Mang Theo Bàn Tay Vàng Trùng Sinh Lần Thứ 21 – 019

Khương Bạch giơ tay nhìn đồng hồ, một phút mới trôi qua được một nửa.

Cậu lại nói: “Thời gian vẫn còn sớm, cùng đi siêu thị mua ít nguyên liệu nấu ăn nhé? Gần một tháng không về nhà, chắc chẳng còn gì ăn đâu”.

Giọng điệu bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi.

Hàng mi đen của Cố Từ nhướng lên, anh đi vòng qua người Khương Bạch: “Không rảnh”.

Khương Bạch đứng yên tại chỗ, không đuổi theo. Đợi Cố Từ đi xa một chút, cậu mới nhấc chân đi về phía cửa ra, lúc ra ngoài, cậu chọn một lối ra khác.

Ra khỏi sân bay đang đứng đợi xe, đột nhiên có mấy chiếc xe hơi lần lượt dừng lại. Cửa chiếc xe dừng đầu tiên mở ra, mấy cô gái nhanh chóng nhảy xuống, la hét inh ỏi chạy vào bên trong.

Trên tay họ hoặc là cầm điện thoại gắn máy ảnh DSLR, hoặc là đeo máy ảnh DSLR trên cổ.

Ngay sau đó, cửa những chiếc xe phía sau cũng mở ra, lần lượt có thêm người xuống, ước chừng khoảng mấy chục cô gái, tất cả đều chạy rất vội vã, tiếng bước chân chạy rầm rập đến mức mặt đất cũng rung lên.

Mí mắt Khương Bạch giật giật, cậu mơ hồ có linh cảm, những cô gái này là….

Quả nhiên, trong sân bay đồng thời vang lên những tiếng hét chói tai—

“Aaaaaa chồng ơi anh về rồi!”

“Aaa! Em yêu anh nhiều lắm anh ơi!”

“Cố Từ! Cố Từ! Hu hu, em nhớ anh lắm!”

Fan hâm mộ quả thật rất thính tai.

Khương Bạch thầm nghĩ.

Việc Cố Từ về nước hôm qua rõ ràng là quyết định tạm thời, vậy mà họ vẫn biết tin tức để đến đón máy bay.

Trong đầu cậu thoáng hiện lại chuyện tuyển trợ lý trước đây, và câu nói của Lục Quý Thiên “Đừng có tuyển phải người bán lịch trình của chúng ta”. Người bán lịch trình… trợ lý? Quách Bình An?

Lúc này, một chiếc taxi dừng lại trước mặt Khương Bạch. Cậu kéo cửa xe ngồi vào, tài xế hỏi đi đâu, cậu đọc một địa chỉ, rồi lại nghe thấy tiếng la hét, cậu quay đầu, nhìn ra ngoài qua cửa kính xe.

Khoảng đất trống ban nãy còn vắng vẻ đột nhiên bị một đám đông lớn vây quanh, tiếng la hét ngày càng gần. Người đàn ông đội mũ lưỡi trai cúi đầu bước ra.

Có những chiếc máy ảnh gần như dí sát vào mặt người đàn ông để chụp, đèn flash nháy liên tục ở khoảng cách cực gần khiến mắt anh gần như không thể mở ra nổi. Đột nhiên anh dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Cách đó không xa, một chiếc taxi đang từ từ lăn bánh đi xa.

“Mọi người nhường đường! Đừng chen lấn!”

Xe bảo mẫu của Oxygen vừa đến nơi, còn chưa kịp dừng hẳn, Quách Bình An đã đẩy cửa nhảy xuống, dùng hai tay rẽ đám đông chen vào trong: “Làm phiền mọi người nhường đường cho Cố Từ ạ. Theo đuổi thần tượng một cách văn minh, đừng làm tổn thương cậu ấy được không?”

Mồ hôi đầm đìa chen được đến trước mặt Cố Từ, Quách Bình An che chắn cho anh đi về phía xe bảo mẫu. Cố Từ liếc nhìn anh ta một cái đầy lạnh nhạt, không nói gì.

Lên xe xong, Quách Bình An ngồi ở ghế phụ, vừa lau mồ hôi vừa quay đầu lại hỏi: “Ủa, Khương Bạch đâu rồi? Không phải Đội trưởng Tưởng nói cậu ấy về cùng anh sao, sao lại chỉ có một mình anh…”

Cố Từ bực bội kéo thấp vành mũ.

Quách Bình An sờ mũi ngậm miệng lại, rồi quay người ngồi thẳng. Đúng lúc này điện thoại rung lên, hắn móc ra xem, là thông báo chuyển khoản trên WeChat.

Bấm mở.

Một loạt giao dịch, mỗi giao dịch 2000 tệ.

Tổng cộng gần 40.000 tệ.

Khương Bạch xuống xe ở một siêu thị lớn, gửi hành lý xong, cậu đẩy một chiếc xe đẩy đi vào.

Cậu đi thẳng đến khu thực phẩm tươi sống.

Chọn mấy bó rau tươi, một ít thịt bò và tôm, đi một vòng, không còn gì khác cần mua, cậu đẩy xe đến quầy thanh toán. Đi ngang qua khu bán đồ ăn vặt, bước chân cậu khựng lại, cổ tay khẽ xoay, chiếc xe đẩy đổi hướng.

Thanh toán xong, cậu xách mấy túi nguyên liệu và đồ ăn vặt ra ngoài, lấy hành lý rồi bắt taxi về ký túc xá.

Về đến ký túc xá trời đã tối hẳn, căn biệt thự đứng sừng sững trong bóng đêm. Khương Bạch mở cửa đi vào, nhưng ở huyền quan lại có một ngọn đèn đang sáng. Khương Bạch ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.

Ở đầu cầu thang hắt ra một vệt sáng nhàn nhạt.

Khương Bạch đặt hành lý và đồ ăn vặt cạnh tủ giày, xách nguyên liệu đi thẳng vào bếp.

Tiếng nấu nướng vang lên, chẳng mấy chốc, mùi thơm liền bay ra. Khương Bạch bưng mấy đĩa thức ăn ra ngoài, xới hai bát cơm, sau đó lên lầu gõ cửa phòng đối diện.

“Cố Từ, ăn cơm”.

Trong phòng im lặng như tờ, như thể không có ai ở nhà.

Ngay sau đó là câu thứ hai của Khương Bạch: “Cây quýt của anh—”

Két —

Cửa mở ra, đuôi mắt Cố Từ khẽ giật giật. Anh cao gần 1m88, cao hơn Khương Bạch khoảng 5cm, nhìn xuống cậu với tư thế như “mưa gió sắp kéo đến đầy trời*”.

*Sơn vũ dục lai phong mãn lâu (山雨欲来风满楼): Gió thổi khắp lầu báo hiệu mưa núi sắp đến. Thành ngữ thường dùng để mô tả bầu không khí căng thẳng, báo hiệu một sự kiện lớn sắp xảy ra.

Nhưng lời nói ra lại là—

“Tôi không đói”.

“Tôi đói.” Khương Bạch chớp mắt: “Với lại ăn cơm một mình không ngon”.

Cố Từ: “…”.

Vài phút sau.

Cố Từ kéo ghế bàn ăn ra ngồi xuống, im lặng cầm đũa lên ăn cơm.

Sáng sớm hôm sau, Lục Quý Thiên và Tưởng Già Sâm cũng trở về.

Lục Quý Thiên còn chưa kịp cất hành lý, đã xách thẳng đến đập cửa phòng Khương Bạch, đôi môi mỏng mím chặt, giọng nói cứng rắn: “Anh về sao không nói một tiếng!”

Khương Bạch thành thật nói: “Không kịp để ý”.

Mũi Lục Quý Thiên lập tức cay cay. Cậu vốn chẳng hề để tâm đến chuyện này, trước đây có bạn bè đi chơi quên gọi cậu, cậu hoàn toàn chẳng thấy sao cả. Nhưng người này lại là Khương Bạch, cậu không thể không để tâm được.

Lục Quý Thiên cảm thấy vô cùng tủi thân.

Rõ ràng cậu… thích Khương Bạch đến vậy, còn cẩn thận chọn rất nhiều bánh ngọt xinh đẹp cho anh ta.

Vậy mà anh ta đi, lại chẳng hề báo cho cậu một tiếng.

Không kiềm chế được, đáy mắt dâng lên hơi ấm quen thuộc đã lâu không xuất hiện, hốc mắt cũng đỏ hoe theo. Lời chất vấn hùng hổ ban nãy trở thành một trò cười. Vai Lục Quý Thiên xụ xuống, trông như một chú chó Golden Retriever tội nghiệp.

Khương Bạch nhất thời không nói nên lời, suy nghĩ một chút rồi vỗ đầu cậu: “Xin lỗi, lần sau sẽ nhớ”.

Lục Quý Thiên không ngờ Khương Bạch lại xin lỗi mình, hơn nữa còn… Sự tủi thân tan biến trong nháy mắt, cổ cậu lập tức đỏ bừng lên. Cậu lùi mạnh về sau, nói năng cũng trở nên lắp bắp: “Ai, ai cho phép anh sờ đầu tôi!”.

Khương Bạch gật đầu: “Vậy lần sau không sờ nữa”.

“…”

Lục Quý Thiên nghẹn lời, dừng lại một chút rồi “Chậc” một tiếng, đầu ngón tay dùng sức cấu vào quai túi hành lý: “Cũng đâu có nói không cho anh sờ, tôi đâu có hẹp hòi thế, chỉ là… lúc anh sờ phải nói một tiếng… Đây, đây là…” Cậu vắt óc suy nghĩ hồi lâu, đôi mắt đen chợt sáng lên: “Đây là phép lịch sự!”

“Lục Quý Thiên”.

Cánh cửa phòng đối diện mở ra, một giọng nói lạnh như băng vang lên: “Sáng sớm cậu ồn quá đấy”.

“Anh!” Lục Quý Thiên lập tức đổi mục tiêu, quay người tố cáo: “Anh cũng thế! Về nước trước không nói với em, bỏ em với anh Sâm ở lại khách sạn”.

Ánh mắt Cố Từ lướt qua Khương Bạch, nhớ lại cảnh cậu vừa vỗ đầu Lục Quý Thiên, đôi môi mím lại thành một đường cong không vui, giọng nói lạnh nhạt: “Ừm, về cùng chuyến bay với cậu ta”.

Lục Quý Thiên sững người một lúc. Cậu liếc nhìn Cố Từ, rồi lại quay đầu nhìn Khương Bạch, yết hầu trượt lên xuống mấy vòng mới trợn tròn mắt không thể tin nổi.

Cái gì!

Hai người họ hẹn nhau cùng về ư?!

Không phải Khương Bạch mới vừa thân thiết với Tưởng Già Sâm sao, sao mới đó đã lại chung một phe với anh Cố rồi!

Cậu đang định hỏi cho rõ thì điện thoại của cả ba người đồng thời reo lên.

Tin nhắn nhóm công ty, thông báo họ buổi chiều quay lại công ty một chuyến.

Hai giờ chiều, họ đúng giờ có mặt ở công ty.

Trong phòng họp ngoài Trương Quang Nghĩa, Hoàng Hà, còn có một người đàn ông mặc áo polo, và 12 cô gái trẻ trung xinh đẹp, trông người lớn nhất cũng không quá 20 tuổi.

Tưởng Già Sâm ghé sát tai Khương Bạch nhỏ giọng giới thiệu: “Người mặc áo polo là quản lý Tôn Dịch của công ty, còn kia là nhóm nhạc nữ mới do anh ta dẫn dắt, sẽ phát hành album sau chúng ta một tháng”.

Khương Bạch gật đầu.

Lúc này Trương Quang Nghĩa thấy mọi người đã đến đủ, liếc nhìn Khương Bạch đầy ẩn ý rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Hôm nay gọi các cậu đến là để nói về chương trình tạp kỹ mới vào tháng sau”.

Lục Quý Thiên hăng hái hỏi: “Chương trình tạp kỹ gì vậy ạ?”

Trương Quang Nghĩa cười: “Nhóm nhạc nam và nhóm nhạc nữ yêu đương”.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi