Chương 66
Khương Bạch một mình đối đầu với bảy vị tiến sĩ!
Đây là ghi hình chương trình hay là cuộc thi học thuật vậy?
Khán giả có mặt tại hiện trường đều vô cùng kinh ngạc.
Lúc này, tại văn phòng hậu trường.
Vương Vĩ Luân đang hút thuốc, khói bay mù mịt. Tiêu Tiểu Bắc ngồi bên cạnh ông ta, ghé sát vào màn hình theo dõi sân khấu ghi hình, lúc này cậu ta mới hiểu được cách làm của Vương Vĩ Luân.
Tiêu Tiểu Bắc rất hài lòng.
Khương Bạch không phải là sư huynh của Cố Lâm Thanh, còn tự cho mình là thiên tài sao? Bây giờ đối đầu với bảy vị tiến sĩ, có bản lĩnh thì thắng đi!
Cậu ta nghiêng người về phía Vương Vĩ Luân, cố nén cảm giác ghê tởm, nhanh chóng hôn nhẹ lên má ông ta một cái, lựa lời Vương Vĩ Luân thích nghe mà nói: “Chồng ơi, anh giỏi thật đấy!”
Việc Khương Bạch sắp sửa mất mặt khiến tâm trạng Vương Vĩ Luân vô cùng tốt. Cộng thêm việc có mỹ nhân chủ động dâng hôn, trong lòng ông ta không khỏi có chút lâng lâng, đang định kéo Tiêu Tiểu Bắc lại để âu yếm một phen thì trên màn hình, Khương Bạch và bảy vị tiến sĩ lần lượt xuất hiện.
Khương Bạch hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen trông rất thanh lịch. Chuyên viên tạo hình hôm nay còn đặc biệt chuẩn bị cho cậu một cặp kính để tạo kiểu, trông cậu chẳng khác nào một đàn anh khóa trên trong khuôn viên trường đại học.
Cậu vừa lên sân khấu, khán đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm, tiếng gọi tên cậu vang lên không ngớt: “Khương Bạch đẹp trai quá!”.
“Bạch Bạch cố lên!”.
“Bạch Bạch xông lên!!!!!!!”
Khương Bạch lịch sự gật đầu chào.
Đúng lúc này, một trong bảy vị tiến sĩ đối diện đột nhiên lên tiếng: “Thưa người dẫn chương trình, tôi có thể bắt tay sư huynh Khương Bạch trước được không?”
Yêu cầu kiểu này là lần đầu tiên gặp phải, người dẫn chương trình khá tò mò: “Anh cũng là sư đệ của Khương Bạch à?”
Vị tiến sĩ vừa nói chuyện ngại ngùng lắc đầu: “Tôi học sau sư huynh Khương Bạch rất nhiều khóa, nhưng có may mắn được nghe thầy hướng dẫn kể qua về những thành tích của sư huynh Khương Bạch. Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt”.
Người dẫn chương trình tỏ vẻ đã hiểu, gật đầu rồi hỏi Khương Bạch: “Có được không?”. Anh ta tinh nghịch nói thêm: “Hôm nay hai người là đối thủ trong trận chiến đó nha, từ chối cũng được đấy”.
Khương Bạch cười: “Tiếng còi thi đấu còn chưa thổi vang, bây giờ vẫn là bạn học”.
Ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng.
Đến bắt tay đi!
Vị tiến sĩ phản ứng còn nhanh hơn cả người dẫn chương trình. Lời Khương Bạch vừa dứt, anh ta lập tức chạy tới, gật đầu ra hiệu với Khương Bạch, gọi một tiếng “Sư huynh”, rồi dùng tay chùi đi chùi lại vào đường chỉ quần mấy lần mới đưa tay ra bắt tay Khương Bạch, sự kích động hiện rõ trên mặt.
Hành động này trực tiếp gây ra hiệu ứng dây chuyền. Sân khấu vốn dĩ phải căng thẳng như tên bắn, lại như biến thành buổi gặp mặt fan hâm mộ. Sáu vị tiến sĩ còn lại cũng lần lượt chạy đến bắt tay Khương Bạch, người sau còn kích động hơn người trước.
Trước màn hình, hành động thân mật của Vương Vĩ Luân và Tiêu Tiểu Bắc cứng đờ lại. Tiêu Tiểu Bắc mũi “Hừ” một tiếng không vui, khó chịu buông Vương Vĩ Luân ra: “Đây mà gọi là chỉnh cậu ta à? Tôi thấy cậu ta đúng là nổi bật quá rồi đấy”.
Vương Vĩ Luân bị Tiêu Tiểu Bắc khơi gợi dục vọng, đang lúc ngứa ngáy khó chịu trong lòng, lại ôm cậu ta về dỗ dành: “Đoạn này lát nữa chồng sẽ bảo bộ phận biên tập cắt bỏ đi, phần sau mới là kịch hay, yên tâm, sẽ không để cậu ta chiếm hết hào quang đâu”.
Tiêu Tiểu Bắc rất biết điểm dừng, cũng không làm loạn nữa, cứ để mặc Vương Vĩ Luân sờ mó, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Khương Bạch trên sân khấu.
Phần chào hỏi kết thúc, trận đối đầu đầu tiên sắp bắt đầu.
Bảy vị tiến sĩ quay về vị trí của mình, thu lại bộ mặt fanboy, nghiêm túc chờ đợi trận đối đầu sắp tới.
Công tư phải phân minh*, sư huynh là một chuyện, thi đấu lại là chuyện khác. Ngược lại, chính vì đối thủ là Khương Bạch nên ý chí chiến thắng của họ còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, quyết tâm phải so tài cao thấp với sư huynh một phen.
*Công tư phân minh: Việc nào ra việc đó, không để lẫn lộn.
Khương Bạch cũng tập trung cao độ. Đối thủ cậu phải đối mặt là bảy nhân tài ưu tú, thành thật mà nói, cậu không hề nắm chắc phần thắng trăm phần trăm.
Nhưng cậu.
Nhất định phải thắng!
Nhân viên nhanh chóng đẩy đạo cụ được phủ khăn đỏ lên sân khấu, đó là một chiếc tủ hình chữ nhật dài khoảng tám mét, rộng nửa mét.
Luật chơi là nhân viên sẽ liên tục lấy ra các hiện vật mô phỏng trong vòng mười phút. Hai bên đối đầu sẽ bấm chuông giành quyền trả lời. Trả lời đúng đèn xanh sáng, sai đèn đỏ sáng. Trong thời gian quy định, khách mời trả lời đúng nhiều nhất sẽ giành chiến thắng.
Cũng có nghĩa là ngoài vốn kiến thức phong phú về hiện vật ra, còn phải có phản xạ thần kinh nhạy bén, nếu không dù biết đáp án mà không giành được quyền trả lời thì cũng công cốc.
“Oa, khó quá đi”.
“Bạch Bạch một mình sao mà giành lại được bảy người bên kia chứ? Lo lắng quá”.
“Đây thật sự không phải là bắt nạt người ta sao… Ê-kíp chương trình thiết kế phần chơi kiểu gì vậy”.
Khán đài xì xào bàn tán.
Ngay sau đó đèn hiện trường tối dần, chỉ còn lại ánh sáng trên sân khấu. Màn hình lớn chính giữa cũng bắt đầu đếm ngược, đến 0 thì trận đối đầu kết thúc.
…
Tít!
Tiếng còi bắt đầu cuộc thi vang lên, kèm theo đó là tiếng kim giây chuyển động, cả phòng ghi hình chìm vào bầu không khí căng thẳng.
Nhân viên lấy từ tủ đạo cụ ra hiện vật mô phỏng đầu tiên, vừa mới lấy ra.
Đing!
Đội tiến sĩ bấm chuông: “Tượng vũ công da đen*”.
*Tượng vũ công da đen: Một loại tượng gốm tùy táng thời Đường, mô tả hình ảnh người da đen đang nhảy múa.
Đèn xanh sáng lên, trả lời chính xác.
Nhân viên lấy ra hiện vật thứ hai, vẫn là đội tiến sĩ giành bấm chuông trước: “Đài muối bạc ba chân hoa văn dê vàng*”.
*Đài muối bạc ba chân hoa văn dê vàng: Hiện vật quý thời Đường, dùng để đựng muối.
Hiện vật thứ ba, lại một lần nữa là đội tiến sĩ: “Gương đồng khảm xà cừ hoa văn hoa điểu*”.
*Gương đồng khảm xà cừ hoa văn hoa: Hiện vật quý thời Đường.
Tiếp theo cho đến hiện vật thứ mười đều do đội tiến sĩ trả lời. Khương Bạch đừng nói là trả lời, cậu ngay cả chuông cũng chưa từng bấm qua.
Hiện trường xuất hiện một chút xôn xao nhỏ.
“Tình hình gì vậy? Bạch Bạch không đến nỗi một cái cũng không trả lời được chứ, tôi còn nhận ra được một hai món mà”.
“Tôi hoảng rồi đấy”.
“Tôi cũng thế! Sắp qua hai phút rồi”.
…
Trong văn phòng đang theo dõi trận đấu, Tiêu Tiểu Bắc ha ha cười lớn thành tiếng: “Không phải chứ, đây chính là thực lực của sinh viên được Thanh Hoa Bắc Đại đặc cách tuyển thẳng à?”
Vương Vĩ Luân cũng cười đến rung cả lồng ngực: “Sớm biết cậu ta chỉ là con cọp giấy*, tôi đã chẳng lãng phí thời gian, tùy tiện chỉnh cậu ta một chút là được rồi”.
*Cọp giấy: Chỉ người hoặc vật có vẻ ngoài đáng sợ nhưng thực chất lại yếu đuối, vô dụng.
Không khí trong phòng họ vẫn tiếp tục tràn ngập niềm vui.
Mà lúc này, trên sân khấu vẫn là thế trận một chiều.
Thời gian đã trôi qua năm phút, đội tiến sĩ đã trả lời đúng hơn 30 câu, Khương Bạch vẫn là con số không tròn trĩnh.
Trên khán đài có fan sắp khóc đến nơi vì lo lắng, nhìn chằm chằm Khương Bạch nhỏ giọng hét: “Bạch Bạch mau cố lên! Mau giành quyền trả lời đi!”
Lục Quý Thiên, Tưởng Già Sâm và Cố Từ đang ở hậu trường. Tưởng Già Sâm mím chặt môi, vài giây sau thật sự không chịu nổi nữa, anh đặt tay lên cánh tay Cố Từ: “Lão Cố cho tôi dựa chút, tôi căng thẳng quá”.
Cố Từ không có phản ứng gì, ánh mắt không rời khỏi Khương Bạch trên sân khấu. Từ lúc cuộc thi bắt đầu, ánh mắt Khương Bạch chưa một lần nhìn vào hiện vật, cậu vẫn liên tục nhìn đội tiến sĩ bấm chuông.
Cố Từ đoán được kế hoạch của Khương Bạch, nhưng đôi môi mỏng vẫn khẽ mấp máy: “Cố lên”.
Lục Quý Thiên là người không thể kiềm chế nhất, cậu nhóc cũng kích động như fan trên khán đài: “Anh! Cố lên! Bấm! Giành! Trả lời!”.
Thời gian trôi qua năm phút rưỡi, Khương Bạch như thể nghe thấy tiếng cổ vũ của họ, cậu cuối cùng cũng có động tĩnh. Nhân viên vừa mới lấy ra hiện vật mô phỏng.
Đing!
Chuông vang lên, Khương Bạch đáp: “Bình gốm men màu hoa văn cánh hoa*”.
*Bình gốm men màu hoa văn cánh hoa: Hiện vật thuộc văn hóa Mã Gia Diêu thời kỳ đồ đá mới.
Như thể phong ấn được giải trừ, tiếp theo đó đội tiến sĩ không một lần nào giành được quyền trả lời trước Khương Bạch. Phòng ghi hình liên tục vang lên tiếng chuông “Đing”, liên tục vang lên giọng nói của Khương Bạch.
“Qua đỉnh*”.
*Qua đỉnh: Đỉnh đồng có khắc chữ “Qua”, hiện vật thời Tây Chu.
“Đĩa lớn men ngọc Tuyền Châu* hoa văn rồng miệng loe”.
*Đĩa lớn men ngọc Tuyền Châu hoa văn rồng miệng loe: Hiện vật gốm sứ Long Tuyền nổi tiếng thời Nguyên.
“Hộp bạc vuông hoa văn chim công”.
“Chén vàng tám cạnh hoa văn vũ nữ”.
“Ngọc bội trắng hình tim gà hoa văn chim phượng”.
“Bình mai có nắp tám cạnh men xanh trắng hoa văn rồng trên sóng biển”.
…
Không hề cho đội tiến sĩ thêm bất kỳ cơ hội nào, không một lần dừng lại.
Trong bốn phút rưỡi còn lại, đó hoàn toàn là sân khấu của một mình Khương Bạch.
Vừa rồi cậu không ra tay là để quan sát tốc độ và tần suất bấm chuông của từng người trong đội tiến sĩ.
So về vốn kiến thức dự trữ, đối phương ngang tài ngang sức với cậu, huống chi đối phương lại có đến bảy người. Cậu muốn thắng thì phải dựa vào việc giành được cơ hội trả lời. Cho nên cậu đã hy sinh cơ hội trong mấy phút đầu tiên, mãi cho đến khi nắm bắt được nhịp điệu bấm chuông của đối phương, cậu mới bắt đầu ra tay.
Lúc đồng hồ đếm ngược trên màn hình lớn chỉ còn 5 giây, Khương Bạch đã trả lời đúng 56 câu, kết quả đã rõ như ban ngày, nhưng cậu vẫn không hề thả lỏng.
Hiện vật mô phỏng cuối cùng, Đing.
Cậu lại một lần nữa giành trả lời thành công: “Chén mã não miệng loe đầu thú bằng vàng*”.
*Chén mã não miệng loe đầu thú bằng vàng: Hiện vật quý hiếm thời Đường, được coi là quốc bảo của Trung Quốc.
Cùng lúc đó đồng hồ đếm ngược trên màn hình lớn kết thúc.
Pha lật ngược tình thế này quá ư là liền mạch dứt khoát, đến mức tất cả mọi người có mặt tại hiện trường thậm chí còn chưa phản ứng lại kịp là vòng đối đầu đầu tiên đã kết thúc rồi.
Bốp bốp bốp…
Hàng ghế giảng viên hướng dẫn vang lên tiếng vỗ tay đầu tiên. Lúc này mọi người mới sực tỉnh hoàn hồn, kích động đứng dậy vỗ tay.
Dành cho bảy vị tiến sĩ, dành cho Khương Bạch, dành cho trận đối đầu đặc sắc này!
Người dẫn chương trình cũng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, anh nhiệt tình vỗ tay cho tất cả các khách mời: “Tuyệt vời quá! Các vị quả thực quá ưu tú! Không một hiện vật nào bị nhận diện sai cả!”
Tiếng vỗ tay kéo dài không ngớt.
Bảy vị tiến sĩ thua tâm phục khẩu phục. Họ lại tiến lên phía trước bắt tay Khương Bạch, khung cảnh vừa thân thiện lại vừa vui vẻ.
Trái ngược hoàn toàn là văn phòng của Vương Vĩ Luân, không khí khác biệt một trời một vực, tâm trạng hai người tụt xuống điểm đóng băng.
“Mẹ kiếp.” Vương Vĩ Luân chửi một câu tục tĩu: “Khương Bạch lại mẹ nó giả heo ăn thịt hổ!”
Tiêu Tiểu Bắc thì không nói gì, cậu ta cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào hàng ghế giảng viên hướng dẫn. Vừa rồi Cố Lâm Thanh là người đầu tiên vỗ tay.
Tiêu Tiểu Bắc ghen tị đến mức răng cũng ê ẩm hết cả.
“Không sao đâu bảo bối.” Vương Vĩ Luân cố gắng bình ổn lại tâm trạng, khóe miệng ông ta co giật: “Khương Bạch lợi hại thì sao chứ, hôm nay cậu ta đâu phải một mình đến ghi hình, nhóm của cậu ta còn có ba người nữa cơ mà. Có một đứa bỏ học cấp hai đấy, không tin nó cũng có thể nói năng lưu loát như sông được”.
“Bỏ học cấp hai?” Tiêu Tiểu Bắc khinh thường nói: “Cố Từ à”.
“Đúng, là cái tên đó.” Vương Vĩ Luân sờ cằm, ánh mắt u ám: “Phần thi thứ hai, chồng lại mời em xem một vở kịch hay nữa nhé”.
Gửi phản hồi