Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 073

“Đây là lần đầu tiên cô thấy con cái chuẩn bị nhà cho phụ huynh đấy.” Trương Dao Dao ngồi cạnh Hách Liên Quyết, không nén được tiếng thở dài.

Ở Trung Quốc, truyền thống thường là cha mẹ mua nhà cho con cái. Nhưng ở trường hợp của Hách Liên Quyết và Tạ Chiết Nguyệt thì lại hoàn toàn ngược lại. Lúc bằng tuổi Tiểu Quyết, Trương Dao Dao nào có nghĩ đến việc mua nhà. Ngày ngày chỉ quanh quẩn với việc ăn, uống, vui chơi; cùng lắm là đau đầu vì bài tập về nhà.

Nghe vậy, Hách Liên Quyết hừ nhẹ một tiếng: “Đương nhiên, ta là cha nó mà!”

Đã làm cha thì phải biết lo xa cho tương lai của con, cái gì tốt cũng phải để dành. Nói thật, Hách Liên Quyết cảm thấy căn nhà mười triệu tệ tặng cho Tạ Chiết Nguyệt vẫn còn hơi “hẻo”. Trước kia, y là đấng quân vương sở hữu cả thiên hạ. Khi Tạ Chiết Nguyệt trưởng thành, cậu đã được phong đất ở một vùng trù phú, phì nhiêu. So với thuế thu được từ một vùng đất như thế, mười triệu tệ chẳng bõ bèn gì.

Tuy nhiên, may mắn là hiện tại y mới ba tuổi rưỡi. Chỉ cần nỗ lực phấn đấu, sau này chắc chắn sẽ mang lại cho Tạ Chiết Nguyệt những đặc quyền xứng tầm một vị vương gia.

Thấy vẻ mặt tỉnh bơ của Hách Liên Quyết, Trương Dao Dao bật cười, hỏi: “Tiểu Quyết, cháu thật sự coi mình là phụ huynh của Chiết Nguyệt à?”

Hách Liên Quyết dẩu môi chỉnh lại: “Không phải là coi như, ta chính là phụ huynh của nó.”

Trương Dao Dao là fan cứng của “Cùng Phụ Huynh Ngắm Nhìn Thế Giới”, đương nhiên hiểu rõ chuyện “cha con tương ái tương sát” giữa Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết. Ban đầu cô tưởng đó chỉ là kịch bản của đạo diễn, không ngờ lại là thật.

Với sự tò mò, Trương Dao Dao hỏi tiếp: “Vậy cháu định mua nhà ở đâu? Phải biết là nhà cũng có dăm bảy loại đấy.”

Mười triệu tệ có thể mua một căn nhà rộng rãi ở trung tâm Hải Thành, một căn chung cư cao cấp ở ngoại ô, nhưng nếu mua ở lõi trung tâm thì chỉ được một căn nhà cũ kỹ, xập xệ, gần trường học tốt.

Trong số đó, những căn nhà cũ nát gần trường học có tiềm năng tăng giá cao nhất, nhưng môi trường sống lại tệ nhất.

Nghe Trương Dao Dao kiên nhẫn giải thích, Hách Liên Quyết bỗng thấy mười triệu tệ trong tay mình quá ít ỏi, thậm chí mua một căn nhà ra hồn cũng khó.

Ngay lập tức, vị hoàng đế kiêu hãnh lúc nãy xìu xuống, cúi gầm cái đầu nhỏ xíu, chìm trong cảm giác “sao trẫm lại vô dụng thế này”.

Thấy vậy, Trương Dao Dao vội vàng an ủi: “Tiểu Quyết, cháu còn nhỏ mà kiếm được nhiều tiền như thế là giỏi lắm rồi. Bằng tuổi cháu, cô chỉ biết chơi đất sét thôi.”

Nhưng lời an ủi ấy chẳng mảy may có tác dụng. Hách Liên Quyết liếc Trương Dao Dao một cái sâu xa, thầm nghĩ y đã bốn mươi tuổi rồi, làm sao có thể so sánh như thế được.

Trương Dao Dao lại tiếp: “Đây là căn nhà đầu tiên cháu mua, cháu hoàn toàn có thể chọn căn nào Tạ Chiết Nguyệt thích. Đâu nhất thiết phải chăm chăm vào nhà gần trường học.”

