Chương 81: Không phải ông nội, là cụ cố!
Bởi vì không chắc sẽ ở lại Hiếu Thành bao lâu, Hoắc Vân Khê lo lắng cho sức khỏe của Giang Trầm Ý nên đã thuê hẳn một tiểu viện có suối nước nóng và cả phòng bếp.
Hợp đồng thuê trọn một tháng, trực tiếp rút cạn toàn bộ số tiền trên người y.
Quả nhiên, không lâu sau khi bị Hoắc Vân Khê cưỡng ép đưa đi, Giang Trầm Ý gần như rơi vào hôn mê.
Lúc vào sân, vẫn là Hoắc Vân Khê ôm cậu vào, hành lý thì do quản gia xách giúp.
“Người bạn này của ngài trông như bị sốt, có cần tôi chuẩn bị ít thuốc hạ sốt không ạ?” Người quản gia trẻ tuổi của khách sạn ân cần hỏi.
Hoắc Vân Khê dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, vẫn ổn, có lẽ là do ở sân bay bị tiếng lòng làm cho đau đầu, cộng thêm tinh thần lực chưa hồi phục nên trông mới mệt mỏi như vậy.
“Không cần, nếu cần tôi sẽ liên hệ lại với anh sau.”
Quản gia nhìn hai người đàn ông có vẻ thân mật trước mặt, lặng lẽ cụp mắt xuống, nén lại sự tò mò trong lòng rồi xoay người rời đi.
Phòng ngủ đã sớm được bật máy sưởi. Hoắc Vân Khê cởi áo lông vũ cho cậu, rồi lại cởi giày, tất và áo khoác ngoài, sau đó mới đặt cậu vào lại trong chăn.
Nhưng khi y vừa xoay người định rời đi, vạt áo của y bị khẽ kéo lại.
Hoắc Vân Khê lập tức dừng bước, quay đầu lại thì thấy Giang Trầm Ý đang híp mắt, mơ màng nhìn y.
“Sao vậy?” Y ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi.
Giang Trầm Ý lúc này đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cậu đưa tay chỉ vào vali hành lý của mình, giọng hơi yếu ớt: “Thẻ trong ví tiền của tôi, anh cứ lấy mà dùng trước. Đừng dùng thẻ không ghi danh kia… Mật khẩu là 135790.”
Vừa nói xong, cậu lại thiếp đi, khiến Hoắc Vân Khê muốn từ chối cũng không kịp.
Mà y cũng thật sự không thể từ chối được. Hiện tại, toàn bộ tài sản trên người y chỉ còn chưa đến bốn chữ số, trong khi y cố ý thuê phòng có bếp là để mua ít dược liệu hầm thuốc bổ cho Giang Trầm Ý.
Thôi vậy, số tiền này sau này trả lại cho Giang Trầm Ý sau.
Đến khi chàng trai hoàn toàn tỉnh ngủ, cậu đã ngửi thấy một mùi dược liệu nồng đậm, hơi đăng đắng nhưng lại mang theo chút vị thịt ấm áp. Chỉ ngửi mùi thôi, cậu đã cảm thấy sự yếu ớt trong người vơi đi một nửa.
“Tỉnh rồi à?” Hoắc Vân Khê đang ngồi cách đó không xa, lập tức nhận ra động tĩnh bên này.
Giang Trầm Ý không mở mắt, cậu thò đầu ra khỏi chăn, mùi hương nơi chóp mũi càng thêm nồng nàn, khiến cậu thèm thuồng không thôi.
Thấy cậu tỉnh lại, Ô Đoàn đang nằm bên cạnh vươn lưỡi liếm nhẹ mũi chàng trai, chiếc đuôi sau lưng vểnh cao, đầu đuôi vui vẻ ngoe nguẩy.
Hiếm khi thấy dáng vẻ thèm ăn này của chàng trai, tâm trạng lo lắng của Hoắc Vân Khê cũng thả lỏng đi nhiều.
