Chương 48
Nghe Hách Liên lão phu nhân đồng ý, đạo diễn mừng rơn. Có lão phu nhân bật đèn xanh thì chương trình quay tiếp chẳng còn vấn đề gì.
Cúp điện thoại, đạo diễn nhâm nhi trà dưỡng sinh, cảm thấy độ hot của chương trình sắp lên một tầm cao mới. Ai mà chẳng tò mò về cuộc sống hào môn. Ngoài những khán giả thích xem tương tác cha con dễ thương, tập 3 về cuộc sống thường ngày của giới thượng lưu chắc chắn sẽ thu hút thêm một lượng lớn người xem mới.
Hơn nữa, phần quay cuộc sống thường ngày của khách mời đối với Tạ Chiết Nguyệt – một người gần như vô danh – là khá bất lợi. Thôi Cảnh và Lý Mộng Dao đều là ngôi sao nổi tiếng, khán giả vốn đã tò mò về cuộc sống riêng tư của họ. Còn Tạ Chiết Nguyệt gần như là người thường, khán giả ít có hứng thú tìm hiểu. Nhưng giờ nhà Hách Liên đồng ý quay, sự tò mò của công chúng đối với cuộc sống của Tạ Chiết Nguyệt sẽ tăng vọt, bù đắp cho thiếu sót này.
“Cuộc sống hào môn, cuộc sống của ảnh đế, cuộc sống của tiểu hoa đán, không hot mới lạ!” Đạo diễn vừa ngân nga hát vừa tưởng tượng cảnh chương trình của mình đè bẹp các show khác cùng thời điểm.
Bên này, Tạ Chiết Nguyệt nhìn lão phu nhân vừa cúp máy, khẽ nói: “Bà nội không cần vì cháu mà đồng ý với đạo diễn đâu ạ.”
Gia đình là không gian riêng tư, không nên tùy tiện phơi bày cho người khác xem, cuộc sống của các thành viên trong gia đình cũng không nên bị soi mói dưới ánh mắt công chúng. Tạ Chiết Nguyệt mong muốn sự riêng tư của mỗi người trong gia đình được bảo vệ, chứ không phải vì cậu mà bị lôi ra trước ống kính.
Hơn nữa, đạo diễn có trả tiền cát-xê cho lão phu nhân và Hách Liên phu nhân đâu mà đòi quay cuộc sống riêng của họ.
Nhưng lão phu nhân lại thấy chuyện này chẳng có gì to tát, bà nắm tay Tạ Chiết Nguyệt nói: “Dù sao cũng chẳng có nội dung gì quan trọng, livestream một chút cũng vui mà.”
Hách Liên phu nhân thêm vào: “Mẹ ngày nào cũng chỉ đi dạo phố, uống trà chiều với mấy bà bạn, cũng chả có việc gì làm. Livestream mấy ngày cũng chẳng sao, vừa hay được trò chuyện với những người yêu thích Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết.”
Nói rồi, Hách Liên phu nhân cảm thán: “Thật tốt, không cần gõ phím, cứ nói chuyện trực tiếp với mọi người là được.”
“Đúng vậy, mấy cái bình luận đó trôi nhanh quá, mẹ nhìn không kịp, muốn trả lời thì nó đã trôi mất rồi.” Lão phu nhân gật đầu đồng tình.
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong mới vỡ lẽ, hóa ra hai vị phu nhân coi livestream show chăm con là nơi để tán gẫu với cư dân mạng.
“Thế nhỡ có người không thích con, mắng con thì sao ạ?” Tạ Chiết Nguyệt cười hỏi.
Hách Liên phu nhân sầm mặt: “Thì bảo đội ngũ luật sư nhà mình gửi thư luật sư bắt họ xin lỗi, đằng nào bọn họ cũng đang rảnh rỗi.”
Tạ Chiết Nguyệt suýt bật cười, cảm giác được bảo vệ thế này thật tốt.
“Cũng không nghiêm trọng đến mức ấy đâu ạ.” Tạ Chiết Nguyệt cười nói.
“Sao lại không nghiêm trọng?” Hách Liên phu nhân bĩu môi, “Đây không phải là chuyện bé xé ra to đâu.”
“Được rồi.” Lão phu nhân vỗ nhẹ tay con dâu trấn an, “Biết là con bất bình thay cho Chiết Nguyệt, nhưng đừng vô tình làm Chiết Nguyệt đắc tội với người khác.”
“Dạ.” Hách Liên phu nhân ỉu xìu đáp.
“Nếu hai người thấy không vấn đề gì thì được ạ.” Tạ Chiết Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói, “Nếu thấy không thích thì bảo tổ chương trình dừng quay là được.”
“Ừ.” Lão phu nhân gật đầu, “Bà biết rồi.”
“Về nhà thôi.” Nói xong, lão phu nhân định đưa Tạ Chiết Nguyệt lên xe.
“Khoan đã, hình như chúng ta quên cái gì đó?” Hách Liên Quyết đang định lên xe thì khựng lại hỏi.
Đúng lúc này, một nhân viên đẩy cái lồng sắt hối hả chạy tới.
“Thưa ngài, cừu của ngài đây ạ.” Nhân viên nở nụ cười chuyên nghiệp nói.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào con cừu nhỏ trong lồng.
Hách Liên Quyết: … À, nhớ ra quên cái gì rồi.
Hách Liên phu nhân nhìn con cừu trắng trẻo mập mạp, reo lên: “Ui chao, về nhà mà còn mang theo con cừu sống thế này, định làm món cừu nướng nguyên con à? Để mẹ gọi đầu bếp chuẩn bị ngay.”
Nói là làm, bà định gọi điện cho đầu bếp chuẩn bị gia vị nướng cừu.
Chú cừu nhỏ trong lồng nghe thấy thế liền đá chan chát vào cửa sắt phản đối, còn định thò đầu ra cắn quần Hách Liên Quyết.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên phu nhân đã bấm số, vội nói: “Mẹ à, có một khả năng là, con cừu này là đàn em của Tiểu Quyết đấy.”
Tay Hách Liên phu nhân cứng đờ, vội vàng cúp máy, lén nhìn sắc mặt Hách Liên Quyết. Thấy thằng bé không khóc lóc giận dỗi gì, bà thở phào nhẹ nhõm, rồi nở nụ cười hiền từ với con cừu trong lồng: “Mẹ đùa thôi, cừu đáng yêu thế này ai mà nỡ ăn chứ.”
Nói xong, Hách Liên phu nhân lùi lại thì thầm với lão phu nhân: “Mẹ ơi, sao mẹ không nhắc con con cừu này là đàn em của Tiểu Quyết?”
Lão phu nhân thản nhiên đáp: “Ai bảo con mải chơi mạt chược với mấy bà bạn, không xem show cùng mẹ?”
Hách Liên phu nhân: … Con tưởng bỏ xem một ngày cũng không sao mà.
“Được rồi, lên xe thôi.” Lão phu nhân thấy người và cừu đều đông đủ liền ra lệnh.
Hách Liên phu nhân tự giác ôm Hách Liên Quyết và con cừu lên chiếc xe thứ hai, nhường chiếc xe đầu tiên cho mẹ chồng cùng con trai và con dâu (con rể).
Trong xe, Tạ Chiết Nguyệt ngồi giữa băng ghế sau. Lão phu nhân nắm tay cậu, hỏi han xem mấy ngày ở Tây Lý có chịu khổ không, dặn cậu đừng để ý lời ra tiếng vào của người ngoài, rồi kể cho cậu nghe đủ chuyện thú vị trong nhà.
Tạ Chiết Nguyệt chăm chú lắng nghe, không hề thấy nhàm chán chút nào. Phải biết là trước đây chẳng có ai nói chuyện với cậu về những điều này cả.
Nói chán chê, lão phu nhân thở dài: “Chỉ có cháu là chịu nghe bà già này lải nhải thôi.”
Nói xong, bà liếc nhìn Hách Liên Doanh Chu ngồi bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt: “Như nó ấy, nói mười câu trăm câu cũng chẳng thèm đáp lại một câu.”
Hách Liên Doanh Chu cụp mắt nhìn bà nội: “Cháu có nghe nghiêm túc mà.”
Lão phu nhân lập tức quay sang mách Tạ Chiết Nguyệt: “Kiểu này là đáng ghét nhất đấy, mình nói nó nghe đấy nhưng chẳng thèm trả lời, sau này cháu nói ít với nó thôi, kẻo tức chết đấy.”
Hách Liên Doanh Chu nhíu mày: “Cháu sẽ không làm em ấy tức giận đâu.”
Lão phu nhân nhướng mày: “Thế là cháu làm bà tức giận chứ gì?”
Hách Liên Doanh Chu: … Bà toàn kể chuyện con gái nhà ai nuôi tình nhân, con trai nhà ai bắt cá hai tay bị bắt quả tang, cháu biết nói gì bây giờ?
Rất nhanh, xe đã về đến nhà họ Hách Liên.
Căn nhà cổ vẫn như lần đầu Tạ Chiết Nguyệt đến, sân vườn rộng lớn, một tòa nhà chính và hai tòa nhà phụ. Nhưng nhờ sự hiện diện của lão phu nhân và Hách Liên phu nhân, nơi này đã ngập tràn hơi ấm gia đình.
Vừa xuống xe, dì giúp việc đã bưng lên mâm cơm thịnh soạn để tẩy trần, toàn là món bổ dưỡng. Chú cừu Trắng Trắng đi theo cũng được bố trí một “ngôi nhà” riêng.
Cho đến khi theo Hách Liên Doanh Chu về phòng, Tạ Chiết Nguyệt vẫn ngỡ như đang mơ. Cậu thực sự đã có một gia đình rồi.
“Nghĩ gì thế?” Hách Liên Doanh Chu hỏi, tay giúp Tạ Chiết Nguyệt tháo cà vạt.
Hách Liên Doanh Chu dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng nới lỏng nút thắt, cổ áo sơ mi lụa mở ra, để lộ cần cổ thon dài và xương quai xanh tinh xảo.
Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn: “Em chưa từng nghĩ mình sẽ có một gia đình.”
Người thân cứ lần lượt rời bỏ cậu, từ kiếp trước đến kiếp này. Trong cuộc đời cậu, có rất nhiều vai trò bị khuyết thiếu. Như cha, như anh em, như bạn bè, cậu chưa từng có được.
Nghe vậy, Hách Liên Doanh Chu xoa đầu Tạ Chiết Nguyệt: “Em xứng đáng có được.”
Nói xong, Hách Liên Doanh Chu đặt một nụ hôn lên trán Tạ Chiết Nguyệt.
Giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt vòng tay ôm cổ Hách Liên Doanh Chu: “Ngày mai đi cùng em đến viếng mộ mẹ nhé.”
Cậu muốn nói ngay với mẹ rằng cậu đã có nhà rồi, một gia đình bình thường, ấm áp như bà hằng mong ước. Sau mấy chục năm, cuối cùng điều đó cũng đến với cậu.
“Được.” Hách Liên Doanh Chu đồng ý, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Sau đó, hắn hỏi: “Em có muốn chuyển mộ mẹ về khu mộ tổ nhà Hách Liên không?”
Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, nhìn hắn: “Như thế có tiện không?”
“Không có gì không tiện cả.” Hách Liên Doanh Chu vuốt tóc cậu, “Dù em có giấu mộ mẹ kỹ đến đâu thì vẫn có người nhòm ngó, chi bằng giải quyết triệt để mối họa về sau.”
Tạ Chiết Nguyệt thấy hắn nói rất có lý. Cậu không thể lúc nào cũng canh chừng bên mộ mẹ được, chuyển về khu mộ tổ nhà Hách Liên sẽ an toàn hơn nhiều.
“Nhưng mà, người nhà anh có đồng ý không?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.
Ý cậu là những người khác trong tộc họ Hách Liên, dù sao đó cũng là mộ tổ của người ta.
Hách Liên Doanh Chu đáp gọn lỏn: “Anh là gia chủ.”
Tạ Chiết Nguyệt bật cười.
“Ngủ sớm đi, mai dậy sớm, anh đưa em đi viếng mộ và chuyển mộ.” Hách Liên Doanh Chu nói nhỏ.
“Ừ.”
Đêm đó, Tạ Chiết Nguyệt ngủ một giấc ngon lành nhất từ trước đến nay, sáng dậy cảm thấy toàn thân thư thái.
Ăn sáng xong, hai người lái xe đến một thành phố nhỏ gần Hải Thành. Tạ Chiết Nguyệt đã bí mật chuyển mộ mẹ về nghĩa trang ở đây, mỗi năm lén lút đến thăm một lần.
Đây là nơi yên nghỉ cậu tự tay chọn cho mẹ, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, quản lý cũng rất tốt, cậu rất yên tâm.
