Bậc Thầy Thẻ Sao – 112

Sau khi trở về phòng ngủ, Tạ Minh Triết nghĩ đến áp lực về thời gian, liền ngồi xuống mép giường gửi một tin nhắn cho Đường Mục Châu: “Sư huynh, nghe nói năm đó anh cũng vừa đi học vừa tham gia thi đấu, nếu vừa hoàn thành việc học vừa thi đấu chuyên nghiệp, thời gian có đủ không ạ?”

Đường Mục Châu rất nhanh trả lời: “Không đủ dùng, cho nên khi giải đấu chính thức bắt đầu, anh đã xin trường nghỉ phép dài hạn, đến kỳ nghỉ giữa mùa giải mới quay lại trường học bù, bốn năm đại học đều làm như vậy. Học kỳ hè và học kỳ đông của Đại học Đế Đô vừa hay có một tháng trùng với kỳ nghỉ giữa mùa giải của liên minh, liên minh vừa nghỉ là anh liền về trường, dùng một tháng để học xong chương trình mà người khác học ba tháng, vô cùng mệt mỏi.”

Cách này không tệ, nhưng tình hình của Đường Mục Châu lại không hoàn toàn giống cậu.

Trước khi Đường Mục Châu đi thi đấu, anh đã chơi game được một năm, hơn nữa còn nhận Trần Thiên Lâm làm sư phụ, tạo ra một kho bài thực vật vô cùng phong phú. Tuy nhiên, kho bài hiện tại của Tạ Minh Triết vẫn chưa đủ hoàn thiện, huống chi, cậu không chỉ phải tự làm bài nhân vật cho mình, mà còn phải làm một bộ bài quỷ cho Tiểu Kha, thậm chí còn phải xem xét đến việc thiết kế bài cảnh quan…

Còn hai tháng nữa là đến giải mời Đại Sư năm sau, thời gian thật sự hoàn toàn không đủ dùng!

Không thể nào vì bản thân không có thời gian mà để đồng đội cũng phải chịu thiệt thòi.

Thành lập Niết Bàn là ý tưởng của cậu và anh Trần, bây giờ lại kéo cả Dụ Kha và Tần Hiên vào, nếu Niết Bàn không đạt được thành tích tốt, cậu sẽ cảm thấy vô cùng áy náy với hai người đồng đội đã bị cậu kéo vào “hố” này.

Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết liền nói: “Tiếp theo em phải làm rất nhiều bài quỷ và bài nhân vật, hơn nữa ngày thường còn phải tranh thủ thời gian luyện tập phối hợp với đồng đội. Nếu đi học ở trường, mỗi ngày thời gian rảnh của em chỉ có chưa đến bốn tiếng, hai tháng thật sự quá gấp gáp. Em nghĩ, liệu có thể dứt khoát xin trường cho nghỉ học tạm thời không?”

Đường Mục Châu nói: “Nghỉ học thì có thể, nhưng việc chuẩn bị hồ sơ phải rất đầy đủ. Lý do này của em, trường có thể sẽ không phê duyệt, bởi vì Câu lạc bộ Niết Bàn hiện tại vẫn chưa chính thức thành lập, em ngay cả tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không phải, giải Đại Sư cũng là năm sau mới bắt đầu, em không có đủ bằng chứng để chứng minh bản thân sẽ đi thi đấu.”

Tạ Minh Triết sững sờ, sư huynh quả thực kinh nghiệm phong phú, ngay lập tức đã chỉ ra điểm mấu chốt.

Nghỉ học là một chuyện rất nghiêm trọng, nhà trường không thể nào tùy tiện phê duyệt. Cậu không thể nào nói, tôi muốn nghỉ học để chuẩn bị cho việc thi đấu sau này chứ? Vậy chẳng phải là nói suông, nhà trường làm sao có thể phán đoán cậu thật sự đi thi đấu, chứ không phải tìm cớ trốn học?

Tạ Minh Triết không nhịn được cảm thấy hơi đau đầu.

Niết Bàn chưa chính thức thành lập, cậu không thể nghỉ học; mà Niết Bàn muốn thành lập, phải thông qua sự kiểm duyệt của liên minh, tiền đề để liên minh kiểm duyệt là câu lạc bộ phải có tuyển thủ chuyên nghiệp đã đăng ký… Điều này quả thực rơi vào một vòng luẩn quẩn.

Đường Mục Châu trực tiếp gọi video cho cậu, Tạ Minh Triết lập tức nhận cuộc gọi.

Người đàn ông xuất hiện trên màn hình chiếu ảo rõ ràng vừa mới tắm xong, tóc còn ướt sũng, mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi, để lộ một khoảng lớn lồng ngực quyến rũ, ngay cả cơ bụng cũng thấp thoáng hiện ra.

Đường Mục Châu đang ngồi bên mép giường, khung cảnh này vừa nhìn đã biết là phòng ngủ của anh, cho nên anh mới ăn mặc tùy tiện như vậy.

Vốn dĩ đều là đàn ông, cho dù đối mặt nhau ăn mặc như vậy cũng không có gì.

Nhưng Tạ Minh Triết dù sao cũng thích đàn ông, đột nhiên nhìn thấy Đường Mục Châu vừa mới tắm xong, cơ thể cường tráng của người đàn ông trưởng thành ở ngay trước mắt, hormone gần như muốn tràn ra khỏi màn hình ảo, sự tác động về mặt thị giác khiến tim cậu đập mạnh một cái, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt sư huynh, lập tức lặng lẽ dời tầm mắt đi.

Đường Mục Châu nhìn tiểu sư đệ đang cúi đầu, còn tưởng em ấy đang có tâm sự, mỉm cười hỏi: “Em thật sự quyết định nghỉ học sao?”

Tạ Minh Triết hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại nhịp tim, lúc này mới ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của đối phương. Cậu cố tình lờ đi những bộ phận như cơ bụng, lồng ngực, chỉ nhìn vào khuôn mặt của Đường Mục Châu, kết quả phát hiện, chỉ nhìn mặt thôi cũng rất khó giữ bình tĩnh, dù sao mặt sư huynh quá đẹp trai, trong ánh mắt lại tràn đầy sự dịu dàng…

Tim Tạ Minh Triết đập nhanh hơn, không nhịn được nhỏ giọng nói: “Anh có thể mặc quần áo chỉnh tề trước được không?”

Đường Mục Châu sững sờ, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện bộ đồ ngủ của mình lỏng lẻo sắp tuột xuống, anh đành phải khẽ cười một tiếng, nói: “Xin lỗi, anh ngày thường quen ngủ nude, vừa rồi đang định đi ngủ, vì muốn gọi video cho em nên mới tùy tiện mặc một bộ đồ.” Anh nhanh chóng chỉnh lại bộ đồ ngủ cho ngay ngắn, lúc này mới hỏi tiếp: “Nghỉ học không phải là chuyện đùa đâu, em phải suy nghĩ cho kỹ.”

Tai Tạ Minh Triết nóng bừng, luôn cảm thấy mình giống như một kẻ thần kinh, lại có thể yêu cầu đối phương mặc quần áo chỉnh tề, sư huynh có nghĩ mình rất kỳ quái không?

Thôi kệ, dù sao lời đã nói ra cũng không thể thu lại được, cậu đành phải giả vờ bình tĩnh nói chuyện chính: “Em không muốn làm những chuyện không chắc chắn. Nếu không nghỉ học, thời gian của em hoàn toàn không đủ dùng. Trước khi giải Đại Sư năm sau bắt đầu, em bắt buộc phải hoàn thiện kho bài của mọi người trước, không thể để đồng đội theo em phải chịu thiệt thòi vì bộ bài.”

Không ngờ tiểu sư đệ lại rất có trách nhiệm, còn rất có đảm đương.

Tuổi còn trẻ mà có thể quyết đoán như vậy, Đường Mục Châu trong lòng vô cùng tán thưởng, ánh mắt không khỏi càng thêm dịu dàng: “Nếu xin nghỉ học, em sẽ phải tốt nghiệp muộn, điều này có thể sẽ ảnh hưởng đến việc tìm việc làm sau này.”

Tạ Minh Triết rất thẳng thắn nói: “Không sao ạ, trong tay em hiện tại đã tích lũy đủ vốn rồi, đủ cho em tiêu xài nửa đời sau. Sau khi tốt nghiệp, em sẽ không đến các công ty tìm việc làm họa sĩ đâu, sau này, Niết Bàn chính là sự nghiệp của em, em sẽ cố gắng điều hành câu lạc bộ này cho tốt, tương lai cho dù bản thân không thi đấu nữa, em cũng có thể chuyển sang làm ông chủ hậu trường.”

Đường Mục Châu khẽ mỉm cười, khen ngợi: “Có khí phách!”

Tạ Minh Triết có chút buồn rầu nói: “Mấu chốt hiện tại là, lỡ như trường không phê duyệt đơn xin nghỉ học của em thì phải làm sao ạ?”

Đường Mục Châu dịu dàng nói: “Đừng lo lắng, có sư huynh ở đây.”

Tạ Minh Triết nghi hoặc nhìn anh nói: “Anh có thể giúp được không ạ?”

Đường Mục Châu gật đầu: “Mặc dù lý do xin nghỉ của em không đủ thuyết phục, phía nhà trường có thể sẽ nghi ngờ em gian dối, nhưng nếu có một người có tiếng nói đứng ra bảo lãnh cho em, tình hình sẽ hoàn toàn khác.”

Tạ Minh Triết hai mắt sáng lên: “Anh đồng ý bảo lãnh cho em sao?”

Đường Mục Châu nói: “Đương nhiên, em là sư đệ của anh, anh không giúp em thì giúp ai?”

Tạ Minh Triết hưng phấn đến mức hai má ửng hồng: “Tốt quá rồi! Như vậy thì em có thể tạm thời nghỉ học, dùng hai tháng tới để chuyên tâm làm thẻ bài, em và Tiểu Kha đi đánh giải Đại Sư sẽ có thêm vài phần thắng!”

Đường Mục Châu ôn tồn nói: “Em đừng vội, Bùi Cảnh Sơn năm đó chính là nghỉ học để đi thi đấu. Anh sẽ xin cậu ấy bản đơn xin nghỉ học lúc đó để em tham khảo, em cứ theo mẫu đó mà sửa lại, đến lúc đó anh sẽ làm người bảo lãnh cho em, đưa em đến phòng giáo vụ nộp hồ sơ. Các thầy cô ở phòng giáo vụ năm đó anh cũng từng tiếp xúc, đều quen biết cả, chắc sẽ dễ nói chuyện thôi. Có sư huynh này của em đứng ra bảo lãnh, nhà trường không có lý do gì mà không phê duyệt.”

Tạ Minh Triết mạnh mẽ gật đầu: “Vâng, cảm ơn anh nhiều lắm!”

Đường Mục Châu nhếch môi: “Không cần khách sáo. Tháng Tư năm sau mùa giải mới sẽ bắt đầu, tháng Ba còn cần các câu lạc bộ nộp bản đồ cho liên minh kiểm duyệt. Em phải làm bài nhân vật, bài quỷ, lại còn phải thiết kế bản đồ, thời gian quả thực rất eo hẹp. Nếu đã quyết tâm rồi, thì hãy dốc toàn lực mà làm, đừng để lại cho mình sự hối tiếc.”

Lời động viên dịu dàng của anh, đối với Tạ Minh Triết giống như một liều thuốc an thần.

Đúng vậy, nếu đã quyết tâm trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, thì phải cố gắng hết sức, nếu không, đến lúc thi đấu không đạt được thành tích tốt, chẳng phải bao nhiêu thời gian qua đều uổng phí sao?

Hoặc là không làm, đã làm thì phải cố gắng làm cho tốt nhất – đây cũng luôn là nguyên tắc của Tạ Minh Triết.

Đường Mục Châu làm việc vô cùng hiệu quả, lại thêm mối quan hệ bạn học rất tốt với Bùi Cảnh Sơn, chỉ vài phút sau, anh đã gửi cho Tạ Minh Triết một tập tài liệu, bên trong có đơn xin nghỉ học năm đó của Bùi Cảnh Sơn, cùng với quy trình chi tiết để làm thủ tục nghỉ học.

Sau khi xem xong, Tạ Minh Triết trong lòng đã có định hướng, thức đêm sửa lại đơn xin nghỉ học.

Thứ hai hôm đó, Đường Mục Châu đúng giờ có mặt tại phòng giáo vụ để gặp Tạ Minh Triết.

Tạ Minh Triết nhìn sư huynh mặc thường phục, đeo kính râm và khẩu trang, ngại ngùng nói: “Lần này lại phải làm phiền anh rồi…” Anh là tuyển thủ át chủ bài của Câu lạc bộ Phong Hoa, chắc chắn rất bận, vậy mà lại vì chuyện của mình mà cố ý đến trường, còn phải tìm cách tránh né đám paparazzi, Tạ Minh Triết trong lòng vô cùng biết ơn.

