Chương 409: Ngoại truyện Lâm-Tiêu 03
Trần Tiêu nghe thấy một tiếng “bốp”, đầu hắn đập thẳng vào tường. Nhất thời, mắt hắn nổ đom đóm, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đến giây tiếp theo, môi đột nhiên bị chặn lại.
Bờ môi nóng rẫy của Trần Thiên Lâm áp xuống, hôn hắn một cách mãnh liệt. Người anh trai vốn luôn bình tĩnh, thờ ơ, giờ phút này rõ ràng đã mất hết lý trí, nụ hôn trở nên có chút điên cuồng.
Trần Tiêu: “…”
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra — anh trai hắn bị bỏ thuốc rồi? Nếu không cũng không thể nào mất kiểm soát như vậy.
Là thằng khốn nạn nào dám bỏ thuốc anh trai?
Đầu óc Trần Tiêu rối như tơ vò.
Đột nhiên, trong đầu hắn lóe lên cảnh tượng vừa vô tình nhìn thấy lúc từ nhà vệ sinh ra—
“Em không phải vẫn luôn là fan của Lâm thần sao? Anh vừa thấy anh ấy lên lầu rồi, hình như có chút không khỏe… Ở đây không có người ngoài, em mang hoa quả cho thần tượng thì có ai nói gì đâu…”
Hứa Uyển Như bị Trương Bằng thuyết phục, đã lên lầu mang hoa quả cho Trần Thiên Lâm. Nếu không phải lúc đó Trần Thiên Lâm vẫn còn lý trí, đuổi Hứa Uyển Như đi, thì người bị cưỡng hôn lúc này chính là cô ta rồi?
Hứa Uyển Như vóc dáng nhỏ bé, chắc chắn không có sức phản kháng, cộng thêm cô ta là fan của Trần Thiên Lâm, vẫn luôn ngưỡng mộ anh, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì còn cần phải hỏi sao?
Nghĩ đến đây, Trần Tiêu như bị dội một gáo nước lạnh, sống lưng lạnh toát.
Trương Bằng, thằng chó này, lại dám nảy ra cái ý đồ bẩn thỉu như vậy!
Những người khác trong buổi tụ tập hôm nay đều không có thù oán gì với anh trai, không cần thiết phải dùng thủ đoạn hạ lưu này để hãm hại Trần Thiên Lâm, chỉ có Trương Bằng mới có lý do để giở trò. Hồi nhỏ, Trần Tiêu đánh gã chính là vì gã đã dám nói xấu Trần Thiên Lâm. Gã hẳn là vẫn còn hận Trần Tiêu vì chuyện bị đánh năm đó, nên mới nảy sinh ý đồ xấu xa, muốn để Trần Thiên Lâm mất lý trí và xảy ra quan hệ với Hứa Uyển Như.
— Nam thần sau khi say rượu ngủ với fan, mà lại còn là một nữ ca sĩ nổi tiếng trong giới giải trí, một chủ đề gây bùng nổ truyền thông đến mức nào!
Danh tiếng của Trần Thiên Lâm tuyệt đối sẽ tụt dốc không phanh, hình tượng nam thần lạnh lùng cao ngạo trong lòng người hâm mộ cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Hứa Uyển Như, một ca sĩ hạng hai, còn có thể nhân cơ hội này để ké nhiệt độ, nói không chừng sẽ còn giả vờ đáng thương, bán thảm, nói mình là fan cứng của Lâm Thần, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trần Thiên Lâm, cô ta sẽ biến thành một nạn nhân vừa đáng thương vừa si tình, nói không chừng còn có thể cùng Trần Thiên Lâm “buộc” lại với nhau để tạo scandal.
Đây quả thực là một kế sách vẹn cả đôi đường.
Trương Bằng, mày chán sống rồi phải không?
Tao đây năm đó đánh mày nhập viện xem ra là quá nhẹ tay, sao không đánh chết mày luôn đi!
Trần Tiêu hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật muốn lập tức tóm thằng ngu đó lại đánh cho tàn phế.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, hắn hoàn toàn chết lặng — bởi vì Trần Thiên Lâm đã nhanh chóng lột quần áo của hắn, đè hắn ngã vào bồn tắm.
Lưng tiếp xúc với thành bồn tắm lạnh lẽo, trước mặt lại là thân thể nóng rực của anh trai. Trần Tiêu nhanh chóng hoàn hồn lại, nhận ra anh trai định làm gì, mặt hắn đỏ bừng, giọng run run: “Anh… anh… anh buông em ra trước đã…”
Hắn vẫn luôn thầm yêu anh trai. Nếu Trần Thiên Lâm là cam tâm tình nguyện ở bên hắn, hắn sẽ hạnh phúc đến mức chạy xuống lầu la hét một nghìn lần, chuyện gì cũng thuận theo anh.
Nhưng bây giờ, Trần Thiên Lâm bị bỏ thuốc, ý thức không tỉnh táo, có lẽ còn không biết người trong lòng mình là ai. Xảy ra quan hệ trong tình huống này không phải là điều Trần Thiên Lâm mong muốn, ngày mai một khi tỉnh táo lại chắc chắn sẽ rất khó xử.
Về mặt lý trí, hắn nên đẩy anh trai ra, để anh ngâm nước lạnh, hoặc đi tìm một số loại thuốc giải.
Thế nhưng…
Vào khoảnh khắc đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của Trần Thiên Lâm, lúc muốn đẩy đối phương ra, Trần Tiêu lại do dự.
Thật sự phải đẩy ra sao?
Hắn đột nhiên nghĩ đến, có lẽ, đây là cơ hội duy nhất trong cả cuộc đời này hắn có thể thân mật với anh trai.
Bỏ lỡ rồi sẽ không bao giờ có lại.
Tại sao phải đẩy ra?
Có thể ở bên anh trai, không phải là chuyện hắn hằng mơ ước sao?
Dòng suy nghĩ trong đầu Trần Tiêu vô cùng hỗn loạn.
Vừa rồi lúc chơi game với mấy ngôi sao kia hắn cũng đã uống chút rượu, cả đầu óc gần như biến thành một mớ hồ dán. Thế nhưng, trong cái đầu óc hỗn độn đó lại có một ý nghĩ vô cùng mãnh liệt, rõ ràng hiện lên—
Hắn rất yêu Trần Thiên Lâm.
Từ lúc nhỏ được nhà họ Trần nhận nuôi, được Trần Thiên Lâm dẫn vào phòng ngủ rộng rãi, sáng sủa, nói với hắn “sau này đây chính là nhà của em”, hắn đã nảy sinh cảm giác ỷ lại vào Trần Thiên Lâm. Ba mẹ nuôi công việc quá bận rộn, thường xuyên không ở nhà, hắn có thể nói là do Trần Thiên Lâm một tay nuôi lớn.
Sau này, thấy anh trai giành được suất tuyển thẳng vào trường đại học trọng điểm, mọi phương diện đều ưu tú như vậy; thấy anh trai vóc dáng cao lên, dung mạo thanh tú, khí chất thoát tục, trở thành nam thần trong lòng biết bao nữ sinh, tình cảm ngưỡng mộ trong lòng hắn lại càng thêm sâu sắc.
Có thể ở bên Trần Thiên Lâm, làm những chuyện thân mật nhất, là khát khao thầm kín nhất nơi sâu thẳm trái tim Trần Tiêu.
Khát khao đó giống như cỏ dại, điên cuồng mọc lên, dần dần quấn chặt lấy trái tim, khiến lý trí của hắn bay biến mất.
Cơ hội ngàn năm có một, thay vì đẩy anh trai ra, hay là cứ thế thuận nước đẩy thuyền…
Trần Tiêu nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.
Hắn đặt tay lên vai anh trai, không hề đẩy ra, ngược lại còn nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ôm lấy Trần Thiên Lâm.
Được đáp lại, Trần Thiên Lâm lập tức hung hãn hôn xuống.
Trong phòng tắm rất nhanh đã vang lên những âm thanh mờ ám.
…
Ảnh hưởng của thuốc khiến Trần Thiên Lâm dường như không biết tiết chế, mãi đến tận đêm khuya anh mới dừng lại.
Có lẽ là do tiêu hao quá độ khiến cơ thể quá tải, cộng thêm ảnh hưởng của thuốc, Trần Thiên Lâm rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Người đàn ông đang ngủ say mày nhíu chặt, dường như rất không vui. Trần Tiêu đưa tay ra, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vuốt phẳng lông mày của anh trai. Hắn muốn dậy, lại phát hiện hai chân run rẩy, nơi nào đó đau như bị xé rách, căn bản không thể đứng vững.
Trần Tiêu nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau nhói, bám vào thành giường từ từ đứng dậy.
Hắn liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ chỉ hai giờ sáng — Trần Thiên Lâm vậy mà đã đè hắn ra giày vò suốt bốn tiếng đồng hồ, thảo nào hắn toàn thân đau nhức, cảm giác như mình sắp tàn phế.
Trần Tiêu hít một hơi thật sâu, tìm lại cảm giác của cơ thể, tập tễnh bước vào phòng vệ sinh.
Hắn mở nước ấm, muốn tắm rửa sạch sẽ, nhưng những vết bầm tím khắp người căn bản không thể rửa trôi. May mà hôm nay hắn ra ngoài mặc áo len cao cổ, mặc vào rồi thì người khác cũng không nhìn thấy.
Trần Tiêu cười khổ, thầm nghĩ mình đúng là một thằng ngốc.
Không nên khóc. Nhưng khi dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen xối xuống mặt, hắn vẫn không nhịn được mà bật khóc.
Hắn khóc trong phòng tắm như một con thú nhỏ bị thương, một mình liếm láp vết thương trong đêm tối.
Lý trí đã hoàn toàn quay trở lại, hắn cảm thấy bản thân có chút ghê tởm. Nhất thời bốc đồng, nhân lúc Trần Thiên Lâm ý thức không tỉnh táo mà xảy ra quan hệ, việc này có khác gì c-ư-ỡ-n-g h-i-ế-p đối phương? Dù hắn là người bị “đè”, nhưng trong chuyện này, Trần Thiên Lâm cũng là người bị hại. Thử tưởng tượng xem, nếu chính mình bị bỏ thuốc, bản thân phải lên giường với người mình không thích, liệu có vui không?
Trần Thiên Lâm không hề muốn, Trần Thiên Lâm đã nói hai lần bảo hắn ra ngoài…
Tại sao hắn lại đột nhiên não tàn, làm trái với ý muốn của anh trai, tự ý lên giường với anh?
Làm như vậy chẳng khác nào là đang sỉ nhục và xúc phạm đến Trần Thiên Lâm.
Với tính cách kiêu ngạo của Trần Thiên Lâm, không thể nào vì áy náy mà ở bên hắn. Sau khi biết được sự thật, Trần Thiên Lâm sẽ chỉ cảm thấy ghê tởm như nuốt phải ruồi…
Trần Tiêu hối hận vô cùng. Sau khi tỉnh táo lại, hắn chỉ muốn dùng đầu đập mạnh vào tường.
Hắn vặn nước sang mức lạnh nhất, dòng nước lạnh buốt xối thẳng xuống đầu… Càng xối càng tỉnh, càng tỉnh càng đau lòng.
Trái tim quặn thắt từng cơn, chỉ hận không thể quay về bốn tiếng trước để tự tát cho mình một cái. Nước mắt hắn không ngừng trào ra, hòa lẫn với dòng nước từ vòi hoa sen. Cơ thể bị dòng nước lạnh buốt xối rửa, trái tim cũng lạnh như bị nhét đầy đá.
Không thể quay lại được nữa rồi…
Nếu anh trai biết sự thật, sẽ không tha thứ cho hắn.
Hồi nhỏ bị bắt nạt, hắn một mình đánh ba đứa cũng không sợ. Nhưng khi yêu một người, hắn liền có điểm yếu — hắn sợ, sợ sau chuyện này sẽ hoàn toàn mất đi anh trai.
Sống đến hai mươi mấy tuổi, hắn thật sự chưa bao giờ cảm thấy bản thân thảm hại như lúc này.
…
Cũng không biết qua bao lâu, cho đến khi lạnh đến run rẩy, Trần Tiêu cuối cùng mới bình tĩnh lại.
Chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ chỉ có thể nghĩ cách cứu vãn. Hắn tắt vòi hoa sen, lau khô người, mặc quần áo vào, xử lý qua loa các dấu vết trong bồn tắm rồi quay người đi ra mép giường.
Dấu vết trên giường không thể xử lý được. Hắn bây giờ không còn sức để dời Trần Thiên Lâm qua một bên rồi thay ga giường mới, hơn nữa đây là nhà người khác, ga giường ở đâu hắn cũng không biết. Trần Tiêu ngẩn người nhìn chiếc giường bừa bộn một lúc, rồi bước tới, cúi người cẩn thận hôn lên trán Trần Thiên Lâm, nhỏ giọng nói: “Anh… xin lỗi…”
Giọng hắn khàn đặc, như có cát chà xát trong cổ họng, còn mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.
Trần Thiên Lâm không có phản ứng. Trần Tiêu vội vàng lùi lại, rón rén như một tên trộm, chuồn ra khỏi phòng của anh trai.
La Thành sớm đã sắp xếp phòng ngủ cho mỗi vị khách. Phòng của Trần Tiêu vừa hay ở ngay cạnh phòng của anh trai. Hắn rón ra rón rén mở cửa, sau khi vào phòng mình liền lập tức khóa cửa lại, đặt báo thức cho sáng mai, đến lúc nằm lên giường mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cơn mệt mỏi của cơ thể như thủy triều nhanh chóng nhấn chìm hắn.
Trần Tiêu còn không kịp cởi quần áo, cứ thế thiếp đi trên giường.
…
Sáng hôm sau, lúc Trần Thiên Lâm tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh không có ai.
Trên chiếc giường bừa bộn, những dấu vết đó đang nói rõ cho anh biết tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt Trần Thiên Lâm âm u đến đáng sợ. Anh xoa xoa thái dương đang giật thình thịch, đứng dậy xuống giường.
Hôm qua đi tắm nước lạnh quần áo đều đã ướt sũng, đến dự tiệc cũng không mang theo đồ thay. Trần Thiên Lâm gửi cho La Thành một tin nhắn, nói mình say rượu nôn đầy người, nhờ ông ta tìm giúp một bộ quần áo sạch mang qua.
Nhưng chuyện cuối cùng cũng không thể giấu được.
Những dấu vết trên giường, người không mù đều biết đó là gì. La Thành mang quần áo đến, tròn mắt nhìn hiện trường bừa bộn trong phòng, lắp bắp: “Cậu… cậu tối qua cùng người ta lên, lên, lên giường à?”
Trần Thiên Lâm chỉ đáp một chữ: “Ừm.”
“…” La Thành đứng ngây người tại chỗ một lát, đau đầu vò mái tóc xoăn của mình, mặt mày khổ sở: “Tuy lần này tôi mời đến đều là fan của cậu, mấy cô ca sĩ kia cũng khá xinh đẹp, nhưng mà Thiên Lâm, giới giải trí nước sâu khó lường, chuyện này nếu truyền ra ngoài, đối với cậu, đối với họ, ảnh hưởng đều không tốt.”
Trần Thiên Lâm mặt không biểu cảm: “Sẽ không truyền ra ngoài đâu, quản tốt cái miệng của anh đi.”
La Thành lập tức đưa tay lên, làm động tác kéo khóa miệng: “Tôi chắc chắn sẽ không nhiều lời, chỉ là… tối qua lúc cậu cùng người ta… làm chuyện đó, không bị ai bắt gặp chứ?”
Trần Thiên Lâm: “Không.”
Trong phòng vẫn còn thoang thoảng mùi hương kỳ lạ, bầu không khí vô cùng lúng túng.
La Thành đành phải giả vờ thoải mái nói đùa: “Người trưởng thành cả mà, thấy thuận mắt thì giao lưu sâu một chút cũng rất bình thường, không cần để ý quá. Khụ, thật không ngờ, ngày thường thấy cậu lạnh lùng, thờ ơ, ra vẻ cấm dục, tôi còn tưởng cậu không có hứng thú với phụ nữ, ai ngờ, lúc phóng túng lên lại…”
Trần Thiên Lâm quay đầu lại lạnh lùng nhìn ông ta, La Thành lập tức biết điều ngậm miệng lại, không đùa nữa.
Chuyện này trong giới giải trí không hiếm gặp. La Thành trong các buổi tụ tập trước đây đã từng tận mắt chứng kiến một vài ngôi sao cùng nhau vào phòng “tâm sự”. Không ngờ, Trần Thiên Lâm lại có thể làm ra chuyện vượt quá giới hạn như vậy.
Một người kiêu ngạo và lạnh nhạt như anh, sao có thể tùy tiện lên giường với một ngôi sao mới quen không lâu chứ?
Càng nghĩ càng thấy không đúng, sắc mặt La Thành lập tức nghiêm túc trở lại, trong đầu hiện lên một khả năng khác: “Đây không giống phong cách của cậu, không lẽ cậu bị người ta gài bẫy?”
Ánh mắt Trần Thiên Lâm như những mũi tên băng vỡ nát. Anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra nhìn xuống dưới lầu, giọng nói không chút hơi ấm: “Có một vài con chuột, đã cho nó con đường sống, nó lại cứ thích đâm đầu vào chỗ chết, đúng là không biết tự lượng sức mình.”
“Chuột gì? Cậu biết là ai làm à?” Đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, vừa hay thấy quản lý của Hứa Uyển Như là Trương Bằng đi ngang qua. La Thành ngẩn người: “Trương Bằng? Tôi không tiếp xúc nhiều với cậu ta, chỉ nhớ đây là quản lý mới ký hợp đồng năm nay của Uyển Như. Cậu ta không đến mức to gan dám gài bẫy cậu chứ? Dựa vào cậu để tạo scandal, não cậu ta bị cửa kẹp à!”
“Chuyện này, tôi không muốn kéo anh vào.” Trần Thiên Lâm buông rèm xuống, quay đầu nhìn người bạn thân, “Anh chỉ cần giữ mồm giữ miệng, giả vờ như không biết gì cả, những chuyện khác tôi sẽ xử lý.”
“…” Đối diện với ánh mắt của anh, La Thành cảm thấy gáy mình lành lạnh, không nhịn được nói: “Giống như… xử lý Thiệu Bác vậy sao?”
Trần Thiên Lâm không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.
La Thành khẽ thở dài: “Tuy tôi không rõ cậu với tên này có ân oán gì, nhưng nếu cậu đã nói muốn tự mình xử lý, tôi tin cậu có thể xử lý tốt.” Ông ta dừng lại một chút, rất áy náy cúi đầu: “Chuyện lần này tôi cũng có trách nhiệm, nếu không phải tôi tổ chức buổi tụ tập, còn gọi mấy ngôi sao nhỏ đến, cũng sẽ không xảy ra chuyện này… Thật sự xin lỗi.”
Trần Thiên Lâm ngắt lời đối phương: “Em trai tôi đâu?”
La Thành đáp: “Tôi vừa thấy Trần Tiêu đang ăn sáng dưới lầu, hôm nay cậu ấy dậy khá sớm.”
Trần Thiên Lâm khẽ cau mày: “Tôi xuống xem nó.”
Gửi phản hồi