Chương 29
Sau tiếng hét thất thanh của Thẩm phu nhân, tất cả mọi người đều nhìn bà với ánh mắt nghi ngờ và dò xét. Lúc này bà mới nhận ra mình đã phản ứng thái quá, chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.
Hách Liên phu nhân tiếp tục diễn theo kịch bản mẹ chồng soạn sẵn: “Thẩm phu nhân làm sao thế? Yên tâm đi, nhà Hách Liên chúng tôi tuy gia to nghiệp lớn nhưng cũng biết lễ nghĩa, không làm chuyện cướp đoạt đồ yêu thích của người khác, càng không làm chuyện chiếm đoạt tài sản của người khác. Chỉ xem một chút thôi mà Thẩm phu nhân cũng không nỡ sao?”
Câu nói đầy ẩn ý của Hách Liên phu nhân khiến đám đông ồ lên. Ở đây toàn là những con cáo già thành tinh, nghe qua là hiểu ngay có vấn đề.
Ánh mắt mọi người nhìn Thẩm phu nhân trở nên soi mói, chế giễu. Thẩm phu nhân tuy thích được chú ý, nhưng tuyệt đối không phải là sự chú ý kiểu này. Sắc mặt bà ngày càng khó coi.
“Hách Liên phu nhân, thế này không hay lắm đâu. Vòng tôi đeo chật, nhất thời không tháo ra được.” Thẩm phu nhân cố gắng trấn tĩnh, dịu giọng từ chối.
Hách Liên phu nhân cười: “Hóa ra bà lo chuyện đó à? Yên tâm, không bắt bà tháo ra đâu, tôi chỉ xem trên tay thôi.”
“Đúng đấy, đúng đấy, cặp vòng Đế vương lục hiếm có thế này, Thẩm phu nhân cứ cho Hách Liên phu nhân xem chút đi.” Một vị phu nhân vốn không ưa Thẩm phu nhân lên tiếng châm chọc.
Bà ta vừa mở lời, các chị em khác cũng hùa theo, đẩy Thẩm phu nhân vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu là trước đây, có cơ hội làm thân với Hách Liên phu nhân, Thẩm phu nhân đã lao vào ngay rồi. Nhưng giờ bà biết chiếc vòng trên tay mình rất có thể là chiếc vòng Hách Liên lão phu nhân tặng bạn, nếu bị vạch trần ở đây thì nhà họ Thẩm sẽ trở thành trò cười cho cả cái đất Hải Thành này.
Đang lúc Thẩm phu nhân tìm cách thoát thân thì Hách Liên phu nhân đã nắm chặt lấy tay bà. Sức của Hách Liên phu nhân rất lớn, Thẩm phu nhân không tài nào giãy ra được.
Hách Liên phu nhân giữ chặt tay Thẩm phu nhân, nương theo ánh đèn sáng trưng của đại sảnh, soi vào mặt trong chiếc vòng, đọc to dòng chữ nhỏ xíu: “Tháng Sáu năm Bính Ngọ, Quý Tầm Âm tặng tri kỷ Tạ Ấu Du.”
Vừa dứt lời, vị phu nhân lúc nãy nhíu mày, giả vờ vô tình nói: “Quý Tầm Âm, đó chẳng phải tên húy của lão phu nhân sao?”
“Vừa rồi Lão phu nhân bảo tặng vòng cho bạn, nhưng Thẩm phu nhân đâu có họ Tạ, trong nhà cũng chẳng có họ hàng nào họ Tạ, vậy chiếc vòng này ở đâu ra?” Một người khác thì thầm thắc mắc, nhưng trong không gian im lặng này, tiếng thì thầm ấy chẳng khác nào tiếng chuông lớn giáng xuống đầu Thẩm phu nhân.
“Có họ Tạ đấy chứ, đứa con nuôi của nhà họ Thẩm chẳng phải họ Tạ sao? Chắc là năm xưa thấy người ta còn nhỏ nên cố tình chiếm đoạt di vật của mẹ người ta rồi.” Có người bắt đầu suy đoán.
Nghe những lời xì xào bàn tán, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt Thẩm phu nhân. Tất cả mọi người đều đang chờ xem kịch hay.
Lúc này, Hách Liên lão phu nhân đứng cách đó không xa sầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Thẩm phu nhân, tôi cần một lời giải thích.”