Tạ Chiết Nguyệt mang theo một bó hồng trắng đặt trước mộ.
Người phụ nữ trong ảnh trên bia mộ dịu dàng xinh đẹp, có nét giống Tạ Chiết Nguyệt. Ánh mắt bà như đang dõi theo cậu đầy âu yếm.
“Mẹ ơi, hôm nay lại phải làm phiền mẹ chuyển nhà rồi.” Tạ Chiết Nguyệt cười nói, “Tuy những thứ mẹ mong muốn con có được đến hơi muộn, nhưng may là anh ấy đã đến rồi.”
Hách Liên Doanh Chu đứng bên cạnh nhìn ảnh người phụ nữ, trịnh trọng hứa: “Con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt, mãi mãi.”
Tạ Chiết Nguyệt cúi đầu cười khẽ: “Mẹ thấy chưa, mẹ yên tâm rồi nhé.”
Cậu đã có người chăm sóc, bà không cần lo lắng sau khi bà đi không ai lo cho cậu nữa.
Tạ Chiết Nguyệt lau bụi trên bia mộ, mỉm cười kể cho mẹ nghe những chuyện gần đây.
Cậu và Hách Liên Doanh Chu đã kết hôn, ừm, là cưới trước yêu sau. Bạn thân của bà ngoại lại chính là bà nội của Hách Liên Doanh Chu. Di vật bị Thẩm phu nhân chiếm đoạt đã được trả lại, vài ngày nữa hết hạn bảo lãnh bà ta sẽ phải vào tù ngồi vài năm. Những kẻ nợ cậu cũng sẽ phải trả giá đắt.
Kể xong, Tạ Chiết Nguyệt mới cẩn thận làm lễ chuyển mộ, đưa mẹ về an táng tại khu mộ tổ nhà Hách Liên.
Xong xuôi, Tạ Chiết Nguyệt chạm vào tấm bia mộ mới: “Chỗ này tốt thật, trước kia là nơi chôn cất hoàng thất, phong thủy bảo địa, tính ra chúng ta được hời rồi.”
Nơi này có người quản lý, bảo trì định kỳ, an ninh nghiêm ngặt, lại gần lăng tẩm đế vương, muốn trộm mộ đào mả đâu có dễ. Cho nhà họ Thẩm mười lá gan cũng không dám bén mảng đến đây đào trộm.
Sau này, cậu cũng sẽ nằm ở đây, bên cạnh mẹ và Hách Liên Doanh Chu.
“Về thôi.” Tạ Chiết Nguyệt đứng dậy nói với Hách Liên Doanh Chu.
“Ừ.”
Hai người cùng xuống núi. Vừa lên xe, Trương Dao Dao gọi điện tới.
“Chiết Nguyệt, tòa án thông báo vụ kiện quyền tác giả với Phó Dục Chi sẽ mở phiên tòa vào 2 giờ chiều mai đấy.” Trương Dao Dao nói, “Cậu nhận được tin nhắn chưa?”
Vừa dứt lời, tin nhắn thông báo cũng đến. Tạ Chiết Nguyệt liếc qua rồi ừ một tiếng.
“Cậu có đích thân ra tòa không?” Trương Dao Dao hỏi.
“Để luật sư lo đi.” Tạ Chiết Nguyệt đáp.
Nói thật, cậu chẳng hứng thú gì với việc gặp mặt Phó Dục Chi, không muốn bị sự tự cho là đúng của hắn làm cho buồn nôn thêm lần nữa.
“Được! Để tôi bảo luật sư xử lý.” Trương Dao Dao nói.
“Ừ.” Tạ Chiết Nguyệt đáp nhẹ.
Đầu dây bên kia, Trương Dao Dao hừ lạnh: “Lần này cho hắn vỡ mộng đỉnh lưu luôn! Ca sĩ nhạc sĩ cái nỗi gì, toàn là ăn cắp của người khác.”
Trương Dao Dao quyết tâm chơi lớn, đợi phán quyết của tòa án ra sẽ mua hot search cho Phó Dục Chi “sáng nhất đêm nay”, để cả thiên hạ vào chửi rủa.
“Cậu đợi đấy, tôi đây sẽ báo thù cho cậu!” Trương Dao Dao hào sảng nói.
“Ừ.” Tạ Chiết Nguyệt cười, cúp máy.
Quay đầu lại, cậu thấy Hách Liên Doanh Chu đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt thâm trầm.
“Ờm…” Bị nhìn như thế, Tạ Chiết Nguyệt cũng hơi chột dạ.
Hách Liên Doanh Chu cau mày, giọng lạnh tanh: “Em lại có chuyện gì giấu anh đúng không?”
Tạ Chiết Nguyệt lí nhí: “Em thấy mấy chuyện này em tự giải quyết được mà.”
Theo cậu thì mấy chuyện này cậu tự lo được, không cần phiền người khác, nên cũng chẳng cần nói.
Hách Liên Doanh Chu giữ vai Tạ Chiết Nguyệt, hỏi: “Anh là ai?”
Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người, không hiểu sao hắn hỏi thế: “Hách Liên Doanh Chu.”
“Không đúng.” Hách Liên Doanh Chu nhìn thẳng vào mắt cậu, “Em gọi anh là gì?”
“Chồng.” Tạ Chiết Nguyệt im lặng một lát rồi chậm rãi nói.
“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.” Hách Liên Doanh Chu cụng trán mình vào trán cậu, “Vợ chồng là phải cùng nhau đối mặt khó khăn.”
“Xin lỗi… em không…” Tạ Chiết Nguyệt lẩm bẩm, ánh mắt mông lung.
Từ năm ba tuổi, mọi vấn đề cậu đều phải tự mình giải quyết, chưa bao giờ cùng ai đối mặt khó khăn cả. Ngay cả khi lương thảo cạn kiệt lúc hành quân, cậu cũng không cầu cứu ai, tự mình đưa binh sĩ thoát khỏi tuyệt cảnh.
“Em không biết thì anh có thể dạy em.” Hách Liên Doanh Chu khẽ nói.
“Dạy em?” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn.
“Sau này có chuyện gì không được giấu anh.” Hách Liên Doanh Chu nói giọng cứng rắn.
“Vợ chồng vốn là mối quan hệ thân thiết nhất thế gian, người khác biết chuyện của em mà anh lại không biết…”
Chưa đợi Hách Liên Doanh Chu nói hết, Tạ Chiết Nguyệt đã chớp mắt trêu: “Anh đang ghen đấy à?”
Tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.
“Phải.” Hách Liên Doanh Chu thừa nhận, đưa tay vuốt ve má Tạ Chiết Nguyệt, “Lý trí bảo anh không nên tò mò quá khứ của em, đó là không tôn trọng em.”
“Thế còn cảm tính?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn người đàn ông đang đấu tranh nội tâm trước mặt.
“Anh muốn em kể cho anh nghe tất cả mọi chuyện.” Hách Liên Doanh Chu nhìn sâu vào mắt cậu, “Anh sẽ cố gắng để em tin tưởng anh hơn một chút.”
“Được…”
Tạ Chiết Nguyệt muốn đối mặt với Hách Liên Doanh Chu. Một ngày nào đó cậu sẽ kể hết mọi chuyện mình đã trải qua cho hắn nghe, nhưng không phải bây giờ.
…
Bên phía Phó Dục Chi cũng nhận được thông báo 2 giờ chiều mai mở phiên tòa.
Tin tức này như lưỡi dao của đao phủ sắp chém xuống cổ hắn. Hắn hoảng loạn gọi điện cho người quản lý hỏi phải làm sao.
Người quản lý cũng bó tay. Trước khi ra tòa, họ đã nhận được bằng chứng từ phía nguyên đơn. Luật sư xem xong đều lắc đầu, nói thẳng là vụ này Phó Dục Chi thua chắc.
Nếu là vụ kiện đạo nhái tác phẩm thì còn có đường xoay sở, tòa án cũng không tuyên án nhanh như vậy. Nhưng đây không phải đạo nhái mà là tranh chấp quyền tác giả, lại còn dính líu đến ép mua ép bán, bằng chứng rành rành, họ cũng hết cách.
“Thực sự không có cách nào khiến cậu ta rút đơn kiện sao?” Phó Dục Chi suy sụp.
Lăn lộn trong giới giải trí 5 năm, khó khăn lắm mới có địa vị như ngày hôm nay, làm sao hắn có thể từ bỏ tất cả để trở về làm người bình thường?
Người quản lý thở dài. Công ty đã đổ bao nhiêu tài nguyên vào Phó Dục Chi, giờ xảy ra chuyện này đúng là đòn chí mạng. Anh ta đã tưởng tượng ra cảnh fan thoát fan hàng loạt, nhãn hàng đòi bồi thường rồi.
“Tôi đã tìm đội ngũ PR giỏi nhất nước rồi, họ sẽ tẩy trắng cho cậu, đợi một thời gian nữa cậu có thể tái xuất.” Người quản lý nói.
Phó Dục Chi cười như điên dại: “Đợi một thời gian nữa tái xuất thì lúc đó tôi cũng ‘nguội’ ngắt rồi.”
Người quản lý cũng bất lực: “Biết làm sao được? Trừ khi đối phương chịu rút đơn, nhưng mọi phương thức liên lạc đều bị chặn rồi.”
Tạ Chiết Nguyệt đã tỏ rõ thái độ: Không hòa giải, không rút đơn.
Đột nhiên, Phó Dục Chi nhớ ra điều gì đó, vội vàng cúp máy, gọi em trai lại.
“A Việt, em có số điện thoại của Tiểu Quyết không?” Phó Dục Chi ngồi trên giường hỏi em trai.
“Sao thế ạ?” Phó Việt Chi thắc mắc.
“Anh có việc muốn tìm phụ huynh của Tiểu Quyết, nhưng không có số. Em cho anh mượn đồng hồ điện thoại dùng một lát được không?” Phó Dục Chi cười giả lả.
“Được ạ.” Phó Việt Chi không nghi ngờ gì, đưa ngay đồng hồ cho anh trai.
Sau đó, Phó Dục Chi bảo người đưa em trai đi chơi, còn mình dùng đồng hồ gọi cho số của Tiểu Quyết trong danh bạ.
Lúc này, Hách Liên Quyết đang trải nghiệm giáo dục mầm non sớm, học tiếng Anh với gia sư do Hách Liên Doanh Chu thuê.
Tạ Chiết Nguyệt đi chuyển mộ về đang ngồi bên cạnh chơi điện thoại. Hách Liên Quyết thấy vậy thì lườm nguýt, Tạ Chiết Nguyệt liền cầm chiếc điện thoại Hách Liên phu nhân mua cho Hách Liên Quyết lên: “Làm xong bài tập mới được chơi điện thoại.”
“Quá đáng!” Hách Liên Quyết phản đối.
Tạ Chiết Nguyệt phớt lờ, tiếp tục chơi game trước mặt ông cha.
Đúng lúc đó, điện thoại reo, tên người gọi là A Việt. Tạ Chiết Nguyệt do dự một chút rồi bấm nghe.
“Alo? Tìm Tiểu Quyết có việc gì không?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.
Đầu dây bên kia, Phó Dục Chi nghe thấy giọng Tạ Chiết Nguyệt thì mừng như điên, khóc lóc cầu xin: “Chiết Nguyệt, tôi cầu xin cậu, cậu rút đơn kiện đi được không?”
Tạ Chiết Nguyệt nhíu mày. Phó Dục Chi tiếp tục: “Chỉ cần cậu đồng ý rút đơn, tôi sẽ đưa hết tất cả cho cậu, được không?”
“Tôi trả lại hết những gì tôi có cho cậu, được không? Cầu xin cậu, rút đơn đi, tôi đã quỳ xuống như một con chó để cầu xin cậu rồi.”
“Cậu muốn gì, chỉ cần cậu mở miệng tôi sẽ làm hết!”
Tạ Chiết Nguyệt bật cười: “Những thứ anh có được nhờ tác phẩm của tôi, anh nghĩ tôi không lấy lại được sao?”
“Anh muốn trả hết cho tôi à? Xin lỗi, tôi không cần. Tôi thích lột từng thứ một ra khỏi người anh, nhìn anh đau khổ vật vã hơn.”
Nghe những lời này, máu trong người Phó Dục Chi như đông cứng lại.
“Không biết tòa án có thể không thi hành án ngay lập tức để anh xin lỗi công khai không nhỉ.” Tạ Chiết Nguyệt cười khẩy, “Tôi xấu tính lắm, tôi muốn nhìn thấy anh ngồi xe lăn bị đẩy lên sân khấu concert kỷ niệm 5 năm, rồi không hát nổi một bài nào của nhóm.”
Gửi phản hồi