Chương 40
Chín giờ tối, Hách Liên Doanh Chu không ở lại công ty mà về thẳng căn hộ. Thay quần áo xong, hắn nhận được điện thoại của Tạ Chiết Nguyệt.
Không để Tạ Chiết Nguyệt phải chờ đợi, Hách Liên Doanh Chu bắt máy ngay lập tức, giọng nói dịu dàng hỏi: “Hôm nay em làm những gì?”
Tạ Chiết Nguyệt thoáng ngẩn người, sau đó bắt đầu chia sẻ những chuyện xảy ra trong ngày với Hách Liên Doanh Chu. Quả nhiên, việc chia sẻ trải nghiệm trong ngày với người khác khiến tâm trạng trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ hơn hẳn.
Hách Liên Doanh Chu mỉm cười lắng nghe Tạ Chiết Nguyệt kể về việc cậu giành hạng nhất cuộc thi đua ngựa, chuyện Tiểu Quyết vật nhau với cừu mười mấy hiệp, cuối cùng được con cừu nhận làm đại ca.
Nghe đến đây, Hách Liên Doanh Chu không kìm được bật cười: “Tôi thấy hết rồi.”
Vừa dứt lời, Tạ Chiết Nguyệt nhướng mày, giọng điệu như đang trách móc: “Anh thấy hết rồi còn bắt tôi kể làm gì?”
Đôi mắt Hách Liên Doanh Chu ánh lên ý cười, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, nói vào điện thoại: “Nhưng tôi vẫn muốn nghe chính miệng em kể.”
Tạ Chiết Nguyệt hơi nín thở, cảm giác được quan tâm thế này khiến cậu có chút không quen, nhưng lại không hề ghét bỏ.
Không đợi Tạ Chiết Nguyệt trả lời, Hách Liên Doanh Chu nói tiếp: “Hình như em rất thích cưỡi ngựa.”
Mấy lần nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt cưỡi ngựa, Hách Liên Doanh Chu đều thấy được nụ cười thoải mái, sảng khoái trên gương mặt cậu.
“Ừm.” Tạ Chiết Nguyệt ậm ừ đáp.
Được tự do phi ngựa trên thảo nguyên, ai mà chẳng thích chứ? Chỉ cần đừng bắt cậu cưỡi ngựa không nghỉ suốt ba ngày ba đêm để tập kích ngàn dặm là được.
“Tôi có gửi nuôi mấy con ngựa ở một trường đua tại Hải Thành, khi nào rảnh em có thể đến đó cưỡi.” Hách Liên Doanh Chu nói.
Đó đều là những con ngựa hắn mang từ nước ngoài về, hiện đang được gửi nuôi tại một câu lạc bộ cưỡi ngựa ở Hải Thành, có người chuyên trách chăm sóc. Mỗi con dắt ra đều là cực phẩm khiến người ta khao khát, giá trị không hề kém cạnh chiếc siêu xe hắn tặng Tạ Chiết Nguyệt.
Mắt Tạ Chiết Nguyệt sáng rực lên. Làm nhân viên của Hách Liên Doanh Chu còn có phúc lợi này sao? Đại gia như Hách Liên Doanh Chu mua ngựa chắc chắn phải vài chục triệu tệ một con, bèo nhất cũng vài triệu.
Nghĩ đến việc được cưỡi những con tuấn mã này miễn phí, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy mình hời to rồi.
“Được thôi.” Tạ Chiết Nguyệt đồng ý ngay tắp lự.
“Nếu em thấy con ngựa nào ưng ý ở trường đua, cứ mua thẳng, quẹt thẻ của tôi.” Hách Liên Doanh Chu nói thêm.
Tạ Chiết Nguyệt hít hà trong lòng. Hách Liên Doanh Chu là ông chủ tuyệt vời nhất quả đất!
Hách Liên Doanh Chu dường như đã tưởng tượng ra vẻ mặt vui sướng của Tạ Chiết Nguyệt, cười khẽ: “Đến lúc đó, em phải dẫn tôi đi cưỡi ngựa đấy.”
“Được.” Tạ Chiết Nguyệt cười đáp.
Nghe câu trả lời của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Doanh Chu hài lòng, nói thêm vài câu rồi cúp máy.
Cầm điện thoại chuẩn bị quay về lều, Tạ Chiết Nguyệt bỗng khựng lại. Hình như cậu quên mất chuyện gì đó thì phải?
Lúc này, Tạ Chiết Nguyệt mới nhớ ra mục đích cuộc gọi ban đầu là để nói với Hách Liên Doanh Chu về mấy tấm ảnh, ai ngờ câu chuyện lại lái sang hướng hoàn toàn khác.
Tạ Chiết Nguyệt ngồi trên bãi cỏ, ngón tay gõ nhẹ vào cằm. Hách Liên Doanh Chu vừa bảo hắn đi ngủ rồi, giờ gọi lại làm phiền thì không hay lắm.
Cuối cùng, Tạ Chiết Nguyệt quyết định nhắn tin Wechat kể cho Hách Liên Doanh Chu nghe chuyện Phó Dục Chi dùng ảnh chụp ở tiệc cưới nhà họ Vương để uy hiếp cậu hôm nay.
Vợ: Hôm nay Phó Dục Chi dùng ảnh chụp lén tôi và mẹ cùng bà nội ở tiệc cưới nhà họ Vương để uy hiếp tôi, hắn muốn tôi rút đơn kiện.
Vợ: Tôi đã từ chối, sẽ không rút đơn kiện. Nếu những bức ảnh này bị tung ra, quan hệ giữa tôi và anh sẽ bị lộ.
Vợ: Vì thế, anh có thể khiến hắn xóa ảnh trước khi đăng lên được không? Tất nhiên, không cần đính chính nội dung bức ảnh, một mình tôi chịu đựng dư luận cũng được.
Gửi tin nhắn xong, Tạ Chiết Nguyệt thở dài. Quả nhiên kiếm tiền không dễ, ăn … (cơm) cũng khó nuốt. Theo hợp đồng, nếu vì nguyên nhân từ phía cậu mà quan hệ của hai người bị lộ, số tiền cậu nhận được sau 5 năm sẽ bị giảm một nửa. Hai mươi lăm triệu tệ lận đấy, bị mắng chửi một chút cũng chẳng sao, Tạ Chiết Nguyệt tự an ủi mình.
Đúng lúc này, Hách Liên Quyết mở cửa lều, nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang ngồi bên ngoài: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ, ngồi ngoài này hứng gió lạnh làm gì? Còn không mau vào ngủ!”
Mặt Hách Liên Quyết hung dữ nhưng lời nói lại đầy quan tâm, dáng vẻ vừa vặn vẹo vừa đáng yêu. Tạ Chiết Nguyệt nhìn ông cha bỗng trở nên đáng yêu lạ thường, không kìm được vò rối tóc y, nói: “Ừ, đi ngủ thôi.”
Bên kia, Hách Liên Doanh Chu vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì nghe tiếng tin nhắn Wechat. Hắn vốn định không để ý, nhưng cuối cùng vẫn mở điện thoại lên, tin nhắn của Tạ Chiết Nguyệt lần lượt hiện ra.
Hách Liên Doanh Chu nhìn nội dung tin nhắn, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết định không trả lời. Hắn có thừa cách để khiến những bức ảnh trong tay Phó Dục Chi không thể phát tán ra ngoài, nhưng hành động của Phó Dục Chi đối với hắn lại là cách nhanh nhất để công khai mối quan hệ giữa hắn và Tạ Chiết Nguyệt. Đồng thời, hắn cũng không muốn Tạ Chiết Nguyệt phải chịu bất kỳ tủi thân nào.
Vì vậy, trong lòng Hách Liên Doanh Chu đã có một kế hoạch.
Hách Liên Doanh Chu cụp mắt, bật cười. Không ngờ hắn lại phải dùng đến cách này để cho cả thế giới biết quan hệ giữa hắn và Tạ Chiết Nguyệt. Có chút vô liêm sỉ, cũng có chút đê hèn. Nhưng đã quyết định rồi thì hắn sẽ không hối hận.
Sau đó, Hách Liên Doanh Chu gọi điện cho trợ lý.
Lúc này trợ lý đang ngủ say sưa, bị cú điện thoại của sếp làm cho giật mình tỉnh giấc. Trong lòng thầm mắng tư bản bóc lột, nhưng miệng vẫn nhẹ nhàng hỏi: “Tổng giám đốc, có chuyện gì vậy ạ?”
Hách Liên Doanh Chu ra lệnh: “Bảo người phụ trách Weibo chính thức của tập đoàn theo dõi sát sao hot search liên quan đến Tạ Chiết Nguyệt. Nếu có ai tung ảnh chụp chung của Tạ Chiết Nguyệt với mẹ và bà nội tôi, hãy dùng tài khoản chính thức để xác nhận ngay lập tức.”
Trợ lý nghe xong thầm nghĩ: Ái chà, có kẻ muốn động vào thiếu phu nhân rồi đây?
“Vâng, không vấn đề gì, tôi sẽ bảo họ trực 24/24.” Trợ lý đáp ngay, dù sao cũng có lương tăng ca gấp ba, bọn họ sẽ rất vui lòng.
Tiếp đó, trợ lý lại nghe sếp dặn: “Tiện thể đặt cho tôi vé máy bay đi Tây Lý chuyến sớm nhất ngày mai.”
“Hả…” Trợ lý giật mình, “Vậy lịch trình mấy ngày tới thì sao ạ?”
Đầu dây bên kia, Hách Liên Doanh Chu lạnh lùng nhả ra bốn chữ: “Họp trực tuyến.”
“À, vâng ạ.” Trợ lý cúp máy xong liền đặt vé máy bay chuyến sớm nhất ngày mai cho Hách Liên Doanh Chu, sau đó sắp xếp lại toàn bộ lịch trình tuần tới.
Làm xong mọi việc thì trời cũng gần sáng, trợ lý vừa leo lên giường vừa than thở: “Phận làm thuê khổ sai mà.”
…
Về phía Phó Dục Chi, sau khi kết bạn Wechat với Tạ Chiết Nguyệt, người quản lý liên tục hỏi hắn: “Bên kia nói sao rồi? Muốn tiền thì cứ đưa.”
Nếu đòi nhiều quá thì bọn họ sẽ báo cảnh sát tội tống tiền, tống Tạ Chiết Nguyệt vào tù.
Phó Dục Chi nhìn dấu chấm than đỏ chót trên màn hình, nói: “Cậu ta chặn tôi rồi.”
Người quản lý nhìn vào điện thoại của Phó Dục Chi, thấy dòng chữ “Thích đăng thì đăng, không đăng thì cút” liền tức đến tăng xông.
“Không muốn lăn lộn trong giới giải trí nữa phải không?” Người quản lý mặt mày dữ tợn, “Tôi muốn ngày mai hot search Weibo ngập tràn tin cậu ta được phú bà bao nuôi!”
Phó Dục Chi bình tĩnh nói: “Đăng lúc 8 giờ, khi đó livestream show chăm con chưa kết thúc, dân văn phòng tan làm đều rảnh rỗi, độ thảo luận sẽ rất cao.”
Nói xong, Phó Dục Chi siết chặt điện thoại. Đã Tạ Chiết Nguyệt muốn hủy hoại hắn, thì hắn đành phải ra tay hủy hoại Tạ Chiết Nguyệt trước.
“Đều là do cậu ép tôi.” Phó Dục Chi nhắm mắt lại. Vốn dĩ bọn họ không cần phải đi đến bước đường này.
“Được, tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay.” Người quản lý nói.
Nói xong, người quản lý đi liên hệ với các công ty marketing và thủy quân, quyết tâm làm vụ này rầm rộ, ai ai cũng biết. Để Tạ Chiết Nguyệt không còn đất dung thân trong cái giới này nữa.
Cho dù sau này kim chủ có bơm tài nguyên cho cậu, thì cái mác “được phú bà bao nuôi” sẽ bám theo cậu mãi mãi, không thể gột rửa sạch.
Sáng hôm sau, Tạ Chiết Nguyệt chui ra khỏi chăn, cầm điện thoại lên xem, tin nhắn vẫn chưa được trả lời.
Tạ Chiết Nguyệt gãi đầu, lẩm bẩm: “Làm tổng giám đốc tập đoàn lớn bận rộn thế sao?”
Tuy nhiên, tin nhắn đã gửi đi rồi, Tạ Chiết Nguyệt tin rằng Hách Liên Doanh Chu chắc chắn sẽ nhìn thấy, và chuyện này cũng sẽ được giải quyết.
Nghĩ vậy, Tạ Chiết Nguyệt tự cười giễu, đặt điện thoại xuống: “Không thể chuyện gì cũng dựa vào người khác được.”