Y kéo cậu ra khỏi chăn, khoác cho cậu một chiếc áo choàng dài. Lúc này Giang Trầm Ý mới chịu mở mắt.
“Đi rửa mặt rồi ra ăn canh đi, tôi hầm cho cậu một con bồ câu đấy.”
Canh bồ câu đông trùng hạ thảo, hoàng kỳ, bên trong còn có táo đỏ, kỷ tử, rất thích hợp để Giang Trầm Ý bồi bổ khí huyết.
Nghe y nói những lời này, ánh mắt Giang Trầm Ý nhìn Hoắc Vân Khê có chút kỳ quái.
Cậu biết Hoắc Vân Khê biết nấu ăn, hơn nữa còn nấu rất ngon (mấy ngày đối phương nấu ăn ở siêu thị đã trực tiếp vỗ béo cậu tăng thêm ba cân!), nhưng nấu ăn là nấu ăn, thuộc về kỹ năng sinh tồn, còn biết hầm canh thì có phải hơi quá…
Giang Trầm Ý không tìm được từ nào để hình dung, chỉ thấy ánh mắt mình càng thêm quái lạ.
Thấy cậu như vậy, Hoắc Vân Khê chọc nhẹ vào đầu cậu, rồi vừa đi vào bếp múc canh cho cậu, vừa giải thích: “Hầm canh là do một chiến hữu cũ của tôi dạy. Anh ấy nói đây là kỹ năng truyền thống ở quê anh ấy, bất kể nam nữ già trẻ ai cũng biết món này.”
Giang Trầm Ý dừng lại một chút, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Cậu nhận lấy bát canh, cẩn thận uống một ngụm. Nước canh ấm áp theo thực quản chảy vào cơ thể, chẳng mấy chốc cả người đã ấm hẳn lên.
“Bên kia, họ có liên lạc với anh không?” Giang Trầm Ý liếc nhìn đồng hồ, từ lúc họ đến sân bay Hiếu Thành đã trôi qua một đêm, cậu không tin bên cảnh sát vũ trang không liên lạc với Hoắc Vân Khê.
Người đàn ông gật đầu: “Đương nhiên, nhưng họ chỉ cần số hiệu giám sát viên của cậu, ngoài ra không hỏi gì thêm.”
Không thể không nói, thân phận mà Cố Sanh nhiệt tình sắp xếp cho cậu vẫn khá hữu dụng. Nếu là người thường, dù cậu có ngất đi chăng nữa, sớm muộn gì cũng bị cảnh sát tìm đến điều tra.
Hiện tại, chỉ cần xác nhận cậu đúng là giám sát viên của hiệp hội, và miễn là cậu không làm gì xấu, cảnh sát sẽ không để mắt đến cậu.
Nói xong chuyện thứ nhất, liền đến chuyện thứ hai, cũng là mục đích cuối cùng họ đến đây.
“Địa chỉ mà bộ trưởng Bùi đưa trước đó, anh có đi xem qua chưa?”
Nhắc đến việc này, Hoắc Vân Khê khẽ nhíu mày.
“Tôi đã lẻn vào xem thử, nhưng… số thành viên nhà họ Hoắc có hơi ít, người hầu cũng không quá mười lăm người. Ngoài quản gia, tài xế và hai vệ sĩ ở cổng, những người còn lại toàn bộ đều là phụ nữ và trẻ con.”
Nói cách khác, tất cả đàn ông trong nhà đều không có mặt.
Chính vì như vậy, nên y có chút băn khoăn không biết mình đến nhà có ổn không.
Một người đàn ông xa lạ đột nhiên muốn tới nhà, lại còn là một thanh niên đang độ tuổi tráng kiện, đối phương chưa chắc đã đồng ý cho y đến thăm viếng, phải không?
Giang Trầm Ý uống cạn bát canh, rồi cười hì hì nhìn chằm chằm đối phương, nhìn đến mức Hoắc Vân Khê cảm thấy sau lưng mình hơi lạnh gáy.
“Cậu có gì cứ nói thẳng đi.”
