Mang Theo Cha Hoàng Đế Tham Gia Show Thiếu Nhi – 074

Chu Dương Thu nghĩ rằng dù Tạ Chiết Nguyệt có bị tàn phế thì cũng chẳng sao. Dù sao cậu ta cũng có nhà Hách Liên chống lưng, cả đời này ăn sung mặc sướng, có người hầu hạ, sống còn sướng hơn khối người.

Nghĩ vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng Chu Dương Thu dần dần vơi đi, đồng thời khao khát đồng ý với đề nghị của Liễu Văn Thành cũng ngày càng mãnh liệt.

Thấy Chu Dương Thu chần chừ mãi không đáp, Liễu Văn Thành tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Chê ít à? Sau này toàn bộ tài nguyên phim ảnh của nhà họ Liễu sẽ là của cậu.”

Chu Dương Thu nghe vậy vội vàng bừng tỉnh: “Đủ rồi, đủ rồi ạ!”

Chỉ là động tay động chân vào dây cáp thôi mà? Anh ta chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ không bị phát hiện.

Liễu Văn Thành nghe vậy mỉm cười, vỗ vỗ vai Chu Dương Thu: “Làm cho tốt vào, sau này danh lợi đều thuộc về cậu cả đấy.”

Nói xong, Liễu Văn Thành nhét vào tay Chu Dương Thu một tấm thẻ ngân hàng xem như tiền cọc.

Liễu Văn Diệp đứng bên cạnh cũng nói thêm: “Làm tốt vào, sau này cậu nhận được sẽ không chỉ có chừng này đâu.”

Chu Dương Thu gật đầu lia lịa: “Cảm ơn tứ công tử.”

Chu Dương Thu đưa mắt nhìn hai anh em nhà họ Liễu rời đi, bàn tay siết chặt tấm thẻ ngân hàng Liễu Văn Thành vừa đưa. Đây chính là cơ hội đổi đời của anh ta.

Về phía hai anh em họ Liễu, sau khi rời đi, Liễu Văn Diệp không kìm được hỏi: “Dựa vào hắn ta có thành công được không anh?”

Nếu Tạ Chiết Nguyệt không chết cũng không tàn phế, mà bọn họ lại bị túm được thóp, thì hình phạt nghiêm khắc nhất từ ông nội chắc chắn đang đợi họ.

Liễu Văn Thành quay sang nhìn em trai: “Vậy mày còn cách nào khác tốt hơn không?”

Bọn họ không thể đối đầu trực diện với Tạ Chiết Nguyệt. Cho dù có ra tay, đám sát thủ được cử đi có đánh lại cậu ta hay không vẫn là một ẩn số. Bọn họ chỉ có thể âm thầm giở trò trong lúc Tạ Chiết Nguyệt quay phim.

Liễu Văn Diệp cứng họng. Quả thực cậu ta không có cách nào khác để trừ khử Tạ Chiết Nguyệt.

“Hơn nữa, rơi từ độ cao hơn chục mét xuống, trừ khi nó biết bay, không thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.” Liễu Văn Thành tự tin nói.

Chỉ cần trừ khử được Tạ Chiết Nguyệt, âm mưu dùng cậu ta để đối phó với nhánh của họ từ Liễu Văn Hi sẽ tan thành mây khói.

Trong khi đó, Tạ Chiết Nguyệt đang thực sự chứng minh cho Hách Liên Doanh Chu thấy mình biết bay.

Căn hộ của Hách Liên Doanh Chu là dạng gác xép, Tạ Chiết Nguyệt lười đi cầu thang, nghe tiếng Hách Liên Doanh Chu nấu cơm xong liền nhảy phắt từ tầng hai xuống.

Động tác của Tạ Chiết Nguyệt vô cùng nhẹ nhàng, tiếp đất gọn gàng, dứt khoát. Nhưng Hách Liên Doanh Chu đang bưng tô cá nấu cay suýt thì bị dọa rớt tim ra ngoài. Hắn vội vàng đặt tô thức ăn xuống, chạy đến kiểm tra xem Tạ Chiết Nguyệt có bị thương không.

“Có sao không?” Hách Liên Doanh Chu nắm tay Tạ Chiết Nguyệt, kiểm tra từ đầu đến chân, rồi lại cúi xuống vén ống quần cậu lên xem mắt cá chân có bị trẹo không.

“Em không sao.” Tạ Chiết Nguyệt bị ấn ngồi xuống ghế để kiểm tra vội vàng muốn rụt chân lại, nhưng lại bị Hách Liên Doanh Chu nắm chặt lấy.

Hách Liên Doanh Chu ngẩng lên, nghiêm mặt trách mắng: “Nhảy từ độ cao hơn 4 mét xuống, em đúng là hồ đồ!”

Tầng hai tuy không quá cao, nhưng có người nhảy xuống không sao, có người nhảy xuống lại tử vong tại chỗ. Hành động vừa rồi của Tạ Chiết Nguyệt thực sự khiến tim Hách Liên Doanh Chu như ngừng đập.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn vẻ mặt căng thẳng của Hách Liên Doanh Chu, khó hiểu nói: “Em chỉ thấy phiền, không muốn đi cầu thang thôi mà.”

“Thế lúc ở nhà cũ sao em toàn đi cầu thang?” Hách Liên Doanh Chu xác nhận Tạ Chiết Nguyệt không bị thương, thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của Hách Liên Doanh Chu, tự nhiên thấy mình giống như một đứa trẻ mắc lỗi, đành giải thích: “Nhà cũ có thang máy mà.”

Nghe nói trước khi lão phu nhân chuyển về, nhà họ Hách Liên đã lắp đặt thang máy ở nhà cũ. Trước kia sống ở đó đều phải đi cầu thang bộ.

Hách Liên Doanh Chu im lặng nhìn Tạ Chiết Nguyệt. Lý do quá đỗi hợp tình hợp lý khiến hắn nhất thời không biết nói gì.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu trước mặt, nói tiếp: “Hồi học cấp ba, mỗi lần tan học buổi trưa em đều ao ước giá như mình có thể nhảy thẳng từ tòa nhà dạy học xuống rồi bay vèo đến nhà ăn thì tốt biết mấy. Giờ thì biết bay thật rồi.”

Tuy không hiểu nguyên lý khinh công của người cổ đại là gì, nhưng với thực lực hiện tại của Tạ Chiết Nguyệt, nhảy qua một bức tường thành cũng chỉ là chuyện nhỏ.

“Bay?” Hách Liên Doanh Chu nghi hoặc nhìn Tạ Chiết Nguyệt, rồi hạ mắt suy nghĩ. Trước đây Tạ Chiết Nguyệt không biết bay, bây giờ lại biết.

“Lại đây, lại đây, xem em có đưa anh bay lên tầng hai được không.”

Nói xong, Tạ Chiết Nguyệt vòng tay ôm eo Hách Liên Doanh Chu, ước lượng một chút. Hơi nặng, nhưng không vấn đề gì.

Ngay sau đó, Tạ Chiết Nguyệt nhún chân nhẹ một cái, đưa một người đàn ông cao mét chín bay thẳng lên tầng hai.

Giữa không trung, dù là người luôn giữ được sự bình tĩnh như Hách Liên Doanh Chu, trong mắt cũng lóe lên chút kinh ngạc. Khi định thần lại, hắn và Tạ Chiết Nguyệt đã đáp xuống tầng hai.

“Vui không?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu bên cạnh, hỏi.

Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn Tạ Chiết Nguyệt, không hỏi tại sao cậu lại biết bay, chỉ “Ừ” một tiếng, rồi dặn dò: “Không được nói cho người khác biết em biết bay.”

Kỹ năng dùng ám khí của Tạ Chiết Nguyệt rất tốt, có thể giải thích là do tập luyện lâu năm. Sức mạnh phi thường cũng có thể coi là bẩm sinh. Nhưng việc mang theo một người khác bay lên tầng hai, chuyện này khoa học không thể nào giải thích được.

Vì sự an toàn của Tạ Chiết Nguyệt, Hách Liên Doanh Chu cảm thấy cần thiết phải nhắc nhở cậu không được để lộ khả năng này cho người ngoài biết.

“Được.” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu, lúc này mới nhận ra mình vừa để lộ một sơ hở lớn. Nhưng tại sao Hách Liên Doanh Chu lại không hỏi lý do cậu biết bay?

Trong lúc Tạ Chiết Nguyệt còn đang do dự không biết mở lời thế nào, Hách Liên Doanh Chu đã dọn xong bát đũa, gọi: “Còn không mau qua ăn cơm.”

“Ồ.” Tạ Chiết Nguyệt ngoan ngoãn cầm đũa lên chuẩn bị ăn.

Hách Liên Doanh Chu lại gắp phần thịt bụng cá và bong bóng cá sang bát cho cậu, thậm chí còn cẩn thận gỡ hết xương cá.

Tạ Chiết Nguyệt vừa ăn cá trong bát vừa nhìn Hách Liên Doanh Chu đang gỡ xương cá cho mình, nói: “Em hình như đột nhiên hiểu ra lợi ích của việc tìm một ‘lão nam nhân’ lớn hơn mình rồi.”

Biết quan tâm, chu đáo, đồng thời tôn trọng ý muốn và sự riêng tư của đối phương.

Hách Liên Doanh Chu liếc nhìn Tạ Chiết Nguyệt: “Anh là lão nam nhân à?”

“Hơn em bảy tám tuổi sao không tính là lão nam nhân được?” Tạ Chiết Nguyệt nhìn Hách Liên Doanh Chu.

Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt, đáp: “Anh rất mừng vì chỉ hơn em bảy tám tuổi, chứ không phải mười mấy tuổi.”

Nếu không, khi Tạ Chiết Nguyệt đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, hắn đã bước vào giai đoạn lão hóa, lúc đó hắn sẽ không có đủ tự tin để giữ chặt Tạ Chiết Nguyệt bên mình.

Tạ Chiết Nguyệt không kìm được bật cười. Tính ra, cậu sống ở thế giới này hai mươi mấy năm, cộng thêm mười tám năm ở thời cổ đại, tuổi thật của cậu lớn hơn Hách Liên Doanh Chu nhiều. Là cậu “trâu già gặm cỏ non” mới đúng.

“Cười gì?” Hách Liên Doanh Chu hỏi.

“Không có gì, chỉ thấy anh vừa dịu dàng lại chu đáo.” Tạ Chiết Nguyệt tỏ vẻ ngoan ngoãn, đáp.

Hách Liên Doanh Chu vuốt má Tạ Chiết Nguyệt: “Anh cũng có thể vừa thô bạo lại vừa mạnh mẽ với em đấy.”

Tạ Chiết Nguyệt: “…”

Tạ Chiết Nguyệt không nhớ bữa tối hôm qua đã kết thúc như thế nào, cậu chỉ biết rằng trên người mình sắp không còn chỗ nào lành lặn. Giọng khóc đến khản đặc, mãi đến khi cậu nhắc hôm nay phải bắt đầu huấn luyện thể lực, Hách Liên Doanh Chu mới chịu tha cho cậu.

“Mặc quần áo vào, anh đưa em đến chỗ huấn luyện.” Hách Liên Doanh Chu đã mặc quần áo chỉnh tề, nhìn Tạ Chiết Nguyệt vẫn đang nằm trên giường, nói.

Tạ Chiết Nguyệt liếc nhìn Hách Liên Doanh Chu, người mới sáu rưỡi sáng đã dậy. Cậu cảm thấy trước kia mình không nên lo lắng việc hắn ngủ quá ít sẽ ảnh hưởng đến sinh lực. Giờ thì cậu nhận ra mình đã lo thừa rồi. Tinh lực của hắn quá dồi dào, nên mới phải dồn hết vào công việc.

“Chồng ơi, kéo em dậy với.” Tạ Chiết Nguyệt đưa tay ra khỏi chăn, vươn về phía Hách Liên Doanh Chu.

Cánh tay trắng trẻo thon dài vươn ra khỏi lớp chăn, trên đó vẫn còn in hằn những vết bầm tím từ đêm qua, trên cổ tay mảnh khảnh thậm chí còn có vết hằn đỏ, thật khó tưởng tượng đêm qua đã xảy ra chuyện gì với cậu.

Hách Liên Doanh Chu rủ mắt, đưa tay kéo Tạ Chiết Nguyệt dậy, giúp cậu mặc quần áo.

“Đi thôi.” Nhìn Tạ Chiết Nguyệt ăn xong bữa sáng, Hách Liên Doanh Chu lên tiếng.

“Được.”

Tạ Chiết Nguyệt xuống lầu, lên xe của Hách Liên Doanh Chu, chợp mắt một lúc trên ghế phụ lái.

Chớp mắt, Tạ Chiết Nguyệt đã được Hách Liên Doanh Chu đưa đến cơ sở huấn luyện mà đạo diễn Lưu Nham sắp xếp.

Tại đây, các diễn viên có cảnh hành động sẽ được huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫn thể lực, các động tác võ thuật cơ bản và cưỡi ngựa.

Khi Tạ Chiết Nguyệt đến cơ sở huấn luyện, đã có vài diễn viên có mặt, trong đó có Chu Dương Thu. Anh ta sẽ vào vai phó tướng bên cạnh Hách Liên Chiết Nguyệt, cũng có khá nhiều cảnh hành động nên phải tham gia khóa huấn luyện này.

Chu Dương Thu nhìn người đàn ông bên cạnh Tạ Chiết Nguyệt, lập tức nhận ra đây là chồng của cậu – gia chủ nhà họ Hách Liên, Hách Liên Doanh Chu.

Trong phút chốc, Chu Dương Thu ghen tị đến mức “sủi bọt chua”. Dựa vào đâu mà Tạ Chiết Nguyệt, một người mới trong giới giải trí, lại có thể nhận được vai chính của Nhạn Môn Hành, chẳng phải vì có người chồng quyền lực chống lưng sao. Nếu anh ta có nhà Hách Liên chống lưng, anh ta cũng có thể muốn diễn vai nào thì diễn vai đó.

“Cậu chính là Tạ Chiết Nguyệt sao? Ở ngoài nhìn cậu còn đẹp hơn trên tivi nhiều.”

“Đúng vậy, ở ngoài cậu đẹp thật đấy.”

“Lát nữa huấn luyện viên đến rồi, chúng ta khởi động trước nhé.”

Chu Dương Thu nhìn mọi người nhiệt tình với Tạ Chiết Nguyệt, thầm bĩu môi khinh thường, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười lịch sự nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Xin chào, tôi là Chu Dương Thu, đóng vai phó tướng của cậu trong Nhạn Môn Hành, cậu cứ gọi tôi là Dương Thu nhé, cậu Tạ.”

Nụ cười của Chu Dương Thu rất tươi tắn, nhưng Tạ Chiết Nguyệt vẫn cảm nhận được sự thù địch mờ nhạt từ đối phương.

Tạ Chiết Nguyệt tự hỏi mình có cướp vai diễn của anh ta không mà người này lại có ác ý với mình như vậy.

“Xin chào.” Tạ Chiết Nguyệt lịch sự nhưng xa cách gật đầu chào lại.

Trong tích tắc, bàn tay đang đưa ra của Chu Dương Thu cứng đờ.

“A Nguyệt, anh đi đây, tuần sau anh sẽ đến thăm em.” Hách Liên Doanh Chu nhìn Tạ Chiết Nguyệt bên cạnh, dặn dò, “Em phải ngoan ngoãn nghe lời, ăn uống đầy đủ nhé.”

Tạ Chiết Nguyệt: … Dặn dò thế này sao giống dặn trẻ con vậy?

Sau khi Hách Liên Doanh Chu rời đi, mọi người bắt đầu trêu chọc: “Tình cảm của anh Tạ và Hách Liên gia chủ tốt thật đấy, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ.”

Những người này cũng từng tiếp xúc với không ít phu nhân nhà giàu. Chồng của mấy người đó chẳng bao giờ đích thân đưa đón vợ đi đâu, hầu hết đều có tài xế riêng. Việc Hách Liên Doanh Chu đích thân đưa Tạ Chiết Nguyệt đến đây, chẳng phải đã chứng minh tình cảm sâu đậm giữa hai người họ sao?

“Cũng tàm tạm thôi.” Tạ Chiết Nguyệt có chút ngượng ngùng trả lời.

Rất nhanh, sự xuất hiện của huấn luyện viên đã giải cứu Tạ Chiết Nguyệt.

Môn huấn luyện đầu tiên của Tạ Chiết Nguyệt và các diễn viên khác là huấn luyện thể lực, yêu cầu họ phải mang tạ để chạy.

Việc này đối với Tạ Chiết Nguyệt chẳng có vấn đề gì. Dù đêm qua đã thức trắng cùng Hách Liên Doanh Chu, nhưng về mặt thể lực, cậu hoàn toàn vượt trội so với đám người này.

Rõ ràng mọi người đều đeo tạ chân giống nhau để chạy bộ, trong khi họ thở hồng hộc như trâu, thì Tạ Chiết Nguyệt lại nhẹ nhàng như chim yến, chạy cứ như không.

Chạy xong mười vòng, mọi người thở dốc không ra hơi: … Đúng là người với người khác nhau một trời một vực. Bọn họ vốn tưởng Tạ Chiết Nguyệt chỉ có chút căn bản võ thuật, ai ngờ thể lực lại đáng sợ như vậy.

“Thật phi khoa học.” Có người than vãn, “Nhìn anh Tạ cũng đâu có đô con lực lưỡng gì.”

Tạ Chiết Nguyệt dáng người cân đối, tay chân thon dài, trên người không có nhiều cơ bắp, nhìn không giống người tập gym mỗi ngày, tại sao lại trâu bò đến thế? Khỏe hơn cả những người tập gym thường xuyên và có nền tảng võ thuật như họ rất nhiều.

“Mọi người còn nhớ màn thể hiện của anh Tạ trong show chăm con không?” Một người lên tiếng hỏi, “Sau khi leo núi, anh ấy còn bế con gái của thầy Thôi xuống núi, rồi vừa bế bé Quyết vừa vác hai cái vali trên vai nữa.”

Lúc này, mọi người mới nhớ ra thể lực đáng sợ của Tạ Chiết Nguyệt đã được thể hiện ở rất nhiều khía cạnh trong show chăm con.

Sau khi bài tập chạy mang tạ kết thúc, chỉ đạo võ thuật lấy ra những loại vũ khí sẽ được sử dụng trong phim và bắt đầu hướng dẫn họ cách sử dụng cũng như các chiêu thức cơ bản.

Tạ Chiết Nguyệt nhận được một thanh mạch đao, dài một trượng, lưỡi dao hai mặt, nặng tới mười lăm cân. Khi thanh đao này xuất hiện trên chiến trường, lưỡi đao quét qua, người và ngựa đều đứt làm đôi.

Tạ Chiết Nguyệt cầm thanh đao trên tay, múa một đường chém vô cùng thuần thục, như thể sức nặng mười lăm cân hoàn toàn không tồn tại đối với cậu. Động tác chém vừa nhanh vừa hiểm, nếu trước mặt là người thật, e rằng đã bị thanh đao sắc bén này chém làm đôi từ lâu.

Huấn luyện viên võ thuật đứng cạnh cũng sững sờ, ông nhìn Tạ Chiết Nguyệt, hỏi: “Cậu biết dùng mạch đao sao?”

Tạ Chiết Nguyệt nghe vậy, thành thạo thu đao lại. Thanh mạch đao bằng thép xoay một vòng trên tay Tạ Chiết Nguyệt rồi chống mạnh xuống đất, khiến những người chứng kiến đều tâm phục khẩu phục. Khối lượng mười lăm cân trên tay cậu muốn xoay là xoay dễ như trở bàn tay.

“Tôi có học qua một chút.” Tạ Chiết Nguyệt đáp.

Thực ra, mười tám món binh khí như rìu, búa, móc, chĩa… cậu đều sử dụng thành thạo. Do mạch đao chiếm ưu thế trong các trận chiến với thiết kỵ trên thảo nguyên, nên vũ khí Tạ Chiết Nguyệt thường dùng nhất vẫn là mạch đao.

Cậu từng dùng mạch đao và khiến nó trở thành cơn ác mộng của thiết kỵ trên thảo nguyên, chém đầu vô số vương tôn quý tộc Hung Nô. Khi nhìn thấy thanh mạch đao trong tay cậu, chúng thậm chí còn sợ mất mật.

Huấn luyện viên võ thuật trầm ngâm suy nghĩ, rồi cầm một thanh mạch đao khác, nói với Tạ Chiết Nguyệt: “Vậy cậu tập với tôi vài chiêu thử xem.”

Vừa dứt lời, thanh mạch đao trong tay huấn luyện viên võ thuật đã chém về phía Tạ Chiết Nguyệt.

Trong tích tắc, mọi người căng thẳng nín thở. Thứ họ cầm trên tay đều là hàng thật, tuy chưa được mài sắc, nhưng bị thanh mạch đao nện mạnh một cú thì ai cũng phải gãy xương.

Chỉ thấy Tạ Chiết Nguyệt ung dung đỡ đòn từ thanh mạch đao của huấn luyện viên võ thuật, rồi sau vài chiêu dễ dàng hất văng vũ khí của đối phương.

Thanh mạch đao bị hất văng cắm phập xuống đất cách chỗ Chu Dương Thu chỉ một mét, khiến anh ta giật mình lùi lại mấy bước suýt ngã nhào.

Trong nháy mắt, Chu Dương Thu lộ ra vẻ hoảng sợ tột độ. Anh ta vừa định mở miệng lớn tiếng chỉ trích Tạ Chiết Nguyệt cố tình làm vậy, nhưng huấn luyện viên võ thuật lại còn kích động hơn anh ta.

Ông lập tức gọi đạo diễn Lưu Nham đến, nói thẳng: “Sau này cậu ấy không cần tham gia huấn luyện nữa.”

Lưu Nham nghe vậy lập tức bối rối, không cần huấn luyện? Ông biết Tạ Chiết Nguyệt cưỡi ngựa rất giỏi, nhưng cách dùng vũ khí cũng không cần huấn luyện sao?

Huấn luyện viên võ thuật nói: “Lão Lưu à, ông chọn đúng người rồi đấy, cậu ta còn giỏi hơn cả tôi.”

Lưu Nham nghe xong càng thêm mông lung. Vị huấn luyện viên võ thuật ông mời đến là người có thực lực, từng đào tạo ra một loạt các ngôi sao võ thuật, thậm chí còn làm diễn viên đóng thế cho nhiều pha hành động khó, sao lại nói Tạ Chiết Nguyệt giỏi hơn ông ấy?

“Vừa nãy cậu ta chỉ cần vài chiêu đã hất văng vũ khí trong tay tôi rồi.” Huấn luyện viên võ thuật nói.

Thế này thì còn huấn luyện Tạ Chiết Nguyệt làm gì nữa? Hoàn toàn là tự rước lấy nhục.

Lưu Nham nghe mà ngớ người ra, ông nhìn Tạ Chiết Nguyệt hỏi: “Cậu biết dùng mạch đao sao?”

Tạ Chiết Nguyệt khẽ gật đầu: “Các loại vũ khí khác tôi cũng biết dùng.”

Trong lòng Lưu Nham dâng lên một niềm vui khôn tả, ông không ngờ Tạ Chiết Nguyệt lại thành thạo nhiều loại vũ khí đến vậy, hơn nữa còn dùng điêu luyện hơn cả huấn luyện viên võ thuật.

Vậy là hai tháng huấn luyện dự kiến hoàn toàn có thể rút ngắn. Kế hoạch ban đầu là dành riêng hai tháng này để huấn luyện Tạ Chiết Nguyệt, nhưng với năng lực hiện tại của cậu, cậu có thể trực tiếp tham gia diễn xuất mà không cần qua huấn luyện. Việc huấn luyện giờ chỉ cần dành cho những diễn viên có ít cảnh hành động hơn.

Lúc này, Lưu Nham cần cân nhắc cách sử dụng thời gian sao cho hiệu quả, rút ngắn quá trình quay phim, bởi vì thời gian quay phim càng kéo dài, chi phí của đoàn phim sẽ càng tốn kém.