Ánh mắt lão phu nhân sắc như dao, uy thế của người đứng trên cao bao năm khiến Thẩm phu nhân không thở nổi. Chưa kịp mở miệng, bà đã hoàn toàn sụp đổ trước mặt lão phu nhân.
“Thanh Vũ, Chiết Nguyệt, chúng ta đi.” Lão phu nhân quay người định rời đi.
“Vâng.” Tạ Chiết Nguyệt tặng cho Thẩm phu nhân một nụ cười rồi quay sang đỡ lão phu nhân.
Hách Liên phu nhân ném cho Thẩm phu nhân một cái nhìn khinh bỉ, buông tay bà ta ra, lấy khăn tay lau tay rồi vứt toẹt xuống đất, vẻ ghê tởm hiện rõ trên mặt.
Xung quanh, tiếng bàn tán ngày càng lớn.
“Tưởng nhà họ Thẩm giàu có lắm, bỏ ra mấy trăm triệu mua vòng tay cơ đấy.”
“Hóa ra là chiếm đoạt di vật của mẹ người khác.”
“Không biết xấu hổ, đúng là loại người không có da mặt mới làm ra được chuyện này.”
“Này này, tôi nghe nói năm xưa nhà họ Thẩm nhận nuôi đứa bé kia là vì thầy bói bảo nó có thể đổi vận cho nhà họ Thẩm, giúp họ sinh con trai. Nhìn cơ ngơi nhà họ Thẩm mấy năm nay mà xem, đúng là mượn vận của người ta thật đấy.”
“Thất đức quá, mượn vận của người ta, không nuôi nấng tử tế thì thôi lại còn chiếm đoạt di vật của mẹ người ta nữa.”
Chủ nhà họ Vương là Vương phu nhân nghe tin liền vội vàng chạy ra ngăn cản ba người nhà Hách Liên.
“Lão phu nhân có chuyện gì từ từ nói, sao lại bỏ về thế ạ?” Vương phu nhân tươi cười nói, “Ai chọc giận bác, cháu sẽ bắt người đó xin lỗi, bác muốn làm gì cũng được ạ.”
Lão phu nhân nhìn Vương phu nhân cười đầy ẩn ý. Bà biết bà dám bỏ về là vì người nhà họ Vương chắc chắn sẽ đuổi theo giữ lại. Đó chính là sự tự tin của bà, không ai dám đắc tội với nhà Hách Liên.
“Ta đã bảo là nơi nào có người nhà Hách Liên ta thì không được có người nhà họ Thẩm mà?” Lão phu nhân cười nói.
Vương phu nhân khựng lại, thầm mắng Thẩm phu nhân ngu xuẩn. Tham cái vòng thì cứ giấu đi, lại còn mang ra khoe khoang để bị bắt tại trận, làm hỏng cả tiệc cưới của con bà.
Tất nhiên nhà họ Thẩm không thể so với nhà Hách Liên. Tuy đuổi khách là đắc tội chết người ta, nhưng bà càng không muốn đắc tội nhà Hách Liên hơn.
Thế là, Vương phu nhân nhanh chóng đáp: “Nhà họ Vương chúng cháu cũng không chào đón những vị khách vô lễ và thiếu giáo dục.”
Lão phu nhân hài lòng gật đầu, khen ngợi: “Cháu là đứa trẻ ngoan.”
Vương phu nhân cười gượng, sai bảo vệ đi “mời” người nhà họ Thẩm ra ngoài.
“Vậy mời lão phu nhân quay lại với cháu ạ.” Vương phu nhân đưa tay mời.
“Được.” Lão phu nhân vui vẻ quay lại, trò chuyện vui vẻ với Vương phu nhân như chưa hề có cuộc chia ly.
Bên kia, Thẩm phu nhân bị bảo vệ mời ra ngoài, trong tiếng cười chê của đám đông, bà xấu hổ ê chề rời khỏi bữa tiệc.
Thẩm Hà đang ba hoa với đám đàn ông, bỗng nhiên bị bảo vệ cắt ngang, mặt đỏ tía tai vì tức giận.
“Các người biết tôi là ai không? Tôi là khách mời của nhà họ Vương, các người có tư cách gì đuổi tôi?” Thẩm Hà ưỡn cái bụng phệ quát lớn, cổ đỏ gay.
“Vương Xán đâu? Gọi Vương Xán ra đây cho tôi! Ông ta đãi khách kiểu này đấy à?”