Câu nói này khiến Hách Liên Quyết ngẩng phắt lên nhìn Trương Dao Dao: “Cô nói đúng!”

Rồi y xòe ngón tay đếm: “Tiểu Thất thích sưởi nắng, nên nhất định phải có ban công lớn và cửa sổ kính sát đất.”

“Nó còn thích vẽ vời, nên phải dành riêng cho nó một góc để vẽ.”

“Vị trí nhà không được quá hẻo lánh. Nó không biết nấu ăn, nếu không gọi được đồ ăn ngoài thì sẽ chết đói mất.”

Nói xong, Hách Liên Quyết ngước nhìn Trương Dao Dao: “Cô biết chỗ nào có căn nhà như vậy không?”

“Cô biết!” Trương Dao Dao đáp ngay. Chỉ cần không phải nhà gần trường học thì những căn nhà lớn như thế có đầy. “Quay quảng cáo xong, cô sẽ liên hệ môi giới cho cháu chọn.”

Hách Liên Quyết hài lòng. Từ giờ y có thể tiếp tục kiếm tiền, phấn đấu mỗi năm tặng Tạ Chiết Nguyệt một căn nhà. Dù sau này y và Hách Liên Doanh Chu không sống chung nữa thì cũng có đường lui.

Sau khi Hách Liên Quyết hoàn thành hai quảng cáo còn lại, Trương Dao Dao đã gọi tất cả những người môi giới bất động sản mà cô biết đến.

Tại một câu lạc bộ tư nhân sang trọng, người môi giới chỉnh tề trong bộ vest đã gặp khách hàng nhỏ tuổi nhất của mình – chỉ mới ba tuổi rưỡi.

Ban đầu anh ta tưởng để một đứa trẻ quyết định việc mua nhà là chuyện nực cười, nhưng tình hình thực tế lại không phải vậy. Suy nghĩ “trẻ con không biết gì, dễ dụ dỗ” cũng tan biến ngay lập tức.

Hách Liên Quyết ngồi trên ghế sô pha trong phòng VIP, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, tạo ra một áp lực vô hình cho người môi giới.

Anh ta lén nhìn Hách Liên Quyết, thầm nghĩ: Đây là con nhà quyền quý sao? Mới tí tuổi đầu mà áp lực đã lớn thế này rồi?

“Xin chào hai vị, tôi là môi giới của bất động sản Thanh Nguyên. Theo yêu cầu của hai vị, tôi đã mang đến hơn chục căn nhà rất ưng ý.” Người môi giới nở nụ cười chuyên nghiệp, giọng điệu khách sáo, đồng thời lấy xấp tài liệu trong cặp ra.

“Những căn nhà này đều gần ga tàu điện ngầm, tiện ích xung quanh rất tốt. Hơn nữa, diện tích cũng rất rộng rãi, đủ cho một gia đình năm người sinh sống.” Anh ta đặt xấp tài liệu lên bàn trà rồi đẩy về phía Hách Liên Quyết.

Hách Liên Quyết nghiêm túc xem xét các căn nhà, cân nhắc xem căn nào tốt, Tạ Chiết Nguyệt sẽ thích căn nào.

Đến khi lật tới một bức ảnh, Hách Liên Quyết dừng lại. Trong ảnh, ánh nắng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ kính viền trắng, in những vệt sáng tuyệt đẹp lên sàn gỗ sáng màu. Tấm rèm trắng tinh buông rủ xuống sàn, tạo nên một không gian dịu dàng và thanh bình.

Hách Liên Quyết nhìn bức ảnh, không cần suy nghĩ đã thốt lên: “Ta muốn căn này.”

Trong căn nhà này, Tiểu Thất của y có thể thoải mái sưởi nắng.

Người môi giới thấy vậy vội vàng giới thiệu: “Căn này chỉ cách ga tàu điện ngầm 5 phút đi bộ, đi đâu cũng tiện. Tiện ích xung quanh cũng rất đầy đủ. Chủ nhà đã tốn rất nhiều tâm huyết để thiết kế theo phong cách Pháp sang trọng nhẹ nhàng, nội thất toàn bằng gỗ thịt.”

Anh ta liếc nhìn Hách Liên Quyết và Trương Dao Dao: “Vậy nên, giá cả sẽ nhỉnh hơn một chút so với những căn nhà cùng loại.”

