Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 027

Đối với những kẻ ngu ngốc này, Trương Dao Dao chẳng buồn nói nhiều. Tự mình không dạy con cho tốt, để con cái lên mạng bạo lực, phỉ báng người khác, giờ lại giở giọng “con tôi còn nhỏ, chưa thành niên, các người không được ép chết nó” hòng xí xóa mọi tổn thương đã gây ra cho người khác.

Trương Dao Dao chỉ có thể nói là nằm mơ đi. Làm sai thì phải chịu hậu quả, nhất định phải để lại án tích trong hồ sơ, cho bọn họ một bài học nhớ đời trong bản lý lịch cuộc đời.

Nghĩ vậy, Trương Dao Dao vui vẻ chặn số điện thoại của đám người này. Có gì thì ra tòa mà nói với thẩm phán.

Trên đỉnh đồi ngoại ô Hải Thành, sau khi lấy điện thoại của Tạ Chiết Nguyệt trả lời dứt khoát không hòa giải với Trương Dao Dao, Hách Liên Doanh Chu nhanh chóng tìm hiểu sự việc.

Càng xem, mày Hách Liên Doanh Chu càng nhíu chặt. Chỉ vì một chương trình không mời Thẩm Dung Tâm mà mời Tạ Chiết Nguyệt, fan của Thẩm Dung Tâm đã tung tin đồn, bạo lực mạng Tạ Chiết Nguyệt.

Việc này khiến Hách Liên Doanh Chu không chỉ thấy Thẩm Dung Tâm và fan của hắn tâm địa hẹp hòi, độc ác, mà còn cảm thấy may mắn vì người kết hôn với mình là Tạ Chiết Nguyệt.

Tìm hiểu xong, Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang đứng trước mặt với vẻ thoải mái, tâm trạng phức tạp. Tạ Chiết Nguyệt dường như không để tâm lắm đến chuyện này, nhưng hắn thì có.

“Sao thế?” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu, hỏi.

Gương mặt Tạ Chiết Nguyệt tự nhiên, không chút u ám. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp dường như phản chiếu ánh sao trời, long lanh như ngọc lưu ly.

Đối diện với đôi mắt nhìn ai cũng như chứa chan tình ý ấy, tâm thần Hách Liên Doanh Chu khẽ dao động. Hắn trấn tĩnh lại rồi hỏi: “Sao họ có thể đối xử với em như vậy?”

Trong mắt Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt là một người rất tốt. Cậu không chỉ đẹp trai mà còn lương thiện, võ công giỏi, gặp chuyện bất bình chẳng tha. Hắn thực sự không nghĩ ra lý do gì để đám người kia bạo lực mạng, bịa đặt về cậu.

“Anh giận à?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi ngược lại.

Hách Liên Doanh Chu cụp mắt, ngón tay vô thức xoay chiếc nhẫn gia chủ trên tay. Sau khi hiểu rõ Tạ Chiết Nguyệt là người thế nào, biết cậu bị người ta bắt nạt, đúng là hắn có chút tức giận.

Hách Liên Doanh Chu nói: “Nếu không có nhà họ Trương giúp đỡ, em định làm thế nào?”

Tạ Chiết Nguyệt từng là con nuôi của nhà họ Thẩm, bị nhà họ Thẩm đẩy ra thế chỗ Thẩm Dung Tâm trong cuộc hôn nhân này, chứng tỏ cậu rất khó đối đầu với nhà họ Thẩm. Việc Tạ Chiết Nguyệt cứu Trương Dao Dao cũng là tình cờ. Nếu không có sự tình cờ đó, khi Thẩm Dung Tâm nhắm vào cậu, cậu sẽ xoay xở ra sao?

Nghĩ đến đây, Hách Liên Doanh Chu không khỏi lo lắng.

Nghe giọng điệu của Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt chớp mắt ngạc nhiên, tự hỏi có phải người đàn ông này đang nhìn mình qua lăng kính màu hồng kỳ lạ nào đó không.

“Không có sự tình cờ đó, tôi vẫn thắng được.” Tạ Chiết Nguyệt khẽ nói, ánh mắt mang theo ý cười, vẻ mặt đầy tự tin.

