Chương 88: Ngoại truyện 4
Chuyện yêu đương này nọ đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, trước nay chỉ biết vùi đầu vào sách vở, chưa từng nếm mùi tình yêu bọ xít như Tạ Chiết Nguyệt mà nói, quả thực có chút quá sức. Nhưng cậu lại dễ dàng chấp nhận nó một cách lạ lùng.
“Hả? Cháu đồng ý rồi sao?” Hách Liên lão phu nhân vô cùng ngạc nhiên. Bà cứ đinh ninh Tạ Chiết Nguyệt sẽ chê thằng cháu nhà mình lớn tuổi, lại còn lạnh lùng như khúc gỗ. Ai ngờ cậu lại gật đầu cái rụp nhanh gọn lẹ đến thế.
Đúng là không bõ công bà rát cổ bỏng họng tâng bốc nó, phải dùng cả kính lúp mới bới ra được đống ưu điểm kia. Nhờ thế Chiết Nguyệt mới chịu quen cái thằng nhãi ranh chết tiệt nhà bà. Bà cụ đắc ý nghĩ thầm.
“Chỉ là hẹn hò thử thôi mà, đâu phải bắt chúng cháu đi đăng ký kết hôn luôn bây giờ đâu ạ.” Tạ Chiết Nguyệt mỉm cười nói.
Nếu đối tượng hẹn hò là Hách Liên Doanh Chu, thì cậu cũng có thể chấp nhận được.
Hách Liên lão phu nhân nhìn Tạ Chiết Nguyệt một cái đầy thâm thúy. Nếu không phải do cậu chưa đủ tuổi hợp pháp, e là bây giờ thằng cháu nhà bà đã tống cổ cậu lên xe, chở thẳng ra cục dân chính làm thủ tục rồi cũng nên.
“Được, thế hai đứa cứ thong thả mà yêu.” Bà cụ dịu dàng vỗ tay Tạ Chiết Nguyệt, “Nó mà làm sai chỗ nào, cứ bảo bà, bà thay cháu trị nó.”
“Vâng ạ.” Tạ Chiết Nguyệt ngoan ngoãn mỉm cười.
Đợi bà cụ đi ra ngoài, bà liền túm lấy Hách Liên Doanh Chu vẫn đang chầu chực ngoài cửa, dặn dò: “Bà giành được cơ hội cho cháu rồi đấy, lo mà thể hiện cho tử tế, biết chưa?”
“Đừng có lúc nào cũng chưng cái bản mặt đưa đám đó ra nữa, cười lên cho bà xem nào.”
“Thôi bỏ đi, cháu tốt nhất là đừng có cười. Bà sợ cháu dọa Chiết Nguyệt chạy mất dép.” Thấy điệu cười gượng gạo của Hách Liên Doanh Chu, bà cụ đành dập tắt luôn ý định này.
Hách Liên Doanh Chu đang chật vật nặn ra một nụ cười: …Trông hắn cười đáng sợ đến thế cơ à?
“Thôi được rồi, bà đi thăm chắt của bà đây. Chẳng biết cháu nhặt đâu ra đứa bé mà giống hệt cháu thế này.” Bà cụ tặc lưỡi mấy tiếng, rồi lon ton sang phòng bệnh bên cạnh tìm Hách Liên phu nhân đang chăm trẻ.
Chờ bà cụ khuất bóng, Hách Liên Doanh Chu mới đẩy cửa bước vào, tiến đến trước mặt Tạ Chiết Nguyệt.
“Em uống thuốc chưa?” Hắn vừa rót một ly nước cho Tạ Chiết Nguyệt vừa cất tiếng hỏi.
“Em uống rồi.” Cậu gật gật đầu, nhận lấy cốc nước từ tay hắn rồi chậm rãi nhấp từng ngụm.
“Anh đã nhờ người quen làm giúp em thủ tục hủy bỏ quan hệ nhận nuôi với nhà họ Thẩm rồi. Hộ khẩu của em cũng đã được chuyển ra khỏi cái nhà đó.” Hách Liên Doanh Chu điềm nhiên thông báo những việc mình đã thức trắng đêm để giải quyết, “Em vui chứ?”
Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy không giấu được kinh ngạc ngước nhìn hắn. Tốc độ này cũng thần sầu quá đi! Có vẻ như vừa đưa cậu vào viện xong, hắn đã lập tức bắt tay vào giải quyết mấy chuyện này rồi.
“Sao anh lại biết…” Cậu tính hỏi sao hắn biết cậu muốn làm những việc này.
Chưa kịp nói hết câu, Hách Liên Doanh Chu đã ngắt lời: “Đây chẳng phải là những việc em luôn muốn làm sao?”
Nói xong, hắn cúi người, đưa tay khẽ gãi gãi cằm Tạ Chiết Nguyệt: “Anh còn biết em muốn trả lại cho nhà họ Thẩm mười vạn tệ, coi như thanh toán hết sạch nợ nần với nhà bọn họ.” Mười vạn tệ là số tiền Tạ Chiết Nguyệt đã tính toán tỉ mỉ từng đồng từng cắc chi tiêu của mình, để không còn nợ nhà họ Thẩm một ân tình nào.
Mắt Tạ Chiết Nguyệt mở to ngạc nhiên. Những chuyện này cậu chưa từng nói với ai, làm sao Hách Liên Doanh Chu lại biết được?
Nhìn đôi mắt mở to của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Doanh Chu càng thấy Tạ Chiết Nguyệt năm mười tám tuổi này thật đáng yêu. Không có những trải nghiệm thăng trầm của mười mấy năm sau, Tạ Chiết Nguyệt hiện tại ngoan ngoãn lạ thường.
“Anh đã giúp em trả tiền cho nhà họ Thẩm rồi.” Hách Liên Doanh Chu rụt tay lại, “Vậy, em định trả ơn anh thế nào?”
“Hay là làm vợ anh nhé?”
Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, trong mắt lấp lánh ý cười trêu chọc, hệt như người lớn đang đùa giỡn với trẻ con.
Tạ Chiết Nguyệt thừa biết đối phương đang trêu chọc mình, nhưng kỳ lạ thay cậu lại chẳng hề mảy may tức giận. Cậu nghiêm túc nhìn Hách Liên Doanh Chu, nói: “Em cứ nghĩ anh không phải kiểu người hay trêu đùa người khác như thế này.”
Cậu cũng chẳng biết vì sao, trực giác mách bảo Hách Liên Doanh Chu phải là kiểu người nghiêm túc, đứng đắn, ngay cả yêu đương cũng phải tuân thủ nguyên tắc “giữ gìn đến đêm tân hôn”. Bây giờ lại thốt ra cái câu “làm vợ anh”, quả thực hình tượng bị sụp đổ hoàn toàn.
Cơ mà, dường như Hách Liên Doanh Chu đối xử với cậu có phần thân mật và thân thuộc hơn thì phải.
Hách Liên Doanh Chu đặt tay lên đầu Tạ Chiết Nguyệt xoa xoa, cúi đầu thì thầm: “Bây giờ em ngoan ngoãn thế này, ai nhìn cũng muốn trêu chọc một chút.”
“Nếu em thấy quá đáng, anh xin lỗi.” Hách Liên Doanh Chu cẩn thận vén những lọn tóc vương bên tai Tạ Chiết Nguyệt.
“Không cần xin lỗi.” Tạ Chiết Nguyệt nắm lấy tay Hách Liên Doanh Chu, “Anh làm vợ em là được rồi.”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt nháy mắt với Hách Liên Doanh Chu, thể hiện sự tinh ranh của một thiếu niên.
“Được, đợi em đủ tuổi hợp pháp, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn.” Hách Liên Doanh Chu sắc mặt không đổi, bình thản đáp lời.
Vợ, cũng chỉ là một cách gọi, giấy đăng ký kết hôn mới là thứ thiết thực nhất.
Hách Liên Doanh Chu của hiện tại đã thấm nhuần tinh thần mặt dày vô sỉ của Hách Liên Quyết: Thể diện chẳng mài ra ăn được, quyền lợi thực tế mới là trên hết.
Tạ Chiết Nguyệt câm nín, cậu thật sự không ngờ Hách Liên Doanh Chu lại nói như vậy. Cậu sợ nếu cứ tiếp tục trò chuyện, khéo cậu sẽ phải tổ chức tiệc cưới và thề non hẹn biển với Hách Liên Doanh Chu ngay tại đây mất.
Tạ Chiết Nguyệt, học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba tuy chưa trải sự đời nhưng cũng đủ thông minh để dứt khoát chấm dứt chủ đề này, chuyển sang hỏi xem khi nào mình được xuất viện.
“Ngày mai là xuất viện được rồi.” Hách Liên Doanh Chu đáp, “Xuất viện xong em về nhà anh ở, tiện thể dạy kèm cho Tiểu Quyết luôn. Bà nội cũng muốn giữ em lại ở chung một thời gian.”
Tạ Chiết Nguyệt không có ý kiến gì về sự sắp xếp này, nếu từ chối thêm thì có vẻ hơi kiểu cách. Sau khi Tạ Chiết Nguyệt gật đầu đồng ý, Hách Liên Doanh Chu hỏi cậu: “Em đã nghĩ ra cách trả thù nhà họ Thẩm chưa?”
“Trả thù? Nhà họ Thẩm?” Tạ Chiết Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó rũ mắt nhìn chằm chằm vào cốc nước trong tay, “Vạch trần tội ác của người nhà họ Thẩm sao gọi là trả thù? Rõ ràng là thực thi công lý!”
Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu cười với Hách Liên Doanh Chu.
Rõ ràng, Hách Liên Doanh Chu đã bị Tạ Chiết Nguyệt mười tám tuổi đánh gục bởi sự đáng yêu này.
“Vậy anh sẽ cùng em thực thi công lý.” Hách Liên Doanh Chu nắm tay Tạ Chiết Nguyệt.
Nhà họ Thẩm của mười hai năm trước dễ đối phó hơn nhà họ Thẩm của bảy năm sau rất nhiều. Nhờ biết trước những việc dơ bẩn nhà họ Thẩm từng làm, cộng thêm năng lực “biết trước tương lai” và sự ngu ngốc tự chuốc lấy họa của bọn họ, chưa đầy một tháng sau, nhà họ Thẩm đã sụp đổ gần như hoàn toàn.
Chỉ sau một đêm, trang nhất của tất cả các nền tảng mạng xã hội và phương tiện truyền thông đều rợp bóng tin tức về nhà họ Thẩm.
[Theo kết quả điều tra của cảnh sát, vụ tai nạn xe hơi của cha mẹ Thẩm An là do có người cố tình hãm hại.]
[Lý do Thẩm Hà thuê người ám sát chính anh trai và chị dâu của mình.]
[Bức tranh máu me về cuộc chiến nội bộ hào môn nhà họ Thẩm.]
[Vụ án nhà họ Thẩm bạo hành con nuôi chính thức được đưa ra xét xử. Gia tộc họ Thẩm bị cáo buộc chiếm đoạt khối tài sản thừa kế của con nuôi lên tới hàng trăm triệu.]
[Cổ phiếu tập đoàn Thẩm thị bị bán tháo ồ ạt, giá cổ phiếu chạm đáy.]
Người nhà họ Thẩm nằm mơ cũng chẳng ngờ những chuyện tày trời này lại bị phanh phui. Ngay sau đó, bọn họ bị triệu tập điều tra. Đứa con nuôi Thẩm An mà bọn họ dày công nuôi dưỡng làm tay sai, sau khi biết được chân tướng về cái chết của cha mẹ mình, đã hoàn toàn trở mặt thành thù, đứng ra tố giác hàng loạt hành vi phạm pháp của bọn họ.
Chỉ trong một đêm, đế chế nhà họ Thẩm lung lay dữ dội. Cuộc sống nhung lụa xa hoa suốt mười mấy năm qua của Thẩm Dung Tâm cũng tan thành mây khói không thương tiếc.
Cha Thẩm Dung Tâm bị tuyên án tử hình, mẹ phải vào tù chung thân. Toàn bộ tài sản gia đình bị xiết nợ. Người anh họ yêu thương hắn nhất sau khi biết sự thật cũng trở nên lạnh nhạt, thậm chí hận không thể tiễn hắn về chầu diêm vương.
Tuy đã từ bỏ quyền thừa kế tài sản và không phải gánh khoản nợ khổng lồ, nhưng do cha mẹ Thẩm Dung Tâm bị liệt vào danh sách đen vì mất khả năng trả nợ, hắn thậm chí không thể tiếp tục đi học. Bản thân hắn cũng bị kết án một năm ba tháng tù vì tội sửa đổi nguyện vọng của người khác. Ra tù, hắn cũng chẳng biết phải sống tiếp ra sao.
Trong khi đó, sau khi được Hách Liên Doanh Chu đưa rời khỏi nhà họ Thẩm, Tạ Chiết Nguyệt đã theo Hách Liên Doanh Chu về nhà họ Hách Liên, chính thức đảm nhận vai trò gia sư cho Hách Liên Quyết.
Lúc này, tại phòng khách nhà họ Hách Liên.
“Ta mới là cha con, con không có quyền cấm ta ăn bao nhiêu kem một ngày!” Hách Liên Quyết tay cầm cây kem, lớn tiếng gào lên. Tạ Chiết Nguyệt bây giờ mới mười tám tuổi, rất dễ bắt nạt! Y muốn ăn bao nhiêu cây kem thì ăn bấy nhiêu, Tạ Chiết Nguyệt không có quyền quản!
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Chiết Nguyệt đã giáng một cú tát “bốp” xuống đầu y. Động tác thuần thục đến mức cả hai đều phải sững sờ.
Hách Liên Quyết ôm chặt cây kem, đưa mắt nhìn Tạ Chiết Nguyệt. Toang rồi, có khi nào Tiểu Thất nhớ lại cái gì rồi không. Còn Tạ Chiết Nguyệt thì thẫn thờ nhìn bàn tay mình. Cái tát này đánh thuận tay quá, lỡ bị ai nhìn thấy có bị tố cáo bạo hành trẻ em không trời?
Ngay lúc Tạ Chiết Nguyệt chuẩn bị nhìn xem phản ứng của y thế nào, Hách Liên Quyết đã nhanh trí ôm kem bỏ chạy lấy người.
Cảnh tượng này vừa vặn lọt vào mắt Hách Liên Doanh Chu đang bước từ phòng làm việc xuống lầu. Hắn tiến lại gần hỏi: “Hai người bị sao thế?”
Tạ Chiết Nguyệt rụt tay lại, vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Tiểu Quyết ăn kem nhiều quá, em mắng thằng bé vài câu.”
“Có phải em còn đánh thằng bé một cái không.” Hách Liên Doanh Chu bước đến trước mặt Tạ Chiết Nguyệt, hỏi.
“Em không có, em không phải, anh đừng có nói lung tung.” Tạ Chiết Nguyệt nhanh chóng phủ nhận, nhưng cuối cùng lại nhìn Hách Liên Doanh Chu với vẻ cam chịu: “Được rồi, em đã đánh thằng bé. Anh cứ trừ lương em đi.”
Hách Liên Doanh Chu nghe vậy, vươn tay xoa xoa đầu cậu: “Trước kia em đánh thằng bé ít lắm sao?”
“Hả?” Tạ Chiết Nguyệt bày ra vẻ mặt mờ mịt. Trước kia á? Trước kia cậu có quen biết gì Hách Liên Quyết đâu?
Hách Liên Doanh Chu khẽ ho hắng một tiếng, vội vàng đánh trống lảng: “Trông em có vẻ có da có thịt hơn rồi đấy, cũng cao lên một chút rồi. Xem ra chẳng mấy chốc sẽ cán mốc 1m86 thôi.”
Công sức hầm canh gà và nấu đồ ăn bồi bổ của Hách Liên lão phu nhân và Hách Liên phu nhân mỗi ngày quả nhiên không đổ sông đổ biển. Những lớp thịt mới nhú và chiều cao tăng lên chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Nghe vậy, Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu bằng ánh mắt u ám: “Hình như anh rất quả quyết việc em sẽ cao đến 1m86. Vậy em có thể mạn phép hỏi, điều gì khiến anh có thể chắc chắn đến thế không?”
Hách Liên Doanh Chu: …
Đôi khi, bạn đời quá thông minh lại còn thích đánh phủ đầu cũng là một điều vô cùng nhức nhối.
“Con trai mười tám tuổi vẫn có thể cao thêm một khoảng nữa mà.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt giải thích.
“Ồ ~ Vậy tại sao Tiểu Quyết cũng chắc chắn em sẽ cao đến 1m86?” Tạ Chiết Nguyệt nghiêng đầu nhìn Hách Liên Doanh Chu. Trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp ấy ẩn chứa sự tò mò và tinh nghịch.
Hách Liên Doanh Chu không biết trả lời sao. Hắn không muốn lừa dối Tạ Chiết Nguyệt.
Tạ Chiết Nguyệt thu lại nụ cười trên môi, nghiêm túc nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh không chịu nói, vậy để em đoán nhé. Nếu em đoán trúng, sau này anh phải gọi em là chồng.”
Người đàn ông này nắm rõ mọi sở thích của cậu như lòng bàn tay, chỉ cần một cái liếc mắt cũng có thể thấu tỏ mọi suy nghĩ trong lòng cậu. Nếu không có thời gian dài gắn bó, chắc chắn không thể làm được đến mức này. Vì thế, Tạ Chiết Nguyệt luôn canh cánh nỗi nghi ngờ liệu mình có bị mất đi một đoạn ký ức nào đó không.
“Nếu em muốn, bây giờ anh có thể gọi em là chồng luôn.”
Gửi phản hồi