Chương 407: Ngoại truyện Lâm-Tiêu 01
Tối hôm đó, sau khi lễ trao giải kết thúc và trở về câu lạc bộ, Trần Tiêu đã đi ngủ từ rất sớm. Sự mệt mỏi của cả một mùa giải khiến tinh thần hắn kiệt quệ, nhưng may mà cuối cùng thu hoạch cũng bội thu, giải Ba hạng mục cá nhân, vô địch giải đồng đội. Ước mơ của hắn cuối cùng cũng thành hiện thực, trong lòng không còn gánh nặng nào nữa.
Trần Tiêu ngủ thiếp đi khi chưa đến mười một giờ.
Hắn mơ một giấc mơ, giấc mơ này dài đến lạ thường, hắn dường như lại quay về những ngày tháng thơ ấu ở cô nhi viện.
Hắn không hề biết cha mẹ mình là ai, kể từ khi có ký ức đã luôn sống ở cô nhi viện. Đó là một hành tinh xa xôi hẻo lánh, cô nhi viện nằm ở ngoại ô thành phố, khung cảnh thanh tĩnh. Trong viện có mấy đứa trẻ mồ côi cha mẹ, được viện trưởng già tốt bụng chăm sóc. Tất cả mọi người đều theo họ Trịnh của viện trưởng, tên hắn lúc đó là Trịnh Tiêu, do viện trưởng đặt.
Trong số những đứa trẻ ở cô nhi viện, hắn lớn tuổi nhất, những đứa khác đều gọi hắn là anh. Có một cậu bé tên Trịnh Diệc mắc bệnh tim bẩm sinh, cơ thể gầy yếu, thấp hơn bạn bè cùng trang lứa cả một cái đầu, sau khi đi học thường xuyên bị bắt nạt. Trần Tiêu thấy bất bình, luôn ra mặt bảo vệ Tiểu Diệc. Hắn thích dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, là “tiểu bá vương” trong đám trẻ, một mình đánh ba đứa cũng không hề sợ hãi.
Ngày gặp Trần Thiên Lâm, hắn vừa mới đánh nhau xong. Nguyên nhân là do mấy đứa côn đồ trong lớp dùng nước làm ướt vở bài tập của Tiểu Diệc, còn giấu cặp sách của cậu bé trong nhà vệ sinh. Tiểu Diệc chỉ biết khóc. Sau khi Trần Tiêu biết chuyện liền tức giận đùng đùng, tan học xong liền chặn mấy đứa con trai đó trong nhà vệ sinh đánh cho một trận tơi bời.
Tuy cuối cùng đánh thắng, đánh cho mấy đứa đó khóc lóc xin tha, nhưng hắn một chọi ba nên mặt mũi cũng bị thương.
Lúc trở về cô nhi viện, viện trưởng Trịnh thấy mặt hắn bầm tím, không khỏi đau đầu: “A Tiêu, con lại đánh nhau với người ta à?”
Trần Tiêu hùng hồn đáp: “Có mấy đứa côn đồ bắt nạt Tiểu Diệc, con dạy dỗ chúng nó một trận rồi.”
Viện trưởng lúng túng nhìn người đàn ông bên cạnh, nói: “Anh Trần, nó chính là A Tiêu.”
Trần Tiêu ngước mắt nhìn, trong phòng ngoài viện trưởng ra còn có một đôi vợ chồng trẻ. Người đàn ông mặc vest, trông rất nho nhã, có vẻ là người có thân phận; người phụ nữ thanh tú, xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, cười lên đặc biệt dịu dàng.
Phía sau hai người còn có một thiếu niên vóc dáng cao ráo. Dung mạo thiếu niên rất ưa nhìn, đặc biệt là đôi mắt, màu sắc hơi nhạt, con ngươi đẹp như những viên đá quý đắt tiền.
Thiếu niên đang nhìn hắn không chút biểu cảm, trong ánh mắt dường như tự nhiên toát ra một tia lạnh lẽo. Anh mặc quần jean và áo sơ mi rất sạch sẽ, trên người toát ra vẻ quý phái bẩm sinh, khiến người ta không dám nhìn thẳng. So sánh lại, bộ đồng phục bẩn thỉu của hắn, khuôn mặt dính máu, thật sự quá lôi thôi.
Trần Tiêu lúc đó tuy chưa đến mười tuổi nhưng đã rất hiểu chuyện. Đứng trước thiếu niên cao quý, sạch sẽ này, hắn có chút tự ti, cúi đầu nhìn đôi giày bẩn thỉu của mình, nói: “Viện trưởng có khách ạ? Vậy con về làm bài tập trước.”
Viện trưởng ngăn hắn lại: “Đừng vội đi, họ đến tìm con đấy.”
Trần Tiêu nghi ngờ ngẩng đầu lên. Người đàn ông trẻ tuổi mỉm cười đi đến trước mặt hắn, nói: “Chú tên Trần Quân Vi, là bạn thân nhất của ba con lúc sinh thời. Năm đó bố mẹ con không may qua đời, con còn nhỏ tuổi đã mất tích. Mấy năm nay chú đi khắp nơi dò hỏi tin tức của con, cuối cùng cũng tìm được con rồi, hóa ra con vẫn luôn ở cô nhi viện.”
Người đàn ông đưa tay ra định xoa đầu hắn, Trần Tiêu lại cảnh giác lùi một bước né tránh, cau mày nói: “Cháu còn không nhớ ba cháu tên gì, các người tìm cháu làm gì?”
Trần Quân Vi thu tay lại, ôn hòa cười: “Chúng ta muốn nhận nuôi con.”
Trần Tiêu lập tức từ chối: “Không cần đâu, cháu ở cô nhi viện rất tốt.”
Trần Quân Vi nói: “Đừng vội từ chối, chú muốn cho con một môi trường trưởng thành ổn định và nền giáo dục tốt nhất. Ở cô nhi viện con không có bố mẹ chăm sóc, sau khi chúng ta nhận nuôi con, sẽ xem con như con ruột, con cũng có thể xem chúng ta như ba mẹ, con còn sẽ có một người anh trai…” Ông nói xong liền nháy mắt với thiếu niên bên cạnh: “Thiên Lâm, nói chuyện với em đi con.”
Trần Thiên Lâm tiến lên vài bước, cúi người xuống, nhìn cậu bé bẩn thỉu trước mặt.
Trong lòng Trần Tiêu không được tự nhiên, nhưng vẫn rất bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt anh: “Nhìn tôi làm gì?”
Giọng nói của Trần Thiên Lâm mang theo một tia lạnh lẽo, thản nhiên nói: “Bây giờ trước mặt cậu có hai con đường. Một là tiếp tục ở lại đây, làm một đứa trẻ mồ côi không ba mẹ, không người thân. Hai là về nhà cùng chúng tôi, sau này chúng tôi chính là gia đình của cậu.”
Trần Tiêu tròn mắt nhìn thiếu niên trước mặt, nhất thời không nói nên lời.
Từ nhỏ đến lớn, bạn bè luôn chỉ trỏ sau lưng nói hắn là “đứa con hoang không ai cần”. Hắn tuy bề ngoài giả vờ không để tâm, nhưng trong lòng thực ra cũng hy vọng mình có ba mẹ yêu thương, có một gia đình ấm áp, không đến mức ngay cả lúc trường họp phụ huynh cũng không có ai đi…
Hắn ngày nào cũng đánh nhau chính là vì hắn biết không ai có thể bảo vệ hắn, hắn đành phải dùng nắm đấm để bảo vệ chính mình.
Nếu được nhận nuôi, sau này có ba mẹ và anh trai, có phải sẽ không bị bắt nạt nữa không?
Trần Tiêu nhìn đôi vợ chồng tươi cười ôn hòa trước mặt, có chút động lòng. Hắn dè dặt hỏi: “Hai người thật sự là bạn của bố cháu à?”
Trần Quân Vi nói: “Chú và ba con là bạn học hơn mười năm. Năm đó lúc chú khó khăn nhất, ba mẹ con đã giúp chú rất nhiều. Họ không may gặp chuyện, chú cũng rất đau lòng. Chú muốn nhận nuôi con, chăm sóc con thật tốt, thay họ làm tròn trách nhiệm của ba mẹ. À đúng rồi…” Trần Quân Vi lấy ra một chiếc máy tính cá nhân, mở thư mục ra, nói: “Ở đây có rất nhiều ảnh của ba mẹ con, con có muốn xem không?”
Trần Tiêu nhìn người đàn ông có vài phần giống mình trong hình, trong lòng cảm thấy rất lạ lẫm. Hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì về ba mẹ, hôm nay là lần đầu tiên nghe có người nhắc đến họ.
“Chúng ta thật sự muốn nhận nuôi con, cho con một mái nhà. Ba mẹ con chắc chắn cũng không muốn nhìn con lớn lên ở cô nhi viện đâu.” Người phụ nữ dịu dàng đi tới, nhẹ nhàng đưa tay ra, thăm dò đặt tay trước mặt cậu bé. Lần này Trần Tiêu không né tránh, bà liền mỉm cười nắm lấy bàn tay nhỏ bẩn thỉu của cậu bé, nói: “A Tiêu, sau này dì làm mẹ của con được không?”
Ngón tay người phụ nữ thon dài, mềm mại. Tay hắn bẩn như vậy mà bà cũng không ngại, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Dì này thật xinh đẹp, còn đẹp hơn cả mấy ngôi sao trên TV. Mặt Trần Tiêu hơi đỏ lên, muốn rút tay về nhưng lại bị bà nắm chặt hơn.
“Dì biết viện trưởng đối xử với con rất tốt, ở đây con cũng có rất nhiều bạn bè, nhưng gia đình thì khác. Có gia đình rồi, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, ba mẹ và anh trai đều sẽ là chỗ dựa của con, người nhà sẽ không bao giờ bỏ rơi con.”
Sẽ không bao giờ bỏ rơi con?
Trần Tiêu ngây người lắng nghe, sống mũi cay xè.
Trần Thiên Lâm thản nhiên nói: “Sau này cậu đến nhà tôi, tôi có rất nhiều đồ chơi, đều có thể cho cậu hết.”
Trần Tiêu đỏ mặt nói: “Tôi không cần đồ chơi, tôi đâu phải trẻ con.”
Trần Thiên Lâm nói: “Nếu cậu không phải trẻ con, càng nên đưa ra lựa chọn một cách lý trí. Đồng ý được nhận nuôi, cậu sẽ có gia đình, ba mẹ sẽ chăm sóc cậu, anh trai cũng sẽ bảo vệ cậu.”
Trần Tiêu ngơ ngác nhìn thiếu niên trước mặt: “… Anh trai?”
“Ừm, cậu có muốn một người anh trai không?”
Trần Tiêu cũng không hiểu sao, ma xui quỷ khiến lại gật đầu.
Ngay sau đó, Trần Thiên Lâm liền đưa tay ra vỗ đầu hắn: “Đồng ý là tốt rồi. Nhìn mặt cậu kìa, như mèo vừa bị nhúng nước vậy. Về tắm rửa trước đi, thu dọn hành lý, đợi nghỉ hè chúng tôi sẽ đến đón cậu.”
Trần Tiêu ngơ ngác về tắm rửa, tắm xong mới hoàn hồn lại — hình như hắn còn chưa đồng ý mà? Chuyện nhận nuôi cứ thế được quyết định một cách khó hiểu vậy sao? Người anh trai này thật biết cách đặt câu hỏi dẫn dụ, mình chỉ nói “muốn có anh trai” sao lại biến thành đồng ý rồi?
Nóng lòng muốn nhận nuôi hắn như vậy, không lẽ bị gia đình này lừa bán đi rồi chứ?
Trần Tiêu suy nghĩ lung tung cả đêm. Sáng hôm sau, hắn chạy đi tìm viện trưởng từ sớm: “Viện trưởng Trịnh, gia đình muốn nhận nuôi con là người thế nào ạ? Không lẽ họ định bán con đi sao?”
Viện trưởng Trịnh dở khóc dở cười, xoa đầu tiểu Trần Tiêu: “Nghĩ linh tinh gì vậy? Họ muốn nhận nuôi con, ta đương nhiên sẽ điều tra kỹ lưỡng lai lịch của họ. Con yên tâm, là gia đình đàng hoàng. Ông Trần đó là giám đốc công ty đầu tư, nhà rất có tiền. Hơn nữa, ông ấy còn lấy mẫu gen của con đi đối chiếu, xác nhận con là con trai của bạn cũ ông ấy.”
Một số đứa trẻ trong cô nhi viện quả thực ba mẹ đều đã qua đời, nhưng cũng có một số là bị lạc hồi nhỏ. Viện trưởng già đã chuẩn bị mẫu gen của tất cả mọi người, chính là hy vọng một ngày nào đó người thân của những đứa trẻ có thể tìm đến.
Trần Tiêu nghe vậy cuối cùng cũng yên tâm, vui vẻ chạy đi thu dọn hành lý.
Ba ngày sau, trường học nghỉ hè, thời gian mà nhà họ Trần đã hẹn đến đón hắn cuối cùng cũng đến.
Những đứa trẻ trong cô nhi viện đều rất ngưỡng mộ: “Anh Tiêu, nghe nói có gia đình muốn nhận nuôi anh à?”, “Thích thật, sau này anh sẽ có ba mẹ rồi…”
Trần Tiêu mặt mày hớn hở, một tay khoác vai mấy đứa em, nói giọng đại ca: “Sau này anh thành tài sẽ không quên các em đâu, anh sẽ thường xuyên về thăm mọi người.”
Cảnh này vừa hay bị Trần Quân Vi nhìn thấy, ông có chút đau đầu nói: “Nghe viện trưởng nói, Trần Tiêu từ nhỏ đã thích đánh nhau, tính tình rất nóng nảy, ba sợ không quản được nó…”
Trần Thiên Lâm nhìn cậu nhóc đang vênh mặt ở đằng xa, nói: “Ba yên tâm, sau này đứa nhỏ này cứ giao cho con quản.”
Trần Quân Vi rất vui khi thấy hai anh em có thể hòa thuận với nhau. Ông mỉm cười đi đến trước mặt Trần Tiêu. Trần Tiêu vừa mới vênh váo khoe khoang với bạn bè rằng mình sắp có gia đình, thấy Trần Quân Vi liền lập tức thu lại nụ cười, giả vờ ngoan ngoãn đi tới gọi: “Ba.”
Trần Quân Vi rất bất ngờ: “Con bằng lòng gọi ta là ba?”
Trần Tiêu nghi ngờ hỏi lại: “Chú nhận nuôi con rồi, sau này không phải là ba nuôi của con sao?”
Trần Quân Vi ngẩn người, rất nhanh đã cười lên, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé: “Con nói đúng, đi thôi, theo ba về nhà nào.”
Đứa trẻ này đối với “ba mẹ” hoàn toàn không có khái niệm, vì trong ký ức không hề có bóng dáng của họ, nên việc để hắn chấp nhận ba mẹ mới cũng rất dễ dàng. Còn về anh trai thì lại càng dễ hơn, sau khi lên xe, hắn gọi “anh trai” cũng đặc biệt thuận miệng.
Trần Thiên Lâm thản nhiên “ừm” một tiếng, nói: “Từ hôm nay, cậu đổi tên thành Trần Tiêu, theo họ Trần của tôi. Sau khi đổi họ, có thể chuyển hộ khẩu về nhà họ Trần, tiện cho việc đi học sau này.”
Trần Tiêu gật đầu: “Được ạ.”
Hắn đối với “họ” cũng không có khái niệm, dù sao hắn từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, sau này theo họ Trần của anh trai cũng không sao cả.
Xe chạy đến nhà họ Trần, Trần Tiêu phát hiện gia đình này quả nhiên siêu giàu, ở trong một căn biệt thự lớn ba tầng, phía trước còn có vườn hoa, trong gara đậu mấy chiếc xe hơi. Trần Tiêu xuống xe, tò mò quan sát xung quanh, cho đến khi Trần Thiên Lâm đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của hắn, nói: “Đi thôi, phòng ngủ của cậu đã được chuẩn bị xong rồi.”
Trần Thiên Lâm dẫn hắn đến phòng ngủ ở tầng ba. Căn phòng ngủ lớn hơn ba mươi mét vuông có phòng vệ sinh và phòng thay đồ riêng, còn có một ban công nhỏ. Trên giường hắn trải một bộ ga giường mới tinh, đối diện là một chiếc bàn học, trên bàn bày một vài cuốn sách tham khảo và vở bài tập mà hắn có thể dùng đến. Rõ ràng, gia đình này để chào đón sự xuất hiện của hắn đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Trần Tiêu có chút cảm động, ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Lâm, nhỏ giọng gọi: “Anh, anh trai?”
“Sao vậy?”
“Sau này, em sẽ ở đây ạ?”
“Ừm. Không thích à?”
“Thích chứ ạ!” Trần Tiêu trực tiếp nằm xuống giường lăn một vòng, “Ở đây tốt quá!”
“Thích là tốt rồi.” Trần Thiên Lâm nhìn cậu nhóc trẻ con, nói: “Thu dọn hành lý đi, lát nữa xuống lầu ăn cơm.”
Trần Tiêu tiếp tục lăn lộn trên giường, quả thực như đang mơ. Hắn, một đứa trẻ mồ côi không ai thương, không ai quản, lại có thể ngủ trong một phòng ngủ như thế này, thật sự là nằm mơ cũng phải cười tỉnh.
Mẹ chuẩn bị một bàn đầy món ngon. Trần Tiêu từ nhỏ đánh nhau quen rồi, không hề sợ người lạ, ăn uống ngon lành. Mẹ thấy hắn dường như rất thích nơi này, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống, mỉm cười nói: “A Tiêu, sau này đây chính là nhà của con, mẹ ngày nào cũng sẽ nấu món ngon cho con. Bắt đầu từ học kỳ sau, con sẽ đi học cùng anh trai.”
Trần Tiêu gật đầu: “Dạ vâng, anh trai học lớp mấy ạ?”
Trần Thiên Lâm: “Khai giảng lên lớp 12.”
Trần Tiêu tò mò: “Vậy là sắp phải chuẩn bị thi đại học rồi ạ?”
Trần Quân Vi cười nói: “Anh con đã giành được giải đặc biệt trong cuộc thi Olympic Toán, trường đã cho anh con suất tuyển thẳng vào đại học rồi.”
Trần Tiêu mặt đầy ngưỡng mộ: “Anh trai giỏi quá.”
Đối diện với ánh mắt sùng bái của cậu nhóc, Trần Thiên Lâm hiếm khi gắp cho hắn một miếng sườn: “Ăn đi.”
Vợ chồng Trần Quân Vi nhìn nhau, hài lòng mỉm cười — con trai từ nhỏ đã lạnh lùng, trưởng thành hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Thiếu niên ở độ tuổi này, rất nhiều đứa trong kỳ nghỉ sẽ chạy đi chơi khắp nơi, Trần Thiên Lâm lại cảm thấy chúng quá ồn ào, không thích ở cùng bạn bè.
Bây giờ trong nhà có thêm một cậu nhóc, Trần Thiên Lâm cuối cùng cũng có việc để làm.
Ba giao cho anh một nhiệm vụ: “Thiên Lâm, kỳ nghỉ rảnh rỗi, giúp em trai con ôn tập bài vở một chút.”
Trần Thiên Lâm lạnh nhạt “ừm” một tiếng, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, không nhìn ra vui buồn.
Buổi tối, Trần Tiêu về phòng tắm rửa xong xuôi nhưng lại không tài nào ngủ được.
Đến nhà mới tuy khiến hắn rất phấn khích, nhưng môi trường xa lạ lại khiến cậu bé trong lòng rất bất an. Hắn không có cảm giác thuộc về nơi này, luôn cảm thấy mình sẽ không ở lại được lâu, có lẽ sẽ bị ba mẹ nuôi ghét bỏ? Hoặc bị anh trai ghét?
Trẻ con tâm tư nhạy cảm, chỉ sợ mình thể hiện không tốt sẽ làm gia đình này tức giận, bị đuổi về cô nhi viện thì mất mặt lắm.
Đang nằm trên giường suy nghĩ lung tung, đột nhiên có người gõ cửa: “Ngủ chưa?”
Là giọng của Trần Thiên Lâm.
Trần Tiêu bật dậy, còn chưa kịp xỏ dép, cứ thế đi chân trần chạy ra mở cửa, cười rạng rỡ: “Anh trai tìm em?”
Trần Thiên Lâm bước vào phòng, tay cầm một bộ đồ ngủ cỡ nhỏ, nói: “Quên đưa cái này cho em. Lúc ngủ thì thay ra, là ba mới mua hôm qua…” Anh cúi đầu, thấy Trần Tiêu đi chân trần, không khỏi hơi cau mày, “Sàn nhà lạnh lắm, đừng chạy lung tung bằng chân không như vậy.”
Trần Tiêu nhận lấy bộ đồ ngủ, lập tức quay người xỏ dép vào.
Trần Thiên Lâm ngồi xuống mép giường, nói tiếp: “Đến nhà mới, em có thể chưa quen lắm, qua một thời gian sẽ ổn thôi. Có muốn thứ gì cứ nói thẳng với anh.”
“Vâng ạ!”
“Ngủ đi, mai dậy sớm, anh đưa em đi mua đồ.”
Trần Tiêu thay bộ đồ ngủ mới, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, ba mẹ đều đi làm ở công ty. Trước khi đi, mẹ cúi người ôm tiểu Trần Tiêu một cái, nói: “Phải nghe lời anh trai nhé. Hôm nay anh sẽ đưa con đi trung tâm thương mại, con muốn mua gì cứ nói với anh, đừng khách sáo.”
Trần Tiêu gật đầu, tiễn ba mẹ rời đi.
Trần Thiên Lâm được nghỉ hè không có việc gì làm. Tuy anh mới mười bảy tuổi, nhưng ba mẹ đối với năng lực xử lý công việc của anh vô cùng yên tâm, giao Trần Tiêu cho anh dẫn đi, để anh mua sắm thêm một vài vật dụng sinh hoạt cho Trần Tiêu.
Trần Thiên Lâm dẫn em trai đến trung tâm thương mại. Sau khi đến cửa hàng quần áo trẻ em, anh chỉ vào giá treo đồ, nói: “Tự chọn đi.”
Trần Tiêu lần đầu tiên đến một trung tâm thương mại lớn như vậy, phấn khích vô cùng, dè dặt ngắm nghía cái này, lại nhìn cái kia, không biết nên mua bộ nào. Nhân viên bán hàng thấy cậu bé trông đáng yêu liền đi theo khen ngợi suốt: “Con mặc cái này chắc chắn đẹp.” “Bộ này cũng rất hợp, con có muốn mua một bộ không?”
Đầu óc Trần Tiêu trống rỗng, cuối cùng cầu cứu nhìn anh trai: “Anh ơi, mua bộ nào ạ?”
Trần Thiên Lâm vẻ mặt bình tĩnh liên tiếp chỉ mấy bộ, nói: “Mua mấy bộ này trước, rồi qua cửa hàng khác xem.”
Trần Tiêu: “…”
Anh trai ra tay quá hào phóng, trực tiếp mua cho hắn tám bộ quần áo.
Trần Tiêu được yêu thương mà lo sợ: “Nhiều quá, em mặc không hết đâu ạ?”
Trần Thiên Lâm bình tĩnh nói: “Ba dặn rồi, mua thêm nhiều quần áo thay đổi cho em. Đi thôi, bên kia còn nữa.”
Trần Tiêu ngơ ngác đi theo sau lưng anh trai dạo quanh trung tâm thương mại, mua sắm liên tục. Khi đi ngang qua một cửa kính trưng bày, hắn nhìn thấy mô hình robot trong phim hoạt hình, đắt kinh khủng, giá gần năm con số.
Trần Thiên Lâm thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào mô hình, liền thản nhiên hỏi: “Thích cái này à?”
Trần Tiêu gật đầu, sau đó Trần Thiên Lâm liền bước vào cửa hàng, không nói hai lời đã mua thẳng mô hình đó.
Ôm hộp quà mô hình lớn mà anh trai nhét vào tay, Trần Tiêu mặt đầy ngơ ngác.
Cái, cái này sao lại mua rồi? Hắn chỉ nói thích thôi mà, đâu có nói muốn mua…
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được cưng chiều, Trần Tiêu hạnh phúc đến mức sắp ngất đi.
Sau khi về đến nhà, hắn ôm mô hình robot, kích động đến mức muốn chạy vòng quanh biệt thự mấy vòng — đây là nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình hắn yêu thích nhất. Hắn cùng đám trẻ trong cô nhi viện đã theo dõi mấy năm trời. Biết trong lớp có bạn mua được mô hình, hắn chỉ có thể ngưỡng mộ, vì thứ này tạo hình, kỹ thuật đều rất tinh xảo, các bộ phận cơ giáp còn có thể lắp ráp, biến hình, giá lại quá đắt. Hắn chưa từng nghĩ rằng, một ngày nào đó mình cũng có thể sở hữu một món đồ sưu tập đắt tiền như vậy.
Trần Thiên Lâm treo hết quần áo mới mua vào phòng thay đồ, phát hiện Trần Tiêu vẫn luôn ngồi trên giường ôm mô hình, nghiên cứu không rời tay, liền nói: “Nếu em thích mấy món đồ chơi anime này, sau này anh lại mua cho em.”
Trần Tiêu cảm động đến đỏ cả mắt, ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt: “Anh trai tốt quá.”
Trần Thiên Lâm thản nhiên nói: “Ba mẹ dặn rồi, em mới đến nhà chúng ta, phải cố gắng đối tốt với em hơn một chút.”
Trần Tiêu: “…”
Dù là do ba mẹ dặn thì anh trai cũng đã đối xử với hắn rất tốt rồi, kiên nhẫn đi cùng hắn cả ngày, còn mua cho hắn mô hình đắt tiền như vậy. Trần Tiêu vui mừng khôn xiết. Dù thái độ của Trần Thiên Lâm đối với hắn chỉ là đang hoàn thành nhiệm vụ ba mẹ giao, hắn vẫn cảm thấy có một người anh trai như vậy là một điều rất hạnh phúc.
Một kỳ nghỉ hè, Trần Thiên Lâm lười ra ngoài, Trần Tiêu ở môi trường mới không có bạn chơi cũng không dám ra ngoài. Thế là lúc ba mẹ đi làm, hai anh em ở nhà, Trần Thiên Lâm giúp em trai ôn tập bài vở.
Trần Tiêu học không được tốt lắm, nhưng người lại khá thông minh, dạy là hiểu ngay.
Trần Thiên Lâm lúc đó đang trong giai đoạn vỡ giọng, giọng nói khàn khàn mang theo một chút từ tính, đặc biệt dễ nghe, dễ nghe hơn gấp bội lần các giáo viên đã dạy hắn trước đây. Trần Tiêu rất thích nghe anh trai giảng bài. Anh trai luôn nắm bắt trọng tâm một cách sắc bén, lời nói tuy ít nhưng lại rất then chốt. Trần Tiêu nghe vô cùng chăm chú, học cũng rất nhanh.
Trần Thiên Lâm đã dùng cả kỳ nghỉ để giảng trước cho Trần Tiêu nửa học kỳ. Như vậy, sau khi khai giảng, Trần Tiêu sẽ dễ dàng thích nghi với môi trường mới, nói không chừng thành tích thi cử cũng có thể nâng cao.
Kỳ nghỉ nhanh chóng trôi qua, Trần Tiêu đến trường mới nhập học.
Công ty của ba mẹ nuôi luôn rất bận rộn. Ngày khai giảng, mẹ vô cùng áy náy nắm lấy tay Trần Tiêu, nói: “A Tiêu, thật sự xin lỗi con, hôm nay có cuộc họp rất quan trọng, ba và mẹ buổi chiều còn phải tham dự lễ ký kết hợp đồng, để anh trai đưa con đi nhập học được không?”
Trần Tiêu đã quen với việc bị ba mẹ “thả rông”, khoảng thời gian này đều là anh trai dẫn hắn đi, hắn đối với việc này không có ý kiến gì: “Không vấn đề gì ạ!”
Thế là, Trần Thiên Lâm dẫn Trần Tiêu đến trường nhập học.
Giáo viên nhìn thấy cậu thiếu niên có khí chất đặc biệt này, rất thắc mắc: “Em là?”
Trần Thiên Lâm nói: “Em là anh trai của Trần Tiêu. Ba mẹ em hôm nay không đi được, em đưa em trai đến.”
Giáo viên hiểu ra, cười một tiếng, để Trần Thiên Lâm dẫn Trần Tiêu vào lớp. Suốt dọc đường, nhìn các bạn học khác đều có người nhà đưa đi, trong lòng Trần Tiêu không còn chút ghen tị nào nữa. Hắn thầm nghĩ, tôi cũng có người đưa đi, là một người anh trai siêu đẹp trai, phải là các người ghen tị mới đúng!
Thiếu niên dáng người cao ráo, ngũ quan tinh xảo như được tạo hóa điêu khắc, cộng thêm ánh mắt lạnh lùng, khí chất đặc biệt, dắt theo tiểu Trần Tiêu đi trong sân trường đã thu hút không ít ánh nhìn. Một vài cô gái còn nhỏ giọng bàn tán: “Anh trai nhỏ kia đẹp trai quá, là học sinh trường mình à?”, “Cậu ngốc à? Nhìn tuổi anh ấy chắc chắn là học sinh cấp ba rồi!”, “Anh ấy là phụ huynh của bạn học kia à? Hẳn là anh trai nhỉ!”, “Chắc chắn là anh trai rồi, chẳng lẽ tuổi này còn có thể là ba sao?”
Kể từ đó, Trần Thiên Lâm thường xuyên tham dự các hoạt động ở trường của Trần Tiêu với tư cách “phụ huynh”.
Ví dụ như buổi họp phụ huynh đầu tiên, ba mẹ lại rất áy náy nói không đi được, công ty thật sự quá bận, một đơn hàng tới mấy chục triệu. Trần Tiêu hiểu chuyện tỏ vẻ “Ba mẹ cứ yên tâm đi kiếm tiền đi ạ, con có anh trai lo là được rồi”.
Thế là, Trần Thiên Lâm đành phải bất đắc dĩ đến dự buổi họp phụ huynh của Trần Tiêu với vẻ mặt vô cảm.
Giữa một rừng phụ huynh trung niên, lại xuất hiện một thiếu niên vẻ mặt thờ ơ, trông có hơi lạc lõng. Trong suốt buổi họp, không ít người liên tục liếc nhìn Trần Thiên Lâm với ánh mắt nghi ngờ.
Giáo viên cười tủm tỉm: “Tiếp theo, xin mời phụ huynh của bạn Trần Tiêu phát biểu. Bạn Trần Tiêu trong kỳ thi giữa kỳ lần này tất cả các môn đều đạt điểm tối đa. Bạn ấy là học sinh chuyển trường giữa chừng, thành tích xuất sắc như vậy thật sự đáng để cả lớp học tập.”
Vỗ tay, vỗ tay, vỗ tay. Mọi người tò mò nhìn quanh tìm kiếm phụ huynh của bạn Trần Tiêu.
