Chương 1
bởi vuongtranhwpCuối thu, mây đen kịt đè nặng lên thành Trường An.
Không khí trong Tuyên Chính Điện ngột ngạt đến cực điểm. Vị đế vương đầu đội mũ miện mười hai lưu*, thân khoác long bào, thần sắc u ám khó lường. Quần thần bên dưới đều quỳ rạp trên mặt đất, đầu cúi thấp không dám ngẩng lên.
*Mũ miện mười hai lưu: Loại mũ miện trang trọng nhất của Hoàng đế thời phong kiến, có mười hai chuỗi ngọc rủ xuống phía trước và sau.
Họ đang đợi một tin tức. Một tin tức vô cùng quan trọng, quyết định xem liệu cánh cổng Đại Chu có bị vó ngựa Hung Nô giày xéo hay không.
Rất nhanh, tiếng sấm nổ vang trời, mưa rào xối xả trút xuống. Trong con đường cung đạo dài hun hút, một binh sĩ cõng lệnh kỳ chạy bán sống bán chết trong màn mưa, dốc hết chút sức lực cuối cùng lao vào Tuyên Chính Điện.
“Báo! Nhạn Môn Quan đại thắng!”
Tiếng hô vừa dứt, trên mặt quần thần đều lộ vẻ vui mừng khôn xiết, ngay cả vị đế vương ngồi trên ngai cao cũng giãn đôi lông mày đang nhíu chặt.
Thế nhưng, người binh sĩ kia lại quỳ sụp xuống, phủ phục trên đất gào khóc thảm thiết: “Thất điện hạ… Thất điện hạ đã tử trận tại Nhạn Môn Quan!”
Bầu không khí hân hoan vừa nhen nhóm lập tức tan biến sạch sẽ. Đế vương đứng bật dậy, tay áo quét rơi thẻ tre trên bàn, hai tay chống mạnh xuống án thư, gầm lên giận dữ: “Ngươi nói cái gì?!”
Trước Nhạn Môn Quan, ba quân tướng sĩ đều mặc đồ tang trắng xóa. Thất hoàng tử Hách Liên Chiết Nguyệt dung mạo tuyệt trần nằm trong quan tài, yên bình như chỉ đang ngủ say. Tiếng khóc thương của tướng sĩ vang vọng thấu cả trời xanh.
…
Hiện đại.
Tạ Chiết Nguyệt mở mắt ra, nhìn thấy đèn ốp trần trên đầu mà ngẩn người mất một lúc.
Giây trước còn đang cưỡi ngựa chém giết, giây sau đã nằm phễnh bụng trên giường. Sự chênh lệch quá lớn khiến cậu suýt chút nữa không phản ứng kịp.
Cậu vốn là một idol tuyến 18 “flop” lòi, bị công ty đóng băng hoạt động, xui xẻo xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu. Nam chính trong truyện chính là cha ruột của cậu – Hách Liên Quyết, một người đàn ông “chất lượng cao” hội tụ cả nhan sắc lẫn trí tuệ. Còn cậu, với tư cách là con trai nam chính, cầm tấm vé trải nghiệm làm hoàng tử cổ đại, từ nhỏ đã bị ép học cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa bắn cung không thiếu món nào.
Lớn lên, cậu chính thức trở thành nhân viên làm công cho cha mình, tăng ca từ 996 lên hẳn 007. Hơn nữa, cha cậu còn dùng gậy gộc để giáo huấn tất cả các hoàng tử rằng: Đứa nào muốn làm vương gia nhàn tản? Nằm mơ đi!
Trước khi xuyên trở lại, Tạ Chiết Nguyệt vẫn còn đang đánh trận ở Nhạn Môn Quan, dẫn theo binh sĩ lấy một địch trăm, liều mạng lấy đầu Tả Hữu Hiền Vương của địch, trực tiếp xoay chuyển cục diện chiến tranh. Vốn tưởng chết xong sẽ đi đầu thai chuyển kiếp, ai ngờ mở mắt ra lại thấy mình nằm ở hiện đại!
Sau khi xác nhận bản thân đã thực sự trở về, Tạ Chiết Nguyệt vẫy vẫy tay với cái trần nhà: “Đại Chu à, tạm biệt, không hẹn ngày gặp lại.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt lật người, định đổi một tư thế nằm cho thoải mái. Kết quả, cậu bốn mắt nhìn nhau với một đứa trẻ có gương mặt giống hệt ông cha hoàng đế của mình.
“Chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ.”
Nếu không thì tại sao cậu lại nhìn thấy phụ hoàng mình ở hiện đại được cơ chứ? Tạ Chiết Nguyệt lẩm bẩm một câu rồi lập tức nhắm mắt lại.
Một giây sau, Tạ Chiết Nguyệt mở mắt ra.
Phiên bản thu nhỏ của phụ hoàng cậu vẫn lù lù ở đó, trên người còn mặc nguyên bộ long bào và mũ miện mười hai lưu “hàng authentic”. Tạ Chiết Nguyệt buộc phải chấp nhận sự thật phũ phàng: Cậu đã về rồi, và cha cậu cũng “khăn gói” theo sang đây luôn.
Trong nháy mắt, Tạ Chiết Nguyệt như đeo lên chiếc “mặt nạ đau khổ”. Cảm ơn nhé, nhưng tôi thật sự không muốn nhìn thấy ông cha cẩu hoàng đế của mình ở hiện đại chút nào.
Về phần Hách Liên Quyết, y cũng ngẩn người. Rõ ràng y chỉ vừa chợp mắt ở trắc điện Tuyên Chính một chút, thế mà mở mắt ra lại nhìn thấy đứa con trai đã chết trận nơi sa trường của mình.
“Tiểu Thất, đây là đâu?”
Hách Liên Quyết tuy thân xác biến nhỏ, nhưng uy nghiêm của bậc đế vương vẫn còn đó, trên mặt gần như không lộ ra chút cảm xúc dư thừa nào.
Đồng thời, Hách Liên Quyết bắt đầu quan sát xung quanh. Đây là một căn phòng có phong cách hoàn toàn khác biệt với Đại Chu, cũng chẳng liên quan gì đến lều trại của bọn Hung Nô.
Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết lúc này chỉ như một đứa trẻ ba tuổi, chợt nhớ đến những ngày tháng khổ sai dưới trướng ông bô* này, bèn nở một nụ cười “thân thiện”: “Dù sao cũng không phải là Đại Chu.”
*Tiếng lóng địa phương dùng để chỉ người cha.
“Vậy là…”
“Cũng không phải xã hội phong kiến.” Tạ Chiết Nguyệt ngắt lời ngay lập tức.
“Càng không có ngai vàng cho cha ngồi đâu.” Cậu bồi thêm một câu chốt hạ.
Hách Liên Quyết: “…”
Nửa tiếng sau.
Tạ Chiết Nguyệt xách bộ đồ trẻ em vừa đặt ship hỏa tốc về, thay cho Hách Liên Quyết.
Ngũ quan của Hách Liên Quyết vốn tinh xảo đẹp đẽ, làn da trẻ con lại trắng trẻo, mặc bộ đồ này vào trông chẳng khác gì mấy bé hoa đồng (đồng tử rắc hoa), vừa nhìn đã biết là một đứa trẻ xinh xắn.
“Dễ thương ghê.” Tạ Chiết Nguyệt cúi người xuống, vươn tay béo má Hách Liên Quyết một cái.
Ngay lập tức, Hách Liên Quyết quát lên: “Hách Liên Chiết Nguyệt! Con đừng có mà quá đáng!”
Nếu là trước kia, khi Hách Liên Quyết vẫn là vị đế vương bốn mươi tuổi chín chắn uy quyền, cho Tạ Chiết Nguyệt mười lá gan cậu cũng không dám càn rỡ với cha mình. Nhưng mà… ai bảo bây giờ cha cậu chỉ là một đứa nhóc ba tuổi chứ? Lúc này không tranh thủ “bắt nạt” thì đợi đến bao giờ!
Chỉ thấy Tạ Chiết Nguyệt nhấc bổng Hách Liên Quyết lên, dõng dạc tuyên bố: “Con xin thông báo một chuyện, từ nay về sau, con sẽ là ba của người!”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt cười ha hả. Trên đời này còn chuyện gì sảng khoái hơn việc được làm ba của nam chính đại quyền mưu cơ chứ?
Hách Liên Quyết lần đầu tiên bị người ta nhấc bổng lên không trung, gào lên giận dữ: “Cút ngay!”
Giây tiếp theo, miệng y đã bị Tạ Chiết Nguyệt bịt lại: “Trẻ con không được nói bậy.”
Hách Liên Quyết: “…”
Tạ Chiết Nguyệt đặt Hách Liên Quyết ngồi xuống ghế, cười tủm tỉm: “Lát nữa con sẽ đưa cha đi làm giấy tờ tùy thân, sau đó nhận nuôi cha. Tất nhiên, cha cũng có quyền từ chối, đến lúc đó con sẽ trực tiếp ném cha vào cô nhi viện. Chọn cái nào thì tùy.”
Hách Liên Quyết thân là đế vương nhưng không phải kẻ không biết thế thái nhân tình, tự nhiên hiểu cô nhi viện là nơi như thế nào. Vào đó chắc chắn không thể bằng ở bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt. Y cũng lờ mờ nhận ra mình có lẽ không thể quay về Đại Chu được nữa, hiện tại mang thân xác đứa trẻ, ở thế giới xa lạ này chỉ có thể dựa vào thằng con này thôi.
Thế nhưng… thằng nghịch tử Tạ Chiết Nguyệt này! Có đời thuở nào con trai bắt cha gọi mình là ba không?!
Cuối cùng, Hách Liên Quyết dứt khoát gọi một tiếng: “Ba.”
“Ơi ~” Tạ Chiết Nguyệt cười híp mắt đáp lời, cảm thấy toàn thân sảng khoái đến từng lỗ chân lông.
Hách Liên Quyết trừng mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt, cảm thấy người trước mặt này với Thất hoàng nhi của mình không thể nói là giống hệt nhau, chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì sất. Thất hoàng tử ít nói, trầm tính của y đâu mất rồi?
Lúc này, Hách Liên Quyết xem như đã nhận thức lại về đứa con trai này, y nghiến răng: “Tiểu Thất, con đúng là không biết xấu hổ.”
Tạ Chiết Nguyệt nhếch mép: “Quá khen quá khen, vẫn chưa bằng cha được.”
Hách Liên Quyết thân là đế vương độc đoán chuyên quyền, lại còn được bá tánh xưng tụng là minh quân, nhưng bản chất cũng là một lão già lưu manh chính hiệu.
Dứt lời, hai ba con đồng thanh hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, rồi đồng loạt quay đầu đi chỗ khác.
Đợi Hách Liên Quyết làm quen với cơ thể nhỏ bé của mình xong, y mới bắt đầu quan sát nơi ở của Tạ Chiết Nguyệt.
“Tiểu Thất, cái chỗ này của con còn chưa to bằng một cái thiên điện trong cung của cha nữa.” Hách Liên Quyết nhìn Tạ Chiết Nguyệt đang kiểm kê tài sản, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Tạ Chiết Nguyệt mua một căn hộ chung cư hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích khiêm tốn nhưng được cái “chim sẻ tuy nhỏ mà ngũ tạng đều đủ”, điện nước dân dụng, có gas, lại nằm ở khu đất vàng. Nhược điểm duy nhất là không phải nhà thuộc khu vực trường điểm (học khu phòng), sau này trẻ con không tiện đi học. Tất nhiên trước đây Tạ Chiết Nguyệt không định có con nên chẳng quan tâm, nhưng giờ Hách Liên Quyết biến thành đứa trẻ ba tuổi, chuyện trường học buộc phải đưa vào danh sách cân nhắc.
“Cha thì hiểu cái gì, cha có biết cái nhà này đắt thế nào không hả?” Tạ Chiết Nguyệt phản bác. Giá nhà ở Hải Thành đắt nổi tiếng, cậu có thể tự lực cánh sinh mua được căn này ở đây đã được tính là thanh niên đầy triển vọng rồi đấy.
Rất nhanh, Tạ Chiết Nguyệt kiểm kê xong gia sản. Tin tốt là hợp đồng với công ty quản lý cũ đã chấm dứt, công ty cũ không thể đóng băng cậu nữa, đồng đội cũ cũng không thể ép giá mua bài hát của cậu. Trong thẻ ngân hàng còn ba vạn tệ (khoảng 100 triệu VNĐ), nếu một năm không làm gì thì thắt lưng buộc bụng cũng sống qua ngày được.
“Đi thôi, chúng ta đi làm thủ tục.” Kiểm kê xong xuôi, Tạ Chiết Nguyệt nắm lấy tay Hách Liên Quyết.
Bước ra khỏi căn hộ nhỏ bé của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Quyết mới phát hiện thế giới này đâu đâu cũng thấy những kiến trúc cao hơn cả Trích Tinh Lâu, thậm chí có những tòa nhà chọc thẳng vào tầng mây.
Nhìn ngắm một hồi, Hách Liên Quyết nghiêm túc nói: “Nếu muốn xây dựng vương triều của riêng mình ở nơi này, e là một chuyện rất khó.”
Tạ Chiết Nguyệt đang đi bên cạnh nghe vậy thì sững người, lập tức đưa tay bịt miệng Hách Liên Quyết: “Vãi, cha còn muốn khôi phục chế độ phong kiến ở đây á? Con nói cho cha biết, không có cửa đâu!”
Hách Liên Quyết: “…” Trẫm biết là không thể rồi mà!
Nhưng Tạ Chiết Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm y, cảm thấy đứa trẻ này không dạy dỗ không được, nhất định phải khắc ghi tư tưởng Mác – Lênin vào trong AND của y mới xong.
“Con nhìn cái gì?” Hách Liên Quyết nheo mắt nhìn nghịch tử trước mặt.
“Nhìn xem nên tống cha vào cái nhà trẻ nào.” Tạ Chiết Nguyệt xoa đầu Hách Liên Quyết, sau đó bắt taxi đến đồn công an.
Hách Liên Quyết nghe thấy từ “nhà trẻ” thì vẻ mặt nghiêm trọng. Nhà trẻ? Là cái thứ gì? Chưa nghe bao giờ. Chẳng lẽ định vứt mình đi thật?
Đến đồn công an, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Quyết phối hợp diễn theo kịch bản đã bàn trước. Dựa vào chút quan hệ tích lũy được từ trước, cộng thêm giấy tờ đầy đủ, Tạ Chiết Nguyệt cuối cùng cũng nhập được hộ khẩu cho Hách Liên Quyết.
Bên ngoài sảnh dịch vụ, Hách Liên Quyết nhìn cái tên trên sổ hộ khẩu, lẩm bẩm: “Tạ Quyết?”
Ngay sau đó, Tạ Chiết Nguyệt nhéo má ông cha hoàng đế của mình: “Sao? Theo họ của con, cha không vừa ý à?”
Hách Liên Quyết: “…”
Y cúi đầu nhìn cánh tay ngắn ngủn của mình, xác nhận lại lần nữa: Hiện tại đánh không lại thằng nghịch tử này.
“Đi nào, baba đưa con đi nhà trẻ!” Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt bế thốc Hách Liên Quyết lên, đi về phía trường mẫu giáo gần nhà.
Nhưng Tạ Chiết Nguyệt ngàn vạn lần không ngờ tới, cậu lại gặp phải cú trượt ngã đầu tiên sau khi trở lại hiện đại.
Trước quảng trường trung tâm thương mại, Tạ Chiết Nguyệt ngồi ủ rũ trên ghế dài, bên cạnh là Hách Liên Quyết với vẻ mặt lạnh lùng sang chảnh.
“Nhà trẻ một học kỳ ba vạn tệ, còn bảo là giá ưu đãi nhất rồi, sao bọn họ không đi cướp luôn đi?” Tạ Chiết Nguyệt thở dài thườn thượt, “Đây là cướp tiền của tôi, xong khuyến mãi thêm một suất đi học à?”
Hách Liên Quyết ngồi bên cạnh thong thả liếm kem, phán một câu xanh rờn: “Con cứ thừa nhận là mình nghèo đi. Hay là cứ lôi bộ long bào mũ miện của cha ra bán, chắc cũng đủ cho con sống tạm qua ngày đấy.”
Tạ Chiết Nguyệt ném cho y một ánh nhìn lạnh lùng: “Suy nghĩ của cha đúng là quá ‘có triển vọng vào tù’ rồi đấy.”
Bộ lễ phục đế vương của Hách Liên Quyết ít nhất cũng giá trị cả chục triệu tệ, cộng thêm giá trị đồ cổ thì bán đi đúng là cả đời không lo cơm áo, nhưng sẽ được tặng kèm theo bát cơm sắt nhà nước – vào tù ngồi may quần áo dài hạn luôn.
Ngay khi Tạ Chiết Nguyệt nhận ra mình là một tên nghèo rớt mồng tơi, ông cha hoàng đế sau này đến sách cũng không được học, không thể khắc ghi tư tưởng Mác – Lênin vào ADN, cậu quyết tâm nhất định phải kiếm tiền để tống Hách Liên Quyết vào cái nhà trẻ xịn nhất Hải Thành!
Đang lúc Tạ Chiết Nguyệt sầu thúi ruột vì tiền, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bỗng đưa tới một tấm danh thiếp. Tạ Chiết Nguyệt chẳng thèm nhìn, phũ phàng nói: “Nghèo lắm, không mua gì đâu.”
“Trai đẹp à, cậu có hứng thú tham gia chương trình thực tế đưa con đi chơi đầu tiên trong nước với tư cách khách mời lót đường không?” Người đàn ông đội mũ lưỡi trai lịch sự hỏi.
“Đưa con đi chơi? Chương trình thực tế?” Những từ ngữ xa lạ khiến Hách Liên Quyết ngồi bên cạnh ngẩn ra.
Tạ Chiết Nguyệt đành phải giải thích sơ qua cho y hiểu thế nào là show giải trí. Nghe xong, Hách Liên Quyết nhíu mày thật chặt: “Thế chẳng phải là đám ưu nhân làm trò mua vui trên sân khấu sao? Trẫm không làm!”
Hách Liên Quyết cực kỳ có cốt khí của bậc đế vương, bắt y đi bán tiếng cười cho thiên hạ xem á? Còn lâu!
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai nghe vậy vội vàng muốn giải thích, nhưng Tạ Chiết Nguyệt sau khi liếc qua tấm danh thiếp liền hỏi: “Lương ngày 2 triệu 08 tệ cũng không làm?”
Giây tiếp theo, chỉ thấy Hách Liên Quyết quay sang nhìn Tạ Chiết Nguyệt với ánh mắt đầy kiên định:
“Làm!”
Tạ Chiết Nguyệt nghe xong mà chấn động tâm can. Lương ngày 2 triệu 08 tệ, đến cẩu hoàng đế cũng sẵn sàng bán mình bán nghệ sao?
0 Bình luận