Đường Mục Châu tháo kính râm xuống, vẻ mặt ôn hòa: “Không phiền phức đâu, năm nay anh không tham gia giải cá nhân, gần đây dù sao cũng rảnh rỗi.”

Anh dẫn Tạ Minh Triết vào văn phòng phòng giáo vụ, nộp toàn bộ hồ sơ lên.

Cô giáo ở phòng giáo vụ hỏi: “Chuyện nghỉ học này, gia đình em có đồng ý không? Chúng tôi còn cần chữ ký của phụ huynh.”

Tạ Minh Triết cười cười nói: “Thưa cô, em không có người nhà, chuyện của bản thân em có thể tự mình quyết định.”

Đường Mục Châu sững sờ, nhìn thiếu niên bên cạnh, lại phát hiện trên mặt cậu không có một chút bi thương nào, ngược lại còn tự tin và thản nhiên.

Em ấy lại… không có người nhà sao?

Tim Đường Mục Châu đột nhiên nhói đau, như thể bị một mũi kim cực nhỏ khẽ châm vào.

Đường Mục Châu, người có điều kiện gia đình vô cùng tốt, từ nhỏ đã lớn lên trong sự yêu chiều của cha mẹ, rất khó tưởng tượng Tạ Minh Triết đã một mình sống đến tận bây giờ như thế nào. Điều đáng quý hơn nữa là, cho dù không có người nhà, cậu vẫn nỗ lực, kiên định, tự tin đến vậy, không hề vì hoàn cảnh không tốt mà chán nản hay tự ti.

Đường Mục Châu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tạ Minh Triết, thầm lặng động viên đối phương, sau đó nói với cô giáo ở phòng giáo vụ: “Thưa cô, mục chữ ký của người nhà, để em ký cho cậu ấy.”

Cô giáo ở phòng giáo vụ và Tạ Minh Triết đồng thời sững sờ, quay đầu lại nhìn Đường Mục Châu.

Người đàn ông mỉm cười nói: “Em là sư huynh của Tạ Minh Triết, cũng có thể nói là anh trai của cậu ấy. Em sẽ giám sát cậu ấy nghiêm túc để chuẩn bị cho giải đấu sau khi nghỉ học, đồng thời đảm bảo cậu ấy sẽ trở lại trường học đúng hạn. Thưa cô, cô rất hiểu rõ tình hình của em, có em đứng ra bảo lãnh, cô còn sợ cậu ấy bỏ trốn sao?”

Hốc mắt Tạ Minh Triết hơi nóng lên, sâu thẳm trong đáy lòng, nơi góc tối cô đơn vì cả hai kiếp đều không có người nhà, như thể có một tia nắng ấm áp chiếu rọi vào, khiến cả trái tim cậu ấm áp hẳn lên.

Anh trai sao?

Sự đối tốt của Đường Mục Châu dành cho cậu quả thực không lời nào tả xiết. Trùng sinh một lần có thể gặp được một người sư huynh như vậy, có lẽ là may mắn lớn nhất của cậu…

Phòng giáo vụ không quen thuộc với tình hình của Tạ Minh Triết, nhưng danh tiếng lẫy lừng của Đường Mục Châu thì cả trường đều biết, cộng thêm thế lực của nhà họ Đường, ngay cả hiệu trưởng gặp Đường Mục Châu cũng phải nể mặt vài phần.

Nếu Đường Mục Châu đã đích thân đứng ra bảo lãnh, cô giáo ở phòng giáo vụ cũng tin tưởng vào tài năng và quyết tâm trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp của Tạ Minh Triết, thái độ lập tức trở nên ôn hòa hơn, nói: “Bạn học Tạ, tình hình của em, cùng với việc Mục Châu đích thân bảo lãnh cho em, tôi sẽ phản ánh trung thực với Hội đồng nhà trường. Trước khi đơn xin nghỉ học được phê duyệt, em vẫn phải tiếp tục đi học. Trong vòng ba ngày, tôi sẽ thông báo cho em kết quả thảo luận của Hội đồng nhà trường.”

Tạ Minh Triết lập tức lịch sự cúi đầu: “Cảm ơn cô ạ!”

Sau khi ra khỏi phòng giáo vụ, Đường Mục Châu mỉm cười nói: “Yên tâm đi, chuyện này chắc chắn sẽ thành công.”

Tạ Minh Triết im lặng một lát, đột nhiên nói: “Anh không hỏi em tại sao lại không có người nhà sao?”

Đường Mục Châu dịu dàng đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ vai cậu, nói: “Không cần hỏi, đây chắc hẳn là chuyện em không muốn nhắc tới. Không sao cả, em vô cùng nỗ lực, cũng xuất sắc hơn rất nhiều người, em hoàn toàn có thể dựa vào bản thân để gây dựng sự nghiệp. Cha mẹ không cho em một mái nhà, em cũng có thể tự mình xây dựng một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, không phải sao?”

“Vâng ạ.” Tạ Minh Triết hiểu ý cười: “Thực ra em từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, không có khái niệm gì về gia đình cả. Nhưng tương lai, em chắc chắn sẽ tìm một người mình thích để kết hôn, rồi lại nuôi một đứa con đáng yêu. Rất nhiều thứ, ông trời không cho em, em chỉ có thể tự mình giành lấy.”

Đường Mục Châu đột nhiên rất muốn ôm cậu một cái, sự kiên cường của thiếu niên này thật khiến người ta vừa khâm phục lại vừa đau lòng.

Nhưng cuối cùng, Đường Mục Châu chỉ thu tay đang đặt trên vai cậu về, mỉm cười nói: “Anh tin rằng, em nhất định sẽ gặp được người mang lại hạnh phúc cho em.” Lúc này một cái ôm an ủi ngược lại có vẻ thừa thãi, Tạ Minh Triết cũng hoàn toàn không cần sự an ủi.

Đường Mục Châu rất biết chừng mực, không nói thêm về chuyện này nữa. Sau khi làm xong thủ tục, hai người cùng nhau ăn trưa, rồi anh rời đi. Trước khi đi, anh còn nhắc Tạ Minh Triết, nếu làm xong bài, cứ tìm anh bất cứ lúc nào, các tuyển thủ đội hai của Phong Hoa vẫn luôn đợi để được đấu một trận nữa với Chú Béo trên võ đài.

Tạ Minh Triết nhìn theo bóng sư huynh rời đi, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống.

Có sư huynh đứng ra bảo lãnh, đơn xin nghỉ học chắc chắn rất nhanh sẽ được phê duyệt.

Là nhà thiết kế thẻ bài của Niết Bàn, nếu tương lai trên sân đấu mọi người vì kho bài không đủ hoàn thiện mà thua trận, cậu sẽ rất áy náy. Cho nên, cậu bắt buộc phải quyết đoán, trong hai tháng tới phải làm ra hơn 90% số thẻ bài.

Sau này khi bước vào giai đoạn giải đấu chuyên nghiệp, số lượng thẻ bài còn có thể tăng thêm.

Nhưng ít nhất, bộ bài cho giải Đại Sư tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.

Top mười sáu toàn quốc, nghe có vẻ nhiều suất, nhưng số lượng người chơi trên cả nước lại vô cùng lớn, mỗi năm số tuyển thủ đăng ký tham gia giải Đại Sư vượt quá một triệu người. Muốn nổi bật giữa bao nhiêu người như vậy, một mạch tiến vào top mười sáu, là chuyện không hề dễ dàng.

Nếu không có sự hỗ trợ của một bộ bài đầy đủ, việc lọt vào top mười sáu quả thực là chuyện hão huyền.

Tìm đủ đồng đội, thành lập phòng làm việc Niết Bàn, đây mới chỉ là bước đầu tiên, chặng đường phía trước còn gian nan và xa xôi hơn nhiều.

Nếu trong lòng đã có mục tiêu, vậy thì như lời sư huynh nói, hãy dốc toàn lực mà làm, đừng để lại cho mình bất kỳ sự hối tiếc nào!

HẾT QUYỂN 2

Lời tác giả:

Hy vọng quá trình phát triển tình cảm của hai người sẽ tự nhiên hơn. Hiện tại chỉ là có chút cảm tình, nhưng họ hiểu nhau, ủng hộ nhau, ở bên nhau chắc chắn sẽ rất ngọt ngào. Đường Thần sẽ siêu cưng chiều tiểu sư đệ, Bì Bì Triết cũng sẽ toàn lực ủng hộ sư huynh, tôi thích kiểu tình yêu ấm áp, mưa dầm thấm lâu như vậy.

Chia sẻ:

Gửi phản hồi