Sau đó, chỉ thấy một thiếu niên mặt lạnh lùng đứng dậy, thản nhiên nói: “Chào mọi người, tôi là anh trai của Trần Tiêu.”
Mọi người: “…”
Hóa ra cậu thiếu niên với khí chất thoát tục này chính là anh trai của học bá Trần Tiêu!
Giọng Trần Thiên Lâm rất bình tĩnh, đọc bài phát biểu đã viết sẵn từ trước: “Em trai Trần Tiêu của tôi học hành rất chăm chỉ, nỗ lực, mỗi tối đều làm xong toàn bộ bài tập mới đi ngủ, không bao giờ để đến ngày hôm sau…”
Trần Tiêu càng nghe càng vui, hiếm khi được nghe anh trai khen mình.
Sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, do ba mẹ “thả rông” họ, hai anh em đành phải tự đi ăn cơm. Trần Thiên Lâm dẫn Trần Tiêu đến một nhà hàng cao cấp, mời em trai một bữa thịnh soạn, cũng xem như là phần thưởng cho việc hắn giành được vị trí thứ nhất toàn khối trong kỳ thi giữa kỳ.
Trên bàn ăn, Trần Thiên Lâm còn khen: “Em thi rất tốt, phải tiếp tục giữ vững phong độ này.”
Vốn tưởng Trần Tiêu là một học sinh ngoan, kết quả chưa đầy hai ngày sau, Trần Thiên Lâm đột nhiên nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm, bảo anh mau chóng đến trường một chuyến, em trai anh đã đánh nhau với người ta, đánh đến mức đầu chảy máu, phải đưa đi bệnh viện rồi.
Lúc Trần Thiên Lâm chạy đến bệnh viện, Trần Tiêu đang đứng ở hành lang, trên mặt, trên quần áo dính không ít vết máu, tóc tai rối bù như ổ quạ, ống quần còn bị rách một mảng, trông vô cùng lôi thôi.
Trần Thiên Lâm trầm mặt đi tới: “Sao vậy?”
Trần Tiêu nhìn thấy anh trai, rất tủi thân, cúi đầu không nói gì.
Trần Thiên Lâm thản nhiên nói: “Trần Tiêu, rốt cuộc là sao? Đừng để anh hỏi lần thứ ba.”
Trần Tiêu quay mặt đi, cứng cổ, mắt đỏ hoe như một con thú bị chọc giận. Hắn hậm hực nói: “Là thằng khốn Trương Bằng gây sự với em trước! Nó lại dám sau lưng nói xấu anh trai, nói anh ở buổi họp phụ huynh giả vờ thanh cao, thực ra toàn là dựa vào quan hệ, nói suất tuyển thẳng của anh là dùng tiền mua, còn có một vài lời lăng mạ anh trai mà em không thể nói ra được… Mẹ nó chứ! Em không đánh cho nó tàn phế đã là nhẹ tay rồi!”
Trần Thiên Lâm: “…”
Thấy cậu nhóc nổi giận đùng đùng như một con thú bị xâm phạm lãnh địa, Trần Thiên Lâm có chút buồn cười, đưa tay ra định vuốt lông cho hắn, kết quả tay vừa đưa ra được nửa chừng, giáo viên chủ nhiệm của Trần Tiêu đã từ phòng bệnh bước ra, vẻ mặt không tốt đi tới nói: “Trần Tiêu, lần này em ra tay quá nặng rồi. Đầu của bạn Trương Bằng bị em đánh vỡ, phải khâu tận bảy mũi, suýt chút nữa bị em đánh cho chấn động não.”
Trần Tiêu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đáng đời.”
Giáo viên chủ nhiệm tròn mắt: “Em nói gì?”
Trần Thiên Lâm ánh mắt bình tĩnh nhìn em trai: “Suy nghĩ kỹ rồi hãy nói.”
Bị ánh mắt lạnh lùng của anh trai quét qua, Trần Tiêu lập tức xìu xuống, cúi đầu nhận lỗi với giáo viên: “Thưa cô, em xin lỗi, là em đã quá bốc đồng. Tuy bạn Trương nói xấu gia đình em trước, còn định đưa chân đá em nhưng bị em né được… Nhưng mà, em không nên đánh trả, càng không nên không biết nặng nhẹ mà đánh vỡ đầu bạn ấy. Em xin nghiêm túc kiểm điểm hành vi của mình, về nhà sẽ viết một nghìn chữ kiểm điểm, đọc to trước cả lớp.”
Giáo viên chủ nhiệm dở khóc dở cười: “Sao cô không nhìn ra em đánh nhau lại lợi hại như vậy?”
Trần Tiêu thành khẩn nói: “Vừa rồi nhất thời tức giận mất khôn, phát huy vượt mức bình thường ạ.”
Giáo viên chủ nhiệm: “…”
Trần Thiên Lâm chủ động mở lời: “Hay là thế này, viện phí của bạn Trương chúng tôi sẽ bồi thường. Sau khi Trần Tiêu về nhà, tôi sẽ giám sát em ấy viết kiểm điểm nghiêm túc. Nếu cần, hôm khác chúng tôi sẽ mang quà đến tận nhà bạn Trương để xin lỗi, cô thấy vậy được không ạ?”
Giáo viên chủ nhiệm đối với Trần Thiên Lâm ấn tượng rất tốt. Hơn nữa, Trần Tiêu ra tay tuy nặng nhưng cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, chỉ là rách da đầu chảy nhiều máu trông hơi đáng sợ. Trên đầu bạn Trương có thể sẽ để lại vài vết sẹo, nhưng vị trí vừa vặn có thể bị tóc che đi, sau khi lành sẹo cũng không nhìn thấy.
Giáo viên cũng muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, tìm phụ huynh đối phương đến hòa giải. Trần Tiêu với thái độ thành khẩn xin lỗi, cộng thêm việc bạn Trương nói xấu trước, chuyện này cứ thế cho qua.
Trên đường về nhà, Trần Tiêu vẫn luôn cúi gằm mặt, dáng vẻ rất tủi thân.
Trần Thiên Lâm im lặng không nói gì. Về đến nhà liền đi thẳng lên lầu. Trong lòng Trần Tiêu vô cùng thấp thỏm, không biết anh trai có đang tức giận không, đành phải đi theo anh trai lên lầu.
Ai ngờ, sau khi đến phòng ngủ, Trần Thiên Lâm lại bảo hắn ngồi xuống. Trần Tiêu ngồi bên mép giường không yên, một lát sau lại thấy anh trai mang hộp thuốc đến, lấy ra cồn i-ốt và tăm bông dùng để khử trùng, cẩn thận lau vết thương trên mặt cho hắn.
Vết thương rất nhỏ, là do lúc đánh nhau bị xước phải, vết máu rỉ ra sớm đã khô lại.
Vì không phân biệt được là máu của mình hay máu của đối phương, vừa rồi ở bệnh viện Trần Tiêu cũng không xử lý. Lúc này bị anh trai dùng tăm bông thấm cồn i-ốt lạnh buốt lau qua, Trần Tiêu lập tức đau đến hít một hơi khí lạnh.
Nghe tiếng hít khí “xì”, Trần Thiên Lâm liếc nhìn hắn một cái, thản nhiên hỏi: “Đau không?”
Trần Tiêu rất chột dạ: “Không, không đau ạ…”
Trần Thiên Lâm lạnh lùng nói: “Em đúng là tiến bộ rồi, đánh bạn học đến nhập viện, đầu khâu bảy mũi.”
Trần Tiêu lẩm bẩm: “Còn không phải vì thằng ngu đó miệng lưỡi không sạch sẽ…”
Trần Thiên Lâm ngắt lời hắn: “Anh biết em ra tay là vì muốn bảo vệ anh. Nhưng Trần Tiêu, những kẻ sau lưng nói xấu người khác, em không cần phải để tâm đến làm gì. Vì bản lĩnh của chúng cũng chỉ là trốn đi nói xấu mà thôi, giống như những con chuột trốn trong góc tối, không dám bước ra ánh sáng. Em hà tất phải hạ thấp mình xuống để đánh nhau với chúng? Đánh thắng rồi thì chứng minh được điều gì?”
Mặt Trần Tiêu đỏ lên: “Ơ… hình như có lý?”
Trần Thiên Lâm đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa mái tóc rối bù của em trai: “Sau này làm việc đừng bốc đồng như vậy nữa. Chuyện này anh sẽ không nói cho ba mẹ biết, kẻo họ lại tìm em nói một đống đạo lý. Nhớ là không có lần sau.”
Tai Trần Tiêu đỏ bừng: “Dạ, cảm ơn anh…”
Hắn ngẩng đầu lên, bất ngờ thấy khóe miệng anh trai dường như đang nở một nụ cười nhàn nhạt.
Bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng của anh trai: “Em vì bạn học nói xấu anh mà ra tay, chuyện này anh không trách em. Ngược lại, em có thể bảo vệ anh trai, chứng tỏ em đã xem anh như người nhà rồi, phải không?”
Trần Tiêu ngơ ngác nhìn thiếu niên trước mặt.
Anh trai rất ít khi cười, từ lúc quen biết đến giờ hắn hình như chưa từng thấy nụ cười nào trên mặt anh. Nhưng giờ phút này, khóe miệng anh đang nở một nụ cười nhạt, trong đôi mắt trong veo là cảm xúc dịu dàng hiếm thấy.
Nụ cười nhạt nơi khóe môi thiếu niên giống như tuyết đầu mùa tan đi, như mặt hồ băng vỡ ra, đẹp đến cực điểm.
Trần Tiêu không khỏi ngây người nhìn.
Vì Trần Thiên Lâm đang giúp mình bôi thuốc, hai người cách nhau rất gần. Trần Tiêu có thể ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người anh. Bị mùi hương nhàn nhạt này bao bọc, đầu óc hắn quay cuồng, cũng không biết có phải lúc đánh nhau đã va vào đầu không.
Thấy em trai ngẩn người, Trần Thiên Lâm bèn vuốt lại mái tóc rối bù của hắn, dán một miếng băng cá nhân lên vết thương, nghiêm túc nói: “Đi thay bộ quần áo bẩn thỉu này ra, tắm rửa đi, vết thương đừng để dính nước.”
Tim Trần Tiêu đập nhanh đến mức khó tin. Hắn nghĩ, sao anh trai lại có thể đẹp đến vậy chứ? Người này thật sự là anh trai của mình sao? Hắn ngơ ngác gật đầu, không biết Trần Thiên Lâm đã rời đi lúc nào. Hoàn hồn lại, trong đầu chỉ còn lại hình ảnh Trần Thiên Lâm mỉm cười nhàn nhạt vừa rồi.
…
Lần đầu tiên động lòng có lẽ chính là lúc đó.
Khi đó tuổi còn quá nhỏ, không biết cảm giác đó chính là thích. Hắn chỉ cảm thấy anh trai đặc biệt đẹp, khiến hắn không nhịn được muốn đến gần, lại không dám đến quá gần. Tâm trạng mâu thuẫn kéo dài nhiều năm, trong giai đoạn dậy thì không ngừng lên men. Tình cảm thích, ngưỡng mộ, sùng bái này hội tụ lại thành một mối tình đơn phương non nớt, ngày càng khắc sâu trong lòng, cho đến khi ăn sâu vào tận xương tủy.
Sau khi lớn lên, ham muốn chiếm hữu đối với anh trai lại càng mãnh liệt đến mức không thể lờ đi.
Mỗi lần thấy có cô gái nào đến gần anh trai, Trần Tiêu lại bực bội không yên. Hắn giống như một con sói nhỏ, cứ nhìn chằm chằm vào những người bên cạnh Trần Thiên Lâm. Mấy lần có nữ sinh định tỏ tình với Trần Thiên Lâm đều bị Trần Tiêu nửa đường chặn lại, dùng đủ loại lý do để đuổi đi.
Trần Thiên Lâm đối với tất cả những chuyện này đều không hề hay biết.
Trong mắt anh, Trần Tiêu vẫn là đứa em trai làm việc có hơi bốc đồng.
Sau này, Trần Thiên Lâm đi thi đấu, cùng người bạn thân từ nhỏ là Thiệu Bác hợp tác thành lập câu lạc bộ Thánh Vực. Trần Tiêu cũng theo bước chân anh trai tiếp xúc với game Bão Tinh Thẻ và cùng Đường Mục Châu theo anh học hỏi.
Trần Thiên Lâm ban đầu rất phản đối, nhưng phát hiện em trai có thiên phú nổi bật, anh cũng ngầm đồng ý để Trần Tiêu thử đi theo con đường tuyển thủ chuyên nghiệp này.
Chỉ là, Trần Tiêu dù sao cũng quá trẻ, không có kinh nghiệm. Nghe Thiệu Bác nói ngon nói ngọt, lại còn hứa hẹn mùa giải sau sẽ để hắn cùng Trần Thiên Lâm thi đấu giải Đôi, Trần Tiêu đầu óc nóng lên liền ký hợp đồng tuyển thủ, đối với điều khoản “mọi bản quyền thuộc về câu lạc bộ” hoàn toàn không để tâm, còn nghĩ sẽ cho anh trai một bất ngờ.
Có thể cùng anh trai thi đấu giải Đôi, thật sự là chuyện hắn mơ ước!
Ai ngờ Thiệu Bác chính là cố tình đào hố cho hắn nhảy vào. Cũng chính vì vậy, vụ kiện bản quyền của Trần Thiên Lâm thua rất thảm. Trần Tiêu áy náy đến mức sắp phát điên, sau khi say rượu đã không kiểm soát được mà hôn anh trai.
Hắn vẫn còn nhớ ánh mắt của Trần Thiên Lâm vào khoảnh khắc đó, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.
Trần Thiên Lâm không hề mắng hắn, chỉ rất bình tĩnh nhìn hắn nói: “Trần Tiêu, tôi chỉ xem cậu là em trai.”
Chính câu nói này, như một bản án tử hình dành cho hắn, khiến cả người hắn như rơi vào hầm băng, lạnh buốt toàn thân, lập tức tỉnh táo lại.
Hắn hoảng loạn muốn xin lỗi anh trai, run rẩy môi muốn giải thích, nhưng Trần Thiên Lâm làm rất dứt khoát, để lại một chiếc chìa khóa và một tấm thẻ có đủ tiền tiết kiệm, sau đó hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của hắn.
Trần Thiên Lâm nói: “Với tư cách là anh trai, bao nhiêu năm nay nuôi cậu khôn lớn, tôi đã làm tròn trách nhiệm của một người anh. Cậu đã trưởng thành rồi, con đường sau này hãy tự mình đi đi.”
Lời nói của anh trai vốn luôn bình tĩnh, nhưng từng chữ từng câu lại như những lưỡi dao sắc bén nhất, hoàn toàn xé toạc giấc mơ mà Trần Tiêu đã dệt nên, bày ra hiện thực đẫm máu trước mặt — anh trai nuôi cậu khôn lớn, anh chỉ xem cậu là em trai.
Chỉ là em trai mà thôi.
Bản thân hắn đã động lòng với anh, vì anh mà chạy đi chơi game, vì muốn cùng anh thi đấu giải Đôi mà ký một bản hợp đồng bất công. Hắn mới là kẻ ngốc lớn nhất phải không?
Năm năm đó, Trần Tiêu sống rất thảm hại.
Trong vô số giấc mơ, hắn cứ lặp đi lặp lại những ký ức từ lúc quen biết Trần Thiên Lâm. Hắn vô cùng căm ghét bản thân đã bốc đồng ký hợp đồng năm đó, vô cùng ghê tởm bản thân sau khi say rượu đã xúc phạm anh trai, cưỡng hôn anh trai, khiến mối quan hệ anh em hoàn toàn tan vỡ.
Áy náy, hối hận, không cam tâm…
Vô số cảm xúc đau khổ đan xen vào nhau, Trần Tiêu mỗi một ngày đều trải qua trong sự giày vò. Cuộc sống trôi qua như một cái xác không hồn. Dường như sau khi Trần Thiên Lâm rời đi, trái tim hắn cũng bị khoét rỗng, mỗi lần đi ngủ đều cảm thấy lạnh buốt toàn thân.
Hắn chỉ có thể cẩn thận chăm sóc mấy chậu cây mà anh trai để lại, mỗi ngày tưới nước cho chúng chính là niềm vui lớn nhất của hắn.
Mô hình mà anh trai mua cho hắn hồi nhỏ được hắn trân trọng như báu vật. Những lúc nhớ anh trai lại lấy ra ngắm nhìn, nhớ lại những chuyện xưa hồi nhỏ được anh trai dắt tay đi dạo trung tâm thương mại, không nhịn được mà cay xè mắt.
Đôi khi hắn cũng nghĩ, nếu mình không thích anh trai, chỉ đơn thuần làm anh em thì tốt biết mấy?
Chỉ là tình cảm rất khó kiểm soát. Trần Tiêu có lẽ từ nhỏ đã quá thiếu thốn tình thương, Trần Thiên Lâm lại đối xử với hắn quá tốt, nên hắn mới không biết từ lúc nào đã sa vào — sa vào quá sâu, tình cảm ngưỡng mộ cố chấp này đã khắc sâu vào xương tủy, không thể quay đầu lại được nữa.
Cả đời này hắn sẽ không thể yêu thêm một ai khác nữa, nhưng hắn cũng biết, anh trai sẽ không bao giờ đáp lại tình cảm của hắn.
Kết cục đã định sẵn là tuyệt vọng.
Nhưng có cách nào đâu? Từ khi còn niên thiếu đã yêu sâu đậm một người, làm sao có thể dễ dàng quên đi?
Hắn không thể buông bỏ tình cảm đối với Trần Thiên Lâm, chỉ đành tiếp tục ở bên cạnh anh dưới thân phận một người em trai. Đối với Trần Tiêu, việc Trần Thiên Lâm bằng lòng tha thứ cho hắn, quay lại câu lạc bộ Niết Bàn tiếp tục làm huấn luyện viên đã là kết quả tốt nhất rồi.
Hắn sẽ giấu kín tâm tư này, để Trần Thiên Lâm nghĩ rằng đó chỉ là sự bốc đồng sau cơn say hồi niên thiếu, là do hắn còn quá nhỏ nên chưa thể sắp xếp rõ ràng tình cảm của mình, và rằng giữa họ vẫn chỉ đơn thuần là tình anh em.
Một cái cớ mà chính hắn cũng chẳng hề tin. Nhưng chỉ cần Trần Thiên Lâm bằng lòng tin, bằng lòng cho hắn một cơ hội, hắn đã rất mãn nguyện rồi.
Cứ dùng thân phận một người em trai, tiếp tục ở bên cạnh Trần Thiên Lâm.
Làm em trai cả đời, vẫn còn hơn là không bao giờ gặp lại.
Gửi phản hồi