Và anh ta còn bồi thêm một câu: “Căn này hiện đang có rất nhiều người để mắt tới.”

Trương Dao Dao nhìn Hách Liên Quyết, trong lòng gào thét: Đừng bốc đồng! Đừng bốc đồng! Tuyệt đối đừng bốc đồng! Toàn là mánh khóe cả đấy.

Chỉ thấy Hách Liên Quyết nhàn nhạt “Ồ” một tiếng, rồi nói: “Ta xem căn khác vậy.”

Nói xong, y hờ hững lật xem các tài liệu khác, dường như chẳng còn hứng thú với căn nhà vừa rồi.

Cứ như vậy, người môi giới sốt ruột chờ Hách Liên Quyết xem hết các tài liệu, đồng thời cố gắng tìm kiếm xem y có biểu hiện thích thú với căn nhà nào khác không.

Tuy nhiên, anh ta chẳng nhìn ra được bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt Hách Liên Quyết. Mãi đến khi y bình thản trả lại xấp tài liệu, anh ta mới nhận ra y đang đuổi khéo mình.

Trong phút chốc, người môi giới cảm thấy không cam tâm. Khách hàng có thể hẹn gặp anh ta ở câu lạc bộ tư nhân cao cấp thế này chắc chắn là người không thiếu tiền. Rất có khả năng căn nhà trong tay anh ta sẽ được thanh toán trong một lần (trả thẳng). Nếu bây giờ bỏ về, hoa hồng của thương vụ này sẽ bay hơi, KPI tháng này cũng giảm sút!

Vì vậy, anh ta quyết định phải chốt bằng được thương vụ này!

“Thế này nhé, tôi có thể gọi điện hỏi chủ nhà xem họ có đồng ý giảm giá không, ngài thấy sao?” Người môi giới mỉm cười hỏi.

Hách Liên Quyết gật đầu: “Hỏi đi.”

Sau đó, y không thèm để ý đến anh ta nữa, tiếp tục mân mê món đồ chơi nhỏ trên tay, vừa lơ đãng nghĩ thầm: Sao Tiểu Thất chưa gọi điện cho mình? Đã hẹn mỗi ngày một cuộc gọi rồi mà.

Chẳng lẽ nó chỉ gọi cho tên Hách Liên Doanh Chu kia mà quên mình? Mình có nên gọi cho nó trước không nhỉ? Không không không, mình không thèm. Nếu để Tiểu Thất biết mình mong điện thoại của nó, nó sẽ lại trêu chọc mình giống trẻ con mất. Mình không phải trẻ con, mình là người lớn, không thể bám dính lấy người khác như trẻ con được.

Đúng lúc Hách Liên Quyết đang đăm chiêu suy nghĩ, người môi giới đối diện lên tiếng: “Ngài thấy giá mười triệu rưỡi có hợp lý không?”

Hách Liên Quyết đang chìm trong suy nghĩ, ngơ ngác ngẩng lên rồi “Ừ” một tiếng. Điều này khiến người môi giới sợ đến run lẩy bẩy, vội nói: “Để tôi gọi điện hỏi lại.”

Nói xong, anh ta hớt hải cầm điện thoại lao ra ngoài, rồi khuyên đầu dây bên kia biết chừng mực, dù sao đang cần tiền gấp, chịu thiệt một chút cũng đành chịu.

Hách Liên Quyết ngồi trên sô pha, ngơ ngác nhìn Trương Dao Dao: “Anh ta bị sao vậy?”

Trương Dao Dao vuốt ngực: “Vừa nãy cháu trông hung dữ lắm đấy.”

Lúc nãy, cô còn tưởng Hách Liên Quyết sẽ giết sạch mọi người ở đây.

Hách Liên Quyết xoa xoa mặt: “Có đâu.”

Lẽ nào khí chất đế vương của mình trong cơ thể ba tuổi rưỡi này đã không thể giấu được nữa rồi?

Trương Dao Dao nhìn Hách Liên Quyết một cái sâu xa: “Cháu có đấy.”

Đồng thời, cô dặn dò: “Cháu tuyệt đối đừng nhìn người khác với vẻ mặt vô cảm, thực sự rất đáng sợ.”

Hách Liên Quyết, người thường xuyên trừng mắt nhìn các quan đại thần mà không nói một lời: “…”

“Được rồi.” Hách Liên Quyết cố gắng nặn ra một nụ cười.