Để lật đổ nhà họ Thẩm và Vũ Dịch Entertainment, cậu đã chuẩn bị rất nhiều thứ từ trước khi xuyên không. Đối thủ của nhà họ Thẩm không thiếu, những công ty giải trí muốn nuốt trọn thị phần cũng đầy rẫy. Nếu không cứu Trương Dao Dao, cậu chỉ tốn thêm chút thời gian để chọn đối tác hợp tác mà thôi.

“Trên đời này không có sự may mắn ngẫu nhiên nào cả.” Giọng Hách Liên Doanh Chu trở nên nghiêm túc. Nhưng chẳng hiểu sao, hắn lại muốn trở thành sự may mắn của chàng trai trước mặt.

Càng hiểu về Tạ Chiết Nguyệt, hắn càng thêm ngưỡng mộ. Một người như vậy không nên bị bóng tối bao phủ. Hắn thích nhìn những điều tốt đẹp đứng vững giữa thế gian, được người đời trân trọng, chứ không phải bị vùi dập xuống bùn đen.

Tạ Chiết Nguyệt cười đáp: “Tôi biết.”

Thực ra khi đồng ý thay thế liên hôn, Tạ Chiết Nguyệt cũng từng nghĩ nếu đối tượng kết hôn là một gã tồi tệ thì cậu sẽ xử lý thế nào. Nhưng giờ xem ra, Hách Liên Doanh Chu đúng là một ông chủ tốt: quan tâm nhân viên, yêu thương cấp dưới, làm việc chăm chỉ lại còn tặng siêu xe. Gặp được ông chủ thế này, kiếp sau Tạ Chiết Nguyệt vẫn nguyện ý làm công cho hắn.

Hách Liên Doanh Chu nghe vậy thì cụp mắt “ừ” một tiếng, nhưng ngón tay vẫn mân mê chiếc nhẫn, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Gió đêm tuyệt thế này, tiếc là không có rượu.” Tạ Chiết Nguyệt nhìn ánh đèn rực rỡ của Hải Thành dưới chân núi, cảm thán.

Lúc này, được đứng dưới trời sao lộng gió, ngắm nhìn ánh đèn thành phố và uống một lon bia với người bên cạnh thì còn gì bằng. Tạ Chiết Nguyệt chống cằm lên lan can, thầm nghĩ.

“Không có rượu thì nước ngọt cũng được.”

Tạ Chiết Nguyệt vừa dứt lời, Hách Liên Doanh Chu chẳng biết từ đâu lôi ra một lon bia.

“Ở đâu ra thế?” Tạ Chiết Nguyệt nhận lấy lon bia, ngạc nhiên hỏi.

“Trợ lý đi lấy xe để quên trong xe.” Hách Liên Doanh Chu đáp, trong lòng thầm thấy may mắn vì đã không vứt nó đi mà để ở góc xe.

Tạ Chiết Nguyệt bật nắp lon bia, uống một ngụm lớn sảng khoái. Chợt nhớ ra, cậu giơ lon bia về phía Hách Liên Doanh Chu: “Anh uống không?”

“Tôi không uống rượu.” Hách Liên Doanh Chu đáp.

Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người, sau đó nói: “Thế thì tốt quá, làm ăn với anh chắc thoải mái lắm, không phải đi tiệc rượu.”

Hách Liên Doanh Chu khẽ nhếch môi: “Tuy không phải đi tiệc rượu, nhưng phải lên bàn đàm phán.”

Tạ Chiết Nguyệt chớp mắt, uống thêm ngụm bia nữa rồi nói: “Tôi uống rượu rồi, lát nữa phải nhờ anh lái xe đưa về.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt bật cười: “Để gia chủ nhà Hách Liên làm tài xế, có tính là vinh hạnh cho tôi không nhỉ?”

Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn Tạ Chiết Nguyệt, đáp: “Tính.”

Đợi Tạ Chiết Nguyệt uống hết lon bia, hai người mới quay lại xe.

Ban đầu đầu óc Tạ Chiết Nguyệt còn hơi choáng váng, nhưng khi gió đêm thốc vào và Hách Liên Doanh Chu thực hiện hai cú drift (lết bánh) liên tiếp qua khúc cua, cậu tỉnh cả người.

Nhìn Hách Liên Doanh Chu lái xe bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm túc như ban ngày, Tạ Chiết Nguyệt chỉ muốn thốt lên: “Anh ‘cháy’ quá đi!”

Ai mà ngờ được gia chủ Hách Liên bình thường điềm đạm, tự chủ, khi cầm lái lại “bốc” thế này? Tạ Chiết Nguyệt thấy sự tương phản ở Hách Liên Doanh Chu quá lớn.

Ngay khi Tạ Chiết Nguyệt khen Hách Liên Doanh Chu lái xe “cháy”, Hách Liên Doanh Chu đáp lại: “Chẳng phải siêu xe thì phải lái thế này sao?”

Nói xong, Hách Liên Doanh Chu lại nhấn ga, chiếc xe lao đi nhanh hơn.

10 giờ 30 tối, giờ cao điểm ở Hải Thành đã qua. Khi vào khu vực nội thành, Hách Liên Doanh Chu giảm tốc độ, tiếng gầm rú của siêu xe cũng biến mất. Chiếc xe êm ái tiến vào hầm để xe khu chung cư của Tạ Chiết Nguyệt.

Lúc vào thang máy, Tạ Chiết Nguyệt nói với Hách Liên Doanh Chu: “Nhà tôi nhỏ lắm, ông chủ đừng chê nhé.”

Trong thang máy, Hách Liên Doanh Chu cúi đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Không đâu.”

Đồng thời, hắn thắc mắc: “Nhưng tại sao em lại gọi tôi là ông chủ?”

Tạ Chiết Nguyệt: … Ừm, vì người trả tiền là kim chủ (bố đường) mà.

Đối mặt với câu hỏi của Hách Liên Doanh Chu, Tạ Chiết Nguyệt đành đáp bừa: “Thì anh không cho tôi gọi là chồng mà.”

Hách Liên Doanh Chu: “…”

Trong chốc lát, cả hai rơi vào im lặng. Câu hỏi đặt ra là: Hai người không có tình cảm gì với nhau, sau khi kết hôn nên xưng hô thế nào?

Cuối cùng, Hách Liên Doanh Chu nói: “Gọi tôi là anh đi.”

Tạ Chiết Nguyệt ướm thử: “Anh Hách Liên?”

Gọi xong, cả hai lại chìm vào im lặng.

Tạ Chiết Nguyệt gọi xong thấy xấu hổ muốn chết. Cái xưng hô quái quỷ gì thế này! Còn Hách Liên Doanh Chu thì cảm thấy tiếng gọi này còn khiến tai hắn ngứa ngáy hơn cả tiếng “chồng”.

Đúng lúc cả hai không biết nói gì để xua tan bầu không khí ngượng ngùng thì tiếng chuông thang máy vang lên báo hiệu đã đến tầng 15. Cửa thang máy mở ra, Tạ Chiết Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Ra khỏi thang máy, Tạ Chiết Nguyệt mở cửa nhà: “Đây là nhà tôi.”

Hách Liên Doanh Chu ngẩng đầu nhìn quanh. Nhà Tạ Chiết Nguyệt tuy nhỏ nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ. Phong cách trang trí đơn giản với tông màu kem chủ đạo, mang lại cảm giác ấm cúng, thoải mái. Trên bàn trà bày biện máy chơi game Switch, PS5 và đủ loại đồ ăn vặt, trông rất có hơi thở cuộc sống.

“Rất đẹp.” Hách Liên Doanh Chu gật đầu nhận xét, sau đó xỏ đôi dép lê Tạ Chiết Nguyệt đưa cho rồi bước vào nhà.

Nhà Tạ Chiết Nguyệt chỉ có hai phòng ngủ một phòng khách. Phòng lớn kê một chiếc giường đôi, phòng nhỏ đã được cậu cải tạo thành thư phòng, nên không có phòng cho khách.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn chiều cao mét chín mấy của Hách Liên Doanh Chu, không thể để người ta ngủ co ro trên ghế sô pha được, huống hồ đây còn là kim chủ của cậu!