Ánh mắt Tạ Chiết Nguyệt trở nên sắc lạnh. Nếu Phó Dục Chi thực sự tung những bức ảnh đó ra, cậu cũng không phải không có cách giải quyết. Chỉ cần chỉ ra đó là tiệc cưới nhà họ Vương, ảnh chụp không có bằng chứng xác thực, cộng thêm việc cậu từng sống trong nhà con trai của một người bạn gia đình (nhà Hách Liên Doanh Chu – nội thất trong căn hộ không phải người thường dùng được), cuối cùng kết luận rằng cậu đi cùng trưởng bối trong gia đình thế giao (quen biết lâu đời) đến dự tiệc cưới người khác là xong.
Đến lúc đó, cậu chỉ cần nói đó là trưởng bối trong nhà. Sau đó lái sự chú ý của cư dân mạng sang vụ kiện bản quyền của Phó Dục Chi, chuyện này sẽ qua thôi.
Nhưng mà cách này cũng khá phiền phức, chỉ cần sai một mắt xích là mọi chuyện sẽ rối tung lên.
Tạ Chiết Nguyệt suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gửi kế hoạch và quy trình này cho Trương Dao Dao.
Trương Dao Dao nhận được tin nhắn, không kìm được tò mò hỏi: Mạo muội hỏi một câu, nhà cậu làm nghề gì vậy?
Tiệc cưới nhà họ Vương đấy! Nơi quy tụ giới thượng lưu Hải Thành, đương nhiên người nhà họ Trương cũng có mặt, nhưng chỉ là bậc cha chú đi thôi.
Tạ Chiết Nguyệt: Là trưởng bối nhà chồng đưa đi.
Trương Dao Dao ngẩn người. Cô càng ngày càng tò mò về ông chồng chưa từng lộ mặt của Tạ Chiết Nguyệt. Người thế nào mà cưới được Tạ Chiết Nguyệt, cưới xong lại không cho công khai quan hệ, khiến Tạ Chiết Nguyệt phải dùng cách vòng vo thế này để đính chính.
Nếu được công khai quan hệ thì đâu cần phiền phức thế này? Chỉ cần nói một câu “đây là trưởng bối nhà chồng” là xong chuyện.
Nghĩ vậy, Trương Dao Dao thầm mắng chồng Tạ Chiết Nguyệt là tra nam (đàn ông tồi), đã không yêu sao còn cưới làm gì.
Cuối cùng, Trương Dao Dao trả lời: Tôi sẽ làm theo cách cậu bảo.
Tạ Chiết Nguyệt yên tâm, đặt điện thoại xuống, dắt Hách Liên Quyết ra ngoài quay chương trình.
8 giờ sáng, “Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” lên sóng đúng giờ. Khán giả thấy các khách mời lần lượt chui ra khỏi lều, bàn tán về bữa sáng hôm nay.
“Tổ chương trình bảo bữa sáng hôm nay do họ chuẩn bị cho chúng ta.” Thôi Cảnh dậy sớm nhất, thông báo tin tức cho Tạ Chiết Nguyệt và Lý Mộng Dao.
Nghe xong, cả ba người nhìn nhau, đồng thanh nói: “Có gian trá.”
Đây là ngày thứ ba họ ở trên thảo nguyên. Hai ngày trước đều được người dân chiêu đãi nhiệt tình, tối qua thì tự mua đồ về nấu bằng tiền thưởng Tạ Chiết Nguyệt kiếm được. Hôm nay tổ chương trình đột nhiên tốt bụng chuẩn bị bữa sáng, chắc chắn không có chuyện tốt lành gì.
“Nhưng người khác chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta chẳng phải rất tốt sao ạ?” Thôi Ấu Ấu nắm tay baba, chớp mắt ngây thơ hỏi.
Hách Liên Quyết nhìn Thôi Ấu Ấu chưa trải sự đời bằng ánh mắt thương hại. Ngây thơ quá, tổ chương trình làm gì có lòng tốt thế.
“Cậu như thế dễ bị lừa lắm đấy.” Hách Liên Quyết nhìn Thôi Ấu Ấu, giọng điệu “ông cụ non”.
“Không đâu, Ấu Ấu thông minh lắm.” Thôi Ấu Ấu phản đối, “Dù tớ có bị lừa, bacmẹ cũng sẽ giúp tớ đánh kẻ lừa đảo.”
Nói xong, Thôi Ấu Ấu nhìn Thôi Cảnh đầy tin tưởng.
Thôi Cảnh mỉm cười xoa đầu con gái, ừ một tiếng.
