Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 024

Sắc mặt Thẩm Dung Tâm cứng đờ, ngay cả nụ cười giả tạo thiện lương đơn thuần thường ngày cũng không giữ nổi nữa. Từ khi bước chân vào giới giải trí và công khai thân phận thiếu gia nhà họ Thẩm, có ai là không nể mặt hắn ba phần?

Thế mà Tạ Chiết Nguyệt lại đột nhiên bật cười. Thẩm Dung Tâm quá tự cao tự đại, tưởng mình là cái rốn của vũ trụ, ai ai cũng phải cưng chiều hắn. Hắn mặc kệ fan cuồng của mình lộng hành, liên tục báo cáo chương trình “cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới”. Đạo diễn, với tư cách là người chịu trách nhiệm chính, dĩ nhiên căm ghét fan của Thẩm Dung Tâm đến tận xương tủy.

Nếu là trước đây, khi fan của hắn chưa gây chuyện, đạo diễn có thể nể mặt nhà họ Thẩm mà khách sáo với Thẩm Dung Tâm vài phần. Nhưng giờ đây, fan của hắn đã đắc tội với cả đoàn làm phim, đạo diễn mà ưa nổi hắn mới là lạ.

Thẩm Dung Tâm trừng mắt nhìn nụ cười trên mặt Tạ Chiết Nguyệt, chất vấn: “Cậu cười cái gì?”

Chẳng hiểu sao, Thẩm Dung Tâm cứ cảm thấy Tạ Chiết Nguyệt đang cười nhạo mình.

Phó Dục Chi đứng bên cạnh nhíu mày thật chặt. Đây là đang livestream đấy, Thẩm Dung Tâm không cần giữ hình tượng thiếu niên đơn thuần, lương thiện, tỏa nắng nữa sao?

Chưa đợi Tạ Chiết Nguyệt trả lời, Hách Liên Quyết đã chỉ tay vào lưỡi câu, nói: “Con cá đầu tiên của cuộc thi câu cá cắn câu rồi kìa, tại sao lại không được cười?”

Biểu cảm của Hách Liên Quyết rất ngây thơ, rất vô tội. Đặc biệt là sau khi Tạ Chiết Nguyệt kéo lên một con cá lớn, cái vẻ mặt như muốn nói “chú có bị bệnh không đấy” của y càng khiến Thẩm Dung Tâm tức đến nghẹt thở.

Thẩm Dung Tâm trợn tròn mắt nhìn con cá lớn Tạ Chiết Nguyệt vừa câu được. Sao lại trùng hợp đến thế chứ? Hắn không tin vừa nãy Tạ Chiết Nguyệt không phải đang cười nhạo mình.

[Thẩm Dung Tâm bị sao thế nhỉ? Người ta câu được cá lớn thì cười một cái có làm sao đâu? Thật không thể hiểu nổi.]

[Là một cần thủ, nếu câu được con cá to thế này, tôi có thể lộn nhào ba vòng liên tiếp ấy chứ. Tạ Chiết Nguyệt cười thế là còn khiêm tốn chán.]

[Tôi chỉ có thể nói là cả chủ lẫn fan đều rất giỏi suy diễn.]

“Đang livestream đấy.” Phó Dục Chi kéo tay Thẩm Dung Tâm nhắc nhở.

Giờ đây, nhất cử nhất động của Thẩm Dung Tâm đều có người theo dõi, không giống như những show ghi hình trước đây, những hành động quá khích của khách mời có thể bị cắt bỏ.

Thẩm Dung Tâm vẫn chưa bị cơn giận làm mờ mắt, hắn vội nở nụ cười đơn thuần đáng yêu, trầm trồ: “Cá to quá, thảo nào cậu lại cười.”

Đồng thời, Thẩm Dung Tâm bước đến bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt: “Cậu câu cá giỏi thật, người cũng đẹp nữa.”

[Dung Dung nhà mình chỉ tò mò hỏi thôi mà.]

[Đúng vậy, Dung Dung nhà mình thân thiện với tất cả mọi người, không thấy anh ấy vừa khen Tạ Chiết Nguyệt giỏi sao?]

Tạ Chiết Nguyệt ngước mắt nhìn Thẩm Dung Tâm, trong lòng cười khẩy trước vẻ đơn thuần vô hại mà hắn đang diễn.

“Tôi sắp kéo cá lên rồi, cậu đứng xa ra một chút.” Tạ Chiết Nguyệt thản nhiên nói.

Tiếp đó, dây câu trong tay Tạ Chiết Nguyệt rung lên bần bật. Cậu nắm chặt cần câu, vung mạnh lên không trung. Một con cá lớn bay vút lên khỏi mặt nước, lao thẳng về phía bờ, và hướng bay của nó chính là chỗ Thẩm Dung Tâm đang đứng.

Thẩm Dung Tâm sững sờ nhìn con cá đang lao tới mình. Sau đó, một tiếng “bốp” vang lên giòn giã, cái đuôi cá quất thẳng vào mặt hắn một cú trời giáng.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều im bặt. Họ ngẩn người nhìn Thẩm Dung Tâm, chưa kịp định thần lại xem chuyện gì vừa xảy ra.

Cùng lúc đó, phần bình luận của livestream như nổ tung.

[Tạ Chiết Nguyệt cố ý đấy!]

Fan của Thẩm Dung Tâm thấy thần tượng bị cá tát vào mặt thì giận sôi máu, hận không thể giết chết Tạ Chiết Nguyệt ngay lập tức.

[Người ta câu cá, hắn sán lại gần làm gì? Đã nhắc đứng xa ra rồi, bị cá quất trúng thì trách ai?]

[Hahaha, bạch phú mỹ của giới giải trí bị cá tát cho một cú, cảnh tượng này buồn cười quá đi mất, ai hiểu cho tôi với?]

[Đã quay màn hình làm ảnh động (GIF) rồi, meme mới ra lò đây.]

[Các người đừng có quá đáng, các người đang xâm phạm quyền hình ảnh của người khác đấy!]

Fan của Thẩm Dung Tâm cuống cuồng bảo vệ hình tượng cho thần tượng. Nếu cái ảnh động này bị lan truyền rộng rãi, Thẩm Dung Tâm sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Đến lúc đó, dù fan có tẩy trắng thế nào thì công chúng cũng chỉ nhớ đến hắn là “ngôi sao bị đuôi cá tát vào mặt”.

Thẩm Dung Tâm chỉ thấy má mình đau rát, khoang mũi nồng nặc mùi tanh của cá khiến hắn muốn nôn.

Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Hắn không ngờ Tạ Chiết Nguyệt lại dám ra tay trước mặt bao nhiêu người như vậy. Còn Tạ Chiết Nguyệt thì thấy con cá này đến thật đúng lúc, khi kéo lên bờ chỉ cần điều chỉnh lực và hướng một chút là có thể cho Thẩm Dung Tâm ăn trọn một cú tát.

Ngay khi Thẩm Dung Tâm định mở miệng nói gì đó, Tạ Chiết Nguyệt đã nhanh hơn một bước.

“Tôi đã bảo cậu tránh xa ra rồi mà? Sao vẫn bị cá đập trúng thế này? Xin lỗi nhé, tôi cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này.” Vẻ mặt Tạ Chiết Nguyệt đầy tự trách và vô tội, cậu còn đích thân đưa tay kiểm tra vết thương cho Thẩm Dung Tâm.

Thẩm Dung Tâm cũng không ngờ tay Tạ Chiết Nguyệt lại khỏe đến thế, ấn đau đến mức hắn suýt thì không giữ nổi biểu cảm trên mặt. Nghĩ đến việc đang livestream, hắn đành cố nuốt cục tức vào trong, thu lại vẻ mặt dữ tợn.

Hách Liên Quyết đứng bên cạnh cũng bồi thêm một đòn chí mạng. Y dùng đôi tay ngắn cũn cỡn của mình, khó khăn ôm lấy con cá lớn Tạ Chiết Nguyệt vừa câu được, rồi dùng đôi mắt to tròn ngây thơ của đứa trẻ ba tuổi rưỡi nhìn Thẩm Dung Tâm, nói với giọng đáng thương: “Bác ơi, xin lỗi bác, ba cháu không cố ý đâu ạ.”

“Bác?” Thẩm Dung Tâm nghe thấy cách xưng hô này suýt thì ngất xỉu.

Trong lòng Hách Liên Quyết lại đảo mắt: Trẫm gọi ngươi là bác là nể mặt ngươi lắm rồi đấy.

Lúc này, Thôi Cảnh cũng chạy tới giải vây: “Tiểu Thẩm, Chiết Nguyệt thật sự không cố ý đâu. Dân câu cá ai cũng biết phải tránh xa người đang câu, nếu không rất dễ bị cần câu đập trúng.”

Mặc dù lần này Thẩm Dung Tâm không bị cần câu đập trúng, mà là bị con cá vừa câu lên quất cho một phát.

Thẩm Dung Tâm đối mặt với Thôi Cảnh, nụ cười trên mặt cứng đờ. Tuy hắn là thiếu gia nhà họ Thẩm, nhưng Thôi Cảnh lại là ảnh đế tam kim, từng có phim đoạt giải thưởng lớn tại liên hoan phim quốc tế hạng A danh giá, lại còn là bạn thân của nhiều đạo diễn lớn, đắc tội với Thôi Cảnh đồng nghĩa với việc khó sống trong giới điện ảnh.

“Thầy Thôi, em không sao ạ. Cũng tại em không biết mấy cái thường thức câu cá này.” Thẩm Dung Tâm bày ra vẻ yếu đuối và vô tội nói.

Tiếp đó, Hách Liên Quyết kiễng chân dâng con cá lớn lên: “Bác ơi, quà tạ lỗi đây ạ, bác mang về tẩm bổ nhé.”

Nói xong, Hách Liên Quyết trượt chân một cái, con cá trên tay quệt thẳng vào quần Thẩm Dung Tâm.

Mặt Thẩm Dung Tâm lập tức xám ngoét. Thôi Cảnh vội nhặt con cá dưới đất lên, xâu vào dây rồi đưa cho Thẩm Dung Tâm: “Cầm lấy đi, trẻ con đã tạ lỗi rồi, đừng để bụng chuyện này nhé.”

Cả người Thẩm Dung Tâm cứng đờ, tay cũng không đưa ra nổi. Trợ lý đứng sau lưng hắn vội vàng nhận lấy con cá từ tay Thôi Cảnh: “Để tôi cầm, để tôi cầm cho.”

Lý Mộng Dao thấy vậy mỉm cười nói: “Thầy Thẩm, hay là anh sang bên kia nghỉ ngơi một chút đi.”

“Được.” Thẩm Dung Tâm gật đầu. Hắn đã sớm muốn rời khỏi cái nơi kinh tởm này rồi.

Khi Thẩm Dung Tâm quay người định đi, Lý Mộng Dao cười nói với theo: “Thầy Thẩm, nhớ là anh còn nợ bọn em một chầu hoa quả đấy nhé. Không nhớ bọn em thì cũng phải nhớ anh Dục chứ.”

“Được.” Thẩm Dung Tâm nghiến răng đáp lại.

Lý Mộng Dao nhìn bóng lưng Thẩm Dung Tâm rời đi, thầm hừ lạnh trong lòng. Cô ghét nhất là loại trà xanh giả tạo như Thẩm Dung Tâm.

Đồng thời, Lý Mộng Dao cũng âm thầm giơ ngón cái với Tạ Chiết Nguyệt: Đại lão làm tốt lắm.

Sau khi Thẩm Dung Tâm rời đi, chương trình trở lại bình thường, nhưng trên mạng thì dậy sóng.

Fan của Thẩm Dung Tâm thấy thần tượng bị tát vào mặt ngay trên sóng trực tiếp thì tức điên người, hận không thể xé xác Tạ Chiết Nguyệt. Tuy nhiên, Trương Dao Dao đã nhanh tay tung ra video #Thẩm Dung Tâm bị đuôi cá tát vào mặt# và đẩy lên hot search.

Hiện tại, hot search #Thẩm Dung Tâm bị đuôi cá tát vào mặt# tràn ngập tiếng cười “hahaha”, khiến fan của Thẩm Dung Tâm đành phải từ bỏ việc công kích Tạ Chiết Nguyệt, chuyển sang nỗ lực bảo vệ hình tượng cho thần tượng, cố gắng giảm thiểu khả năng hắn bị biến thành trò cười cho thiên hạ.

Người quản lý của Thẩm Dung Tâm cũng đau đầu không kém. Sao mới ra ngoài một chuyến mà đã dính phải khủng hoảng hình ảnh thế này? Phải biết rằng Thẩm Dung Tâm xây dựng hình tượng thiếu niên bạch phú mỹ đơn thuần, lương thiện, tỏa nắng. Giờ bị đuôi cá tát vào mặt thế này rất dễ khiến hình tượng sụp đổ, fan thoát fan hàng loạt.

Trong khi đó, Thẩm Dung Tâm đang chườm mặt trong bệnh viện, nhìn những hot search trên Weibo mà tức đến đau cả mặt, hận không thể đập nát điện thoại.

“Anh trai tôi đâu? Anh ấy nói thế nào?” Thẩm Dung Tâm quay sang hỏi trợ lý.

Trợ lý rụt cổ lại, đáp: “Thẩm tổng nói lão phu nhân nhà Hách Liên sẽ ra tay dạy dỗ, đến lúc đó cậu sẽ không bao giờ thấy hắn trong giới giải trí nữa, sau này muốn xử lý thế nào cũng được.”

“Nhưng tôi muốn xử lý nó ngay bây giờ!” Biểu cảm dữ tợn của Thẩm Dung Tâm phá hỏng hoàn toàn khuôn mặt vốn dĩ thanh tú, khiến người ta cảm thấy rợn người.

“Cậu nhịn thêm chút nữa đi, Thẩm tổng bảo hắn ta chẳng là cái thá gì cả.” Trợ lý nhỏ giọng an ủi.

Đồng thời, trợ lý cẩn thận hỏi: “Chỗ hoa quả kia còn phải gửi đi không ạ?”

Thẩm Dung Tâm sầm mặt xuống: “Gửi chứ, sao lại không gửi?”

Lý Mộng Dao và Thôi Cảnh còn đang ở đó nhìn, nếu hắn không gửi chẳng phải là nói hắn hẹp hòi sao.

Tại hiện trường quay “cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới”, số lượng cá Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết câu được đã vượt xa các nhóm khác.

Hách Liên Quyết ngồi cạnh Tạ Chiết Nguyệt, nhìn giỏ cá đầy ắp, hỏi: “Chẳng phải con bảo không biết câu cá sao?”

Tạ Chiết Nguyệt liếc nhìn Hách Liên Quyết: “Con không biết thật mà.”

Đúng vậy, Tạ Chiết Nguyệt hoàn toàn không biết câu cá. Câu được nhiều thế này, Tạ Chiết Nguyệt nghĩ tất cả là nhờ ông cha nam chính quyền mưu của mình. Nam chính quyền mưu, đi câu cá không bao giờ về tay không!!

“Kỳ lạ thật.” Hách Liên Quyết nhìn đám cá trong giỏ, nghĩ chắc là do vận khí của Tạ Chiết Nguyệt quá tốt.

“Hết giờ thi đấu!” Đạo diễn đang ngồi dưới gốc cây vừa gặm dưa hấu vừa hóng mát hét lớn.

“Mau lại đây để tôi đếm cá nào!” Đạo diễn hào hứng nói. Để tăng hiệu quả chương trình, ông ta cố tình không xem livestream, không biết mọi người câu được bao nhiêu.

Đạo diễn mở giỏ cá của Thôi Cảnh ra: “Thầy Thôi, năm con, không tồi.”

“Tiểu Lý, ba con!”

“Tiểu Phó, năm con.”

Đạo diễn đi một vòng, gật đầu lia lịa trước thành quả của các khách mời.

Đến lượt giỏ cá của Tạ Chiết Nguyệt, đạo diễn nhìn chiếc giỏ đậy nắp kín mít, đưa tay định mở.

“Đạo diễn mở từ từ thôi nhé.” Tạ Chiết Nguyệt nhắc nhở.

Vừa dứt lời, đạo diễn đã mở nắp giỏ ra. Chiếc giỏ bị nén chặt như hộp cá mòi bỗng chốc được giải phóng, một đống cá nhảy tanh tách ra ngoài.

Đạo diễn nhìn đống cá mà ngây người. Chuyện gì thế này? Chẳng phải ông ta đã cấm cửa tuyệt chiêu xuống sông xiên cá của hai cha con nhà này rồi sao?

[Đạo diễn ngơ ngác luôn rồi kìa.]

[Cho chừa cái tội một mình hưởng thụ, bắt người khác đi câu cá, giờ thì hết hồn chưa.]

[Vung cần hai mươi lần, lần nào cá cũng cắn câu.]

Đạo diễn quay sang hỏi trợ lý: “Chuyện này là sao?”

“Đạo diễn, lúc anh ngủ, Tiểu Tạ vung cần hơn hai mươi lần, lần nào cũng có cá cắn câu.” Trợ lý thì thầm, “Đấy, giỏ cá chứa không nổi luôn rồi.”

Đạo diễn trầm ngâm, lát sau ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Tôi cứ tưởng cấm cửa tuyệt chiêu xiên cá là hạn chế được cậu, không ngờ cậu lại cho tôi một phen hú vía thế này!”

Nói xong, đạo diễn ghé sát lại hỏi nhỏ: “Đây thực sự là lần đầu tiên cậu câu cá hả?”

“Thật mà.” Tạ Chiết Nguyệt gật đầu.

Đạo diễn xoa tay: “Ba vợ tôi cũng mê câu cá lắm, hôm nào rảnh hẹn nhau nhé?”

“Được thôi.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười.

Lúc này, Lý Mộng Dao nhìn đống cá của Tạ Chiết Nguyệt, cảm thán: “Hôm nay tôi mới hiểu thế nào là trầm ngư lạc nhạn (cá lặn chim sa).”

“Dì nhỏ ơi, trầm ngư lạc nhạn là gì ạ?” Lý Tư Tư ngước lên hỏi.

“Nghĩa là đại ca của con đẹp đến mức cá cũng phải tự nguyện cắn câu đấy.” Lý Mộng Dao xoa đầu cháu gái giải thích.

Trợ lý đang cùng tổng giám đốc xem livestream nghe thấy câu này, thầm nghĩ trong lòng: Chứ còn gì nữa, tổng giám đốc nhà mình cũng tự nguyện nhảy vào lưới tình của thiếu phu nhân rồi còn đâu.

“Không ngờ em ấy câu cá giỏi thế.” Hách Liên Doanh Chu tranh thủ giờ ăn trưa xem livestream, cảm thán.

Trợ lý: … Câu ngài cũng giỏi lắm đấy ạ.

Cuộc thi câu cá lần này, Tạ Chiết Nguyệt giành chiến thắng áp đảo không chút bàn cãi. Phần thưởng cho người đứng nhất là một con búp bê vải nỉ do chính tay đạo diễn chọc.

“Sao thế? Không thích à?” Đạo diễn nhìn Tạ Chiết Nguyệt mặt không cảm xúc cầm con búp bê trên tay, hỏi.

Nghe vậy, Lý Mộng Dao không nhịn được phì cười, thầm thấy may mắn vì mình không đứng nhất.

“Đây là con búp bê ẩn chứa sức mạnh thần bí, khi cậu cầm nó trên tay, cậu có thể dùng thân phận chủ nhân ra lệnh cho nó – Phong ấn giải trừ!” Đạo diễn dõng dạc hô to.

“Ồ.” Tạ Chiết Nguyệt đáp một tiếng vô cảm, đồng thời khuyên nhủ đạo diễn, “Đạo diễn à, sau này bớt xem phim thiếu nữ phép thuật đi nhé.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt xách giỏ cá đi theo nhân viên rời khỏi bờ sông.

Đạo diễn nhìn đám người không có tuổi thơ này mà cạn lời. Các người chẳng hiểu gì về thế giới 2D cả!

Trên đường đi, mọi người chứng kiến cảnh Tạ Chiết Nguyệt chia cá trong giỏ cho từng người dân, đổi lại cậu nhận được đủ loại hoa quả, rau củ và đồ ăn vặt. Các ông bà cô bác ai nấy đều cười tươi roi rói, rất vui vì chàng trai trẻ mới gặp một lần mà đã nhớ mặt họ.

[Trí nhớ của Chiết Nguyệt khủng khiếp thật.]

[Đúng vậy, đến cả những người dân trong trấn mới gặp lúc bán thịt anh ấy cũng nhớ.]

Thực ra Tạ Chiết Nguyệt biết mình chỉ là quen làm việc này thôi. Những người lính dưới trướng cậu, cậu đều nhớ mặt từng người một.

Về đến cổng sân nhỏ, số cá trong tay Tạ Chiết Nguyệt cũng vừa phát hết. Mọi người lại làm một bữa cá nướng, ăn xong mới vui vẻ tắt livestream.

“Chào tạm biệt mọi người nhé!” Đạo diễn vẫy tay với khán giả, sau đó nhẫn tâm tắt livestream cái rụp.

[Tôi hận ông, tên béo kia!]

[Tại sao không cho tôi xem tiếp? Tôi thiếu tiền mạng chắc?]

[Hu hu hu, mới có tám giờ rưỡi, con không ngủ được.]

Nhưng vị đạo diễn sắt đá làm sao vì tiếng chửi rủa và van xin của khán giả mà tiếp tục livestream được, ông ta bây giờ chỉ muốn về phòng đánh một giấc thôi.

Đêm xuống, các khách mời đều đã đi ngủ. Tạ Chiết Nguyệt ra ngoài định lấy ít nước rửa mặt.

Nhưng vừa bước ra cửa, cậu đã đụng phải Phó Dục Chi. Rõ ràng là Phó Dục Chi đã đợi cậu ở đây rất lâu rồi.

Tạ Chiết Nguyệt cụp mắt nhìn hắn, hỏi: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ, anh có sở thích đi nuôi muỗi à?”

Giọng điệu của Tạ Chiết Nguyệt đầy vẻ trêu chọc và châm biếm, khiến Phó Dục Chi cảm thấy mất mặt.

“Hôm nay cậu gặp Thẩm Dung Tâm rồi.” Phó Dục Chi nén giận nói.

“Gặp rồi, còn bị cá tát cho một cái.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười.

Phó Dục Chi hạ giọng: “Cậu đối đầu với Thẩm Dung Tâm như thế thì có lợi lộc gì? Đắc tội với nhà họ Thẩm, cậu không sống nổi trong giới giải trí đâu, cũng đừng hòng lăn lộn ở cái đất Hải Thành này nữa.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn Phó Dục Chi như nhìn kẻ thiểu năng: “Tôi không biết thi công chức à?”

“Cậu không biết thế lực nhà họ Thẩm lớn thế nào sao? Năm xưa họ dám sửa nguyện vọng đại học của cậu, chẳng lẽ bây giờ họ lại vì cậu thi công chức mà tha cho cậu à?” Phó Dục Chi hỏi ngược lại. Nhà họ Thẩm có thể đứng vững ở Hải Thành, chắc chắn có quan hệ dây mơ rễ má với các nhân vật lớn.

Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp khiến cậu trông giống như một chú cáo nhỏ.

Hơi thở Phó Dục Chi khựng lại. Tiếp đó, hắn nghe thấy Tạ Chiết Nguyệt nói: “Ý anh là thế lực nhà họ Thẩm lớn đến mức có thể vươn tay vào hệ thống quan chức Hải Thành sao?”

“Chứ còn gì nữa?” Phó Dục Chi hỏi lại.

“Thế thì tôi sợ thật đấy.” Tạ Chiết Nguyệt nói với vẻ không quan tâm.

Phó Dục Chi thấy vậy liền khuyên nhủ: “Với sức của một mình cậu thì không thể đối đầu với nhà họ Thẩm được đâu. Nghe lời tôi đi, tôi không hại cậu đâu.”

“Ồ, vậy chuyện năm xưa anh cướp quyền tác giả các sáng tác của tôi, cũng là không hại tôi à?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Phó Dục Chi, đôi mắt cười như không cười.

“Đó là yêu cầu của công ty, tôi không muốn đối xử với cậu như thế.” Phó Dục Chi vội vàng giải thích.

Tạ Chiết Nguyệt nhếch mép: “Chẳng phải anh cũng rất hưởng thụ những vinh quang mà nó mang lại sao?”

Nếu Phó Dục Chi còn chút lương tâm thì đã không mạo danh tác phẩm của người khác. Đáng tiếc, kẻ này là một tên ngụy quân tử từ đầu đến chân.

“Đừng diễn nữa, cái vẻ đạo đức giả của anh khiến người ta buồn nôn lắm.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt quay người bỏ đi.

“Chiết Nguyệt!” Phó Dục Chi nhìn theo bóng lưng Tạ Chiết Nguyệt vội gọi với theo, nhưng cánh cửa phòng đã đóng sầm lại trước mặt hắn.

Ngay khi Phó Dục Chi định bước tới, Hách Liên Quyết xuất hiện bên cửa sổ, ném cho hắn một ánh nhìn cảnh cáo đầy sát khí.

Chẳng hiểu sao, Phó Dục Chi cảm thấy như mình bị lột trần truồng ném ra giữa phố thị chúng. Hắn không dám tiến thêm bước nào nữa, cuối cùng đành quay lưng bỏ đi.

“Chậc.” Hách Liên Quyết nhìn Phó Dục Chi rời đi rồi đóng cửa sổ lại.

Trong phòng, Hách Liên Quyết ngồi bên mép giường nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Lần này ghi âm được rồi chứ?”

Tạ Chiết Nguyệt lấy điện thoại ra, nhìn giao diện ghi âm trên màn hình: “Được rồi.”

Tạ Chiết Nguyệt đã sớm nhận ra Phó Dục Chi lảng vảng trước cửa phòng mình. Nghĩ đến hai lần trước không ghi âm được, lần này cậu dứt khoát ra mặt gặp hắn để ghi âm lại. Chỉ không ngờ lại moi được thông tin nhà họ Thẩm câu kết với quan chức cấp cao ở Hải Thành.

Tạ Chiết Nguyệt cầm điện thoại cười nói: “Đến một lúc nào đó, đây sẽ là quân bài chủ chốt đấy!”

Hách Liên Quyết gật đầu hài lòng, sau đó vỗ vỗ xuống giường: “Ngủ thôi!”

“Ừm.” Tạ Chiết Nguyệt cười gật đầu. Tính ra thì sau buổi livestream ngày mai là kết thúc đợt ghi hình này, họ có thể về nhà nghỉ ngơi một tuần rồi.

Sáng sớm hôm sau, các khách mời đều dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi ngồi đợi nhân viên công bố nhiệm vụ hôm nay.

“Nhiệm vụ hôm nay là: Các bé sẽ nấu cơm cho phụ huynh.” Đạo diễn nhìn các khách mời nói.

“Cái gì?” Lý Mộng Dao kinh ngạc thốt lên. Bắt mấy đứa trẻ lớn nhất mới năm tuổi rưỡi nấu cơm cho họ ăn! Đây là nhiệm vụ bất khả thi.

Trong lúc mọi người đang cân nhắc xem trẻ con có hoàn thành được nhiệm vụ này không, thì Tạ Chiết Nguyệt đang dặn dò Hách Liên Quyết: “Cha cứ đun nước sôi luộc đại cái gì đó đi, miễn không đầu độc con chết là tốt.”

Hách Liên Quyết chống nạnh nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Con coi thường ta đấy à?”

“Người nghĩ sao?” Tạ Chiết Nguyệt hỏi lại.

Trong chớp mắt, lòng tự tôn của bậc đế vương bị tổn thương sâu sắc.

“Dì nhỏ yên tâm, Tư Tư biết làm cơm rang trứng đấy.” Lý Tư Tư vỗ về Lý Mộng Dao đang lo lắng.

Thôi Ấu Ấu thì rất phấn khích. Cô bé thường xuyên phụ giúp ba trong bếp, nhưng đây là lần đầu tiên cô bé tự tay làm một mình.

“Ba ơi, con làm được mà!” Thôi Ấu Ấu nắm tay, tự tin tràn đầy.

Thôi Cảnh dở khóc dở cười, nhưng cũng không nỡ dập tắt sự nhiệt tình của con gái.

“Cố lên con gái.” Thôi Cảnh cổ vũ.

Về phần Phó Dục Chi, mấy ngày nay hắn có quá nhiều chuyện phiền lòng, nhưng vẫn phải gượng cười để làm việc. Hắn nhìn em trai nói: “Cố lên, anh tin em làm được.”

Thấy các phụ huynh đều đồng ý, nhân viên mang bộ dụng cụ nhà bếp an toàn dành cho trẻ em ra cho các bé sử dụng. Phụ huynh ngồi một bên quan sát, không được giúp đỡ bất cứ điều gì.

Tạ Chiết Nguyệt: … Càng lo hơn rồi đấy, được không?

Hách Liên Quyết nhìn đống nguyên liệu chương trình cung cấp, suy nghĩ xem nên trổ tài món gì cho Tạ Chiết Nguyệt lác mắt chơi. Y nhất định phải chứng minh cho Tạ Chiết Nguyệt thấy, chút tài nghệ nấu nướng này đối với một vị hoàng đế hoàn hảo như y chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

“Tiểu Quyết, Tiểu Quyết, chúng mình làm món phật nhảy tường đi! Chị nghe ba bảo món này siêu đỉnh luôn!” Thôi Ấu Ấu đề nghị.

“Đỉnh à?” Hách Liên Quyết gật đầu, “Thế thì làm món đó.”

Vừa dứt lời, một vị phụ huynh ngồi ngoài sân mất sạch hy vọng sống.

Thôi Cảnh cố gắng vớt vát: “Làm thành canh bình thường uống cũng được mà.”

Tạ Chiết Nguyệt nhìn người cùng cảnh ngộ với ánh mắt thương cảm: “Không, anh không hiểu đâu.”

Tiếp đó, Thôi Cảnh được chứng kiến những thao tác khiến anh nghẹt thở. Gà vịt cho vào nồi không cần hành gừng rượu nấu ăn để khử tanh, nước sôi cũng không vớt bọt. Còn các nguyên liệu khô cần ngâm nở như sò điệp, bào ngư, bong bóng cá thì bị ném thẳng vào nồi.

“Tôi không chịu nổi nữa rồi.” Thôi Cảnh hít sâu một hơi.

Tạ Chiết Nguyệt đáp lại Thôi Cảnh bằng ánh mắt không vui không buồn.

Khán giả trong livestream cười như điên dại.

[Phật nhảy tường phiên bản thanh xuân.]

[Phật nhảy tường phiên bản lỗi.]

[Nam thần: Các con đừng lãng phí thực phẩm nữa!]

[Nam thần: Ai cho các con dũng khí thử thách món Phật nhảy tường thế!]

“Hầm được hai tiếng rồi, nêm gia vị thôi.” Thôi Ấu Ấu nhìn đồng hồ nói với Hách Liên Quyết.

“Được.” Hách Liên Quyết bắt đầu cùng Thôi Ấu Ấu nêm nếm.

“Tiểu Quyết, đưa muối cho chị.” Thôi Ấu Ấu đứng trước bếp nói.

Hách Liên Quyết thuận tay đưa lọ đựng hạt trắng cho Thôi Ấu Ấu, sau đó nhìn cô bé múc hai muỗng lớn đổ vào nồi.

Tạ Chiết Nguyệt câm nín. Đó là đường mà!

Tiếp đó, Thôi Ấu Ấu như sực nhớ ra điều gì: “Chúng mình chưa làm trong nước dùng!”

“Làm trong nước dùng?” Hách Liên Quyết ngẩn người.

“Là dùng thịt băm để làm nước canh trong vắt ấy.” Thôi Ấu Ấu giải thích theo cách hiểu của mình.

Hách Liên Quyết không biết dùng thịt băm làm trong nước canh kiểu gì, nhưng y hiểu món này cần thịt băm. Thế là, y nhanh chóng băm nhuyễn một miếng thịt lợn rồi đổ vào nồi canh trước mặt.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn nồi canh với bọt nổi lềnh bềnh cùng thịt băm nhảy múa, cậu chọn cách im lặng.

“Tiểu Quyết, Tiểu Quyết, làm sao bây giờ? Hình như chị quên cách làm trong nước dùng rồi.” Thôi Ấu Ấu nhìn nồi thịt băm mà sắp khóc.

Thế nhưng Hách Liên Quyết lại suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi cứ thế đi, đằng nào chẳng ăn được, nêm gia vị tiếp đi.”

Thôi Ấu Ấu nhìn Hách Liên Quyết: “Thật sự được không?”

“Được!” Hách Liên Quyết khẳng định chắc nịch.

Thế là, Thôi Ấu Ấu lại cầm lọ gia vị lên.

“Cho tí hạt tiêu đi, em thích.” Hách Liên Quyết nói.

“Ờ, được.” Thôi Ấu Ấu run tay đổ hạt tiêu, hình như hơi quá tay, nhưng chắc cũng không sao đâu, không ảnh hưởng gì.

“Thêm tí bột gà (bột nêm) cho ngọt nước.” Hách Liên Quyết lại chỉ đạo.

“Được.”

Cứ thế, hai đứa trẻ kẻ tung người hứng, hận không thể đổ hết tất cả các loại gia vị trên kệ vào nồi.

Lúc này, đạo diễn đi đến phỏng vấn Tạ Chiết Nguyệt: “Vị phụ huynh này, anh thấy món Phật nhảy tường con mình làm thế nào?”