Cái nhìn đó, y như mèo muốn vờn chuột vậy.
“Quên rồi sao?”
Giang Trầm Ý hai tay chống cằm, phần thịt trước kia được vỗ béo giờ đã tiêu biến hết, thậm chí còn gầy hơn trước một chút.
Cậu chỉ vào mình, tiếp tục nói: “Cứ dùng thân phận giám sát viên để đến thăm không phải là được rồi sao.”
Nhà họ Hoắc ở thủ đô cũng có sức ảnh hưởng không nhỏ, rõ ràng không phải người thường có thể tùy tiện thăm hỏi. Cũng may Hoắc Vân Khê là một linh thể có công đức sâu dày, nếu không cũng không thể tùy tiện vào được nơi ở của một gia đình quân nhân như nhà họ Hoắc.
Hoắc Vân Khê suy nghĩ một chút, cảm thấy lời cậu nói không phải không có lý.
Đợi đến khi trời sáng hẳn, Ô Đoàn liền mang theo một lá thư của Giang Trầm Ý lẻn đến cổng lớn nhà họ Hoắc.
Vệ sĩ canh giữ ở cổng nhà họ Hoắc vừa nhìn đã thấy con mèo đen này, bộ lông mượt mà bóng lưỡng, rõ ràng là được chăm sóc rất tốt.
Trong miệng nó ngậm một phong thư, chiếc đuôi dài ngoe nguẩy. Sau khi đi đến trước mặt vệ sĩ, nó đặt phong thư xuống chân.
“Meo meo ~” Ô Đoàn rất nhạy cảm với hơi thở của con người.
Cảm nhận được hơi thở trên người vệ sĩ giống với chủ nhân cũ, giọng nó liền trở nên nũng nịu lạ thường.
Vệ sĩ ban đầu còn không hiểu tại sao, mãi đến khi Ô Đoàn dùng móng vuốt vỗ nhẹ vào phong thư, anh mới chú ý đến ba chữ lớn trên đó – Gửi nhà họ Hoắc!
Thư gửi nhà họ Hoắc ư? Một con mèo muốn gửi thư cho nhà họ Hoắc?
Vệ sĩ cảm thấy có chút hoang đường, nhưng khi đối diện với đôi mắt sáng ngời của con mèo đen, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Cái này là muốn ta giao cho người bên trong sao?”
Ngoài dự đoán của anh, con mèo đen lại gật đầu!
Con mèo này vậy mà nghe hiểu được tiếng người?
Sau khi xác nhận nhiều lần, phong thư vẫn được vệ sĩ mang vào nhà họ Hoắc. Mèo đen cũng không có ý định xông vào, thấy vệ sĩ mang thư vào trong, nó liền chủ động rời đi.
Cảnh tượng này khiến một vệ sĩ khác nhìn mà líu cả lưỡi: “Con mèo này, cũng quá thông minh rồi đi?”
Người nhận thư là bà nội nhà họ Hoắc, Nguyên Ái Bình, cũng là người lớn tuổi nhất trong nhà hiện tại.
Biết được phong thư này là do một con mèo đen mang tới, trên mặt Nguyên Ái Bình lần đầu tiên xuất hiện vẻ ngơ ngác.
“Cậu nói gì? Một con mèo mang phong thư này tới?”
Vệ sĩ trịnh trọng gật đầu. Chuyện này nghe có vẻ khó tin, nhưng xung quanh quả thật chỉ có một con mèo.
Nguyên Ái Bình sững người một chút rồi mỉm cười, đeo kính lão lên rồi từ từ mở phong thư trong tay.
Trong phần mở đầu thư, Giang Trầm Ý đã trực tiếp cho biết thân phận của mình. Khi nhìn thấy người muốn đến là người của Hiệp Hội Thiên Sư, Nguyên Ái Bình đột nhiên cảm thấy hơi đau đầu.
Người của Hiệp Hội Thiên Sư, ngoài Cố Sanh ra, không ai mang lại cho bà cảm giác tốt đẹp lắm.
Nhưng xem thái độ của con mèo kia, người đến hẳn không phải để gây chuyện.
Mãi đến khi đọc xong toàn bộ lá thư, vẻ mặt của Nguyên Ái Bình trở nên có chút kỳ quái.
Vừa đúng lúc này, người con dâu thứ hai đi đón con tan học cũng đã trở về.
“Mẹ! Chúng con về rồi!” Vu Thuấn vừa vào cửa đã thấy sắc mặt mẹ chồng mình có chút lạ.
Nói là không vui thì không hẳn, nhưng bảo là vui vẻ thì… cũng không nhìn ra, trong ánh mắt lại lộ ra chút kinh ngạc.
Cô chú ý thấy trong tay đối phương có một phong thư, điều này làm người ta hơi ngạc nhiên, thời buổi này người viết thư quả thực rất hiếm.
“Mẹ, thư của ai vậy ạ?” Vu Thuấn ban đầu nghĩ là bạn cũ của mẹ chồng, ai ngờ đối phương lại thốt ra ba chữ “giám sát viên”.
Nghe đến Hiệp Hội Thiên Sư, vẻ mặt Vu Thuấn trở nên cực kỳ lạnh nhạt: “Ai muốn tới?”
Nguyên Ái Bình vỗ nhẹ tay cô, ý bảo cô bình tĩnh một chút: “Là giám sát viên mới gia nhập năm nay. Mẹ đi hỏi Cố Sanh trước, rồi mới quyết định có cho cậu ta đến thăm không.”
Vu Thuấn không lên tiếng, nhưng sắc mặt cô vẫn không tốt lắm.
Nguyên Ái Bình biết khúc mắc trong lòng cô, cho nên quyết định một khi đó là người Cố Sanh không tín nhiệm, bất kể vị giám sát viên này là ai sắp xếp tới, bà cũng sẽ không cho phép đối phương bước vào.
Ai ngờ, khi bà đi tìm Cố Cầm để hỏi phương thức liên lạc của Cố Sanh, lại bất ngờ biết được thân phận thật sự của vị giám sát viên này từ miệng người chị em chí cốt của mình.
“Giám sát viên mới à? Ồ, chắc là Tiểu Giang rồi.”
Nguyên Ái Bình ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Giang? Chị quen vị giám sát viên mới này sao?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười của Cố Cầm: “Quen chứ, đương nhiên là quen. Nếu không phải Tiểu Giang, nhà họ Hạ của tôi trên dưới hai mươi người đã sớm không còn nữa rồi!”
Nói rồi bà liền kể cho Nguyên Ái Bình nghe chuyện xảy ra cách đây không lâu. Biết được phẩm hạnh của Giang Trầm Ý, Nguyên Ái Bình trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là…
“Vậy cậu ấy đến chỗ tôi làm gì?”
Nhà họ Hoắc hiện tại ngoài một đám phụ nữ và trẻ con như các bà ra, thì không còn ai khác.
Hễ là người họ Hoắc, bất kể nam nữ già trẻ, đều đang trấn giữ ở biên cương!
Dù không ở Hiếu Thành, thì cũng đang canh giữ biên giới ở những nơi khác.
Cố Cầm không nói cho bà biết chuyện của Hoắc Vân Khê, chỉ bảo bà cứ cho Giang Trầm Ý và những người đi cùng vào, đến lúc đó sẽ biết.
Nguyên Ái Bình bĩu môi, nhưng vẫn quyết định nghe theo lời khuyên của người chị em thân thiết, cho phép đối phương tới nhà.
Ở cuối thư có để lại một dãy số điện thoại, đó là phương thức liên lạc của Hoắc Vân Khê.
Nguyên Ái Bình bảo vệ sĩ dùng điện thoại nhà liên lạc với đối phương. Biết được họ đồng ý, Hoắc Vân Khê bên này kỳ thực cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là, hơi thở này của y vừa thả lỏng chưa được bao lâu lại thắt lại.
Dù sao, nhà họ Hoắc lại liên quan đến thân phận của chính mình!
“Căng thẳng cái gì? Nếu anh thật sự là người nhà họ Hoắc, tính theo vai vế cũng coi như là lão tổ tông của họ rồi. Lão tổ tông xuất hiện, người nên căng thẳng phải là họ mới đúng!”
Hoắc Vân Khê theo tiếng nói nhìn qua, liền thấy chàng trai đang ngâm mình trong suối nước nóng ở trong sân.
Chàng trai mặc một chiếc áo choàng tắm mỏng manh, nói là áo choàng tắm nhưng trông càng giống một chiếc áo lụa mỏng, bị nước làm ướt, cả chiếc áo đều dán sát vào người.
Giang Trầm Ý dựa vào thành suối nước nóng. Uống xong canh bồ câu lại ngâm mình một lúc, sắc mặt cậu lúc này đã hồng hào lên không ít.
Hoắc Vân Khê nhìn cánh tay đối phương vươn ra, mày dần nhíu chặt: “Cậu cho tay vào ngâm cùng đi! Đừng dựa vào thành như thế, kẻo lát nữa lại bị cảm.”
Giang Trầm Ý: …
Lặng lẽ lùi lại vào trong suối nước nóng.
Đợi cậu ra ngoài tắm rửa xong, nhân lúc còn thời gian liền nhanh chóng kéo Hoắc Vân Khê đi mua ít quà.
Căn cứ vào số người y quan sát được lần trước, trong nhà họ Hoắc có đến năm đứa trẻ.
“Làm lão tổ tông, thế nào anh cũng phải chuẩn bị chút quà cho tiểu bối chứ!”
Nói thật, nếu không phải tình hình của cậu lúc này không được tốt lắm, tốt nhất là nên đưa Hoắc Vân Khê về siêu thị một chuyến.
Hoắc Vân Khê lại từ chối điều này: “Không vội, cứ xem xét kỹ tình hình trước đã rồi nói.”
Siêu thị vẫn ở đó, sẽ không đi đâu cũng không chạy mất. Nếu y thật sự là người nhà họ Hoắc, sau này bù đắp thêm cũng không muộn.
Hai người đến trung tâm thương mại mua ít trà, đồ khô và khăn lụa các loại vật phẩm trang sức nhỏ. Sáng sớm hôm sau, liền mang theo mèo cùng nhau đi qua.
Lại một lần nữa nhìn thấy con mèo đen này, vệ sĩ lập tức biết được thân phận của hai người trẻ tuổi.
Sau khi xác nhận trên người họ không giấu bất kỳ vũ khí nào, họ đã được đưa vào nhà họ Hoắc.
Đồng thời, Nguyên Ái Bình cũng đang cùng người con dâu cả Tống Miểu chờ đợi.
Còn về lý do tại sao không có người con dâu thứ hai Vu Thuấn, trước khi làm rõ ý đồ của người tới, Nguyên Ái Bình cũng không định để họ gặp mặt.
Không bao lâu sau, các bà liền thấy hai thanh niên mang theo một con mèo đen bước vào.
Ô Đoàn từ vai Giang Trầm Ý nhảy xuống, bước đi kiểu mèo đến bên cạnh Nguyên Ái Bình, nhưng chiếc đuôi dài lại quấn quanh cổ tay Tống Miểu.
Đúng là một chú mèo con “tay trái ôm, tay phải ấp”!
Từ lúc bước vào, Giang Trầm Ý vẫn luôn cẩn thận lắng nghe tiếng lòng của những người xung quanh.
Nhưng khi nhìn thấy hai người kia, trên mặt Giang Trầm Ý hiện lên một chút nghi hoặc thoáng qua, người không quen biết cậu thì căn bản không nhìn ra được.
Ngón tay cậu bị chạm nhẹ một cái. Quay đầu lại, cậu thấy Hoắc Vân Khê đang nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi cậu đang suy nghĩ gì.
Giang Trầm Ý chậm rãi lắc đầu, ánh mắt lại nhanh chóng lướt qua khung cảnh xung quanh.
Sau khi vào nhà họ Hoắc, trong những tiếng lòng cậu nghe được, có ba giọng nói đặc biệt vang dội –
[Hai người này, rốt cuộc đến đây làm gì?] Giọng nói già nua, đây hẳn là tiếng lòng của vị lớn tuổi nhất.
[Ai… Hiệp Hội Thiên Sư, không biết em Thuấn lúc này thế nào rồi.] Giọng nói rất hiền hòa, đây là của người phụ nữ trẻ tuổi hơn.
Và, còn có một giọng cuối cùng càng thêm kích động – [Người của Hiệp Hội Thiên Sư sao còn chưa chết đi!!!].
Điều kỳ lạ nhất là, giọng nói cuối cùng nghe đầy ác ý, nhưng Giang Trầm Ý lại có thể cảm nhận được, tiếng lòng của đối phương thực chất chứa nhiều tức giận hơn, ác ý thực sự không có bao nhiêu.
Giang Trầm Ý liếc mắt qua phía cầu thang một bên, sau đó lại thu hồi ánh mắt, cùng Hoắc Vân Khê đi đến trước mặt hai người kia.
“Giám sát viên của Hiệp Hội Thiên Sư, Giang Trầm Ý. Lần này đường đột tới thăm, thật sự xin lỗi.”
Chàng trai khẽ mỉm cười, đôi mắt màu sáng càng thêm trong trẻo và rạng rỡ.
Chỉ riêng đôi mắt ấy cũng đủ để làm giảm bớt sự cảnh giác của hai mẹ con nhà này.
Sau khi hàn huyên đơn giản, Nguyên Ái Bình liền đi thẳng vào vấn đề chính: “Tôi muốn hỏi, hai vị đến nhà họ Hoắc là vì chuyện gì?”
Trước khi hai người này tới, Nguyên Ái Bình đã suy nghĩ rất nhiều, ví dụ như họ muốn làm gì đó ở biên giới, nên muốn mượn sức của nhà họ Hoắc chẳng hạn.
Ai ngờ, người đàn ông bên cạnh chàng trai vừa mở miệng, đã thu hút toàn bộ sự chú ý của các bà.
“Tôi muốn xem gia phả nhà họ Hoắc.” Đối với các gia tộc lớn, gia phả là thứ không thể thiếu.
Trước đó, ánh mắt của hai mẹ con đều tập trung vào Giang Trầm Ý. Mãi đến lúc này, các bà mới theo tiếng nói nhìn về phía Hoắc Vân Khê đang ngẩng đầu, và lập tức bị khuôn mặt của đối phương làm cho kinh ngạc!
“Giống… Sao lại có thể giống như vậy…” Nguyên Ái Bình mất hết bình tĩnh.
Bà đột nhiên đứng dậy, trong lúc hoảng hốt suýt chút nữa làm đổ cả chén trà trên bàn.
Tống Miểu kinh ngạc che miệng. Tuy bà cũng nhìn ra khuôn mặt này của Hoắc Vân Khê rất giống người nhà họ Hoắc, nhưng cũng không phản ứng kích động như mẹ chồng mình.
Giang Trầm Ý ghi nhớ lại vẻ mặt của họ. Theo điều tra của cậu, vị Nguyên Ái Bình này vừa qua tuổi bảy mươi, chồng bà hơn bà ba tuổi.
Cứ như vậy, vị “tổ tông” Hoắc Vân Khê này, có lẽ phải thuộc hàng ông nội của chồng bà Nguyên Ái Bình?
Trời! Vậy thì đúng là cụ cố thật rồi…
Nguyên Ái Bình từ từ đưa tay về phía Hoắc Vân Khê. Khi tay bà sắp chạm vào đối phương, một cánh tay đột ngột xuất hiện, ngăn cản bà.
“Bà Nguyên, bà đang nhìn anh ấy để nghĩ đến ai vậy?” Đôi mắt Giang Trầm Ý tràn đầy vẻ dò xét.
Có Giang Trầm Ý ra tay cản lại, Nguyên Ái Bình thoáng chốc tỉnh táo lại. Tuy nhiên, khi ánh mắt bà dừng trên mặt Hoắc Vân Khê, lại lập tức tràn ngập sự xúc động.
“Nếu nói là cố nhân… thì đúng là có một người. Dáng vẻ của cộng sự cậu đây, rất giống với ông nội mà tôi từng gặp khi còn nhỏ.”
Khóe miệng Hoắc Vân Khê khẽ giật giật, tuy biết mình đã chết được một trăm năm. Nhưng khi nhìn thấy một bà cụ tóc bạc trắng gọi mình là ông nội, y vẫn cảm thấy rất không thoải mái.
Giang Trầm Ý… thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng, cũng may cậu kịp thời nén lại.
“Khụ, chính vì như vậy, nên chúng tôi mới muốn xem gia phả nhà họ Hoắc.”
Đối mặt với yêu cầu của chàng trai, Nguyên Ái Bình có chút khó hiểu: “Nói đi nói lại, cho dù cậu ta có là hậu duệ nhà họ Hoắc, trong gia phả cũng sẽ không có ghi chép về cậu ta.”
Nói xong, bà liền phản ứng lại: “Chẳng lẽ các vị muốn điều tra về trưởng bối của cậu ấy sao?”
Tuy nhiên, hai người vẫn lắc đầu.
Giây tiếp theo, từ miệng Giang Trầm Ý liền thốt ra một câu khiến mọi người kinh ngạc: “Tôi nghi ngờ, anh ấy chính là một vị tổ tông trong gia phả của nhà các vị.”
Thấy hai người kinh ngạc xen lẫn chút tức giận, Hoắc Vân Khê trực tiếp biểu diễn cho họ xem một lần, lập tức hóa thành một vệt sáng trở lại chiếc lục lạc trên cổ tay Giang Trầm Ý.
Sau đó, lại từ lục lạc hiện ra.
Không chỉ Hoắc Vân Khê, Ô Đoàn cũng biến thành một vệt lục quang chui vào lục lạc, rồi lại chui ra biến thành một con mèo.
Cảnh tượng này khiến hai người phụ nữ sững sờ tại chỗ một lúc lâu, ngay cả tiếng lòng cũng không có.
Giang Trầm Ý lại liếc nhìn vị trí cửa cầu thang, vị kia dường như cũng đã thấy cảnh tượng này.
Một lúc lâu sau, Nguyên Ái Bình hoàn hồn trước, xoa xoa vầng trán đang khẽ giật giật mà không nói gì.
“Cái này… Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Bà từng thấy qua thủ đoạn của thiên sư, nhưng chưa từng thấy qua thủ đoạn như vậy!
Vị này… vị này còn là người không?
Nghe thấy tiếng lòng đó, Giang Trầm Ý ân cần kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Khi nghe nói vị này đã chết trên chiến trường từ một trăm năm trước, ánh mắt Nguyên Ái Bình và Tống Miểu lập tức trở nên nghiêm túc.
“Không biết có phải vì linh hồn không trọn vẹn không, sau khi tỉnh lại anh ấy không có bất kỳ ký ức liên quan nào, ngay cả cái tên Hoắc Vân Khê này cũng là sau khi giao dịch với siêu thị mới biết được.”
“Vậy tại sao không thể giao dịch để lấy lại ký ức?”
Tống Miểu tuy không hiểu lắm giao dịch này là thế nào, nhưng nghe Giang Trầm Ý nói vậy, ý nghĩ đầu tiên của bà là thế.
Hoắc Vân Khê bất đắc dĩ nhún vai: “Tôi cũng muốn lắm, nhưng cái giá phải trả quá lớn, tôi không trả nổi.”
Nguyên Ái Bình lặng lẽ nghe xong tất cả, rồi xoa xoa ấn đường.
Ý đồ của đối phương thực sự vượt quá dự đoán của bà, tuy nhiên yêu cầu của họ cũng không khó giải quyết.
“Gia phả phải không, đợi một lát, tôi đi lấy.” Giọng bà nghe có chút mệt mỏi.
Thủ phạm gây ra sự mệt mỏi đó – Hoắc Vân Khê và Giang Trầm Ý – lại ngoan ngoãn cúi đầu uống trà. Dáng vẻ này khiến hai người phụ nữ nhìn mà khóe mắt giật lia lịa.
Rất nhanh, Nguyên Ái Bình liền ôm một cuốn gia phả dày cộp trở lại.
“Một trăm năm trước à… Là ở đây…” Bà cẩn thận lật giở cuốn tộc phổ, chẳng mấy chốc đã tìm đến thời gian và vai vế tương ứng.
Nhưng, khi nhìn thấy cái tên Hoắc Vân Khê, Giang Trầm Ý vẫn không nhịn được quay mặt đi chỗ khác, “phụt” một tiếng bật cười.
Cậu vốn tưởng Hoắc Vân Khê thuộc hàng ông nội của chồng bà Nguyên Ái Bình, kết quả, lại là hàng cụ cố!
Trời ạ! Đúng là trời ạ!
Nếu tính cả thế hệ nhỏ nhất hiện tại của nhà họ Hoắc, có phải đã là sáu đời cùng một nhà rồi không?
“Hoắc Vân Khê… Cháu đời thứ 10 nhà họ Hoắc… tử trận trên chiến trường Sa Hà năm 1xxx. Anh cả của người này đã cho con trai trưởng của mình làm con thừa tự cho người này… Cháu đời thứ mười một Hoắc Chấn An… Cháu đời thứ mười hai Hoắc Sương Thâm… Cháu đời thứ mười hai Hoắc Tế Ninh!!!”
Nguyên Ái Bình đọc một hồi, đến khi đọc cái tên cuối cùng thì giọng bà lạc hẳn đi.
Bởi vì, Hoắc Tế Ninh chính là tên chồng bà.
Nếu thân phận đối phương không sai… người đàn ông cao lớn, tuấn mỹ lại trẻ tuổi trước mặt này, là cụ cố của bà sao?
Hả? Điều này có hợp lý không?
Hai người phụ nữ đồng thời hít một hơi lạnh, ai cũng không ngờ tình huống hôm nay lại biến thành như vậy!
Giang Trầm Ý quay lưng đi, bờ vai cậu khẽ run run, khiến Hoắc Vân Khê càng thêm bất đắc dĩ.
“Chờ… Chờ đã!”
Tống Miểu đưa tay che mặt, một lúc lâu sau, bà mới đưa ra nghi vấn: “Cho dù tên giống nhau, cũng không thể đảm bảo vị này… vị này chính là người nhà họ Hoắc chúng ta!”
Điều đáng tiếc hiện tại là, Hoắc Vân Khê không có thân thể con người, căn bản không thể làm bất kỳ xét nghiệm di truyền nào.
Giang Trầm Ý cũng không ngạc nhiên trước sự cẩn thận của họ. Cậu thu lại nụ cười trên mặt, đưa chiếc lục lạc trong tay qua: “Đây là chiếc lục lạc đã phong ấn anh ấy lúc trước, bảo vệ linh hồn anh ấy suốt hơn 80 năm.”
Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào hai người: “Chúng tôi hiện tại chủ yếu muốn điều tra một chút, chiếc lục lạc này rốt cuộc là do ai làm ra.”
Bên Hiệp Hội Thiên Sư cậu đã cùng Cố Sanh tra xét qua, nhưng không tìm thấy chút manh mối nào. Không biết vị thiên sư ra tay đó không có quan hệ gì với Hiệp Hội Thiên Sư, hay là đã cố ý xóa đi manh mối.
Nếu không, họ cũng sẽ không cố ý tìm đến nhà họ Hoắc.
Hoắc Vân Khê chỉ muốn biết thân phận của mình mà thôi, chứ không phải thật sự muốn làm tổ tông của người ta đâu!
Gửi phản hồi