Hách Liên Quyết nhìn hai cha con Thôi Cảnh, lại nhìn mình và Tạ Chiết Nguyệt. Bao giờ thì tình cảm giữa mình và Tiểu Thất mới tốt được như thế nhỉ?
“Cơm đến rồi, cơm đến rồi!”
Đúng lúc này, đạo diễn dẫn nhân viên mang bữa sáng đến cho mọi người. Trà sữa nóng hổi, bánh bao bốc khói nghi ngút, còn cả bánh nướng bơ, trông rất bình thường.
Các khách mời nghi ngờ nhìn bữa sáng, không ai dám động đũa. Đạo diễn giục: “Mọi người ăn nhanh đi chứ, toàn là đặc sản địa phương chính tông đấy, còn có trà sữa đặc biệt ở đây nữa.”
Loại trà sữa này họ chưa từng uống bao giờ nên ai cũng có chút tò mò.
“Mộng Dao à, chẳng phải cô thích uống trà sữa nhất sao? Nếm thử đi.” Đạo diễn đưa một cốc trà sữa cho Lý Mộng Dao.
“Ấu Ấu cũng muốn uống trà sữa!” Thôi Ấu Ấu nhìn ấm trà đồng trên tay đạo diễn, reo lên.
“Được được được, đừng vội.” Đạo diễn vừa rót trà vừa dỗ dành, “Các bạn nhỏ đều có phần.”
Vừa nói, đạo diễn vừa rót đầy cốc trà sữa cho mọi người.
“Uống đi nào, nếm thử xem trà sữa ở đây khác gì với bên ngoài.” Đạo diễn cười híp mắt.
Tạ Chiết Nguyệt từng đến vùng biên ải nên biết thói quen ăn uống của người dân nơi đây. Không ngoài dự đoán, cốc trà sữa trên tay cậu có vị mặn.
Quả nhiên, Lý Mộng Dao vừa uống một ngụm, mặt mày đã nhăn nhó như ăn phải thứ gì đó kỳ quái, nhưng vì phép lịch sự nên cô cố gắng nuốt xuống.
Thôi Cảnh uống xong cũng nhíu mày, rồi cố nuốt trôi.
“Oa! Mặn quá!”
Trẻ con thì không kiêng nể gì cả, uống ngụm đầu tiên xong là hét toáng lên.
Lý Tư Tư nhíu mày nhìn cốc trà sữa, uống cũng dở mà bỏ thì thương. Thôi Ấu Ấu cũng vội vàng đẩy cốc trà ra xa, từ chối: “Trà sữa mặn, kỳ cục quá!”
Riêng Hách Liên Quyết, uống một ngụm xong mặt hơi biến sắc, nhưng sau đó lại uống tiếp như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, khán giả bắt đầu bàn tán sôi nổi:
[Trên đời này sao lại có trà sữa vị mặn nhỉ?]
[Chiết Nguyệt và Tiểu Quyết vẫn uống tỉnh bơ kìa, hai cha con nhà này đúng là cái gì cũng ăn được, dễ nuôi thật.]
[Tuyên bố: Trà sữa mặn là tà đạo, trà sữa ngọt mới là chân ái!]
[Nói bậy, team trà sữa mặn không phục!]
Cư dân mạng bắt đầu tranh cãi vui vẻ về khẩu vị mặn ngọt.
[Đạo diễn tâm cơ thật, cố tình ngày đầu tiên không cho uống trà sữa mặn, để dành đến hôm nay mới quay cảnh này.]
Sự thật chứng minh bình luận này đã đoán trúng ý đồ của đạo diễn.
Đạo diễn xoa tay cười: “Thế nào? Trà sữa mặn ngon chứ?”
“Cũng được.” Tạ Chiết Nguyệt bình thản đáp.
Hách Liên Quyết đưa cái cốc rỗng cho đạo diễn: “Thêm cốc nữa.”
Đạo diễn: “…”
[Hahaha, quên rồi sao, Tiểu Quyết và Chiết Nguyệt cái gì cũng ăn được mà.]
[Khác biệt mặn ngọt không thành vấn đề với cha con Chiết Nguyệt.]
[Mỗi lần thấy vẻ mặt cạn lời của đạo diễn khi gậy ông đập lưng ông là tôi lại buồn cười.]
Lý Mộng Dao nói với ống kính: “Thực ra lúc đầu uống không quen, nhưng quen rồi lại thấy có hương vị riêng.”
Nói xong, Lý Mộng Dao uống thêm một ngụm trà sữa mặn.
“Cô ấy nói đúng đấy.” Thôi Cảnh uống cạn cốc trà trên tay, bảo đạo diễn: “Thêm cốc nữa.”
Đạo diễn ngẩn người. Rốt cuộc là bọn họ muốn ‘tổn địch một ngàn tự hại tám trăm’ hay là thấy trà sữa mặn ngon thật vậy?
Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười: “Phiền đạo diễn rót trà cho chúng tôi rồi, để tôi rót cho đạo diễn một cốc nhé.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt giật lấy ấm đồng từ tay đạo diễn, rót cho ông ta một cốc đầy tràn.
“Uống đi nào.” Tạ Chiết Nguyệt cười.
Đạo diễn cảm thấy nụ cười của Tạ Chiết Nguyệt như nụ cười của ác quỷ, vội xua tay: “Thôi thôi, tôi ăn rồi, tranh ăn với mọi người kỳ lắm.”
Nói xong, đạo diễn định chuồn lẹ. Nhưng Thôi Cảnh nhanh tay giữ lại, Lý Mộng Dao thấy thế liền bưng cốc trà sữa tiến lên.
Hai người kẻ tung người hứng ép đạo diễn quay lại bàn, rồi trong tiếng “anh em tốt” qua lại, đạo diễn ngậm ngùi uống cạn cốc trà sữa mặn chát. Tạ Chiết Nguyệt lại tiếp tục rót đầy một cốc nữa đưa tới.
[Cười chết tôi rồi, sao ép uống trà sữa mà như ép rượu thế này?]
[Hahaha, sau này lên bàn tiệc không ép rượu nữa, ép uống trà sữa, mười cốc trà sữa uống hết, hợp đồng ký ngay!]
[Phải uống trà hoa quả trộn trà sữa, topping đầy đủ, không đầy là không nể mặt anh em.]
[Vãi, một cốc toàn cái topping thế thì thành cháo à?]
Khán giả cười đau cả bụng, đạo diễn uống trà sữa mặn đau cả dạ dày. Mọi người thi nhau cảm ơn đạo diễn mấy chục tuổi đầu rồi không làm hậu trường mà chạy ra trước ống kính mua vui cho khán giả.
Ngay lập tức, hot search #Đạo diễn show chăm con mua vui cho khán giả# leo lên bảng xếp hạng.
Ăn sáng xong, đạo diễn sống dở chết dở, còn các khách mời thì tinh thần phơi phới.
Cuối cùng, đạo diễn thông báo đã đăng ký cho ba vị khách mời tham gia cuộc thi hát, sau đó chạy biến trước ánh mắt hình viên đạn của mọi người.
Thôi Cảnh nhìn bóng lưng đạo diễn bỏ chạy, nghiêm túc hỏi: “Chúng ta hát quá ba câu có bị tính là vi phạm bản quyền không?”
“Có.” Đạo diễn vọng lại, “Nên mọi người cố gắng hát dân ca nhé, cảm ơn!”
Các khách mời cạn lời. Đạo diễn sao mà gan to thế!
[Hahaha, chương trình tuân thủ pháp luật ghê.]
[Không sao, Chiết Nguyệt có thể hát bài của mình, phòng làm việc của anh ấy bảo sắp ra album rồi, bài hát vô danh kia đã hot rần rần trên mạng rồi đấy.]
[Thế thầy Thôi và Mộng Dao tính sao?]
Lý Mộng Dao cười nói: “Tôi hát bài ‘Đếm vịt’ cho mọi người nghe nhé.”
Thôi Cảnh thở phào: “May mà có bài nhạc phim điện ảnh do chính tôi hát.”
“Ai giành thứ hạng cao trong cuộc thi hát sẽ nhận được viên đá phép thuật của thiếu nữ ma pháp nhé!” Giọng đạo diễn lại vọng tới, “Tin tôi đi, nó có ích đấy!”
Thôi Cảnh và Lý Mộng Dao không biết thứ đó có ích gì không, nhưng họ không phải ca sĩ chuyên nghiệp, không được giải cũng là bình thường.
Thế là, hai người một thản nhiên hát “Đếm vịt”, một thản nhiên hát nhạc phim, trong sự buông xuôi dường như vẫn còn chút giãy giụa.
“Tiểu Thất, con định hát bài gì?” Hách Liên Quyết hỏi.
“Người nói xem? Đây là thảo nguyên mà.” Tạ Chiết Nguyệt nhắc nhở.
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt mượn một cây đàn hồ (nhị) của người bên cạnh.
Tạ Chiết Nguyệt cầm đàn bước lên sân khấu dựng tạm trên thảo nguyên. Nhân viên hỏi có cần nhạc đệm không, Tạ Chiết Nguyệt lắc đầu.
[Hát chay (acapella), lại là hát chay!]
[Lần này thêm nhạc cụ mới kìa!]
[A, Chiết Nguyệt biết kéo đàn nhị à?]
Tạ Chiết Nguyệt đặt vĩ cầm lên dây đàn, cổ tay khẽ động, âm thanh của thảo nguyên vang lên, khiến khán giả như lạc vào giữa thảo nguyên mênh mông bát ngát.
Tiếp đó, một giai điệu cổ xưa cất lên từ giọng hát của Tạ Chiết Nguyệt: “Sông Sắc Lặc, dưới chân núi Âm Sơn. Trời như tấm lều, bao trùm khắp bốn phương.”
Bài dân ca Bắc triều này chỉ có bốn câu, nhưng được Tạ Chiết Nguyệt hát đi hát lại nhiều lần, cảm xúc dâng trào qua từng lần hát, kết hợp với kỹ thuật và giọng hát trời phú, khán giả không hề thấy nhàm chán mà cứ thế cuốn theo.
Lần một là ca ngợi thảo nguyên, lần hai là nỗi nhớ nhung da diết, lần ba là sự lưu luyến không nỡ rời xa. Đến lần cuối cùng, bài hát đạt đến cao trào, khiến nhiều khán giả tê dại da đầu, tim thắt lại, những người giàu cảm xúc thậm chí đã rơi nước mắt.
[Tuyên bố, đây là bản “Sắc Lặc Ca” hay nhất tôi từng nghe.]
[Giọng hát, cảm xúc, kỹ thuật kết hợp hoàn hảo, bữa tiệc âm thanh thị giác tuyệt vời, lại còn hát live không nhạc đệm nữa chứ, anh là cái máy phát nhạc hình người à?]
[Hu hu hu, mẹ hỏi sao con lại quỳ xem điện thoại.]
Lần này, Tạ Chiết Nguyệt giành giải nhất cuộc thi hát một cách thuyết phục.
Đồng thời, đoạn video ghi lại màn trình diễn này cũng được cư dân mạng đẩy lên hot search.
Nằm trên giường bệnh, Phó Dục Chi nhìn màn hình ngập tràn hot search về Tạ Chiết Nguyệt mà không chịu nổi nữa. Hắn muốn hủy hoại Tạ Chiết Nguyệt ngay bây giờ, hủy hoại ngay trong khoảnh khắc cậu tỏa sáng nhất!
Thế là, hắn không do dự bảo các tài khoản marketing tung những bức ảnh kia ra, mua vị trí hot search cao nhất. Nhìn thấy hot search đứng đầu bảng, trong lòng Phó Dục Chi dâng lên khoái cảm trả thù.
Ngay khi hot search #Tạ Chiết Nguyệt có cử chỉ thân mật với hai phú bà# do Phó Dục Chi mua xuất hiện, tài khoản Weibo chính thức của tập đoàn Hách Liên đang trực chiến 24/24 lập tức chia sẻ và nhận người.
@Tập đoàn Hách Liên V: Cảm ơn mọi người đã quan tâm, đây là Lão phu nhân, phu nhân và thiếu phu nhân của tập đoàn chúng tôi. Ngoài ra đây là tiệc cưới nhà họ Vương, cấm chụp ảnh, vậy xin hỏi những bức ảnh này ở đâu ra thế? ←_← @Tập đoàn Vương thị, mau đi tra xem, tiệc nhà các người có kẻ chụp lén kìa!
Cư dân mạng vừa định bấm vào hot search để chỉ trích thì đã thấy màn “bẻ lái” cực gắt, vả mặt đám marketing đen đôm đốp.
[Cười chết tôi rồi, người ta đính chính trong một nốt nhạc!]
[Tạ Chiết Nguyệt: Cạn lời toàn tập.]
Lời tác giả:
Hách Liên Doanh Chu: Nhất định sẽ không để vợ chịu chút tủi thân nào.
Gửi phản hồi