Tạ Chiết Nguyệt suy nghĩ hai giây rồi đưa ra câu trả lời công tâm: “Đại diện xuất sắc của môn độc dược học.”

Vừa dứt lời, màn hình livestream ngập tràn tiếng cười “hahaha”.

“Thế còn vị phụ huynh này thì sao?” Đạo diễn quay sang Thôi Cảnh.

Thôi Cảnh dở khóc dở cười: “Hy vọng lát nữa tôi có thể nuốt trôi.”

Nửa tiếng sau, Thôi Ấu Ấu bưng một bát canh đến trước mặt Thôi Cảnh.

“Ba, uống đi!”

Thôi Cảnh còn biết làm gì hơn ngoài việc dùng tình cha như núi Thái Sơn để uống cạn bát canh.

Bên phía Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết mặt nghiêm nghị nói: “Uống canh.”

Trong lòng Hách Liên Quyết thầm nghĩ: Đây là lần đầu tiên trẫm tự tay nấu ăn, tuy hình thức không đẹp lắm nhưng chắc chắn sẽ ngon nuốt lưỡi cho mà xem.

“Người là trẻ con, người uống trước đi.” Tạ Chiết Nguyệt nhường nhịn.

“Đây là làm riêng cho con, con uống trước đi.” Hách Liên Quyết kiên quyết bắt Tạ Chiết Nguyệt uống trước.

“Ba yêu con, nên con uống trước đi.” Tạ Chiết Nguyệt vỗ má Hách Liên Quyết.

“Con là ba, ta hiếu kính con, con uống trước đi!” Hách Liên Quyết nghiến răng. Uống một ngụm canh của y thì chết ai được chứ!

Trong lúc hai cha con đùn đẩy nhau, Tạ Chiết Nguyệt chớp lấy thời cơ, ép Hách Liên Quyết uống một ngụm canh.

Ngay giây sau khi nuốt ngụm canh, Hách Liên Quyết bật dậy như lò xo, chạy ra một góc nôn thốc nôn tháo.

Tạ Chiết Nguyệt bình thản hỏi: “Lần sau còn nấu ăn nữa không?”

Hách Liên Quyết đang nôn: “…” Không nấu, không nấu nữa, đánh chết trẫm cũng không nấu nữa. Có những việc vẫn nên để người khác làm thì hơn.

Cuối cùng, sau màn thao tác như rồng như hổ của Thôi Ấu Ấu và Hách Liên Quyết mà thành quả như đồ bỏ đi, Lý Tư Tư – bé gái chín chắn nhất trong nhóm – đã dẫn dắt mọi người làm ra một đĩa cơm rang trứng có thể ăn được.

Trên bàn ăn, mọi người quây quần ăn cơm rang trứng, lũ trẻ trao đổi phương thức liên lạc với nhau.

“Đây là Wechat của Ấu Ấu, Tiểu Quyết rảnh rỗi nhớ nhắn tin cho Ấu Ấu nhé, cả Tư Tư và A Việt nữa!” Thôi Ấu Ấu nói với các bạn.

“Ừm ừm.” Lý Tư Tư gật đầu, “Lần sau gặp lại, mình sẽ mang quà cho mọi người.”

“Cảm ơn Tư Tư!” Thôi Ấu Ấu nói to.

“Cảm ơn.” Hách Liên Quyết nói, “Tớ cũng sẽ mang quà cho các cậu.”

“Tiểu Quyết tốt quá!” Thôi Ấu Ấu ôm chầm lấy Hách Liên Quyết, “Tớ sẽ học nấu ăn với ba thật tốt, nhất định sẽ nấu cho mọi người món ngon!”

“Tớ cũng sẽ không làm vướng chân mọi người đâu!” Phó Việt Chi nắm chặt tay.

“Tuần sau gặp lại!”

Cùng với tiếng chào tạm biệt của lũ trẻ, trên màn hình livestream hiện lên dòng chữ lớn: Mùa 1 tập 1 “cùng phụ huynh ngắm nhìn thế giới” kết thúc.

Quay xong tập 1, vợ Thôi Cảnh đích thân đến đón anh và con gái, Phó Dục Chi và Lý Mộng Dao có trợ lý đưa đón, còn Tạ Chiết Nguyệt định tự mình bắt xe về.

Khi mọi người đã lần lượt rời đi, Tạ Chiết Nguyệt đang đủng đỉnh thu dọn hành lý thì một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cổng sân nhỏ.

Tạ Chiết Nguyệt xách hành lý dắt con ra cổng, nhìn thấy chiếc xe thì ngẩn người. Hách Liên Doanh Chu mở cửa xe bước xuống, nói: “Lên xe, về nhà với tôi.”

“Hả?” Tạ Chiết Nguyệt ngơ ngác.

Lời tác giả:

Tạ Chiết Nguyệt: Về nhà? Về đâu cơ?

Chia sẻ:

Gửi phản hồi