“Thưa ông Thẩm, mời ông rời đi. Đây là lệnh của ông chủ chúng tôi, ông ấy nói không chào đón những vị khách vô lễ và thiếu giáo dục. Nếu ông không tự đi, chúng tôi sẽ ‘mời’ ông đi.” Bảo vệ mặt lạnh tanh nói từng chữ.
Thẩm Hà định cãi lại nhưng thấy đám bảo vệ vây quanh, không muốn bị lôi đi xềnh xệch nên đành hậm hực bỏ đi.
Thẩm Hà đi rồi, đám đàn ông mới xì xào: “Lão Thẩm bị sao thế? Đắc tội với nhà họ Vương à? Không đến mức đấy chứ.”
Dù có đắc tội thì cũng không đến nỗi bị đuổi thẳng cổ ngay trong tiệc cưới thế này.
Đúng lúc đó, một vị phu nhân cầm ly rượu vang đi tìm chồng, nghe thấy liền nói: “Các ông không ở khu vực của phụ nữ nên không biết đâu, kịch hay lắm.”
“Chuyện gì thế? Kể nghe coi.” Đàn ông cũng hóng hớt chẳng kém gì phụ nữ.
“Có gì đâu.” Vị phu nhân cười nói, “Mụ vợ lão Thẩm làm chuyện ngu ngốc. Vì muốn đổi vận nên nhận nuôi con người ta, đã không đối xử tốt thì chớ lại còn chiếm đoạt di vật của mẹ nó. Ai ngờ bị lão phu nhân nhà Hách Liên nhận ra đó là quà mình tặng bạn, giờ bại lộ rồi, không còn mặt mũi nào ở lại nữa.”
Nói xong, bà tặc lưỡi: “Đến cái vòng tay có khắc tên cũng dám ỉm đi, chuyện làm ăn kinh doanh chắc cũng…”
Đến đây, đám doanh nhân tự hiểu trong lòng.
Hách Liên lão phu nhân quay lại, không khí trong đại sảnh lại vui vẻ náo nhiệt. Mọi người xúm lại chọc cho bà cười.
“Đây là con rể của Hách Liên phu nhân à? Đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả minh tinh, khí chất lại tốt. Chậc chậc, nếu tôi trẻ lại hai mươi tuổi, nhất định tôi sẽ theo đuổi cậu ấy.” Một vị phu nhân tính tình hào sảng cười nói.
Một người khác hỏi: “Cậu là Tạ Chiết Nguyệt trong show Cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới đúng không?”
Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Vâng, là cháu ạ.”
“Thật hả! Ngoài đời cậu còn đẹp hơn trên tivi nhiều! Mẹ tôi thích xem chương trình đó lắm, cứ ước gì con cháu trong nhà cũng ngoan ngoãn, không cần lo nghĩ như bé Quyết thì tốt biết mấy.” Bà ta nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Cháu trai tôi đúng là rất đáng yêu.” Hách Liên phu nhân hãnh diện nói.
Nghe vậy, các vị phu nhân nhìn sang lão phu nhân, thấy bà không hề phản đối mà còn gật đầu đồng tình, họ mới xác định được vị thế của Tạ Chiết Nguyệt trong nhà Hách Liên.
Dù chỉ là đăng ký kết hôn chưa làm đám cưới, nhưng trong lòng hai người phụ nữ quyền lực nhà Hách Liên, cậu đã là người nhà rồi. Chỉ riêng điều này đã thắng thế rất nhiều. Cho dù sau này có ly hôn, với tư cách là hậu duệ của bạn thân lão phu nhân, Tạ Chiết Nguyệt cũng sẽ được nhà Hách Liên bao bọc.
Thấy các phu nhân suy tính, lão phu nhân bảo Tạ Chiết Nguyệt: “Bọn ta toàn nói chuyện đàn bà con gái, cháu thấy chán thì cứ đi dạo xung quanh đi.”
“Vâng.” Tạ Chiết Nguyệt quả thực cũng thấy hơi chán.
Cậu lễ phép đứng dậy rời đi.
Đợi cậu đi xa, lão phu nhân mới nói: “Cái gì nên nói thì nói, cái gì không nên nói thì đừng có bép xép.”
Ý bà là chuyện nhà họ Thẩm thì cứ việc rêu rao, còn chuyện Tạ Chiết Nguyệt kết hôn với Hách Liên Doanh Chu thì giấu đi. Bà nghe nói nghệ sĩ kết hôn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, bà không muốn cháu trai mình cản trở con đường của Tạ Chiết Nguyệt.