Lưu Nham quyết định, họ có thể vừa quay phim vừa huấn luyện, quay xong các cảnh tâm lý trước, sau đó mới quay các cảnh hành động. Như vậy, các diễn viên có cảnh hành động sẽ có đủ thời gian để luyện tập, đồng thời cũng rút ngắn đáng kể thời gian quay phim.

Lưu Nham càng nghĩ càng thấy phương án này khả thi, lập tức liên lạc với các bộ phận trong đoàn phim. Bọn họ chuẩn bị bấm máy!

“Ngày mai chuẩn bị lễ khai máy, cậu là vai chính, nhớ đến thắp hương đầu nhé.” Lưu Nham vỗ vỗ vai Tạ Chiết Nguyệt, đôi mắt ti hí tràn đầy sự kỳ vọng dành cho cậu.

Tạ Chiết Nguyệt sững sờ, nhìn Lưu Nham: “Thế này có phải quá gấp gáp không ạ?”

Ra chiến trường còn phải huấn luyện hai tháng, sao đến đây lại nhảy cóc hết thế này?

Lưu Nham lại tưởng Tạ Chiết Nguyệt lo lắng mình không diễn tốt, lập tức trấn an: “Cậu yên tâm, ông chủ Hách Liên đầu tư rất nhiều vào đoàn phim của chúng ta, dù cậu có quay hỏng vài lần chúng tôi cũng gánh được. Diễn chưa tốt thì từ từ mài giũa, tôi và Thôi Cảnh đều có thể chỉ bảo cho cậu.”

Tạ Chiết Nguyệt: … Ông nói thế làm tôi cảm thấy mình giống như kẻ dựa dẫm vào tiền bạc của nhà đầu tư để có vai diễn hơn.

“Cậu cứ yên tâm, tuy mọi người đều gọi tôi là bạo chúa trường quay, nhưng với cậu tôi nhất định sẽ nhẹ nhàng.” Lưu Nham cười nói.

Tạ Chiết Nguyệt nhìn khuôn mặt cười toe toét của đạo diễn Lưu Nham, im lặng thật sâu. Cậu đang suy nghĩ xem Hách Liên Doanh Chu rốt cuộc đã đầu tư bao nhiêu tiền vào đoàn phim này.

Thế nhưng Lưu Nham hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, trực tiếp chốt lịch ngày mai tổ chức lễ khai máy.

Nghe được tin này, Chu Dương Thu sững sờ. Anh ta vốn tưởng hai tháng nữa mới có cơ hội ra tay với Tạ Chiết Nguyệt, không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.

Lúc này, trợ lý đạo diễn lên tiếng: “Mọi người chuẩn bị nhé, chúng ta quay cảnh tâm lý trước, sau cùng mới quay cảnh hành động.”

Mọi người không ai phản đối, chỉ có điều lịch trình Thôi Cảnh đóng vai cha của Tạ Chiết Nguyệt đã được đẩy lên sớm.

Trong khi đó, Hách Liên Quyết sau khi xem nhà vào tối qua, hôm nay đã cùng Hách Liên Doanh Chu đi thanh toán toàn bộ số tiền mua căn nhà này.

Sau khi ký hợp đồng xong, sắc mặt Hách Liên Quyết rất khó coi. Y nhìn Hách Liên Doanh Chu hỏi: “Tại sao cháu mua nhà lại cần sự đồng ý của chú?”

Hách Liên Doanh Chu, người vừa xuống máy bay đã bị gọi đi cùng “con cái” đi mua nhà, đáp: “Bởi vì trẻ vị thành niên mua nhà cần có người giám hộ đi cùng.”

Nghe vậy, Hách Liên Quyết hừ lạnh. Y không thích luật pháp này.

Sau khi nói xong, Hách Liên Doanh Chu giúp Hách Liên Quyết cất gọn hợp đồng, rồi nhìn y hỏi: “Căn nhà này là của hồi môn cháu tặng A Nguyệt sao?”

Vừa dứt lời, Hách Liên Quyết lườm Hách Liên Doanh Chu cảnh cáo: “Cháu nói cho chú biết, đây là của hồi môn cháu để dành cho Tiểu Thất, chú đừng có mơ tưởng đến căn nhà này. Ở thời cổ đại, đàn ông dùng của hồi môn của vợ sẽ bị người đời khinh bỉ đấy!”

Hách Liên Doanh Chu với khối tài sản hàng nghìn tỷ: “…”

“Dưới danh nghĩa của chú có rất nhiều bất động sản.” Hách Liên Doanh Chu cuối cùng không nhịn được thanh minh cho bản thân một câu.

Nhưng Hách Liên Quyết vẫn coi Hách Liên Doanh Chu như một gã nhà nghèo đang muốn bám váy con trai mình. Có nhiều bất động sản thì sao! Con trai y là một vương gia có đất phong đàng hoàng cơ mà!

Hu hu hu, tiếc là bây giờ y không còn là hoàng đế nữa, đất phong vốn định ban cho Tiểu Thất, Tiểu Thất cũng không được hưởng.

“Cấm chú tiết lộ chuyện này cho Tiểu Thất biết.” Hách Liên Quyết nghiêm túc dặn dò, “Đây là quà sinh nhật dành cho Tiểu Thất, chú không được nói ra ngoài!”

“Chú không nói.” Hách Liên Doanh Chu lên tiếng.

Sau đó, hắn lại nói: “Sinh nhật A Nguyệt là tết Trung thu, không biết hôm đó em ấy có về được không.”

Nghe vậy, Hách Liên Quyết không nén được tiếng thở dài: “Sao, ngày nghỉ lễ theo quy định của nhà nước mà họ cũng không cho nghỉ à?”

Hách Liên Doanh Chu nhìn Hách Liên Quyết: “Rất có thể sẽ không được nghỉ.”

Trong nháy mắt, Hách Liên Quyết như biến thành một cây cải thìa héo hon. Trung thu không có Tiểu Thất thì còn gọi gì là Trung thu, hơn nữa Trung thu lại còn là sinh nhật của Tiểu Thất nữa.

Thấy vậy, Hách Liên Doanh Chu xoa đầu Hách Liên Quyết: “Em ấy không về được, nhưng chú có thể đưa cháu đến thăm em ấy.”

Hách Liên Quyết nghe vậy vui mừng khôn xiết, rồi cố làm ra vẻ rụt rè nhìn Hách Liên Doanh Chu: “Cháu sẽ cho phép chú đưa cháu đi gặp Tiểu Thất.”

Hách Liên Doanh Chu thấy vậy, trong mắt hiện lên ý cười: “Được.”

“Nhưng mà, trước khi gặp Tiểu Thất, ngày mai cháu có nên ngoan ngoãn cùng chú đi báo danh ở nhà trẻ không?” Hách Liên Doanh Chu cười nói.

“Chỉ là cái nhà trẻ thôi, chú nghĩ cháu sẽ lùi bước sao?” Hách Liên Quyết hừ lạnh, “Mai đi thì đi!”

Hách Liên Doanh Chu nghe vậy nghĩ bụng có nên mang theo trợ lý để ghi lại toàn bộ hình ảnh Hách Liên Quyết trong ngày đầu đi học mẫu giáo, sau đó mang về cho Tạ Chiết Nguyệt xem không.

Cùng lúc đó, đoàn làm phim Nhạn Môn Hành đã lắp đặt xong cáp treo và bố trí xong bối cảnh tại trường quay.

Các chuyên gia trang điểm cũng bắt đầu trang điểm và tạo hình cho diễn viên.

Trong một góc không ai chú ý, Chu Dương Thu nhìn cáp treo tại trường quay với ánh mắt u ám.

“Lần này có cảnh hành động không? Sao lại có cả cáp treo?” Chu Dương Thu hỏi một nhân viên hậu trường đang bận rộn bên cạnh.

“Có một cảnh quay bay từ trên mái nhà xuống, đạo diễn nói nhân tiện để diễn viên chính làm quen với cáp treo luôn.”

Ngay lập tức, Chu Dương Thu đã biết phải động tay động chân vào đâu.

Lời tác giả:

Hách Liên Quyết: La la la, tôi đi học nhà trẻ đây!

Chia sẻ:

Gửi phản hồi