Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 079

Hách Liên Quyết nắm chặt thanh sắt trong tay, nhìn đám vệ sĩ vạm vỡ trước mặt, cảm giác như được quay lại thời niên thiếu, khi một mình y đối mặt với mãnh hổ trong cuộc đi săn.

Nhưng con người thì làm sao đáng sợ bằng hổ dữ. Hách Liên Quyết của hiện tại chẳng còn chút căng thẳng nào như lúc đối đầu với mãnh thú năm xưa. Bọn người này có xông lên cùng lúc, y cũng dư sức giải quyết gọn gàng.

Đám vệ sĩ nghe tiếng động xông vào tầng hầm cũng không ngờ lại phải chứng kiến cảnh tượng này: Ông chủ và trợ lý nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, còn tên tiểu thiếu gia nhà Hách Liên bị bắt cóc kia thì lại cười khẩy, hỏi chúng có muốn xông lên cùng lúc không.

Có lẽ vì cảnh tượng quá đỗi chấn động, bọn chúng đứng hình mất vài giây. Hách Liên Quyết thế nhưng lại không cho chúng cơ hội để phản ứng.

Đứa trẻ ba tuổi rưỡi đột ngột bật nhảy như lò xo, đạt đến một độ cao khó tin, rồi vung mạnh thanh sắt đập thẳng vào một tên vệ sĩ mặc đồ đen.

Trước khi tên đó ngã xuống, Hách Liên Quyết tung một cú đá vào ngực hắn, mượn đà bật lùi về sau. Tên vệ sĩ bị đánh ngất xỉu ngã nhào vào những đồng bọn phía sau.

Lúc này, đám vệ sĩ còn lại mới bừng tỉnh. Bọn chúng đồng loạt lao về phía đứa trẻ ba tuổi rưỡi.

Hách Liên Quyết nhếch mép cười lạnh. Y nắm chặt thanh sắt, lợi dụng vóc dáng nhỏ bé luồn lách linh hoạt giữa những đôi chân hộ pháp của bọn chúng, sau đó vung gậy giáng những đòn chí mạng vào đầu gối từng tên một.

Khi từng tên vệ sĩ ngã gục xuống sàn, gương mặt chúng lộ rõ vẻ sững sờ, không thể tin được rằng cả đám người to khỏe lại không hạ gục nổi một đứa trẻ ba tuổi rưỡi.

Đúng lúc Hách Liên Quyết sắp giải quyết xong tên cuối cùng, một tên vệ sĩ đột nhiên hét lớn: “Thuốc an thần! Thuốc an thần!”

Lập tức, tất cả bọn chúng như nhớ ra điều gì, cuống cuồng đi tìm thuốc an thần.

“Giữ nó lại!”

“Đừng để nó chạy thoát!”

Tên vệ sĩ đứng trước mặt Hách Liên Quyết bất ngờ lao tới ôm chầm lấy y, khiến tốc độ của y chậm lại một nhịp. Cùng lúc đó, từ phía sau, bảy ống tiêm chứa thuốc an thần đồng loạt phóng về phía y.

Chỉ trong tích tắc, sáu ống tiêm trượt mục tiêu, nhưng vẫn có một ống găm thẳng vào đùi Hách Liên Quyết.

Thấy thuốc an thần đã găm vào người Hách Liên Quyết, đám vệ sĩ liền reo hò ầm ĩ. Chỉ cần thuốc phát huy tác dụng, chúng sẽ hoàn toàn giành chiến thắng!

Hách Liên Quyết bị đè xuống đất, đầu hơi choáng váng. Giây tiếp theo, y bộc phát sức mạnh khủng khiếp, hất tung gã đàn ông lực lưỡng đang đè lên người mình văng vào tường, rút ống tiêm ra khỏi chân, rồi dùng thanh sắt chống người đứng dậy.

“Vốn định tha mạng cho bọn bay…” Hách Liên Quyết cúi đầu cười nhạt, “Nhưng bọn bay thật sự chán sống rồi sao? Nếu vậy trẫm sẽ thành toàn cho bọn bay.”

Theo kế hoạch ban đầu, Hách Liên Quyết chỉ định đánh cho bọn chúng mất khả năng chiến đấu rồi báo cảnh sát giải về nhà. Nhưng giờ thì…

Mặt Hách Liên Quyết lạnh tanh. Y chỉ muốn tiễn bọn chúng xuống địa ngục. Thế là y không chút do dự vung thanh sắt hướng thẳng vào đầu bọn chúng.

Trong mắt bọn vệ sĩ lúc này, đứa trẻ ba tuổi rưỡi chẳng khác nào Tu La ác quỷ hiển linh, tàn bạo tước đoạt sinh mạng của chúng. Tên nào cũng nghĩ mình cầm chắc cái chết.

Thế nhưng giây tiếp theo, Hách Liên Quyết lại thu hồi lực đạo, chỉ đánh chúng đến mức phải nhập viện cấp cứu.

“Thôi bỏ đi, Tiểu Thất không thích ta giết người ở thế giới này…” Hách Liên Quyết nắm chặt thanh sắt lẩm bẩm. Y không muốn làm Tiểu Thất buồn.

Mặc dù y đã tìm hiểu kỹ luật pháp thế giới này, y mới ba tuổi rưỡi, dù có đánh chết bọn chúng cũng được tính là phòng vệ chính đáng, không phải chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng Tiểu Thất không muốn tay y nhuốm máu, vậy thì không giết người nữa. Dù sao thì, y cũng là một người cha tốt, luôn biết lắng nghe con cái.

Nghĩ đến đây, Hách Liên Quyết mỉm cười hài lòng.

Khi cơn thịnh nộ qua đi, ý thức của Hách Liên Quyết dần trở nên mơ hồ. Dựa vào chút sức lực còn lại, y lục soát điện thoại của một tên vệ sĩ, dùng vân tay hắn ta mở khóa, rồi gọi cảnh sát.

“Alo, chú cảnh sát ạ? Cháu là Hách Liên Quyết, cháu bị bắt cóc. Địa chỉ là… Các chú nhớ gọi thêm vài chiếc xe cứu thương đến nhé…”

Gọi xong, Hách Liên Quyết tìm một góc tường ngồi thụp xuống, ôm chặt thanh sắt, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Đây chính là thuốc an thần sao? Quả nhiên y cũng không thể chống đỡ nổi. Suy nghĩ vừa dứt, Hách Liên Quyết đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong khi đó, Quản gia Trần cùng vệ sĩ lái chiếc xe sang màu đen mang biển số H-A88888 xuất phát từ nhà cũ Hách Liên. Tuy nhiên, đi được nửa đường thì họ bị kẹt cứng do một vụ tai nạn giao thông bất ngờ xảy ra phía trước.

Quản gia Trần nhìn tình hình giao thông, nhíu mày nói: “Sao phía trước lại tự nhiên xảy ra tai nạn thế này, tiểu thiếu gia sắp tan học rồi.”

Nói xong, ông lập tức gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm, nhờ cô trông chừng hộ tiểu thiếu gia. Chỗ họ đang tắc đường, có lẽ phải nửa tiếng nữa mới đến nơi.

Tuy nhiên, cô giáo chủ nhiệm nghe xong lại ngơ ngác: “Chẳng phải mọi người đã đón Tiểu Quyết đi rồi sao?”

Quản gia Trần sững sờ. Sau đó, ông lập tức phản ứng lại, hét lên với vệ sĩ bên cạnh: “Báo cảnh sát ngay! Tiểu thiếu gia bị bắt cóc rồi!”

“Tôi đi thông báo cho lão phu nhân và phu nhân, còn có gia chủ và thiếu phu nhân nữa.”

Lời vừa dứt, vệ sĩ và quản gia Trần lập tức báo cảnh sát, đồng thời thông báo cho những người trong nhà.

Lúc này, Hách Liên phu nhân đang vừa làm móng vừa trò chuyện với mẹ chồng. Giây trước hai người còn đang bàn xem cuối tuần lên Yên Kinh thăm Tiểu Quyết nên chơi gì, giây sau đã nhận được cuộc gọi báo Tiểu Quyết bị bắt cóc.

Hách Liên phu nhân lần đầu tiên gặp phải chuyện này, mặt mày tái mét nhìn lão phu nhân: “Mẹ, chúng ta phải làm sao đây?”

Kẻ nào to gan lớn mật đến mức dám bắt cóc người thừa kế nhà họ Hách Liên ngay tại Hải Thành, chán sống rồi sao? Trong chốc lát, ruột gan Hách Liên phu nhân như lửa đốt.

“Đều tại con! Đều tại con! Hôm nay đáng lẽ con phải đích thân đi đón Tiểu Quyết, đưa nó lên máy bay mới phải.” Hách Liên phu nhân tự trách mình.

Lão phu nhân nắm chặt tay Hách Liên phu nhân: “Kẻ đó đã muốn ra tay, thì dù con có đi, hắn cũng sẽ nghĩ cách giữ chân con lại.”

“Tiểu Quyết cũng đâu phải đứa trẻ tùy tiện theo người lạ, sao lại đột nhiên lên xe người khác được?” Đây là điều lão phu nhân không thể hiểu nổi.

“Mẹ, làm sao để nhanh chóng tìm thấy Tiểu Quyết đây?” Hách Liên phu nhân lại hỏi.

Lão phu nhân nhíu chặt mày, lập tức ra lệnh: “Huy động tất cả mọi người ra ngoài tìm kiếm, sử dụng mọi mối quan hệ của nhà họ Hách Liên, phải tìm được tung tích Tiểu Quyết trong thời gian sớm nhất.”

Nói xong, lão phu nhân vội vã đứng dậy, chuẩn bị đến thẳng đồn cảnh sát.

“Mẹ, mẹ đi cẩn thận!” Hách Liên phu nhân vội vàng đỡ lão phu nhân đang bước đi vội vã.

Ngay khi hai người phụ nữ nhà Hách Liên lao xuống bậc thềm, điện thoại từ đồn cảnh sát gọi tới.

“Xin hỏi có phải là người nhà của bé Hách Liên Quyết không? Chúng tôi đã tìm thấy cháu bé, hiện cháu đang được điều trị tại bệnh viện.”

“Vâng vâng vâng, tôi là bà nội của Hách Liên Quyết. Cháu đang điều trị ở bệnh viện nào, chúng tôi sẽ qua đó ngay.” Hách Liên phu nhân thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng về tình trạng sức khỏe của Hách Liên Quyết lại dâng lên.

Sau khi Hách Liên Quyết gọi điện báo cảnh sát, công an Hải Thành gần như xuất kích ngay lập tức. Khi đến địa chỉ Hách Liên Quyết cung cấp, xông vào tầng hầm, họ nhìn thấy Hách Liên Quyết cuộn tròn trong góc tường cùng với mấy gã đàn ông to xác đang nằm la liệt trên vũng máu.

“Nhanh! Gọi bác sĩ!” Viên cảnh sát dẫn đầu bế Hách Liên Quyết lên, hét lớn với đồng đội.

Rất nhanh, xe cứu thương đi cùng xe cảnh sát cũng đến nơi. Nhân viên y tế mặc áo blouse trắng lập tức đón lấy Hách Liên Quyết từ tay cảnh sát và tiến hành sơ cứu.

“Đứa bé sao rồi?” Cảnh sát lo lắng hỏi.

Vì Tạ Chiết Nguyệt và show thực tế chăm con, hầu hết cảnh sát Hải Thành đều biết mặt Hách Liên Quyết. Khi thấy cậu bé được bế lên xe cứu thương, họ không khỏi xót xa hỏi thăm tình hình.

“Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng kẻ nào khốn nạn đến mức tiêm thuốc an thần cho một đứa trẻ thế này!” Nhân viên y tế sau khi xác nhận Hách Liên Quyết hôn mê do bị tiêm thuốc an thần, không kìm được chửi thề.

Sau khi kiểm tra xong tình trạng của Hách Liên Quyết, mọi người mới có thời gian sơ cứu cho những gã đàn ông nằm dưới đất. Đầu của chúng đều có vết hằn do bị gậy sắt đập trúng, đặc biệt là gã đàn ông ăn mặc sang trọng là bị thương nặng nhất.

“Những người này e là phải đưa đi cấp cứu.” Nhân viên y tế nhìn lướt qua những người nằm dưới đất, lập tức cùng đồng nghiệp khiêng họ lên cáng, dùng xe cứu thương đưa vào phòng chăm sóc tích cực. Nếu chậm trễ, những người này e là khó qua khỏi.

Cảnh sát cũng có nhiệm vụ của mình. Viên cảnh sát dẫn đầu ra lệnh: “Đi điều tra xem những kẻ bắt cóc đứa bé là ai? Ai là người đã đánh chúng bị thương?”

Là cảnh sát, họ chưa bao giờ nghĩ rằng một đứa bé ba tuổi rưỡi có thể một mình đánh trọng thương ngần ấy người đàn ông trưởng thành.

Liễu Tống không hề che giấu danh tính, cảnh sát nhanh chóng xác định được danh tính của bọn bắt cóc thông qua giấy tờ tùy thân và điện thoại. Khi thấy danh tính của kẻ cầm đầu là Tam gia Liễu Tống của nhà họ Liễu ở Yên Kinh, ngay cả những cảnh sát kỳ cựu cũng không khỏi hít một hơi lạnh.

“Nhà họ Liễu bắt cóc người thừa kế nhà Hách Liên để làm gì?”

“Nhà họ Liễu cũng dám bắt cóc người á? Công tác càn quét tội phạm làm chưa tốt rồi!”

Trong cục công an Hải Thành xôn xao bàn tán, ai cũng bất ngờ trước sự ngông cuồng của nhà họ Liễu. Nhà họ Liễu tưởng mình có thể một tay che trời sao, dám đến tận Hải Thành bắt cóc trẻ em.

Và đúng lúc này, Hách Liên lão phu nhân vừa đến bệnh viện cũng nhận được thông tin về danh tính của bọn bắt cóc.

“Nhà họ Liễu thực sự nghĩ nhà họ Hách Liên chúng ta dễ bắt nạt sao?” Hách Liên lão phu nhân lạnh lùng gằn từng chữ. Bà giống như một con sư tử mẹ bảo vệ con, phẫn nộ nhe nanh múa vuốt.

“Đi, thông báo cho giới truyền thông, bảo họ đưa tin về vụ việc người thừa kế nhà Hách Liên bị nhà họ Liễu bắt cóc.” Hách Liên lão phu nhân bình tĩnh ra lệnh cho Hách Liên phu nhân, “Bọn chúng làm việc tuyệt tình như vậy, thì đừng trách ta không nể mặt chúng.”

“Vâng.” Hách Liên phu nhân gật đầu, lập tức liên hệ với những cơ quan truyền thông có tiếng ở Hải Thành để đưa tin về vụ việc này. Đồng thời, bà cũng mua liền bảy tám hot search trên Weibo để “tặng” cho nhà họ Liễu.

#Tiểu thiếu gia nhà họ Hách Liên bị bắt cóc, kẻ chủ mưu lại là người nắm quyền nhà họ Liễu#

#Hách Liên Quyết bị tiêm thuốc an thần, hôn mê bất tỉnh#

#Nhà họ Liễu ở Yên Kinh rốt cuộc là thế lực nào#

#Ai cho nhà họ Liễu gan to bằng trời dám bắt cóc trẻ con giữa ban ngày ban mặt#

Hàng loạt hot search được Hách Liên phu nhân mua chễm chệ trên top đầu Weibo. Bấm vào bất kỳ chủ đề nào cũng thấy bài báo chính thống, kèm theo hai bức ảnh: một là cảnh Hách Liên Quyết mặt dính máu được cảnh sát bế ra từ tầng hầm, hai là cảnh cậu bé nằm mê man trên giường bệnh.

Nhìn hai bức ảnh này, bất cứ ai làm cha làm mẹ cũng đều xót xa tột độ. Một đứa trẻ khỏe mạnh đáng yêu thế kia, sao lại bị hành hạ đến mức này?

[Kẻ nào thất đức thế, dám dùng thuốc an thần với một đứa bé mới ba tuổi rưỡi!]

[Bắt cóc trẻ em giữa ban ngày ban mặt, còn có vương pháp không?]

[Tôi không biết nhà Hách Liên và nhà họ Liễu có ân oán gì, nhưng ra tay với một đứa trẻ, tôi chỉ có thể nói nhà họ Liễu quá đê hèn!]

[Các người dám chửi nhà họ Liễu à? Không biết bọn họ là thế lực không thể đụng đến ở ngoài kia sao?]

[Nhà họ Liễu? Thế lực hắc ám nào đây!]

Trong chốc lát, sự kiêng dè của một số người đối với nhà họ Liễu đã thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ của cư dân mạng. Cái nhà họ Liễu chó má gì chứ, chỉ là một thế lực hắc ám thôi. Hôm nay chúng dám ra tay với người thừa kế nhà Hách Liên, vậy những người dân đen như họ thì tính là gì? Có phải họ chết cũng chẳng ai quan tâm không?

Con người vốn là loài động vật giỏi liên tưởng. Họ có thể không ghét người giàu, nhưng chắc chắn họ ghét những kẻ có quyền sinh sát trong tay. Và nhà họ Liễu chính là thế lực mà họ căm ghét đó. Không phải là pháp luật, không phải là công lý, dựa vào cái gì mà dám đứng trên đầu trên cổ họ!

Thế là trên mạng ngay lập tức dấy lên làn sóng yêu cầu điều tra nghiêm ngặt nhà họ Liễu, xem ai đang làm ô dù cho chúng. Họ không muốn có một thế lực phá hoại sự công bằng và ổn định của xã hội tồn tại trên đất nước này.

Sự việc bùng nổ quá nhanh, quá bất ngờ, khiến ông cụ Liễu cũng không kịp trở tay. Khi họ phản ứng lại, sức nóng của dư luận đã không thể dập tắt được nữa! Càng cố ém nhẹm, cư dân mạng càng phẫn nộ, phản ứng lại càng dữ dội.

Không chỉ trên Weibo, trong các nhóm chat gia đình, đồng nghiệp, mọi người đều bàn tán xôn xao về vụ việc nhà họ Liễu, yêu cầu cấp trên điều tra triệt để xem kẻ nào đứng sau chống lưng cho nhà họ Liễu.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Ông cụ Liễu ngồi trên ghế sô pha, giận dữ quát lớn.

Liễu Văn Hi ngồi bên cạnh, sắc mặt nhợt nhạt xem xong bản tóm tắt diễn biến sự việc do cấp dưới gửi đến. Anh ta nói với ông cụ Liễu: “Chú ba vì muốn trả thù cho mấy đứa em họ, đã đến Hải Thành bắt cóc người thừa kế nhà Hách Liên.”

Hành tung của Liễu Tống rất bí mật, nếu không có chuyện này bại lộ, Liễu Văn Hi cũng không biết chú ba mình đã rời khỏi Yên Kinh.

“Hiện tại chú ba đang nằm trong phòng chăm sóc tích cực, bác sĩ bệnh viện nói, có khả năng chú ấy sẽ không qua khỏi.” Liễu Văn Hi nhìn tin nhắn, khó khăn thốt nên lời.

Chuyện này đúng như dự đoán của anh ta, chú ba đã giao thủ với nhà Hách Liên. Chú ấy định đánh gãy hai tay Hách Liên Quyết để dằn mặt, nhưng không ngờ lần này lại tự đẩy mình vào phòng cấp cứu.

Tuy nhiên, điều nằm ngoài dự đoán của Liễu Văn Hi là, nhà Hách Liên lại phơi bày toàn bộ ân oán giữa hai gia tộc ra ngoài ánh sáng, và kích động làn sóng phẫn nộ mạnh mẽ từ công chúng.

Liễu Văn Hi cảm thấy bất an. Dù hiện tại nhà họ Liễu đã “tẩy trắng”, nhưng…

Trong lúc Liễu Văn Hi đang lo lắng, ông cụ Liễu tức giận mắng: “Là kẻ nào đánh nó bị thương! Ta nhất định phải lột da rút gân kẻ đó!”

Trong vòng một tuần, vì nhà Hách Liên mà bốn người nhà họ Liễu đã bị thương, làm sao ông cụ Liễu không tức giận cho được.

“Đến Hải Thành.” Ông cụ Liễu sắc mặt khó coi ra lệnh.

Ở một nơi khác, Tạ Chiết Nguyệt vừa quay xong một cảnh phim, cậu nhìn thấy Hách Liên Doanh Chu đang nhìn mình với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

“Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao? Sao anh lại nhìn em như vậy?” Tạ Chiết Nguyệt vẫn mặc đồ diễn, tay cầm chiếc đèn lồng đạo cụ, hỏi Hách Liên Doanh Chu.

Chẳng hiểu sao, Tạ Chiết Nguyệt cảm thấy có chút bất an.

Hách Liên Doanh Chu vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Tạ Chiết Nguyệt, nói: “Tiểu Quyết xảy ra chuyện rồi.”

“Xảy ra chuyện rồi?” Đầu óc Tạ Chiết Nguyệt trống rỗng, chiếc đèn lồng bằng lụa tinh xảo trên tay cậu rơi bộp xuống đất rồi vỡ nát.

“Không thể nào, y không thể nào xảy ra chuyện được.” Tạ Chiết Nguyệt lập tức phản bác. Ông cha chó ở thế giới này, chỉ cần y muốn thì không ai có thể lại gần y được, sao có thể xảy ra chuyện chứ?

Cùng lúc đó, nỗi bất an giấu kín trong lòng Tạ Chiết Nguyệt chợt bùng nổ.

Sau khi nhận vai Hách Liên Chiết Nguyệt, Tạ Chiết Nguyệt mới thực sự đọc lại đoạn lịch sử ghi chép về mình sau khi qua đời. Sau khi cậu chết, Hách Liên Quyết lâm bệnh nặng ba ngày, sau đó sống đến tám mươi tuổi.

Nhưng hiện tại, sau khi cậu qua đời, ông cha chó đã đi theo cậu đến thế giới này. Ngay khi cậu đã chấp nhận tình phụ tử mà ông cha chó dành cho mình, thì hiện thực lại cho cậu biết, Hách Liên Quyết sớm muộn gì cũng phải trở về thế giới của y. Cậu cứ ngỡ kết cục này sẽ đến chậm hơn, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Cậu lại sắp mất đi người thân nữa sao?

Hách Liên Doanh Chu nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy vì lo lắng của Tạ Chiết Nguyệt, an ủi: “Em đừng lo, anh đã đặt vé máy bay chuyến sớm nhất về Hải Thành rồi, tối nay chúng ta sẽ về đến nơi.”

“Hách Liên Doanh Chu, em rất sợ.” Tạ Chiết Nguyệt run rẩy nói.

Cậu cảm thấy ông trời thật tàn nhẫn với cậu. Mỗi lần cậu có được tình thân, ông ấy lại nhẫn tâm tước đoạt lấy nó.

“Tiểu Quyết chỉ bị tiêm thuốc an thần nên hôn mê thôi, đợi thuốc hết tác dụng, thằng bé sẽ tỉnh lại.” Lúc này, Hách Liên Doanh Chu chỉ có thể an ủi Tạ Chiết Nguyệt như vậy.

“Kẻ nào làm!” Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp hằn lên tia lệ khí.

Người thân chính là vảy ngược của Tạ Chiết Nguyệt. Kẻ nào làm tổn thương người thân của cậu, cậu nhất định sẽ bắt chúng phải trả giá gấp trăm ngàn lần.

Hách Liên Doanh Chu vỗ về Tạ Chiết Nguyệt: “Nhà họ Liễu, Liễu Tống, ông ta đã bị Tiểu Quyết đánh đến mức phải vào phòng chăm sóc tích cực.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, nghiến răng nói: “Chưa chết sao? Đúng là quá rẻ cho ông ta, em phải hủy hoại hoàn toàn nhà họ Liễu!”

Hách Liên Doanh Chu xoa đầu Tạ Chiết Nguyệt: “Bà nội đã bắt đầu ra tay rồi, bây giờ việc chúng ta cần làm là nhanh chóng về thăm Tiểu Quyết.”

“Vâng…”

Tạ Chiết Nguyệt không nhớ mình đã lên máy bay như thế nào. Lên máy bay rồi cậu mới nhận ra mình chưa kịp thay đồ diễn, nhưng lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trạng nào để thay nữa.

Cậu ngồi thẫn thờ nhìn những đám mây trôi qua ngoài cửa sổ, không biết phải đối mặt với việc Hách Liên Quyết quay trở lại thế giới của y như thế nào.

Sau nửa giờ nhìn phong cảnh bên ngoài, Tạ Chiết Nguyệt mới từ từ quay đầu lại, nhìn Hách Liên Doanh Chu vẫn luôn túc trực bên cạnh mình.

“Hách Liên Doanh Chu…” Tạ Chiết Nguyệt lên tiếng. Cho đến khi nghe thấy giọng mình, Tạ Chiết Nguyệt mới nhận ra nó khô khốc và khàn đặc đến mức nào.

“Anh đây.” Hách Liên Doanh Chu đặt tay mình lên mu bàn tay Tạ Chiết Nguyệt, vững vàng đáp lại.

“Anh không biết em đang lo lắng chuyện gì, nhưng anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, nước mắt không kìm được trào ra, cậu nghẹn ngào nói: “Trước khi em chết, anh không được nhắm mắt.”

Hách Liên Doanh Chu đưa tay lau nước mắt trên mặt Tạ Chiết Nguyệt: “Được.”

“Tuy anh lớn tuổi hơn em, nhưng anh sẽ cố gắng sống lâu hơn em một ngày.”

Nghe vậy, Tạ Chiết Nguyệt khẽ nở một nụ cười nhạt. Cậu thực sự không thể chịu đựng thêm nỗi đau nhìn người thân yêu nhất nhắm mắt xuôi tay trước mặt mình nữa.

Hai giờ sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Hải Thành.

Vừa ra khỏi sân bay, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu lập tức lên chiếc xe do nhà Hách Liên phái đến, lao thẳng đến bệnh viện nơi Hách Liên Quyết đang điều trị.

Tại Bệnh viện số 1 Hải Thành, Hách Liên Quyết ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh. Đứa trẻ ba tuổi rưỡi nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa chiếc chăn gối to đùng của bệnh viện.

Hách Liên phu nhân và Hách Liên lão phu nhân túc trực bên cạnh Hách Liên Quyết, sợ cậu bé tỉnh dậy không thấy người quen.

Đám thanh niên nhà họ Hách Liên cũng có mặt đông đủ. Ngoài việc túc trực bên hai vị trưởng bối, họ cũng đang bận rộn xử lý vụ việc nhà họ Liễu. Chuyện Hách Liên Quyết bị bắt cóc, việc gì cần công bố thì công bố, việc gì cần giấu giếm thì giấu giếm.

“Đều tại mẹ, đều tại mẹ.” Hách Liên phu nhân vừa lau nước mắt vừa tự trách.

“Bây giờ nói gì cũng vô ích.” Hách Liên lão phu nhân lên tiếng, “Thanh Vũ, đã điều tra ra kẻ nào tiết lộ biển số xe chưa?”

Theo lời quản gia Trần, vì lo ngại buổi chiều bận rộn không thể đến trường mẫu giáo đón Hách Liên Quyết, ông đã báo trước cho Tiểu Quyết biết sẽ cử chiếc xe nào đi đón, đồng thời gọi điện cho cô giáo để xác nhận. Nhưng Hách Liên Quyết vừa xuống xe đã chạy một mạch vào lớp, không nghe hết lời quản gia Trần. Sau đó vì không yên tâm, quản gia Trần đã quyết định đích thân đi đón cậu bé.

Vậy ai là kẻ đã biết nhà Hách Liên sẽ dùng chiếc xe nào, biển số nào để đón Hách Liên Quyết?

“Dạ chưa, những người bị tình nghi đều đã bị đưa đến đồn cảnh sát rồi, chắc chắn sẽ nhanh chóng có kết quả.” Hách Liên Thanh Vũ đáp.

“Chuyện trên mạng cũng đã làm ầm ĩ lên theo ý bà nội rồi.” Hách Liên Tuyết, cô gái duy nhất trong nhà, lên tiếng, “Cứ thế này, cấp trên không điều tra cũng không được, họ phải cho công chúng một lời giải thích thỏa đáng.”

Hách Liên lão phu nhân gật đầu hài lòng, kết quả này cũng không tệ.

Đúng lúc này, Tạ Chiết Nguyệt dẫn theo Hách Liên Doanh Chu vội vã xông vào phòng bệnh.

“Thằng bé vẫn chưa tỉnh sao?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Quyết đang nằm mê man trên giường, lo lắng hỏi.

“Bị tiêm thuốc an thần quá liều, chắc phải một lúc nữa mới tỉnh được.” Hách Liên Vấn Thủy với tư cách là bác sĩ, giải thích.

Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn mọi người trong phòng: “Mọi người ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Hách Liên Vấn Thủy lập tức dẫn theo các em rời khỏi phòng bệnh.

Hách Liên lão phu nhân và Hách Liên phu nhân đưa mắt nhìn nhau, sau đó cũng bước ra ngoài: “Chăm sóc Chiết Nguyệt cho tốt nhé.”

Lời nói vừa dứt, cửa phòng bệnh đóng lại, không gian tĩnh lặng chỉ còn lại Hách Liên Quyết nằm trên giường, Tạ Chiết Nguyệt và Hách Liên Doanh Chu.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Hách Liên Quyết, rồi lại nhìn nhịp tim đập chậm chạp do tác dụng của thuốc an thần, giọng khàn khàn nói: “Người đang nằm trên giường bệnh kia, là phụ hoàng của em.”

Chia sẻ:

Gửi phản hồi