Các vị phu nhân đều là người tinh khôn, lập tức gật đầu hiểu ý, chuyển sang chủ đề khác.
Lúc này, trong khu vườn vắng người, Thẩm Dung Tâm tìm mãi không thấy người trong mộng, quay về thì gặp Tạ Chiết Nguyệt đang đi dạo.
Tạ Chiết Nguyệt mặc vest trắng, tóc chải chuốt gọn gàng, dây đồng hồ vàng lấp lánh trước ngực, trông cậu cao quý như chàng hoàng tử bước ra từ tranh vẽ.
“Sao mày lại ở đây?” Thẩm Dung Tâm nhìn thấy Tạ Chiết Nguyệt thì sầm mặt xuống.
Chẳng phải nó đang bị hai mụ đàn bà nhà Hách Liên quản thúc sao? Sao lại chạy đến tiệc cưới nhà họ Vương được?
“Tại sao tôi lại không thể ở đây?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi ngược lại, đôi mắt hoa đào vẫn giữ nét cười nhẹ.
“Mày chỉ là con nuôi nhà tao, có tư cách gì đứng ở đây? Bảo vệ đâu? Lôi cổ nó ra ngoài cho tôi!” Thẩm Dung Tâm quát lớn gọi bảo vệ.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Thẩm Dung Tâm như nhìn kẻ mất não. Cậu được người nhà Hách Liên đưa đến, Thẩm Dung Tâm muốn đuổi người của Hách Liên gia ngay trên đất nhà họ Vương, định đắc tội cả hai nhà cùng lúc à?
Thẩm Dung Tâm vênh váo nói: “Nhà Hách Liên sẽ không để mày xuất đầu lộ diện trong giới giải trí đâu, sau này mày chỉ có thể ru rú trong nhà làm vợ bé, hầu hạ lão già Hách Liên kia, đợi lão chán thì may ra kiếm được chút phí chia tay.”
“Thế à?” Tạ Chiết Nguyệt chỉnh lại đôi găng tay lụa trắng, nghiêng đầu nhìn Thẩm Dung Tâm. Lúc này bảo vệ nhà họ Vương nghe thấy tiếng ồn đã chạy tới.
“Có chuyện gì vậy ạ?” Đội trưởng bảo vệ hỏi.
Không đợi Thẩm Dung Tâm mở miệng, Tạ Chiết Nguyệt nói với bảo vệ: “Người này là thiếu gia nhà họ Thẩm.”
Thẩm Dung Tâm nghe thấy thế thì hất hàm đắc ý, nhưng không ngờ người bị đuổi lại là chính mình.
“Thẩm thiếu gia, mời cậu rời khỏi bữa tiệc.” Đội trưởng bảo vệ nhìn Thẩm Dung Tâm lòe loẹt nói.
“Các người đuổi tôi?” Thẩm Dung Tâm trố mắt, “Các người có biết tôi là ai không?”
Hắn là tiểu thiếu gia được cưng chiều nhất nhà họ Thẩm, là đỉnh lưu giới idol, là gương mặt đại diện của biết bao nhãn hàng cao cấp!
Đội trưởng bảo vệ bình tĩnh đáp: “Bất kể cậu là ai, miễn là họ Thẩm thì buộc phải rời khỏi đây. Xin đừng cản trở công việc của chúng tôi, nếu cần thiết chúng tôi sẽ dùng biện pháp mạnh.”
Ông chủ và phu nhân đã quyết định đắc tội nhà họ Thẩm rồi, đã đắc tội thì đắc tội cho trót. Thế nên lệnh đưa ra là: Không tự đi thì ném ra ngoài.
Tạ Chiết Nguyệt đứng bên cạnh cười nhạt: “Không tự đi là bị ném ra đấy.”
Mặt Thẩm Dung Tâm cứng đờ, đương nhiên hắn không muốn bị ném ra như một bao rác.
Tạ Chiết Nguyệt bồi thêm: “Bên ngoài có rất nhiều phóng viên đang ngồi chờ đấy, nếu cậu bị ném ra…”
Thì ngày mai sẽ lên trang nhất, hot search nổ tung, cả nước sẽ biết Thẩm Dung Tâm bị chủ nhà đuổi cổ khỏi đám cưới.
Cảnh tượng đó quá mất mặt, Thẩm Dung Tâm không dám đối diện.
“Tôi tự đi!” Thẩm Dung Tâm vùng vằng bỏ đi.
Đội trưởng bảo vệ thở phào nhẹ nhõm, may mà cậu ta tự đi, cậu ta mà lì ra đó thì họ cũng khó xử.
“Cảm ơn thiếu gia đã giúp đỡ.” Đội trưởng bảo vệ cảm ơn Tạ Chiết Nguyệt.
“Không có gì.” Tạ Chiết Nguyệt cười khẽ, ánh trăng phủ lên người cậu một lớp ánh sáng dịu dàng.
Bảo vệ lui đi, để lại Tạ Chiết Nguyệt một mình tận hưởng không khí trong lành.
Ra đến bãi đỗ xe, Thẩm Dung Tâm thấy ba mẹ mình đang cãi nhau ỏm tỏi.
“Bà nói đi, tại sao chúng ta bị đuổi ra ngoài?” Thẩm Hà gào lên chất vấn vợ, “Bà còn mặt mũi mà khóc à? Bà có biết bị đuổi ra trước mặt bao nhiêu đối tác làm ăn nó nhục nhã thế nào không?”
Thẩm Hà tức đến nỗi ngực phập phồng, sau hôm nay ông ta sẽ thành trò cười cho cả cái giới này. Ai còn dám hợp tác đầu tư với ông ta nữa.
“Ba, mẹ, hai người cãi nhau cái gì thế?” Thẩm Dung Tâm hỏi.
Vừa bị đuổi ra đã thấy cảnh này, hắn có dự cảm chẳng lành.
“Hỏi mẹ mày xem bà ấy đã làm cái gì?” Thẩm Hà gắt.
“Mẹ, rốt cuộc là sao ạ?” Thẩm Dung Tâm quay sang hỏi mẹ.
“Bà không nói thì tôi biết đi xin lỗi người ta thế nào? Nếu việc kinh doanh của nhà họ Thẩm sụp đổ thì công đầu thuộc về bà đấy! Lúc đó chúng ta ly hôn, bà ra đi tay trắng, đừng hòng mơ tưởng đến vinh hoa phú quý nữa!” Thẩm Hà dọa nạt.
Thẩm phu nhân sợ điếng người, không dám giấu giếm nữa.
“Cặp vòng tay tôi đeo là do Hách Liên lão phu nhân tặng bạn bà ấy.”
Thẩm Hà nhìn chằm chằm vào cặp vòng trên tay vợ, lúc này mới nhận ra đó chính là di vật của mẹ Tạ Chiết Nguyệt!
“Vòng này chẳng phải đã trả cho Tạ Chiết Nguyệt rồi sao? Tại sao vẫn còn trên tay bà?” Thẩm Hà nổi trận lôi đình.
Ông ta không ngốc, lập tức hiểu ra vấn đề. Di vật của mẹ Tạ Chiết Nguyệt là quà Hách Liên lão phu nhân tặng bạn thân của bà ấy. Giờ bà ấy phát hiện quà mình tặng bạn bị người khác chiếm đoạt, không tức giận mới lạ.
Bị nhà họ Vương đuổi thẳng cổ thế này, chắc chắn là do họ muốn lấy lòng Hách Liên lão phu nhân nên mới chà đạp thể diện nhà họ Thẩm.
Thẩm Dung Tâm nghe xong cũng trợn tròn mắt. Hắn không ngờ Tạ Chiết Nguyệt lại có thể leo lên được cành cao là Hách Liên lão phu nhân. Hắn cứ tưởng Tạ Chiết Nguyệt sẽ bị hành hạ khổ sở ở nhà họ Hách Liên cơ mà!
“Còn không mau tháo cái vòng ra!” Thẩm Hà quát.
Không đợi vợ tự tháo, ông ta lao vào giật mạnh chiếc vòng ra khỏi tay bà.
Tay Thẩm phu nhân to, thịt nhiều, tháo ra rất khó. Phải vất vả lắm, làm đỏ cả tay và khớp xương, Thẩm Hà mới lột được cặp vòng ra.
Lấy được vòng, Thẩm Hà cẩn thận cất đi. Ngày mai ông ta phải mang đến nhà Hách Liên tạ lỗi, xin họ bỏ qua cho chuyện ngu xuẩn của mụ vợ này.
Cất vòng xong, Thẩm Hà lên xe, đóng sầm cửa lại, đạp ga phóng đi thẳng, bỏ mặc vợ con đứng trơ ra đó.
Thẩm Dung Tâm hít đầy một bụng khói xe, mặt xanh mét. Thẩm phu nhân thì ngồi bệt xuống đất khóc tu tu.
Thẩm Dung Tâm nhìn mẹ mình đầy oán hận: “Mẹ đã muốn nuốt cái vòng thì nuốt luôn đi, còn mang ra khoe làm gì? Sợ người ta không biết chắc?”
Hắn chẳng hề thấy việc mẹ mình chiếm đoạt di sản của người khác là sai trái, chỉ hận bà làm việc không cẩn thận gây rắc rối cho mình.
Cuối cùng, Thẩm Dung Tâm phải gọi tài xế nhà đến đón. Nửa tiếng sau, hắn mới đưa được bà mẹ đang khóc như mưa về nhà.
Ngồi trên xe, Thẩm Dung Tâm thở phào nhẹ nhõm. May mà phóng viên đều tập trung ở tiệc cưới, không ai canh ở bãi đỗ xe, nếu không chuyện hôm nay bị chụp lại thì lại sóng gió to.
Nhưng ngay khi xe Thẩm Dung Tâm rời đi, một người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai đen từ xa đi tới, lấy thiết bị ghi âm ghi hình từ trong bụi cây ra.
Kiểm tra kỹ càng xong, gã ấn vào tai nghe: “Báo cáo kim chủ, nhiệm vụ hoàn thành.”
Nói xong, gã đàn ông biến mất vào màn đêm.
Lúc này, tiệc cưới đã bắt đầu. Tạ Chiết Nguyệt đứng trong đám đông, nâng ly rượu sâm panh nhìn đôi tân lang-tân giai nhân trên sân khấu tuyên thệ.
Bất chợt, một bàn tay vỗ vào vai cậu, nhưng bị cậu né được. Lý Đào Nghiêm không giận, cười cợt nhả: “Ái chà, không ngờ là em thật. Bảo sao giải nghệ rồi lại đột ngột xuất hiện, hóa ra là cặp được phú bà.”
Nói xong, anh ta nháy mắt về phía Hách Liên phu nhân và lão phu nhân.
“Đúng vậy.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười lịch sự. Họ đúng là trưởng bối phú bà của cậu.
Lý Đào Nghiêm là đồng đội cũ, xây dựng hình tượng trai hư (bad boy), thích thả thính lung tung nhưng vẫn còn “zin”.
Nhưng Tạ Chiết Nguyệt thừa biết anh ta đã leo lên giường không biết bao nhiêu người rồi. Khi Thẩm Dung Tâm gia nhập nhóm, anh ta cũng là kẻ hùa theo chèn ép Tạ Chiết Nguyệt nhiệt tình nhất.
“Chậc, giới thiệu cho anh một mối đi.” Lý Đào Nghiêm giơ điện thoại lên, trong đó toàn ảnh chụp Tạ Chiết Nguyệt tương tác với hai người phụ nữ nhà Hách Liên, “Nếu không thì em biết rồi đấy.”
“Uy hiếp tôi?” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu, “Anh cứ thử tung ảnh ra xem, xem ai chết trước.”
Lý Đào Nghiêm hít một hơi lạnh, nhìn về phía hai người phụ nữ đang được vây quanh như sao sáng, cảm thấy đây là nhân vật mình không thể dây vào.
“Làm phiền rồi.” Lý Đào Nghiêm lùi lại, đi tìm kim chủ mới câu được trong bữa tiệc.
Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười nhìn theo bóng lưng anh ta, uống cạn ly rượu trên tay.
12 giờ đêm, tiệc tan, ba người nhà Hách Liên lên xe về.
Hách Liên phu nhân nhịn cả buổi tối cuối cùng cũng hỏi: “Mẹ, sao lúc nãy mẹ lại thả cho họ đi? Xé xác họ ngay tại trận không tốt hơn sao?”
Lão phu nhân ung dung đáp: “Bảo quản gia Trần kiểm tra xem camera phòng khách có hoạt động tốt không, ngày mai có khách đến thăm đấy.”
Lời tác giả:
Hách Liên lão phu nhân: Xé xác tại trận? Thế thì thường quá, bà đây muốn nắm thóp tống cổ chúng nó vào tù cơ!
Gửi phản hồi