Chương 147: Ngoại truyện – Con dâu xấu xí ra mắt cha mẹ chồng (Phần 1)
Hoắc Vân Khê chưa từng gặp qua ba và cha của Giang Trầm Ý, nghe nói hai người đó cũng không ở thế giới này.
Y cứ ngỡ, bản thân mình không có cơ hội gặp lại hai người kia nữa.
Mãi cho đến khi…
“Cái gì! Thật sao? Thật sự có thể chứ?” Giang Trầm Ý đột nhiên nghe siêu thị nói, mừng đến sắp phát điên rồi!
Ngay vừa rồi, siêu thị nói với cậu, cậu có một khoảng thời gian để đi đến các thế giới khác – cũng chính là thế giới nơi ba cậu hiện đang du ngoạn một vòng!
Điều này đối với Giang Trầm Ý mà nói, thật sự là một tin tốt trời ban!
“Tôi cứ tưởng… sau này không còn cơ hội gặp lại họ nữa.” Giang Trầm Ý đột nhiên sụt sịt mũi, trong lòng có chút đau buồn.
[Cũng không đến mức đó đâu…] Siêu thị có chút cạn lời, nó lại không phải là loại ác linh gì đó cứng rắn muốn chia rẽ cha mẹ con cái…
“Vậy lần này sao đột nhiên lại được?” Giang Trầm Ý khó hiểu.
Siêu thị im lặng một hồi, cuối cùng giải thích: [Phải nhận được sự công nhận của thế giới, mới có thể rời khỏi thế giới này được… Ngươi là người bản địa mà!]
Chỉ là, nó không ngờ thời gian Giang Trầm Ý nhận được sự công nhận lại sớm như vậy!
Giang Trầm Ý ngẩn ra một chút, sau đó bật cười khanh khách: “Cho nên, tôi rất có năng lực!”
Siêu thị im lặng gật đầu, ai mà ngờ được đứa bé con oa oa khóc lớn ngày nào lại biến thành dáng vẻ lợi hại như hôm nay chứ!
Tên nhóc này lúc nhỏ số lần khóc còn nhiều hơn cả ba nó rất nhiều, nhưng không ngờ lại nhanh hơn cả ba nó nhận được sự công nhận của thế giới.
[Vậy ngươi có muốn đi không?]
Vô nghĩa! Đương nhiên là đi rồi!
Hoắc Vân Khê đứng một bên lặng lẽ nghe hai người họ nói chuyện, trong lòng có chút chua xót… một tuần lễ, y phải xa Giang Trầm Ý một tuần.
Nhưng cũng may, chỉ có một tuần mà thôi.
[Được rồi, vậy bây giờ qua đó đi.]
Lời vừa dứt, Hoắc Vân Khê cùng Giang Trầm Ý đột nhiên cảm nhận được không gian xung quanh bắt đầu méo mó, ngay sau đó liền như ngồi tàu lượn siêu tốc vậy, cả người đều rung chuyển dữ dội.
Cảm giác này, so với bất kỳ lần dịch chuyển nào trước đó đều khó chịu hơn rất nhiều, ngay cả Hoắc Vân Khê cũng có chút không chịu nổi.
Ngay lúc cả hai người họ sắp suy sụp, sự rung chuyển cuối cùng cũng dừng lại.
Hoắc Vân Khê theo phản xạ ôm lấy người bên cạnh, sau đó mới mở to mắt.
Ai ngờ, y vừa mới mở mắt ra, còn chưa kịp quan sát hoàn cảnh xung quanh, liền nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo kỳ quái tay cầm một thanh đại đao đang nhỏ máu, lao thẳng về phía họ.
Sau khi nhìn thấy họ, người đàn ông đó mặt mày hung tợn giơ thanh đao trong tay lên, nhìn dáng vẻ là định một đao chém chết họ.
Ánh mắt Hoắc Vân Khê lạnh lùng, sau khi đối phương đến gần, đột nhiên một chân đá qua, trực tiếp đá bay kẻ này đi.
Mà lúc kẻ này rơi xuống đất, vừa hay lại dừng ngay trước mặt những kẻ truy đuổi phía sau.
“Bùm” một tiếng, đám người phía sau đang không ngừng tăng tốc độ kinh hãi nhìn tên tội phạm truy nã ngã nhào trước mặt mình, sau đó ngẩng đầu nhìn lên, trước mặt không có gì cả.
Kẻ đã mang đến công trạng cho họ không thấy đâu nữa.
“Bộ đầu?”
Người đàn ông đứng đầu dùng sức phất tay: “Mặc kệ, trước tiên bắt tên này về rồi hãy nói!”
Lúc này Hoắc Vân Khê đang ôm Giang Trầm Ý trốn trong một con hẻm nhỏ không người, hoàn cảnh xung quanh có chút tồi tệ, trong không khí thoang thoảng một mùi chua thối nhàn nhạt.
“Giang Giang, em sao rồi?” Hoắc Vân Khê ôm Giang Trầm Ý, truyền linh lực của mình vào cho cậu.
May mắn, không bao lâu sau Giang Trầm Ý liền hồi phục lại sự tỉnh táo.
Cậu xoa xoa trán mình, rõ ràng sức mạnh thế giới đã tăng cường cơ thể cậu ở một mức độ nhất định rồi, nhưng tại sao vẫn khó chịu như vậy!
“Có lẽ, đơn thuần là do thể chất cá nhân thôi.” Giống như có người say xe, có người lại không say xe vậy.
Sau khi được linh lực mát lạnh gột rửa cơ thể một lần, Giang Trầm Ý hoàn toàn hồi phục lại mọi lý trí.
Cậu nhìn quanh một vòng, cả người trông có chút ngây ngô: “Đây là đâu?”
[Dịch chuyển giữa các thế giới xảy ra sai lệch, hai người đợi lát nữa tự mình qua đó đi nhé.] Nói xong, một chiếc la bàn liền xuất hiện trên tay họ, tiếp đó quần áo hiện đại trên người họ cũng xảy ra biến hóa.
[Đây là quần áo cũ ba và cha ngươi để lại lúc trước, vừa hay rất hợp với hai người các ngươi.]
Giang Trầm Ý và Hoắc Vân Khê nhìn bộ quần áo mới trên người, rõ ràng đây không phải là trang phục của thời hiện đại.
“Là thời cổ đại.” Về thế giới này, lúc nhỏ cậu từng nghe ba mình kể qua không ít, chỉ là không ngờ có một ngày bản thân mình lại có thể đến được nơi này!
Vừa nhớ đến ba và cha đã mấy năm không gặp, Giang Trầm Ý cả người lập tức phấn khích hẳn lên.
“Đi! Tôi dẫn anh, nàng dâu xấu xí, đi ra mắt cha mẹ chồng!”
Hoắc Vân Khê vừa định hỏi tại sao ngay cả mình cũng có thể bị dịch chuyển đến đây, liền nghe được một câu như vậy.
Trong nháy mắt, mọi nghi vấn của y đều biến mất.
Y thầm cảm ơn sự sắp đặt của siêu thị trong lòng, trước đó y cứ ngỡ mình sẽ phải một mình ở lại trông nhà.
Siêu thị: [Hừ!]
Giang Trầm Ý sờ sờ đầu mình, mái tóc ngắn của cậu cũng đã biến thành dáng vẻ tóc dài, buộc một cái đuôi ngựa cao.
Tiếc là ở đây không có gương, nếu không liền có thể nhìn xem dáng vẻ của mình rồi.
Giang Trầm Ý đang thở dài vì không có gương, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hoắc Vân Khê không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào mình.
[?]
Yết hầu người đàn ông khẽ trượt xuống, ngón tay y khẽ run lên, nhưng rất nhanh liền đè nén ham muốn trong lòng, giọng khàn khàn nói: “Đẹp, Giang Giang bây giờ rất đẹp.”
Mặc trang phục cổ đại, Giang Trầm Ý trông như một thiếu gia nhà quý tộc, môi hồng răng trắng, một thiếu niên phong lưu phóng khoáng.
Hoắc Vân Khê cuối cùng vẫn không thể nào nhịn xuống được, hai tay cẩn thận ôm lấy mặt đối phương, ngậm lấy đôi môi hồng nhuận của chàng trai, không ngừng mút vào vuốt ve.
Nhưng, hôn môi hình như là sẽ nghiện thì phải.
Mắt thấy hành động của người đàn ông ngày càng quá đáng, Giang Trầm Ý bất đắc dĩ dùng sức đẩy đẩy ngực đối phương: “Từ từ! Chúng ta phải tìm người đó!”
Hoắc Vân Khê buông tay ra, trong mắt là dục vọng nồng đậm đến mức Giang Trầm Ý theo phản xạ phải né tránh.
Khụ khụ, từ lần trước bị siêu thị làm phiền… Hoắc Vân Khê hình như vẫn chưa tìm được cơ hội nào khác.
Giang Trầm Ý sờ sờ mũi, tính toán đợi sau khi trở về, chọn một ngày nào đó để che chắn siêu thị đi.
May mà siêu thị này không phát hiện ra cậu đang nghĩ gì, nếu không thật sự sẽ khóc thành tiếng mất.
Sau khi sửa sang lại quần áo xong, hai người liền rời khỏi con hẻm nhỏ, đi theo hướng trên la bàn mà đi tới.
Cùng với việc họ càng đi càng sâu, hoàn cảnh xung quanh cũng dần dần trở nên phồn hoa sạch sẽ hơn.
Chỉ là… Giang Trầm Ý nhìn con đường xi măng quen thuộc dưới chân, nhìn những miệng cống thoát nước hai bên đường, nhìn những cánh cửa kính xuất hiện trong các công trình kiến trúc bằng gỗ xung quanh, tất cả những điều này lại có chút khác biệt so với thế giới cổ đại trong tưởng tượng của cậu.
Nhưng nghĩ đến bản lĩnh của siêu thị, cùng với việc ba và cha cậu đã đến thế giới hiện đại một chuyến, việc kết hợp giữa cổ đại và một bộ phận kỹ thuật hiện đại cũng là chuyện rất bình thường.
Nói đến… Cậu hình như ở tầng cao nhất của kệ hàng siêu thị từng nhìn thấy bản vẽ cấu tạo của phi thuyền vũ trụ thì phải… Chỉ là thứ đó đắt đỏ đến đòi mạng, phải để các vị đại lão trong quân đội đến giao dịch mới được.
Nếu họ không biết, vậy cũng không sao cả, cậu có thể nói bóng nói gió một chút.
Chỉ cần họ biết có thứ đó tồn tại, Giang Trầm Ý cũng không tin không có người nào sẽ không động lòng.
Hi hi!
Vòng qua con ngõ nhỏ rất dài, họ cuối cùng cũng đến trước một tòa nhà.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy trên biển hiệu tòa nhà viết – Phủ Quốc Sư!
“Quốc sư?” Hoắc Vân Khê không ngờ nơi họ muốn đến lại là một phủ đệ của một vị quốc sư.
Y quay đầu nhìn về phía Giang Trầm Ý, không ngờ lại nhìn thấy trên mặt chàng trai cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Em không biết!”
Giang Trầm Ý mơ hồ nhìn chằm chằm vào ba chữ này, ba cậu và cha cũng chưa từng nói hai người họ là quốc sư!
Không đúng, cha cậu là tướng quân, cho nên cái danh xưng quốc sư này… là thân phận của ba cậu sao?
Oa nga! Cậu vậy mà lại là con trai của quốc sư!
Hai người nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu đó một hồi, sau đó Giang Trầm Ý mới đi ra phía trước gõ cửa.
Không bao lâu sau, liền có người mở cổng lớn, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn chằm chằm Giang Trầm Ý đánh giá một lượt rồi mới hỏi: “Chuyện này… Cậu đến phủ Quốc Sư có việc gì sao?”
Người mở cửa trông không còn trẻ, Giang Trầm Ý và Hoắc Vân Khê đều chú ý thấy sát khí khác thường trên thân thể người này, cùng với nửa thân trên thiếu mất một cánh tay. Liên tưởng đến người cha từng là tướng quân, hai người tức khắc đoán ra thân phận của người mở cửa.
“Chào ông, tôi muốn tìm Giang Bất Ngôn.”
Lão binh mở cửa sững người một chút, rồi nhìn Giang Trầm Ý với ánh mắt dần trở nên phẫn nộ: “Thằng nhóc con nhà ngươi sao lại dám gọi thẳng tên húy của Quốc sư đại nhân!”
Nói rồi, liền định đóng sầm cửa lại.
Hoắc Vân Khê thấy vậy, vội vàng đưa tay ra giữ lấy cánh cổng lớn, đối phương chỉ là một người bình thường, xét về sức lực thế nào cũng không bằng một linh hồn.
Giang Trầm Ý vội vàng giải thích: “Ông vào báo một tiếng, nói với ông ấy Giang Trầm Ý đến, chỉ cần ông nói, ông ấy nhất định sẽ cho tôi vào!”
Cậu cũng không tùy tiện nói mình là con trai của Giang Bất Ngôn, ai mà biết được thế giới này có hay không trường hợp đàn ông sinh con, nếu là không có… Cậu tuyệt đối sẽ bị đối phương coi như là kẻ tâm thần!
Lão binh vô cùng nghi ngờ liếc nhìn Giang Trầm Ý một cái, chàng trai nhếch môi cười với ông ta, trông thì không giống như đang lừa người.
“Chỉ cần ông báo tên này lên, Giang Bất Ngôn liền biết người đến là ai.”
Chỉ là báo một cái tên mà thôi, chuyện như vậy đối với lão binh cũng không khó, nếu quốc sư không biết tên này, cùng lắm thì mình không mở cửa là được.
“Vậy các cậu đợi một lát.” Nói xong, lão binh vừa định đóng cửa lại, kết quả lại quên mất chuyện Hoắc Vân Khê đang giữ lấy cánh cổng lớn, lần này dùng một chút sức…
Cánh cửa không một chút động tĩnh.
Nhìn thấy lão binh trợn tròn mắt chuẩn bị mắng chửi người, Giang Trầm Ý vội vàng bảo Hoắc Vân Khê buông tay.
“Rầm” một tiếng, cánh cổng lớn màu đỏ thẫm nhanh chóng đóng lại.
Hai người nhìn nhau một hồi, Hoắc Vân Khê đột nhiên che ngực nói: “Anh có chút căng thẳng.”
Thực tế, không chỉ là có chút, y cảm giác tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi.
“Từ từ, có phải anh nên mua chút quà không? Anh có thể quay về một chuyến ngay bây giờ được không? Hoặc là… Siêu thị? Ta có thể giao dịch ngay bây giờ được không?”
Lúc họ đến rất đột ngột, không hề chuẩn bị gì cả, trang phục các thứ đều là siêu thị trực tiếp thay cho họ.
Siêu thị: […Cũng đúng.]
Vừa nói xong, Giang Trầm Ý còn chưa kịp ngăn cản, liền nhìn thấy bên chân hai người chợt xuất hiện một đống lớn quà cáp – dược liệu quý giá, thực phẩm bảo vệ sức khỏe, đá quý các loại đều mua một đống lớn.
Giang Trầm Ý ôm trán thở dài một tiếng, giữ lấy bàn tay Hoắc Vân Khê còn định tiếp tục mua mua mua: “Được rồi! Dừng lại! Mấy thứ này cũng đủ rồi!”
Nhưng Hoắc Vân Khê vẫn có chút lo lắng: “Thật sự đủ rồi sao? Hay là anh nên… ưm!”
Miệng y bị Giang Trầm Ý bịt kín lại: “Đủ rồi! Không được mua nữa!”
Hoắc Vân Khê trong lòng thầm thở dài, vừa mới ngừng tay, cánh cổng lớn đóng chặt trước mặt đột nhiên bị người ta mở ra: “Con trai!”
Mắt Giang Trầm Ý lập tức sáng lên: “Ba! Lâu rồi không gặp!”
Cậu trực tiếp lao vào người đàn ông trước mặt, giống như một con gấu koala vậy, bám chặt lấy người thân.
“Ba ơi, con nhớ ba lắm… Con cứ tưởng không thể gặp lại ba nữa…”
Giang Bất Ngôn vừa rồi còn định nói chàng trai lớn đầu rồi sao còn giống như lúc nhỏ vậy, kết quả nghe được giọng nói rầu rĩ của con trai, không nhịn được sống mũi cay cay.
Ông tuy rằng biết hai cha con sẽ có lúc gặp lại, nhưng trong lòng đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải chịu đựng mấy năm, thậm chí là mười năm mới có thể nhìn thấy đứa con trai yêu quý.
Sau khi trở về, ông cũng đã buồn bã không vui suốt một thời gian dài.
Vừa mới nghe được cái tên này từ miệng Lý đại gia, ông nhất thời cho rằng chỉ là người trùng tên trùng họ tìm đến cửa, nhưng nhìn vào dáng vẻ mà đại gia miêu tả, người này cùng với con trai mình giống nhau đến tám phần!
Giang Bất Ngôn rất khó miêu tả được tâm trạng trong khoảnh khắc đó – mong đợi, sợ hãi, kinh ngạc vui mừng… đủ các loại cảm xúc đan xen trong lòng.
Khoảng cách từ lúc ông rời xa đứa trẻ đến nay đã hơn một năm rồi, ông cũng chưa từng nghĩ tới Giang Trầm Ý sẽ tìm đến tận nơi này sau một năm.
May mắn chính là, ông trời đối với ông cũng không tệ lắm.
Đứa con do một tay ông nuôi lớn rất có bản lĩnh, chỉ hơn một năm đã được thế giới gốc chấp nhận, có được tư cách xuyên qua các thế giới khác.
Hai cha con họ, cuối cùng cũng gặp lại nhau!
Gửi phản hồi