Thế là, Tạ Chiết Nguyệt quyết định dứt khoát, vào phòng lấy gối và chăn ra ghế sô pha phòng khách ngủ tạm một đêm.

“Em làm gì đấy?” Hách Liên Doanh Chu thấy Tạ Chiết Nguyệt ôm chăn gối đi ra thì hỏi.

“Ra sô pha ngủ chứ làm gì.” Tạ Chiết Nguyệt trả lời hiển nhiên.

Giây tiếp theo, tay cậu bị Hách Liên Doanh Chu nắm lấy: “Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung.”

Tạ Chiết Nguyệt ngẩn người nhìn Hách Liên Doanh Chu. Hách Liên Doanh Chu nói tiếp: “Ngủ sô pha sáng mai dậy sẽ đau người đấy.”

Tạ Chiết Nguyệt im lặng. Chẳng lẽ cậu lại bảo là sợ sáng mai tỉnh dậy thấy mình lăn vào lòng Hách Liên Doanh Chu sao? Lúc đó chắc cậu chỉ muốn độn thổ cho xong.

Thấy Tạ Chiết Nguyệt im lặng, Hách Liên Doanh Chu dường như hiểu ra điều gì đó, nói: “Sáng mai tôi sẽ dậy nhẹ nhàng, không làm em thức giấc đâu.”

Tạ Chiết Nguyệt: … Tôi đâu có lo chuyện đó.

Cuối cùng, hai người vẫn nằm chung trên một chiếc giường.

Giường đôi mét rưỡi, Tạ Chiết Nguyệt ngủ với ông cha ba tuổi rưỡi thì rộng thênh thang, nhưng nằm với Hách Liên Doanh Chu mét chín mấy thì thấy hơi chật chội. Cậu thậm chí còn ngửi thấy mùi sữa tắm trên người đối phương.

À, đối phương còn đang mặc đồ ngủ của cậu. Vì đồ hơi chật nên bó sát vào người, làm lộ rõ thân hình cực phẩm của hắn.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn người đàn ông đang nhắm mắt nằm bên cạnh, thầm nghĩ nếu kim chủ định ở lại nhà cậu lâu dài thì cậu phải mua thêm một chiếc giường nhỏ đặt vào thư phòng mới được.

Cuối cùng, Tạ Chiết Nguyệt không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, khi tỉnh dậy, cậu đã ngửi thấy mùi cơm thơm nức mũi.

Lần theo mùi hương đi ra khỏi phòng, Tạ Chiết Nguyệt thấy bóng dáng bận rộn của Hách Liên Doanh Chu trong bếp.

“Anh biết nấu ăn á?” Tạ Chiết Nguyệt ngạc nhiên thốt lên.

Hách Liên Doanh Chu múc một bát cháo thịt nạc đưa cho Tạ Chiết Nguyệt, đáp: “Hồi đi du học phải tự nấu thôi.”

Hách Liên Doanh Chu không quen đồ ăn nước ngoài nên đành tự lăn vào bếp. Về nước, hắn sống một mình trong căn hộ gần công ty, không thuê người giúp việc nấu ăn, mỗi sáng chỉ nấu ít cháo hoặc rán quả trứng cho qua bữa.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn bát cháo thịt nạc thơm lừng trước mặt mà ngẩn ngơ, không dám tin đây là tác phẩm của Hách Liên Doanh Chu.

“Nhìn anh không giống người biết nấu ăn chút nào.” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu đang rán trứng.

Hách Liên Doanh Chu cho trứng rán ra đĩa, cởi tạp dề, cụp mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt hỏi ngược lại: “Em nhìn thì có vẻ rất biết nấu ăn, nhưng mà…”

Chưa đợi Hách Liên Doanh Chu nói hết câu, thìa trên tay Tạ Chiết Nguyệt suýt rơi xuống đất. Cậu nhìn hắn chằm chằm: “Sao anh biết?”

Hách Liên Doanh Chu đặt đĩa trứng rán trước mặt Tạ Chiết Nguyệt: “Bà nội bảo tôi chưa hiểu rõ về em.”

Tạ Chiết Nguyệt hít một hơi lạnh, chợt nhận ra việc Hách Liên Doanh Chu đột nhiên hỏi han số đo và các vấn đề riêng tư của cậu có lẽ là vì lão phu nhân.

“Nên tôi đã xem hết các video cắt ghép từ chương trình của em.” Hách Liên Doanh Chu bình thản nói, “Trong show, em thích ăn cá hơn thịt gà và thịt lợn. Khi có ba món đó, em gắp cá hai mươi lần, gà mười lần, lợn ba lần. Em còn thích ăn bong bóng cá, bong bóng của cả ba con cá nấu canh đều nằm trong bát em. Trước khi cầm dao, em có thói quen dùng ngón tay chạm nhẹ vào lưỡi dao. Em dùng ám khí rất giỏi, biết võ công, thể lực tốt, hát hay, học vấn cũng không tệ.”

Nghe Hách Liên Doanh Chu liệt kê vanh vách như đếm gia bảo, chiếc thìa trên tay Tạ Chiết Nguyệt trượt thẳng xuống bát. Cuối cùng, cậu nhìn Hách Liên Doanh Chu đang nghiêm túc nói ra những số liệu kia, thốt lên: “Anh quan sát kỹ thật đấy.”

Người như Hách Liên Doanh Chu mà sinh ra ở thời cổ đại, chắc chắn sẽ là một chuyên gia phân tích tình báo xuất sắc trong quân đội của cậu!

Hách Liên Doanh Chu nhìn bát cháo thịt nạc trước mặt Tạ Chiết Nguyệt: “Trong tủ lạnh không có cá, lần sau tôi sẽ nấu cháo cá cho em.”

Nghe Hách Liên Doanh Chu nói vậy, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy hắn đúng là thiên thần! Nhưng cậu vẫn nói: “Tôi cũng không kén ăn mà.”

Hách Liên Doanh Chu nhíu mày. Hắn vẫn cảm thấy việc hai cha con Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết ai cho gì ăn nấy, miễn ăn được là được, thật sự không ổn chút nào. Con người ai cũng có sở thích riêng, sống không chỉ là để tồn tại, mà là để sống tốt hơn.

“Tôi hy vọng khi có sự lựa chọn, em sẽ chọn thứ mình thích, chứ không phải ủy khuất bản thân.” Hách Liên Doanh Chu nói một cách nghiêm túc.

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy thì buồn cười, cố nhịn cười nói: “Cảm ơn anh nhé, anh Hách Liên…”

“Ừ.” Hách Liên Doanh Chu cụp mắt, không hiểu sao tai hắn lại thấy nóng nóng.

Thấy Hách Liên Doanh Chu ừ hữ, trong lòng Tạ Chiết Nguyệt cười như nở hoa. Tính cả hai kiếp cộng lại, cậu lớn tuổi hơn Hách Liên Doanh Chu nhiều, vậy mà lại gọi hắn là anh (ca ca), quả nhiên là đã học được tinh túy “mặt dày” của ông cha chó rồi!

Trái ngược với không khí vui vẻ hòa thuận bên phía Tạ Chiết Nguyệt, đám fan của Thẩm Dung Tâm sắp bị kiện và gia đình họ đã trải qua một đêm không ngủ. Gọi điện cho Trương Dao Dao cả đêm không được, luật sư bên kia thì trả lời dứt khoát không hòa giải. Một số người nhờ vả quan hệ hỏi luật sư quen biết, câu trả lời nhận được khiến họ gần như tuyệt vọng.

Hành vi bạo lực mạng và tung tin đồn nhảm của những người này đối với Tạ Chiết Nguyệt có thể coi là nghiêm trọng. Họ chiếm dụng hot search Weibo trong thời gian dài, lượt chia sẻ và bình luận lên đến hàng chục nghìn, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của Tạ Chiết Nguyệt. Với tình tiết nghiêm trọng như vậy, cộng thêm luật sư bên nguyên đơn quá giỏi, án tù dưới ba năm là điều khó tránh khỏi.

“Sao lại thế này? Nhưng cuối cùng cậu ta có làm sao đâu? Vẫn đi quay show bình thường, có chết đâu mà bắt con gái tôi phải đi tù!” Một phụ huynh của fan chưa thành niên ban đầu lẩm bẩm, sau đó gào lên đầy phẫn uất.

“Đúng thế! Cậu ta có chết đâu!” Một nhân viên văn phòng mặc sơ mi trắng váy bó hùa theo.

Trương Tranh đứng bên cạnh không nói gì, liên tục hút thuốc. Những người bị kiện do hắn tập hợp lại bắt đầu chửi rủa Tạ Chiết Nguyệt, nói cậu rảnh rỗi sinh nông nổi, chưa chết mà lại muốn hủy hoại tiền đồ của con cái họ.

Trong lúc mọi người đang chửi bới om sòm, một người đàn ông cũng là fan chuyên nghiệp (chức nghiệp đại fan) như Trương Tranh hỏi: “Anh Trương, anh định tính sao?”

Mấy chục cặp mắt đổ dồn về phía Trương Tranh. Trong số họ, chỉ có Trương Tranh là am hiểu về giới fan nhất, cũng từng trải qua nhiều chuyện nhất.

Trương Tranh hỏi: “Thật sự không thể hòa giải trước tòa, bắt nó rút đơn kiện được sao?”

Người đàn ông bên cạnh chửi thề: “Mẹ kiếp, chúng ta đã đề nghị bồi thường tinh thần và xin lỗi công khai rồi, thế mà nó vẫn không chịu! Đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt…”

Trương Tranh ngước mắt lên, người đàn ông kia lập tức im bặt. Sau đó, hắn chỉ vào cô nữ sinh mặc đồng phục cấp ba trong đám người: “Cô có muốn đi tù không?”

Lưu Hiểu Vân bị điểm danh thì lắc đầu nguầy nguậy. Cô ta không muốn đi tù chút nào, cô ta sợ lắm rồi, không dám nữa đâu.

“Không muốn đi tù thì làm theo lời tôi.” Trương Tranh dụi tắt điếu thuốc, “Lát nữa cô quay video xin lỗi công khai trên Weibo. Nhớ là phải khóc, hạ mình xuống thấp nhất có thể, nói rõ mình là trẻ vị thành niên, nhận sai, xin Tạ Chiết Nguyệt cho một cơ hội sửa sai. Nói là mình sẵn sàng bồi thường, nếu chê tiền bồi thường ít thì cô và gia đình có thể bán nhà đi để đền.”

Vừa dứt lời, ba mẹ Lưu Hiểu Vân đã nhao nhao phản đối: “Con tôi không cần mặt mũi nữa à? Bắt nó quay video xin lỗi đăng lên mạng, thầy cô bạn bè nhìn nó thế nào?”

Trương Tranh lạnh lùng nhìn họ: “Thế sau này có án tích, phải đi tù thì còn mặt mũi làm người à?”

Ba mẹ Lưu Hiểu Vân bị câu nói của Trương Tranh làm cho nghẹn họng. Con cái họ làm sao có thể đi tù được chứ?

Thấy vậy, vẻ mặt Trương Tranh dịu đi: “Anh chị nghĩ xem, ngồi tù có án tích là ảnh hưởng cả đời con bé. Đăng video xin lỗi lên mạng, sau này chuyển trường chuyển nhà đi nơi khác là xong. Internet làm gì có ký ức, cuộc sống của anh chị sẽ sớm trở lại bình thường thôi.”

Giữa hai cái hại chọn cái nhẹ hơn. Nghe lời Trương Tranh, ba mẹ Lưu Hiểu Vân dù không muốn cũng đành phải đồng ý cho con gái quay video xin lỗi.

Thấy họ đồng ý, Trương Tranh lập tức viết kịch bản xin lỗi, bắt Lưu Hiểu Vân đọc trước ống kính. Lưu Hiểu Vân thức trắng đêm, mặt mày hốc hác, vừa khóc vừa đọc cái bài xin lỗi đầy mùi “trà xanh” do Trương Tranh soạn thảo. Kết quả mang lại khiến Trương Tranh vô cùng hài lòng.

Quay xong, Trương Tranh giúp chỉnh sửa video rồi đăng lên tài khoản Weibo của Lưu Hiểu Vân. Sau đó, hắn mua hot search cho video này, thuê thủy quân vào bình luận dắt mũi dư luận kiểu như: “Tội nghiệp quá, em ấy còn là trẻ con, đã xin lỗi chân thành thế rồi, tha thứ đi”, “Em ấy đã làm đến mức này rồi, bên kia đừng dồn ép người ta quá đáng”…

Rất nhanh, hashtag #Nữ sinh chưa thành niên khóc lóc xin lỗi Tạ Chiết Nguyệt# leo lên hot search, thu hút sự chú ý của người qua đường.

[Haizz, em ấy chỉ bị người ta lừa thôi mà, tha thứ cho em ấy đi.]

[Tạ Chiết Nguyệt làm người đừng có tuyệt tình quá, phải chừa đường lui cho người khác chứ.]

Đậu má, đọc bình luận ở đây cứ tưởng lạc vào động thánh mẫu nào chứ. Trương Dao Dao rảnh rỗi lướt Weibo, đọc được cái hot search này mà muốn chửi thề.

[Chưa trải qua nỗi khổ của người khác thì đừng khuyên người ta phải thiện lương.]

[Mấy bà lầu trên nói chuẩn đấy. Lúc hả hê bịa đặt bạo lực mạng người khác sao không nghĩ đến ngày hôm nay đi?]

[Tao ghét nhất câu “nó vẫn còn là trẻ con”! Mẹ kiếp, nói bao nhiêu lần rồi, trẻ con thì giết người phóng hỏa cũng được tha thứ chắc?]

Trương Dao Dao đăng bình luận xong thì ngẩn người. Cô không ngờ video này lại gây phản ứng ngược mạnh mẽ đến thế.

Trương Tranh cũng không ngờ tới kết cục này, vội vàng bảo thủy quân đổi giọng, nói Tạ Chiết Nguyệt không chấp nhận hòa giải là vì muốn đòi thêm tiền.

[Cuối video em ấy bảo nếu chê tiền bồi thường ít thì có thể bán nhà đi đền, ý là Tạ Chiết Nguyệt đang tống tiền họ sao?]

[Tởm thật, tôi nhìn nhầm Tạ Chiết Nguyệt rồi.]

Thấy vậy, Trương Dao Dao lập tức nhắn tin cho Tạ Chiết Nguyệt hỏi cách xử lý.

Tạ Chiết Nguyệt xem xong thì cười khẩy. Đây chẳng phải là muốn bắt cóc đạo đức (thao túng tâm lý bằng đạo đức) cậu sao? Bắt cóc không thành thì chuyển sang hắt nước bẩn.

“Tôi sẽ ra thông cáo.” Tạ Chiết Nguyệt nói.

“Được.” Trương Dao Dao gật đầu, trong đầu đã bắt đầu tính toán xem nên mua hot search gì cho Tạ Chiết Nguyệt.

Tạ Chiết Nguyệt mở Weibo, ngón tay thon dài gõ phím.

@Tạ Chiết Nguyệt V: Về sự việc lần này, tôi xin phản hồi như sau:

1. Tôi không thiếu tiền, không cần tiền bồi thường của các người. Tôi và luật sư của tôi cũng chưa từng yêu cầu các người bồi thường, nếu có bằng chứng xin hãy tung ra. (Đính kèm ảnh chụp số dư tài khoản ngân hàng)

2. Pháp luật luôn công bằng và chính nghĩa. Khi quyền lợi của mình bị xâm phạm, chúng ta có quyền dùng pháp luật để bảo vệ bản thân. Đây là quyền của mỗi công dân, không ai và không điều gì có thể tước đoạt. Vì vậy, các người không có quyền dùng bất cứ hình thức nào để yêu cầu tôi rút đơn kiện.

3. Pháp luật là giới hạn thấp nhất của đạo đức.

Ngay sau khi Tạ Chiết Nguyệt đăng bài, Trương Dao Dao lập tức mua hot search #Pháp luật là giới hạn đạo đức#, #Không ai có quyền yêu cầu người khác rút đơn kiện#, #Công lý của pháp luật#.

[Hàng đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn, trăm vạn, nghìn vạn… Vãi! Chồng tôi giàu quá!]

[Tạ Chiết Nguyệt: Tôi chỉ dùng giới hạn đạo đức để yêu cầu các người, các người lại chơi trò bắt cóc đạo đức với tôi. (Icon đầu chó)]

[Yue, tởm quá, vì người ta có đạo đức cao nên dùng đạo đức để bắt cóc người ta. Fan Dung Dung quả nhiên là fan Dung Dung.]

[Nói thật chứ, Chiết Nguyệt là anh hùng cứu người mà bọn họ còn dám vu khống, phỉ báng như thế, bước tiếp theo có phải là sỉ nhục liệt sĩ không? Việc này phải trừng trị nghiêm khắc! Để răn đe những kẻ khác.]

[Tôi có quen ba mẹ của một bị cáo, họ bảo Tạ Chiết Nguyệt có chết đâu, dựa vào đâu mà bắt con họ đi tù. Tôi nghe mà muốn nôn, tiếc là họ hàng không thể trở mặt được.]

[Hy vọng nghiêm trị, qua sự việc này để mọi người nhận thức được bạo lực mạng là không thể chấp nhận! Tôi cũng không muốn một ngày nào đó vì ăn mấy bát phở mà phải tự mổ bụng mình để chứng minh sự trong sạch! Hãy nghĩ đến bi kịch của cô gái bị ép nhảy lầu vì bạo lực mạng lần trước đi!]

[Một học sinh cấp ba chưa thành niên mà nói ra được những lời xin lỗi đầy ẩn ý thế sao? Không tin nổi, điều tra xem có ai đứng sau giật dây không đi.]

Trương Tranh ngàn vạn lần không ngờ chiêu này của mình lại chọc giận công chúng, nhưng giờ nói gì cũng đã muộn.

Bên phía Tạ Chiết Nguyệt, cậu nhờ Trương Dao Dao xóa video xin lỗi của cô nữ sinh kia đi.

“Tại sao?” Trương Dao Dao không hiểu.

Tạ Chiết Nguyệt thản nhiên nói: “Pháp luật trừng phạt cô ta là đủ rồi, tôi không muốn chuyện này biến thành một cuộc bạo lực mạng mới.”

“Ân nhân!” Trương Dao Dao không kìm được hét lên.

Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu: “Sao thế?”

“Cậu dịu dàng quá đi!”

Tạ Chiết Nguyệt cười khẽ một tiếng rồi cúp máy.

Rất nhanh sau đó, Tạ Chiết Nguyệt nhận được điện thoại từ lão phu nhân Hách Liên.

“Chiết Nguyệt, qua đây một chuyến đi.” Lão phu nhân nói.

“Có chuyện gì thế ạ?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi.

“Ngày kia người thừa kế nhà họ Vương kết hôn, chúng ta cùng đi. Sau này những bữa tiệc thế này sẽ nhiều, bà đã gọi nhà thiết kế đến may đo quần áo cho cháu rồi, họ cũng mang theo đồ may sẵn, cháu đến chọn đi.” Lão phu nhân nói.

“Vâng, cháu qua ngay ạ.”

Cúp điện thoại, Hách Liên phu nhân ngồi bên cạnh nói: “Con tra được rồi, người đàn bà nhà họ Thẩm kia ngày nào cũng mang cái vòng đó đi khoe khoang khắp nơi. Tiệc cưới nhà họ Vương ngày kia bà ta cũng định đeo đi đấy, vừa hay dạy cho bà ta một bài học.”

“Thế thì tốt.” Lão phu nhân nở nụ cười hiền hậu.

Lời tác giả:

Cuối cùng cũng viết đến cái vòng tay rồi, ồ yeah, cơm tù đang hâm nóng rồi đây.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi