luật sư của đối phương.” Cảnh sát nhìn Chu Dương Thu trước mặt, nói, “Tìm một luật sư đáng tin cậy đi, cố gắng xin giảm nhẹ hình phạt.”
Nói xong, viên cảnh sát thẩm vấn rời đi, Chu Dương Thu bị giải đi giam giữ ở nơi khác.
Sau khi chuyện này được đưa tin, cơ quan cảnh sát Bình An Yên Kinh cũng đã đưa ra thông báo chính thức về vụ việc cáp bảo hộ của đoàn phim “Nhạn Môn Hành” bị cắt đứt.
Mọi người đều cảm thấy tò mò về kẻ họ Chu này, chỉ vì bất mãn việc đối phương được đóng vai chính mà lại tiến hành trả thù, loại người như vậy thực sự quá đáng sợ.
[Kẻ họ Chu? Đây là Chu Dương Thu sao? Kỹ năng diễn xuất chẳng có bao nhiêu, tâm tư hại người lại nhiều ghê.]
[Ngôi nhà của họ Chu sụp đổ chẳng có chút dấu hiệu báo trước nào.]
[Ngôi nhà của họ Phó và họ Thẩm sụp đổ có dấu hiệu báo trước sao?]
Tạ Chiết Nguyệt, một thân một mình hạ gục hai đỉnh lưu và nhóm nhạc nam của họ, nay lại hạ gục thêm một diễn viên hạng X vô danh cũng là chuyện rất bình thường.
Ngay khi mọi người đang bàn tán về kết quả của vụ việc này, Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp đang núp sau lưng Chu Dương Thu lại tưởng rằng những thủ đoạn họ giở trò sẽ không bị ai phát hiện. Tuy nhiên, họ không biết rằng Hách Liên Doanh Chu đã mang theo khí lạnh thấu xương đến nhà họ Liễu.
Dinh thự của nhà họ Liễu là một khu biệt thự mang đậm nét truyền thống Trung Quốc, hoa mộc đan xen, hành lang uốn lượn, tường trắng ngói xám, mang đậm nét cổ kính. Thế nhưng trong mắt Hách Liên Doanh Chu, khu biệt thự này toát lên vẻ già cỗi, tĩnh mịch, cho dù có trang hoàng lộng lẫy đến đâu cũng không giấu được sự mục nát, thối rữa bên trong.
Hách Liên Doanh Chu với tư cách là gia chủ nhà họ Hách Liên, sự xuất hiện của anh đủ để khiến ông cụ Liễu phải đích thân ra mặt tiếp đón.
Trong đại sảnh của nhà họ Liễu, ông cụ Liễu rốt cuộc cũng gặp được vị gia chủ nhà họ Hách Liên, người cháu ruột của Quý Tầm Âm, đồng thời cũng là chồng của Tạ Chiết Nguyệt.
Những thân phận này của Hách Liên Doanh Chu khiến ông nhíu chặt mày, một cái lại một cái càng khiến ông chán ghét.
“Ông Liễu, đã lâu không gặp.” Hách Liên Doanh Chu cất lời, “Lần cuối cùng chúng ta gặp nhau là…”
Hách Liên Doanh Chu nói được nửa câu thì im bặt, anh thực sự không nhớ rõ lần cuối cùng gặp ông cụ Liễu là khi nào.
“Thôi bỏ đi, tôi cũng không nhớ rõ nữa.” Hách Liên Doanh Chu lạnh nhạt nói.
Không hiểu sao, ông cụ Liễu nghe câu này thì cục tức nghẹn ở cổ, suýt chút nữa thì tắt thở. Ngay khi ông cụ Liễu định nói điều gì đó, Hách Liên Doanh Chu ném thẳng mớ bằng chứng và tài liệu trong điện thoại cho ông cụ Liễu.
“Hôm nay tôi đến đây, là để đòi lại công bằng cho vợ của tôi.” Hách Liên Doanh Chu nhìn ông cụ Liễu trước mặt, nói với vẻ bề trên, trịch thượng.
Ông cụ Liễu nghe vậy, sắc mặt khó coi, cầm xấp tài liệu Hách Liên Doanh Chu đưa cho, càng xem sắc mặt càng trở nên khó coi.
Ông cụ Liễu tức giận đến mức tay run rẩy. Ông không ngờ mình vừa mới đi khỏi, đám khốn kiếp này ngay lập tức dám ra tay với Tạ Chiết Nguyệt.
Còn Hách Liên Doanh Chu bên cạnh lại chậm rãi buông một câu: “Xem ra ông cụ Liễu đã già rồi, đến cả khả năng quản lý gia tộc cũng không còn nữa.”
Câu nói vừa dứt, ông cụ Liễu đập mạnh xấp tài liệu đang nắm trong tay xuống bàn, quát lớn với người hầu bên ngoài: “Còn không mau gọi hai thằng cháu bất hiếu Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp đến đây cho ta!”
Đám người hầu nghe tiếng quát tháo giận dữ của ông cụ Liễu liền sợ hãi cuống cuồng, vội vàng chạy ra sân sau gọi hai vị thiếu gia đến.
Hách Liên Doanh Chu thì ung dung ngồi đối diện với ông cụ Liễu, nhàn nhã thưởng thức tách trà do người hầu nhà họ Liễu dâng lên.
Lúc này, ở Yên Kinh trời đổ mưa. Hai anh em Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp ngồi trên sô pha trong phòng, bàn bạc kế hoạch tiếp theo để đối phó với Tạ Chiết Nguyệt, nhưng bất ngờ bị người khác chen ngang.
“Thưa hai vị thiếu gia, lão gia gọi hai vị đến đại sảnh một chuyến.” Người hầu lên tiếng.
“Có chuyện gì vậy?” Liễu Văn Diệp hỏi, sau đó mất kiên nhẫn đứng dậy, trời mưa thế này cậu ta thực sự không muốn ra khỏi cửa.
Người hầu bên ngoài đáp lời: “Lão gia không nói.”
Liễu Văn Thành bên cạnh cũng đứng dậy: “Đi thôi, đừng để ông nội chờ lâu.”
Thế là hai người đứng dậy đi về phía đại sảnh, tuy nhiên sau khi che ô băng qua sân vườn đến đại sảnh, thứ đón chờ họ là vẻ mặt u ám của ông cụ Liễu và sự lãnh đạm của Hách Liên Doanh Chu.
“Ông nội?” Vẻ hoảng hốt thoáng qua trên khuôn mặt Liễu Văn Diệp, lẽ nào bị phát hiện rồi?
Vừa dứt lời, ông cụ Liễu ném xấp bằng chứng thẳng vào mặt Liễu Văn Diệp và Liễu Văn Thành, quát lớn: “Các anh tự mình xem đi.”
Liễu Văn Diệp và Liễu Văn Thành vô thức nhìn những thứ vương vãi trên mặt đất, đó đều là bằng chứng chứng minh 2 người họ đã ra tay với Tạ Chiết Nguyệt, bên trong còn có cả thẻ ngân hàng của Liễu Văn Thành.
“Ông nội, cái này làm sao có thể chứng minh là do cháu làm?” Liễu Văn Thành lớn tiếng cãi lại.
Hách Liên Doanh Chu nghe vậy ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như băng, hướng về phía Liễu Văn Thành: “Cậu coi tất cả mọi người đều là đồ ngốc sao?”
Mọi người đều là những người sáng suốt, chuyện này có phải do hai người họ làm hay không trong lòng đều hiểu rõ. Cảnh sát có thể không bắt họ vì thiếu chứng cứ, nhưng nhà họ Hách Liên sẽ không vì thiếu chứng cứ mà tha cho họ.
“Anh…” Liễu Văn Diệp nghe vậy định cãi lý với Hách Liên Doanh Chu, nhưng bị ông cụ Liễu ngắt lời.
“Đủ rồi, lũ khốn kiếp các anh, rốt cuộc có coi ta ra gì không!” Ông cụ Liễu lớn tiếng mắng mỏ.
Khó khăn lắm ông mới tìm được một người có thể bù đắp cho những hối hận, tiếc nuối của mình vào lúc cuối đời, thế mà đám người này lại muốn hủy hoại! Hơn nữa, hiện tại ông đã dự định bồi dưỡng Tạ Chiết Nguyệt làm gia chủ nhà họ Liễu, làm sao có thể dung túng cho hai đứa cháu bất hiếu này ra tay hãm hại Tạ Chiết Nguyệt.
Ngay khi ông cụ Liễu định mắng tiếp, Hách Liên Doanh Chu đã ngăn ông lại.
“Ông Liễu, tôi đến đây là để đòi lại công bằng cho phu nhân của tôi.” Hách Liên Doanh Chu nhìn chằm chằm ông cụ Liễu, chậm rãi nói, “Lời giải thích này phải làm cho tôi hài lòng, nếu không nhà họ Hách Liên chỉ còn cách khai chiến với nhà họ Liễu thôi.”
Nghe câu này, sắc mặt ông cụ Liễu trở nên khó coi. Hiện tại nhà họ Hách Liên đang phát triển như diều gặp gió, trong khi nhà họ Liễu lại đang đi xuống. Mặc dù nhà họ Liễu không đến mức không chịu nổi những đòn tấn công thương mại của nhà họ Hách Liên, nhưng điều này chắc chắn sẽ khiến nhà họ Liễu chịu thiệt hại nặng nề.
Ông cụ Liễu thầm chửi rủa Hách Liên Doanh Chu là một kẻ điên, làm như vậy nhà họ Hách Liên cũng sẽ phải chịu tổn thất to lớn. Tự nhiên, cũng có khả năng nhà họ Hách Liên sẽ thôn tính bớt thị phần của nhà họ Liễu, điều này ông cụ Liễu càng không thể chấp nhận được.
Vì vậy, ông cụ Liễu nhìn Hách Liên Doanh Chu và hỏi: “Cậu muốn lời giải thích như thế nào?”
“Nghe nói nhà họ Liễu có gia pháp.” Hách Liên Doanh Chu nói rồi ngẩng đầu lên, “Tôi muốn cho người của mình đi theo học hỏi một chút.”
Gia pháp của nhà họ Liễu là đặt một chiếc ghế dài ở ngay sân trước chính sảnh, bắt người đó nằm lên, cởi quần xuống rồi dùng gậy gỗ quất mạnh. Loại gia pháp mang tính sỉ nhục này đã vài chục năm nay chưa từng được đem ra sử dụng.
“Cậu!” ông cụ Liễu trừng mắt nhìn Hách Liên Doanh Chu, “Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Chỉ thấy Hách Liên Doanh Chu nói: “Nhưng phu nhân của tôi muốn đánh gãy chân bọn họ.”
Cuối cùng, ông cụ Liễu căng mặt nói: “Người đâu, thỉnh gia pháp!”
Ông cụ Liễu đồng ý, một là để xoa dịu sự việc, hai là vì Tạ Chiết Nguyệt muốn đánh gãy chân bọn họ, ba là để thể hiện thái độ cho Tạ Chiết Nguyệt xem, để cậu ta tự nguyện trở về nhà họ Liễu.
Trong khoảnh khắc, Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp hoàn toàn hoảng sợ, vội vàng kêu lớn: “Ông nội, ông nội! Đừng mà!”
Nhưng ghế dài đã được người hầu khiêng ra, những người đàn ông vạm vỡ do Hách Liên Doanh Chu mang đến túm lấy hai vị thiếu gia nhà họ Liễu kéo ra màn mưa, đè xuống ghế, lột quần, rồi dùng gậy hung hăng quất xuống.
Người đánh không phải người của nhà họ Liễu, mà là người do Hách Liên Doanh Chu mang đến, bọn họ căn bản không có lý do gì phải nương tay như đám người làm nhà họ Liễu, mỗi gậy giáng xuống đều cực kỳ mạnh bạo, chỉ vài gậy đã đánh gãy cả hai chân của chúng.
Hai gã đàn ông trưởng thành bị đánh bằng gậy gỗ đau đớn gào thét vang trời, ngay cả Liễu Văn Hi đang ở sân sau cũng nghe thấy âm thanh thê lương ấy.
Trong khi đó, Hách Liên Doanh Chu đang ngồi yên vị trong đại sảnh, lấy điện thoại ra chụp lại cảnh hai người này bị đánh tơi tả dưới màn mưa, rồi gửi cho Tạ Chiết Nguyệt.
Hách Liên Doanh Chu: A Nguyệt, như ý em muốn, chân bọn họ đã bị đánh gãy rồi.
Tạ Chiết Nguyệt đang gặm táo nhìn thấy bức ảnh Hách Liên Doanh Chu gửi: … Quá nhức mắt.
Lời tác giả:
Hách Liên Doanh Chu: Dịch vụ đánh gãy chân đã được giao hàng tận nơi.
Gửi phản hồi