Mang Theo Bàn Tay Vàng Trùng Sinh Lần Thứ 21 – 031

#Người_phụ_nữ_khiến_Oxygen_rung_động#

#Cố_Từ_công_khai_đắc_tội_fan_lẽ_nào_vì_người_đó#

#Oxygen_rạn_nứt_hóa_ra_vì_cô_ấy#

#Chương_trình_tạp_kỹ_Cố_Từ_không_dám_tham_gia#

#Lục_Quý_Thiên_bị_cưỡng_hôn#

#Cố_Từ_Khương_Bạch_bí_mật_về_nước_đêm_khuya#

Trong top 10 hot search, Trương Quang Nghĩa đã mua hết 6 cái. Lục Quý Thiên tức đến nổ tung: “Con chó Shiba* liếm mu bàn tay tôi một cái cũng gọi là cưỡng hôn? Hôn cái con khỉ mốc!”

*Shiba Inu: Giống chó nổi tiếng của Nhật Bản.

“Còn rạn nứt âm dương* mắt ông ấy à!”

*Nguyên văn 阴阳眼 (yīnyáng yǎn): Mắt âm dương, khả năng nhìn thấy ma quỷ. Lục Quý Thiên đang chơi chữ, mắng Trương Quang Nghĩa bịa đặt chuyện rạn nứt.

“Tức chết tôi rồi!”

“Vì tạo độ hot mà tin đồn gì cũng bịa ra được!”

“Đồ ngu!”

Nghe vậy, mặt Tưởng Già Sâm cũng đen lại. Anh nhanh chóng lấy điện thoại ra bấm vào hot search đầu tiên, đứng đầu là trailer của chương trình tạp kỹ mới, bình luận chửi bới đã lên đến hơn mười vạn lượt, có fan quá khích còn vào thẳng Weibo chính thức của nhóm nhạc nữ mới kia spam chửi rủa.

Ngay sau đó, một nhóm fan của nhóm nhạc nữ mới cũng vào cuộc bảo vệ idol nhà mình, nhưng số lượng quá ít, trực tiếp bị fan của Oxygen đè bẹp.

Tưởng Già Sâm bắt đầu thấy đau đầu.

Trương Quang Nghĩa chính là muốn hiệu quả này. Ông ta lợi dụng lưu lượng khổng lồ của Oxygen để quảng bá nhóm nhạc nữ mới theo kiểu tai tiếng, đồng thời còn có thể ngược fan của nhóm nữ mới để củng cố lượng fan trung thành. Vài tuần nữa khi album đầu tay của nhóm nữ kia ra mắt, fan của họ sẽ tiêu dùng một cách trả thù*.

*Tiêu dùng trả thù: hành vi mua sắm, chi tiêu mạnh tay để bù đắp cho khoảng thời gian bị kìm nén hoặc để thể hiện sự ủng hộ, phản kháng.

Quả nhiên nửa tiếng sau, toàn bộ các tài khoản marketing trên mạng đồng loạt hành động, chụp màn hình những phát ngôn quá khích của fan Oxygen, bày tỏ sự đồng cảm với tình cảnh của nhóm nhạc nữ mới, cuối cùng ngấm ngầm tuyên truyền cho chương trình tạp kỹ tình yêu của nhóm nữ.

“Thật quá đáng!” Lục Quý Thiên nghiến răng: “Em đi tìm ông Dương, hút máu cũng không phải hút kiểu này! Ai mà chẳng là nghệ sĩ của ST!”

Lục Quý Thiên tức giận định đi về phía Dương Liên Thành, Tưởng Già Sâm tuy cũng tức giận nhưng cuối cùng vẫn giữ Lục Quý Thiên lại: “Quý Thiên, đừng đi!”

“Tại sao?” Lục Quý Thiên tức đến nhảy dựng lên: “Cứ thế mà làm kẻ câm chịu bắt nạt à?”

Tưởng Già Sâm bất lực nói: “Em tìm chủ tịch Dương cũng vô dụng thôi. Chuyện này ông ấy không tiện nhúng tay vào”.

“Ông Dương là người sáng lập công ty, còn sợ Trương Quang Nghĩa sao?” Lục Quý Thiên tức đến mức gọi thẳng tên. Thấy Dương Liên Thành và Cố Từ nói chuyện xong định lên xe, cậu nhóc sợ Dương Liên Thành đi mất, liền gạt tay Tưởng Già Sâm ra: “Lát nữa nói sau, em đi tìm ông Dương trước…”

Nhưng Tưởng Già Sâm không buông tay, im lặng vài giây rồi mới mở miệng giải thích: “Em không hiểu tình hình công ty đâu. Đây không chỉ là chuyện giữa chủ tịch Dương và Tổng giám đốc Trương, mà là sự kéo co giữa hai phe phái. Bây giờ lợi dụng chúng ta để tạo scandal có lợi cho việc quảng bá nhóm nhạc mới kiếm tiền, hội đồng quản trị sẽ chỉ đứng về phía Tổng giám đốc Trương thôi. Em đi tìm chủ tịch Dương ngoài việc làm khó ông ấy ra thì chẳng có tác dụng gì khác”.

Lục Quý Thiên quả thực không biết những chuyện này, cậu nhóc lập tức ngơ ngác: “Hả? Phe phái?”

“Mấy bộ phim Tổng giám đốc Trương đầu tư năm ngoái đều đại thắng, có một bộ còn là quán quân phòng vé năm nay. Bây giờ số cổ đông ủng hộ ông ta nhiều hơn chủ tịch Dương không ít đâu.” Tưởng Già Sâm biết Lục Quý Thiên đã nghe lọt tai, không thể nói quá nhiều, anh gượng cười: “Cánh tay không thể vặn lại đùi. Nghĩ theo hướng tốt thì chỉ cần lần này chương trình tạp kỹ có độ thảo luận bùng nổ, cũng sẽ có lợi cho doanh số của chúng ta”.

Đôi mắt Lục Quý Thiên hơi đỏ lên, không còn cố sức giãy khỏi tay anh nữa. Tưởng Già Sâm biết cậu sẽ không hành động lỗ mãng nữa mới buông tay ra. Lục Quý Thiên cúi đầu, thân hình thẳng tắp đổ một bóng dài trên mặt đất.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu nhóc vội ngẩng đầu lên, nhìn về phía Khương Bạch nãy giờ vẫn im lặng không nói: “Anh, chương trình của các anh sẽ hot chứ?”

Đây là lần đầu tiên Lục Quý Thiên gọi Khương Bạch là anh một cách rõ ràng như vậy. Khương Bạch hơi sững người, rồi cong môi cười: “Chắc vậy?”

“Chắc chắn hot!” Lục Quý Thiên tiến lên một bước nắm lấy tay Khương Bạch, ánh mắt rực lửa: “Trận thi đấu của anh với anh Cố Từ siêu…”

Bốp —

Chữ “đỉnh” còn chưa nói xong, tay Lục Quý Thiên đã bị một bàn tay khác đập mạnh vào. Đau đến mức cậu nhóc phải nhăn mặt xuýt xoa, ngẩng đầu lên liền đối diện với Cố Từ không biết đã quay lại từ lúc nào. Cậu nhóc xoa xoa mu bàn tay đã đỏ ửng, phàn nàn: “Anh, anh ra tay tàn phá hoa* à!”

*Lạt thủ tồi hoa (辣手摧花 – làshǒu cuīhuā): Ra tay tàn phá hoa, thường dùng để chỉ hành động vũ phu, tàn nhẫn đối với phụ nữ hoặc người yếu thế. Ở đây Lục Quý Thiên dùng với ý trêu đùa.

Cố Từ đáp: “Chưa thấy bông hoa nào đô con như cậu”.

Khương Bạch nói xen vào: “Lan đuôi phụng* cũng đô con mà”.

*Lan đuôi phụng (凤尾丝兰 – fèngwěi sīlán): Tên tiếng Trung của cây Yucca gloriosa, một loại cây cảnh thuộc họ Măng tây, có lá cứng hình kiếm và cụm hoa trắng lớn, trông khá mạnh mẽ.

Lục Quý Thiên thấy Khương Bạch nói đỡ cho mình, khóe miệng suýt nữa thì nhếch lên tận trời. Cậu nhóc tò mò nhích lại gần: “Lan đuôi phụng là hoa gì vậy, nghe tên hay thế”.

Vừa mới lại gần, lại bị Cố Từ dùng một tay đẩy khuôn mặt ra xa. Cố Từ mặt không biểu cảm nói: “Đi thôi”.

Xe của họ được đỗ gần đó. Cố Từ kéo cửa xe, nhét thẳng Lục Quý Thiên vẫn đang cố gắng sáp lại gần Khương Bạch vào trong xe. Sau đó Cố Từ cũng lên xe, ngồi vào hàng ghế thứ hai, trực tiếp nhốt Lục Quý Thiên ở bên trong không cho cậu nhóc ra.

Tưởng Già Sâm và Khương Bạch sau đó lên ngồi ở hàng ghế thứ ba. Khương Bạch ngồi xuống xong mới giải thích từ phía sau: “Lan đuôi phụng thuộc họ Loa kèn*, là loài cây bụi thường xanh, cánh hoa màu trắng sữa, cao nhất có thể lên đến khoảng 5 mét”.

*Nguyên văn 百合科 (bǎihékē): Họ Loa kèn (Liliaceae). Tuy nhiên, cây Yucca gloriosa hiện được xếp vào họ Măng tây (Asparagaceae). Có thể tác giả nhầm lẫn hoặc dùng phân loại cũ.

“5 mét!” Lục Quý Thiên bật người dậy thẳng tắp. Cậu nhóc quay người quỳ trên ghế, hai tay vịn vào lưng ghế trước, mắt sáng rực nhìn Cố Từ, trong đôi mắt trong veo toàn là ánh sao: “Em chưa bao giờ thấy hoa nào cao 5 mét cả, như cây ấy”.

Tiếp theo đó, Lục Quý Thiên như mọc rễ trên lưng ghế, suốt quãng đường cứ vịn vào lưng ghế, mặt mày hớn hở nói chuyện với Khương Bạch. Nhưng phần lớn thời gian Khương Bạch chỉ nghe cậu nói, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.

Cuối cùng vẫn là Cố Từ trực tiếp kéo Lục Quý Thiên xuống, dùng cánh tay kẹp chặt cổ không cho động đậy, trong xe cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Về đến ký túc xá đã gần chín giờ tối. Khương Bạch đi tắm trước.

Cả người khoan khoái bước ra, cậu theo thói quen khoác áo choàng tắm, đi vài bước, đai áo thắt lỏng lẻo, mấy múi cơ bụng trắng như tuyết như ẩn như hiện.

Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh đôi tay thon dài mạnh mẽ kia đang tỉ mỉ thắt đai áo thành nút chết.

Tay Khương Bạch đưa lên, tiện tay kéo chặt đai áo, thắt một nút chết. Cậu cầm ly sữa đi đến bàn học, kéo ghế ngồi xuống, vừa nhấm nháp sữa từng ngụm nhỏ vừa mở máy tính lên.

Đầu tiên cậu đăng nhập Weibo, tìm kiếm tài khoản chính thức của 《Thử thách bản thân》.

Tài khoản chính thức chỉ có mấy vạn fan, lại toàn là fan ảo, bài đăng mới nhất là trailer tập cuối cùng được đăng hôm nay. Vì có tag Weibo của Cố Từ và Khương Bạch nên phần bình luận trước nay chưa từng vượt qua ba con số lần đầu tiên đã phá mốc vạn.

Mở bình luận ra xem, đứng đầu là hậu viện hội của Cố Từ.

Khương Bạch kéo xuống dưới, con trỏ chuột đột nhiên dừng lại. Đôi mắt cậu khẽ nheo lại, xác nhận mấy lần, bình luận hot thứ mười đúng là “hậu viện hội” toàn quốc Khương Bạch. Cậu lại có cả hậu viện hội rồi ư?

Khương Bạch nhìn dòng chữ “Đại Bạch cố lên”, “Đại Bạch tất thắng” kèm theo đủ loại biểu cảm trái tim đáng yêu, khóe môi khẽ cong lên.

Một lát sau, cậu đóng phần bình luận, bấm vào xem video tuyên truyền.

Nửa phút sau, Khương Bạch im lặng tắt video đi.

Rất tệ.

Kỹ năng cắt ghép và hậu kỳ hoàn toàn không có trình độ.

Chất lượng thế này, tỷ suất người xem có thể đoán trước được.

Khương Bạch khẽ ngửa cổ, uống cạn ly sữa, đặt chiếc cốc rỗng sang bên cạnh.

Khương Bạch tốn không ít công sức, hack vào máy tính lưu trữ chương trình của đài truyền hình, tìm được bản đầy đủ của 《Thử thách bản thân》, sau đó gõ bàn phím lách cách, bắt đầu làm việc.

Trong giấc mơ của Cố Từ.

Là tiếng khóc vang vọng không ngớt, còn có bóng tối vô biên vô tận. Một bàn tay ấm áp chợt ôm lấy anh, rồi dần dần trở nên lạnh lẽo.

Rất nhanh, cơ thể không ngừng rơi xuống.

Bàn tay ấm áp đó biến mất rồi.

Không gian tối tăm chỉ còn lại một mình anh, đen tối, lạnh lẽo, tĩnh lặng.

Cạch…

Cạch cạch…

Đột nhiên, một âm thanh từ xa xôi phá vỡ bóng tối vĩnh hằng.

Bàn tay dưới lớp chăn bỗng siết chặt lấy ga giường. Cố Từ đột ngột mở mắt, bật người ngồi dậy. Ánh trăng sáng tỏ chiếu lên trán anh, lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh.

Cố Từ cúi đầu, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Anh im lặng một lúc, lật chăn xuống giường, đi đến bên cửa sổ, ngồi xổm xuống lặng lẽ ngắm nhìn chậu cây quýt dưới ánh trăng. Những mầm xanh trên ngọn cây đã nhú ra thêm không ít, hơi cong cong, chẳng bao lâu nữa sẽ lớn thành những chiếc lá khỏe mạnh.

Cố Từ không nhịn được đưa tay ra muốn chạm vào nó, nhưng lại dừng lại khi sắp chạm tới, chỉ sợ làm hỏng nó.

Cố Từ lặng lẽ ngắm nhìn vài phút rồi mới đứng dậy quay về giường. Đi được vài bước cảm thấy hơi khát nước, liếc nhìn lên bàn, chai nước cuối cùng đã bị anh uống hết tối qua.

Anh đi về phía cửa, vừa mở cửa định ra ngoài thì đột nhiên phát hiện ánh sáng yếu ớt hắt ra từ cánh cửa đối diện.

Khương Bạch chưa ngủ.

Ánh mắt Cố Từ trầm xuống, là mất ngủ sao? Anh nhấc chân đi sang đối diện, khum tay gõ nhẹ lên cửa.

Hành lang yên tĩnh nên tiếng gõ cửa dù nhỏ cũng rất rõ ràng.

Cố Từ gõ hai tiếng không thấy phản ứng liền dừng lại, có lẽ Khương Bạch chỉ là ngủ quên không tắt đèn.

Anh thu tay về định xuống lầu.

Trong bóng tối, tiếng cạch cạch ngày càng rõ ràng hơn, chính là âm thanh đã đánh thức anh.

Bước chân sắp hạ xuống của Cố Từ nhẹ bẫng đi, lặng lẽ xuống cầu thang, đèn cảm ứng tự động không hề sáng.

Xuống đến đầu cầu thang tầng một, nhà bếp phía xa hắt ra một vệt sáng yếu ớt không rõ ràng.

Tiếng cạch cạch chính là từ nhà bếp vọng ra.

Lục Quý Thiên?

Cố Từ nghĩ thầm, vài giây sau đã đi đến cửa bếp. Đang định đi vào thì nhìn thấy cửa ngăn mát tủ lạnh mở toang, bóng người quen thuộc đang ngồi xổm phía trước, xung quanh vương vãi vô số vỏ gói đồ ăn vặt.

“Rộp rộp…”

Tiếng nhai hạt sô cô la đều đặn vang lên.

Cố Từ nhận ra bóng lưng đó, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, cuối cùng vẫn không lên tiếng, quay người định về phòng.

Hai má Khương Bạch phồng lên vì nhét đầy đồ ăn, mơ hồ nghe thấy tiếng động sau lưng, cậu theo phản xạ quay đầu lại, vừa hay thấy Cố Từ đang nhấc chân định rời đi.

“#*$& #%?” Miệng cậu ngậm đầy thức ăn, nói một tràng không nghe rõ chữ nào.

Khóe môi Cố Từ hơi nhếch lên: “Cậu đang nói gì thế?”

Khương Bạch nhanh chóng nuốt hạt sô cô la xuống, rồi lặp lại câu nói vừa rồi: “Anh đói bụng nên xuống tìm đồ ăn à?” Nói rồi cậu đưa gói đồ ăn vặt trong tay qua: “Ăn hạt sô cô la không?”.

Khóe miệng Khương Bạch còn dính chút vụn sô cô la. Cố Từ nhìn chằm chằm một lúc, rồi rút một tờ giấy ăn đi đến trước mặt Khương Bạch: “Không ăn”. Anh ngồi xổm xuống, đưa tay lên lau khóe miệng cho Khương Bạch: “Chỗ này của cậu dính đồ này”.

Đèn bếp không bật, chỉ có ánh sáng từ ngăn mát tủ lạnh bao phủ lên đỉnh đầu hai người.

Ở khoảng cách gần, Khương Bạch thậm chí có thể ngửi thấy mùi quýt thanh mát thoang thoảng trên người Cố Từ.

Trong một thoáng, Khương Bạch có chút ngẩn ngơ.

Cố Từ phục vụ tốt thế, còn giúp đồng đội lau miệng nữa sao?

Đầu ngón tay Cố Từ như vô tình như cố ý chạm vào môi Khương Bạch, hơi mềm, hơi ấm. Anh không nhịn được dùng lực ấn nhẹ xuống một cái rồi nhanh chóng thu tay về đứng dậy, lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh ra, giọng nói có chút trầm xuống: “Tôi xuống uống nước thôi, cậu đói đến tỉnh giấc à?”

“Không phải.” Khương Bạch không để tâm đến tiểu tiết vừa rồi, một tay vơ lấy mấy gói đồ ăn vặt, đứng dậy cười với Cố Từ: “Có chút việc phải thức đêm, ăn chút đồ ngọt bổ sung thể lực thôi”.

Cố Từ nhíu mày: “Ngày mai còn có lịch trình, cậu thức đêm chịu nổi không?”

Khương Bạch hỏi ngược lại: “Anh thường xuyên thức đêm, cũng chịu nổi sao?”

Dưới ánh sáng mờ ảo, nét mệt mỏi hiện rõ giữa hai hàng lông mày Cố Từ, quầng thâm nho nhỏ hiện rõ dưới hốc mắt.

Cố Từ hơi sững lại một chút rồi mới nói: “Nổi”.

“Tôi cũng nổi, nhưng mà…” Khương Bạch nói rồi đột nhiên ném gói hạt sô cô la đi, kéo lấy tay Cố Từ.

Tay Khương Bạch ấm áp, không lạnh lẽo như tay Cố Từ. Cố Từ cúi đầu nhìn xuống, không hề rút tay về.

Khương Bạch bắt mạch cho anh, chớp mắt: “Để tôi bắt mạch xem nào”.

Cậu bắt mạch, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Hàng mi dài mảnh khẽ rung động trong ánh sáng yếu ớt. Cố Từ nhìn cậu, đột nhiên cảm thấy thời gian trôi qua không còn khó khăn như vậy nữa.

Hai người cứ thế lặng lẽ đứng trong căn bếp không bật đèn, một người nhìn tay, một người nhìn cậu.

Chưa đầy một phút, Khương Bạch buông tay ra, đang định mở miệng thì Cố Từ đã hỏi trước: “Trước đây rốt cuộc cậu làm nghề gì vậy?”

Biết trồng cây.

Biết hát, biết nhảy.

Biết nấu ăn.

Biết bơi lội.

Từng bị dao đâm, từng đánh nhau.

Bây giờ lại còn biết cả bắt mạch.

“…”

Miệng Khương Bạch há ra rồi lại ngậm vào: “Tôi là người làm nghề tự do, cái gì cũng biết một chút thôi”.

Cậu né tránh ánh mắt Cố Từ, chuyển chủ đề nói: “Mạch của anh rất ổn định, cơ thể không có vấn đề gì, có lẽ gần đây hơi áp lực vì phát hành album mới thôi”. Cậu nói một câu hai nghĩa: “Chuyện gì cũng nên nhìn thoáng ra, đừng nên tự nhốt mình lại”.

Mặc dù không biết Cố Từ đã trải qua chuyện gì, nhưng cậu đoán chắc hẳn là chuyện rất đau buồn, rất khó khăn. Cho nên vào lần đầu gặp mặt, Cố Từ mới đứng giữa ánh nắng hè rực rỡ mà vẫn trông cô đơn và buồn bã đến vậy.

Về đến phòng, Khương Bạch làm việc thêm giờ, cuối cùng cũng hoàn thành việc cắt ghép và hậu kỳ lại cho 《Thử thách bản thân》 trước lúc bình minh. Bấm lưu, cậu thoát khỏi hậu trường của đài truyền hình, rồi lại cắt ghép lại trailer trên Weibo chính thức, thêm nhạc nền rồi đăng lên mấy phần mềm video ngắn có lưu lượng truy cập khổng lồ.

Làm xong mọi việc, Khương Bạch liếc nhìn đồng hồ, sáu giờ sáng, cách giờ xuất phát đi làm còn hai tiếng nữa. Vẫn có thể ngủ được hai tiếng! Khương Bạch hài lòng tắt máy tính, ngã vật ra giường ngủ thiếp đi ngay lập tức.

Cậu vừa mới chém gió với Cố Từ một chút.

Thực ra cậu không thể thức đêm được. Ngoại trừ không biết lần trùng sinh nào đó làm hacker ra, mấy trăm năm còn lại, cậu đều là một ông già dưỡng sinh ngủ sớm dậy sớm.

Thời gian trôi nhanh trong guồng quay lịch trình dày đặc, thoáng cái đã đến cuối tuần. 《Thử thách bản thân》 phát sóng lúc tám giờ tối.

Chương trình tạp kỹ mới do Trương Quang Nghĩa lên kế hoạch cũng đúng tám giờ tối lên sóng toàn mạng.

Bởi vì loạt hot search âm phủ kia, chương trình tạp kỹ mới 《Nhóm nhạc nam nhóm nhạc nữ》 quả thực đã có độ hot. Từ ban ngày đã liên tục có fan spam phản đối, chửi bới không ngớt.

Trương Quang Nghĩa thấy độ hot vẫn chưa đủ, liền sai người cắt ghép vài ảnh động “hint” giả giữa Tưởng Già Sâm, Lục Quý Thiên và nhóm nữ. Các tài khoản marketing đồng loạt đăng bài, fan chuyên nghiệp* vào dẫn dắt dư luận, lại mua thêm năm sáu cái hot search treo lơ lửng. Trong khi đó, 《Thử thách bản thân》 hoàn toàn chỉ dựa vào fan của Cố Từ chia sẻ.

*Fan chuyên nghiệp (职粉 – zhífěn): Những người được trả tiền để hoạt động như fan hâm mộ, thường dẫn dắt dư luận, tạo chủ đề thảo luận trên mạng xã hội.

Chiến trường đều tập trung ở Weibo, hoàn toàn không ai biết trên trang web video ngắn có lưu lượng truy cập lớn nhất, trailer 《Thử thách bản thân》 do Khương Bạch cắt ghép lại, lượt thích sớm đã phá mốc triệu.

Tám giờ tối, Lục Quý Thiên ôm ba chiếc laptop ra phòng khách.

TV và hai chiếc laptop đang mở kênh CCTV xem chương trình 《Thử thách bản thân》, còn một chiếc mở 《Nhóm nhạc nam nhóm nhạc nữ》. Mặc dù ghét chương trình tạp kỹ mới này, nhưng trong đó dù sao cũng có phần quảng bá album mới của họ, ủng hộ một máy vậy!

Lục Quý Thiên xé gói snack khoai tây chiên, tập trung nhìn chằm chằm màn hình TV, chờ đợi trận thi đấu bơi tự do 200m mà Khương Bạch đã thắng Lâm Kinh.

Cùng lúc đó, Trương Quang Nghĩa và mấy nhân viên ST đang theo dõi tỷ suất người xem của 《Nhóm nhạc nam nhóm nhạc nữ》.

Ban đầu, tỷ suất người xem của 《Nhóm nhạc nam nhóm nhạc nữ》 cao đến kinh ngạc, đạt 2.6, còn cao hơn cả một số chương trình tạp kỹ lâu năm. Trương Quang Nghĩa vô cùng hài lòng, cười đến mắt híp lại thành đường thẳng. Nhưng chỉ mười phút sau, nụ cười của ông ta dần tắt ngấm.

Đường cong tỷ suất người xem lao dốc không phanh.

2.3

2

1.534

1.025

0.678

0.426

Đến lúc chương trình kết thúc, tụt thẳng xuống còn 0.122.

Áp suất trong văn phòng thấp đến mức mấy nhân viên không dám thở mạnh. Tỷ suất người xem của chương trình tạp kỹ mới lần này, dùng từ “thất bại thảm hại” để hình dung cũng là còn nể mặt, đúng là đạt đến trình độ có thể bị gỡ bỏ ngay lập tức.

Sắc mặt Trương Quang Nghĩa trầm xuống đến đáng sợ.

Hồi lâu sau, ông ta cười lạnh một tiếng: “Nhóm nhạc nam hot cái nỗi gì, đúng là một lũ vô dụng! Đến tỷ suất người xem cũng không gánh nổi!”.

“Tổng, Tổng giám đốc Trương!” Đúng lúc này một nhân viên mừng rỡ nói: “Chương trình này thất bại rồi, nhưng chương trình kia lại thành công rực rỡ!”

Trương Quang Nghĩa mặt mày khó đăm đăm: “Cái gì?”

Nhân viên vội vàng ôm máy tính chạy đến trước mặt Trương Quang Nghĩa, chỉ vào đường cong rating không chính thức* tối nay cho ông ta xem.

*Rating không chính thức/Rating “dã bảng” (野榜 – yěbǎng): Số liệu rating từ các nguồn không chính thức, thường là do các bên thứ ba thu thập, có thể không hoàn toàn chính xác nhưng vẫn phản ánh được phần nào mức độ quan tâm của khán giả.

“Cũng là của Oxygen, 《Thử thách bản thân》, tỷ suất người xem trung bình 2.89, đỉnh điểm cao nhất 4.12!”

Nhân viên kích động không thôi. Đây là tỷ suất người xem đáng sợ đến mức nào chứ, ngay cả chương trình át chủ bài mạnh nhất trong nước, cao nhất cũng chỉ đạt 3.0 thôi!

Trương Quang Nghĩa nhìn chằm chằm vào đường cong đẹp đến mức như một kỳ tích kia, hồi lâu im lặng.

Nhân viên thấy ông ta không nói gì, còn tưởng ông ta đang vui mừng. Ai mà chẳng biết 《Thử thách bản thân》 từ lúc phát sóng đến giờ đều là một chương trình thất bại, bây giờ tập cuối cùng lại tạo nên kỳ tích về rating, quá đỉnh còn gì!

Anh ta vội vàng nịnh nọt nói với Trương Quang Nghĩa: “Tổng giám đốc Trương, ngài lợi hại quá! Mắt nhìn quá chuẩn! Tập này của 《Thử thách bản thân》 đúng là một cái kết thần thánh! Tỷ suất người xem đứng đầu cả nước luôn!”

Trương Quang Nghĩa quay đầu nhìn nhân viên kia. Anh ta bị Trương Quang Nghĩa nhìn đến sợ hãi, toàn thân lạnh toát, đang định mở miệng hỏi có chuyện gì thì ông ta đã mất kiểm soát đến mức đập nát cả chiếc laptop, rồi gầm lên một tiếng: “Tất cả cút hết ra ngoài cho tôi!”

Ngày hôm sau, Trương Nhất Húc nhận được điện thoại của nhà sản xuất 《Thử thách bản thân》. Nhà sản xuất trong điện thoại vui mừng khôn xiết: “Lão Trương, tin vui lớn đây, có nhà tài trợ đồng ý tài trợ cho chương trình của chúng ta, làm mùa thứ hai, không cần ngừng phát sóng nữa rồi!”

Trương Nhất Húc nghe vậy cơn buồn ngủ liền tan biến hết sạch, anh ta mừng rỡ bật dậy khỏi giường: “Thật sao?”.

“Tôi lừa cậu làm gì?” Nhà sản xuất cười lớn: “Nhưng mà người ta có một yêu cầu, các cậu đều là người của ST, chắc là không khó thực hiện đâu nhỉ”.

Trương Nhất Húc chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ, hoàn toàn không nhận ra điều bất thường: “Ngài nói đi ngài nói đi, yêu cầu gì chúng tôi cũng làm được”.

“Chỉ một điều thôi, phải có Khương Bạch tham gia”.

Nụ cười trên mặt của Trương Nhất Húc lập tức cứng đờ.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi