Chương 36: Lời mời chân thành nhất
Cửa hàng của Tạ Minh Triết đúng 12:00 trưa đã đóng cửa.
Trong cửa hàng hôm nay vẫn ghi thông báo “11:30 trưa mai sẽ có thẻ mới”, bởi vì Tạ Minh Triết trong lòng đã có vài ý tưởng, dự định tận dụng thời gian buổi chiều để vẽ thêm hai lá bài mới nữa.
Sau khi đóng cửa hàng, cậu xuống mạng ăn trưa trước, tiện thể để cho não bộ của mình được nghỉ ngơi đầy đủ. Đến một giờ chiều ăn cơm xong lại lên mạng, cậu nghe thấy bên tai vang lên âm báo của hệ thống: “Bạn có thư mới, vui lòng kiểm tra.”
Tạ Minh Triết bước đến phòng khách mở hòm thư, nhìn thấy một lá thư.
Thư đến từ một người có ID là “Quỷ Hỏa”, nội dung là: “Chào Chú Béo, tôi là hội trưởng Công hội Quỷ Ngục, mấy vị tuyển thủ của câu lạc bộ chúng tôi có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với ngài. Tôi đã mở quyền truy cập khách VIP lãnh địa Công hội Quỷ Ngục cho ngài rồi, nếu ngài có thời gian, có thể tùy ý đến làm khách, mong chờ sự ghé thăm của ngài.”
Tạ Minh Triết xoay người đến bản đồ điều hướng tinh hệ, quả nhiên phát hiện lại có thêm một hành tinh lãnh địa của công hội nữa.
Hành tinh lãnh địa của Quỷ Ngục có màu đen tuyền, xung quanh hành tinh bao phủ bởi quỷ khí, thật đúng là mang phong cách “Âm Tào Địa Phủ”.
Mấy ngày nay cậu đã tra cứu không ít tài liệu về các câu lạc bộ, đối với đặc điểm của mấy câu lạc bộ lớn cũng đã có chút hiểu biết. Quỷ Ngục chủ yếu là thẻ hệ Thổ, lối đánh phòng thủ phản công của Trịnh Phong đại thần, Quỷ Bài của Quy Tư Duệ, Yêu Bài của Lưu Kinh Húc đều vô cùng nổi tiếng. Trong đó, Lão Trịnh là tuyển thủ lão làng ra mắt từ mùa giải đầu tiên, năm nay đã ngoài ba mươi, rất được các tuyển thủ thế hệ mới kính trọng. Quy Tư Duệ là một trong những tuyển thủ thế hệ trẻ có danh tiếng rất cao, phong cách linh dị kinh dị đã thu hút không ít người hâm mộ trung thành. Lưu Kinh Húc giành chức vô địch mùa giải thứ tám, là một kẻ cuồng nghiên cứu, điển hình cho kiểu tuyển thủ “đại khí vãn thành” (ý chỉ người có tài năng lớn nhưng thành công muộn).
Thực lực của câu lạc bộ này cũng rất mạnh, bất kể là giải cá nhân, giải đôi hay giải đồng đội đều đã giành được không ít cúp vô địch.
Quỷ Ngục đột nhiên tìm mình là vì chuyện gì? Hôm nay cậu làm một lúc ba lá bài, Chung Quỳ, Sa Tăng, Tào Xung, toàn là nhắm vào Quỷ Ngục, không lẽ các vị đại thần muốn tìm cậu để hỏi tội sao?
Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết bèn trả lời: “Hội trưởng, nếu các vị tìm tôi là để mắng tôi, vậy thì tôi không đến nữa đâu nhé?”
Quỷ Hỏa lập tức trả lời: “Chú Béo ngài nghĩ nhiều rồi, chúng tôi tìm ngài là có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với ngài.”
Chuyện quan trọng? Chẳng lẽ giống như Phương Vũ đại thần, đặt làm riêng thẻ bài? Hay là giống như Nhiếp Thần, mua bản quyền?
Dù thế nào đi nữa, nếu người ta đã khách sáo tìm đến tận cửa, Tạ Minh Triết vẫn quyết định đi một chuyến. Dù sao lãnh địa công hội cũng là khu vực an toàn, không thể mở PK được, chẳng lẽ cậu đến Công hội Quỷ Ngục lại bị người ta vây đánh chắc?
Cậu dịch chuyển từ bản đồ tinh hệ đến Quỷ Ngục Công hội.
Phong cách kiến trúc của Quỷ Ngục hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ công hội nào cậu từng đến trước đây – Phong Hoa, Tài Quyết và các công hội khác đều là những công trình trên mặt đất, còn Quỷ Ngục lại là một tòa thành trì ngầm khổng lồ. Điều này có chút giống với “Âm Tào Địa Phủ” cậu từng thấy trên TV, môi trường âm u, những công trình ngầm bao quanh bởi tà khí màu đen, ngay cả nhạc nền cũng thay đổi, âm u rùng rợn vô cùng đáng sợ.
Tạ Minh Triết trước đây rất thích xem tiểu thuyết linh dị, phim kinh dị cũng đã xem không ít, vì vậy, thiết kế lãnh địa công hội của Quỷ Ngục vô cùng hợp ý cậu.
Hội trưởng đích thân ra tận cổng đón cậu, rất khách sáo dẫn cậu đến văn phòng. Hai người ngồi thang máy đi thẳng xuống dưới, tiến vào tòa thành trì ngầm khổng lồ, cảm giác như thể đích thân đến Âm Phủ một chuyến… Chỉ có điều, đặt văn phòng ở tầng mười tám dưới lòng đất, con số này không được may mắn cho lắm nhỉ!
Thế giới này có lẽ không có quan niệm “mười tám tầng địa ngục” trong văn hóa truyền thống, nếu không, cũng không nên đặt khu văn phòng quan trọng ở tầng mười tám dưới lòng đất như vậy.
Trên cửa văn phòng vẽ một cái đầu lâu, Tạ Minh Triết đẩy cửa bước vào.
Lãnh địa công hội trong game rõ ràng có thể tự do thiết kế kiến trúc theo các phong cách khác nhau, nhưng bố cục bên trong văn phòng lại khá tương đồng. Cậu lại một lần nữa nhìn thấy huy hiệu câu lạc bộ treo ở chính giữa bức tường – huy hiệu của Quỷ Ngục là một hình vẽ giống như “vực thẳm dưới lòng đất”, chính giữa vực thẳm viết hai chữ “Quỷ Ngục” màu đen, xung quanh hai chữ bao bọc bởi khí đen, đây là muốn duy trì phong cách kinh dị đến cùng, đặc điểm vô cùng nổi bật.
Trong văn phòng có ba người đang ngồi song song, không cần đoán cũng biết, chắc chắn là ba vị tuyển thủ đã bị cậu nhắm vào. Quả nhiên, hội trưởng chủ động giới thiệu: “Ba vị này, là Quy Tư Duệ, Lưu Kinh Húc và Trịnh Phong đại thần của câu lạc bộ chúng tôi.”
Tạ Minh Triết bước đến trước mặt họ, cười vô cùng thân thiện: “Mấy vị đại thần tìm tôi qua đây, không phải là để hỏi tội đó chứ?”
Trịnh Phong lên tiếng trước tiên: “Cũng không đến mức đó, cậu cũng đâu phải chỉ nhắm vào chúng tôi.”
Quy Tư Duệ cũng nói: “Yên tâm, chúng tôi không nhỏ mọn đến vậy đâu. Là tuyển thủ chuyên nghiệp, việc bộ bài bị khắc chế là chuyện quá đỗi bình thường, chúng tôi tìm cậu là có chuyện khác muốn bàn bạc.”
Lưu Kinh Húc chủ động đứng dậy bước đến trước mặt cậu, nghiêm túc nói: “Chú Béo, ba lá bài này của cậu đều thiết kế rất tốt, đã hoàn hảo né tránh được một vài hạn chế của nhà phát hành đối với thẻ tử vong tức thời. Chung Quỳ được thiết kế thành một biến thể của kỹ năng tử vong tức thời, còn kỹ năng của Tào Xung lại rất giống với kỹ năng khống chế mạnh ‘trục xuất’.”
Tạ Minh Triết có chút thắc mắc: “Trục xuất? Ý anh là Cân Voi của Tào Xung, tương đương với hiệu ứng trục xuất sao?”
“Đúng vậy.” Lưu Kinh Húc nói: “Trục xuất là một trong những loại khống chế mạnh nhất, trực tiếp trục xuất một lá bài nào đó ra khỏi sàn đấu, là một loại kỹ năng khống chế ‘cách ly khỏi sàn đấu’. Lá bài bị trục xuất tuy không chết, nhưng không thể phát huy bất kỳ tác dụng nào. Kỹ năng trục xuất này, ban đầu là do trưởng nhóm thiết kế của Chúng Thần Điện nghiên cứu ra, sau đó các câu lạc bộ lớn đồng loạt bắt chước, cũng đã làm ra một vài thẻ bài tương tự, nhưng hiện tại hiệu quả tốt nhất chính là lá ‘Cân Voi’ này của cậu. Chúng tôi đã thử nghiệm ở đấu trường, voi lớn sau khi bị trục xuất hoàn toàn sẽ bị cố định trong thuyền, cho đến khi trận đấu kết thúc cũng không thể quay lại sàn đấu.”
Lúc Tạ Minh Triết thiết kế Tào Xung chính là theo hướng suy nghĩ này – nếu đã không thể tiêu diệt ngay con voi lớn của đối thủ, vậy thì mình có thể đuổi con voi đó đến một nơi khác. Không ngờ, loại kỹ năng khống chế này trong thế giới Tinh Thẻ lại được gọi là “trục xuất”, cậu cảm thấy mình lại có thêm ý tưởng mới để chế tạo thẻ rồi!
Lưu Kinh Húc chủ động đưa tay ra: “Tôi rất khâm phục thiên phú chế tạo thẻ của cậu, muốn kết bạn với cậu, cùng nhau nghiên cứu cách làm thẻ. Lần này đích thân đến gặp cậu, là muốn mời cậu gia nhập Quỷ Ngục, đến câu lạc bộ của chúng tôi làm nhà thiết kế thẻ bài.”
Tạ Minh Triết cười gãi đầu: “Cảm ơn ý tốt của ngài, tôi không muốn đến câu lạc bộ làm nhà thiết kế thẻ bài đâu ạ.”
Trịnh Phong nói: “Cứ nghe thử điều kiện của chúng tôi đã, đừng vội từ chối. Tiểu Quy, lấy hợp đồng ra cho cậu ấy xem.”
Lão Trịnh làm việc vô cùng thẳng thắn, lại còn chuẩn bị sẵn cả hợp đồng rồi… Tạ Minh Triết nhận lấy hợp đồng từ tay Tiểu Quy cẩn thận xem xét, có chút bất ngờ: “Trong thời gian làm việc tại câu lạc bộ, bản quyền thẻ bài tôi thiết kế thuộc về tôi, câu lạc bộ chỉ giữ quyền ưu tiên sử dụng thôi sao?”
Trịnh Phong dứt khoát gật đầu: “Đúng vậy. Điều kiện này thế nào?”
Tạ Minh Triết không ngờ, Quỷ Ngục lại thật sự dám giao bản quyền thẻ bài cho cậu, không sợ cậu mang theo thẻ bài chuyển sang câu lạc bộ khác sao? Nhìn xuống dưới nữa – nhà thiết kế trong thời gian ký hợp đồng nếu chuyển sang câu lạc bộ khác, hoặc tiết lộ bí mật nghiên cứu của câu lạc bộ, sẽ phải bồi thường gấp mười lần tiền vi phạm hợp đồng.
Quả nhiên là có điều khoản hạn chế, nhưng trong thời gian ký hợp đồng không chuyển đi, không tiết lộ bí mật, đó vốn là đạo đức nghề nghiệp mà nhà thiết kế phải tuân thủ. Nếu Tạ Minh Triết thật sự muốn làm nhà thiết kế, bản hợp đồng này chính là điều kiện tốt nhất cậu có thể nhận được rồi – lương năm khởi điểm một triệu, thiết kế thẻ tốt có tiền thưởng hoa hồng, cuối năm được chia lợi nhuận, bản quyền thẻ bài thuộc về mình, câu lạc bộ chỉ giữ quyền ưu tiên sử dụng, đãi ngộ này có lẽ là hàng đầu toàn liên minh rồi phải không?
Thấy đối phương im lặng, Trịnh Phong nói tiếp ngay: “Trước đây cũng có câu lạc bộ khác tìm cậu rồi phải không?”
Tạ Minh Triết gật đầu: “Vâng ạ.”
Trịnh Phong kiên nhẫn nói: “Để tôi phân tích cho cậu nghe, trong số các câu lạc bộ hàng đầu đứng trên đỉnh kim tự tháp của liên minh hiện tại, quy định của Tài Quyết bên đó vô cùng nghiêm ngặt, việc để nhà thiết kế giữ bản quyền thẻ bài là không thể nào. Phong Hoa thì không thiếu nhà thiết kế, Đường Mục Châu, Chân Mạn, Từ Trường Phong mấy tuyển thủ đó, khả năng sáng tạo thẻ bài gốc đều thuộc hàng đầu toàn liên minh, không cần thiết phải mạo hiểm rủi ro lớn như vậy để ký hợp đồng với cậu.”
“Thẻ nhân vật cậu giỏi làm, lại rất khó phối hợp với hệ côn trùng, cổ trùng của Câu lạc bộ Ám Dạ Chi Đô; Lưu Sương Thành thì chuyên về sinh vật thủy tộc, bốn anh em sư huynh đệ chủ yếu đánh hệ Thủy, cậu cũng rất khó hòa nhập; còn về Chúng Thần Điện, nhà thiết kế thẻ bài của họ là nhà thiết kế gốc mạnh nhất toàn liên minh, quan hệ với các tuyển thủ lại đặc biệt tốt, cậu qua đó sẽ tranh giành vị trí trưởng nhóm của anh ta, Chúng Thần Điện cũng sẽ không bỏ ra cái giá lớn như vậy để ký hợp đồng với cậu – cho nên, chỉ còn lại Quỷ Ngục chúng tôi thôi.”
Trịnh Phong không hổ danh là tuyển thủ lão làng từ mùa giải đầu tiên, tình hình của các câu lạc bộ trong liên minh anh đều nắm rõ như lòng bàn tay. Anh rõ ràng cũng thật tâm thật ý muốn ký hợp đồng với Tạ Minh Triết, đã phân tích vô cùng rõ ràng chi tiết tình hình của tất cả các câu lạc bộ cho Tạ Minh Triết nghe.
Nói đến đây anh liền đứng dậy, bước đến trước mặt Tạ Minh Triết, giọng điệu thấm thía nói: “Chú Béo, một mình đơn độc chiến đấu, vẽ thẻ thú cưng thì còn được, chứ vẽ thẻ chiến đấu, ở thế giới Tinh Thẻ này không thể nào tiến xa được đâu. Bởi vì, cho dù cậu có thiên phú vượt trội, các câu lạc bộ khác cũng có rất nhiều tuyển thủ và nhà thiết kế có thiên phú vượt trội như cậu. Cậu chẳng qua chỉ chiếm được lợi thế đi đầu trong việc thiết kế thẻ tử vong tức thời mà thôi. Nếu thực sự thiết kế cả một bộ bài hoàn chỉnh, cậu chắc chắn không thể nào sánh bằng những đại thần như Đường Mục Châu, Nhiếp Viễn Đạo, Lăng Kinh Đường, không thể nào bằng được vị trưởng nhóm thiết kế kia của Chúng Thần Điện, thậm chí cậu còn không bằng được Tiểu Lưu của câu lạc bộ chúng tôi nữa.”
“Thiết kế bộ bài cần lượng lớn kinh nghiệm thực chiến tích lũy, không phải chỉ dựa vào trí tưởng tượng là được đâu. Tôi thi đấu trọn vẹn chín năm, đã từng gặp vô số người mới có thiên phú vượt trội nhưng lại không thể đi tiếp được. Sự cạnh tranh khốc liệt của liên minh vượt xa sức tưởng tượng của cậu, nếu phía sau cậu không có bất kỳ chỗ dựa nào, cậu trong giới sáng tạo thẻ gốc chắc chắn chỉ như hoa sớm nở tối tàn mà thôi. Con đường tốt nhất của cậu, chính là ký hợp đồng với một câu lạc bộ để họ làm hậu thuẫn cho cậu. Ông chủ của Câu lạc bộ Quỷ Ngục là anh họ tôi, anh ấy chỉ phụ trách đầu tư, mọi chuyện trong câu lạc bộ đều do tôi quyết định. Chúng tôi rất chân thành mời cậu gia nhập, cho nên hợp đồng đưa cho cậu có thể giữ lại bản quyền gốc, hợp đồng như vậy, kể từ sau vụ tranh chấp bản quyền mùa giải thứ năm đến nay, đã cực kỳ hiếm khi xuất hiện rồi.”
Quy Tư Duệ cũng đồng tình: “Phải đó Chú Béo, điều kiện sư phụ đưa ra cho chú, thật sự là đãi ngộ mà chỉ có trưởng nhóm thiết kế hàng đầu của liên minh mới có được thôi. Chúng tôi muốn ký hợp đồng với chú, ngoài việc chú rất có thiên phú ra, còn có một lý do nữa là anh Húc vô cùng thích chú. Anh ấy là một kẻ cuồng thí nghiệm yêu thích nghiên cứu thẻ bài nhất, hai người các người ở bên nhau, chắc chắn sẽ có rất nhiều chủ đề chung để nói chuyện. Hơn nữa thẻ Nhân tộc của chú, lại vô cùng hợp với Quỷ Bài, Yêu Bài của chúng tôi!”
Lưu Kinh Húc nói tiếp ngay sau đó: “Yêu Bài của tôi có hình thái người, Quỷ Bài của Tiểu Quy cũng là hình người, trong bộ bài của chúng tôi nếu thêm vào thẻ Nhân tộc của cậu, quả thực sẽ rất dễ phối hợp. Lão Trịnh đã phân tích cho cậu nhiều như vậy rồi, cậu hẳn đã cảm nhận được thành ý của chúng tôi. Trong số các câu lạc bộ hàng đầu của liên minh, Quỷ Ngục quả thực là lựa chọn tốt nhất của cậu.”
Tạ Minh Triết: “…”
Ba người thay phiên nhau thuyết phục khiến cậu quả thực có chút động lòng. Có sự hỗ trợ của một câu lạc bộ hàng đầu, lại còn có thể giữ lại bản quyền thẻ bài, chỉ cần cậu không bán đứng bí mật của câu lạc bộ, không tùy tiện chuyển đi nơi khác, trong thời gian ký hợp đồng không chỉ đãi ngộ cao, mà còn có thể tự do thiết kế thẻ bài không chút áp lực. Hơn nữa, kinh nghiệm thực chiến tích lũy của những tuyển thủ hàng đầu này có thể cung cấp cho cậu lượng lớn ý tưởng thiết kế thẻ bài.
Thế nhưng, nhớ lại những lời đã nói với anh Trần trước đó, Tạ Minh Triết vẫn kiên quyết từ chối.
Cậu nhìn về phía Trịnh Phong, rất khách sáo nói: “Thật sự cảm ơn ba vị đại thần, tôi không ngờ các vị lại có thể cho tôi đãi ngộ tốt đến vậy… Nhưng mà, vô cùng xin lỗi, tôi đã tìm được vài người bạn, dự định tự mình khởi nghiệp, tôi không thể nói lời mà không giữ lời được.”
Trịnh Phong nhíu mày: “Mấy người bạn đó của cậu, năng lực chuyên môn có thể sánh bằng một câu lạc bộ chính quy sao?”
Chắc chắn là không thể sánh bằng, nhưng Tạ Minh Triết lại có một trực giác kỳ lạ, luôn cảm thấy mình không nên ký hợp đồng với câu lạc bộ. Vụ tranh chấp bản quyền năm đó tuy cậu không tham gia, nhưng gần đây lại nhiều lần nghe người ta nhắc tới. Ký hợp đồng với câu lạc bộ khác, cho dù điều kiện họ đưa ra có tốt đến đâu, đó cũng là đi làm thuê cho người ta.
Đi làm thuê thì phải nghe lời ông chủ. Lỡ như một ngày nào đó quan điểm không hợp, gây gổ với câu lạc bộ, xưa nay chưa từng nghe thấy cánh tay có thể bẻ cong được đùi, lúc cậu một mình xảy ra mâu thuẫn với câu lạc bộ, người chịu thiệt chắc chắn sẽ là cậu phải không?
Nếu cậu đã có thiên phú mạnh mẽ đến vậy, tại sao lại phải đi làm thuê cho người khác?
Tại sao không tự mình làm ông chủ?
Studio cày thuê của anh Trần tuy năng lực nghiệp vụ không thể sánh bằng các câu lạc bộ lớn, nhưng cũng là những người đã làm cày thuê mấy năm rồi, sự quen thuộc với game không thua kém gì tuyển thủ chuyên nghiệp. Mọi người hợp tác với nhau một thời gian dài như vậy, cũng tương đối ăn ý.
Thay vì ký hợp đồng với các câu lạc bộ khác, chi bằng tự mình thành lập một câu lạc bộ.
Tạ Minh Triết biết, mình nghĩ như vậy, người khác sẽ cảm thấy cậu đang mơ mộng hão huyền, tham vọng quá lớn.
Thế nhưng, cậu thật sự không cam lòng cứ thế ký hợp đồng với Quỷ Ngục, cho dù Quỷ Ngục có cho cậu những điều kiện tốt nhất, cậu vẫn cảm thấy trong lòng thiếu thiếu một cái gì đó.
Có lẽ là quen tự do rồi, không thích nghe người khác ra lệnh?
Nhiếp Viễn Đạo đã từng tìm cậu mua bản quyền, mối quan hệ giữa cậu và Đường Mục Châu là hợp tác bình đẳng, Phương Vũ tìm cậu đặt làm riêng thẻ bài vong ngữ, tất cả những điều đó đều được xây dựng trên cơ sở cậu là một nhà thiết kế tự do. Một khi cậu đã ký hợp đồng với Quỷ Ngục, những chuyện đó đều không thể nào xảy ra được nữa.
Cậu sớm đã nghĩ kỹ rồi, sẽ không đi làm thuê cho bất kỳ câu lạc bộ nào.
—— Thẻ Nhân tộc thì bắt buộc phải gia nhập bộ bài của các người, để phối hợp với các người sao?
—— Vậy tại sao tôi không tự mình sáng tạo ra một bộ bài nhân vật hoàn chỉnh, tự mình phối hợp với chính mình chứ?
Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết trong lòng càng thêm kiên định. Cậu nhìn về phía ba vị đại thần, lịch sự nói: “Thật sự cảm ơn sự ưu ái của các vị đối với tôi, cũng cảm ơn Trịnh Phong đại thần đã phân tích cho tôi nhiều điều lợi hại như vậy. Tôi biết ngài thật lòng tốt với tôi, muốn cho tôi một nền tảng phát triển tốt nhất. Nhưng rất xin lỗi, tôi sẽ không gia nhập Quỷ Ngục, cũng sẽ không gia nhập bất kỳ câu lạc bộ nào. Các vị cứ coi như tôi quá cố chấp đi, đây là sự kiên định của tôi, điều kiện dù tốt đến đâu cũng sẽ không làm tôi lay chuyển.”
Ánh mắt và vẻ mặt kiên định của đối phương khiến Trịnh Phong sững người. Anh không nhịn được hỏi: “Bản thân cậu, không phải là một ông chú trung niên béo ú đâu nhỉ?”
Tạ Minh Triết mỉm cười: “Ngài đã thẳng thắn như vậy, tôi cũng không tiện giấu giếm ngài nữa, tôi quả thực không phải là một ông chú béo ú.”
Trịnh Phong: “…………”
Lưu Kinh Húc và Quy Tư Duệ còn muốn khuyên thêm, nhưng Trịnh Phong lại đưa tay ra ngăn cản hai người.
Anh bước đến trước mặt Chú Béo, nói: “Xem ra, sau này chúng ta chỉ có thể gặp nhau trên sàn đấu thôi sao?”
Tạ Minh Triết nghiêm túc nói: “Có lẽ vậy? Nếu tôi có được may mắn đó.”
Trịnh Phong thoải mái vỗ vai cậu: “Được, tôi cũng không ép cậu nữa, sau này có duyên sẽ gặp lại.”
Tạ Minh Triết lại một lần nữa cảm ơn ba người, lúc này mới xoay người rời khỏi Quỷ Ngục.
Đợi cậu đi rồi, Lưu Kinh Húc không nhịn được nói: “Lão Trịnh, tại sao không tiếp tục khuyên thêm một chút?”
Trịnh Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Không khuyên nổi đâu.”
Quy Tư Duệ nghi hoặc: “Điều kiện tốt như vậy, cậu ta cũng không lay chuyển sao?”
Trịnh Phong như nhớ lại chuyện cũ nào đó, khẽ thở dài nói: “Chín năm nay, tôi đã gặp rất nhiều nhà thiết kế, một số người hoặc là thiển cận, tự chôn vùi tiền đồ của mình; hoặc là tham vọng và thực lực không tương xứng, quá đề cao bản thân. Thế nhưng, người này lại khác hẳn với những người tôi từng gặp, có lẽ, cậu ta sẽ là một biến số lớn nhất. Cậu ta làm tôi nhớ đến Đường Mục Châu của mùa giải thứ năm, cuộc đại thanh lọc của liên minh vào mùa giải thứ năm đó, chính là vì sự xuất hiện của vị tuyển thủ thiên tài Đường Mục Châu này.”
Lưu Kinh Húc cũng đã từng trải qua mùa giải thứ năm, không nhịn được nói: “Ý anh là, cậu ta muốn giống như Đường Mục Châu, đích thân thành lập câu lạc bộ, trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp chuyên sáng tạo thẻ bài, tự mình đi thi đấu?”
Trịnh Phong nghiêm túc gật đầu: “Tôi có một dự cảm, cậu ta sẽ là đối thủ đáng gờm của tất cả mọi người trên sàn đấu sau này. Rất có thể Liên minh chuyên nghiệp sẽ có một cuộc đại thanh lọc lần thứ hai vào mùa giải tới.”
Quy Tư Duệ và Lưu Kinh Húc nhìn nhau, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Chú Béo lúc nãy, hình tượng trông thân thiện hiền hòa, nhưng lúc nói chuyện lại vô cùng kiên định, hoàn toàn không giống một ông chú trung niên béo ú chút nào.
Cậu ta rốt cuộc là một người như thế nào?
Lời tác giả:
Xác định Triết Nhây sẽ tự thành lập câu lạc bộ 🙂
Cấu trúc của truyện này khá lớn, mọi người đừng chủ quan phán đoán bàn tay vàng của nhân vật chính là [mạnh vô địch] nhé. Thực tế, các câu lạc bộ khác trong liên minh có vô số thẻ bài tốt, mấu chốt là… vẫn chưa viết đến các trận đấu, chưa viết đến bộ bài của các đại thần khác.
Lão Trịnh nói cũng rất rõ ràng, Chú Béo chẳng qua chỉ chiếm được lợi thế đi đầu về thẻ tử vong tức thời, tạo được chút tiếng tăm thôi, chứ nếu thực sự thiết kế cả một bộ bài hoàn chỉnh thì cậu vẫn còn yếu lắm, cậu cần phải trưởng thành, và sẽ từ từ mạnh mẽ hơn!
Gửi phản hồi