Mười phút sau, người môi giới quay lại, nói với Hách Liên Quyết: “Chỉ cần ngài thanh toán toàn bộ trước ngày mai, chủ nhà đồng ý giảm giá xuống còn chín triệu tám.”

Trương Dao Dao ra hiệu cho Hách Liên Quyết, mức giá này là quá hời rồi.

Hách Liên Quyết chậm rãi lên tiếng: “Ít nhất cũng phải cho ta xem nhà rồi mới quyết định mua hay không chứ.”

Người môi giới, đang rất muốn bán được nhà, dè dặt hỏi: “Vậy ngài muốn đi xem nhà bây giờ không?”

“Được thôi.” Hách Liên Quyết mỉm cười đáp.

Người môi giới: … Tôi chỉ hỏi thử thôi, không ngờ ngài đồng ý thật.

Hai mươi phút sau, Hách Liên Quyết đã có mặt tại căn nhà y nhắm cho Tạ Chiết Nguyệt.

Lúc này là sáu giờ rưỡi chiều. Vì là mùa hè nên mặt trời vẫn chưa lặn. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi sàn nhà và nội thất, tạo nên những vệt sáng tuyệt đẹp.

Phong cách Pháp thanh lịch kết hợp với đồ gỗ màu sắc đẹp mắt tạo nên một không gian vô cùng sang trọng. Vừa bước vào, Hách Liên Quyết đã biết đây là căn nhà mà Tạ Chiết Nguyệt sẽ thích.

Sau khi xem hết các phòng, y quay sang nói với người môi giới: “Ngày mai ký hợp đồng nhé, ta sẽ thanh toán một lần.”

Người môi giới nghe vậy giật mình, vội vàng đồng ý: “Vâng! Tôi sẽ thông báo cho chủ nhà ngày mai đến ký hợp đồng và làm thủ tục.”

“Ừ.” Hách Liên Quyết gật đầu, rồi cùng Trương Dao Dao rời đi.

Ngồi trên xe, Hách Liên Quyết thở phào nhẹ nhõm. Món hồi môn đầu tiên cho con trai đã hoàn tất. Nhưng mà! Tại sao Tiểu Thất vẫn chưa gọi điện cho y?

Hách Liên Quyết nhìn mặt trời sắp lặn, cuối cùng không kìm được lấy điện thoại ra.

“Cháu định gọi cho Chiết Nguyệt à?” Trương Dao Dao hỏi.

“Ta sao có thể gọi cho nó?” Hách Liên Quyết mở Weibo lên, “Ta chủ động gọi cho nó thì còn mặt mũi nào nữa.”

Thế là, Hách Liên Quyết lập tức đăng một dòng trạng thái lên Weibo.

@Hách Liên Quyết Quyết Quyết: Ta đã chuẩn bị một món hồi môn cho Tiểu Thất, hy vọng khi về nhà Tiểu Thất sẽ thích.

Đúng như dự đoán, vừa đăng xong, fan của Hách Liên Quyết đã ùa vào.

[A! Có phải Tiểu Quyết thật đang đăng bài không?]

[Hồi môn? Hồi môn gì? Chẳng phải Chiết Nguyệt đã kết hôn với Hách Liên đại lão rồi sao?]

[Đúng là những tình huống oái oăm chỉ xảy ra với Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết: Con trai chuẩn bị hồi môn cho baba!]

Dưới hàng loạt bình luận tag tên, Tạ Chiết Nguyệt cũng đã xem được dòng trạng thái của Hách Liên Quyết.

Suy nghĩ đầu tiên của cậu là: Mật khẩu cũng không cản được ông cha chó đăng nhập Weibo.

Suy nghĩ thứ hai là: Hồi môn? Hồi môn gì? Ông cha chó lại giở trò gì đây?

Thế là, Tạ Chiết Nguyệt gọi ngay cho Hách Liên Quyết.

Và Hách Liên Quyết, đúng như dự đoán, đã nhận được cuộc gọi từ Tạ Chiết Nguyệt. Y bực bội nói: “Sao giờ con mới gọi cho ta?”

Tạ Chiết Nguyệt đang định hỏi về vụ hồi môn thì khựng lại, cảm giác như ông cha chó đang oán trách cậu gọi điện quá muộn.

Tiếp đó, cậu nghe ông cha chó nói: “Chắc chắn là con gọi điện thoại cho tên Hách Liên Doanh Chu kia xong, rồi lướt thấy Weibo của ta mới nhớ ra mà gọi lại chứ gì.”

Tạ Chiết Nguyệt bị Hách Liên Quyết nói trúng tim đen: “…”

Ông cha chó ở đầu dây bên kia tiếp tục: “Tiểu Thất không giống con, trọng sắc khinh cha.”

Tạ Chiết Nguyệt hít sâu một hơi: “Con mới là cha người.”

Giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt nghe ông cha chó nói: “Con đã hứa mỗi ngày sẽ gọi điện cho ta, kết quả là con lại quên.”

Trương Dao Dao ngồi bên cạnh nhìn vẻ mặt oán trách của Hách Liên Quyết mà thấy đáng yêu vô cùng. Em bé dễ thương thế này thì đương nhiên phải ôm vào lòng dỗ dành rồi.

Nghe những lời oán trách nhỏ nhặt của ông cha chó, Tạ Chiết Nguyệt vội vàng xin lỗi: “Được rồi, được rồi, con sai rồi. Sau này con gọi cho Hách Liên Doanh Chu xong sẽ gọi cho người ngay, chịu chưa?”

Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết lập tức trở nên vô cảm. Quả nhiên là có vợ quên cha.

Trương Dao Dao đang định tiến đến ôm Hách Liên Quyết an ủi: … Chết tiệt, sát khí nặng quá, tôi chuồn đây!

“À mà, người bảo chuẩn bị hồi môn là sao?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.

Nghe Tạ Chiết Nguyệt hỏi vậy, Hách Liên Quyết hừ một tiếng: “Ta không thèm nói cho con biết, muốn biết thì tự về mà xem.”

Tạ Chiết Nguyệt bật cười: “Sắp phải tham gia huấn luyện tập trung rồi, lấy đâu ra thời gian mà về.”

Đồng thời, cậu dặn dò: “Ở Hải Thành nhớ chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn nghe lời, đi nhà trẻ không được bắt nạt bạn bè đâu đấy.”

Hách Liên Quyết nhíu mày, y đâu có rảnh rỗi mà đi bắt nạt trẻ con?

Đúng lúc này, Hách Liên Quyết nghe thấy tiếng mở cửa từ đầu dây bên kia, tiếp đó là tiếng Hách Liên Doanh Chu: “Anh đi siêu thị mua thức ăn về rồi đây. Tối nay em muốn ăn gì? Anh nấu cho.”

Trong khoảnh khắc, những lời định nói tiếp theo của Hách Liên Quyết nghẹn lại trong cổ họng. Hai người này lén lút ở cạnh nhau!

Đáng ghét! Cây cải trắng mọng nước nhất nhà lại bị heo ủi rồi!

“Hai người lén lút ở cạnh nhau, ta tức giận rồi đấy!” Nói xong, Hách Liên Quyết chuẩn bị làm mình làm mẩy.

Tạ Chiết Nguyệt cầm điện thoại: “…”

Cuối cùng, cậu đưa điện thoại cho Hách Liên Doanh Chu: “Tổ tông nhà anh đấy, dỗ đi.”

Hách Liên Doanh Chu hơi lo lắng, nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Anh chưa dỗ trẻ con bao giờ.”

Tạ Chiết Nguyệt: … Nó cũng đâu phải trẻ con thật, nó là tổ tông nhà anh đấy.

Hách Liên Quyết nghe thấy tiếng từ đầu dây bên kia: “Ta không cần hắn dỗ. Nói cho ta biết tại sao hắn lại ở cạnh con.”

“Người nhà họ Liễu muốn đưa Chiết Nguyệt đi, nên chú đến đây để bảo vệ Chiết Nguyệt.” Hách Liên Doanh Chu cầm điện thoại, nghiêm túc giải thích.

Nghe đến hai chữ “nhà họ Liễu”, Hách Liên Quyết cau mày hỏi ngay: “Chuyện gì vậy?”

“Thì hôm nay bọn họ tìm đến tận cửa, nói một mớ những lời kỳ lạ, đòi con về nhà họ Liễu để kế thừa vị trí gia chủ gì gì đó.” Tạ Chiết Nguyệt uể oải nói.

Dùng ngón chân cũng nghĩ ra được vị trí gia chủ nhà họ Liễu đâu có dễ xơi thế. Bỏ qua hai gã anh em Liễu Văn Thành và Liễu Văn Diệp đầy ác ý với cậu, chỉ riêng ông chú ba của nhà họ Liễu đã ngấm ngầm bám rễ ở nhà họ Liễu bốn mươi, năm mươi năm nay, Tạ Chiết Nguyệt không tin những người này không có thế lực gì trong nhà họ Liễu.

Ông cụ Liễu muốn giao vị trí gia chủ cho một người không có chút nền tảng nào trong nhà họ Liễu, đó không phải là yêu thương mà là đang hãm hại cậu. Hành động của ông cụ Liễu giống như biến cậu thành mục tiêu để những người khác trong nhà họ Liễu tàn sát lẫn nhau. Dù là một ông cha chó từng làm hoàng đế cũng không thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.

“Con tuyệt đối đừng nghe lời lão ta về nhà họ Liễu, lão ta đang muốn hại con đấy.” Hách Liên Quyết nhíu mày, “Sớm biết thế ta đã ở lại không về rồi. Lũ chúng nó dám bắt nạt con, ta vừa vặn có thể đánh cho chúng tơi bời hoa lá.”

Tạ Chiết Nguyệt nhón một quả nho do Hách Liên Doanh Chu đưa cho, vừa ăn vừa nói: “Anh nhìn xem, anh nhìn xem, đứa nhỏ này bắt đầu học cái xấu rồi đấy.”

Tiếp đó, cậu quay sang nói với ông cha chó: “Được rồi, đừng nghĩ đến chuyện đánh người nữa. Người mà đánh người thì con lại phải vào đồn cảnh sát chuộc người ra đấy.”

Hách Liên Quyết bĩu môi. Đáng hận là cơ thể y quá nhỏ, bản thân cũng không có thực quyền gì, chỉ có thể làm một vật trang trí (bình hoa/linh vật) trong thế giới của Tạ Chiết Nguyệt.

“Được rồi, tuần sau nhà trẻ khai giảng rồi, người đã quyết định học trường nào chưa?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.

“Thì trường của Lý Tư Tư đang học ấy.” Hách Liên Quyết trả lời.

Vào trường mẫu giáo, y học lớp mầm, Lý Tư Tư học lớp chồi, cạnh trường mẫu giáo là trường tiểu học của Thôi Ấu Ấu, ba người họ vẫn có thể chơi cùng nhau.

“Được, đến lúc đó để chồng con đưa người đi nhập học.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười nói, “Dù sao thì anh ấy cũng là cha người mà.”

Nghe câu này, môi Hách Liên Quyết mím chặt lại: … Tại sao đến hiện đại rồi, y vẫn cứ bị người khác chiếm tiện nghi về vai vế thế này.

“Ừm.” Hách Liên Quyết lí nhí đáp.

Nghe giọng điệu của ông cha chó, Tạ Chiết Nguyệt không kìm được bật cười: “Yên tâm đi, con chắc chắn sẽ về trước Tết. Hơn nữa, những lúc được nghỉ, người cũng có thể theo Doanh Chu đến trường quay thăm con mà.”

Hách Liên Quyết lập tức phấn chấn hẳn lên. Núi không đến gặp y, y có thể đi tìm núi.

“Được!” Hách Liên Quyết vui vẻ cúp điện thoại.

Ở một diễn biến khác, ông cụ Liễu vẫn không đợi được tin tức của Tạ Chiết Nguyệt. Dù biết không thể vội vàng, nhưng ông cảm thấy thời gian của mình không còn nhiều nữa. Nếu Tạ Chiết Nguyệt không nhanh chóng trở về tiếp quản mọi thứ của nhà họ Liễu, làm sao ông có thể dọn đường cho cậu được?

“Chuyện ta giao cho cháu làm, cháu đã làm chưa?” ông cụ Liễu nhìn Liễu Văn Hi hỏi.

“Cháu đã phái vài người tiếp cận Hách Liên Doanh Chu, nhưng…” Liễu Văn Hi chần chừ.

“Nhưng sao!” Ông cụ Liễu gắt gỏng.

“Hách Liên Doanh Chu không có ở Hải Thành, anh ta đến Yên Kinh để ở cạnh em họ.” Liễu Văn Hi hạ mắt, “Hệ thống an ninh của khu chung cư đó cũng đã được nâng cấp, người của chúng ta không thể tiếp cận được.”

Ông cụ Liễu nhíu mày: “Thằng nhóc nhà họ Hách Liên đó chẳng lẽ cũng là một kẻ lụy tình?”

Nói xong, ông cụ giãn lông mày: “Giá như Chiết Nguyệt là con gái thì tốt biết mấy.”

Sinh ra một người thừa kế mang dòng máu nhà họ Liễu cho nhà Hách Liên, điều này cực kỳ có lợi cho nhà họ Liễu. Đáng tiếc Tạ Chiết Nguyệt lại là con trai, hơn nữa diện mạo lại quá giống cha cậu, ông đã nhắm cậu làm người thừa kế rồi, không thể để cậu tiếp tục làm cái chức “phu nhân gia chủ” ở nhà Hách Liên được.

“Đã không tìm được cơ hội ly gián thì cứ chờ xem sao, rồi sẽ có cơ hội thôi.” ông cụ Liễu xua tay.

Sau đó, Liễu Văn Hi lui ra khỏi phòng của ông cụ Liễu.

Ở một diễn biến khác, Liễu Văn Thành và Liễu Văn Hi đã tìm thấy một diễn viên trong đoàn phim Nhạn Môn Hành.

Nam diễn viên này tên là Chu Dương Thu, sự nghiệp trong giới giải trí chỉ ở mức bình bình, nhan sắc cũng không thuộc hàng xuất sắc, diễn xuất tàm tạm đủ để đảm nhận vai phụ trong phim điện ảnh. Lần này anh ta đóng một vai phụ nhỏ không quan trọng trong Nhạn Môn Hành, thời lượng xuất hiện và thoại đều rất ít.

“Tam công tử họ Liễu, sao anh lại đột nhiên đến tìm tôi?” Chu Dương Thu nhìn Liễu Văn Diệp, nở nụ cười lẳng lơ.

Đúng vậy, anh ta chính là nhân tình được Liễu Văn Diệp bao nuôi. Nếu không dựa vào thân phận bình thường này, anh ta cũng khó sống sót trong giới giải trí.

Liễu Văn Diệp nhìn Chu Dương Thu, cười nhạt: “Tam công tử gì chứ, tôi thành tứ công tử rồi.”

“Có chuyện gì vậy?” Chu Dương Thu vội hỏi.

Liễu Văn Diệp quay sang Liễu Văn Thành: “Anh, anh nói đi.”

Lúc này Chu Dương Thu mới để ý phía sau Liễu Văn Diệp còn có một người nữa.

Liễu Văn Diệp tiến lại gần Chu Dương Thu: “Biết Tạ Chiết Nguyệt không?”

Chu Dương Thu gật đầu: “Biết chứ.”

Cùng Phụ Huynh Ngắm Nhìn Thế Giới đã trở thành một show thực tế quốc dân, với tư cách là cặp cha con nổi tiếng nhất trong show, Chu Dương Thu tất nhiên là biết.

Liễu Văn Thành cười, nét mặt chợt trở nên u ám: “Cậu ta ở cùng đoàn phim với cậu, cậu tìm cơ hội khiến cậu ta ngã khỏi cáp treo đi.”

Chu Dương Thu hít một ngụm khí lạnh. Ngã khỏi cáp treo? Sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi!

“Ngã chết là tốt nhất, không thì tàn phế cũng được.” Liễu Văn Thành cười gằn, “Việc thành công, tôi sẽ thưởng cho cậu số này.”

“Hơn nữa, tôi sẽ giúp cậu trở thành nam chính của Nhạn Môn Hành, cậu thấy sao?”

Chu Dương Thu tim đập thình thịch. Anh ta nghĩ mình đã đồng ý. Anh ta quá khao khát được thăng tiến nhanh chóng, và anh ta đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi!

Anh ta sẽ không giết người, anh ta chỉ làm đối phương tàn phế thôi. Dù sao gia thế đối phương cũng hiển hách, tàn phế cũng không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của họ.

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: ??? Tàn phế không ảnh hưởng nhiều? What the fuck ಠ▃ಠ

Chia sẻ:

Gửi phản hồi